Journey in Life: 05/14/13

Tuesday, May 14, 2013

Singapore: chỉ còn đêm nay

Để đối phó với tỷ lệ sinh giảm dần và dân số ngày càng lão hóa, chính phủ Singapore đã áp dụng nhiều cách sáng tạo (đôi khi có phần phân biệt chủng tộc) để khuyến khích người dân sinh thêm con.

Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu đã thành lập Ban Phát triển Xã hội (Social Development Unit) vào năm 1984 (một năm hoàn hảo để thành lập một cơ quan công quyền với tên giống như tác phẩm của George Orwell vậy), nhằm tìm các cách sáng tạo để khuyến khích thanh niên lập gia đình và sinh con. Ông đã lo lắng rằng những phụ nữ học vấn cao (thường là người gốc Hoa) không chịu sinh con, trong khi những phụ nữ học vấn thấp hơn người gốc Mã Lai lại cứ... đẻ 'sòn sòn'.

Và dưới đây là những cách mà Ban Phát triển Xã hội đã từng áp dụng:
1. 'Tăng mức tiền thưởng khuyến khích để có gia đình lớn hơn, trị giá lên tới của 3.000 đô la Singapore (tương đương 1.889 USD) cho đứa con đầu lòng và tiền tiết kiệm lên đến S$ 18.000 cho mỗi em bé thứ ba và thứ tư.'
2. Hoàn thuế.
3. Giảm thuế đối với việc thuê người giúp việc và thêm các dịch vụ chăm sóc trẻ và trợ cấp thai sản.
4. 'Ưu tiên những phụ nữ tốt nghiệp đại học có ba con trong việc đảm bảo các suất ở những trường mẫu giáo hàng đầu, đây là lợi thế giúp trẻ em học tập tốt tại trường học, trường đại học và thăng tiến tại nơi làm việc.'
5. Thiết kế các chuyến 'du lịch tình yêu trên biển' (love cruise) cho những người độc thân!
6. 'Hẹn hò tốc độ và hẹn hò trực tuyến, cùng với mục chị Tầm Thư (agony aunt) tên là Bác sĩ Tình yêu.'
...
Sau khi cùng xem pháo hoa bên sông, bạn sẽ giúp anh ấy 'bắn pháo hoa' trên... Photo courtesy williamcho via Getty Images.

Tuy nhiên, có vẻ như tất cả những ý tưởng tuyệt vời này vẫn không làm cho các cặp vợ chồng Singapore muốn sinh con. Vì vậy, giờ đây chính phủ đã hợp tác với Mentos (oh yes?) để đôn đốc các công dân thực hiện 'nhiệm vụ yêu nước' của mình và sinh em bé vào 'Đêm Quốc khánh' (National Night) ngày 9 tháng 8 tới đây.

Bài viết về chiến dịch này ở đây rất hay, nhưng còn tuyệt vời hơn ở video clip này. Hãy xem thử xem.


Wow :D

Sơn Phạm
blogs.smithsonianmag


Bài trước: Lý do Mỹ 'xoay trục' sang châu Á

Thưởng tiền để khuyến khích sinh con dẫn đến... tăng tội phạm?
9 Aug 1965_Singapore bị trục xuất khỏi Malaysia
Kế hoạch giảm tắc nghẽn xe buýt ở Singapore
Giao thông tại Singapore
Nhà vệ sinh tại Singapore
Nghĩa trang Bukit Brown
Khó đỡ với đồ lót nữ sexy dành riêng cho đàn ông

Lý do Mỹ 'xoay trục' sang châu Á

Are you inside the circle or outside?

The annotated map below has been lighting up the the social mediasphere in the last couple days — and for good reason. It forces those of us outside the circle (I'm looking at you, America) to ponder what the next century will really be like.

Maybe...

Previous post: Thưởng tiền để khuyến khích sinh con dẫn đến... tăng tội phạm?

Ông Obama thắng, dân bán cờ Mỹ ở Pakistan thêm "phát đạt"
Đồ ăn cắp của lính Mỹ được bán ngoài chợ ở Kabul
Chương trình dạy nấu ăn miễn phí ở Mỹ

Khó đỡ với đồ lót nữ sexy dành riêng cho đàn ông


Nếu bạn là đàn ông và từng có 'ước mong thầm kín' muốn mặc đồ lót phụ nữ :D thì một công ty Úc đã cho ra đời các sản phẩm hoàn hảo dành cho bạn.

