Journey in Life: 08/12/14

Tuesday, August 12, 2014

Bị tù vì dọa bom trong đám cưới của chính mình


Chú rể McArdle đãng trí, quên không hoàn tất thủ tục đặt phòng làm đám cưới đã gọi tòa nhà St. George’s Hall ở thành phố Liverpool từ một trạm điện thoại công cộng, báo có quả bom sẽ phát nổ trong vòng 45 phút. Cô dâu Amy Williams phải đứng ngoài phố trong chiếc áo cưới, trong khi mọi người trong tòa nhà này bị buộc phải di tản. Sau đó, anh đã bị bắt, và bị một thẩm phán tuyên án 12 tháng tù.

Bài trước: Trí thông minh nhân tạo của StarCraft II sẽ không thay đổi?

Vì sao giá mua dâm ngày càng giảm?

NOT for sale: human trafficking. Photo courtesy Ira Gelb.

Tạp chí The Economist đã phân tích hồ sơ của 190.000 gái bán dâm trên các diễn đàn, nơi khách làng chơi bình phẩm sau khi "mây mưa". Dữ liệu bao gồm 84 thành phố ở 12 nước, nhiều nhất là 'lao động tình dục' ở châu Mỹ và hầu hết số còn lại tại các thành phố lớn ở các nước giàu. Theo phân tích này, giá một giờ quan hệ tình dục với gái bán dâm đã ngày càng giảm trong những năm gần đây. Năm 2006, trung bình một giờ "vui vẻ" khoảng $340. Đến năm 2014, phí tổn cho một giờ "ăn bánh trả tiền" chỉ còn khoảng $260.

'Mức lương theo giờ' của gái bán dâm phụ thuộc nhiều yếu tố, trong đó gồm các 'kỹ năng nghề nghiệp' họ trổ tài và thân hình đẹp hay không. Những người phù hợp nhất với tiêu chuẩn đẹp của phương Tây như - dáng người thon thả (slim), mái tóc vàng dài óng ả (long blonde hair) và bộ ngực căng tròn (full breast) - thu nhập cao nhất. Những người cung cấp các dịch vụ 'hiếm' (niche) - như các cô gái bán dâm sẵn sàng 'chiến' với hai khách hàng nam giới cùng một lúc cũng có giá cao. Vị trí cũng là yếu tố quan trọng. Gái bán dâm ở San Francisco, nơi chi phí sinh hoạt cao, sẽ lấy giá cao hơn so với các thành phố rẻ hơn như Prague.

Ngoài ra, gái bán dâm cũng chịu ảnh hưởng từ vụ khủng hoảng tài chính 2007-2008. Ngay cả những nơi tránh khỏi các tác động tồi tệ nhất (của vụ khủng hoảng), như London, cũng bị ảnh hưởng. Tại các thành phố như Cleveland, Ohio, nơi tỷ lệ thất nghiệp lên tới đỉnh là 12,5% trong năm 2010, giá đã tuột dốc không phanh. Di cư cũng là lý do khác làm cho giá giảm. Tại các thành phố giàu có lớn như London, nơi thu hút lượng lớn người (nghèo) nhập cư, nhiều người trong số này tham gia "thị trường lao động" đã đẩy giá xuống. Ở một số nước như Na Uy, nơi gái bán dâm trước đây cấu kết nhau cùng 'chặt chém' khách làng chơi, ngày càng nhiều gái bán dâm nhập cư đã khiến việc 'thông đồng giá' không chính thức này khó duy trì hơn. Sự gia tăng số người bán dâm qua mạng - nơi dễ dàng che giấu thân phận 'buôn hương bán phấn' - đã làm tăng cung lao động. Trong khi đó, các thay đổi xã hội phóng khoáng có thể đã làm giảm nhu cầu. Quan hệ tình dục vui vẻ (casual sex) và ngoại tình (adulterous sex) dễ dàng hơn trước đây. Tình dục trước hôn nhân cũng được chấp nhận và ly dị dễ dàng hơn, đồng nghĩa với việc ít đàn ông độc thân và có gia đình chán chường tìm đến "giải sầu" với gái bán dâm.

