Journey in Life: 05/16/13

Thursday, May 16, 2013

Chính sách kiệm ước: nguyên nhân khiến các thuộc địa Mỹ nổi dậy


Một bức họa trào phúng vào khoảng năm 1766 nhân dịp kỷ niệm sự hủy bỏ đạo Luật thuế Tem (Stamp Act). Thủ tướng George Grenville, người áp dụng thuế này lên các thuộc địa Mỹ, đang mang hộp áo quan (coffin). Nguồn: Thư viện Quốc hội (Mỹ). Phòng In ấn và Nhiếp ảnh.

By Andrew Edwards / Sơn Phạm dịch

Vào lúc này, khu vực đồng euro đang cố gắng ép buộc các nước thành viên tuân thủ tài khóa thông qua các gói giải cứu, các chương trình thắt lưng buộc bụng và kiểm soát dòng vốn, có lẽ cũng nên cân nhắc lời khuyên t một tiền lệ trong lịch sử: Cuộc Cách mạng Mỹ.

Vào đầu thế kỷ 18, vai trò của Bắc Mỹ trong đế quốc Anh tương tự như vai trò của Cyprus và Slovenia trong khu vực euro ngày nay. Những người Mỹ là các nô lệ, dân buôn lậu, chở rượu lậu (rumrunner) và những người cuồng tín - những người 'giàu có, thương mại và thịnh vượng' khi họ tăng trưởng tài khóa một cách vô trách nhiệm. Nhưng khi đế quốc Anh cố gắng để có thể trả được nợ sau cuộc Chiến tranh Bảy năm, chính phủ của Thủ tướng George Grenville đã nỗ lực để áp buộc những thuộc địa này vào kế hoạch 'kiệm ước tài khóa'.

'Hoàn cảnh của thời đại, sự túng thiếu của đất nước, và khả năng của thuộc địa, những yếu tố này kết hợp lại là nguyên nhân cần có (luật) thuế Mỹ (American Revenue)', Thomas Whately, đồng minh của Grenville viết vào năm 1765.

Rõ ràng đế quốc Anh thế kỷ 18 và khu vực euro ngày nay là hoàn toàn khác nhau, nhưng những tương đồng vẫn đáng để chú ý: một cơ quan trung ương không được dân bầu (ít nhất là không phải bởi những người Bắc Mỹ), cố gắng giải quyết vấn đề tài khóa thông qua việc gây đau đớn sai lầm lên (các nước) ngoại vi.

Khu vực euro
Khi Ủy ban châu Âu, Ngân hàng Trung ương châu Âu và Quỹ Tiền tệ quốc tế cố gắng duy trì sự tồn tại của khu vực euro, họ có lẽ muốn ghi nhớ ví dụ v đế quốc Anh. Và nhiều nước như Cyprus hay Hy Lạp có lẽ muốn nhìn vào mô hình nước Mỹ non trẻ, để thấy một lối thoát.

Vào năm 1765, đế chế Anh nợ 130,6 triệu bảng từ những trái chủ và các chủ nợ ngoại quốc. Con số này tương đương với 9,7 tỷ bảng (hay 15 tỷ USD) thời giá ngày nay. Con số có lẽ không lớn lắm, nhưng cũng đã gấp hơn 10 ln ngân khố 12 triệu bảng của đế chế Anh vào năm 1765. Nó cũng kế thừa số tiền lãi nợ phải trả hàng năm là 4,7 triệu bảng.

Trong khi đó, thuế của đế chế Anh đối với thuộc địa Mỹ vẫn ở mức tối thiểu. Số tiền chuyển trực tiếp từ các thuộc địa này về Bộ Ngân khố chỉ trung bình 1.900 bảng trong hơn 30 năm trước đó, và đã giảm từ khi cuộc chiến bắt đầu. Vấn đề còn 'nghịch lý hơn', theo Whately, khi phải mất số tiền 7.600 bảng một năm để có thể thu được những đồng thuế này.

'Toàn bộ thu nhập quốc gia khổng lồ này được huy động bởi đế chế Anh (UKGRABIQ), và do người dân đế chế Anh nộp,' Whately viết. Những thuộc địa Bắc Mỹ, với 2 triệu thần dân Anh, ông viết thêm, đóng góp 'cho chi tiêu quốc gia thông qua nộp thuế ở đó, không nhiều hơn 700 hay 800 bảng.'

Trong khi đó, những người Mỹ lại chỉ có khoảng 800.000 bảng trong nợ công. Whately cho rằng rõ ràng là họ có thể nộp nhiều hơn.

