Journey in Life: 12/22/12

Saturday, December 22, 2012

Người quyền lực thứ 3 trên Internet là ai?


chỉ đứng thứ 3 sau các nhà sáng lập Facebook và Google.

Thylmann (người Đức) vẫn còn là một ẩn số khi anh bước vào kinh doanh hơn 10 năm trước đây. Anh lập trình thanh toán phần mềm và là một người đam mê máy tính, chỉ biết đến những con số và dữ liệu. Anh đã tạo ra phần mềm NATS, cho phép người dùng xác định những biểu ngữ quảng cáo, liên kết hoặc giới thiệu mà một người lướt web ấn vào để đến... một trang web khiêu dâm trên Internet. Nếu những người này không chỉ xem qua mà trở thành một khách hàng trả tiền, các nhà điều hành trang web sẽ trả tiền hoa hồng. NATS làm cho việc quản lý hoạt động này dễ dàng hơn. Nó không khác gì sổ sách kế toán khô khan là mấy, chỉ là sửa đổi cho phù hợp với nhu cầu của ngành công nghiệp khiêu dâm.

Công ty của Thylmann được gọi là Manwin, một tập đoàn lớn, phức tạp gồm hơn 30 công ty, bao gồm nhiều trang web và các thương hiệu lớn, như YouPorn, Pornhub, Brazzers, mofos và nhiều tên tuổi khác. Nếu tính tổng các cú nhấp chuột vào tất cả các trang web trong công ty của anh, con số đó lên tới vài tỷ một năm. Đây là con số khổng lồ mà chỉ những 'cầu thủ lớn' trên World Wide Web, như Amazon và Wikipedia đạt được. Và trên đó chỉ là 2 người khổng lồ như Facebook và Google mà thôi.

Các trang web được tài trợ bởi quảng cáo của Thylmann phân phối tài liệu khiêu dâm trên thế giới, cung cấp truy cập miễn phí cho các bức ảnh và video. Chúng được tải lên bởi những người dùng tự nói với chính họ: Nếu chúng ta chỉ lưu trữ những phim ảnh này trên các máy tính của mình và chỉ cho riêng mình xem, chúng ta sẽ vẫn còn nhỏ. Nhưng nếu chúng ta cung cấp nó với một cộng đồng trên toàn thế giới, chúng ta sẽ lớn. Và cuối cùng chúng ta sẽ rất lớn đến mức không có nhà chức trách nào trên thế giới sẽ có thể làm bất cứ điều gì đối với chúng ta. Bằng cách này, một lượng lớn các video lậu (bootleg) đang lưu hành trên các trang web. Dòng thác lũ các hình ảnh miễn phí đã dẫn đến sự phá sản của nhiều doanh nghiệp nội dung khiêu dâm.

Trụ sở chính của Tập đoàn, một tòa nhà kết cấu thủy tinh và bê tông kín đáo, ở Luxembourg trên đại lộ lừng danh (illustrious-sounding) Boulevard Royal. Thylmann cũng có văn phòng ở Los Angeles, London, Montreal, Hamburg và nhiều thành phố lớn khác.

Tuy nhiên, liệu sự nghiệp của Thylmann - King of Porn có... kết thúc khi ngày 4/12/2012, gần 100 viên chức cảnh sát và thuế vụ bao vây lâu đài của anh ở trên đồi ở ngoại ô Tervuren của Bỉ, anh bị bắt về tội... trốn thuế, một khoản phí lặt vặt đối với một người đàn ông làm tiền từ sự cực khoái của thế giới (a man who makes money off the world's orgasms).

Đọc thêm bài gốc ở đây, có nói về shoot a remake of the classic horror film "Carrie.", the big final scene is an orgy, và cách một phụ nữ bình thường có thể kiếm €450 trong 3 giờ ở Mydirtyhobby.com...

Sơn Phạm
Spiegel

Robot gội đầu của Nhật Bản

Hãng điện tử khổng lồ Nhật Bản Panasonic đã giới thiệu một robot có thể gội và sấy (blow dry) tóc. Sản phẩm sẽ được sản xuất vào năm tới nhằm mục đích giúp đỡ những người già ở Nhật Bản, và được xem như là một trợ giúp lớn đối với việc dân số già tăng lên nhanh chóng.