Gái bán dâm buôn than rằng họ ngày càng kiếm ít hơn so với những năm trước. Tuy nhiên, giá giảm không có nghĩa thu nhập của họ cũng giảm nhiều tương tự. Sự chuyển sang quảng cáo và "điều hàng" bán dâm qua mạng có nghĩa là gái bán dâm ít cần đến trung gian hơn, như nhà thổ (brothel), ma cô (pimp) và tú bà (madam). Điều này có nghĩa họ giữ lại được phần lớn thu nhập của mình. Nhưng bán dâm qua mạng lại nảy sinh những nhu cầu mới. Khách hàng liên hệ với gái bán dâm qua blog cá nhân của họ, qua e-mail, hay qua Facebook và Twitter. Một số trang web cho phép gái bán dâm gợi ý với khách khi nào họ "sẵn sàng"; nhưng điều đó có nghĩa phải thường xuyên lên mạng để cập nhật trạng thái. Việc này mất rất nhiều thời gian, vì vậy một số gái bán dâm lại thuê người khác để làm việc này. Bán dâm cũng giống như bất kỳ ngành nghề nào trong xã hội, thời gian thật sự là tiền bạc.

Sơn Phạm
The Economist


Siêu cookie mới theo dõi bạn trên mạng như nào?

Fortune cookie. Photo courtesy beverlyislike.

Các công ty hoạt động trên mạng muốn thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về thói quen lướt web của người dùng để họ có thể đưa ra các quảng cáo chính xác hơn và từ đó sinh lợi (lucrative) nhiều hơn. Nhưng người tiêu dùng không hề muốn bị theo dõi (be spied on). Do đó, các trình duyệt web hiện đại đã tích hợp (built-in) những tính năng ngăn chặn một số dạng theo dõi (track) phổ biến nhất để duy trì sự riêng tư cho người dùng. Nhưng các nhà tiếp thị không hề nản lòng (deterred) và tiếp tục nghĩ ra những cách sáng tạo (inventive) hơn nữa để theo dõi (keep tabs on) hành vi trực tuyến của mọi người. Chiêu trò mới nhất của họ là lợi dụng khả năng dựng các đồ họa phức tạp (elaborate graphics) của trình duyệt để nhận dạng người dùng. Cơ chế này hoạt động như nào?

Cách theo dõi truyền thống bao gồm việc gửi một mã theo dõi (tracking code) lưu trong một file nhỏ gọi là ‘cookie’ (bánh quy) tới một trình duyệt khi trang web lần đầu được mở ra (Economist.com, như rất nhiều trang khác, cũng dùng cách này). Từ những lần mở sau, trình duyệt gửi lại mã này cho trang web cùng với yêu cầu truy cập (page request). Các trình duyệt hiện đại cho phép dễ dàng vô hiệu hóa cách theo dõi này thông qua chặn gửi cookie hoặc xóa chúng sau khi đóng trình duyệt. Các nhà tiếp thị vì thế đã phát triển những cách khôn ngoan hơn để lưu mã theo dõi với tên gọi ‘evercookie’. Evercookie giấu mã trong những ngõ ngách (nook and cranny) tồn tại rất nhiều trong các trình duyệt hiện đại. Nếu người dùng xóa một cookie, một đoạn mã trong evercookie có thể tạo lại nó. Kết quả là một cuộc chiến kiểu mèo đuổi chuột (cat-and-mouse battle) giữa các nhà phát triển trình duyệt muốn ngăn không cho mã theo dõi lưu lại trên máy tính của người dùng và các nhà tiếp thị muốn tìm những chỗ mới để giấu chúng.

Loại evercookie mới nhất lợi dụng yếu tố ‘khung tranh’ (canvas) – một tính năng của trình duyệt hiện đại cho phép hiển thị đồ họa phức tạp, hình ảnh và văn bản. Sự xuất hiện của các trình duyệt hỗ trợ canvas cho phép các trò chơi và ứng dụng phức tạp chạy hoàn toàn trên trình duyệt. Các nhà nghiên cứu từ Bỉ và Mỹ đã khám phá ra một cách dùng trên lý thuyết của canvas được miêu tả năm 2012 hiện đang được sử dụng ‘trong tự nhiên’ (in the wild). Một đoạn mã (script) nhúng (embed) vào một trang web vẽ ra một hình ảnh ẩn trên một khung tranh vô hình kết hợp với văn bản ở nhiều font chữ và hình dạng. Hình ảnh thu được sau đó được thu gọn (boil down) thành một mã toán học gọi là ‘hash’. Do sự đa dạng trong phần mềm trình duyệt, hệ điều hành, phần cứng đồ họa và các font đã cài, hình ảnh được vẽ ra hơi khác một chút ở mỗi máy tính và có thể được sử dụng để nhận diện người dùng. (Chiêu này không hiệu quả trên các thiết bị di động vì cấu hình [configurations] của chúng không đủ đa dạng để nhận dạng riêng từng máy).

