Journey in Life: 06/30/12

Saturday, June 30, 2012

Triển lãm ảnh về nô lệ tình dục ở Shinjuku


Kể từ những năm 1990, nhiếp ảnh gia Ahn Sehong đã dành phần lớn thời gian và công sức để chụp  các bức ảnh về những phụ nữ Hàn Quốc bị ép làm nô lệ tình dục cho lính Nhật Bản trong Chiến tranh thế giới thứ 2, hiện đang sống ở Trung Quốc.

Khi những người phụ nữ này bị ép buộc phải sống ở Trung Quốc năm 2001, tác giả đã liên lạc và hiểu rõ hoàn cảnh của họ, nhìn thấy từng người phải bán hàng trên xe buýt, trên tàu hỏa, hay trên thuyền để kiếm sống. Cuộc sống khổ cực như vậy dường như phản chiếu cuộc sống của họ trong quá khứ. Tác giả đã đến Trung Quốc 5 lần để tìm những người phụ nữ này.

Tác giả đã nắm bắt những khoảnh khắc đời sống hàng ngày của họ qua lăng kính và công việc này rất căng thẳng. Tác giả đã được sống trong thế giới của họ, hiểu được niềm vui, nỗi buồn của họ nhưng khi nhìn vào kính ngắm máy ảnh, tác giả đã nhận thấy không dễ để tự do vượt qua ranh giới và đối tượng. Tác giả đã cố gắng thể hiện một số sự thật về họ, nhận thức được ranh giới nguy hiểm giữa đối tượng là 'nô lệ tình dục' và khía cạnh con người.

Đã hơn 70 năm kể từ khi những người phụ nữ còn sống này định cư ở vùng đất cằn cỗi và sống một mình. Những phụ nữ có sức sống phẫn uất để vượt qua môi trường khắc nghiệt ở nước ngoài.

Liệu họ sẽ bị buộc phải di chuyển lần nữa? Hay họ sẽ bị cơn gió ảm đạm thổi bay và tan biến trong lịch sử?

Triển lãm diễn ra từ 26/6 đến 9/7/2012, ở Nikon Salon. Một vài ngày trước khi khai mạc, Nikon nói sẽ hủy bỏ triển lãm vì quá gây tranh cãi, tuy nhiên tòa án đã phán quyết Nikon phải để triển lãm tiếp tục. Trên trang web của họ nói là triển lãm không trưng bày nữa, nhưng theo báo LA Times thì triển lãm vẫn mở. Nếu bạn ở Tokyo thì có thể đến xem và ủng hộ nhiếp ảnh gia.

Đối diện với đau khổ

Lo âu và sầu muộn là hai thứ phiền não đồng sinh. Ở đâu có lo âu, ở đó có phiền muộn. Chúng đồng hiện hữu và liên kết chặt chẽ trong việc chi phối đời sống con người.

Chúng ta phải luôn luôn đối diện với thực tế nghĩa là không trốn chạy trước thế lực của giặc phiền não. Mặt khác ta phải tìm cách khắc phục chúng bằng chính sức cố gắng của mình, với sự hỗ trợ của ý chí sắt đá và nhẫn nại kiên trì.

Đau khổ của chúng ta do chính chúng ta tạo nên và tích lũy trong tâm hồn bởi bất lực hay không thấu hiểu được những tình cảm sâu kín nội tại trong chúng ta, và đánh giá sai lầm đối tượng ngoại giới. Nếu chúng ta có một kiến thức chân chính và trí tuệ thích ứng để nhận thức thực tướng của vạn hữu nghĩa là thấy hiện tượng ngoại giới đều là vô thường và bản ngã chỉ là vọng tưởng của một tâm hồn chưa được rèn luyện, thì chúng ta đã tiến xa trong việc tìm kiếm một phương thuốc trị liệu căn bệnh phiền não.

Phải huấn luyện khối óc và con tim thế nào để chúng ta có thể hy sinh tự ngã cho mục đích cao cả hơn là phụng sự nhân loại, chúng sinh. đó cũng chính là một trong những điều kiện giúp chúng ta tìm thấy chân hạnh phúc và thái bình.