Các robot này có thể thay thế sự chạm khéo léo (dexterous) của bàn tay con người và Panasonic tin rằng các robot có thể giúp thay thế người chăm sóc (human care-givers) ở Nhật Bản.

Robot có 24 ngón tay robot và 2 tay cơ giới (motorised arms), và dầu gội đầu, massage da đầu (scalp) và rửa (rinse) trong khoảng ba phút. Conditioning và sấy mất thêm khoảng 5 phút. Panasonic hy vọng sẽ xuất khẩu được robot này tới những xã hội lão hóa khác như Hàn Quốc và Trung Quốc, trong tương lai.

Mặt trái của những lời chỉ trích

Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới. Từ khắp nước Mỹ, những nhà thông thái ùa tới châu thành Chicago để được mục kích việc ấy. Vài năm trước, một thanh niên tên Robert Hutchins vừa đi làm - khi làm bồi, khi đốn củi, khi dạy tư, khi bán hàng ở một tiệm cắt áo - vừa học, mà giật được bằng cấp của trường Đại học Yale và tám năm sau được làm hiệu trưởng trường Đại học Chicago, lớn vào bực thứ tư ở Mỹ. Mà lúc ấy ông bao nhiêu tuổi? Ba chục! Thật không ai tin được. Những nhà mô phạm cổ đều lắc đầu. Khắp nơi chỉ trích anh chàng "thần đồng" như bão táp: "Y thế này. Y thế nọ. Con nít không có kinh nghiệm. Quan niệm giáo dục của y sai bét". Báo chí cũng hùa vào công kích nữa.

Ngày ông lãnh trọng trách, có người nói với thân phụ ông: "Sáng nay đọc báo, thấy một bài công kích con bác mà tôi khó chịu." Ông già đáp: "Phải, họ công kích dữ thật, nhưng bác nên nhớ rằng không ai thèm đá một con chó chết cả".

Đúng. Địa vị càng cao bao nhiêu thì đời càng thích mạt sát bấy nhiêu. Ông Hoàng xứ Galles, bây giờ là công tước Windsor đã nếm cái mùi ấy. Hồi đó, khoảng 14 tuổi, ông học trường Hải quân Dartmouth ở Devonshire. Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ. Mới đầu ông giấu, sau ông thú nhận rằng bị các bạn học đá đít. Vị sỹ quan hiệu trưởng bèn rầy bọn kia và bảo họ rằng Hoàng tử không mách, nhưng ông muốn hiểu tại sao họ không đá đít những người học sinh khác mà lại nhè Hoàng tử mà xử vậy? Họ nín thinh một hồi rồi đằng hắng, gật đầu, thú rằng họ làm vậy để sau này giữ chức Thuyền trưởng trong Hải quân của Hoàng gia, họ có thể khoe hồi nhỏ đã đá đít Hoàng đế.

Vậy khi bị đá, bạn nên nhó rằng người xử với bạn cách đó, thường chỉ để tỏ ra quan trọng; cũng có nghĩa là bạn đã làm sự gì đáng được chú ý và ghen tị. Nhiều kẻ mạt sát những người có giáo dục hơn họ hoặc thành công hơn mà thấy thỏa thích một cách khả ố... Schopenhauer trước kia đã nói: "Những kẻ hèn kém thấy thỏa thích vô cùng khi họ vạch ra những lỗi lầm cùng những tật nhỏ của hạng người xuất chúng".

