Journey in Life: April 2012

Monday, April 30, 2012

Wife's.......Have A Good Laugh

Every Wife is a "Mistress" for her Husband.
"Miss" for one hour & "Stress" for the rest 23 hours!

There are 2 times when a Man doesn't understand a Woman.
Before Marriage and After Marriage.

My Husband And I Divorced Over Religious Differences.
He Thought He Was God, and I Didn't.

Marriage Is Like A Public Toilet.
Those Waiting Outside Are Desperate To Get In & Those Inside Are Desperate To Come Out.

Why Were Hurricanes Usually Named After Women?
Because When They Arrive, They're wet and wild,
But When They Go, They Take Your House And Car...

A Man Goes To The Wizard To Ask If He Can Remove A Curse He Has Been Living With For The Last 40 Years.
The Wizard Says, "Maybe, But You Will Have To Tell Me The Exact Words That Were Used To Put The Curse On You.
"The Man Says Without Hesitation, "I Now Pronounce You Man And Wife."

Husband Searching Keywords on Google `How to Tackle Wife? Google Search Result, "Still Searching`.

A Man Goes To A Shrink And Says, "Doctor, My Wife Is Unfaithful To Me. Every Evening, She Goes To Larry's Bar And Picks Up Men. In Fact, She Sleeps With Anybody Who Asks Her! I'm Going Crazy. What Do You Think I Should Do?" "Relax," Says The Doctor, "Take A Deep Breath And Calm Down. Now, Tell Me, Exactly Where Is Larry's Bar?"

Husband Throwing Darts at His Wife's Photo and Not Even a Single One Hitting the Target... From Another Room Wife Called The Husband: Honey What Are You Doing...Husband: "MISSING YOU"...

A Man Goes To See The Rabbi. "Rabbi, Something Terrible Is Happening And I Have To Talk To You About It."
The Rabbi Asked, "What's Wrong?"
The Man Replied, "My Wife Is Poisoning Me."
The Rabbi, Very Surprised By This, Asks, "How Can That Be?"
The man then pleads, "I'm telling you, I'm certain she's poisoning me, what I should do?"
The Rabbi Then Offers, "Tell You What. Let Me Talk to Her, I'll See What I Can Find out and I'll Let You Know."
The Rabbi Calls after a while And Says, "Well, I Spoke To Her For Three Hours. You Want My Advice?"
The Man Said "Yes"
The Rabbi Replied, "Take the poison"

THOUGHT FOR THE DAY...
Women are like phones:

They like to be held,
talked to and
touched often.
But push the wrong button
and you're disconnected......

Difference Between Complete and Finish...

People say there is no difference between COMPLETE and FINISH. But there is... When you marry the right one, you are COMPLETE.... And when you marry the wrong one, you are FINISHED..... And when the right one catches you with the wrong one, you are ... COMPLETELY FINISHED!

Romantic SMS. She sends the following message:

My love if you're sleeping, send me your dreams
If you're smiling, send me your smile
If you're crying, send me your tears
I love you
He Replied: I'm in the toilet. What do I send?

Điếc không sợ súng

A fool always rushes to the fore.
rush to the fore: xông lên trước

Sunday, April 29, 2012

Saturday, April 28, 2012

Tay vợt số 1 thế giới

Ở một cơ quan, các công chức thường chơi quần vợt vào các buổi sáng thứ bảy. Có lần, khi một nhân viên mới được tuyển vào, mọi người liền rủ anh ta làm vài hiệp và hẹn gặp vào lúc 9h sáng ở câu lạc bộ. Anh chàng "ma mới" nhận lời nhưng nói thêm, có thể anh ta sẽ đến muộn 10 phút.

Sáng thứ bảy đó, chàng nhân viên mới đến vào đúng 9 giờ. Anh ta cầm vợt bằng tay phải và đánh bại tất cả các đối thủ. Thứ bảy kế đó, anh nhân viên mới lại hẹn sẽ tham gia cuộc chơi nhưng có thể sẽ trễ 10 phút. Thế rồi, anh ta vẫn đến đúng giờ, lần này cầm vợt bằng tay trái và lại giành thắng lợi dễ dàng.

Sự việc cứ lặp đi lặp lại trong vài tuần. Thành viên mới của câu lạc bộ luôn hẹn sẽ có thể đến trễ chừng 10 phút nhưng lại toàn đến đúng giờ và dù cầm vợt bằng tay trái hay tay phải, anh ta cũng đánh bại mọi đối thủ không chút khó khăn.

Những nhân viên khác bắt đầu thấy ngán và quyết định hỏi anh chàng kia cho ra nhẽ. Trong một lần tụ tập uống bia, một người hỏi:

- Này anh bạn, thứ bảy nào cậu cũng nói là có thể sẽ tới muộn chừng 10 phút nhưng chưa từng trễ giờ lần nào cả. Lần thì cậu chơi tay trái, lần thì chơi tay phải nhưng bao giờ cũng thắng. Tất cả những chuyện này là sao hả?