Nhiều người có những ham muốn, khát vọng, những sợ hãi, lo âu mà không biết làm thế nào để thanh lọc, hay tệ hơn nữa có khi họ không dám nhìn nhận thực trạng đó ngay với chính lương tâm mình. Nhưng dẫu họ có lẩn tránh thì cũng vô phương vì thực trạng ấy vẫn hiện hữu và bành trướng ảnh hưởng.

Cũng có khi vì không biết nguyên nhân tâm bệnh của mình, họ đã dùng những phương pháp trị liệu sai lầm để đè nén những cơn khủng hoảng tinh thần, nhưng càng đè nén, những tình cảm này lại tìm lối thoát bằng cách làm xáo trộn sinh hoạt cỏ thể để trở thành tâm bệnh.

Đó là trường hợp một người tìm quên sầu muộn của mình trong rượu chè, cờ bạc hay dùng những thứ dược phẩm có khả năng làm lắng dịu phiền não trong chốc lát như các chất ma túy, cần sa... Phương pháp trị liệu này không những không có hiệu quả lâu bền cho tâm bệnh mà còn làm cho có thể suy nhược thêm.

Tất cả bệnh trạng tâm vật lý ấy đều có thể chữa trị bằng phương pháp rèn luyện tinh thần, tức là thiền định, vì một tâm hồn chưa được rèn luyện kỹ càng là nguyên nhân của mọi phiền não.

Trước hết chúng ta cần phải can đảm chịu đựng mọi khổ đau, không nên tỏ ra cho người khác biết những lo âu, sầu muộn của mình, vì làm như thế đã không lợi ích gì cho mình mà còn gây thêm phiền lụy cho kẻ khác. Trừ khi người mà ta tiết lộ tâm trạng riêng tư là người khách quan sáng suốt có thể giúp chúng ta phấn khởi tinh thần để chiến đấu tích cực hơn.

Nhưng sự thật đã chứng minh rằng nhiều người đánh mất tình bằng hữu chỉ vì thổ lộ quá nhiều lo âu, phiền muộn của mình cho bạn biết. Thật là cao đẹp, nếu chúng ta biết giữ sắc diện trầm tĩnh và tưỏi cười dù đã gặp nhiều khó khăn trở ngại. điều này không phải không thể thực hiện được nếu chúng ta thực sự cố gắng.

Bất hạnh của chúng ta phát xuất từ nhận thức sai lầm về bản chất và mục tiêu tối hậu của cuộc sống, Chính vô minh chi phối nhận thức sai lầm này để đưa đến kết quả là tà kiến và tà tư duy. Quan niệm và tư tưởng sai lầm thì lời nói và hành động cũng sai lầm tức là tà ngữ và tà nghiệp. Cũng chính quan niệm và tư tưởng sai lầm đưa đến cố gắng sai lầm (tà tinh tấn), nuôi mạng sai lầm (tà mạng).

Vì nhận thức đóng một vai trí quan trọng trong việc định đoạt một đời sống hạnh phúc hay khổ đau như thế nên Đức Phật đã dạy rằng: nơi đâu có phiền muộn lo âu khởi sinh, chúng chỉ khởi sinh nơi kẻ thiểu trí chứ không khởi sinh nơi người trí tuệ.

Nếu tư tưởng tiêu cực sinh ra lo âu, sầu muộn và tư tưởng tích cực đưa đến hy vọng, lý tưởng, thì sự lựa chọn một trong hai mẫu tư tưởng này hoàn toàn tùy thuộc nơi ta. Và như thế, nếu cố gắng, mọi người có khả năng kiểm soát được những sinh hoạt nội tâm của mình.

Những định luật thiên nhiên từ ngoại giới có thể chi phối chúng ta mọi phương diện nhưng không thể chi phối được tư tưởng của chúng ta. Sự thật ngay cả đời sống vật chất ngày nay cũng không còn lệ thuộc ở thiên nhiên vì khoa học đã một phần nào chế ngự được ảnh hưởng của tạo hóa. Những bệnh tật nguy hiểm, những thiên tai khủng khiếp mà ngày xưa được xem là hình phạt của trời đất hay là cơn thịnh nộ của quỉ thàn đã bị nhân loại làm chủ. Nếu đời sống tinh thần đã do ta hoàn toàn chủ động và ngay cả vạn pháp cũng do tâm tạo thì tất cả những bệnh trạng của tâm hồn đều có thể chữa trị được dễ dàng như y học chữa thân bệnh.

