Journey in Life: 12/23/12

Sunday, December 23, 2012

80-20

Bây giờ tôi biết rằng ở đời chẳng ai để ý đến mình cả và có nghe nói về mình, họ cũng thây kệ. Họ sớm tối chỉ nghĩ đến họ. Nói chẳng riêng một ai, một người nhức đầu trong năm phút thấy mình đau đớn gấp trăm ngàn lần khi được tin bạn hay là tôi chết.

Cho rằng có người vu oan, nhạo báng, lừa dối hay chơi khăm bạn, và cho rằng người đó là bạn thân đi nữa, bạn cũng đừng than thân trách phận. Bạn nên nhớ rằng Đức Chúa Giêsu mà cũng đã gặp phải trường hợp ấy. Trong mười hai tông đồ, một người đã phản Chúa vì một số tiền chỉ bằng 12 mỹ kim bây giờ. Một người nữa đã công nhiên bỏ Chúa khi Chúa sắp phải tử hình và còn thề đi thề lại ba lần rằng y không hề quen biết Chúa bao giờ: hai người phản bội trong số 12 người bạn.

Vậy thì ta không có gì đáng ca thán. Ta không thể buộc người đời trung hậu với ta, khi mà đệ tử của Đức Chúa Trời còn phản Người.
P 270 - How to stop worrying and start living

“Hơi thở của quỷ”

có phải bà nội Nấm đã bị một lần không?

Loại thuốc thôi miên nguy hiểm nhất thế giới đã có ở VN?
Một cuốn phim tài liệu mới đây tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân. Loại thuốc này được giới giang hồ dùng như một loại ma túy hay ma dược, có tên là Scopolamine. Nó được bào chế từ cây Borrachero – một loại cây dại mọc phổ biến ở Colombia. Thứ dược liệu vô cùng nguy hiểm này “không màu, không mùi và không vị”, nhưng lại có khả năng tạo ra “những giấc mơ kỳ lạ” cho con người khi hít phải.

“Bẫy người”
Gần đây, nhiều phụ nữ ở Columbia trình báo với cơ quan cảnh sát địa phương rằng họ bị bỏ “bùa”, bị điều khiển làm những việc như đưa hết tiền bạc hoặc thậm chí bị hãm hiếp. Điều làm người ta khó tin nhất là phương pháp gây án của những nghi phạm hết sức xảo quyệt. Thậm chí gia đình những người bị hại cũng không biết người thân của mình bị xâm hại. Những người bị hại có độ tuổi từ 8 đến 60 tuổi, đặc biệt có cả người bị tâm thần và một phụ nữ có thai. Rất nhiều nạn nhân không thể nhớ được mình có bị hãm hiếp hay không, lừa tiền như thế nào vì họ bị “bỏ bùa” và hoàn toàn không biết gì. Chỉ đến khi tỉnh dậy, thấy cơ thể đau đớn và quần áo rách nát, tiền thì bị mất hết, họ mới biết chuyện không may đã xảy ra với mình.

Khi cảnh sát vào cuộc điều tra đã phát hiện đây không phải bùa mê thuốc lú, mà chính là tác hại của loại cây Borrachero có nguồn gốc từ chính xứ sở Columbia. Theo lời một số nạn nhân, bọn gian thường xuất hiện ở Costco, hoặc ngay tại nhà thờ. Cách thức “lừa” thường hỏi thăm cách thức trao tặng tiền bạc cho các hội từ thiện. Thường khi nghe những tin “lành” như thế, giới phụ nữ sẵn sàng giúp đỡ tận tình. Và kết quả là nạn nhân bị mê đi, bị đưa về nhà, lấy hết tiền bạc và nữ trang “tự nguyện” đưa cho hắn. Khi tỉnh thuốc thì sự việc đã quá muộn.

Trong đó cũng đã có 2 người phụ nữ gốc Việt, trú tại San Jose là nạn nhân của loại thuốc mê này. Họ bị mất tiền bạc, nữ trang một cách ngớ ngẩn.