Chính phủ nội các Grenville đưa ra giải pháp 3 phần. Đầu tiên, Quốc hội cấm người Mỹ được in đồng tiền riêng của mình, ngầm ý ép buộc họ theo chế độ bản vị bạc đang được áp dụng trên toàn đế quốc. Thứ hai, chính phủ ra lệnh các sĩ quan hải quân đế chế Anh triển khai lại để bắt những trường hợp buôn lậu Mỹ và tăng thuế hải quan. Cuối cùng, người Mỹ, lần đầu tiên, sẽ bị buộc phải nộp thuế bằng bạc thẳng cho Bộ Ngân khố Trung ương, trường hợp nổi tiếng 'đánh thuế không đếm xỉa gì đến đại diện của họ' (taxation without representation).

Kế hoạch có vẻ ổn trên giấy tờ. Đối với Thủ tướng, những thuế này vẫn còn ít - chỉ khoảng 100.000 bảng một năm - ít hơn một nửa so với số tiền chi tiêu mỗi năm để duy trì lực lượng quân đội ở Mỹ. Các cuộc biểu tình phản đối từ các đại diện (agent) Mỹ và những lái buôn London đã bị giải tán.

Grenville 'nói chúng tôi nói với ông ấy rằng chúng tôi còn nghèo, và không đủ khả năng chi trả những thuế này; những người khác nói với ông ấy là chúng tôi có thể,' đại diện Connecticut - ông Jared Ingersoll nhớ lại. 'Bây giờ, ông ấy nói, hãy tự tay giải quyết công việc, bạn sẽ thấy nó bức thiết (pinch) ở chỗ nào và như thế nào, và chắc chắn sẽ làm cho chúng tôi biết trong trường hợp nào được giảm nhẹ.'

Người thu thuế
Ingersoll chấp nhận vị trí như là người thu thuế (Stamp Collector) - một bước đi khiến về sau ông phải hối tiếc - và trở lại Connecticut để bắt đầu thực hiện những thuế mới này. Đây là một vấn đề đau đầu. Những thuế này xâm nhập (infiltrate) vào hầu hết các khía cạnh đời sống người dân Mỹ, bao gồm báo in và các tờ rơi, các văn bản pháp luật, trái phiếu và trao đổi thư tín thương mại.

Nhưng khi Ingersoll tính toán các con số, ông nhận thấy một vấn đề thúc bách - người Mỹ - ít nhất là ở Connecticut - không có đủ bạc để nộp thuế bởi sự giàu có của họ gắn liền với đất, gia súc và chở hàng.

Thêm vào đó, đồng bạc mà những người Mỹ đã chuyển về đế chế Anh - không phải để trả thuế, mà để chi trả số tiền 4 triệu bảng người Mỹ nợ các lái buôn đế chế Anh tiền chè, cà phê và các hàng hóa khác.

Kết quả là một bài toán hóc búa (conundrum). Ingersoll dự tính các thuế tem ở Connecticut khoảng 4.000 bảng một năm. Không nhiều, nhưng cũng đủ để làm phá sản thuộc địa này.

Ingersoll viết, 'tôi băn khoăn rằng liệu chúng ta thậm chí có được số tiền đó trong thuộc địa không.'

Nói cách khác, người Mỹ bị đánh thuế bằng một đồng tiền mà họ không kiểm soát, không sở hữu, và bị yêu cầu trả những món nợ mà họ không mắc.

Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nổi dậy, và họ đã làm vậy. Chính phủ Grenville bị mất chức và đạo Luật thuế Tem bị bãi bỏ. Nhưng sự tàn phá thì đã xảy ra.

Như nhà kinh tế đế chế Anh - Arthur Young nói vào đêm trước chiến thắng của nước Mỹ trong cuộc cách mạng: triết lý của Grenville phải chịu trách nhiệm.

'Do đó không có gì là vô căn cứ khi nói rằng, những người này, hay cơ quan khác, hay Thủ tướng, là nguyên cớ cuộc chiến tranh Mỹ,' Young viết vào năm 1780. 'Không phải là đạo Luật thuế Tem, hay sự hủy bỏ của nó; không phải là Lord Rockingham hay Lord North, mà chính tinh thần độc quyền thương mại xấu xa (baleful) muốn cai trị các quốc gia lớn, là công thức ngắn gọn của cuộc chiến này (on the maxims of the counter).'

Những câu chữ đáng cân nhắc ngày nay.

(Andrew Edwards là nghiên cứu sinh lịch sử nước Mỹ tại Đại học Princeton.)

