Journey in Life: 01/19/15

Search This Blog

Monday, January 19, 2015

"Cock sniff" nghĩa là gì?

tham khảo từ urbandictionary.
-----
1/ là người đồng tính (someone who is really gay)
OMG, Kevin is such a cock sniff. I know he so is gay.

2/ có thể được dùng như một lời sỉ nhục hoặc người nào đó thích 'ngửi buồi' (can be used as an insult or somebody that likes sniffing cock),
You are such a cocksniff,

the worst of the worst insults...nothing can surpass "cock sniffer." this is the type of person that is so gay that not only would they suck (mút, bú) a cock, they would take the time to sniff it too. they enjoy their time down in the groin (háng) of another man, and will do anything to stay there. few people are this gay, but there are some out there.
As Lorenzo finished sucking off Roberto, he took a big sniff of Roberto's cock.

3/ là người mà mũi không có tác dụng nào khác ngoài việc ngửi bộ phận sinh dục nam (to be one who has no other use for the nose except to smell male genetalia), được các bác sĩ gọi là bệnh Sniffadacocka.
Patient: "I cant keep my nose away from cock, doc"
Doctor: "Fuck up, cocksniff"

4/ hỏi điều gì đó ngu ngốc khi đang ở xung quanh đàn ông (to ask something stupid when your with guys)
Wayne: wheres the bong?
Johnny: Wayne fuck you are a cocksniff, the bongs on your lap.

5/ Cock sniffer: là người đàn bà hoang tưởng, điền cuồng và ghen tuông đến mức ngửi "cái ấy" của bạn tình để xem anh ta có quan hệ tình dục với ai khác không. (A woman so insanely paranoid and jealous of her male partner's interaction with other females that she demands to sniff his genitalia with a view to determining whether he has recently engaged in coitus with a different partner.)

Simon's girlfriend demanded that Simon let her sniff his cock because he had been talking to an ex-girlfriend. Simon later informed his colleagues that his girlfriend was a cock sniffer.

6/ người phụ nữ thích ngửi cocaine và các chất ma túy khác từ "cái ấy" của đàn ông. (A felatious female who enjoys sniffing cocaine or other narcotics off of a man's penis.)
I did a couple rails off the mirror but that bitch was such a cocksniffer and did rails off my cash and prizes.

7/ người (phụ nữ) ngửi mùi "cái ấy" của đàn ông, đến mức choáng não và bị chết (One who ingests the fumes of the penis vigorously through their nostrils, up until the point where the cock gets vacuumed up into their nose, eventually stabbing the sniffers brain until they die a horrible cock-sniffy death.)
Detective: I'm sorry Maam. I appears your daughter was killed in a cock-sniffing accident.

p/s: bài giải thích cụm từ này không thể có hình mình họa, các bạn tự... tưởng tượng trong đầu :D

Sơn Phạm

Trong nhà không có điều gì là bí mật

Giữa những thành viên trong gia đình không có điều bí mật chính là một nét gia phong của gia đình tôi. Giữa vợ với chồng, cha mẹ với con cái không hề giấu giếm, chuyện gì cũng có thể bày tỏ với nhau. Các con tôi dần trưởng thành lên, nhưng tuyệt nhiên không có chuyện nói với con này việc này mà giấu không nói với con kia. Cha mẹ trách con vì những khuyết điểm, con cũng có lúc cười cha mẹ về những sự sai lầm. Nếu với cách nhìn kiểu phong tục xưa, chắc sẽ thấy gia đình tôi không có chút lễ nghĩa trên dưới nào.

P. 463 - Phẩm hạnh và gia phong - Phúc ông tự truyện

Không phân biệt đối xử giữa con trai và con gái

Tôi có chín người con, nhưng thực tế không hề có sự phân biệt yêu ghét, khinh trọng. Tất cả có bốn con trai và năm con gái. Tôi tuyệt nhiên không thấy sự khác nhau nào ở đấy cả. Người ta, khi sinh được con trai thì vui mừng ra mặt, khi sinh con gái, nếu không có bệnh tật gì cũng vui một chút, nghĩa là tự nhiên có một sự đối xử nặng nhẹ khác nhau. Nhưng với tôi, không thể có chuyện ngốc nghếch như thế. Con gái thì có gì là xấu? Dù cả chín con tôi đều là gái, tôi cũng không lấy làm tiếc. Chỉ có điều, bây giờ tôi có bốn con trai và năm con gái, nên nghĩ như thế là cân bằng, vậy thôi.