Công ty HommeMystere hy vọng dòng sản phẩm mới của họ về đồ lót cho nam giới, bao gồm quần lót dây (thong) và áo ngực độn (padded bra), sẽ làm sôi động thì trường đồ lót nam. Công ty cho biết hàng của họ bao gồm 'quần lót nam thoải mái, dây đai áo ngực không bị rơi khỏi vai, quần lót kèm coocsê (teddy) không bị cuộn lên khi ngủ vào giữa đêm và các loại vải mềm chất lượng mà sẽ khiến bạn cảm thấy tuyệt vời khi mặc suốt cả ngày'.

Công ty đã mở cửa hàng ở Vương quốc Anh và nhấn mạnh rằng các sản phẩm của họ không chỉ dành cho người đồng tính nam. "Chúng tôi cung cấp đồ lót cho tất cả mọi người, không phân biệt nếu bạn là đồng tính, ăn chay, cộng hòa, Anh giáo, người sao Hỏa hay bất kỳ niềm tin tôn giáo nào (persuasion)".

Madai: Vua các loài cá ở Nhật Bản

by An Hải via Thủy sản Việt Nam.

Ở Nhật, cá tráp biển còn gọi là “tai” hoặc “madai”, được xem là “vua” của các loài cá bởi hình dạng, màu sắc đẹp, thịt thơm ngon, ngọt, có giá trị dinh dưỡng cao. Để đáp ứng nhu cầu tiêu thụ lớn của thị trường nội địa, người Nhật cũng nuôi loài này tại những bè cá ven biển.

Câu cá tráp biển là nghề truyền thống có lịch sử hàng trăm năm ở Nhật Bản. Ngày nay, nghề này vẫn được nhiều ngư dân lớn tuổi tại tỉnh Ehime theo đuổi. Những lão ngư có 30 năm làm nghề câu cá tráp biển sẽ được xếp vào bậc Sakura nhờ tài câu cá giỏi cùng kinh nghiệm dày dặn.

Ngư dân câu cá tráp biển sử dụng những con mực bé xíu để làm mồi. Mực để câu phải còn sống nên việc bảo quản rất quan trọng. Đồng thời, ngư dân câu cá tráp biển bằng mồi mực cũng phải khéo léo trong việc móc mồi sao cho những con mực vẫn còn đủ sức bơi trong nước. Vùng biển tại tỉnh Toshima nổi tiếng với dòng nước chảy xiết và luồng nước xoáy hung hãn, có lẽ vì thế mà cá tráp biển ở đây có thịt chắc và thơm ngon hơn những nơi khác.

Ngoài mực nhỏ thì cá Ikanago cũng là món ăn ưa thích của cá tráp biển. Khác với phương pháp câu cá bằng mực, những con cá Ikanago dùng làm mồi móc vào lưỡi câu đã chết nhưng đòi hỏi vẫn phải tươi. Đối với phương pháp câu cá tráp biển bằng mồi cá Ikanago, ngư dân cần thêm một dụng cụ quan trọng nữa, đó là chiếc ống nhựa có chiều dài 50cm có tên gọi là ống mồi nhử. Người ta cho cá vào trong ống, sau đó, ném chiếc ống xuống biển. Ống có nắp đậy để cá không thoát ra ngoài trong quá trình chìm xuống đáy biển, đầu còn lại của chiếc ống được cột bởi một sợi dây dài, trên đó gắn theo nhiều dây câu. Địa điểm thả ống nhử mồi thường là nơi gặp gỡ giữa hai luồng nước. Khi ống đã được đặt ở độ sâu cần thiết, khoảng 60m, ngư dân sẽ giật mạnh dây để nắp ống mở ra giải thoát cho lũ cá Ikanago. Lúc này, cá Ikanago trở thành mồi nhử cá tráp biển. Trong lúc cá tráp biển ăn mồi sống, chúng cũng vô tình đớp phải những con mồi được gắn trên lưỡi câu. Cá tráp biển rất háu ăn, do đó, nếu gặp luồng cá, chỉ vài phút thả câu, cá đã mắc mồi.
Oshogatsu - Japanese New Year. Photo courtesy midorisyu.

