Journey in Life: 04/16/15

Thursday, April 16, 2015

"Buy into" nghĩa là gì?

If only... Photo courtesy Sam Felder.

'Buy into' nghĩa là hoàn toàn tin tưởng, không hồ nghi điều gì (to believe in, especially wholeheartedly or uncritically).

Ví dụ
How to get your executives to buy into innovative IT projects.

Will metro Detroit suburbs buy into regional transit?

“I’ve gone along with the president on this, and I bought into his dream,” a Republican senator told Condi. “At this stage of the game, I just don’t think it’s going to happen.” Afterward Condi came to see me in the Oval Office. “We’ve got a tough sell on this, Mr. President,” she said.

Phạm Hạnh

Sở Giao dịch chứng khoán Việt Nam nên đặt ở đâu?

shared from Giang Le.
-----
Theo như bài này VN-Index chỉ bao gồm các cổ phiếu niêm yết trên HOSE còn các công ty trên HNX dù có lớn đến đâu cũng không được cho vào rỏ tính index này:

"Đã đến lúc, nếu lấy VN-Index làm chỉ số chuẩn cho chứng khoán Việt Nam, thì phải có các quy định mang tính bắt buộc, cụ thể về quy mô, điều kiện niêm yết của riêng từng sàn. Không nên để những công ty vốn điều lệ 80-100 tỉ đồng ở Hose, trong khi trên HNX nhiều doanh nghiệp tương đối tầm cỡ, vốn hàng ngàn tỉ đồng, lại không được tham gia vào giỏ Index."

Nếu điều này đúng thì VN-Index hiện tại phải là HOSE-Index chứ. Còn nếu VN-Index không đại diện thì lập ra một index khác cho các công ty cả trên HOSE lẫn HNX, kiểu như Dow Jones hay Euro-Stoxx thôi chứ khó gì.

Btw, hồi HNX mới thành lập tôi đã không tán thành việc phân tán các sàn giao dịch vì xu hướng trên thế giới từ hơn 20 chục năm nay là các sàn sáp nhập vào nhau do trading ngày càng được tự động hóa. Lúc đó tôi đoán HOSE với HNX rồi sẽ có lúc sáp nhập, nhưng không ngờ lại sớm như vậy. Tôi đồng ý với bài viết là vị trí của sở giao dịch hợp nhất ở đâu thực ra không quan trọng lắm. Tuy nhiên tôi nghiêng về phương án đặt ở SG, càng xa trung tâm chính trị càng tốt.
-----
Nói thêm về kế hoạch sáp nhập 2 sàn HNX và HSX. Năm ngoái tôi đã viết vài dòng về kế hoạch này và cho rằng vị trí sàn hợp nhất đặt ở đâu không quan trọng lắm dù tôi vẫn luôn prefer đặt ở SG vì nó xa trung tâm chính trị. Với tôi đặt sàn hợp nhất ở HN để tiện quản lý thực ra là điều nên tránh. Chưa kể khả năng dễ bị lobby và tham nhũng, rồi vấn nạn revolving door dễ xảy ra hơn khi trung tâm chính trị và tài chính nằm cùng một thành phố, những trung tâm chính trị thường quan liêu và bảo thủ sẽ là trở ngại cho sự phát triển thị trường năng động.

Xét về mặt trading vì hình thức open-outcry chắc chắn sẽ được thay hoàn toàn bằng electronic trading, vị trí vật lý của sàn giao dịch sẽ không quan trọng, trừ khi VN xuất hiện HFT mà chắc chắn sẽ còn rất lâu. Như vậy lựa chọn địa điểm của sàn hợp nhất phải chú trọng vào transition costs. Nếu đa số các hoạt động trading đã và đang được thực hiện ở SG thì dịch chuyển ra HN sẽ gây ra tổn thất không đáng có nguồn lực xã hội. Chưa kể những đầu tư cơ sở vật chất của HSX trong thời gian qua sẽ bị lãng phí như bài báo của TBKTSG đã chỉ ra.