Nhân viên mới đáp:
- À! Chẳng qua là vì tớ rất mê tín. Mỗi sáng thứ bảy, khi thức giấc, tớ thường ngắm vợ. Nếu vợ tớ nằm nghiêng sang trái, hôm đó tớ sẽ chơi vợt bằng tay trái và ngược lại, nếu vợ tớ nằm nghiêng sang phải, tớ sẽ cầm vợt bằng tay phải...
- Thế nếu vợ cậu nằm ngửa? - Một đồng nghiệp ngắt lời.
- Thì tớ sẽ tới muộn 10 phút

Chó cậy nhà, gà cậy chuồng

A cock is valiant on his own dunghill.

valiant: dũng cảm
dunghill: đống phân

Biến thể:
- Every cock is bold on his own dunghill.
- Every cock crows on its own dunghill.

crow: (gân cổ) gáy

Friday, April 27, 2012

Hội nghị Nhóm công tác DNNVV APEC lần thứ 34

tại Brunei Darussalam, 




Empire Hotel (room 6305)



Hội nghị lần này, các nền kinh tế báo cáo về tiến trình hỗ trợ DNNVV quốc tế hóa như: Khó tiếp cận tài chính (Mỹ), Thiếu khả năng xác định cơ hội kinh doanh tại thị trường nước ngoài (Singapore), Cần môi trường minh bạch và đạo đức kinh doanh trong ngành thiết bị y tế, xây dựng và sinh dược phẩm (Mỹ), Giảm chi phí vận chuyển cao và các chi phí liên quan (Đài Bắc, Trung Quốc), Hướng dẫn các điều luật tốt nhất về kinh doanh dễ dàng (Úc), Gỡ bỏ rào cản thương mại và đầu tư của DNNVV đặc biệt liên quan đến bảo vệ tài sản trí tuệ (Nga), Thành lập trung tâm hợp tác quốc tế ở Nga cho DNNVV Nga và DNNVV APEC (Nga). 

Các nền kinh tế cũng đã báo cáo về các dự án mới như: Hội thảo doanh nghiệp mới thành lập APEC (Hàn Quốc), Khoản vay hỗ trợ thành lập sáng kiến công nghệ xanh cho DNNVV (Indonesia), Hội thảo về sự năng động của DNNVV: chính thức hóa và nữ doanh nhân khởi nghiệp (Indonesia). 

Liên quan đến Kế hoạch chiến lược 2009-2012, các nền kinh tế chính (champions economies) đã báo cáo: Môi trường kinh doanh (Malaysia, Mexico), Tiếp cận thị trường và quốc tế hóa (Trung Quốc, Singapore), Nâng cao kỹ năng quản lý và tinh thần khởi nghiệp (Đài Bắc Trung Quốc, Thái Lan), Đổi mới sáng tạo (Hàn Quốc, Mỹ, Peru), Tài chính (Indonesia, Nhật Bản)... Phần tiếp theo, các nền kinh tế dự thảo Kế hoạch chiến lược 2013-2016...

Red blossom
From KUL with love...

Mission failed
Kuala Lumpur History
Hội nghị Nhóm công tác DNNVV APEC lần thứ 34

Sống tích cực mỗi ngày





Và bạn sẽ tìm được "một nửa" của mình...

Source: SpikedMath

Vàng không sợ lửa

A clear conscience laughs at false accusations.

conscience: lương tâm
accusation: lời vu cáo

Wednesday, April 25, 2012

Khi chính phủ định giá...

Các chính sách định giá của chính phủ luôn có hại, thậm chí là rất có hại, nhưng chúng có ít nhất một lợi ích chính trị xét từ phương diện của những người quản lý kinh tế. Chúng khiến cho người dân nghĩ việc hàng hóa tăng giá là do sự tham lam và bóc lột của các doanh nhân chứ không phải do các chính sách tiền tệ gây lạm phát của chính những người quản lý kinh tế và hoạch định chính sách.

Khi chính phủ đưa ra mức giá trần cho một số mặt hàng, họ thường chọn các nhu yếu phẩm nhằm đảm bảo rằng người nghèo cũng có thể mua được những mặt hàng đó ở một mức giá "hợp lý". Giả sử các mặt hàng được chọn là bánh mỳ, sữa và thịt.

Việc giữ giá của một hàng hóa thấp hơn mức giá của thị trường sớm hay muộn sẽ dẫn đến hai điều sau. Điều thứ nhất là cầu đối với loại hàng hóa đó sẽ tăng. Bởi mặt hàng đó trở nên rẻ hơn, người dân sẽ muốn và có thể mua được nhiều hơn. Điều thứ hai là cung của loại hàng hóa đó sẽ giảm. Bởi dân chúng mua nhiều hơn, lượng sản phẩm đã được tích trữ sẽ sớm bị bán hết. Bên cạnh đó, việc sản xuất sẽ bị ảnh hưởng bởi mức lợi nhuận biên giảm đi hoặc không còn nữa. Các nhà sản xuất có hiệu suất thấp sẽ ngừng sản xuất. Ngay cả các nhà sản xuất có hiệu suất cao cũng có thể phải chịu lỗ khi bán sản phẩm của mình.

Vì vậy, nếu chúng ta không tác động gì thêm khác, việc cố định mức giá trần cho một loại hàng hóa nhất định sẽ tạo ra sự khan hiếm loại hàng hóa đó. Nhưng đây là điều ngược lại với những gì các nhà quản lý kinh tế của các nước muốn đạt được từ đầu, bởi chính những mặt hàng họ lựa chọn để cố định giá trần là những mặt hàng mà họ muốn có nhiều trên thị trường. Nhưng khi họ làm giảm lương và thu nhập của các nhà sản xuất những nhu yếu phẩm này mà không làm giảm lương và lợi nhuận của các nhà sản xuất các mặt hàng không quan trọng bằng (ví dụ như xa xỉ phẩm), họ trên thực tế đã ngăn trở sự sản xuất các nhu yếu phẩm bị kiểm soát giá và khuyến khích sự sản xuất của các mặt hàng không quan trọng bằng này.