Nuôi trồng thủy sản thương mại ở Nhật Bản đã phát triển mạnh kể từ khi Chiến tranh Thế giới thứ II kết thúc và ngày nay đã chiếm một vị trí quan trọng trong ngành thủy sản Nhật Bản. Số liệu thống kê thủy sản hàng năm của Nhật Bản cho thấy, có hơn 60 loài được nuôi ở nước này, trong đó bao gồm các loài chính như Nori, sò điệp (yesso scallop), hàu, cá cam Nhật (cá rồng), cá tráp đỏ và rong biển.

Bắt đầu từ năm 1930, cá tráp biển được nuôi thâm canh trong các ao đất. Sau đó, vào những năm 1950, việc nuôi lồng được phát triển, dẫn đến lợi ích lớn về năng suất. Cá tráp tự nhiên hiện chỉ chiếm 20% nguồn cung trong khi cá nuôi chiếm đến 80%. Trước đây, người Nhật chỉ sử dụng cá tráp biển trong những sự kiện văn hóa, tín ngưỡng quan trọng. Tuy nhiên, ngày nay khi nguồn cung trở nên dồi dào, cá tráp biển bắt đầu xuất hiện trên bàn ăn.

Thời gian dài trước đây, người tiêu dùng Nhật Bản xem cá tráp biển nuôi là hàng kém chất lượng so với cá tự nhiên. Để xóa bỏ quan niệm này, người nuôi cá đã áp dụng nhiều giải pháp để tăng giá trị của con cá nuôi, trong đó thức ăn là một phần rất quan trọng.

Ngày xưa, người nuôi cá tráp biển chỉ chú trọng đến việc cho cá ăn thực phẩm nào để chúng mau lớn. Nhưng hiện nay, người nuôi cá đã sử dụng 8 loại thức ăn khác nhau để cho cá ăn từ giai đoạn cá non đến lúc trưởng thành. Kích thước của những viên thức ăn này lớn nhỏ, không đồng đều tùy theo giai đoạn sinh trưởng của cá.
Madai Sushi. Photo courtesy Ron Dollete via Getty Images.

Ngoài chất lượng thịt, người nuôi cá cũng chú trọng đến màu sắc bên ngoài của cá tráp biển nuôi. Cá tráp biển nuôi thường có da xám nắng rất xấu trong khi cá tự nhiên có da hồng sáng. Để che nắng cho cá, người nuôi phủ lưới đen lên tất cả bè cá. Cá tráp biển tự nhiên sinh sống ở vùng nước sâu, ít bị ảnh hưởng của ánh nắng mặt trời. Trái lại, cá tráp biển nuôi sống trong bè cá gần mặt nước, chúng hấp thụ những tia nắng chiếu trực tiếp nên da chúng trở nên đen đúa. Những tấm lưới đen này đã thật sự tỏ ra có hiệu quả trong việc hạn chế ánh nắng mặt trời.

Ngoài ánh nắng mặt trời, màu hồng trên da cá tráp biển tự nhiên còn được quyết định bởi nguồn thức ăn. Cá tráp biển tự nhiên ăn tôm và cua, khi vào cơ thể, sắc tố đỏ có trong tôm, cua chuyển hóa, sau đó thể hiện ra bề ngoài của cá. Do đó, để cá có màu đỏ đẹp mắt, những người nuôi đã phải sử dụng loại hoa có sắc đỏ thẫm làm nguyên liệu chế biến thức ăn cho cá. Nguồn thức ăn này được cá tráp biển tiêu thụ lâu ngày, vì vậy, nó cũng có tác dụng trên cơ thể cá tương tự như cá ngoài tự nhiên.


Cá thần thoại shachi ở lâu đài Nagoya
Rái cá sông Nhật Bản chính thức tuyệt chủng
Bể cá cảnh độc đáo
Cá leo cây

Gặp gỡ nữ nhân vật cosplay xinh như mộng

Photo courtesy AsiaFail.com.