Công ty chính dùng phương pháp này, AddThis, nói với ProbPublica là nó được dùng cho mục tiêu nghiên cứu khoa học và không mấy giá trị vì không đủ chính xác. Evercookie cũng có thể bị ngăn chặn: Tor, một trình duyệt web chuyên dụng được tối ưu cho tình trạng nặc danh (anonymity) và có khả năng chống theo dõi, có một lựa chọn cho phép chặn sự chuyển phát hình ảnh vẽ ra trên canvas. Các trình duyệt khác và các phần mềm từ bên thứ 3 có lẽ sẽ học theo (follow suit). Nhưng trò chơi mèo đuổi chuột chắc chắn sẽ còn tiếp diễn. Việc sử dụng một đoạn mã xem ra vô thưởng vô phạt (innocuous) để ghi nhớ danh tính một người lướt web, cho dù chưa hoàn hảo, vẫn cho thấy các nhà tiếp thị quyết tâm tìm ra cách theo dõi người dùng như thể nào kể cả khi họ muốn giấu danh tính.

Đăng Duy
The Economist

"Roll in the hay" nghĩa là gì?

Shining love. Photo courtesy Landin Hollis.

'Roll in the hay' có từ roll là lăn mình, và hay là cỏ khô, rơm, vì thế 'roll in the hay' nghĩa đen là lăn lộn trong đống rơm, và nghĩa bóng là 'làm tình', "tàu nhanh" vui vẻ, không có cảm xúc hay ràng buộc gì quan trọng. (sexual activity that is quick and enjoyable and does not involve serious feelings; having sex for fun, not to make a baby or to express their deep and lasting regard for each other)

Ví dụ:
After all, you don't want to become infertile or blind, or get cancer, from a roll in the hay, do you?
I wouldn't sacrifice my marriage for a roll in the hay with a waitress.

Sexy without really being sexual, he doesn't know the meaning of the word "relaxation." He is too busy proving himself as a master technician in the game of life to take time out for a leisurely roll in the hay.

Whether their encounter is a discreet roll in the hay for old time’s sake or a desperate, sad attempt to recapture a lost past is not entirely clear — not to them at any rate.

The working-class Prue, who pretends to be much more blase than she really is, just wants a roll in the hay. Ag, a nerdy academic, is persuaded by Prue that she must lose her virginity but has to wheedle Joe into obliging her. Stella, who is engaged to an exceedingly proper, upper-class naval officer (Paul Bettany), reluctantly falls in love with Joe, whose fiancee, a local girl, remains unaware of his dalliances.

Muốn kinh doanh nên tránh xa giáo dục - có thật vậy không?

shared from Giang Le.
-----
Bài này của GS Trần Văn Thọ có một số vấn đề.

Thứ nhất cần phân biệt giữa "giáo dục" với "giáo dục đại học", tôi nghĩ GS Thọ muốn nói về khái niệm thứ hai. Còn về giáo dục chung chung không có lý do gì ngăn cản các nhà đầu tư kinh doanh giáo dục mẫu giáo, tiểu học... Rất nhiều trường tiểu học, trung học tư vì lợi nhuận đang hoạt động hiệu quả ở Việt Nam và trên toàn thế giới. Thực ra đây là điều nên khuyến khích.

Thứ hai, ngay cả giáo dục đại học cũng không hẳn là "vùng cấm địa" với các nhà đầu tư muốn kiếm tiền. Trên thế giới khó có thể kiếm được một trường đại học tư vì lợi nhuận có tiếng, nhưng như vậy không có nghĩa những "doanh nghiệp" trong ngành dịch vụ này không đem lại lợi ích cho xã hội và phải loại trừ/tẩy chay. Doanh nghiệp có các phân khúc thị trường khác nhau thì đại học cũng vậy. Cách đây chưa lâu tôi có link một bài của The Economist về hệ thống đại học tư vì lợi nhuận của Brazil rất thành công cả về mặt tài chính lẫn chất lượng đào tạo.