Những vụ lừa đảo ở Việt Nam có phải bị thôi miên?
Tại Việt Nam, mấy năm gần đây cũng có rất nhiều nạn nhân trình báo cơ quan công an rằng họ đã bị thôi miên đến mức ngoan ngoãn tự mở tủ đưa hết tài sản trong tình trạng vô thức. Điển hình như vụ chiếm đoạt tài sản của ông Hồ Đức Phúc, 42 tuổi, trú tại thôn Đăk Hòa I, xã Đăk Hòa, huyện Đăk. Hôm đó, tại cửa hàng thu mua nông sản của ông, có hai người nước ngoài đi ô tô đến mua 2kg ca phê. Họ bằng nói tiếng Việt bập bõm. Tuy nhiên, sau khi nhận tiền mua hàng, ông Phúc thấy đau đầu, chóng mặt cũng ngay lúc đó một kẻ đề nghị ông Phúc đổi tiền nước ngoài sang tiền Việt để dễ giao dịch.

Ông Phúc đồng ý mở két sắt lấy tiền và đưa tiền cho hai người trên nhưng không nhận lại tiền do hai khách đưa và không nhớ được loại tiền người nước ngoài định đổi là tiền nước nào, mệnh giá bao nhiêu. Khi giao dịch xong hai người đàn ông lên xe nhanh chóng bỏ đi. Ông Phúc vào nhà nghỉ vẫn cầm chìa khoá két sắt. Đến 17h cùng ngày, vợ ông Phúc kiểm tra lại, phát hiện bị mất 34 triệu đồng.

Anh Đỗ Văn Đông (cụm 5, xã Ngọc Tảo, Phúc Thọ) không khỏi tiếc nuối số tiền gần chục triệu đồng bị chiếm đoạt một cách dễ dàng. Được biết anh Đông đang chở hàng trên QL 32 thì một chiếc taxi chạy sát lại, trên xe có 3 người, cả tài xế lẫn khách đều là người nước ngoài. Một người da đen cao lớn mở cửa, chào hỏi, bắt tay anh bằng tiếng Việt rồi đưa tấm bản đồ hỏi đường đi Lào Cai. Anh Đông đã chỉ đường một cách tận tình. Người khách này lại hỏi thăm địa chỉ quán ăn gần đó rồi rút ra tờ tiền mệnh giá 100.000 đồng, nhờ đổi lấy 2 tờ 50.000 đồng. Anh cũng không hiểu vì sao lại sẵn sàng lôi cả bọc tiền 20 triệu đồng ra đưa cho vị khách nước ngoài. Khi chiếc xe mất hút, anh Đông mới choàng tỉnh, vội kiểm tra bọc tiền thì đã bị lấy mất đi một nửa.

Qua các vụ phạm tội trên cũng chưa có kết luận cuối cùng về khả năng đối tượng có thể dùng biện pháp thôi miên để trộm cắp tài sản hay không. Trong trên thực tế có rất nhiều vụ phạm tội mà đối tượng vì một cách nào đó đã khiến nạn nhân nghe theo mọi lời đề nghị để đưa tiền cho chúng. Hiện nay cũng có nhiều người bị mắc lừa với thủ đoạn như sau: các đối tượng thường vô tình gặp nạn nhân (thường là phụ nữ, những người già) rồi vờ nói ra bệnh tật hoặc một nhược điểm trên khuôn mặt của họ kiểu như bị mộng mắt, bị nám da… rồi mách thuốc chữa… Hoặc nhiều đối tượng còn đến các cửa hàng kinh doanh nói có mối hàng giá rẻ, rồi lòng vòng dùng các trò “ảo thuật”… Và không hiểu với các chiêu thức lừa tinh vi đánh vào tâm lý muốn chữa bệnh, đánh vào lòng tham của nạn nhân hay là dùng các biện pháp thôi miên mà nhiều người đã nghe theo sự dẫn dụ của đối tượng tháo tất tật đồ trang sức đeo trên người, thậm chí còn về tận nhà mở tủ đưa tiền cho chúng…

Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới
Một cuốn phim tài liệu mới đây đưa ra tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân. Loại thuốc có tên Scopolamine hay còn gọi là “Hơi thở của quỷ” có nguồn gốc từ cây Borrachero, loại cây dại mọc phổ biến ở Bogota, Colombia.

Hãng tin Reuters cho biết, nạn nhân rơi vào trạng thái vô thức và trở nên ngoan ngoãn nghe lời, về nhà lấy hết của cải hay đến ngân hàng rút sạch tiền để đưa cho những tên tội phạm. Đặc biệt, những người phụ nữ bị bỏ thuốc “Hơi thở của quỷ” trong nhiều ngày, bị hãm hiếp và bán vào nhà chứa.