Người dân, với vai trò là người nộp thuế, sẽ trợ cấp cho chính bản thân mình trong tư cách là người tiêu dùng. Không dễ gì có thể xác định một cách chính xác ai trợ cấp cho ai. Điều chúng ta quên mất là các khoản trợ cấp cũng phải do một ai đó trả và xã hội chi có thể nhận được thứ này khi mất một thứ khác.

Việc kiểm soát giá cả của toàn bộ nền kinh tế bằng cách lấy một mức giá nào đó trong lịch sử làm mức giá cố định cuối cùng sẽ dẫn đến sự hình thành một nền kinh tế hoàn toàn tập trung, một nền kinh tế mang tính độc tài và ì trệ; mọi doanh nghiệp và người lao động đều phải hoàn toàn phụ thuộc vào chính phủ. "Quyền lực kiểm soát nhu cầu thiết yếu đối với một người sẽ trở thành quyền lực kiểm soát ý chí của người đó" (Alexander Hamilton trong Federalist Papers). Đây là kết quả của những gì thường được miêu tả là các chính sách kiểm soát giá cả "hoàn hảo", "lâu dài" và "phi chính trị".

Những sai lầm chết người của các nhà quản lý kinh tế thường được giảm nhẹ nhờ các hoạt động của chợ đen. Tại một số nước, hoạt động chợ đen phát triển và lấn át các mức giá chính thức do chính phủ quy định cho đến khi hoạt động chợ đen trở thành thị trường thực tế của quốc gia đó.

Gốc rễ của các cố gắng nhằm áp dụng mức giá trần là gì? Trước hết, đó là sự hiểu lầm các yếu tố dẫn đến việc tăng giá. Nguyên nhân thực là sự khan hiếm hàng hóa hoặc sự dư thừa tiền tệ. Việc quy định các mức giá trần không thể giải quyết được cả hai vấn đề này. Trên thực tế, như chúng ta đã xem xét, nó chỉ khiến tình trạng khan hiếm hàng hóa thêm trầm trọng. Các kế hoạch nhằm tăng giá một số mặt hàng được ưu tiên là kết quả của việc chỉ nghĩ đến lợi ích của các nhà sản xuất có liên quan trực tiếp và quên mất lợi ích của người tiêu dùng. Tương tự như vậy, các kế hoạch của chính phủ nhằm áp dụng mức giá thấp là kết quả của việc chỉ nghĩ đến lợi ích của người tiêu dùng và quên mất lợi ích của nhà sản xuất. Sự ủng hộ của chính phủ đối với những chính sách này cũng xuất phát từ sự nhầm lẫn trong đầu óc của người dân. Họ không muốn trả thêm tiền để mua sữa, bơ, giày, đồ gỗ, tiền thuê nhà, vé xem phim hay kim cương. Bất kỳ khi nào giá của bất kỳ mặt hàng nào tăng lên so với trước đây, họ đều phẫn nộ và cảm thấy mình bị lừa đảo. Ngoại lệ duy nhất ở đây là những mặt hàng do chính người đó sản xuất ra. Người đó có thể thấy được sự bất công trong việc giữ giá của loại hàng hóa đó ở mức thấp.

Mỗi chúng ta là một cá thể kinh doanh đa nhân cách. Mỗi người chúng ta vừa là nhà sản xuất, vừa là người nộp thuế, vừa là người tiêu dùng. Những chính sách mỗi người trong chúng ta ủng hộ sẽ tùy thuộc vào việc tại thời điểm đó, chúng ta nhìn nhận mình theo vai trò nào. Là nhà sản xuất, người đó muốn lạm phát; là người tiêu dùng, người đó muốn các mức giá trần (lượng tiền mình phải trả để mua các sản phẩm của người khác). Là người tiêu dùng, người đó có thể ủng hộ hay ưng thuận các khoản trợ cấp; là người nộp thuế, người đó sẽ không muốn phải chi trả cho các khoản này... Nhưng phần lớn chúng ta chỉ tự đánh lừa bản thân. Trên thực tế, thiệt hại sẽ không chỉ tương đương mà còn lớn hơn nhiều so với những lợi ích thu được từ sự kiểm soát giá của chính phủ, vì chúng ngăn cản và làm rối loạn sự sản xuất và sử dụng lao động.
P. 158 - Hiểu kinh tế qua một bài học

Tác hại của máy móc
Hãy cứu ngành sản xuất X
Robinson Crusoe trên đảo hoang
"Bình ổn" hàng hóa?
Khi chính phủ định giá...
Ảo ảnh lạm phát
Bảo hiểm xã hội

On Company Time

On Company Time
Wishful thinking...

Đói cho sạch, rách cho thơm

A clean fast is better than a dirty breakfast.

fast: bữa ăn chay

Cẩn tắc vô ưu

Tuesday, April 24, 2012

"Bình ổn" hàng hóa?

Các khoản cho vay của chính phủ thường được đề xuất trước quốc hội với các lý do mà phần lớn mọi người sẽ thấy rất chính đáng. Như các khoản cho nông dân vay để giúp họ không tung nông sản ra thị trường được trình bày với quốc hội rằng, nông sản của nông dân bị đem ra bán ở thị trường cùng một lúc vào mùa thu hoạch, và đây là thời điểm giá nông sản ở mức thấp nhất. Các kẻ đầu cơ sẽ lợi dụng điều này để mua nông sản và giữ chunsg cho tới khi lương thực trên thị trường trở nên khan hiếm hơn nhằm hưởng giá cao hơn. Nông dân sẽ bị thiệt hại. Vì thế, ta cần can thiệp để những người nông dân, thay vì những kẻ đầu cơ, bán được nông sản với một mức giá bình quân cao hơn.