Người ta có lý khi nói rằng lo âu làm cho con người chóng già hơn năm tháng. Băn khoăn sợ hãi ở mức độ bình thường là bản năng tự vệ nhưng nếu để chúng trở thành những nguồn động lực thường trực chi phối chúng ta mà chúng ta không có thể kiểm soát được thì thật là nguy hiểm, vì chúng có thể làm đảo lộn mức sinh hoạt bình thường của guồng máy tâm vật lý và có khi làm cho nhiều người quẩn trí điên loạn. Các nhà y học cho biết phần đông bệnh thần kinh gây ra do bị lo sợ chi phối thường xuyên. Thậm chí có người không đủ nghị lực để phấn đấu với giặc phiền não, họ đã tìm lấy cái chết như một lối thoát cuối cùng.

Nhưng Đạo Phật dạy rằng lẩn trốn thực tế như vậy là vô ích, vì thực ra khi chết họ vẫn chất chứa mầm mống phiền não như một tên tội phạm vượt ngục, anh ta khó có thể sống an lành khi án trạng vẫn còn. Chỉ khi nào được phóng thích anh mới thoát được cảnh tù đày; cũng vậy, chỉ khi nào phiền não chấm dứt chúng ta mới được an vui tự tại.

Khổ đau và sầu muộn chỉ là những kết quả của nhân bất thiện ta đã tạo ra từ trước. Đức Phật dạy rằng: Người trí thức chỉ sợ nhân chứ không sợ quả. Nghĩa là điều mà chúng ta cố gắng không phải để trốn tránh trách nhiệm về hành động sai lầm của ta đã làm, nhưng để tránh gieo thêm những nhân bất thiện mới. Như một người vay một số tiền phải vui vẻ tìm cách trả món nợ ấy, vì đó là bổn phận tất nhiên, không phải lo âu, sợ sệt hay miễn cưỡng trốn tránh và hay hơn hết là không nên vay thêm nợ mới.

Đức Phật không còn bị chi phối bởi những phiền não nội tâm, tuy vậy đôi khi Ngài vẫn còn gặp phải những trở ngại từ bên ngoài đưa đến. Nhưng Ngài luôn luôn bình tĩnh đối diện với mọi trở lực bất cứ từ đâu tới.

Một hôm Ngài cùng đại đức Ananda vào khất thực trong thành Kosambi, bị hoàng hậu Magandhà xúi giục dân chúng trong thành hễ gặp Đức Thế Tôn và đệ Tử Ngài ở đâu thì phải tìm cách hạ nhục và phỉ báng. Nghe như vậy đại đức Ananda bạch với Đức Phật rằng:

"Bạch Đức Thế Tôn, người trong xứ này phỉ báng chúng ta, vậy chúng ta nên đi xứ khác."

"Này Ananda, nếu người ở xứ ấy cũng phỉ báng chúng ta, bấy giờ chúng ta phải làm sao?"

"Bạch Đức Thế Tôn, chúng ta lại đi đến xứ khác nữa".

"Này Ananda, nếu nơi ấy người ta cũng phỉ báng thì sao?"

"Bạch Đức Thế Tôn, chúng ta lại đi xứ khác nữa vậy."

Đức Thế Tôn liền ôn tồn bảo đại đức Ananda rằng:

"Này Ananda, làm như vậy không phải đâu. Việc gì sanh ở nơi nào thì diệt ở chỗ đó. Chúng ta phải ở đây nhẫn nhịn cho đến bao giờ họ hết phỉ báng rồi hãy đi. Như vị võ tướng dũng cảm xông pha nơi trận mạc, không sợ gươm đao, không khiếp tên đạn, chúng ta hãy thản nhiên, bình tĩnh trước những lời phỉ báng của kẻ khác."

Như vậy thái độ của bậc trí thức là không sợ khổ đau. Chúng ta phải sáng suốt tìm ra nguyên nhân nào làm cho chúng ta lo âu, sầu muộn để dùng một biện pháp thích nghi khả dĩ diệt tận gốc rễ của chúng, chứ không cần lẩn tránh hay tự phần nàn phiền trách.

