Journey in Life: 01/10/15

Search This Blog

Saturday, January 10, 2015

"Get one's wires crossed" nghĩa là gì?

Foggy Santa Cruz, field with barbed wire fence, California, USA. Photo courtesy Wonderlane.

"To get your wires crossed" nghĩa là hiểu lầm, hiểu sai (misunderstand).

Ví dụ
Apple iPhone 4 launch: Steve Jobs gets his wires crossed: He tried three times to show how much better the screen looked on the iPhone 4 during Apple’s annual Worldwide Developers Conference, but he could not log on to a website to make the point. He was stymied (lúng túng) even when he used a back-up (dự phòng) phone because too many people were online at the launch in San Francisco.

Prime Minister David Cameron has bizarrely (kỳ lạ) named Mumford & Sons' album 'Babel' as his favourite Christmas song. The politician appeared to get his wires crossed in a new interview with The Spectator, in which he said the band's 2012 second album is still on repeat in his house and is driving his wife Samantha Cameron "mad".

"Here's what you need to get... It's not personal," Myss tells him. "Work is not therapy, and it's not family. It's work. It's not a place where you say, 'You remind me of my mother and my dad and when you talk to me like that, I feel bad.' If I had an employee like that I'd tell them to go home. I can't deal with this, this is business."... "You want a personal growth experience, go on an outback (xa xôi hẻo lánh, rừng núi) thing," Myss tells him. "Don't ever mix the two. That's where you get your wires crossed. And if you can't get that, you'll get fired (sa thải) and be rejected (hắt hủi, cự tuyệt)."

Phạm Hạnh

Như con kiến chăm chỉ...

shared via Alan Phan.
-----
... Tôi có người anh em bà con làm nghề đưa thư cho Bưu Điện Mỹ suốt 22 năm, từ chối mọi thăng thưởng hay thuyên chuyển, mỗi ngày đi bộ vài chục dặm quanh những khu phố quen thuộc. Với anh, đây là một hình thái thiền định, ngoài sự bình an cho tâm hồn trong cuộc sống chộp giật, còn giúp anh giữ thân thể khoẻ mạnh với lối tập thể dục bền bỉ, mỗi ngày hơn 5, 6 giờ. Tôi ngẫm nghĩ không biết anh "ngộ" từ khi nào?

... Tôi sẽ không suy nghĩ nhiều (dù vẫn thích tìm hiểu) về những gì ngoài tầm kiểm soát hay tác động của mình. Đừng mất thì giờ vào những vấn đề mình không thể cung ứng giải pháp, mà quay về với những chuyện mình có thể đóng góp và tạo sự thay đổi cho chính mình, cho gia đình, cho bằng hữu, cho tha nhân mà mình yêu mến. Đừng dùng những tình huống bất khả của cuộc sống ngoài kia để thoái thác công việc trước mặt, đừng đổ lỗi cho vận mệnh khi phải xăn tay áo hành động cho lựa chọn của cá nhân mình. Đừng nuôi một "cái tôi" quá lớn cho bản thân để nghĩ là mình quan trọng trong khủng hoảng, tránh dùng những danh tứ dao to búa lớn như cách mạng, chủ nghĩa, lý tưởng, tự hào dân tộc…để chém gió cho sướng miệng.

Hãy đơn giản sống và quay về với trách nhiệm, tinh thần và danh dự của một người tử tế.

Hãy sống như một tấm gương cho người khác. Không dùng thủ đoạn âm mưu như kẻ thù mà cố gắng phân tán những nguyên lý đạo đức dù xã hội đang ngập lụt trong dối trá đểu cáng. Hãy tin vào những thần kỳ của cuộc sống và hành trình, dù không mang một ảo tưởng nào ngoài logic và khoa học.

Tìm cho mình một con đường riêng biệt nếu muốn tránh những nhảm nhí của "âm thanh và cuồng nộ" đang vây quanh.
Photo courtesy Gaston Ferreyra.

Giữ mình bận rộn với công việc như một con kiến chăm chỉ, biết cùng nhau xây dựng một tổ ấm nhỏ và một thanh bình riêng biệt. Cesar đến rồi đi, thánh nhân quỷ dữ xuất hiện liên tục trong mọi bối cảnh xã hội, hôm nay anh hùng ngày mai tội đồ.

Hãy sống cho mình và những người thân yêu bằng tất cả tấm lòng chân thật của một thời còn thanh cao.

Mùa xuân rồi cũng quay về, dù mang theo đoá hoa cũ hay mới…

Xem thêm bài gốc 'Sự bận rộn của tháng ngày' của tác giả Alan Phan ở đây.

