Journey in Life: 02/24/13

Search This Blog

Sunday, February 24, 2013

Tin tức trên mạng được đọc bởi diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp


Có lẽ chỉ mất một hoặc hai nhấp chuột là hầu hết chúng ta có thể tìm thấy những tin tức mà chúng ta quan tâm trên web, nhưng để thuận tiện, thật vẫn không gì có thể giống như chỉ việc ngồi và nghe tin tức được đọc một cách chuyên nghiệp. Đó là những gì mà Umano, một dịch vụ do nhà phát triển ứng dụng di động trụ sở ở San Francisco -SoThree sẽ cung cấp những tin tức được đọc thành tiếng bởi các diễn viên chuyên nghiệp.

Với ứng dụng miễn phí hiện đã có cho cả iOSAndroid, Umano nhằm mục đích kết hợp phong cách báo chí tốt nhất trên mạng với sự tiện lợi của việc 'giao hàng' từ lâu đã được tạo nên bởi tin tức qua radio. "Umano sẽ tìm những nội dung sâu sắc trên mạng và diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp sẽ kể câu chuyện", công ty giải thích." Việc kết hợp báo chí chất lượng cao và sự thuận tiện là những gì làm cho Umano khác biệt với các đài phát thanh truyền thống, podcast và các ứng dụng tin tức khác âm thanh như NPR". Người sử dụng ứng dụng này có thể duyệt các bài viết thú vị nhất từ các nguồn tin hàng đầu, cũng như có thể nhìn thấy những gì bạn bè của họ đang nghe. Ngoài ra, họ có thể cá nhân hoá trải nghiệm nghe của họ bằng cách chọn các loại (tin tức) và lập thành danh sách, tải danh sách về để nghe offline, và chia sẻ bài viết thú vị với bạn bè của họ.

Tự phục vụ có thể là cách phổ biến của cuộc sống trên web, nhưng liệu có một thị trường ngách ngày càng tăng những người 'tiêu thụ' tin tức tìm kiếm một trải nghiệm khác được quan tâm? Các doanh nhân phương tiện truyền thông: có ý tưởng gì mới không?

Sơn Phạm
www.springwise.com


Tại sao vụ đình công ngành dệt may năm 1913 ở Mỹ lại kì lạ nhất từ trước tới nay?

Một loạt các cuộc đình công trong đầu thế kỷ 20 của công nhân ngành may mặc được chủ sở hữu các nhà máy ủng hộ. Nguồn: Thư viện Quốc hội (Mỹ). Phòng In ấn và Nhiếp ảnh.

By Marc Levinson/ Sơn Phạm dịch

Đây là một trong những vụ đình công được tổ chức tốt nhất trong lịch sử Mỹ. Đây cũng là một trong những vụ lạ lùng nhất, bởi vì vụ đình công làm tê liệt ngành công nghiệp quần áo nữ ở New York trong một thời gian ngắn cách đây đúng 100 năm này lại được ủng hộ bởi các chủ sở hữu nhà máy cũng nhiệt tình như các công đoàn.

Lương làm việc trong các nhà máy dệt may của New York vào năm 1913 không đáng là bao. Những người phụ nữ khâu các đường may váy áo và đồ lót, làm việc trên cơ sở tỷ lệ từng món đồ (piece rate), thường chỉ mang về nhà ít hơn $5 cho một tuần làm việc 56 giờ. Và các ông chủ trong nhiều cửa hàng giữ lại một phần mức lương này bằng cách phạt tiền người lao động do đi muộn hay làm "thiệt hại" đối với sản phẩm làm ra.

Hầu hết các chủ sở hữu nhà máy, cũng như phần lớn các nhân viên của họ, là người Do Thái nhập cư từ Đông Âu, và họ nhạy cảm với các khiếu nại về tiền lương thấp và điều kiện lao động tồi tệ. Nhưng họ cũng nhận thức được rằng trong ngành công nghiệp may mặc lao động, tiền lương chiếm tỷ trọng lớn trong chi phí sản xuất, và một nhà máy nếu quá hào phóng (với công nhân) sẽ không thể cạnh tranh với những (nhà máy) 'keo kiệt' hơn.

