Journey in Life: 03/27/15

Friday, March 27, 2015

Ii sensei thăm Việt Nam - Mar 2015

cách đây 23 năm :D
Nhớ Nhật Bản quá :)

Anh của ngày 8 tháng 3
Ii sensei thăm Việt Nam - Jan 2015

Những ai đang bắn giết nhau ở Myanmar, và vì sao?

Peace is every step (Amarapura, Myanmar). Photo courtesy Jean-Marie Hullot.

Ngày 17 tháng Ba, chính quyền trung ương Myanmar và Đoàn Điều phối Thỏa thuận Ngừng bắn Quốc gia (NCCT) - nhóm đại diện cho 16 đội quân sắc tộc ở nước này - ngồi xuống cho cuộc đàm phán hòa bình ở Yangon, thành phố lớn nhất và là thủ đô thương mại của nước này. Đây là vòng thứ bảy của các cuộc đàm phán hòa bình chính thức, mặc dù các nhà đàm phán của cả hai bên đã gặp không chính thức hơn 200 lần trong vài năm qua. Mục đích của các cuộc đàm phán là một lệnh ngừng bắn trên toàn quốc (các lệnh ngừng bắn song phương đã được thoả thuận giữa chính phủ và hầu hết các đội quân sắc tộc, nhưng thường trở nên tồi tệ hơn). Các nhà đàm phán luôn hào hứng nói với các phóng viên rằng chỉ còn một vài điểm bất đồng, và một thỏa thuận quốc gia sẽ sắp thành hiện thực. Tuy nhiên, những sự kiện gần đây khiến tuyên bố này khó tin hơn thường lệ. Trong khi các nhà đàm phán thỏa thuận ở Yangon, giao chiến ác liệt vẫn tiếp tục diễn ra ở khu vực cực đông bắc của đất nước; kể từ khi cuộc xung đột này bắt đầu, ngày 9 tháng Hai, theo thông báo đã có gần 200 người chết và hàng chục ngàn người bị mất nhà cửa. Vậy, những ai đang bắn giết nhau ở Myanmar, và vì sao?

Kể từ khi giành được độc lập từ Vương quốc liên hiệp Anh và Bắc Ireland vào năm 1948, nhiều nhóm sắc tộc thiểu số của nước này, bao gồm hơn 30% dân số của đất nước, đã chiến đấu với chính quyền trung ương (và đôi khi bắn giết lẫn nhau) gần như liên tục. Tại trung tâm các cuộc xung đột này là những lời cam kết được ghi trong Hiệp định Panglong. Với chữ ký của ông Aung San, lãnh đạo phong trào độc lập của nước này (và là cha của bà Aung San Suu Kyi, một nghị sĩ và nhà hoạt động dân chủ lâu năm), cũng như đại diện các sắc tộc Kachin, Chin và Shan, Hiệp định hứa hẹn sự tự chủ rộng rãi trong các khu vực dân tộc thiểu số của đất nước và tuyên bố rằng một "Nhà nước Kachin độc lập ... là điều mong muốn". Chính phủ nước này chưa hề thực hiện lời hứa nào. Một số đội quân sắc tộc tự tài trợ thông qua những hoạt động bất hợp pháp (như khai thác gỗ, sản xuất ma túy, buôn lậu vũ khí, "thu thuế" người dân địa phương), nhưng có nguồn gốc từ những lời hứa không được đáp ứng này. Thein Sein, Tổng thống Myanmar, nói rằng ông muốn một lệnh ngừng bắn đạt được thoả thuận và các cuộc đàm phán chính trị để quyết định tương lai đất nước được tiến hành tốt cho tới các cuộc bầu cử Tháng Mười Một này, nhưng những điểm tắc nghẽn vẫn còn: chủ yếu liên quan đến quân đội (chính quyền trung ương muốn các đội quân sắc tộc tập hợp lại thành một quân đội quốc gia duy nhất), kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên và mức độ tự chủ được giành cho các tiểu bang dân tộc thiểu số.