Từ chối nhận tiền chuẩn bị cho con lưu học

... vào khoảng năm Meiji thứ nhất (1868), có một thương gia giàu có ở Yokohama đứng ra xây dựng trường và nhờ các giáo viên trẻ của trường Keio-gijuku đến dạy giúp. Ông ta còn có ý nhờ tôi đến trường mới đó điều hành.

Lúc đó, tôi đã có hai con trai và một con gái. Cậu con lớn 7 tuổi, còn cậu bé thì độ 5 tuổi. Tôi có nguyện vọng là khi nào các con lớn lên sẽ cho đi lưu học. Thế nhưng, nhìn ra bên ngoài lúc đó thấy các học giả cũng như những quan chức đều nhờ chính phủ để mong cho con em đi lưu học bằng tiền của công, nhiều người vui mừng, vì sau khi chạy vạy, nhờ vả khắp nơi đã lo liệu được cho con mình.

Thấy thế, tôi rất khó chịu. Con mình sinh ra, cho đi lưu học ở nước ngoài được là tốt, nhưng nếu nghèo quá không cho đi được cũng không sao. Chỉ vì thế mà đi van lạy người ta như đi ăn mày, ăn xin thì hèn hạ quá. Nhìn họ mà trong thâm tâm tôi cười ra nước mắt.

Tôi có hai con trai. Đến năm các con mười tám, mười chín tuổi, tôi cũng muốn cho chúng đi lưu học, nhưng vấn đề đầu tiên là tiền bạc. Tôi có suy nghĩ phải làm thế nào đó để kiếm tiến, nhưng đối với tôi, làm ra được số tiền ấy là điều rất xa vời. Học phí cho hai con trong suốt mấy năm ròng sẽ là một khoản tiền lớn, liệu một tay tôi có lo nổi không là điều không thể khẳng định được. Lúc nào tôi cũng lo nghĩ về việc này, vì chưa tìm được một giải pháp tốt nào. Mà đó không phải là điều đáng hổ thẹn, nên tôi không ngại tâm sự với mọi người. "Tôi cần tiền. Phải nói là rất cần. Tôi muốn làm thế nào đó để cho các con được đi lưu học. Bây giờ, con tôi mới năm tuổi, bảy tuổi, nhưng chỉ mười năm nữa là đã phải lo liệu. Giá mà lúc đó có đủ tiền thì tốt biết mấy".

Không hiểu ai đó nói lại với thương gia nọ, nên một hôm ông đến chỗ tôi và ngỏ lời rằng: "Tôi muốn nhờ cậu làm hiệu trưởng điều hành cho tôi, nhưng không phải trả lương cho cậu theo tháng là mấy trăm yên đâu. Tôi chắc cậu cũng không màng đến khoản lương tháng đó, nên nghĩ ra một cách thế này, chắc không có cách nào hay hơn nữa. Cậu có hai con trai. Tôi sẽ trả cho cậu đủ số tiền để hai cậu ấm đi học ở nước ngoài, cậu nghĩ thế nào? Bây giờ, tôi có trả cậu 5.000 yên hay 10.000 yên thì cậu cũng không cần đến. Chi bằng tôi sẽ gửi số tiền này vào đâu đó và trong thời gian đợi các cháu trưởng thành, số tiền đó cũng sinh lợi thêm ra, chắc chắn sẽ thành một khoản tiền lớn, đủ để các cháu ăn học đàng hoàng. Cậu nghĩ thế nào về chuyện này?".