Một nhà phân tâm học nổi tiếng người Anh, khi trả lời một sinh viên câu hỏi phương pháp nào hoàn hảo nhất để khắc phục lo sợ, ông ta nói: "Hãy cố gắng làm lợi ích cho tha nhân."

Cậu sinh viên rất đỗi ngạc nhiên trước câu trả lời đó. Nhưng nếu anh ta xét kỹ và áp dụng định luật bất khả đồng hiện hữu trong tâm lý học, nghĩa là hai tư tưởng đối nghịch không bao giờ khởi sinh đồng một lúc, chúng chỉ có thể thay thế hay kế tiếp nhau, như khi có tư tưởng này thì không thể có tư tưởng kia. Như thế khi tâm hồn ta mang tư tưởng vị tha thì không có sự hiện hữu của tư tưởng ích kỷ, và như chúng ta đã đề cập ở trên, tư tưởng tiêu cực vị kỷ là nguyên nhân của mọi lo âu sợ sệt. Thật vậy, đúng như lời nhà phân tâm học, phương pháp hoàn hảo nhất để giải trừ lo sợ là cố gắng làm lợi ích cho tha nhân.

Đức Phật là bằng chứng cụ thể nhất chứng tỏ rằng Ngài đã thoát ly được phiền não nhờ hy sinh đời sống vị kỷ để thực hiện lý tưởng vị tha.

Nếu chúng ta biết cách xoa dịu đau khổ của kẻ khác, thì chúng ta đã xoa dịu đau khổ của chính mình. Một người thật sự muốn được hạnh phúc, không nên phá hoại hạnh phúc của kẻ khác. Tìm hạnh phúc bằng cách lừa đảo, hãm hại kẻ khác là phương pháp sai lầm, vì như Abraham Lincoln đã nói: "Ta có thể lừa dối vài người bất cứ khi nào, và tất cả mọi người trong một thời gian nào đó. Nhưng ta không thể lừa dối tất cả mọi người mãi mãi."

Tất cả những ham muốn, khát vọng, những cố gắng, nỗ lực của con người hầu như đều nhắm vào việc tìm kiếm một đời sống hạnh phúc. Nhưng nếu quá vị kỷ, tư lợi người ta có thể dẫm đạp lên hạnh phúc của tha nhân. Và khi bị kẻ khác phản ứng không thuận lợi cho mình, người ta dễ sinh ra bất mãn, nóng nảy hay hung dữ.

Như thế hóa ra khi đi tìm hạnh phúc vô tình họ đã rước lấy thêm phiền lụy. Vì một người không thể có hạnh phúc khi nội tâm chứa đầy bất mãn, sân hận và sợ hãi.

Phương pháp duy nhất để diệt trừ những tệ trạng này là phá "ngã chấp" và tạo cho mình cuộc sống đầy bác ái vị tha.

Theo: Sách Con đường Hạnh phúc (Viên Minh - Trần Minh Tài)

Khôn ngoan hơn khi nhiều tuổi hơn?

Người Mỹ khôn ngoan hơn theo tuổi. Người Nhật Bản khôn ngoan ngay từ đầu.

Một hình mẫu điển hình của sự thông thái là hình ảnh một thiền sư già nhăn nheo mỉm cười từ bi những trò đùa của đệ tử của mình, trong khi gọi họ là những chú châu chấu nhỏ, tin rằng một ngày kia, họ cũng sẽ đặt chân trên con đường dẫn đến chính quả (wizened masterhood). Nhưng liệu đúng là con người sẽ khôn ngoan hơn khi nhiều tuổi hơn? Một nghiên cứu hai năm trước đây ở Bắc Mỹ bởi tiến sĩ Igor Grossman của Đại học Waterloo, Canada, khẳng định đúng vậy. Cố gắng định lượng sự hiểu biết hết sức có thể, tiến sĩ Grossmann thấy rằng người Mỹ già hơn sẽ hiểu biết hơn những người trẻ. Tuy nhiên, hiện nay tiến sĩ đã tiến hành thí nghiệm mới tương tự ở châu Á - vùng đất của những v thiền sư già, cụ thể là ở Nhật Bản. Tại đây, tiến sĩ đã thấy, ngược với phương Tây, những chú 'châu chấu nhỏ' hiểu biết bằng các sư thầy ngay từ đầu.