Phóng viên Ryan Duffy của hãng tin VICE, đã trực tiếp đến Bogota (Colombia) làm một phóng sự mang tên “World’s scariest drugs” (Tạm dịch: Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới). Đoạn phóng sự dài 25 phút của anh được đăng trải trên Youtube đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng.

Tiến sỹ Stephen M.Pittel, nhà tâm lý học pháp y và cũng là người tiên phong nghiên cứu về văn hóa thuốc ở San Francisco có viết: “các báo cáo hàng ngày cho thấy nhiều vụ cưỡng hiếp, trộm cắp, bắt cóc… ở Mỹ và Canada có liên quan đến thuốc Burundanga, một dạng khác của Scopalamine vốn được sử dụng trong nhiều thập kỉ qua ở Columbia trong các nghi lễ bản địa. Thông thường, những tên tội phạm bí mật bỏ thuốc vào nước hoặc vẩy bột thuốc vào mặt của nạn nhân. Nạn nhân đưa toàn bộ trang sức, tiền, chìa khóa xe, thậm chí còn rút cả tiền ngân hàng để đưa cho chúng. Khi tỉnh lại họ mới nhận ra đã mất đồ và hoàn toàn không kẻ đó là ai”.

Đây chính là lý do tại sao những năm gần đây, Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra cảnh báo đối với du khách, cẩn thận với “những tên tội phạm sử dụng thuốc vô hiệu hóa tạm thời khách du lịch”. Bộ Ngoại giao và Thương mại Quốc tế Canada cũng đưa ra lời khuyên cho du khách đến các vùng nông thôn Colombia. Theo đó, du khách phải cẩn thận, tránh đến các quán bar một mình, cẩn thận với nước uống và đồ ăn nơi đây. Ngay cả trên website của Bộ Ngoại giao Colombia cũng có lời cảnh báo khách du lịch đến Colombia “cẩn thận với chất Scopolamine, thường được gọi là Burundanga khi chúng được hòa với sữa, nước, thuốc lá hay qua đường hô hấp”. Thuốc thường được những tên trộm và bắt cóc dùng trong các quán rượu địa phương.

“Hơi thở của quỷ” giống với một loại hoa dại ở Đà Lạt?
Gần đây, nhiều nhà vườn Đà Lạt bỗng bất ngờ khi các giống hoa loa kèn mà họ vẫn thường xuyên chăm trồng từ trước đến nay lại được mang danh là “Hơi thở của quỷ”; với tên khoa học là “Araceae” hay “cây Chân bê”, là cây ưa nắng, mọc thành bụi và có thể gây ngộ độc nếu ăn phải, hoặc gây hại nếu dính vào mắt… Trong các loại loa kèn hiện đang phổ biến ở Đà Lạt, trừ các giống loa kèn đang trồng kinh tế trong các nhà vườn, loại hoa được cho là giống với Borrachero của Colombia là hoa loa kèn hoang dại mọc ở Đà Lạt. Đây là loại cây thân mềm, chiều cao thân cây tối đa khoảng 5m, hoa có chiều dài trung bình 25cm, mùi thơm nhẹ, lá có vị đắng và lợ, hình thức giống lá thuốc lá. Điều đặc biệt, tất cả các bông hoa khi nở đều cắm đầu xuống đất, y hệt Borrachero.

Trong cuốn sách “Cây cỏ Việt Nam” của tác giả Phạm Hoàng Hộ (quyển 2), xuất bản năm 2003 viết về cây hoa loa kèn Đà Lạt là cây Brugmansia suaveolens (Wild) như sau: Tiểu mộc, vạm vỡ, cao đến 4 – 5m; cành trăng trắng. Lá có phiến dạng như lá thuốc lá, to, dài 15 – 20cm, đáy bất xứng, đầu nhọn; cuống dài 2 – 3cm. Hoa thòng, trắng, to, dài đến 30cm; đài là ống suông có 5 răng, có lông; vành hình kèn; nhụy đực gắn trên ống vành và có bao phấn dính nhau; quả không gai; hột dẹp, to 1cm. Trồng nhiều ở Đà Lạt vì hoa đẹp, gốc Trung Mỹ. Lá chứa nhiều alcaloid, in vitro, chống siêu khuẩn measles. So sánh cây Borrachero ở Colombia và cây người Đà Lạt thường gọi là hoa hoa kèn rất giống nhau. Tuy nhiên tên Borrachero có thể chỉ là tên gọi địa phương tại Colombia nên chưa dám khẳng định cây Borrochero ở Colombia và cây hoa loa kèn dại ở Đà Lạt có phải là một hay không. Tuy nhiên, các nhà sinh vật học đã khẳng định cây Borrochero ở Colombia và cây hoa loa kèn tại Đà Lạt là cùng thuộc họ Cà Solanaceae và cùng chi. Để có thể đưa ra một kết luận chính xác rất cần nhiều cuộc nghiên cứu cả trong và ngoài nước.