Lập luận này vô căn cứ cả về lý thuyết cũng như thực tế. Các nhà đầu cơ phải chịu nhiều thóa mạ này thực chất không phải là kẻ thù của người nông dân họ là những người bảo vệ lợi ích của nông dân. Các rủi ro xuất phát từ biến động của giá nông sản phải được một ai đó gánh chịu. Trong nền kinh tế hiện đại, những rủi ro này được gánh chịu chủ yếu bởi các nhà đầu cơ chuyên nghiệp. Nói một cách tổng quan, các nhà đầu cơ bảo vệ lợi ích riêng của mình càng tốt thì nông dân càng được hưởng lợi, bởi các nhà đầu cơ phục vụ lợi ích riêng của mình thông qua khả năng dự đoán giá trong tương lai của họ. Các dự đoán của họ càng chính xác thì các dao động về giá càng nhỏ.

Kinh nghiệm thực tế cho thấy, xét về bình quân, giá lúa mỳ và các nông sản không mau hư hỏng khác không thay đổi trong cả năm, ngoại trừ các khoản chi phí cho kho chứa, lãi suất và phí bảo hiểm.

Tình hình sẽ thay đổi khi chính phủ bước vào và mua toàn bộ nông sản của nông dân hoặc cho họ vay tiền để giữ lại lượng nông sản của họ. Điều này đôi khi được làm với một lý do dường như rất chính đáng: nhằm duy trì "kho lương thực ổn định". Thế nhưng lịch sử của giá cả và lượng lương thực được lưu chuyển qua các năm cho thấy chức năng này đã được đảm nhiệm rất tốt bởi các thị trường tư nhân tự do. Khi chính phủ can thiệp vào, "kho lương thực ổn định" trở thành một công cụ chính trị. Người nông dân được giúp đỡ, với khoản tiền từ những người nộp thuế, để giữ lại nông sản của mình một cách quá mức. Việc này sẽ tạo ra một mức giá tạm thời cao hơn bình thường, song khi ta làm vậy, hậu quả về sau thường là sự xuất hiện của một mức giá thấp nhiều so với mức giá bình thường của thị trường, bởi vì sự khan hiếm được tạo ra trong năm nay bằng cách giữ lại một phần nông sản sẽ tạo ra một sự dư thừa cho năm sau.

Thật vô nghĩa khi lý luận rằng ít nhất sự hạn chế sản xuất cũng làm tăng giá nông sản và "nông dân có thêm sức mua". Lượng sức mua họ có thêm chính là lượng sức mua bị lấy đi từ người tiêu dùng trong thành phố. Việc chính phủ cho nông dân tiền để giúp họ hạn chế sản xuất hoặc cung cấp cho họ cùng một lượng tiền để đổi lấy một lượng nông sản ít hơn cũng giống như việc chính phủ bắt người tiêu dùng hoặc người nộp thuế trả tiền cho những người ăn không ngồi rồi. Trong cả hai trường hợp, những người được hưởng lợi từ chính sách này sẽ có thêm "sức mua", song sẽ có những người khác mất đi lượng sức mua tương đương. Thiệt hại cuối cùng đối với xã hội sẽ là thiệt hại về sản xuất, bởi vì có một số người được hỗ trợ để không sản xuất. Vì có ít hàng hóa hơn để phục vụ cho tiêu dùng trong xã hội, mức lương thật và thu nhập thật sẽ giảm do thu nhập tính ra tiền giảm hoặc do chi phí đời sống tăng.
P. 148 - Hiểu Kinh tế qua một bài học

Tác hại của máy móc
Hãy cứu ngành sản xuất X
Robinson Crusoe trên đảo hoang
"Bình ổn" hàng hóa?
Khi chính phủ định giá...
Ảo ảnh lạm phát
Bảo hiểm xã hội

Cá chuối đắm đuối vì con

A child may have too much of his mother's blessing.

Monday, April 23, 2012

Dĩ hòa vi quý

A bad compromise is better than a good lawsuit.
compromise: thỏa hiệp
lawsuit: kiện cáo

Biến thể: Better a poor compromise than a strong case.

Những con khỉ và câu chuyện đầu tư chứng khoán

Một vùng quê nổi tiếng có rất nhiều khỉ, nhiều đến nỗi khỉ và con người cùng chung sống "hòa bình". Ngày nọ, có một "nhà đầu tư" đến và ra giá mua 5 USD/con khỉ, vậy là dân làng đổ xô vào rừng đánh bắt, bẫy khỉ đem về bán. Đàn khỉ cứ thế vơi dần, vơi dần, cho đến một hôm nhà đầu tư nọ thông báo nâng giá mua lên 10 USD/con khỉ, nhưng số lượng khỉ cũng bẫy được đem bán cũng không tăng là bao. Thấy vậy, nhà đầu tư thông báo với dân làng là mình phải đi nơi khác "gom" khỉ và sẵn sàng trả tới 20 USD/con khỉ trong thời gian tới nếu dân làng bắt được.

Nhưng số khỉ ngoài tự nhiên chẳng còn bao nhiêu so với số lượng mà dân làng đã bắt được và bán cho nhà đầu tư nọ với giá 5 USD/con. Một thời gian sau, bỗng dân làng thấy xuất hiện một nhóm người bán khỉ với giá hời 10 USD/con và tất nhiên, người ta đổ xô đi mua với hy vọng sẽ bán được với giá 20 USD/con cho "nhà đầu tư" nọ.

