Journey in Life: 09/03/14

Search This Blog

Wednesday, September 3, 2014

Người Nhật phát sốt với “Người Dơi” vô danh xuất hiện bí ẩn



Từ 3 năm qua, Chibatman xác định nhiệm vụ của mình không phải là chiến đấu với những thế lực hắc ám mà chỉ đơn thuần đem lại nụ cười cho những người dân sống trong thành phố Chiba, sau vụ động đất, sóng thần.

don't forget to smile...

Chuyện ở đời

shared from fb Elle Vietnam.

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…………..

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng.”

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã giành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình. Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi.”

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện này: Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Bài trước: Không nên báo thù

Vì sao toàn cầu hóa chưa chắc giảm bất bình đẳng ở các nước nghèo?

Ha Noi People, Vietnam. Photo courtesy Nathan O'Nions.

Toàn cầu hóa đã làm cho thế giới bình đẳng hơn. Khi truyền thông liên lạc trở nên rẻ hơn và vận tải nhanh hơn, các nước đang phát triển đã thu hẹp khoảng cách với các nước giàu. Tuy nhiên, trong nhiều nền kinh tế đang phát triển, câu chuyện không hẳn màu hồng (rosy) như vậy: tình trạng bất bình đẳng ngày càng tồi tệ hơn. Hệ số Gini dùng để biểu thị độ bất bình đẳng. Số 1 tượng trưng cho sự bất bình đẳng thu nhập tuyệt đối (một người có toàn bộ thu nhập, trong khi tất cả mọi người khác không có thu nhập); số 0 tượng trưng cho sự bình đẳng thu nhập tuyệt đối (mọi người đều có cùng một mức thu nhập/ the spoils are equally divided). Tại Châu Phi hạ Sahara, hệ số Gini tăng 9% từ năm 1993 đến năm 2008. Tại Trung Hoa, hệ số này tăng 34% trong vòng hai mươi năm. Và hầu như không giảm ở nước nào cả. Liệu tình trạng tồi tệ này có liên quan gì tới toàn cầu hóa không?

Thông thường, câu trả lời của các nhà kinh tế là không. Lý thuyết cơ bản dự đoán bất bình đẳng sẽ giảm khi các nước đang phát triển tham gia thị trường toàn cầu. Lý thuyết lợi thế so sánh có thể thấy ở tất cả các sách giáo khoa nhập môn kinh tế học. Lý thuyết này cho rằng các nước nghèo sản xuất các hàng hóa đòi hỏi một lượng lớn lao động phổ thông. Các nước giàu tập trung vào các hàng hóa cần những công nhân lành nghề. Thái Lan là nước xuất khẩu gạo lớn, trong khi Mỹ là nước xuất khẩu các dịch vụ tài chính lớn nhất thế giới. Lý thuyết này giả định: khi thương mại toàn cầu tăng, sẽ có nhu cầu cao về lao động phổ thông ở các nước nghèo; trong khi ít có nhu cầu về công nhân lành nghề tại chính các quốc gia này. Với việc nhiều nhà tuyển dụng cần đến (clamor for) dịch vụ của họ, lao động phổ thông ở các nước đang phát triển được tăng lương, trong khi các công nhân lành nghề thì không. Từ đó, bất bình đẳng giảm.

Tuy nhiên, thực tế bất bình đẳng hiện nay ở các nước nghèo lại đưa ra (prompt) những lý thuyết mới. Một trong số đó nhấn mạnh tới gia công (outsourcing), khi các nước giàu chuyển một phần quá trình sản xuất sang các nước nghèo. Trái với niềm tin phổ biến, các tập đoàn đa quốc gia ở các nước nghèo thường sử dụng công nhân lành nghề và trả lương cao. Một nghiên cứu cho thấy công nhân trong các nhà máy may mặc và giày dép thuộc sở hữu nước ngoài hay thầu phụ ở Việt Nam được xếp hạng thuộc top 20% dân số theo chi tiêu hộ gia đình. Một báo cáo của OECD cho thấy các tập đoàn đa quốc gia nước ngoài trả cao hơn 40% mức lương trung bình so với các doanh nghiệp trong nước. Hơn nữa, các công nhân lành nghề thường xuyên được làm việc với các nhà quản lý từ các nước giàu, hoặc có thể phải đáp ứng thời hạn công việc của một công ty hiệu quả ở nước giàu. Điều này có thể dẫn đến tăng năng suất. Năng suất cao hơn nghĩa là tiền lương cao hơn. Ngược lại, lao động phổ thông, hoặc những người nghèo ở nông thôn, thường không có cơ hội như vậy. Năng suất của họ không tăng. Vì những lý do này, toàn cầu hóa có thể làm tăng lương của người lao động có tay nghề cao, trong khi hạn chế (crimp) thu nhập của những người không có tay nghề. Kết quả là bất bình đẳng cao hơn.

