Journey in Life: 10/23/14

Thursday, October 23, 2014

Những lời khuyên khởi nghiệp tệ hại

Sao người mãi hững hờ với em


Đừng hững hờ, biết đâu đấy là lần sau cuối...

Oan quá
Chàng không có thời gian dành cho bạn

Xe đạp và an toàn giao thông

Should cyclists obey traffic laws?



Urban Americans are finally taking up bicycling in a big way. That’s sparking heated debate about the rules of the road.

Vòng quay kỳ diệu



Watch famous Taiwanese street performer Isaac Hou demonstrate his jaw-dropping cyr wheel routine. Audio track is Pistol Shrimp – Heart (RoboCLIP Remix).

Video by Kuma Films.

Vì sao các cuộc xung đột "đóng băng"?

WARS are defined by their winners and losers. But some conflicts remain frozen for decades. What makes these disputes so intractable (khó kiểm soát)?



Nga đứng sau quân nổi dậy/ly khai; có quyền lợi tài chính hoặc chiến lược tại vùng giao tranh, ví dụ Ukraine lệ thuộc nhập khẩu gas, hãng sản xuất máy bay Antonov cung cấp cho quân đội Nga và công nghiệp nặng nước này. Các cuộc xung đột bị đóng băng (frozen conflict) có thể leo thang, lính tráng hai bên bắn nhau chí chóe (kể cả khi có thỏa thuận ngừng bắn/ceasefire), nhưng thường khó chấm dứt là do các cường quốc muốn vậy.

Lễ diễu hành Jidai Matsuri ở Kyoto

Photo courtesy duchessoftea.

1220 năm trước, ngày 22/10/794, Nhật hoàng Kammu thiết lập kinh đô mới: Heian-kyō, là Kyoto ngày nay. Đền Heian, thờ linh hồn Nhật hoàng Kammu, được thành lập đợt kỉ niệm thứ 1100 và nhân dịp này, đã tổ chức cuộc diễu hành với các bộ trang phục đại diện cho các thời kỳ khác nhau trong lịch sử Kyoto.

Cuộc diễu hành là sự khởi đầu của một trong những lễ hội đẹp nhất tại Nhật Bản, Kyoto Jidai Matsuri, và ngày nay là một trong ba lễ hội lớn nhất ở Kyoto. Cuộc diễu hành kéo dài nhiều cây số, với hơn 2.000 người tham dự, tất cả đều mặc các trang phục chính xác theo từng giai đoạn lịch sử, từ triều đại Heian (794 - 1185) cho tới thời Meiji (1868-1912).

Vì sao nước Pháp rất nghiêm ngặt về khăn trùm đầu Hồi giáo?

Photo credit: voxeurop.

Ngày 01 tháng Bảy vừa qua, hầu hết người Pháp đã thở phào nhẹ nhõm khi Tòa án Nhân quyền Châu Âu ủng hộ (uphold) đạo luật năm 2010 của nước này về việc cấm đeo mạng (veil) che mặt ở những nơi công cộng. Sự kiện này tiếp sau một phán quyết khác trong tháng Sáu của tòa án phúc thẩm hàng đầu nước này tuyên bố một nhà trẻ tư nhân đã đúng khi sa thải nhân viên do từ chối cởi bỏ khăn trùm đầu Hồi giáo tại nơi làm việc. Tại Pháp, không mấy ai tranh cãi về những quy định như vậy. Tuy nhiên, chúng thường bị hiểu lầm ở các nước nơi đa văn hóa tự do từ lâu đã là tín ngưỡng (established creed). Vì sao người Pháp rất nghiêm ngặt về khăn trùm đầu Hồi giáo như vậy?

Nước Pháp tuân thủ (adhere to) hình thức chủ nghĩa thế tục (secular) nghiêm ngặt, gọi là laïcité, được thiết kế nhằm giữ tôn giáo tách khỏi đời sống công cộng. Nguyên tắc này được đưa vào luật năm 1905, sau cuộc đấu tranh khốc liệt chống lại giáo hội Thiên chúa giáo La Mã. Ngày nay, các ranh giới đó đã phần nào mờ nhạt. Ví dụ, người Pháp vẫn duy trì một số ngày lễ Thiên chúa giáo, chẳng hạn như Lễ Thăng thiên (Ascension). Tuy nhiên, các quy tắc thế tục trên toàn thể vẫn được duy trì. Ví dụ, ở Pháp không hề có chuyện trình diễn một vở kịch Chúa giáng sinh (nativity play) ở trường tiểu học công, hay tổng thống đặt tay lên cuốn Kinh thánh tuyên thệ nhậm chức.