Xét về mặt các nhà đầu tư/công ty niêm yết và nền kinh tế nói chung, địa điểm vật lý của sàn giao dịch cũng không quá quan trọng. Cái chính là các dịch vụ tài chính liên quan đến đầu tư và huy động vốn (brokerage, investment banking, fund management...) phải tập trung ở trung tâm kinh tế chứ không phải trung tâm chính trị để giảm transaction costs. Nếu nhìn nhận việc dịch chuyển sàn giao dịch ra HN như một cố gắng của policy makers nhằm xây dựng HN thành một trung tâm tài chính, cạnh tranh hay thay thế SG, thì chí ít trong ngắn hạn và trung hạn sẽ không có lợi cho tổng thể nền kinh tế vì trung tâm kinh tế vẫn nằm ở phía Nam.

Tôi không rõ lập luận của những người đề xuất chuyển sàn hợp nhất ra HN như thế nào, nếu họ công khai tôi sẵn sàng tranh luận. Còn nếu họ không đưa được lý do gì thuyết phục thì chính phủ nên cân nhắc cẩn thận đề xuất dịch chuyển đó. Với tôi nó không chỉ là "nước mắt chứng khoán" mà là lợi ích lâu dài cho nền kinh tế và hệ thống tài chính quốc gia. Đừng vì một vài lợi ích cá nhân hay tư tưởng vùng miền cục bộ mà đưa ra một quyết định sai lầm về mặt kinh tế.

Bức ảnh giao thông hỗn loạn ở Sài Gòn đoạt giải quốc tế HIPA ở Dubai

shared from SBTN.
-----
Bức ảnh Nguyễn Minh Tân chụp cảnh giao thông ở ngã tư Nguyễn Văn Cừ - Trần Hưng Ðạo - Sài Gòn vào lúc chạng vạng tối rối loạn, mạnh ai nấy đi đã giúp anh đạt giải thưởng này. Nhiều nhà báo quốc tế nói với anh Tân rằng, họ thấy bức ảnh này rất lạ. Nó tạo cho họ cảm giác giao thông xe máy Việt Nam hỗn loạn và dường như mất kiểm soát. Sự lạ lẫm, ánh sáng đèn ngược xuôi trong tấm hình đã làm nên giải thưởng nhiếp ảnh trong mắt bạn bè quốc tế. Nhưng có lẽ, bất kỳ người Việt Nam nào nhìn vào bức ảnh này cũng ngán ngẩm. Bởi đó là thực trạng như cơm bữa, ở mọi lúc mọi nơi, mà hàng ngày họ phải đối diện ở các đô thị lớn, nhất là Hà Nội và Sài Gòn.


Chính nhân quân tử

-----

Sau khi Công Tôn Toản bại trận tự sát, Triệu Vân bôn ba dặm trường đi tìm Lưu Bị, có lần trời tối mà không tìm được quán trọ, đành xin tá túc qua đêm ở nhà một thiếu nữ đẹp. Để nàng yên tâm, Vân vội vàng trấn an:

- Cô nương đừng lo, tại hạ là chính nhân quân tử!

Nói xong Vân lên giường ngủ một mạch. Sáng ra, đang ngồi rửa mặt ở bờ giếng thì thấy một đàn gà vây quanh, Vân thắc mắc:

- Sao cô nương nuôi nhiều gà trống thế mà chỉ có một con mái?

- Trống đâu mà trống, toàn chính nhân quân tử cả đấy! - Thiếu nữ hậm hực đáp.
-----
giá anh cứ giở thói... Sở Khanh cho rồi :D

Phá giá

shared from Nguyen Duc Thanh.
-----
Một nhóm người mẫu tại TP HCM đang đứng trước nguy cơ bị khởi kiện vì bán phá giá. Được biết, trong giai đoạn kinh tế tăng trưởng chậm lại, nhiều người mẫu đã liên tục tự động hạ giá, đe dọa nghiêm trọng sự ổn định của phân khúc thị trường này.