Họ huy động mọi nguồn lực, tranh nhau mua, ai mua được thì hả hê, ai không mua được thì kêu than, vật vã vì tiếc của... Rồi cũng đến lúc dân làng không còn gì để tiếp tục mua khỉ nữa thì nhóm bán khỉ kia cũng ra đi. Dân làng đợi hoài, 1 tuần - 1 tháng - nửa năm rồi 1 năm sau cũng không thấy nhà đầu tư nọ quay lại. Kết quả là dân làng đã nghèo lại thêm nghèo vì tốn tiền chăm nuôi (kiểu như lãi mẹ đẻ lãi con) và cuối cùng phải... cắt lỗ bằng cách mở "cửa chuồng".

Don't Tempt a Woman

A woman goes to Italy to attend a 2-week, company training session.

Her husband drives her to the airport and wishes her to have a good trip.

The wife answers : 'Thank you honey, what would you like me to bring for you?'

The husband laughs and says: 'An Italian girl !!!'

The woman kept quiet and left.

Two weeks later he picks her up in the airport and asks: 'So, honey, how was the trip?'

'Very good, thank you.' 'And, what happened to my present?'

'Which present?' She asked. 'The one I asked for - an Italian girl!!'

'Oh, that' she said

'Well, I did what I could, now we have to wait for 9 months to see if it is a girl !!!'

Moral of the story: Don't tempt a woman, they are dangerously intelligent!

Sunday, April 22, 2012

Tiễn chồng lên đường...

Hôm nay là ngày 22/04, vợ lại tiễn chồng lên đường công tác :( Nếu tính theo ngày cưới thì hôm nay trùng ngày cưới, là 22 đấy chồng ah, chắc mẹ Đức chăm Nấm nên quên và không ghi vào "sổ buôn chuyện", chứ mọi khi là mẹ còn tính theo tháng và theo ngày nữa cơ! :)) Mẹ cực siêu về khoản ghi nhớ các ngày tháng sự kiện từ sinh nhật, giỗ tết, hiếu hỉ... của các thành viên trong cả họ :D Nói đến đây vợ lại mở cuốn "sổ buôn chuyện" xem mẹ ghi gì không thì thấy toàn tiếng Anh là tiếng Anh, mẹ chăm học quá - Quyết tâm học tiếng Anh! :P Vậy nên vợ mở thêm chuyên mục Mỗi ngày một thành ngữ/tục ngữ để mẹ cùng học với các con nhé!

Dông dài là ngày 22/04/2012 (22/12/2010) để trở về ngày 17/09/2010 - chắc chắn mẹ Đức sẽ bảo "Lại ngày 17 đây rồi!":
Ấy là ngày đám cưới của Tuấn - Dung và là ngày đầu tiên vợ chồng mình... gặp nhau :P Vợ tìm lại được ảnh này được Dung tag trên fb, vậy mà ảnh của chồng đâu rồi - ảnh mà chồng chụp bằng được với vợ một kiểu đứng với cả nhóm bạn Nhật Bản í - vợ chồng Tuấn ém hàng kỹ vậy ta!!!??? :)) Cho em xin đê anh Tuấn ơi! Anh Sơn xin mãi không được, bây giờ em khiếu nại! :))

Hè hè, ba tháng sau đó, vợ chồng mình bắt chước y chang Tuấn Dung, nào mình cùng làm đám cưới. Thế mới thấy cứ chê công nghệ nhái của Trung Quốc, chứ Việt Nam còn nhái "kinh dị" hơn - hàng giao vừa chuẩn lại còn cấp tập bởi công nghệ "gắn tên lửa vào đít" ưu việt nổi trội :P Sản phẩm được giao vào 22/12/2010 sau ba tháng nghiên cứu và chuyển giao thành công công nghệ "trọn đời" đây nhé:
Nhân vật ngoài cùng bên phải cũng tên là Tuấn, Tuấn "trắng" (để phân biệt với Tuấn "đen", là chú rể trong tấm ảnh bên trên :) Hai vợ chồng phải chụp riêng bằng được với Tuấn trắng một kiểu, chẳng là, chính Tuấn trắng là nhà ngoại giao chuyển thành công công nghệ Tuấn Dung sang công nghệ Sơn Hạnh đấy :)) Thực sự không biết Tuấn trắng hay Tuấn đen là ông mai bà mối nữa?!

Số là hôm đó vợ đến không được sớm cho lắm :"), sau khi gửi xe thấy một đồng chí cứ hớt ha hớt hải, nhìn dáng quen quen mới phát hiện ra người quen đồng hương-đồng môn-đồng (ngại) ngữ Ní hổng ngộ: "Ô, anh Tuấn" rồi hai anh em cùng nhau vào dự đám cưới. Vào đến cổng chờ, lại gặp một anh nữa: "Ô, em nhìn anh trông quen quen!" thế là thôi rồi, không biết ai bỏ bùa ai, từ lúc đó cứ có một anh chàng bám theo đít vợ, ảnh tên Sơn :P

Rồi thì là mà, vợ xem ảnh cưới Tuấn Dung, ảnh cũng ngó nghiêng, vợ vào ngồi bàn tiệc cũng xông sang ngồi cùng, rồi rót bia, rồi gắp thức ăn... ái chà chà! Rồi cả buổi được các anh em Nhật Bản khen tụng đầy chất sempai nên tạo được cho vợ ấn tượng đầy tin tưởng :D Rồi v.v... rồi v.v... và xin được số điện thoại của vợ đấy chồng ạ! Ảnh "khéo" lắm, lựa lúc vợ chào mọi người rất vội để về công ty làm việc sớm thế là bla bla bla...