Công đoàn quốc tế phụ nữ công nhân ngành may (The International Ladies’ Garment Workers Union, ILGWU) trước đây đã gặp phải vấn đề này. Một loạt các cuộc đình công cay đắng vào năm 1909 và 1910 đã lên đến đỉnh điểm (culminate) khi có tới 60.000 công nhân làm áo khoác và áo jacket của phụ nữ tham gia đình công (walk-out). Cuối cùng, công đoàn và Hiệp hội nhà sản xuất đã chấp nhận một đề xuất của Louis Brandeis - luật sư ở Boston - nhà lãnh đạo quan điểm tiến bộ. Brandeis đã đề xuất một cách tiếp cận hợp tác hơn đối với mối quan hệ giữa quản lý và lao động, bao gồm một Ủy ban chung để giám sát các điều kiện an toàn, một Ủy ban khác  để lắng nghe mối bất bình của người lao động, và một Hội đồng phân xử tranh chấp giữa người sử dụng lao động và công đoàn.

Mô hình mới
Là một phần của hiệp ước, được gọi là Nghị định thư Hòa Bình, chủ sở hữu nhà máy  đồng ý thuê nhân công trực tiếp và từ bỏ "thầu phụ trong nhà máy," (inside subcontracting), một thông lệ cho phép chủ sở hữu thoát khỏi trách nhiệm về điều kiện làm việc (nghèo nàn) bằng cách sắp xếp cho thợ cả (foremen) tham gia với các công nhân và sản xuất hàng hoá.

Nghị định thư cung cấp một mô hình mới cho cả công đoàn và các nhà quản lý. Nhưng nó chỉ áp dụng cho một phần của ngành công nghiệp dệt may: sản xuất áo khoác của phụ nữ. Trong các lĩnh vực khác, các nhân viên vẫn chỉ nhận về đồng lương chết đói (miserly pay) trong các nơi làm việc không an toàn; những cửa hàng không có công đoàn cắt xén tiền lương; và các cửa hàng có công đoàn chịu các cuộc đình công liều lĩnh (wildcat). Một số chủ nhà máy đã sẵn sàng, thậm chí là háo hức, muốn ký kết hợp đồng công đoàn, nhưng chỉ khi họ có thể được đảm bảo rằng các đối thủ cạnh tranh của họ cũng sẽ hoạt động theo các điều khoản tương tự. Trong khi đó, bản thân ILGWU, phải đối mặt với các cuộc tấn công ngày càng gay gắt từ các thành viên và các tổ chức cánh tả, những người nghĩ rằng nó đã không chiến đấu hết mình (sufficiently militant).

Cuộc đình công tháng 1 năm 1913 đã được thiết kế để giải quyết cả ba vấn đề này cùng một lúc. Đó là một vụ được dàn dựng kỹ lưỡng (highly choreographed), từng bước được đồng ý trước bởi các nhà lãnh đạo công đoàn và các tổ chức sử dụng lao động. Đầu tiên, công đoàn sẽ kêu gọi một cuộc tổng đình công chống lại tất cả các nhà máy sản xuất trang phục, áo bờ lu nữ (shirt-waist) và đồ lót phụ nữ ở New York. Sau đó, họ sẽ công bố các điều khoản mà họ sẽ dựa vào đó để giải quyết. Các thành viên của các hiệp hội người sử dụng lao động sẽ chấp nhận những điều khoản này. Sau đó, các thành viên ILGWU sẽ trở lại làm việc tại các nhà máy đã chấp thuận, nhưng vẫn tiếp tục đình công chống lại các nhà máy khác (chưa chấp thuận). Khi những nhà sản xuất này muốn tìm cách để giải quyết (thương lượng), đầu tiên họ sẽ được yêu cầu phải tham gia Hiệp hội người sử dụng lao động.

Bằng cách này, toàn bộ ngành công nghiệp ở New York sẽ được nghiệp đoàn, với tất cả các nhà sản xuất trong mỗi lĩnh vực được ký một hợp đồng duy nhất.