Trong 30 năm qua, để đối phó với thái độ quả quyết ngày càng tăng trong cộng đồng 5-6 triệu người Hồi giáo ở nước này, nỗ lực cân bằng giữa nhu cầu tôn giáo và thế tục đã chuyển sang đạo Hồi. Sau một thập kỷ không rõ ràng về mặt luật pháp đối với việc đeo khăn trùm đầu tại các trường công, năm 2004, Chính phủ Pháp đã cấm tất cả các biểu tượng mang tính (conspicuous) tôn giáo, như khăn trùm đầu của người Hồi giáo, mũ chỏm của người Do Thái, thánh giá của người Cơ đốc giáo, không được xuất hiện tại các nơi công cộng như trường học tiểu bang hay hội trường thị trấn ở nước này. Sau đó vào năm 2010, 'lệnh cấm burqa' ở Pháp tiếp tục cấm khăn che mặt burqa ở những nơi công cộng. Những người chỉ trích cáo buộc nước Pháp là phi tự do, hạn chế tự do thể hiện tôn giáo, và áp đặt định nghĩa phương Tây về sự áp bức phụ nữ (female oppresion). Ví dụ, Tổ chức Ân xá quốc tế (Amnesty International), gọi phán quyết gần đây của tòa án châu Âu là 'bước lùi sâu sắc đối với quyền tự do biểu đạt và tự do tôn giáo'. Tuy nhiên, đối với người Pháp, đây là một phần trong nỗ lực không khoan nhượng (unapologetic) nhằm giữ thể hiện tôn giáo chỉ ở chỗ riêng tư, và phát huy bản sắc cộng hòa thế tục của nước này. Điều thú vị là, nhiều lãnh đạo Hồi giáo ôn hòa cũng ủng hộ lệnh cấm như một vũ khí (bulwark) chống lại Hồi giáo cực đoan (hard-line).

Nếu Tòa án châu Âu phán quyết ngược lại, nó sẽ dẫn tới làn sóng phản đối tại đây. Nước Pháp có sự ủng hộ đa đảng rộng rãi, cả hai cánh tả hữu, trong việc áp dụng nguyên tắc thế tục, và tòa án chấp nhận đây là một phần trong nỗ lực của Pháp nhằm khuyến khích một xã hội dựa trên nguyên tắc "sống cùng nhau". Nếu có điều gì, phán quyết (judgement) càng củng cố quyết tâm (resolve) của Pháp trong việc bảo vệ truyền thống thế tục của mình. Phán quyết (ruling) tháng trước đối với nhân viên nhà trẻ là lần đầu tiên lệnh cấm khăn trùm đầu Hồi giáo được mở rộng sang khu vực tư nhân. Trong vụ này, tòa án nhấn mạnh rằng phán quyết không nên được khái quát hóa, vì nó liên quan đến các quy tắc riêng của chính nhà trẻ đó. Tuy nhiên, tiền lệ đã được thiết lập, và khả năng là người Pháp trong tương lai sẽ càng siết chặt chứ không hề nới lỏng lệnh cấm khăn trùm đầu Hồi giáo.

Phương Thùy
The Economist

Vì sao nước Mỹ chậm áp dụng công nghệ thẻ tín dụng hiện đại?

Photo courtesy Allan Donque.

Tuần trước, Tổng thống Barack Obama đã ban hành một sắc lệnh yêu cầu chính phủ liên bang phát hành các thẻ tín dụng và ghi nợ 'chip và mã PIN' mới. Chính quyền miêu tả sắc lệnh như một phần trong nỗ lực 'hướng thị trường tới hệ thống thanh toán an toàn hơn.' Điều này là đúng: như hầu hết thẻ tín dụng của người dân Mỹ, các thẻ mà chính phủ gửi tới hàng triệu người cho các khoản thanh toán bảo hiểm xã hội, lương hưu của nhân viên chính phủ và tiền trợ cấp cựu chiến binh sử dụng công nghệ cũ: dải từ (magnetic strip) và chữ ký. Các độc giả châu Âu, những người từ lâu quen với việc sử dụng mã PIN cho các thẻ tín dụng vi mạch, hiển nhiên rất kinh ngạc. Vì sao đến giờ này nước Mỹ vẫn chưa áp dụng các biện pháp chống gian lận mà người tiêu dùng châu Âu lục địa đã ứng dụng từ nhiều năm qua?