... Xin lấy trường hợp của Đô đốc Peary, nhà thám hiểm đã làm cho cả thế giới kinh dị vì ông đã ngồi trong một chiếc xe do chó kéo mà tới được Bắc cực ngày 6/4/1909. Hàng mấy thế kỷ nay, không biết bao vị anh hùng chịu gian nan cực khổ, hy sinh tính mạng để tới đó mà không được. Chính ông Peary cũng gần chết lạnh, chết đói và tám ngón chân vì lạnh quá cứng đơ, phải chặt bỏ đi. Nhiều tai nạn dồn dập đến nỗi ông sợ gần hóa điên. Nhưng ông không điên. Chính những thượng cấp của ông sống sung sướng ở Washington lại phát điên, vì Peary đã nổi danh vang lừng trong nước. Bởi vậy họ tố cáo ông quyên tiền để thám hiểm cho khoa học mà rồi lại ăn no "nằm khểnh" ở gần Bắc cực. Và có lẽ họ tin như vậy thật, vì khi ta đã muốn tin điều gì thì cơ hồ khó mà không tin nó được. Họ hăng hái quyết định bôi nhọ và hãm hại Peary tới nỗi nếu không có lệnh trực tiếp của Tổng thống Mc. Kinley, Peary đã phải bỏ dở công việc thám hiểm ấy rồi.

Nếu Peary chịu làm một công chức nhỏ mọn trong phòng giấy của Bộ Hải quân tại Washington, ông có bị chỉ trích tới như vậy không? Quan trọng gì mà khiến kẻ khác ghen ghét ông được.

Đại tướng Grant còn gặp một cảnh chua cay hơn nữa. Năm 1862, Đại tướng thắng một trận quyết liệt, làm cho phương Bắc hoan hỉ - một trận thắng trong có một buổi chiều mà làm cho kẻ chiến thắng nổi danh ngàn thuở - một ảnh hưởng ghê ghớm tới cả châu Âu - một trận mà từ miền Maine tới sông Mississipi, đâu đâu cũng đổ chuông đốt pháo ăn mừng. Vậy mà sáu tuần sau, Đại tướng Grant vị anh hùng phương Bắc, bị giam cầm, tước cả quyền tư lệnh. Ông tủi nhục, thất vọng tới sa lệ.

Tại sao ông bị giam cầm trong khi danh lên như thủy triều vậy? Nguyên nhân chính là vì ông làm cho những bề trên tiểu kỷ ghen tài và ghét ông.

Vậy nếu những lời chỉ trích bất công có làm cho ta buồn bực, chán nản thì đừng quên quy tắc này:

Lời chỉ trích bất công thường là một lời khen che đậy.
P 263 - How to stop worrying and start living

Đò lên Thạch Hãn


"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi hòa sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm".

Lê Bá Dương

Lỗi tại ta hết

Nã Phá Luân khi bị đày cù lao St. Hèléne nói: "Ta sa cơ như vậy, chính lỗi tại ta chứ không tại ai hết. Ta đã là kẻ thù lớn nhất của ta, là nguyên nhân cái mạt vận của ta". 

Tôi xin kể bạn nghe chuyện một người mà tôi nhận có thiên tài về phương diện tu thân: Ông H. P. Howell. Ngày 31-7-1944, khi hay tin ông chết thình lình tại Sứ Thần Khách sạn ở Nữu Ước, tất cả những nhà doanh thương trên đường Wall Street đều như bị sét đánh, vì ông là một nhà tài chính quan trọng nhất ở Mỹ. Ông làm Hội trưởng Quốc gia Thương Mãi Ngân hàng và Tổ hợp Sản xuất Công ty, lại làm giám đốc nhiều nghiệp hội lớn nữa. 

Thiếu thời ông được học ít, bắt đầu làm trong một tiệm nhỏ ở nhà quê rồi sau giám đốc công ty U.S. Steel. Từ đó ông tiến dần lên đài vinh quang và uy quyền. Khi nghe tôi hỏi về nguyên nhân thành công, ông đáp: "Đã từ lâu, tôi chép trong một cuốn sổ hết thảy những cuộc hội họp về kinh doanh mà tôi đã dự. Người nhà tôi thu xếp cho tôi được rảnh tối thứ bảy, vì biết tôi bỏ ra một phần buổi tối để tự xét mình, soát lại và tự phê bình hành vi trong tuần lễ. Sau bữa cơm tối, tôi đóng cửa ngồi một mình, mở cuốn sổ rồi nhớ lại hết những cuộc hội đàm bàn cãi và hộp họp từ sáng thứ hai. Tôi tự nhủ: "Tuần này ta lầm lỡ trong bao nhiêu việc? Ta có làm được điều phải nào không và làm sao để tấn tới nữa?". Kinh nghiệm đó đã cho tôi những bài học. Lúc ngồi ôn lại những hành vi trong tuần, tôi thường thấy khổ sở lắm. Có khi tôi ngạc nhiên về những lỗi lầm nặng của tôi. Nhưng về sau mỗi ngày một bớt. Phương pháp tự xét mình, tiếp tục năm này qua năm khác, đã giúp ích cho tôi nhiều hơn hết thảy mọi việc."