"Tôi cho rằng mức giá đang hướng tới ngưỡng chặn 1000 USD cho một sản phẩm nguyên chiếc. Nếu ngưỡng chặn này bị phá vỡ, tôi e rằng chất lượng của nguồn cung sẽ giảm trong dài hạn, vì giá bán đang thấp hơn chi phí khấu hao và bảo trì. Độ dài trung bình của chân sẽ giảm và điều đó làm thay đổi ý thức thẩm mỹ của giới trẻ." Một nhà kinh tế giấu tên, lo lắng chia sẻ cùng báo giới.

Mặc dù hiện tượng bán phá giá đang xói mòn nghiêm trọng thu nhập của nhiều hội viên, nhưng cho đến nay Hiệp hội Người mẫu vẫn chưa đưa ra một phát ngôn chính thức nào để bảo vệ các thành viên của mình.


Loài người muốn gì?

Bạn muốn biết một câu thần chú làm ngưng những cuộc cãi lộn, làm tan bất bình, gây thiện cảm và xúi giục người khác chăm chú nghe bạn không?

Có?... Tốt lắm. Đây, câu đó đây. Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông".

Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Xin bạn đừng ngại rằng nói như vậy mà không thành thật đâu, vì nếu ở vào địa vị người khác, tự nhiên bạn cũng sẽ hành động như họ.

Như tên tướng Al Capone chẳng hạn. Nếu bạn đã chịu cái di truyền về thể chất như y, nhận được một giáo dục như y và chịu những ảnh hưởng như y, thì bây giờ bạn cũng như y, cũng đương nằm nơi y đang nằm, nghĩa là trong khám. Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy.

Bạn không phải là một con rắn hổ chẳng hạn, thì cái lẽ độc nhất là bởi các cụ nhà là người chứ không phải là rắn hổ. Nếu những tín ngưỡng của bạn không cho bạn thờ con bò hay con rắn, chỉ do bạn không sanh trưởng trong một gia đình ấn Độ, trên bờ con sông Brahmapoutra.

Vậy bạn được như bây giờ, có gì cho bạn đáng tự phụ? Người khác ra sao, đừng chê người ta. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Trái lại, nên thương họ. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Bạn nên nói như John Wesley khi ông thấy một người say rượu lảo đảo ngoài đường: "Nếu trời không thương, thì ta cũng đã như người này".


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Lời khuyên trẻ em cẩn thận với đốt lửa trại

Một trong những sự giải trí mà tôi ưa nhất, là bách bộ hoặc cưỡi ngựa dạo chơi trong khu rừng gần nhà tôi. Tôi thích cây sồi lắm. Cho nên tôi đau lòng thấy mỗi năm những cây đó bị những đám cháy tàn phá, không phải do tàn thuốc mà do sự vô ý của tụi con nít chơi nghịch trong rừng, bắt chước dân lạc hậu, xếp đá làm ông táo để nấu nướng. Có khi cháy lan rộng, đến nỗi phải kêu lính chữa lửa tới.

ở ven rừng, có tấm bảng dọa phạt vạ hoặc bỏ tù những kẻ nào vô ý làm cháy rừng, nhưng bảng đặt ở một nơi ít người đi tới, khách du lịch khó thấy được. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục. Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y. Thấy vậy, tôi phải đích thân làm công không cho chính phủ.

Ban đầu, mỗi khi tôi thấy một đám thanh niên đốt lửa cắm trại, tôi vội chạy lại, lo sợ cho những cây quý của tôi. Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng. Nghĩa là tôi nói cho họ giận, không cần tự đặt vào quan điểm của họ. Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Và có lẽ, họ chỉ đợi tôi quay lưng đi để nhóm lửa lại, đốt cả khu rừng cho đỡ tức.