Vậy là, Tuấn đen là người tổ chức đám cưới, còn Tuấn trắng là người "níu" chân chồng chờ Tuấn cùng vào dự đám cưới, thành ra gặp vợ, biết ai là ông mối đây? :) Nhân tiện đây phải cảm ơn hai ông mối mới được, cảm ơn hai ông mối rất nhiều nhiều nhiều, hai ông mối đã giúp se duyên vợ chồng mình! <3 <3 <3

Còn sự tích mẹ Đức "Lại ngày 17 đây rồi!" vợ xin lưu lại vào một bài sau nhé...

update 10/8/2018:
ảnh đây,

Đầu xuôi, đuôi lọt

1. A good beginning makes a good ending.
2. A good beginning is half the battle.


Biến thể: 
- Bad beginnings make worse endings.
- A bad beginning makes a bad ending.

Robinson Crusoe trên đảo hoang

Chúng ta hãy cùng xem xét những vấn đề mà Robinson Crusoe phải đối diện trên hoang đảo. Thoạt đầu, những gì anh ta cần dường như là vô hạn: Anh ta bị ướt sũng vì nước mưa; anh ta run rẩy vì lạnh; anh ta bị đói và khát.  Anh ta cần mọi thứ: nước uống, đồ ăn, nơi ẩn náu để tránh thú dữ, lửa, một chỗ nào đó có thể nằm xuống và ngủ được. Anh ta không thể giải quyết được tất cả các vấn đề này cùng một lúc bởi không có đủ thời gian, sức khỏe và những nguồn lực khác. Anh ta trước tiên phải làm điều mà mình cần nhất. Hiện giờ, vấn đề lớn nhất của anh ta là khát. Anh ta sẽ phải đào một hố trên đất để chứa nước mưa, hoặc dựng nên một loại bể chứa thô sơ. Khi anh ta đã có một lượng nước tạm đủ, thay vì tiếp tục tìm cách cải thiện công cụ chữa nước của mình, anh ta phải ngay lập tức chuyển sang đi kiếm thức ăn. Anh ta có thể tìm cách câu cá, song để làm được việc này, anh ta cần phải có lưỡi câu và dây câu hoặc một cái lưới. Những việc phải làm ngay sẽ khiến anh ta trì hoãn một số việc khác ít khẩn cấp hơn. Anh ta liên tục giải quyết vấn đề sử dụng thời gian và lao động của mình trong các phương án khác nhau.

Gia đình Robinson từ Thụy Sỹ, khi bị dạt lên hoang đảo, có lẽ sẽ thấy vấn đề này dễ giải quyết hơn một chút. Tuy có nhiều miệng ăn, họ cũng có nhiều tay làm hơn. Gia đình có thể thực hiện việc phân công và chuyên môn hóa lao động. Cha đi săn; mẹ nấu ăn; lũ trẻ đi kiếm củi. Nhưng gia đình này cũng không thể để cho một thành viên cứ làm mãi một việc mà không biết so sánh giữa tính cấp thiết của công việc người đó đang làm với những công việc khác vẫn chưa được làm. Khi lũ trẻ đã kiếm được một lượng củi nhất định, chúng không nên cứ tiếp tục làm việc này. Đã đến lúc một đứa phải được sai đi kiếm nước. Gia đình này cũng liên tục phải giải quyết vấn đề lựa chọn như thế nào trong các phương án khác nhau về việc sử dụng lao động và nếu may mắn họ có thêm các phương tiện khác như súng săn, cần câu cá, thuyền, rìu hay cưa... họ sẽ lại phải giải quyết vấn đề lựa chọn giữa các phương án khác nhau về việc sử dụng cả lao động lẫn phương tiện sản xuất. Sẽ thật là ngốc nghếch nếu các thành viên chịu trách nhiệm kiếm củi trong gia đình trách một thành viên khác, người có nhiệm vụ bắt cá là đã không giúp họ để có thể kiếm được nhiều củi hơn thay vì việc đã bắt được những con cá cho bữa tối của gia đình. Trong hai trường hợp này, khi có một cá nhân hay một gia đình biệt lập, chúng ta có thể thấy rõ rằng một công việc chỉ có thể được tăng lên khi một công việc khác bị giảm đi.
P. 140 - Hiểu kinh tế qua một bài học

Tác hại của máy móc
Hãy cứu ngành sản xuất X
Robinson Crusoe trên đảo hoang
"Bình ổn" hàng hóa?
Khi chính phủ định giá...
Ảo ảnh lạm phát
Bảo hiểm xã hội

Câu chuyện con cá vàng

1. Một người bắt được con cá vàng và nói với nó 3 điều ước của ông ta:

- Ta muốn có một nhà máy cực lớn, một ngôi nhà cực rộng và một cái xe ô tô cực sang trọng.

Con cá vàng đáp:

- Được, ông hãy chọn đi - ông sẽ trả dần hay là ông sẽ thuê?

Người đàn ông:

- Mi chơi kiểu gì vậy hả, vây hãy chọn đi - mi thích dầu hướng dương hay dầu nành?

2. Nếu các cậu bắt được con cá vàng, các cậu sẽ cầu xin nó điều ước gì?

- Tớ sẽ xin điều ước, có nhiều tiền - một người nói.