Quả thực lúc đó, tôi cũng cho đây là một ý kiến hay. Đúng lúc tôi cần thì khoản tiền cho hai con đi du học lại như từ trên trời rơi xuống. Mà tôi lại phải trả lời ông thương gia ngay lúc đó, nhưng đã nghĩ thế này: "Ông đời một chút, tôi có lý do để không làm hiệu trưởng điều hành cho trường của ông. Bây giờ, ông đưa ra chuyện tiền bạc, nghe thấy chuyện đó mà tôi thay đổi quyết định từ trước và đáp ứng yêu cầu điều hành trường học cho ông, chẳng hóa ra những điều tôi đã quyết định từ trước là sai à? Nếu quyết định trước đây là đúng thì việc bây giờ tôi đồng ý nhận tiền của ông sẽ là sai. Vì đồng tiền mà thay đổi quyết định của mình, nhìn thấy đồng tiền là có thể làm bất cứ việc gì, quả thực là điều tôi không thể. Từ trước đến nay, tôi nói cần tiền là vì sao? Là để cho các con tôi! Mục đích của tôi là giúp cho các con đi lưu học, trở thành những người có học hành đàng hoàng. Nhưng không lẽ cho con cái học hành lại hoàn toàn thuộc về nghĩa vụ của người làm cha, làm mẹ? Điều này cần phải suy nghĩ. Con cái trong nhà là do mình sinh ra thật, nhưng cha mẹ chỉ cần cho con ăn mặc đầy đủ và học hành ở mức có thể là đã quá nhiều. Không có lý lẽ nào cho rằng bằng mọi giá mà cha mẹ không cho con được hưởng một nền giáo dục cao nhất thì coi như cha mẹ chưa làm trọn nghĩa vụ của mình. Cha mẹ đã quyết định một việc mà chỉ vì con cái thành ra thay đổi, tiến lui sẽ mất hết tự tin và tính độc lập của mình. Nói là cha mẹ vì con cái, nhưng cha mẹ là cha mẹ, mà con cái là con cái. Không có lý do gì mà vì con cái cha mẹ phải cung phụng hay thay đổi phẩm tiết của mình. Sau này, nếu vì không có tiền mà con tôi không được ăn học đến nơi đến chốn là do số mệnh của đứa trẻ đó. May mắn ra nếu có tiền, tôi sẽ nuôi ăn học chu đáo, nếu không có thì đành chịu để con thất học vậy. Tôi đã quyết định như thế. Mặc dù biết ông rất có nhã ý giúp đỡ mới đến nói chuyện như vậy, nhưng ông không hiểu những ý nghĩ trong đầu tôi".

Tôi đành tìm cách từ chối khéo để ông thương gia nọ khỏi phật lòng. Chính trong lúc nói điều đó tôi nhìn các con ở trước mặt mà thầm lo cho tương lai của chúng. Tôi cũng quay lại nghĩ đến mình. Những ý nghĩ đan xen làm tôi lưỡng lự, tiến một bước lại lùi về một bước và khó khăn lắm mới quyết định được. Câu chuyện coi như kết thúc ở đó.

Sau đó, tôi vẫn chú tâm chăm sóc gia đình như trước và cố gắng dịch sách thêm, không ngờ như vậy mà có thu nhập dư dả. Lúc các con chưa đến tuổi trưởng thành, tôi đã có đủ tiền, nên để lo cho con sau, mà cho cháu Nakamigawa Hikojiro sang Anh học trước. Hikojiro là cháu duy nhất của tôi, mà tôi cũng là cậu duy nhất của cháu, không còn ai khác nữa, nên tôi coi cháu như con đẻ của mình.

Trong suốt ba, bốn năm cháu học ở Anh cũng chi mất khá nhiều, nhưng tôi vẫn chuẩn bị đủ tiền cho hai con, nên cho cả hai sang Mỹ học trong sáu năm liền. Nghĩ lại tôi hết sức hài lòng và nghĩ rằng, việc không nhận tiền của ông thương gia đó là đúng. Nếu nhận chắc một đời phải áy náy chịu ơn. Tôi nghĩ trước đây mình đã quyết định đúng đắn. Bây giờ, tôi có cảm giác nhẹ nhàng như việc đã khéo léo tránh để không làm xây xước một viên ngọc quý.

P. 415 - Về tình hình kinh tế của gia đình và bản thân - Phúc ông tự truyện

Bắt người nông dân lên ngựa

Không chỉ với các võ sĩ, mà cả với nông dân hay Chonin (đinh nhân), chúng tôi cũng thử làm nhiều điều. Khi đó, tôi dẫn con đi chơi ở Enoshima thuộc vùng Kamakura. Khi đi qua bãi Shichiri-ga-hama có một người nông dân đi ngựa từ đằng kia lại. Vừa nhìn thấy tôi, họ đã vội xuống và lấy tay bịt miệng ngựa, bắt dừng lại, nên tôi ngăn: "Ơ này, anh kia sao thế hả?". Thấy vậy, người nông dân sợ hãi, xin lỗi rối rít. Tôi mới bảo: "Anh ngốc quá! Không phải làm như vậy! Ngựa này là của anh, đúng không?". "Vâng, đúng thế ạ!". "Ngựa của mình thì mình có quyền đi chứ có sao nào? Đừng phải làm điều ngốc nghếch như vậy! Thôi, lên mà đi đi!". Tôi nói như vậy mà anh ta vẫn không chịu đi. "Không đi tôi đánh cho một trận bây giờ! Đi nhanh đi! Anh như thế là không được! Hiện nay, trong luật pháp của Chính phủ đã quy định nông dân hay thị dân đi ngựa là tự do của mỗi người, nên ai đi ngựa và có gặp ai thì cũng không sao. Thôi, nhanh mà đi đi!". Tôi nói và buộc anh ta phải lên ngựa đi tiếp.