Con trai hay con gái, con lớn hay con nhỏ, tôi đều thương tự đáy lòng như nhau, không hề có một sự phân biệt nhỏ nào. Một nhà đạo đức đã chẳng nói một điều cao cả rằng, trong khi đối xử với con người phải "Nhất thị đồng nhân" đó sao? Hơn nữa, với các con do chính mình sinh ra mà không "nhất thị đồng nhân" được thì quả là tệ hại.

P. 464 - Phẩm hạnh và gia phong - Phúc ông tự truyện

Không nói với người khác về chuyện riêng tư

... Tôi không nghĩ là sẽ mượn trí tuệ, suy nghĩ của ai, cũng không nhận mệnh lệnh của ai mà luôn tin rằng, con người và vạn sự đều có thiên mệnh, chỉ có điều phải thật nỗ lực, tìm đủ mọi phương cách, mở rộng quan hệ xã hội, bỏ qua mọi sự yêu ghét. Tôi quan hệ rộng, nhưng tuyệt đối không phân biệt yêu ghét. Có lúc khuyên bảo người khác, khi lại cần ở họ một sự đồng tình, nhưng nếu như ý muốn đó của mình không thành, tôi cũng không tiến thêm, không tâm sự cùng ai hơn nữa mà quay về một mình trong yên tĩnh để suy nghĩ. Không dựa dẫm vào người khác là bản nguyện của tôi. Suy nghĩ này có trong mình từ bao giờ, tôi không nhớ nữa, nhưng từ nhỏ đã luôn chú ý như vậy. Cũng không hẳn là chú ý mà đã thành một thói quen.

P. 445 - Về tình hình kinh tế của gia đình và bản thân - Phúc ông tự truyện

Dù thế nào cũng không kêu ca phàn nàn

Thêm nữa, tôi có thể đoán được mọi người bên ngoài nghĩ về mình như thế nào và ý nghĩ ấy không phải là không có lý. Bởi vì, từ thời trẻ tôi đã không bao giờ phàn nàn về những khó khăn của mình. Tôi chưa bao giờ để buột ra khỏi miệng những câu kiểu như: "Việc nhà nhiều mối phải chi tiêu, túng bấn quá!" hay "Năm nay gặp tai họa bất ngờ thế này, không biết xoay sở ra sao".

Trong con mắt của tôi, những người ở ngoài đời rất lạ lùng. Nhiều người trong số họ chỉ hơi một chút là đã kêu ca túng bấn quá, cấn tiền quá, rằng lực bất tòng tâm, rằng mọi việc không theo như ý. Không hiểu có phải họ nói là để ngỏ ý vay tiền hay chỉ là câu đầu môi, nói để lấy chuyện làm quà hay không, mà qua cách nhìn nhận của tôi, đó là điều không thể lý giải được. Chuyện mình có tiền hay không cũng không liên quan gì đến người khác. Chẳng có gì ngu ngốc hơn việc đem cả những chuyện của riêng mình nói với người ngoài.

Theo cách sống của tôi, nếu không có tiền không tiêu nữa. Nếu có tiền cũng không bao giờ tiêu xài hoang phí. Phải chi tiêu nhiều hay ít cũng không bao giờ nhờ vả đến người ngoài. Nếu không muốn tiêu thì không tiêu. Nếu muốn tiêu thì tiêu. Và tôi chưa bao giờ có ý định bàn với ai cũng như chưa bao giờ có ý định tham dự vào chuyện của ai. Giàu hay nghèo, khổ cực hay sung sướng cũng một mình chịu, một mình hưởng, dù có thế nào cũng không than vãn, mà bao giờ cũng tỏ ra bình thản, nên từ ngoài nhìn vào chắc thế nào cũng có người cho tôi là kẻ giàu sang. Thế nhưng, tôi không hề quan tâm đến việc có người nghĩ tôi như vậy hay không, dự đoán của họ có đúng hay không, mà lúc nào cũng giữ phong thái đàng hoàng.

Trước đấy, khi Luật thuế thu nhập lần đầu tiên được ban hành đã có một chuyện khá nực cười. Nhân viên thu thuế của quận tên gì đó đến và nói riêng rằng, tôi có lượng tài sản là 700.000 yên, nên phải nộp một khoản thuế tương đương với tài sản ấy. Tôi mới bảo họ: "Anh không được quên lời anh vừa nói đấy! Tôi sẽ cởi trần ra khỏi nhà ngay trước sự chứng kiến của anh, để anh mua lại hộ tôi với giá 700.000 yên. Tôi không thích cách đánh giá bâng quơ, vô căn cứ như vậy, mà muốn mua bán bằng tiền mặt. Theo đó, tôi sẽ kiếm được món lời lớn nhất, kể từ khi cha sinh mẹ đẻ đến nay và suốt đời sẽ được hưởng cuộc sống sung sướng!". Tôi nói và cười sảng khoái.