- Tớ sẽ xin điều ước có sức khỏe - người thứ hai nói.

- Tớ sẽ mổ thịt nó làm nồi canh cá.

Vì sao? - hai người kia hỏi.

- Vì lần trước, bắt được nó, tớ xin nó tình yêu và tình bạn. Chẳng hiểu nó làm thế quái nào mà bây giờ bọn đồng tính cứ bám chặt lấy tớ đòi yêu, còn tất cả phụ nữ đều bảo tớ: "Chúng ta kết bạn với nhau nhé!".

3. Một anh chàng mới giàu bắt được con cá vàng, anh ta nói với nó:

- Ta nói luôn nhé, nếu mi thực hiện 2 điều ước sau đây của ta, ta sẽ thả mi ra cho mi muốn bơi đi đâu thì bơi.

- Được, ông nói đi.

- Thứ nhất, ta muốn tất cả mọi người đều sợ ta!

- Cái đó khó, nhưng tôi vẫn làm được - con cá vàng biến anh ta thành một người khỏe nhất.

- Bây giờ đến điều thứ hai. Ta muốn bản thân ta không sợ ai.

- Ồ, cái đó đơn giản thôi mà, con cá vàng nói và biến anh ta thành một kẻ ngu ngốc nhất.

4. Xin mách một mẹo nhỏ cho những ai bắt được con cá vàng: Bạn hãy đặt một cái chảo lên bếp, đổ dầu ăn vào, rồi bỏ con cá vàng vào chảo. Chắc chắn số lượng điều ước nó cho bạn sẽ không phải là 3 như trong truyện cổ tích, mà sẽ là 50!

When I was Ten

When I was 10 -
rubber meant eraser,
ass meant donkey,
gay meant happy,
straight meant linear,
making out meant 'logical detection',
Cock meant rooster,
pussy meant cat,
stag meant a male deer,
prick meant a jab,
poke meant a nudge,
chick meant a baby hen,
screw meant a carpenter's implement and
a Tit was always for Tat!!

Damn! - English has changed so much !!!!

Saturday, April 21, 2012

Hãy cứu ngành sản xuất X

Các hành lang của quốc hội đông chật những người đại diện cho ngành sản xuất X. Ngành sản xuất X đang có những biểu hiện ốm yếu! Ngành sản xuất X sắp chết! Hãy cứu lấy ngành sản xuất này bằng cách áp dụng thuế quan, bằng cách đặt ra mức giá cao hơn, hay thông qua những khoản trợ cấp. nếu ta để cho nó chết, nhiều lao động sẽ mất việc làm. Những người cho họ thuê nhà và cung cấp hàng hóa dịch vụ cho họ sẽ bị thiệt hại và khủng hoảng sẽ ngày càng lan rộng ra. Nhưng nếu quốc hội ra tay kịp thời và cứu được ngành sản xuất này, nó sẽ tiếp tục tồn tại. Nó sẽ mua máy móc thiết bị từ những ngành sản xuất khác; thêm nhiều người nữa sẽ có việc làm; những người cung cấp hàng hóa dịch vụ cho các lao động của ngành sản xuất này cũng sẽ được hưởng lợi; sự giàu có sẽ ngày càng lan rộng ra.

Đây chỉ là một dạng tổng quát ví dụ cho sự biện minh việc bảo hộ, cứu những ngành sản xuất đang giãy chết của những người hưởng lợi khi đòi hỏi quốc hội bảo hộ cho ngành sản xuất mà họ hưởng lợi.

Để "cứu ngành sản xuất bạc", Quốc hội đã gây ra rất nhiều tổn hại. Một trong những lý do được đưa ra biện hộ là để giúp "phương Đông", song một trong những hậu quả chính sách này đã gây ra trên thực tế là giảm phát ở Trung Quốc, vốn dựa trên chuẩn bạc, khiến Trung Quốc phải từ bỏ chuẩn bạc... Có một cách khác để đạt được cùng mục đích chính trị của những người ủng hộ kế hoạch này mà đòi hỏi ít chi phí và gây ra ít tổn hại hơn rất nhiều: cung cấp những khoản trợ cấp trực tiếp cho những người sở hữu mỏ bạc và các lao động của họ. Thế nhưng Quốc hội và dân chúng sẽ không bao giờ chấp nhận một đề nghị thẳng thừng kiểu này, khi nó không được hỗ trợ bởi những lý lẽ có vẻ cao vời song thực chất là sai lầm về "vai trò quan trọng của bạc trong tiền tệ quốc gia".

Một số người lý luận rằng một ngành sản xuất nào đó phải được tạo ra và duy trì vì các lý do quân sự, hoặc một ngành sản xuất nào đó đang bị ảnh hưởng bởi mức thuế và lương không hợp lý so với các ngành khác, hoặc một nhà cung cấp các hàng hóa hay dịch vụ tối quan trọng (như điện, nước, giao thông, viễn thông...) đang bị bắt buộc phải hoạt động ở mức giá hay phí không mang lại đủ mức lợi nhuận phù hợp. Chúng ta xem xét việc ủng hộ cứu ngành sản xuất X có thực sự đem lại lợi ích cho toàn bộ nền kinh tế?

Có hai loại đề xuất chính thường được đưa ra nhằm cứu vãn ngành sản xuất X. Đề xuất thứ nhất cho rằng ngành sản xuất X đã quá "đông"; vì thế, ta nên tìm cách ngăn các công ty và lao động khác tham gia vào ngành này. Đề xuất thứ hai cho rằng ngành sản xuất X cần được trợ cấp trực tiếp từ chính phủ.