Khi đó, trong thâm tâm tôi nghĩ: những phong tục cổ thật đáng sợ. Những người nông dân không được hưởng sự giáo dục nào, không hiểu biết gì. Ngay cả việc luật pháp đã được ban hành mà cũng không biết nữa. Và tôi nghĩ bâng quơ: "Những người dân thuộc đẳng cấp dưới mà cứ thế này thì đến bó tay".

P. 380 - Tạp ký - Phúc ông tự truyện

Phương châm giáo dục: dạy chủ yếu về khoa học tự nhiên và giáo dục tinh thần độc lập

Nhờ có nhiệt tâm muốn quảng bá Dương học trên toàn nước Nhật và muốn xây dựng đất nước văn minh, giàu mạnh như các nước phương Tây, nên trường Keio-gijuku của tôi đã trở thành tiên phong, hướng đạo cho ngành Dương học ở Nhật Bản. Trường đã đóng vai trò như một "đại lý" trong ngành nghiên cứu Dương học, một việc không phải do người phương Tây nhờ vả mà cũng vẫn làm. Vì vậy, chúng tôi bị những người ngoan cố, cổ hủ ghét là chuyện dễ hiểu.

Tư tưởng giáo dục của tôi là coi trọng những quy luật tự nhiên, dạy học sinh chủ yếu là hai bộ môn toán học và vật lý. Tôi muốn họ suy nghĩ về mọi sự vận động của những vật hữu thể như con người, vạn vật theo lối tư duy đó. Còn về mặt đạo đức, chúng tôi công nhận con người là chí tôn, chí linh của vạn vật, nên phải trân trọng, không được coi thường hay khinh miệt và cũng không được làm điều gì trái với nhân luân con người. Bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất hiếu, những điều xấu xa đó, dù có ai nhờ hay thúc bách đến đâu, cũng không được làm. Mỗi người đều phải hướng đến những hành động cao thượng và phải có tinh thần tự lập cao. Trước hết, phải có một cơ sở giữ cho tâm không được động loạn và chuyên chú vào điều mình định hướng đến.

Thử nhìn tương quan giữa phương Đông và phương Tây, về sự tiến bộ trước-sau, nhanh-chậm sẽ thấy một sự khác biệt lớn. Cả hai nền học thuật đều thuyết giáo các vấn đề về đạo đức, đều có những lý luận về kinh tế. Cả văn lẫn võ, cả hai đều có những sở trường, sở đoản khác nhau. Nhưng nếu xét về sức mạnh của một quốc gia, về phú quốc cường binh và vấn đề hạnh phúc của người dân thì các quốc gia ở phương Đông phải chịu lùi bước trước các quốc gia phương Tây. Sức mạnh của bất kỳ một quốc gia nào cũng sẽ bắt nguồn từ giáo dục, nhưng phương pháp giáo dục của phương Đông và phương Tây lại khác nhau. Phương Đông nặng về tư tưởng Nho giáo, còn phương Tây thiên về chủ nghĩa văn minh.

Nếu so sánh như vậy thì phương Đông thiếu hai điểm. Về mặt hữu hình, thiếu các khoa học tự nhiên, và về mặt vô hình thiếu tinh thần độc lập. Chính trị gia thì trị nước, doanh nhân thì tiến hành các hoạt động sản xuất, kinh doanh, người dân phải có tinh thần yêu nước, gia đình phải đoàn tụ, chan hòa hạnh phúc. Nếu tìm về cội nguồn sẽ hiểu nguyên do tại đâu. Ví dụ một cách gần gũi, dễ hiểu là phạm vi một quốc gia, mà xa xôi hơn là phạm vi toàn nhân loại. Toàn thể loài người và vạn vật ở đâu cũng không thể thiếu được các tri thức về khoa học tự nhiên, ở đâu cũng không thể thiếu tinh thần độc lập. Nhưng điều quan trọng đó lại quá bị coi thường ở Nhật Bản. Vì thế, không thể mở cửa để sánh vai với các cường quốc phương Tây được. Tôi tin tưởng một cách sâu sắc, đó là do lỗi của nền giáo dục Hán học.

P. 341 - Vương chính Duy Tân - Phúc ông tự truyện

Popular Now