Journey in Life: 07/08/13

Search This Blog

Monday, July 8, 2013

Tiền yếu, tình phải mạnh?

... Ngày nay, phụ nữ dưới 50 tuổi làm việc chiếm 83,9%, con số gần bằng đàn ông, 94,4%. Từ năm 1970, đàn ông ở Pháp không còn quyền gia trưởng nữa. Phụ nữ làm việc giữ trọn lương bổng trong trương mục riêng của mình. Người chồng không có quyền dòm ngó tới. Khi hai vợ chồng có mức lương gần bằng nhau, họ tổ chức đời sống gia đình cũng rất dễ dàng. Mỗi người cùng thỏa thuận để vào ngân sách gia đình một số tiền. Internet giúp họ quản lý ngân sách của họ vô cùng minh bạch. Cuối tháng, họ chỉ cần bấm nút «tổng kết» là biết ngân sách có bị thâm thụt không để có phải bù lỗ hay không. Tiền bạc sòng phẳng, tình vợ chồng cũng êm ấm, gia đình nhờ đó được hạnh phúc. Việc gấu ó giữa vợ chồng vì tiền bạc không xảy ra.
Photo courtesy Shannon.

Sự tự túc của phụ nữ và sự lạm phát ly dị đã làm đảo lộn quan hệ tiền bạc trong đời sống vợ chồng. Tuy nhiên, theo kết quả điều tra về đời sống gia đình, người ta vẫn ghi nhận mô hình gia đình theo xưa vẫn còn tồn tại. Ở thế kỷ XIX, trong giới thợ thuyền người Pháp, cuối tháng, người chồng lãnh lương đem về đưa đủ cho vợ để người vợ lo trang trải đời sống gia đình. Ngày nay, theo mô hình này, người chồng chỉ để mắt tới những mua sắm lớn, còn lại là hoàn toàn ở quyền chi tiêu của bà «nội tướng». Nếu bà vợ đi làm thì đồng lương của bà được xem như một phần phụ chi ngân sách mà thôi.

... Trên tập chí Tâm lý phát hành hồi tháng 2 vừa qua, có một bài nghiên cứu của hai người Đan Mạch và Mỹ nhằm thiết lập mối quan hệ gia khả năng làm tình của người chồng và mức lương của ngưi vợ. Trên 200.000 cặp bình thường, tức khác giới tính, hai nhà khoa học ghi nhận có gia tăng 10% dùng thuốc trợ sinh lý như Viagra,… đúng vào lúc các bà vợ kiếm được nhiều tiền hơn chồng. Kết quả điều tra quả quyết thêm khi khoản cách lợi tức càng sâu thì việc sử dụng thuốc trợ sinh lý càng mạnh.

Đọc thêm bài gốc của tác giả Nguyễn thị Cỏ May ở đây.

p/s: langdu tiền yếu thì phải ăn uống theo chế độ như này chăng?


Hộp xì gà của bà
Để không phải lo lắng về tài chính

Chúng ta không hợp nhau


Đâu có ai sinh ra đã hợp nhau...Chắc có lẽ vì yêu nhau mà họ học được:
... Một chút nhường nhịn.
... Một chút chịu đựng.
... Thêm một chút thứ tha.
... Có một chút hy sinh vì nhau... Nên tình yêu họ bền vững... Thế thôi.

Source: Quà tặng trái tim, Hat tip to Diệu Hồ.

Bài trước: Tình yêu và ái luyến

Thế giới riêng

copy from blog Phuocbeo

Băng Sơn
Ai cũng từng là trẻ thơ. Nhưng cuộc đời xô đẩy, sóng gió nắng mưa đã lấy đi của nhiều người phần hồn nhiên chất phác thần tiên trong trắng ấy. Nhiều người đánh mất tuổi thơ của mình, bỏ quên nó trong dĩ vãng, nên có bậc bố mẹ khô cần, không hiểu được trẻ thơ cần gì, mơ ước ra sao, tưởng tượng thế nào…

Bắt người lớn phải hồn nhiên y hệt trẻ thơ là không được. Chả khác nào bắt cụ già chạy thì tốc độ với thanh niên. Nhưng để tạo ra thế hệ kế tiếp tốt đẹp, thành những con người chân chính, tài năng, hoàn chỉnh (ít ra là gần hoàn chỉnh), thì mỗi con người lớn đều phải tạo ra cho mình sự thông cảm, hòa đồng, chan hòa với trẻ thơ.