Thứ ba, tôi muốn nhờ các bạn am hiểu vấn đề tài chính của Hoa Sen làm rõ yêu cầu 20-30% cổ tức mà các cổ đông đòi hỏi là tính trên vốn điều lệ hay owners' equity. Vì quy định rất lạc hậu của Việt Nam buộc phải phân biệt 2 loại vốn này (face vs market value) nên nhiều khi một công ty chia cổ tức 20-30% (thậm chí 100%) tính theo vốn điều lệ thực ra chỉ 4-5% nếu tính theo market value. Tôi không bênh vực phe cổ đông Hoa Sen nhưng tôi muốn làm rõ vấn đề này.

Cuối cùng, tôi cho rằng "vấn nạn" của đại học Việt Nam (cả công lẫn tư) là ở chỗ Bộ Giáo dục và Đào tạo quản rất chặt đầu vào của các đại học (chỉ tiêu, thi tuyển) nhưng gần như không giám sát được chất lượng đầu ra, vô hình chung trao monopoly power cho các trường đang hoạt động. Vì nhu cầu nhân lực có trình độ đại học ở Việt Nam rất lớn và chất lượng sản phẩm được thả nổi nên kinh doanh đại học trở thành một ngành dịch vụ siêu lợi nhuận nếu chạy được giấy phép và chỉ tiêu, ngay cả chưa tính đến các ưu đãi về thuế và đất đai.

Ở các đại học công, phần lớn lợi nhuận đó chảy vào túi của giảng viên/cán bộ của trường (tôi tin thu nhập trung bình của giảng viên đại học tại Việt Nam cao hơn nhiều mặt bằng xã hội). Ở các đại học tư cổ đông, với vai trò là chủ sở hữu, sẽ tìm cách lấy phần lợi nhuận đó thông qua cổ tức/cổ phiếu thưởng và sẽ có lúc gây ra tranh chấp với giảng viên/ban giám hiệu như trường hợp Hoa Sen. Nếu giảng viên/BGH bị đẩy vào vị trí người làm thuê thuần túy, chất lượng càng ngày càng giảm là điều không tránh khỏi.

Như vậy một biện pháp quan trọng cải tổ giáo dục đại học Việt Nam và để tránh những vụ Hoa Sen trong tương lai là Bộ Giáo dục và Đào tạo phải thay đổi phương thức quản lý các trường đại học. Cụ thể là thả đầu vào nhưng siết đầu ra để nâng cao chất lượng đào tạo (ở đây tôi không bàn về academic freedom là một vấn đề hoàn toàn khác). Tất nhiên chất lượng còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhưng một trong những biện pháp mà Harvard Business School (trước đây, tôi không rõ bây giờ còn không) đã làm là mỗi kỳ thi luôn đánh rớt bottom 10% sinh viên. Không phải tôi cổ súy cho biện pháp này, cần phải có một nghiên cứu thấu đáo về cách siết đầu ra, nhưng đó là một ví dụ cho thấy mục tiêu này có thể làm được.

Một biện pháp khác là xây dựng một/vài bảng ranking cho các trường đại học, tương tự như credit rating của giới tài chính. Một trường đại học có rating AAA sẽ có chất lượng đào tạo tốt hơn những trường B1 hay B2. Với tôi nếu một nhà đầu tư xây dựng được một trường tư vì lợi nhuận có rating AAA xã hội nên khuyến khích. Có điều các bảng rating đó không nên do Bộ Giáo dục và Đào tạo thực hiện mà nên của một công ty tư nhân hay tổ chức xã hội đảm nhiệm.

Mặc dù tôi cho rằng mô hình trường tư phi lợi nhuận (như Harvard hay Waseda của GS Thọ) là tối ưu cho giáo dục đại học và Việt Nam cần hướng tới, những trường tư vì lợi nhuận như Hoa Sen hay RMIT vẫn có chỗ đứng và vẫn có đóng góp quan trọng cho xã hội. Tôi đã có lần trao đổi với một người bạn về những biện pháp tài chính có thể sử dụng để tạo ra ownership structure tư nhân nhưng không quá intrusive (xâm phạm, bắt người khác phải chịu đựng mình) vào hoạt động academic, ví d sử dụng preferred shares hay options/warrants. Có điều, chừng nào Bộ Giáo dục và Đào tạo chưa thay đổi tư duy/cách thức quản lý thì bàn bạc cải tổ chỉ là viển vông.