Theo ANTĐ

Du lịch 201 nước không cần đến máy bay

Nếu có bất kì điều gì có thể nói về kỷ lục đi vòng quanh thế giới (globetrotter) của Graham Hughes, thì đó là trong suốt chuyến đi của mình - anh luôn luôn giữ vững đôi chân trên mặt đất.

Nhà thám hiểm 33 tuổi (sinh năm 1979), từ Liverpool, đã trở thành người đầu tiên đến thăm tất cả 201 nước trên thế giới mà không cần đến máy bay.

Hughes đi bằng xe buýt, taxi, tàu hỏa và đôi chân của mình để đi du lịch 160.000 dặm trong 1.426 ngày - tất cả chỉ với một số tiền nhỏ (shoestring) có $100 một tuần.

Anh đã mất bốn ngày lênh đênh trên đại dương trên một chiếc thuyền bị rò rỉ (leaky boat) để tới Cape Verde, bị bắt giam một tuần ở Congo vì bị cho là 'gián điệp', bị bắt khi cố gắng lẻn vào (sneak into) Nga và đã được cứu thoát từ những kẻ theo trào lưu Hồi giáo chính thống (Muslim fundamentalists) bởi một cô gái chuyển giới (ladyboy) người Philippines tên là Jenn.

Ngày hôm qua (29/11/2012), anh đã kết thúc cuộc hành trình sử thi (epic) bốn năm của mình khi đến Juba, thủ đô của Nam Sudan, nước non trẻ thậm chí không tồn tại khi anh bắt đầu chuyến đi từ quê nhà Liverpool vào ngày đầu năm mới năm 2009.

Anh đã đi qua biên giới của tất cả 193 nước thành viên Liên Hiệp Quốc cộng với Đài Loan, Vatican City, Palestine, Kosovo, Tây Sahara và 4 nước trong Vương quốc Anh - tất cả mà không cần đến máy bay.

Guinness giờ đây đã xác nhận rằng Hughes, người đã quay phim cuộc thám hiểm của mình cho một bộ phim tài liệu và quyên tiền cho tổ chức từ thiện WaterAid, đã đạt được kỷ lục thế giới 'đến thăm nhiều nước nhất trong một năm bằng các phương tiện giao thông trên mặt đất​​'.

'Cảm giác chính ngày hôm nay chỉ là một lòng cảm tạ đến tất cả mọi người trên khắp thế giới, những người đã giúp tôi có được ở đây, bằng cách cho tôi đi nhờ (giving me a lift), cho phép tôi ngủ lại trên chiếc trường kỉ của họ, hoặc chỉ cho tôi đi đúng hướng," anh Hughes nói.

Các điểm nổi bật trong chuyến đi bao gồm nhảy múa với những người sống trên cao nguyên của Papua New Guinea, làm bạn với đười ươi (orangutans) ở Borneo, đi qua vùng đất cằn cỗi của Kenya trên một chiếc xe tải 18-bánh xe, gặp được Thủ tướng Chính phủ Tuvalu và 'cảnh báo các học sinh ở Afghanistan về sự nguy hiểm của những người đàn ông có râu'.

Anh nói mọi người có xu hướng tự hỏi làm thế nào anh vào được các quốc gia further-out như Bắc Triều Tiên, Iraq và Afghanistan, nhưng anh nói đó lại là những nước dễ dàng.

Những nơi khó khăn hơn như tìm đường vào đảo quốc nhỏ như Nauru, ở giữa Thái Bình Dương, Maldives và Seychelles, những nơi đôi khi có các mối đe dọa cướp biển (pirate threats)'.

Anh nói có những phút trùng (low point) trong chuyến đi như khi ngồi trong một trạm xe buýt ở Campuchia vào buổi sáng hoặc đi xe tải rất tệ trên đường xấu' và tự hỏi: 'Tại sao mình lại làm điều này?'

Điểm trùng nhất xảy ra khi chị gái anh, Nicole, đã chết vì bệnh ung thư cách đây hai năm khi mới 39 tuổi. Anh đã bỏ dở chuyến đi, vội vàng về nhà để nhìn chị lần cuối.

