Journey in Life
Loading...

Friday, September 30, 2016

Vì sao người Đức phản đối thương mại tự do?

Ít có nước nào hưởng lợi từ thương mại quốc tế như nước Đức, theo Viện Ifo, thặng dư tài khoản vãng lai của nước này sẽ đạt kỷ lục cao nhất từ trước đến nay là 310 tỷ USD, nhờ ngành xuất khẩu mạnh và đồng tiền suy yếu (do khó khăn của các nước hàng xóm phương nam). Tuy nhiên, ngày 17/9, khoảng từ 100.000 đến 250.000 người Đức biểu tình rầm rộ ở các thành phố trên khắp cả nước để phản đối Hiệp định Đối tác Thương mại và Đầu tư xuyên Đại Tây Dương (TTIP) đang được Mỹ và EU đàm phán.

Lý do, người dân Đức không muốn thay đổi, họ coi nền kinh tế của nước họ đang ở tình trạng tốt, thay đổi nguyên trạng, ví dụ một hiệp định thương mại mới, sẽ là nguy cơ đối với những quyền lợi đang có hơn là cơ hội để cải thiện số phận, họ cho rằng TTIP sẽ tước đi (curtail) quyền lợi người tiêu dùng, khiến việc bảo vệ dữ liệu và môi trường bị tổn hại (compromised) và làm xấu đi tình trạng lao động. Họ cho rằng tạo ra những tòa án trọng tài quốc tế siêu quốc gia mới để các giải quyết tranh chấp thương mại sẽ trao quyền cho các tập đoàn toàn cầu lớn, gây thiệt hại cho người tiêu dùng và doanh nghiệp nhỏ.

Trong khi các nhà đám phán không nói lên được/nâng cao nhận thức của mọi người về lợi ích của TTIP (như giảm giá hàng hóa, thêm lựa chọn tiêu dùng, hài hòa hóa các tiêu chuẩn/chuẩn mực mang lại lợi ích cho DNNVV, tạo thêm việc làm), các tổ chức chống toàn cầu hóa như Attac còn thổi bùng lên những mối e ngại của người dân, lan truyền email và internet memes các câu chuyện đáng sợ về nhập khẩu hàng loạt gà nhiễm chlorine, hay làm các cửa hàng sách độc lập biến mất, thậm chí còn thuê xe chở người biểu tình...

Thursday, September 29, 2016

Văn hoá an toàn

shared from fb anh Luong Hoai Nam,
-----
Hút thuốc lá trên máy bay đã bị cấm từ lâu, nhưng luật Mỹ và EU vẫn quy định phải lắp gạt tàn trên cửa buồng vệ sinh, ngay dưới các biển cấm hút thuốc lá. Nếu gạt tàn thuốc lá bị mất, máy bay chỉ được phép bay thiếu gạt tàn thuốc lá 3 ngày, sau đó phải dừng bay, chờ khi nào có gạt tàn thuốc lá mới được bay lại.

Có vô duyên không? Đã cấm hút thuốc lá, đã có biển cấm hút thuốc lá, sao lại còn lắp gạt tàn thuốc lá?

Không vô duyên đâu!

Các nhà quản lý chuyên nghiệp biết rằng, ngay cả khi đã cấm hút thuốc lá trên máy bay, vẫn có một số người vi phạm (cố tình hay vô ý).

Cái gạt tàn thuốc lá là dành cho những người vi phạm đó để họ gạt tàn và vứt mẩu thuốc lá đang cháy dở.

Nếu không có cái gạt tàn, khả năng rất lớn là những người vi phạm sẽ gạt tàn, vứt mẩu thuốc lá đang cháy dở vào thùng rác (chủ yếu là đựng khăn giấy lau tay sau sử dụng) và có thể gây hoả hoạn trên máy bay.

Khi một người thấm nhuần văn hoá an toàn, người đó sẽ làm mọi thứ cần thiết để tăng sự an toàn và tránh những rủi ro mất an toàn. An toàn là mục tiêu chứ không phải chuyện "đúng-sai".

Thà có cái gạt tàn thuốc lá cho người vi phạm còn hơn là quy trách nhiệm cho người vi phạm khi hoả hoạn đã xảy ra. Mà khi hoả hoạn đã xảy ra trên máy bay, người vi phạm (và nhiều người khác) đã chắc gì còn sống để quy trách nhiệm? Cấm hút thuốc lá nhưng vẫn lắp gạt tàn là vì tư duy như thế.
...
Khi tham gia giao thông ở Việt Nam, bạn đừng quan trọng hoá chuyện ai đúng - ai sai, phương tiện nào đúng - phương phương tiện nào sai, mà hãy chọn phương tiện và cách đi an toàn nhất cho bạn. Tính mạng của bạn là quan trọng nhất.

Bạn nghĩ mà xem: dù ai đó đi đúng, mà bị người khác, bị phương tiện khác húc chết, thì cái "sự đúng" đó còn có ý nghĩa gì với người đó không?