Tại sao trẻ em lại thích cho con chuồn chuồn nhốt vào vỏ bao diêm đem chôn rồi trồng ngọn rau, cắm chiếc lá, rào cái que bên cạnh. Lòng thương xót trước con vật vô tội đâu phải là vô ích cho tâm hồn em sau này? Bậc cha mẹ nếu cảm thông, hẳn sẽ im lặng, để em tự do trong trò chơi của mình. Còn ai khô cằn sẽ mắng mỏ: "Không được nghịch đất, không được vẩy cát. Về ngay không tao cho một trần bây giờ…". Tại sao các em thích chơi trò bày đình bày chùa, chơi bán đồ hàng? Không hẳn là học bán mua, mà là các em tưởng tượng, là giao tiếp ứng xử, là tình bạn, là đổi trao tình cảm…

Em gái thích chơi búp bê, dù chỉ là cái gối, cái khăn cuộn lại. Còn con trai thích cưỡi ngựa là chiếc que. Không còn là sân nhà, ghế đẩu, gầm bàn, mà đã thành đồi núi, thảo nguyên, sông suối. Có thể làm đổ bàn, gãy ghế, vỡ cả bình hoa. Đối với trí tưởng tượng của em , con ngựa cần phi và nó đang phi quan trọng hơn chiếc bàn chiếc ghế.

Nhiều em gái thích được nhặt rau, rửa rau. Có bà mẹ cho em làm, dù sau đó mình phải làm lại, chữa lại, mất công hơn. Nhưng cũng nhiều bà mẹ gạt đi: "Ra chổ khác chơi, đừng quẩn chân người lớn". Niềm vui và sự cụt hứng của hai em này ra sao, chúng ta có nhận thấy không, và nó diễn biến ra sao, để lại ấn tượng trong em bao lâu nữa, một ngày, một tháng, một năm, suốt đời? Trái tim non nớt và đôi mắt trong veo kia nhìn ta, nói gì, ta hiểu hay không?

Tôi không thể nào quên thủa lên mười, tôi cũng mê bóng đá. Tôi nhặt giẻ rách, lá chuối khô, lấy dây đai buộc thành quả bóng đầy thích thú, thế mà chú tôi sợ hỏng đồ đạc trong nhà đã vứt quả bóng ấy xuống ao. Trẻ em đá bóng, nhất định phải ồn ào, nhưng có nên tàn nhẫn như chú tôi không, mà nửa thế kỷ trôi qua, tâm hồn trẻ thơ trong tôi vẫn không quên. Nên cấm hay ngược lại, vì yêu thương mà mua cho bé quả bóng thật, tìm chỗ cho bé chơi, chỉ dẫn giờ chơi…?

Nay đang có nhiều gia đình khá giả, có thói quen ép các em phải ăn nhiều, ăn đúng phần người lớn quy định, không cần biết em đã no hay chưa, em thích hay ghét món ăn đó, em chán rồi hay đang thèm món khác… Có em ngồi ăn mà nước mắt lưng tròng, có em nghẹn mà cố nuốt, và vô tình, người lớn tao ra sự biếng ăn, tâm lý không được tự do trong ý thức các em. Về khía cạnh khoa học, nếu em đã không thích, phải cố ăn cho vừa lòng người khác, thì bữa ăn đó, món ăn đó chỉ phí hoài, không hấp thụ vào cơ thể được.

Nhiều người lớn thích tỏ ra quyền uy với trẻ thơ. Thích bắt buộc em làm thế này mà không cho em làm thế khác, không cần biết đến ý thích, mong muốn của các em.

Nhiều bậc cha mẹ, ngộ nhận con mình là thiên tài, là thần đồng, không để chút thời giờ nào cho em chơi đùa, chỉ bắt em học suốt ngày, hết ngoại ngữ tiếng nước này, nước khác, lại học toán, học nhạc, đánh đàn, học vẽ, học võ karate, tập múa .v.v… học đến cả mụ người. Các bậc cha mẹ đã quên mất một điều cơ bản: Trẻ em cần chơi đùa như cần thở, cần ăn uống vậy.