Có lẽ ông H. P. Howell đã bắt chước Benjamin Franklin. Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình. Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Rồi ông nhận thấy ông có tới 13 tật nặng, trong đó có ba tật này: bỏ phí thời giờ, quá thắc mắc về những chi tiết, hay cãi lý và chỉ trích kẻ khác. Ông hiểu rằng nếu không bỏ được ba tật ấy, không thể thành công lớn. Cho nên ông rán mỗi tuần thắng một tật và mỗi ngày ghi lại hành vi để xem lùi hay tiến. Rồi tuần sau, ông lại nắm cổ một tật xấu khác, xắn tay áo, sẵn sàng nhảy bổ vào vật nhau với nó. Ông chiến đấu với những tật của ông theo cách đó trên hai năm trời, không bỏ một tuần nào hết. Vậy ông có trở nên một người uy thế nhất và được thương yêu nhất ở Châu Mỹ từ trước tới nay, thiệt cũng chẳng lạ gì! 

How to stop worrying and start living

"Time after time" nghĩa là gì?

Tác phẩm nghệ thuật L’heure pour tous của nghệ sĩ Arman tại nhà ga Saint-Lazare ở Paris, Pháp.

Time after time để nói tới một điều gì lặp đi lặp lại. Tương tự, chúng ta có thể dùng cụm từ 'time and time again' để diễn tả cùng một ý như vậy.

Ví dụ
You’re late for work – I’ve warned you about this time after time!
I phoned him time after time but he still wouldn’t answer.
I love Paris, I’ve visited it time and time again.

Xin lưu ý
Có rất nhiều cụm từ và thành ngữ dùng từ ‘time’. Ví dụ bạn có thể dùng cách diễn đạt ‘time flies when you’re having fun’ nói khi vui vẻ ta thấy thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng bao lâu đã hết.

Thực tế thú vị:
Tác phẩm L’heure pour tous của nghệ sĩ Arman được tạo bởi nhiều chiếc đồng hồ không còn được sử dụng và được dựng tại nhà ga Saint-Lazare ở Paris. Tác phẩm của nghệ sĩ này thường có đặc tính "tích tụ" nhiều đồ vật khác nhau.

Thức giấc và thưởng thức hương vị cà phê

Hôm 6/12 vừa qua, Kris Engskov, Giám đốc tại Anh và Ireland của hãng cà phê Starbucks, công bố trong 2 năm 2013-2014 Starbucks sẽ tự nguyện góp thêm cho nhà nước mỗi năm 10 triệu bảng Anh (khoảng 16 triệu đô la Mỹ) ngoài khoản tiền thuế phải đóng.

Động thái “tự nguyện” này của Starbucks không phải do sức ép của Chính phủ mà nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của người tiêu dùng Anh trước việc tập đoàn này liên tục báo lỗ để khỏi nộp thuế, góp phần vào việc chính phủ phải cắt giảm một số khoản phúc lợi xã hội.

Hành động “hào phóng” của Starbucks đã không làm nguội được làn sóng phản đối. Hôm 8/12, người dân Anh đã biểu tình trước 40 hiệu cà phê Starbucks theo lời kêu gọi của UK Uncut- một nhóm vận động phản đối chính sách thắt lưng buột bụng của chính phủ và tình trạng trốn thuế của các doanh nghiệp. Tổ chức này tính ra rằng, từ khi mở tiệm cà phê đầu tiên tại Anh năm 1998 đến nay, Satrbucks chỉ đóng 8,6 triệu bảng Anh tiền thuế, dù riêng năm ngoái doanh số của Starbucks tại Anh đã là 400 triệu bảng, tương đương 600 triệu đô la Mỹ.