Nếu ngành sản xuất X thực sự đã quá tải so với các ngành sản xuất khác, chúng ta sẽ chẳng cần phải đưa ra biện pháp mang tính bắt buộc hay cưỡng ép nào nhằm ngăn cản việc đưa thêm vốn và lao động vào ngành này. Vốn chưa đầu tư sẽ không chảy vào những ngành sản xuất sắp chết. Những nhà đầu tư sẽ không muốn đầu tư vào những ngành đem lại lợi nhuận thấp và có mức rủi ro cao nhất. Các lao động, nếu họ có sự lựa chọn tốt hơn, cũng chẳng làm việc trong những ngành trả lương thấp nhất với công việc kém ổn định nhất.

Các kế hoạch cứu ngành sản xuất X bằng những khoản trợ cấp trực tiếp từ công quỹ thực ra là sự di chuyển của cải hay lợi nhuận từ những ngành khác sang ngành sản xuất X. Những người nộp thuế sẽ mất đi khoản tiền mà ngành sản xuất X được hưởng. Ưu điểm của các khoản trợ cấp, xét từ phương diện của công chúng là chúng thể hiện rõ bản chất của sự cứu giúp này nhất là khi ta so sánh với việc áp dụng thuế quan bảo hộ, đưa ra mức giá sàn, hoặc các chính sách độc quyền. Ta có thể thấy rõ rằng người nộp thuế và các ngành sản xuất khác sẽ mất đi một khoản bằng chính xác khoản trợ cấp ngành sản xuất X được nhận. Họ phải đóng góp thông qua thuế một phần trợ cấp dành cho ngành sản xuất X. Người tiêu dùng, bởi cũng phải chịu thuế để trợ cấp cho ngành sản xuất X, sẽ bị mất đi một khoản thu nhập tương đương mà đáng lẽ họ có thể dùng để mua những thứ khác. Kết quả là các ngành sản xuất khác sẽ bị thu nhỏ lại để ngành sản xuất X có thể phát triển. Kết quả còn là việc vốn đầu tư và lao động bị đưa vào những ngành sản xuất kém hiệu quả hơn. Lượng của cải tạo ra sẽ giảm. Mức sống bình quân sẽ thấp hơn so với mức nó có thể đạt được trong trường hợp không có những chính sách can thiệp nhằm cứu vãn ngành sản xuất X. Đây chính là các thiệt hại xét trên tầm quốc gia.

Những kết quả này thực ra có thể được nhìn thấy ngay trong những lý luận ủng hộ việc trợ cấp cho ngành sản xuất X. Ngành sản xuất X đang bị thu nhỏ hay sắp phải đóng cửa vì sự cạnh tranh của các ngành khác. Tại sao ta phải dùng các biện pháp can thiệp để duy trì nó? Quan niệm cho rằng trong một nền kinh tế phát triển, mọi ngành sản xuất đều phải phát triển là một sai lầm nghiêm trọng. Để các ngành sản xuất mới có thể đạt được một tốc độ phát triển nhanh, ta thường phải để cho một số ngành công nghiệp cũ chết đi. Khi điều này xảy ra, lượng vốn và lao động cần thiết từ các ngành sản xuất cũ sẽ được chuyển sang cho các ngành sản xuất mới. Nếu ngày xưa chúng ta cố duy trì các ngành sản xuất cũ kỹ của thời kỳ xe ngựa lọc cọc, ta hẳn đã làm chậm lại sự phát triển của các ngành sản xuất mới, ví dụ như sản xuất xe hơi, cùng với các hoạt động kinh doanh khác phụ thuộc vào những ngành này. Chúng ta hẳn đã làm giảm đi lượng của cải được tạo ra và làm chậm lại các tiến bộ kinh tế và khoa học kỹ thuật.

Ngày nay, chúng ta có thể phạm phải các sai lầm tương tự nếu chúng ta cố gắng níu kéo sự tồn tại của một ngành sản xuất nào đó, nhằm bảo vệ lượng vốn đã được đầu tư và những lao động đã được đào tạo trong ngành sản xuất đó. Mặc dù một số người có thể thấy điều này mâu thuẫn, nhưng thực tế là để duy trì một nền kinh tế khỏe mạnh, ta phải để các ngành sản xuất đang tàn lụi chết đi để các ngành sản xuất khác đang phát triển được tiếp tục đầu tư và mở rộng.
P.130 - Hiểu kinh tế qua một bài học

Tác hại của máy móc
Hãy cứu ngành sản xuất X
Robinson Crusoe trên đảo hoang
"Bình ổn" hàng hóa?
Khi chính phủ định giá...
Ảo ảnh lạm phát
Bảo hiểm xã hội

Transform_Apr 21


You make a living by what you get. You make a life by what you give.
- Winston Churchill

Assignment: Today, give something "for your life." Let yourself receive that giving.

Winston Churchill
Chỉ là tương đối

How To Get Through Life

How To Get Through Life
Sleep as much as you can ....

Read books that you enjoy...
Play with simple things...
Do whatever you want --
Whenever you want...
Look for affection when you need it...
Get serious once in a while...
Forget about diets...
Show some affection...
Get angry once in a while....
Change your looks...
Above all, be happy,
Regardless of what

Your challenges may be...

Have a great life! 
May your troubles be less,
Your blessings more,
And may
nothing but happiness
Come through your door.