Các lý thuyết kinh tế khác cũng giải thích vì sao bất bình đẳng ở các nước đang phát triển lại cao như vậy. Nhà kinh tế đoạt giải Nobel, Simon Kuznets, cho rằng bất bình đẳng ngày càng tăng là không thể tránh khỏi trong giai đoạn đầu phát triển. Theo Kuznets, những ai vốn có một chút tiền có thể thấy lợi ích lớn từ đầu tư, trong khi những người không có gì sẽ bị tắc (root in) ở nghèo đói. Chỉ với phát triển kinh tế và các chính sách tái phân phối thì bất bình đẳng mới giảm. Trên thực tế, bằng chứng gần đây cho thấy sự gia tăng bất bình đẳng ở các nước đang phát triển có thể đang chậm lại, từ đó làm nảy sinh các câu hỏi mới cho các nhà kinh tế. Tuy nhiên, cần rất nhiều nỗ lực, toàn cầu hóa mới có thể thúc đẩy bình đẳng tại các quốc gia nghèo nhất thế giới.

Sơn Phạm
The Economist

Không nên phá tổ chim

from Quốc Văn Giáo Khoa Thư, sách giáo khoa bằng chữ Quốc ngữ đầu tiên được đem vào sử dụng để giảng dạy theo quy chế Cải cách giáo dục của Toàn quyền Đông Dương ngày 21/12/1917, hat tip to Đàm Hà Phú.

Thằng Sửu thấy ở trên cành cây có một tổ chim chích chòa, ba con chim mới nở, thì lấy làm mừng lắm. Nó trèo lên, bắt xuống, để chơi.

Chị nó trông thấy, ngăn lại mà bảo nó rằng: 'Em ơi! Chớ nên bắt! Chim nó đang sung sướng thế mà em bắt nó, thì nó cực khổ biết là dường nào! Em thử nghĩ chốc nữa, mẹ nó tha mồi về, mà không thấy con, thì đau đớn thế nào. Vả những con chim con ấy mà em bắt về, thì dẫu em chăm chút nó thế nào, nếu nó không chết, thì cũng chẳng sao bằng mẹ nó săn sóc, nuôi nấng nó được. Thôi em ơi! Em đừng làm khổ nó vô ích, đem về trả mẹ nó. Sau nó lớn lên, nó bay, nó lượn, đẹp mắt em, nó kêu, nó hót, vui tai em, nó ăn sâu, ăn bọ thì hoa quả thóc lúa của nhà ta và của thiên hạ được đỡ hại.'

Sửu nghe chị nói, lại đem cái tổ chim lên để vào chỗ cũ.

Chơi đùa không phải là vô ích

Quốc Văn Giáo Khoa Thư 1917, hat tip to Đàm Hà Phú.

Cứ đến giờ chơi, học trò ra cả ngoài sân, đứa thì chạy nhảy, đứa thì đánh quay (đánh vụ), chơi đùa ầm ĩ, thật vui vẻ. Duy có cậu Tí cứ cầm quyển sách đọc, không chịu chơi.

Thầy giáo thấy thế đã nhiều lần, một hôm gọi cậu Tí lại hỏi. Cậu ấy thưa rằng: 'Thưa thầy, con tưởng đã đi học, thì chỉ chăm lo học hành, chơi đùa làm gì cho phí thời giờ'. Thầy nói: 'Cũng khá khen cho con là đứa chăm học. Nhưng miễn là đừng lười biếng thì thôi, chứ chơi đùa chạy nhảy, cũng không phải là vô ích. Nếu con mãi miết học cả ngày, không nghỉ một phút nào, thì trí khôn sinh quẫn, mà thân thể cũng mỏi mệt, học sao tinh tường được. Vậy phải có học và có chơi, thì sự học mới dễ dàng và chóng tấn tới'.