May thay, lần lần tôi hiểu được bản tính con người và trở nên lịch thiệp hơn, hiểu người hơn, đại lượng hơn. Cho nên khi thấy một bọn trẻ quây quần chung quanh ngọn lửa trại, tôi lại gần nói:

"Vui không các em?... Các em nấu món gì đó?... Hồi nhỏ tôi cũng như các em, cũng thích đốt lửa trong rừng lắm. Mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn thích nữa... Nhưng các em cũng biết: đốt lửa ở đây nguy hiểm lắm... Anh biết, các em có ý tứ, cẩn thận lắm. Nhưng có nhiều kẻ vô ý hơn các em. Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập. Rồi lửa bén tới lá khô, leo lên cây. Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây... Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu... Thấy các em chơi giỡn, anh vui lắm. Nhưng các em nên dẹp những lá khô này đi, cho nó khỏi bén cháy. Rồi khi đi về, nhớ lấy nhiều đất phủ lên bếp nhé? Các em nghe chứ? Và lần sau, các em nên làm bếp tại đằng xa kia, chỗ lấy cát kia. Như vậy không nguy hiểm... Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Chào các em... và chúc các em chơi vui nhé!''.

Kết quả thiệt khác hẳn với lần trước. Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi. Không càu nhàu, không oán hờn gì hết, vì tôi không bắt chúng vâng lời tôi, tôi xin chúng hợp tác với tôi, chúng hành động là tự ý chúng. Lần này hai bên đều hài lòng vì tôi đã biết trọng quan điểm của chúng.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Sếp tự giảm 90% lương để nhân viên có thu nhập khủng

Thay vì ăn lương 1 triệu USD mỗi năm, Dan Price - CEO và là nhà sáng lập của Gravity Payments chấp nhận "bằng vai phải lứa" với các nhân viên của mình khi tự động cắt giảm thù lao của bản thân xuống còn chỉ 70.000 USD/năm, nhằm đảm bảo kế hoạch tăng lương tối thiểu toàn công ty lên 70.000 USD/năm trong vòng 3 năm tới (sau khi đọc một bài nghiên cứu về hạnh phúc rằng những người có lương ít hơn 70.000 usd/năm thì khi có thêm tiền sẽ mang lại khác biệt lớn trong đời họ).

Nước Mỹ là một trong những nước có bất bình đẳng thu nhập nhất thế giới, CEO có thu nhập gấp gần 300 lần nhân viên bình thường, cao hơn quá nhiều so với mức 20-1 theo ông trùm J. Pierpont Morgan trong Thời kỳ Vàng son (Gilded Age) và chuyên gia hàng đầu thế giới về tư vấn quản trị Peter Drucker.

Ý tưởng của CEO Price đến từ nhà tâm lý học được giải Nobel - Daniel Kahneman: hạnh phúc cảm xúc - được định nghĩa như là "chất lượng cảm xúc của trải nghiệm hàng ngày của một cá nhân, tần suất và cường độ của các trải nghiệm vui, căng thẳng, buồn bã, giận dữ, và tình cảm khiến cuộc sống của một người dễ chịu hay khó chịu" - tăng cùng với thu nhập, nhưng chỉ đến một mức thôi, và mức đó là khoảng 75.000 USD một năm.

-----
The idea began percolating, said Dan Price, the founder of Gravity Payments, after he read an article on happiness. It showed that, for people who earn less than about $70,000, extra money makes a big difference in their lives.

His idea bubbled into reality on Monday afternoon, when Mr. Price surprised his 120-person staff by announcing that he planned over the next three years to raise the salary of even the lowest-paid clerk, customer service representative and salesman to a minimum of $70,000.

... The happiness research behind Mr. Price’s announcement on Monday came from Angus Deaton and Daniel Kahneman, a Nobel Prize-winning psychologist. They found that what they called emotional well-being — defined as “the emotional quality of an individual’s everyday experience, the frequency and intensity of experiences of joy, stress, sadness, anger, and affection that make one’s life pleasant or unpleasant” — rises with income, but only to a point. And that point turns out to be about $75,000 a year.