Tháng trước, khi ra điều trần tại quốc hội Anh, đại diện Starbucks nói rằng họ chỉ mới có lãi trong 1 năm mặc dù thừa nhận hoạt động Starbucks Anh quốc đã góp phần mang lại lợi nhuận cho các chi nhánh Starbucks tại Hà Lan và Thụy Sỹ. Từ cuộc điều trần này, thủ pháp né thuế bắt đầu hé lộ: theo đại diện Starbucks, mỗi năm Starbucks Anh quốc phải trích 6% lợi nhuận để thanh toán cho Starbucks Hà Lan tiền “bản quyền” sử dụng logo, thương hiệu; phải mua cà phê của Starbucks Thụy Sỹ với giá bằng giá cà phê trên thị trường cộng với 20%… Chỉ riêng khoản chi phí và chuyển giá, bình quân mỗi năm Starbucks Anh Quốc bị lỗ khoản 5 triệu bảng Anh và do bị lỗ nên không phải đóng thuế thu nhập doanh nghiệp.

Những kỹ thuật “chuyển giá” này “Dutch Sandwich” and “Double Irish”, được sử dụng phổ biến trong các tập đoàn đa quốc gia. Cũng từ cuộc điều trần trước Quốc hội Anh, người ta được biết phần lớn doanh nghiệp của Google tại Châu Âu được đăng kí dưới tên chi nhánh Google tại Dublin (Ireland) rồi chuyển cho Google Hà Lan theo khoản “trả tiền bản quuyền”, phần còn lại thì chuyển cho chi nhánh Google tại Bermuda – nơi doanh nghiệp không phải đóng thuế lợi tức.

Starbucks, Amazon, Google,… không phải là trường hợp cá biệt. Một nghiên cứu của ActionAid – một tổ chức từ thiện – ghi nhận có tới 98 trong số 1000 doanh nghiệp lớn nhất trong bộ chỉ số chứng khoán FTSE 100 mở chi nhánh tại một nơi có mức thuế thấp để tiến hành các thủ đoạn chuyển giá. Cách tiến hành đơn giản nhưng được sử dụng phổ biến là các tập đoàn đa quốc gia chuyển quyền sỡ hữu trí tuệ của mình đến chi nhánh ở các quốc gia có mức thuế thấp rồi buộc các các chi hhánh hoạt động ở các nước có thuế cao phải trả những khoản tiền lớn cho việc sử dụng “bản quyền”. Đó là lý do giải thích tại sao những nước nhỏ và không có khả năng sáng tạo gì như Barbados, Cayman Island và Bermuda lại có nhiều công ty nắm giữ kho “tài sản trí tuệ” của thế giới, theo số liệu của Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế OECD.

Nhiều tổ chức từ thiện cho rằng, các thủ thuật tránh thuế của các công ty vừa nêu chỉ là "phần nổi của tảng băng” mà thiệt hại lớn nhất thuộc về các nước đang phát triển. Andrew Hogg, Giám đốc truyền thông của tổ chức từ thiện Công giáo Christian Aid, tính ra rằng do không thu được thuế của các đại công ty, mỗi năm các nước đang phát triển bị mất đi khoảng 160 tỉ đô la Mỹ, bằng 1,5 lần số tiền viện trợ mà các nước nghèo nhận được. Theo ông, các thủ thuật về mặt pháp lý nhưng “vô đạo đức”, cần phải được chấn chỉnh bằng những chính sách minh bạch về thuế, buộc các tập đoàn đa quốc gia phải công nhận lợi nhuận và tiền thuế ở từng nước mà họ hoạt động.

Theo TBKTSG

Thế giới đại đồng?

Transform_Dec 22

Photo: fineartamerica

Often I am still listening when the song is over.
Marquis De Saint-Lambert

Assignment: Today, listen for the soft sound of your heart calling you home.

Panasonic phát triển chiếc giường robot có thể chuyển thành xe lăn

Chuyển bệnh nhân giữa giường và xe lăn có thể gây mệt mỏi cả họ và những người chăm sóc họ. Hãng Panasonic đã tạo ra một chiếc giường robot mang tính cách mạng có thể chuyển đổi từ giường thành xe lăn và ngược lại.