Vấn nạn của đại học Việt Nam không phải là lòng tham của giới đầu tư mà là tư duy quản lý.

Cuộc thi ảnh APEC 2014

Ngày 12 tháng 8 năm 2014, Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) tổ chức cuộc thi ảnh nhằm quảng bá các hoạt động hợp tác của Diễn đàn. Bức ảnh đạt Giải nhất sẽ được thưởng 2.000 đôla Singapore (gần 35 triệu VND), các bức ảnh thứ hai và ba được thưởng tương ứng 1.500 và 1.000 đôla Singapore.

Các bức ảnh dự thi cần thể hiện được chính sách ưu tiên của APEC trong năm nay như: thúc đẩy hội nhập kinh tế khu vực, khuyến khích tăng trưởng, cải cách kinh tế và phát triển dựa trên đổi mới sáng tạo, tăng cường phát triển cơ sở hạ tầng và kết nối toàn diện.

Mỗi nhiếp ảnh gia có thể gửi tối đa 3 ảnh dự thi bằng cách điền mẫu và gửi ảnh tới địa chỉ email: contest@apec.org. Tham khảo các bức ảnh đoạt giải năm 2013 tại APEC 2013 winner.
Bức ảnh được giải 3 năm 2013, “Catching Sun Light” Tran Van Tuy, Viet Nam (Theme 2: Moving Towards Sustainable Development with Equity)

Ban Tổ chức sẽ chọn 10 ảnh đẹp nhất để đưa lên Facebook tại địa chỉ: www.facebook.com/APECnews và đường link tại APEC’s Sina Weibo để bình chọn từ ngày 3-24/10/2014. Bức ảnh được “likes” nhiều nhất sẽ đạt Giải Bức ảnh yêu thích trị giá 1.000 đôla Singapore. Ban Tổ chức dự kiến sẽ công bố kết quả trong thời gian diễn ra Hội nghị cuối cùng của các quan chức cao cấp APEC tại Bắc Kinh, Trung Quốc ngày 5-6/11/2014.

Hạn chót cuộc thi là ngày 19 tháng 9 năm 2014.

Để biết thêm thông tin, xin mời truy cập trang web chính thức của cuộc thi: http://www.apec.org/photocontest

"Cry uncle" nghĩa là gì?

Every Chess master was once a beginner. Photo courtesy Klobetime.

'Cry uncle' (shared via VOA) có từ cry là khóc hay hét to lên, và uncle là ông chú, vì thế 'cry uncle' nghĩa đen là khóc, cầu cứu chú, hay nghĩa bóng là 'chấp nhận thất bại'. Có giả thuyết cho rằng, trong thời đế quốc La Mã khi một đứa trẻ bị một người khác bắt nạt thì nó hét to lên và cầu cứu với ông chú để được thả ra. Cũng có một giả thuyết khác cho rằng to cry uncle xuất xứ từ chữ Anacol ở Ireland, đọc giống như Uncle, và có nghĩa là bảo vệ.

Ví dụ
He fought for a while, but he pretty quickly cried uncle.
Flyers flex muscles, but devils force them to cry uncle.

Some stores will not have any discounts (hạ giá) before the holiday but others will have before-Christmas sales (bán hạ giá). That’s because last year the stores were doing so poorly (quá ế ẩm) that the week before Christmas they finally cried uncle (chịu thua thiệt).

When I play chess (đánh cờ) with my brother he sometimes says he doesn’t want to play anymore because the game is boring (quá chán). Actually he simply does not want to admit defeat (bị thua). He doesn’t want to cry uncle.

A new study designed to address critiques of climate science by skeptics has confirmed that “global warming is real” and that the world’s average land temperature has risen by about 1.8 degrees Fahrenheit since the mid-1950s. The findings, released on Thursday by a group of scientists and statisticians at the University of California known as the Berkeley Earth Surface Temperature project, were welcomed by climate scientists and advocates of climate policy action, who had hoped that skeptics would finally have to cry uncle.

Trung Hoa cố gắng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế như nào?

shared from fb Giang Le.

Willem Buiter, một cựu econ blogger rất nổi tiếng và hiện đang là chief economist của Citigroup, đưa ra thuật ngữ 'qualitative easing' để ám chỉ chính sách tiền tệ hiện nay của Trung Hoa. Thay vì tăng số lượng assets trên balance sheet (quantitative easing), PBoC giảm chất lượng của assets trong khi vẫn giữ số lượng. Cách làm này giúp Trung Hoa target credit vào một số ngành mà họ cho là có tác dụng lớn tới công ăn việc làm và giảm poverty (vd nông nghiệp, DNNVV).