Để sáng kiến của mình được sếp chấp thuận

Hồi ông Wilson làm Tổng thống Mỹ quốc, đại tá House đã có rất nhiều ảnh hưởng trong các quyết định của Tổng thống cả trong phạm vi quốc gia lẫn quốc tế. Trong những vấn đề quan trọng nhất. Tổng thống Wilson cũng thường nghe theo đại tá House nhiều hơn cả những nhân viên trong văn phòng Ngài.

Đại tá làm cách nào có ảnh hưởng tới bực đó? Ta nay được biết rõ nhờ đại tá đã kể tâm sự với một người bạn thân như sau: "Khi tôi muốn cho Tổng thống theo ý kiến tôi, tôi làm như vô tình tỏ ý đó ra trước mặt Ngài; tôi gieo hạt giống đó vào trong trí Ngài, và chỉ nói thoáng qua đủ để Ngài nghe thấy và suy nghĩ tới. Lần đầu tiên vì bất ngờ mà tôi thấy giá trị của phương pháp đó: Một bữa, tôi thăm Ngài tại Bạch Cung, tôi bày tỏ một chính sách cần phải áp dụng liền, nhưng xem ý Ngài không thuận. Ít ngày sau, trong một bữa cơm chiều, tôi hết sức ngạc nhiên nghe Ngài đưa đề nghị của tôi ra, nhưng bày tỏ hoàn toàn như do sáng kiến của Ngài mà ra vậy!".

Lúc đó, đại tá có la lên: "Thưa Tổng thống, thì chính tôi đã khuyên Ngài như vậy không?". Ai kia chứ đại tá House thì không khi nào ngu dại vậy. Ông không cần ai khen ông hết; ông chỉ muốn sao có kết quả là được. Cho nên ông để cho Tổng thống Wilson tưởng rằng chính Ngài đã có quyết định đó. Hơn nữa, trước công chúng, ông còn tuyên bố cho mọi người biết chính Tổng thống đã có sáng kiến mới mẻ ấy.

Chúng ta nên nhớ rằng những người mà ngày mai chúng ta sẽ gặp, cũng có những nhược điểm như Tổng thống Wilson... và ta nên thi hành những phương pháp của đại tá House.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Để dễ dàng bán được xe ôtô cũ

Một người bán xe hơi cũ theo học lớp giảng của tôi, cũng dùng phương pháp đó để bán một chiếc xe hơi cho một mối hàng người xứ Tô Cách Lan. Chỉ đã đủ kiểu xe mà khách hàng chẳng vừa ý chiếc nào hết: xe này hở quá, xe kia kín quá, chiếc thì cũ quá, chiếc thì mắc quá, chiếc quái nào cũng mắc quá... Thất vọng, người bán xe lại hỏi ý những bạn theo học lớp giảng của tôi.

Chúng tôi khuyên nên bỏ ý muốn làm cho khách hàng tin theo mình. Nên để cho y tự định đoạt lấy. Đừng tỏ ý kiến của mình ra nữa, trái lại nên hỏi ý kiến của y... Làm cho y tin rằng chính y quyết định chớ không phải ta xúi y.

Người đó theo lời. Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc.

Khi khách hàng tới, người bán xe hỏi: "Ông giúp tôi được một việc không? Tôi biết ông sành về việc mua bán xe hơi lắm. Ông xét và thử giùm chiếc xe này giúp tôi. Và xin ông cho biết, theo ý ông, chừng bao nhiêu tiền thì nên mua".

Mặt khách hàng tươi như hoa. Người ta đã phục tài y, lại hỏi ý kiến y. Y lái xe đi thử một vòng lớn, trở về tuyên bố: "Nếu có thể mua với giá 5.000 đồng thì nên lắm. Giá đó hời".

- Thưa ông, nếu tôi mua được giá đó rồi để lại hầu ông, ông chịu không?

- 5.000 đồng? Thì chịu liền chứ còn gì nữa!