'Tôi đã đi được 184 nước, chỉ còn 17 nước nữa để đi và tôi nghĩ có lẽ nên dừng ở đây? (...) nhưng chị tôi đã nói đừng dừng lại', anh nói thêm.

Tuy nhiên, sau khi kết thúc cuộc hành trình của mình, anh không có ý định mua vé máy bay trong thời gian tới và nói rằng đang lên kế hoạch 'giữ tinh thần phiêu lưu' và du lịch qua châu Phi thêm trước khi về nhà bằng phà từ Ireland để kịp trước Giáng sinh.

"Ship-shape" nghĩa là gì?

Cutty Sark, thuyền buồm chở trà cuối cùng trên thế giới, vừa được phục hồi sau khi bị cháy. Ảnh: Andrew Winning

Nếu một cái gì đó là 'ship-shape', có nghĩa là nó ở trong tình trạng chuẩn mực, gọn gàng, ngăn nắp và có thể sử dụng được ngay.

Ví dụ
Everything had to be ship-shape before we could sell the house.
Following that storm it will take ages to get the garden ship-shape again.

Xin lưu ý 
Xin đừng nhầm với 'to run a tight ship', có nghĩa là điều hành một công việc hay cơ sở kinh doanh nào đó một cách chặt chẽ, có kỷ luật.

Our new boss runs a tight ship, there's no chance of slacking!

Thực tế thú vị:
Thuyền buồm Cutty Sark rời London trong chuyến đi biển đầu tiên ngày 16/2/1870, đi vòng qua mũi Good Hope tới Thượng Hải trong hành trình kéo dài ba tháng rưỡi. Cutty Sark thực hiện 8 chuyến đi tới Trung Quốc, và đây là một phần của các hoạt động buôn bán trà giữa hai nước cho tới khi tàu hơi nước thay thế tàu chạy bằng sức gió.

Cutty Sark sẽ được mở cửa cho công chúng thăm quan tại Greenwich, London, sau gần 5 năm sửa chữa do bị cháy.

Transform_Dec 23


All that is is the result of what we have thought.
- The Buddha

Assignment: Today, think thoughts of compassion and kindness.

“Lính mà em”

Photo: vietbao

Lý Thụy Ý 

Mình trách anh hay hồi âm thư trễ
-Em đợi hoài! Em sẽ giận cho xem
Thư anh viết:- Bao giờ anh muốn thế
Hành quân hoài đấy chứ- Lính mà Em!

Anh gởi về em mấy cành hoa dại:
-Để làm quà không về được Noel
Không đi lễ nửa đêm cùng em gái
Thôi đừng buồn anh nhé- Lính mà em!

Anh kể chuyện hành quân nằm sương gối súng
Trăng tiền đồn không đủ viết thư đêm
Nên thư cho em nét mờ, chữ vụng
-Hãy hiểu dùm anh nhé- Lính mà Em!

Qua hành lang Eden ghi kỷ niệm
Buổi chiều mưa hai đứa đứng bên thềm
Anh che cho em khỏi ướt tà áo tím
-Anh quen rồi, không lạnh- Lính mà em

Ngày về phép anh hẹn mình dạo phố
Tay chinh nhân đan năm ngón tay mềm
Mình xót xa đời anh nhiều gian khổ
Anh cười buồn khẽ nói:- Lính mà em!

Ghét anh ghê! Chỉ được tài biện hộ
Làm "người ta" càng thương mến nhiều thêm
Nên xa lánh những cuộc vui thành phố
Để nhớ một người hay nói LÍNH MÀ EM!

(Khói Lửa 20-1967) 

Độ xe độc


dễ dàng cho xe khác ngửi khói :D

Bình tĩnh làm sao được cơ chứ?


And You Expect Me to Keep Calm?

Nhớ hồi học ở Hitotsubashi, cô giáo Koeda dạy môn phân tích kinh tế vĩ mô, khi nói lịch thi học kì, học sinh hỏi thi vấn đáp chứ không muốn thi viết, cô buột miệng: "Ah, so you like Oral?" :D

Isaac Newton vs. Rube Goldberg


Gravity WIN

Quy lão Kamê là có thật?


Vũ Thiên Lão Sư: Kamehameha :D

Độ xe...đạp


đi xe đạp mua hàng, thế này mới máu :D

Để học sinh tập trung hơn


no phone in class