Công bằng mà nói, sự bắt buộc cũng có mặt tốt của nó, như nhạc sĩ Moza nếu không bị những trận đòn dữ dội của cha, thì có khi ông không thể trở thành nhạc sĩ thiên tài. Nhưng chỉ nên ép buộc khi đã hiểu kỹ, hiểu đúng nhưng năng khiếu bẫm sinh, những ước muốn của mọi con người nhỏ bé mà các em thì chưa thể hiểu bản thân mình, chưa thể diển tả bằng lời những ý muốn của mình. Phải là người đầy yêu thương, giỏi tâm lý, biết chan hòa, cảm thông với tuổi thơ, may ra mới có thể làm được việc bắt buộc như thế.

Nhìn chung, nếu chỉ theo ý riêng của người lớn, cưỡng bức các em phải theo thì khó có kết quả tốt đẹp như ý muốn người lớn, không khác nào cái cây chưa phát triển đã bị uốn, bị ngắt ngọn.

Các em chưa có đủ quyền hạn, lý luận, trình độ để nói lên nguyện vọng, mong muôn của mình, làm sao mà có thể tranh cãi với người lớn, nhất là với cha mẹ, những người có quyền tuyệt đối với trẻ thơ trong gia đình. Càng ít tuổi, các em càng không thể trình bày mình trước người lớn. Những điều không được trình bày ấy, nếu tích lại lâu ngày, sẽ thành ấm ức, thành ám thị trong tâm trí, khó mà mờ phai được trong cuộc đời sau này. Có em nhạy cảm, phản ứng ngay, trở thành em bé lầm lỳ, ức chế, hay giấu diếm, có hành động ngấm ngầm (mà ta hay nói là nghịch ngầm), có em tệ hại hơn, trở thành kẻ nói dối.

Làm cha mẹ, làm người lớn thật không dễ dàng đơn giản. Nhưng vẫn không ít người nói "tôi không hiểu con tôi thi ai hiểu", hoặc "tôi đẻ ra nó, tôi hiểu nó chứ…" v.v… đầy tính chủ quan, mà quên rằng, thế giới người lớn và thế giới trẻ thơ khác xa nhau lắm. Nuôi con cần phải học, dạy con cần phải học. Phải xuất phát từ chỗ: Vì các em, vì đời sống sau này của các em, chứ không phải vì người lớn, không phải bắt các em làm một phiên bản y hệt như cha mẹ mong muốn.

Cũng không có một công thức sẵn có nào đúng hoàn toàn cho mọi trường hợp. Mỗi em bé có một tâm hồn riêng, một cách cảm nghĩ, một bầu trời, thế giới riêng, tiếng nói riêng. Người lớn rất không nên lấy uy quyền để áp đặt theo ý mình, kẻo làm thui chột những mầm móng đáng quý, mới manh nha thành hình trong các bé thơ.

(1996)

Bài trước: Cô gái này là ai?

Thế nào là văn hay?

Photo credit tuoitre
... Có tiền để triển khai nâng cấp chuyện dạy tiếng Anh cũng tốt. Nhưng tốt hơn hết là dồn nỗ lực để cải tiến việc học và dạy tiếng Việt. Học sinh nếu chưa thành thạo tiếng Việt, chưa sử dụng được tiếng mẹ đẻ trong việc diễn đạt ý tưởng của mình một cách rõ ràng, súc tích thì chưa nên học ngoại ngữ làm gì.

... Ước gì học sinh ngày nay được học tiếng Việt như đang học tiếng Anh, tức có người sửa lỗi ngữ pháp, diễn đạt, triển khai ý cho các em. Ước gì bài tập các em phải viết là những bài văn hết sức đơn giản, những lập luận thông thường, cách tường thuật sự việc sao cho khách quan… Thay vào đó, các em bị ép đi theo con đường học vẹt, viết theo khuôn sáo, viết một cách vô cảm. Không có gì bất hạnh hơn là viết mà không tin vào điều của chính mình viết ra.

Một giáo sư dạy môn Văn (tức tiếng Anh) ở các đại học danh tiếng như Harvard, Yale tỏ vẻ lo ngại rằng không biết dạy gì cho sinh viên vì chắc họ đã biết viết nhưng hóa ra không phải. Phân biệt loại văn cầu kỳ, kêu rổn rảng và loại văn mà tác giả cho là hay, bà viết: "They can assemble strings of jargon and generate clots of ventriloquistic syntax. They can meta-metastasize any thematic or ideological notion they happen upon. And they get good grades for doing just that. But as for writing clearly, simply, with attention and openness to their own thoughts and emotions and the world around them — no."