Tôi nhớ NHNN/Chính phủ đã vừa khuyến cáo vừa ép các ngân hàng phải tăng trưởng tín dụng, cũng có một số chương trình target vào nông nghiệp và DNNVV. Nhưng Việt Nam chưa thực sự tiến hành "qualitative easing" có lẽ do NHNN còn phải ưu tiên support cho trái phiếu chính phủ. Vì thâm hụt ngân sách và cashflow của chính phủ quá yếu nên nhu cầu phát hành trái phiếu rất cao. Nếu vừa muốn thực hiện qualitative easing vừa đảm bảo mua vào một lượng lớn trái phiếu chính phủ thì sẽ phải kết hợp cả qualitative lẫn quantitative, mà như vậy rủi ro lạm phát sẽ rất cao.
-----
Quantitative easing, refers to an unconventional monetary policy to stimulate the economy when standard monetary policy becomes ineffective, especially when short-term interest rates have reached or are close to zero. A central bank implements quantitative easing by buying specified amounts of financial assets from the market—chiefly U.S. government bonds in Fed’s case—to inject much-needed cash into an otherwise stressed financial system.

China’s “qualitative easing,” on the other hand, occurs when a central bank adds riskier assets to its balance sheet without increasing the latter’s size. In China’s context, such so-called qualitative easing happens when the People’s Bank of China adds riskier assets to its balance sheet—such as by relending to the agriculture sector and small businesses and offering cheap loans for low-return infrastructure projects—while maintaining a normal pace of balance-sheet expansion. To revitalize a slowing economy, Beijing in recent months has adopted “mini-stimulus” measures such as loosening credit for rural banks, expanding loans to smaller borrowers and reducing fees and taxes for businesses.

The purpose of China’s qualitative easing is to provide affordable financing to select sectors.

...The enthusiasm about semantics (ngữ nghĩa học) among economists recently was reawakened after Chinese state media reported that the PBOC had covertly extended 1 trillion yuan ($162 billion) to the China Development Bank under a new lending tool called the Pledged Supplementary Loan, or PSL. The money was meant to help the bank renovate shanty towns (khu nhà lụp xụp tồi tàn) across the country as a way to arrest stalling economic momentum...

More is here.

Ngân hàng phải có vốn chủ sở hữu từ 30% tổng tài sản trở lên

shared from fb Giang Le.

Mấy hôm nay giới finance đang xôn xao về đề xuất của Anat Admati, giáo sư kinh tế tại Stanford, bắt ngân hàng phải tăng equity lên ít nhất 30% total assets. Hiện tại, ngay cả theo Basel III chỉ yêu cầu tier I capital 6% (và một số buffer không quá 5% nữa). Tất nhiên yêu cầu này không thực tế và sẽ bị cả giới ngân hàng lẫn chính trị gia chống đối (như thông tin trong bài bên dưới), nhưng nó cho thấy một khuynh hướng bank regulation đang dần dần hình thành.

Trước đây mấy tháng, John Cochrane đã khởi xướng một cuộc tranh luận về 100% reserve banking, về cơ bản là tách hoạt động giữ tiền (transaction account) ra khỏi lending (100% capital ratio). Yêu cầu này, tất nhiên, còn khó hơn cả đề xuất của Admati và sẽ xóa bỏ hoàn toàn hệ thống fractional reserve banking (FRB) mà tôi cho là một trong những economic innovations quan trọng nhất trong lịch sử. Nhưng lập luận của Cochrane khá thuyết phục khi cho rằng những lợi ích của FRB đang được thay thế dần bằng các sản phẩm tài chính của shadow banking, mà shadow banks là 100% capital ratio institutions.

Có thể giải pháp của Admati sẽ là bước trung gian để chuyển từ hệ thống banking hiện tại (theo Basel III) sang 100% reserve/100% capital như Cochrane đề xuất. Trước mắt implication của những ý tưởng này là banks càng có capital ratio càng cao càng tốt. Tôi vẫn khuyến cáo NHNN chú trọng vào chỉ tiêu này thay vì độ lớn của vốn điều lệ.

More is here.