Thiết bị có thể chuyển đổi nhẹ nhàng từ giường thành xe lăn bằng một lệnh giọng nói đơn giản từ người sử dụng. Nó tự động tách rời các thành phần khác nhau khi chuyển đổi và sau đó di chuyển xung quanh bằng cách sử dụng một phím điều khiển trên tay vịn bên phải.

Theo Panasonic, xe lăn có một bộ điều khiển trực quan (intuitive) cho phép người dùng dễ dàng lái xe và ra lệnh để xe chuyển lại thành giường.

Trong chế độ xe lăn, các robot có thể phát hiện con người và chướng ngại vật để hướng dẫn người sử dụng tránh va chạm một cách an toàn.

Trong chế độ giường, robot điều chỉnh và tối ưu hóa nệm theo đường viền hình dạng cơ thể (optimizes the mattress to contour to the body shape). Robot cũng giúp người sử dụng ngăn chặn chứng thối loét vì nằm liệt giường (bedsore).

Giường robot cũng có tính năng Robotic Canopy, một giao diện cho phép người sử dụng xem truyền hình, vận hành thiết bị gia dụng cũng như kiểm tra camera an ninh.

Màn hình hiển thị của Canopy di chuyển theo vị trí của người sử dụng và tự động nâng lên khi giường chuyển sang chế độ xe lăn.

Panasonic nhìn thấy lợi nhuận trong tương lai về robot do dân số già, đặc biệt là tại Nhật Bản. Công ty đã thành lập một đơn vị robot năm 2008 và đặt mục tiêu doanh thu là (has its sights set on sales of) 82 triệu yên (£600.000) vào năm 2015.

Nhật Bản cho ra mắt robot chiến đấu... như trong phim

Chú Robot này cao gần 4m, nặng 5,4 tấn và được trang bị những vũ khí siêu tối tân.

Nhà thiết kế Kogoro Kurata mới đây đã cho ra mắt chú robot này vào tháng 8 năm nay dưới sự thán phục của tất cả những người chứng kiến, chú robot cao gần 4m được trang bị súng máy, móc sắt và bệ phóng tên lửa cỡ nhỏ. Với tốc độ di chuyển 11km/h thì chú robot này chắc chắn sẽ trở thành một công cụ hữu hiệu trong quân đội.

Tuy nhiên, Robot Kurata sử dụng bánh xe để di chuyển nên khó lòng có thể vượt qua những chướng ngại vật gồ ghề cũng như thể hiện kém khả năng “linh động” khi gặp phải những dốc cao.
Nhà thiết kế Kurata trình diễn thao tác với robot này trong buồng lái.

Điểm đặc biệt của chú robot này chính là buồng lái nằm trong robot khiến chú robot này giống hệt với robot ngoài hành tinh trong bộ phim nổi tiếng Quận 9. Người điều khiển sẽ ngồi bên trong thao tác và sau đó có thể theo dõi tình hình bên ngoài qua màn hình hiển thị.
Chú robot ngoài hành tinh trong bộ phim viễn tưởng Quận 9.

Nếu người điểu khiển cảm thấy khó chịu khi sử dụng chú robot này thì nhà thiết kế Kurata cũng đưa ra lựa chọn khác khi có thể điều khiển robot này với... iPhone.

Chú robot này đang được nhà thiết kế Kurata nhận đặt hàng với giá thành 110 triệu Yên (khoảng 27,3 tỷ đồng). Các vũ khí trên người máy phiên bản hiện tại vẫn chỉ là mô hình để “bày cho đẹp” với mục đích an toàn thế nên khi nhận đặt hàng khách hàng sẽ được trang bị những thiết bị xịn hơn và tân tiến hơn rất nhiều.
Of course Japanese engineers have designed a 1.35 million-dollar robot that can be controlled with your mobile phone. Why would you even begin to think anything to the contrary?

Ước mơ của Nobita và được Doremon chiều lòng đã thành hiện thực... Xeko mỏ nhọn chạy mất dép... :)))