Cuộc xung đột gần đây nhất bùng nổ khi một lãnh đạo quân nổi dậy tộc người Kokang lưu vong từ lâu phát động những cuộc tấn công bất ngờ vào các vị trí quân đội Miến Điện gần Laukkai, thủ phủ của vùng Kokang ở cực đông bắc của nước này, gần biên giới Trung Hoa. Người Kokang gốc Trung Hoa không nằm trong số 16 nhóm thuộc Đoàn Điều phối Thỏa thuận Ngừng bắn Quốc gia, và có lẽ chiến đấu để giành một ghế trên bàn đàm phán; chính phủ ban đầu phản đối đàm phán với người Kokang, nhưng sự phản đối này có lẽ đang trở nên mềm dần. Dù chính phủ luôn miêu tả cuộc xung đột này là bị cô lập và nhỏ, nhưng nó dường như ngày càng khốc liệt hơn. Một vụ ném bom đi lạc xuyên biên giới đã giết chết bốn nông dân ở miền nam Trung Hoa. Có lẽ đáng lo ngại nhất, nó đã thu hút những đội quân sắc tộc khác vốn từ lâu bất mãn với chính quyền trung ương, bao gồm người Kachin, Palaung và Arakan. Đồng thời, lực lượng chính phủ đã đụng độ với các sinh viên biểu tình đòi giáo dục ở trung tâm Miến Điện.

Hai kết luận có thể rút ra từ những cuộc giao tranh này. Đầu tiên, con đường hòa bình không hề thẳng tắp hay suôn sẻ. Myanmar chưa bao giờ có một chính quyền trung ương mạnh, và những gì chúng ta đang thấy hiện nay ở cực đông bắc là công việc xây dựng nhà nước chưa được hoàn thành. Quá trình này có thể khó chịu, nhưng cần thiết - một nhà nước hoạt động được, mạnh mẽ phải có độc quyền về bạo lực trên toàn lãnh thổ - và sẽ dẫn đến sự ổn định chính trị lớn hơn và lâu dài hơn. Khả năng thứ hai là con đường hòa bình bị tắc nghẽn. Quá trình này đã tiến xa tới mức có thể dựa trên những lời hứa mơ hồ về hành động tương lai; phá vỡ sự bế tắc giữa chính quyền trung ương và đội quân cuối cùng sẽ đòi hỏi những nhượng bộ thực sự mà cả hai bên cho đến nay không sẵn sàng thực hiện. Nếu sự không khoan nhượng này tiếp tục, thì những gì đang xảy ra ở Kokang có thể lan ra toàn bộ phần còn lại của đất nước. Liệu đây là cơn bão trước khi lặng gió hay một cơn gió trước khi giông bão sẽ trở nên rõ ràng hơn trong những tháng tới.

Sơn Phạm
The Economist

"Bunny boiler" nghĩa là gì?

Chỉ thoáng chút buồn khi phải yêu đơn phương. Photo courtesy ::Nahyo::.

'Bunny boiler' có từ bunny là con thỏ và boil là luộc. Cụm từ này xuất xứ khi bộ phim Fatal Attraction ra đời năm 1987, trong đó một cô gái theo đuổi người tình cũ tới mức ám ảnh, và có lúc đã luộc chín con thỏ cưng của con gái của người yêu cũ; và do đó có nghĩa là người đàn bà theo đuổi người tình đã hắt hủi mình tới mức trở nên ám ảnh và nguy hiểm (an obsessive and dangerous female, in pursuit of a lover who has spurned her).

Ví dụ
The classic that spawned the term "bunny boiler" wasn't just a cautionary tale (be careful what you wish for, don't take for granted all you have...) -- it could also be seen as a feminist treatise on the dangers of ignoring women and their feelings.

Jun Tang was left heartbroken after boyfriend Wu Hsia (21) broke up with her and began to date Rong Tsoa. Rather than drowning her sorrows in a bucket of Ben & Jerry's like the rest of us, she decided to try and win him back and spent the next three months pestering Hsia to change his mind. Obviously, this didn't go down well with Tsoa, who urged her new boyfriend to cut ties with his 'bunny boiler' ex. According to the Irish Mirror, he decided to meet with both women to discuss the situation but things took a drastic turn when Tang jumped into a river and called her ex to come to her rescue...