Bloomberg


Ngày ngủ của bé

Tâm An_ngày thứ 72 (16/05/2013)

Sáng nay mẹ cho em tắm nắng ngày thứ nhất - 10 phút trong bóng râm. Mẹ cởi hết quần áo của em, cho em nằm chênh chếch cửa (để ánh nắng không chiếu trực tiếp vào người em) đồng thời tránh gió lùa, em khoái chí lắm, cười tít cả mắt. 10 phút trôi qua thật nhanh, vì mẹ tranh thủ vệ sinh buổi sáng, thay tã... cho em 7 phút, 3 phút sau mẹ xoay lưng để lưng và mặt chân sau của em cũng được tiếp xúc (gián tiếp) với ánh nắng. Xong rồi bố hỗ trợ mẹ cho em tắm mát. Em được tắm nắng ấm rồi tắm nước mát nên kết quả là em ngủ tít cả ngày đến giờ là 3h chiều rồi vẫn chưa bình minh :) Tình hình này đêm nay bố mẹ "chiến đấu" với giờ chơi của em thoải.

Chưa bao giờ kể từ khi em ra đời có một ngày em say sưa ngủ như hôm nay. Bà ngoại mà ở đây chắc sẽ ca "chưa có bao giờ ngủ như hôm nay..." :) Suốt từ sáng, với tâm lý cho em chơi ngày nhiều để đêm ngủ ngon nên mẹ tìm mọi cách để em thức giấc - hic, nhưng vô tác dụng, kể cả mẹ ầu ơ gọi em dậy, chơi trò chơi, hay mẹ đặt em nằm rồi làm việc nhà lịch kịch đủ mọi âm thanh, cho em nằm vắt va vắt vẻo để em dậy... ấy thế mà em cũng chỉ ngọ ngoạy rồi... lăn ra ngủ tiếp. Tiếng còi xe ô tô tí toét dưới nhà cũng không làm em rung động :D (em còn chẳng buồn giật mình với tiếng còi xe cơ chứ lị). Thỉnh thoảng em gào lên thì mẹ mặc kệ, thế mà chỉ ọ ẹ rồi lại ngủ, gào toáng lên thì mẹ vỗ vỗ em lại ngủ, gào nữa thì mẹ bế lên - chỉ cần lên đến tay mẹ là em lại lăn cu chiêng, đầu ngửa ra trước, hai tay giang ra hai bên ở trạng thái sẵn sàng rơi tự do :) Lúc nào em đói thì nghiêng vào ngực mẹ đòi ti, ti xong đẫy đà thỏa mãn em lại lăn ra không biết giời giăng gì cả. Mẹ gọi em thì em lơ tơ mơ mở mắt nhìn mẹ, toét miệng ra cười rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Em còn buồn ngủ tới mức mà những khi thức giấc - khóc thì chỉ mở miệng ra gào còn mắt vẫn nhắm nghiền, khi nghe thấy mẹ cười khì khì thì hé mắt nhìn mẹ một cái rồi lại gào tiếp :) Mẹ bế lên tay vỗ vỗ vào mông mấy cái là em lại không biết gì nữa, mẹ lại đặt trở lại giường để em tiếp tục giấc nồng. 

Mẹ vừa để em khóc một lúc rồi mới ra dỗ. 3h rưỡi gần 4h rồi, ấy thế mà chỉ nhong lên đến tay mẹ là mắt em nhắm nghiền, miệng vẫn còn ầu ơ khóc dỗi một tí rồi thôi ngay. Mẹ nhại tiếng khóc dỗi của em em cũng không xi nhê, em phụng phịu thêm mấy tiếng rồi bơ mẹ luôn :) Mẹ lo em sốt nên lấy nhiệt kế đặt tai thì vẫn 36.1 độ (bình thường). Mẹ đến khâm phục và... chào thua!

Giá mà ban đêm em ngủ say sưa như này thì tốt quá! Mặc dù gần đây em tiến bộ rất nhiều (trộm vía) nhưng đêm ngủ mẹ vẫn phải giữ tay, mẹ mà ngủ say làm tuột tay em thì em dụi tay lên mặt rồi ọ ẹ cáu liền.
Em thỏa mãn sau khi ti mẹ, giang tay giang chân rất thong dong :-*

Toét miệng cười khi mẹ gọi trong trạng thái lơ tơ mơ :D


Nhìn em ngủ ngon lành, đáng yêu như thế, mẹ chợt nghĩ đến việc lập một "Ngày ngủ của bé" hoặc "Ngày ngủ của gia đình" mà vào ngày đó, cả nhà sẽ cách biệt hết các thiết bị điện tử, các nguồn gây âm thanh, các đối tượng gây gián đoạn giấc ngủ... để ngủ mê mệt đến bao giờ thỏa mãn con mắt thì thôi :D Không biết bố thấy thế nào!? :)

P/S: Em đã dậy chào... tạm biệt ông mặt trời lúc 5:30 pm :D

update 11/3/2019:
hai em gia an và nhật an của chị tâm an :)

Cách tắm nắng cho trẻ sơ sinh

Các bà mẹ hãy cho trẻ tắm nắng vào khoảng thời gian từ 8h đến 10h sáng. Đây là khoảng thời gian lớp khí quyển mỏng hơn lúc sáng sớm, lượng nước bốc hơi từ mặt đất còn ít nên lượng tia tử ngoại từ ánh nắng mặt trời nhiều.