Cuộc đình công diễn ra đúng như kịch bản (unfolded as scripted). Vào ngày 14 tháng Giêng, năm 1913, các thành viên ILGWU đồng thuận với số phiếu áp đảo để đình công. Họ bước ra ngoài ngày hôm sau. Vào ngày 16 tháng Giêng, các bên đàm phán giải quyết hầu như giống Nghị định thư Hòa Bình, mà các thành viên của các tổ chức sử dụng lao động khác nhau chấp nhận vào ngày hôm sau. Ngày 18 tháng Giêng, nó đã được ký kết với sự phô trương ầm ĩ (fanfare). Và vào ngày 20 tháng Giêng, các cửa hàng có công đoàn tiếp tục trở lại làm việc. Những cửa hàng không có công đoàn vẫn còn phải đối mặt với đình công (faced picket lines) và đơn đặt hàng của họ từ các nhà bán lẻ đã cam kết sẽ mua từ các cửa hàng có công đoàn đã bị cắt giảm. Từng cửa hàng một, lần lượt họ đã đồng ý tham gia Hiệp hội người sử dụng lao động và do đó chấp thuận hợp đồng.

Ý nghĩa quan trọng hơn
Giai đoạn kịch tính này đã mang lại tăng (lương), đặc biệt là cho các công nhân được trả lương thấp nhất, cũng như tuần làm việc ngắn hơn. Tuy nhiên, ý nghĩa lớn hơn của nó là đã thể chế hóa sự hợp tác tại nơi làm việc hơn nữa mà Brandeis đã ủng hộ. Các Ủy ban an toàn và y tế lao động-quản lý đã cải thiện đáng kể điều kiện trong các nhà máy của New York. Khi một cửa hàng giành được một hợp đồng cho một phong cách mới - xảy ra thường xuyên trong thương mại may mặc - một Ủy ban chung sẽ xác định tỷ lệ theo từng món đồ như nào mà người lao động sẽ nhận được, giải quyết được mấu chốt lâu năm của xung đột. Nếu một nhà sản xuất muốn gửi việc ra cho một nhà thầu, nhà thầu phải đăng ký với công đoàn, và đảm bảo người lao động sẽ nhận được đúng mức lương công đoàn.

Sức mạnh của ILGWU suy yếu (wax and wane) dần trong hai thập kỷ tiếp theo, cho đến khi, vào những năm 1930, nó đã trở thành một trong những công đoàn lớn nhất trong nước. Mặc dù những người đấu tranh trong công đoàn miễn cưỡng thừa nhận, nhưng sự ủng hộ từ các nhà sản xuất và các nhà bán lẻ là rất quan trọng cho sự thành công của công đoàn. Nhiều người sử dụng lao động tự coi mình có trách nhiệm xã hội và ủng hộ tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc. Cuộc đình công hàng may mặc của phụ nữ năm 1913 này đã tìm cách để đạt được những mục tiêu xã hội bằng việc thi hành hợp tác quản lý lao động trong một ngành công nghiệp cạnh tranh khốc liệt.

(Các sách của Marc Levinson bao gồm 'Chiếc hộp: các container đường thủy đã biến thế giới nhỏ lại và nền kinh tế lớn hơn như thế nào' - "The Box: How the Shipping Container Made the World Smaller and the World Economy Bigger.")

Bloomberg

Lớp học toán lớn như siêu thị Wal-mart ở Virginia Tech

Không có giáo sư nào trong lớp học lớn nhất của Virginia Tech, chỉ có một biển của máy tính và những ly nhựa màu đỏ.

Trong lớp học Emporium Math, máy tính là vua, và giảng viên được giảm xuống chỉ là những người hướng dẫn lưu động (roving). Các bài học nhanh chậm tùy học sinh (self-paced), và sự giúp đỡ được cung cấp "theo yêu cầu" trong một phòng thí nghiệm lớn không cửa sổ, mở cửa 24 giờ một ngày, vì các máy tính không bao giờ biết mệt mỏi. Nếu một sinh viên muốn có trợ giúp của thầy giáo sẽ đặt ly màu đỏ trên đỉnh màn hình máy tính.

Emporium tương tự như siêu thị Wal-Mart đối với giáo dục đại học, một thắng lợi của tính kinh tế nhờ quy mô và tầm nhìn thoáng tới một tương lai có thể có về việc học được dẫn dắt bởi máy tính. Tám nghìn sinh viên mỗi năm đăng ký lớp toán học cơ bản trong một không gian đã từng là một cửa hàng giảm giá. Bốn giảng viên toán, không ai trong số họ giáo sư, hướng dẫn bảy khóa học với sĩ số từ 200 đến 2.000 sinh viên. Sinh viên đi bộ đến lớp học thông qua một trung tâm mua sắm, một câu lạc bộ sức khỏe và thẩm mỹ viện làm sạm da (tanning salon).