Tôi không tranh luận nữa, chỉ muốn nói: "Your choice - Your life", thế thôi.

Nỗi ám ảnh xuyên Thái Bình Dương: “Phong cách Portland” được đóng chai và xuất khẩu

Photo courtesy LotsaSmiles Photography.

Nhật Bản suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của Portland.

Lanette Fidrych biết rằng người dân ở Portland, Oregon, bị ám ảnh với hình ảnh tấm thảm được trải tại sân bay của thành phố. Giới hippy chộp mua ngay mọi thứ được trang trí với kiểu hoa văn có từ những năm 1980 này, từ miếng lót chuột máy tính cho đến đồ lót. Nhưng cô không ngờ rằng kiểu hoa văn trên thảm này cũng nổi tiếng không kém ở Nhật Bản. Khi xuống đến sân bay ở Tokyo và mang theo một chai nước có in hoa văn như vậy, cô đã được một nhóm người lạ nhận ra hoa văn đặc biệt của loại thảm đó giữ lại, hỏi có phải cô đến từ Portland. Nghe cô nói đúng vậy, họ liền kể ra một danh sách các nhà hàng ở Portland họ muốn đến nhất hay các loại bia ở Oregon mà họ thích nhất.

Ở Mỹ, Portland là từ ngắn gọn chỉ những trào lưu không kiểm soát. Ở Nhật Bản, nó chỉ đơn giản là xu hướng thời trang. Cô Fidrych là người sáng lập của Cycle Dog, một công ty chuyên bán phụ kiện cho chó nuôi như: vòng cổ, dây dắt và các vật trang trí khác làm từ phụ tùng xe đạp tái chế (dây đeo trang trí ở cổ đều có gắn kèm dụng cụ mở chai). Cô đang ở Tokyo để tham gia hội chợ "Portland Popup" năm thứ ba, nơi người dân Tokyo có thể mua hàng hóa từ Portland và tìm hiểu về cách sống ở đó. Bài phát biểu năm nay bao gồm "Các doanh nhân khởi nghiệp sáng tạo ở Portland" và "Tokyo có thể học được gì từ Portland". Yokohama và Osaka cũng tổ chức các sự kiện tương tự hằng năm. Những sản phẩm của Cycle Dog bán chạy ở những sự kiện như thế này, cô Fidrych nói.

Oshuushu, một trang blog nổi tiếng của Nhật, chỉ chuyên viết về các loại bia từ Oregon. Quán bar PDX mới mở cửa chưa đầy một năm tại quận Shibuya thời thượng của Tokyo (PDX là mã sân bay của Portland). Quán chỉ phục vụ bia của Oregon và có một hình vuông nhỏ với họa tiết của tấm thảm nổi tiếng được treo trên tường. Nhiều quán ăn ở Portland, thay vì mở rộng ở Mỹ, đã quyết định "nhảy qua" Thái Bình Dương để tới Nhật. Blue Star Donuts, nhà hàng chuyên phục vụ các món sang trọng với những cái tên như Blueberry Bourbon Basil và Cointreau Creme Brulee, sẽ sớm có bảy cửa hàng ở Nhật Bản so với sáu ở Mỹ.

Teruo Kurosaki, tác giả của một cuốn sách hướng dẫn viết bằng tiếng Nhật về Portland, "Portland đích thực: Lời mách nhỏ cho những người sáng tạo", cho biết Nhật Bản quan tâm tới Portland không chỉ vì các dụng cụ độc đáo tiện lợi của nó hay những món ăn sốt dẻo, mà còn vì "tầm nhìn tương lai" của thành phố này — một sự kết hợp của mỗi cá nhân, mỗi doanh nghiệp với môi trường xanh. Đối với những người chán nản nền kinh tế cũ và văn hóa thủ cựu của Nhật Bản, hình ảnh các bạn trẻ sáng tạo, biến những miếng săm cũ thành vòng đeo cổ cho cún cưng rồi sau đó tưng bừng khai trương một quán bia ở địa phương, có một nét quyến rũ tuyệt vời.

Các nhà lãnh đạo của Nhật Bản thậm chí cũng đã bắt tay vào hành động. Thị trưởng của một số thành phố nhỏ, nơi đối mặt với nguy cơ bị xóa sổ nếu không thể thuyết phục những người trẻ tuổi ở lại thay vì di chuyển đến Tokyo hoặc Osaka, đã được tham quan Portland để tìm kiếm các ý tưởng. Mitsuhiro Yamazaki, người làm việc trong cơ quan lập kế hoạch và phát triển của Portland, đã được mời đến để “rắc chút phép màu” của Portland lên mảnh đất Aridagawa, một thị trấn đang ngày càng thu hẹp của Nhật Bản, một phần bằng cách thiết kế lại một nhà trẻ ở nông thôn nhằm giữ chân những người phụ nữ trẻ. Nhưng ông vẫn chưa lựa chọn được họa tiết nào cho tấm thảm.

Minh Thu
The Economist