Các thẻ tín dụng 'chip và mã PIN' được thiết kế để giảm gian lận. Việc áp dụng thẻ 'chip và mã PIN' ở Vương quốc Liên hiệp Anh giảm đáng kể tỷ lệ một số loại gian lận thẻ. Mỹ là nước giàu duy nhất vẫn dựa trên dải từ và chữ ký cho hầu hết các giao dịch thẻ tín dụng. và cũng là nước duy nhất thị trường thẻ tín dụng giả vẫn liên tục phát triển. Các nhà bán lẻ, ngân hàng và các tổ chức phát hành thẻ bị thiệt hại 5,3 tỷ USD vì gian lận thẻ tín dụng ở Mỹ năm 2012, gần một nửa tổng số thiệt hại toàn cầu. Rắc rối này là do: nâng cấp thẻ (khoảng hơn 1 tỷ chiếc đang lưu thông ở Mỹ) rất tốn kém. Các đầu đọc thẻ (card-reader) thậm chí còn đắt hơn: nâng cấp tất cả các máy này ở Mỹ sẽ tốn hàng trăm triệu đô la.

Nhưng việc nước Mỹ miễn cưỡng áp dụng công nghệ mới không chỉ do các chi phí trả trước (upfront cost) này. Suy cho cùng, các công ty châu Âu cũng phải đối mặt với những trở ngại tương tự. Có hai lý do chính cho sự khác biệt. Thứ nhất là công nghệ. Trong những năm 1990, các công ty thẻ tín dụng Mỹ rất giỏi trong việc phát hiện các vụ mua hàng có khả năng gian lận và ngăn chặn chúng ngay tại các điểm bán hàng (point of sale). Các đối thủ cạnh tranh châu Âu không hoàn toàn theo kịp. Điều đó có nghĩa châu Âu có động lực lớn hơn để chuyển sang công nghệ 'chip và mã PIN'. Thứ hai là luật lệ ràng buộc. Vì các công ty thẻ tín dụng châu Âu phải chịu trách nhiệm trả gần hết các chi phí gian lận, họ có động lực đáng kể để giảm gian lận. Các công ty thẻ tín dụng của Mỹ, do quy định lỏng lẻo, đã có thể chuyển nhiều chi phí gian lận sang các nhà bán lẻ, thậm chí cả người tiêu dùng, và do đó có ít động cơ bỏ tiền để giảm chi phí gian lận.

Vì các nhà bán lẻ phải chịu trách nhiệm phần lớn các chi phí gian lận (fraud) ở Mỹ, họ đang dẫn đầu trong việc thực hiện chuyển đổi sang công nghệ 'chip và mã PIN'. Home Depot, Target, Walgreens và Walmart - bốn tập đoàn bán lẻ lớn nhất nước Mỹ, đã thực hiện thay đổi, chi cả đống tiền (oodles of money) cho đầu đọc thẻ 'chip và mã PIN' mới. Các công ty thẻ tín dụng sẽ tăng áp lực lên các nhà bán lẻ vào tháng Mười tới, khi họ bắt đầu yêu cầu các bên có công nghệ thấp phải trang trải chi phí các giao dịch gian lận. Như Winston Churchill đã nói (aphorism) 'bạn luôn hy vọng người Mỹ sẽ làm điều đúng, sau khi họ đã thử tất cả cách khác.' Bây giờ bạn chỉ cần nghĩ ra (come up with) một mã PIN an toàn mà thôi.

Sơn Phạm
The Economist

"There is no love lost" nghĩa là gì?

My body is broken, yours is bent. Photo courtesy Jenavieve.

'There is no love lost' (between someone and someone else) nghĩa là không có tình bạn giữa hai người nào (vì họ là kẻ thù của nhau/ ghét nhau như đào đất đổ đi).

Ví dụ
Ever since their big argument, there has been no love lost between Tom and Bill.
You can tell by the way that Jane is acting toward Ann that there is no love lost.
In the race for the Wicomico County executive's office, there is no love lost between two candidates.

Since Obama thinks everything revolves around (xoay quanh) politics, these choices should commend themselves to him. Bloomberg has an added bonus: He could become a credible alternative in 2016 to former Secretary of State Hillary Clinton among Democrats for the party’s presidential nomination. There is no love lost between the Clintons and the current White House occupant.

We know there is no love lost between Hawthorn and Geelong. The two teams have been nipping at each other’s heels over the past seven years at the top of the football pecking order.