1. Ba ngày đầu (giai đoạn chuẩn bị): Để lộ da trẻ, cho trẻ ở trong bóng râm ngày đầu 10 phút, ngày thứ hai: 20 phút, ngày thứ ba: 30 phút. Mùa đông có thể bỏ qua giai đoạn này.

2. Giai đoạn tắm thực sự: Ngày thứ tư: cho trẻ ra tắm nắng, che mặt và mắt cho trẻ. Trẻ mặc quần áo để hở từ bàn chân và cổ chân. Tắm mặt trước thân 5 phút và mặt sau 5 phút.

Ngày thứ năm: kéo phần che lên đầu gối, mỗi ngày tăng 5 phút.

Những ngày sau: kéo phần che lên đùi, rồi bụng, ngực, tay. Thời gian tắm tối đa không quá 30 phút. Mỗi đợt tắm 15 ngày. Sau đó cho trẻ nghỉ 10 – 20 ngày rồi có thể cho tắm lặp lại như trên. Không để ánh nắng chiếu vào đầu, vào mặt, mắt trẻ khi tắm nắng. Khi trẻ đang điều trị các bệnh cấp tính, trẻ bị bệnh nội tiết: basedow, trẻ bị eczema, hecpet, đang dùng kháng sinh nhóm Quinolon thì nhất thiết không được cho trẻ tắm nắng.

Ngoài tắm nắng, mẹ có thể cho trẻ uống vitamin D 4000 Ul/ngày trong 4-8 tuần. Song song, cho trẻ uống thêm các chế phẩm có canxi như: Canxi B1-2-6 từ 1-2 ống/ngày, trẻ lớn có thể ăn cốm canxi 1-2 thìa cà phê/ngày.
Tâm An chào nắng sớm.


- Tránh tắm nắng cho trẻ nơi gió lộng. Cả mẹ và bé cùng tắm nắng để tạo cảm giác thân thương, gần gũi (nựng nịu, cho bé bú; đến thời điểm phát triển phù hợp, tập cho bé ngồi, đỡ tay cho bé đi, chơi đùa cùng bé…), giúp bé thích thú khi bé tắm nắng.

- Sau khi tắm nắng phải kịp thời lau khô mồ hôi, cho trẻ uống một chút nước bổ sung. Nếu là mùa hè, tốt nhất là tắm ngay sau khi tắm nắng.

- Nên để hở chân, tay của trẻ dưới ánh nắng non.

- Tránh để ánh nắng chiếu thẳng vào mặt và đầu trẻ, nên cho trẻ đội mũ.

- Không nên phơi nắng qua cửa kính vì như thế sẽ không có tác dụng.

- Thời gian tắm nắng quá lâu, từ 30-40 phút trở lên sẽ không tốt cho sức khỏe của trẻ

- Ngay cả trong mùa đông vẫn có thể tắm nắng cho trẻ nếu trời có nắng. Tuy nhiên, nên tránh những ngày thời tiết bất thường hoặc vào thời điểm giao mùa.

from webtretho, afamily.

Bài trước: Giải mã người khổng lồ trong thành phố

Bé 4 tuần tuổi
Bé 1 tuần tuổi

"Push One’s Luck" nghĩa là gì?

Tôi không nên liều đi giầy dán đế. Photo courtesy malias via Getty Images.

Động từ to push nghĩa là xô đẩy và luck nghĩa là sự may mắn. 'Push one’s luck' có nghĩa là liều lĩnh làm một điều gì một cách dại dột, hy vọng rằng vận may của mình vẫn tiếp tục.

Ví dụ
“The heel of my shoe (gót giầy) came off (rơi ra) one day. I thought I could glue (dán) it back on and it would hold long enough until I was able to have it fixed. So I kept wearing it and, I guess, I got a little too confident. On my way to work, it came apart and I fell on the sidewalk. I shouldn’t have pushed my luck (không nên dựa vào vận may mà làm liều)!”

“My friends and I had planned this climb for months. And there we were, almost to the top. But the sun was going down on us. Did we want to try and hurry? We decided not to push our luck and risk an accident (quyết định không muốn làm liều vì sợ gặp tai nạn). After all, the mountain could wait until morning.”

VOA

Make your dream come true

Beach walk @Odaiba, Tokyo, Japan. 16 Jan 2010. Photo courtesy Mau Jasmin.

"Don't be pushed by your problems; be led by your dreams."
~Unknown

Previous post: Self-Compassion Opens The Door To Self-Healing

"Lost Touch" nghĩa là gì?
Who is a real poor man?
Transform_Jan 13
Transform_Apr 11
Transform_May 16
Jiro Dreams of Sushi
Suy nghĩ tích cực để có cuộc sống hạnh phúc