Văn hay hay đúng ra "biết viết" là phải như thế: viết rõ ràng, đơn giản và có tính nhân văn.

Đọc thêm bài gốc của tác giả Nguyễn Vạn Phú ở đây.


Cận cảnh các bản vẽ kỳ lạ của Leonardo da Vinci

Source: Kienthuc, hat tip to tranhung09.

Leonardo di ser Piero da Vinci (1451-1519) được coi là một thiên tài toàn năng của Italia. Ông là một họa sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhạc sĩ, bác sĩ, kỹ sư, nhà giải phẫu, nhà sáng tạo và triết học tự nhiên.

Ông là người có những ý tưởng vượt trước thời đại của mình như sáng chế máy bay trực thăng, xe tăng, dù nhảy, sự sử dụng hội tụ năng lượng mặt trời, máy tính, sơ thảo lý thuyết kiến tạo địa hình, tàu đáy kép, cùng nhiều sáng chế khác. Một vài thiết kế của ông đã được thực hiện và khả thi trong lúc ông còn sống. Ông còn đóng góp rất lớn vào kiến thức và sự hiểu biết trong giải phẫu học, thiên văn học, xây dựng dân dụng, quang học và nghiên cứu về thủy lực.

Những tác phẩm lưu lại của ông chỉ còn một số bức hoạ, cùng với một vài quyển sổ, bên trong có các ký hoạ, minh hoạ về khoa học và bút ký.

Máy bay hoạt động bằng sức người.

Bản thiết kế máy bay trực thăng đầu tiên của nhân loại.

Một mẫu máy bay kỳ lạ khác.

Nỏ khổng lồ.

Mẫu thiết kế xe tăng đầu tiên trên thế giới của Leonardo da Vinci.

"Ruột gan" của chiếc xe tăng

Chiến xa ngựa kéo trang bị những lưỡi liềm để "gặt" kẻ thù trên chiến trận.

Một mẫu chiến xa dùng để đánh thành

Công xưởng sản xuất đại bác khổng lồ

Súng máy nhiều nòng - một ý tưởng vượt thời đại nhiều thế kỷ

Quang cảnh nhìn từ mắt một con chim đang bay trên bầu trời

Các bộ phận của một con robot

Cấu tạo của một chiếc máy bay

Một loại thuyền hoạt động bằng máy

Bản thiết kế của một bộ phận truyền động vô cấp

Tuốc bin thủy lực

Một mẫu tời kéo có 3 cấp độ hoạt động

Nghiên cứu về sự vận động của dòng nước

Tìm hiểu về phôi người

Bản vẽ giải phẫu học của phần cổ

So sánh giữa da đầu và củ hành tây

Bài trước: Tác phẩm điêu khắc gỗ tuyệt đẹp của bậc thầy Shigeo Toya

Cái chết của Socrates
Xổ số cuộc đời
Con người đã có thể bay được như chim

"Playing with fire" nghĩa là gì?

Mọi người đang 'đùa với lửa' trên bờ biển Haad Rin, Koh Phangan, Thailand. Photo courtesy David Sim.

Nếu bạn đang 'playing with fire' (đùa với lửa), điều đó có nghĩa là bạn đang làm điều gì đó có thể gây nguy hiểm.

Ví dụ
Climbing that mountain in this bad weather is playing with fire.
He was playing with fire when he swam across that river at night!

Xin lưu ý
Nếu bạn 'add fuel to the fire' (đổ thêm dầu vào lửa), điều đó có nghĩa là bạn làm cho một tình huống xấu trở nên tồi tệ hơn.

John's poor excuse for being late just added fuel to the fire. Jane was furious.

Thực tế thú vị:
Động từ 'to fire' cũng có nghĩa là bắn. Trong các trận chiến, binh lính được lệnh 'Fire!' (Bắn) khi họ bắt đầu bắn vào quân thù. 'Enemy fire' (kẻ địch bắn trả) là những gì họ nhận lại.

BBC


Popular Now