đại mỹ nhân ;)


Sử dụng ô tô ở Trung Hoa: biển số xe còn đắt hơn cả chiếc xe

Thành phố Thượng Hải chật cứng với những chiếc xe nhãn hiệu Buicks, Fords, Volkwagens và Toyota. Hơn 9 trong 10 chiếc xe ở thành phố đông dân nhất thế giới này được sản xuất bởi các công ty ngoại quốc, và điều này không chỉ phản ánh sự ưu tiên của những người dân đại lục đối với kiểu dáng phương Tây, mà theo một số nhà sản xuất nội địa thì... những cuộc đấu giá biển số của thành phố chính là... nguyên nhân khiến doanh số bán hàng của họ èo uột.

Thượng Hải là một trong 4 thành phố của Trung Hoa hạn chế người dân mua ô tô bằng cách áp dụng hạn ngạch đăng ký biển số. Trong vài tháng gần đây, mức phí phải trả cho những cuộc đấu giá biển số lên tới 90.000 nhân dân tệ (tương đương 14.530 USD), vượt quá cả giá của nhiều loại xe, thành lũy (stronghold) của những thương hiệu Trung Hoa như Chery, Geely và Great Wall.

Trong khi người dân với thu nhập khiêm tốn (modest income) có thể có đủ khả năng để chi trả cho một chiếc xe giá rẻ, thì chi phí để có thể đăng ký được chiếc xe này lại thường vượt quá khả năng của họ (beyond their reach).

Kể từ khi thành phố 21 triệu dân Bắc Kinh bắt đầu những đợt đấu giá biển số xe vào tháng 1/2011, thị phần của tất cả các nhãn hiệu xe Trung Hoa đã giảm tới hơn một nửa, xuống chỉ còn 9,7% trong năm đó. Ở Thượng Hải, nơi đã bắt đầu thực hiện đấu giá biển số xe vào năm 1994, các nhãn hiệu nội địa cũng đã chỉ còn 8,9% thị phần xe hơi bán ra trong năm 2001, thấp hơn 1/3 mức chung của cả nước.

Các quan chức Thượng Hải đã đưa ra một quy trình thủ tục đầy phức tạp và tốn kém để cấp quyền cho những ai muốn đi ôtô trên những con đường thường xuyên tắc nghẽn (often-gridlocked) ở thành phố 23 triệu dân này. Để đăng ký đấu giá biển số, người mua xe cần phải đặt trước (good faith money) 2.000 nhân dân tệ. Sau đó, họ sẽ nhận được một đĩa phần mềm hỗ trợ đấu giá trực tuyến. Sau một vài vòng chào hàng, phía chính quyền sẽ xác định giá cao nhất để bán toàn bộ số giấy phép có thể được cấp trong năm.

Xem thêm bài gốc tiếng Anh ở đây để biết các nhà sản xuất ô tô Trung Hoa còn phải đối mặt thêm với sự thắt chặt tiêu chuẩn về khí thải độc hại tại các thành phố sau khi sương mù (toxic smog) bao phủ (blanket) Bắc Kinh và Thượng Hải trong phần lớn mùa đông vừa qua...

Update: có bài rất chi tiết của Bích Diệp ở Dân trí.

Chàng không có thời gian dành cho bạn

Photo courtesy AsiaFail.com.

Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em... :D

Bài trước: Quà tặng lãng mạn cho nàng

"Like Crazy" nghĩa là gì?

Lễ Tạ Ơn là ngày lễ mà nhiều người Mỹ ăn uống như điên. Photo courtesy chezshai.

Từ like nghĩa là như và crazy nghĩa là điên loạn. Vì thế, 'like crazy' nghĩa là như điên, hay quá nhiều, quá sức.

Ví dụ
“Our factory is expected (dự trù) to ship a new product by this weekend, but the order isn’t ready yet. That’s why the boss has ordered extra shifts (lấy thêm nhiều ca thợ mới). If we work like crazy (làm việc như điên), we’ll meet the deadline. But that means there can’t be any slowing down.”

“Thanksgiving is the holiday Americans observe on the last Thursday in November. It typically features an extensive meal including turkey, many vegetable dishes and desserts, such as pumpkin and apple pie. As you can imagine, this is the day many people eat like crazy (ăn uống như điên).”

VOA


Who is a real poor man?

Photo courtesy Hamad AL-Mohannna.

"The poor man is not he who is without a cent, but he who is without a dream."
~Harry Kemp

Previous post: Your greatest treasures