P. 443 - Về tình hình kinh tế của gia đình và bản thân - Phúc ông tự truyện

Nền giáo dục "Con ngoan - Trò giỏi"

shared from fb Nguyen Tuan Hai.
-----
Có lẽ đây là Slogan không chính thức của cả hệ thống giáo dục của chúng ta bao trùm rộng khắp từ nhà trường cho tới gia đình . Trong suốt mấy chục năm.

Trước tiên phải khẳng định lại , theo quan điểm cá nhân của tôi , đây là một khẩu hiệu chứ không phải là một thứ triết lý. Càng không phải là một hệ giá trị.

Có nên chăng chúng ta cần xem xét lại sự định hướng về giáo dục này?

Có bao giờ bạn nghi ngờ rằng CON NGOAN và TRÒ GIỎI chưa chắc đã tốt. Như mình tưởng.

Hôm nay tôi chính thức dám nghi ngờ nó. Cái khẩu hiệu này.

Chúng ta mong muốn trẻ con đến trường đứa nào cũng phải học giỏi. Sự giỏi đó được thể hiện ở trước tiên là điểm số và sau nữa là thành tích học tập ( thường là các giải thưởng - có lẽ chưa có nước nào cuồng giải như nước ta ).

Mô hình chuyên chọn là một bước đẩy cao nhằm phục vụ mục tiêu giỏi về điểm số và thành tích giải. Học trò ở đây GIỎI. Dĩ nhiên và ta lấy đó làm thước đo cho hệ thống giáo dục. Nhưng thử hỏi là một trường chuyên được đầu tư và học cày bừa mà không giỏi mới là lạ chứ. 1 nền giáo dục tốt là phải làm sao học sinh ở các trường các lớp bình thường cũng phải tốt chứ.

Đấy là chưa nói tới sự nhân bản trong giáo dục là cần nâng đỡ những người yếu kém chứ ko chỉ tập trung vào các cá nhân xuất sắc.

Các cá nhân xuất sắc thì cho dù ở đâu họ cũng xuất sắc.

Những đứa trẻ bình thường thậm chí yếu kém và tật nguyền mới là nhóm thực sự cần được tiếp cận giáo dục tốt nhất.

Hãy nhìn vào cách chúng ta đối xử với người tàn tật là biết ngay mọi thứ đang diễn ra cả trong giáo dục và xã hội.

Chúng ta có nên chạy theo việc phải đào tạo ra những trò giỏi là những thợ giải bài đạt điểm cao hay không?Rõ ràng là không rồi. Chúng ta cần phải đào tạo ra các thế hệ học trò biết suy nghĩ , biết làm việc theo một lối tư duy sáng tạo tìm kiếm cái mới chứ không phải học thuộc và làm theo một lối mòn.

Trẻ con là những người có chính kiến rất đặc biệt và khác lạ. Thứ ý kiến không cần dựa trên hiểu biết quá nhiều hay là thông lệ. Cái này trong phân tâm học thì Freud đã đưa ra từ rất lâu rồi. Và trong lịch sử phương tây điều này đã gây bối rối và hoang mang cho cả một thế hệ phụ huynh khắp Âu châu. Và nó đã tạo ra một cuộc cách mạng về parenting nói riêng và giáo dục nói chung : phải tôn trọng con trẻ.

Vậy một đứa con ngoan là thế nào? Có khác chi là một đứa phải nghe lời cha mẹ. Luôn luôn. Thậm chí còn phải nghe và làm theo ý muốn của cha mẹ.

Chúng không được phép có ý kiến riêng. Chứ chưa nói tới được nói lên ý kiến riêng.

Chúng không có chủ kiến và sống một cuộc đời của người khác. Theo một khuôn mẫu một đồng phục chung.

Cha mẹ Việt cho rằng dạy cho con ngoan là làm chúng hạnh phúc. Các con hãy làm những thứ đúng khuôn phép nhé.

Nhưng nếu nhìn nhận hạnh phúc là được làm chính mình. Là một thái độ cá nhân đối với các giá trị thì chúng ta sẽ thấy đó thật là sai lầm.
Bây giờ đã đến lúc chúng ta cần định nghĩa lại các khái niệm CON NGOAN và TRÒ GIỎI này. Và đưa các hệ giá trị nhân bản trở lại với giáo dục.

Như nó vẫn là thế.

Là tạo ra các cá nhân thú vị và sáng tạo. Biết sống nhân bản. Được trải nghiệm.

Gái ngoan sẽ được lên thiên đường. Gái hư được đi khắp nơi.

Bạn chọn thiên đường hay khắp nơi?

Bài trước: Cách cai sữa cho bé

Popular Now