Nghiên cứu của Tiến sĩ Grossman, mới được xuất bản trên tạp chí Psychological Science, mời 186 người Nhật Bản ở các độ tuổi khác nhau (various walks of life) và so sánh họ với 225 người Mỹ. Những người tham gia được yêu cầu đọc một loạt các bài báo giả vờ. Một nửa bài báo mô tả xung đột giữa các nhóm, chẳng hạn như một cuộc tranh luận giữa các cư dân của một hòn đảo nghèo khó Thái Bình Dương trong việc cho các công ty dầu mỏ nước ngoài được hoạt động sau khi phát hiện dầu khí. (Những người ủng hộ xem đây là một cơ hội để làm giàu, những người chống lại sợ sự rối loạn phong cách sống cổ xưa và thiệt hại sinh thái tiềm năng). Một nửa bài báo còn lại lấy mẫu các mục lời khuyên xử lí xung đột giữa các cá nhân như: anh chị em, bạn bè và vợ chồng. Sau khi đọc mỗi bài viết, những người tham gia được hỏi "Bạn nghĩ điều gì sẽ xảy ra sau đó?" và "Tại sao bạn nghĩ rằng nó sẽ xảy ra theo cách này?". Trả lời của họ được ghi âm và chép lại.

Tiến sĩ Grossman và các đồng nghiệp đã loại bỏ thông tin liên quan đến tuổi từ bảng điểm, và bất kỳ thông tin nào cho biết quốc tịch của người tham gia, sau đó đưa các bản đã chỉnh sửa cho một nhóm các giám định viên. Các giám định viên được đào tạo để chấm điểm các trả lời một cách nhất quán, và đã được thử nghiệm cho thấy chấm điểm của họ có th so sánh thống kê với nhau.

Các giám định viên chấm điểm câu trả lời của người tham gia trên thang điểm từ 1-3. Chấm điểm như vậy cố gắng nắm bắt được mức độ những người tham gia đã thảo luận mà các nhà tâm lý học cho là năm khía cạnh quan trọng của lý luận khôn ngoan: sẵn sàng tìm cơ hội giải quyết xung đột, sẵn sàng tìm kiếm sự thỏa hiệp, thừa nhận các giới hạn của kiến ​​thức cá nhân, nhận thức có nhiều hơn một quan điểm có thể có đối với một vấn đề và đánh giá thực tế rằng mọi thứ có thể trở nên tồi tệ trước khi chúng trở nên tốt hơn.

Điểm một trên bất kì khía cạnh nào cho thấy người tham gia không cân nhắc vấn đề đóĐiểm hai cho thấy có một số cân nhắcĐiểm ba cho thấy cân nhắc rất kĩ. Các điểm s của mỗi người tham gia sau đó đã được cộng dồn và dùng phương pháp toán học để tạo ra một giá trị tổng thể từ 0 đến 100 cho sự hiểu biết giữa các cá nhân và giữa các nhóm.

Kết quả cuối cùng là, như Tiến sĩ Grossman đã tìm thấy trước kia, người Mỹ thật sự khôn ngoan hơn khi già hơnĐiểm khôn ngoan giữa các nhóm của họ trung bình là 45 ở tuổi 25 và 55 ở tuổi 75. Điểm số giữa các cá nhân của họ tăng lên tương tự t 46 lên 50. Ngược lại, điểm số của Nhật Bản hầu như không thay đổi theo tuổi tác. Cả hai nhóm 25 tuổi và 75 tuổi đều có điểm trí tuệ giữa các nhóm trung bình là 51. Đối với trí tuệ giữa các cá nhân, đó là 53 và 52.