Không nên báo thù

Quốc Văn Giáo Khoa Thư 1917, hat tip to Đàm Hà Phú.

Một hôm, một người hào phú có chuyện lôi thôi với một người thợ. Đang cơn tức giận, người hào phú lấy hòn đá ném người thợ. Người thợ nhặt hòn đá cất đi một chỗ, nghĩ bụng rằng: 'Thế nào cũng có lúc tao lấy hòn đá ném được vào đầu mày'.

Cách ít lâu, người hào phú chẳng may cửa nhà sa sút, của sạch không, phải đi ăn xin.

Một hôm, người thợ trông thấy người ấy ăn mặc rách rưới, đi qua trước cửa, vội vàng chạy đi lấy hòn đá, định để ném lại. Nhưng khi tay đã cầm hòn đá, anh ta lại nghĩ rằng: 'Người ấy lúc còn giàu sang mà ta báo thù thì là dại, bây giờ người ấy khổ sở mà ta báo thù thì là hèn. Thôi, ta không nên báo thù.' Rồi quẳng hòn đá xuống ao.

Không nên khinh những nghề lao lực

Quốc Văn Giáo Khoa Thư 1917, hat tip to Đàm Hà Phú.

Cậu Trác ra tỉnh lỵ học đã lâu ngày, nhân dịp Tết được nghỉ về nhà chơi. Câu thấy anh đang chân đạp máy cửi, tay đưa thoi, ra dáng vất vả, thì cậu phàn nàn với mẹ rằng: 'Con trông thấy anh con làm ăn mà thương. Con chẳng làm nghề ấy. Con cố học để ngày sau được làm quan, hiển vinh sung sướng.'

Bà mẹ cười mà đáp rằng: 'Con cố chí học hành để mai sau làm quan, mẹ cũng mừng. Nhưng con đừng vội khinh cái nghề của anh con. Anh con có dệt vải, thì bây giờ con mới có quần áo mặc mà đi học, ngày sau con mới có quần áo mặc mà ngồi công đường. Không cứ gì một nghề dệt vải, mà tất cả bao nhiêu nghề khác làm bằng chân tay, như cha con đi cày, người thợ rèn sắt, người gồng thuê gánh mướn, người phu kéo xe... đều là những nghề có ích cả, ta đều phải kính trọng cả mới phải. Con chớ nên cậy có chút học thức mà khinh những người làm ăn vất vả.'

"Start from scratch" nghĩa là gì?

Best Chinese Restaurant*, Brasil. Photo courtesy Jimmy Baikovicius.

'Start from scratch' có từ start là bắt đầu, khởi đầu, và scratch là một cái vạch trên một mặt phẳng. Thành ngữ này xuất xứ từ giữa thế kỷ 19 trong giới đua ngựa. Trong mỗi cuộc đua, có vài con ngựa được phép đứng phía trước, còn những con khác thì phải đứng từ một lằn vạch trên sân khi bắt đầu đua. Vì thế, 'start from scratch' nghĩa là bắt đầu ngay từ đầu.

Ví dụ
He's already going around chatting up the clients, restarting the business from scratch.
The county built two bridges and the parking lot; Dean's group built the trail from scratch.
Adding machines or additional space is not as expensive as starting from scratch.

Living on my own for the first time was scary (sợ hãi). How could I survive (sống) without mom’s cooking? Not knowing even how to boil water (đun nước), I had to start from scratch. Since then, I’ve learned quite a few recipes.

After going into bankruptcy (khai phá sản), the business partners (cộng sự viên) had no choice but to start from scratch. It took a lot of hard work, but today the company is totally rebuilt and once again making significant profits (khá nhiều lợi nhuận).

Huyền Trang
VOA

* Rua Maria Angélica, 21 - Lagoa, Rio de Janeiro - RJ, 22470-201, Brasil. +55 21 2286-6661

Popular Now