Phạm Hạnh



Bài trước: "Unrequited love" nghĩa là gì?

"Unrequited love" nghĩa là gì?

Mãi yêu đơn phương. Photo courtesy Henadz Freshphoto.ru.

'Unrequited love' có từ unrequited là không được đáp lại, không được đền đáp -> cụm từ này nghĩa là tình yêu không được đáp lại, tình yêu đơn phương.

Ví dụ
The history of pop and rock music is strewn with songs of unrequited love.

Unrequited love can drive people toward self-destructive behavior, such as stalking. I know this from my own intense crush on a guy I met in grad school. At first, the possibility of love gave me extra energy, which I channeled into a novel I’d been writing. But once it became clear that the object of my affection wasn’t going to leave his long-distance girlfriend for me, I fell apart. I called and e-mailed him repeatedly — and even showed up at his apartment unexpectedly; he threatened to call the cops on me...

Although unrequited love is extraordinarily painful, Phillips says it can also have a beneficial side. She recounts the story of Diane, whose crush on a co-worker from Mexico prompted her to end a bad relationship, learn Spanish, redecorate her home and plant zinnias (cây cúc) in her yard. She didn't get the guy, but she did move forward.

Phạm Hạnh

"Old-school" nghĩa là gì?

Thời smartphone mà vẫn phải tiếp thị kiểu cũ, mệt quá. Photo courtesy Alexandre Normand.

'Old-school' nghĩa là có ý nghĩ cổ hủ, lạc hậu, không hợp thời (having old-fashioned ideas).

Ví dụ
Mario Schlosser: Taking Advantage of Old-School Advertising: As technologists, talking to prospective members over the phone is decidedly old-school. But for us, it is an indispensable part of our product development — every tech company would agree that your product is your best marketing tool.

There’s nothing intrinsically wrong with a large menu with several choices of sides, sauces and even non-traditional things like BBQ nachos. But sometimes the urge for some good, old school 'cue takes over, and I crave the kind of place you walk into, approach the counter, and you get to watch your order being sliced and chopped.

How an Old-School Handyman Used an App to Repair His Business? Gonzales discovered Breezeworks, an iOS and Android micro-business organizing program. For a monthly fee of $20, the app helps mobile solopreneurs, small-business operators and franchisees (up to 20 users) manage scheduling, appointments, client and internal communications, invoicing, payment processing (via a dongle that plugs into a smartphone to accept credit cards) and bid and job status.

Phạm Hạnh

Vì sao Singapore thành công về kinh tế?

địa điểm chiến lược, kêu gọi đầu tư nước ngoài, chính phủ tinh gọn, trong sạch.



First, its strategic location and natural harbour.
Second, under Mr Lee, Singapore welcomed foreign trade and investment.
Third, the government was kept small, efficient and honest.

Bê tông Việt Hàn

ở Google+, thấy bạn để ảnh quảng cáo hay, cũng là một idea -> quảng cáo giúp bạn :)
-----
BÊ TÔNG VIỆT HÀN
Niềm tin cho mọi công trình
Chuyên cung cấp bê tông tươi, bê tông thương phẩm trong địa bàn Hà Nội và các tỉnh phụ cận.

Mọi chi tiết vui lòng liên hệ trực tiếp:
Hotline: 0985.296.586


Bài trước: Hình xăm nhỏ đẹp quyến rũ, cá tính dành cho bạn gái

Ông biết tôi là ai không?

hay "Mày biết tao là ai không?"
by Bùi Bảo Trúc, shared from Sự chuyển đổi Trái đất.
-----
Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : "Ông biết tôi là ai không?"

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút "hào quang" vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.

Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.

Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.

Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : "Cô biết tôi là ai không?" (Do you know who I am ?).

Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.

Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: "Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112."

Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.

Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : "Đ.M. mày"( F,,k you).

Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : "I'm sorry, sir, but you'll have to stand in line for that, too".( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)

Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

Bảng hiệu quảng cáo ngoài trời hiện đại


rất phong cách... :D

Bài trước: Người Nhật học hành thế nào?