... Các sinh viên Virginia Tech vượt qua các môn toán cơ bản với tỷ lệ cao hơn so với 15 năm trước, khi Emporium đã được xây dựng. Và nghiên cứu đã tìm thấy mô hình giảng dạy này giảm chi phí cho mỗi học sinh nhiều hơn một phần ba, là phần tiết kiệm rất quan trọng đối với các tổ chức công cộng khi suy giảm sự hỗ trợ từ nhà nước.

"Khi tôi lần đầu tiên đến đây, tôi đã thấy như thể," Đây là điều ngớ ngẩn nhất từ trước tới nay," Mike Bilynsky, một sinh viên năm thứ nhất từ ​​Epping, NH, đang theo học môn tính toán nói. "Nhưng nó thật sự có hiệu quả."

Chưa có sáng kiến ​​nào từ trước tới nay mà mang lại hiệu quả hơn thông qua việc áp dụng công nghệ trong giáo dục đại học, bà Carol Twigg, Chủ tịch Trung tâm Quốc gia về Chuyển đổi Học thuật, một tổ chức phi lợi nhuận nghiên cứu đổi mới công nghệ để cải thiện việc học và giảm chi phí. Bà gọi Emporium là "một giải pháp cho các vấn đề toán học" tại các trường cao đẳng.

Đây có thể là một ý tưởng mà thời của nó đã đến. Kể từ khi nó được thành lập vào năm 1997, mô hình Emporium đã lan rộng đến các trường đại học của Alabama và Idaho (năm 2000) và Đại học bang Louisiana (năm 2004). Mối quan tâm cũng đã tăng lên gần đây; bà Twigg nói Emporium đã được áp dụng bởi khoảng 100 trường.
-------------
với ngân sách ngày càng cạn kiệt, bao giờ mô hình này sẽ được áp dụng cho hệ thống lớp chuyên Toán Ams, sư phạm, tổng hợp và môn Toán ở các trường đại học khác ở Việt Nam nhỉ?

Sơn Phạm
bendbulletin


Đồng hồ toán học sáng tạo
Dân toán học nhảy
Lí do em thích học toán
Thi học sinh giỏi Toán Ams
Kiến thức Toán trong đời sống hàng ngày
Calling all maths geniuses to try this...

Vợ mới cưới

Ảnh: ĐVO

Tạp chí “Phụ nữ tân thời” phỏng vấn một anh chàng mới cưới vợ, vợ anh ta là một nữ cảnh sát giao thông:
- “Xin anh cho biết cảm tưởng khi có một người vợ như vậy?”.
- “Rất không thoải mái!”.
- "Anh có thể nói rõ hơn?”.
- “Vâng, ngay đêm tân hôn tôi đã bị cô ấy phạt tới 3 lỗi cùng lúc: Tốc độ quá nhanh, đỗ sai… nơi quy định và không đội mũ bảo hiểm”!

sưu tầm trên internet

Bài trước: Vịnh cái bàn là

Thế nào thì hơn
Văn hóa đéo

"Rough and Ready" nghĩa là gì?

Hippy? Photo courtesy oneilkwangwanh

Trong thành ngữ này, từ rough có nghĩa là thô sơ, không trau chuốt, còn ready có nghĩa là sẵn sàng. 'Rough and ready' có nghĩa là qua loa, đại khái nhưng được việc, tạm dùng được.

Ví dụ
“Good grades in school don’t completely show a student’s potential. They’re only a rough and ready (đại khái) guide. That’s why colleges look at a variety of data, including a list of extracurricular activities, a personal essay, and recommmendations from people who have assessed the candidate’s talents and personal characteristics.”

“I grew up in a small town in the country. So it was a big change when I moved to the city. Going to fancy parties and dealing with so many different kinds of people are new to me. But I guess I do o.k. in those situations. Still, there’s no denying I’m a rough and ready (xuềnh xoàng, sao cũng được) kind of guy.”

VOA

A Man Of Happiness

Ảnh chụp trên đường phố Hiroshima, ngày 10/8/2009.

"Happiness is not a station you arrive at, but a manner of traveling." 
~Margaret B Runbeck

Popular Now