Nhìn vào giá trị bề ngoài, những kết quả này cho thấy người Nhật Bản có được sự khôn ngoan nhanh hơn so với người Mỹ. Các thiền sư già có 1 điểm cao hơn. Nhưng các kết qu cũng cho thấy một nghịch lý. Nói chung, Mỹ được xem như là một xã hội cá nhân, trong khi Nhật Bản là khá tập thể. Tuy nhiên, Nhật Bản có điểm số cao hơn so với người Mỹ cho các loại trí tuệ giữa các cá nhân, và bạn có thể nghĩ rằng sẽ là hữu ích trong một xã hội cá nhân. Ngược lại, người Mỹ, ít nhất là khi nhiều tuổi hơn, có nhiều sự khôn ngoan giữa các nhóm hơn những người Nhật. Vì vậy, có lẽ, bạn cần những kĩ năng cá nhân, khi xã hội là tập thể, và những kĩ năng xã hội khi xã hội là chủ nghĩa cá nhân. Tất cả những điều này cho thấy gốc rễ thực sự của sự khôn ngoan là: những chú châu chấu bé nhđừng cho rằng định kiến ​​của mình là đúng.

Có nên thỏa mãn số đông?

'Con đường xuống đáy' thường được 'lát' bằng những ý định tốt, hay ít nhất là những sự lí giải hợp lí.

National Geographic hợp tác với một kênh truyền hình cáp và cuối cùng chiếu những show truyền hình thực tế đáng xấu hổ, sau đó biện minh đó là một cách để có tiền trả cho những sản phẩm tốt.

Các nhà hàng phục vụ món cánh gà cho con cái của các thực khách, bởi vì chúng chỉ ăn món này.

Một số diễn viên hài từ bỏ những tác phẩm hay nhất của mình để diễn những truyện cười ai cũng hiểu được.

Các thương hiệu mở rộng thêm nhiều sản phẩm hoặc cung cấp các dịch vụ ngớ ngẩn hay 'tát' vào thương hiệu của họ bằng những sản phẩm thay thế kém hơn dưới danh nghĩa tiếp cận số đông.

Và đó chính là vấn đề với lối tắt. Bạn đánh đổi danh tiếng/thương hiệu của bạn cho sự gia tăng nhận thức hay lợi nhuận ngắn hạn, nhưng sau đó chẳng có cả hai. Hiển nhiên, bạn có thể tạo một blog tuân theo mọi quy tắc viết bài và SEO (tối ưu hóa công cụ tìm kiếm), nhưng không, đó sẽ không là blog chúng tôi nghĩ đến khi nó không còn.

Liệu Harley Davidson có nên sản xuất xe tay ga (scooter)?

Ok, bạn có thể thỏa mãn số đông, và nếu bạn là một công ty đại chúng và đã hứa tăng trưởng vô hạn, bạn có thể làm vậy. Nhưng nếu bạn muốn xây dựng một danh tiếng lâu dài, nếu bạn muốn là tiếng nói một số người (không phải tất cả) tìm kiếm, điều này không là gì khác ngoài một cái bẫy, một bài kiểm tra xem bạn có thể cưỡng lại lòng tham ngắn hạn đủ lâu để tạo ra một cái gì có ý nghĩa.

Sửa nhà vệ sinh


với những trường hợp như này thì nên dùng đầy xô rồi để bà con nông dân 'tăng gia sản xuất', quản lý lại yêu cầu đổ đi sau mỗi 5 lần 'ấy' là quá lãng phí 'vật tư nông nghiệp tự nhiên'...

Cắt tóc đẹp

chính xác là 'xén lông', haircut for camel... :D


không biết anh thợ này ở đâu, muốn nhờ anh ấy 'tỉa' giúp 'chỗ ấy' :D

Why the English language is so hard to learn

1. The bandage was wound around the wound.

2. The farm was used to produce produce.

3. The dump was so full that it had to refuse more refuse.

4. We must polish the Polish furniture.

5. He could lead if he would get the lead out.

6. The soldier decided to desert his dessert in the desert.

7. Since there is no time like the present, he thought it was time to present the present.

8. A bass was painted on the head of the bass drum.

9. When shot at, the dove dove into the bushes.

10. I did not object to the object.

11. The insurance was invalid for the invalid.

12. There was a row among the oarsmen about how to row.

13. They were too close to the door to the close it.

Khẩu súng và bể bơi

Nếu bạn sở hữu một khẩu súng và có một bể bơi sân sau, khi đó cái bể bơi có khả năng gây nguy hiểm chết người đối với con bạn gấp tới 100 lần so với nguy cơ do khẩu súng gây ra.
Chicago Sun Times