Chiếc xe bán được tức thì vì chính khách hàng đã tự tính giá lấy.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Để đề cử được chấp nhận

Khi ông Theodore Roosvelt còn làm Thống đốc tỉnh Nữu Ước, đã làm được một thủ đoạn kỳ dị; ông dùng cách ôn hòa khiến thủ lãnh các đảng chánh trị trong tỉnh vui lòng tán thành những cải cách mà trước kia họ phản kháng kịch liệt.

Đây là phương pháp của ông: khi có một ghế quan trọng nào trống, ông mời hết các nhà thủ lãnh lại hỏi, theo ý nên tiến cử ai. Ông Roosevelt nói: "Trước hết, họ được cơ hội tiến cử một đảng viên lão luyện của họ, cho đảng họ thêm vây cánh trong chánh phủ. Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách.

Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm. Tôi trả lời có lẽ người đó không làm hài lòng sự mong đợi của dân chúng và như vậy dân tình sẽ thất vọng mất; nên tìm một người khác tài năng và tư cách đủ hơn hết để giữ địa vị đó.

Lần thứ ba, họ tiến cử một người khá hơn nhiều, nhưng vẫn chưa được như ý.

Tôi cảm ơn họ và yêu cầu họ gắng sức một lần cuối cùng nữa. Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Tôi hoan hỉ nhận lời và cám ơn họ đã giúp tôi rất đắc lực. Tôi để họ tin rằng họ đã toàn quyền tiến cử. Rồi tôi chỉ cho họ thấy rằng tôi đã chiều lòng họ, và tôi tin họ sẽ tận tâm báo đáp tôi trong dịp khác.

Và để trả ơn tôi, họ đã tán trợ những cải cách triệt để của tôi về pháp chế".

Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ. Mỗi lần ông bổ dụng một người vào một địa vị quan trọng, ông để cho thủ lãnh các đảng chính trị tưởng rằng chính họ đã lựa người đó.


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Để bán tranh đắt khách

Như trường hợp của ông Eugène Wesson. Ông đã mất ăn hoa hồng hàng ngàn mỹ kim rồi mới hiểu được chân lý đó. Ông là một nghệ sĩ vẽ kiểu cho các nhà sản xuất vải bông và kiểu áo. Đã ba năm, ông kiên tâm xin giúp kiểu cho một nhà chế tạo quan trọng nhất ở Nữu Ước. Nhà chế tạo đó vẫn tiếp ông, nhưng không bao giờ mua giúp ông một kiểu nào hết, chỉ ngắm nghía kỹ những bức vẽ của ông rồi nói:

"Anh Wesson, những kiểu bữa nay không dùng được".

Sau nhiều lần thất bại, ông Wesson hiểu rằng phương pháp của ông dở, và ông đã theo vết xe của người khác rồi. Ông nhất định đi đường khác.

Ít lâu sau, ông nảy ra một ý. Lựa năm sáu bức phác họa còn dở dang, ông chạy lại nhà chế tạo và nói: "Thưa ông, tôi muốn xin ông giúp tôi một việc. Tôi có vài bức vẽ phác đây; xin ông cho biết tôi nên thêm bớt ra sao để được vừa ý ông".

Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa".

Ông Wesson nghe lời, ba ngày sau trở lại, vâng theo chỉ bảo của nhà chế tạo, về nhà vẽ theo ý ông ta. Kết quả: tất cả những kiểu đó đều được thu nhận.

Từ đó trở đi, ông Wesson luôn luôn được lãnh vẽ kiểu theo ý nhà chế tạo.

Nhà nghệ sĩ đó nói:
"Tôi hiểu tại sao trong hàng năm trời, tôi đã thất bại. Là vì tôi muốn xui ông ấy mua những bức vẽ, mà tôi cho rằng hợp ý ông. Phải làm ngược lại như vậy mới được. Bây giờ tôi hỏi ý trước; nên ông có cảm tưởng rằng chính ông đã sáng tạo ra kiểu mà quả có vậy thiệt. Tôi không cần phải mất công bán kiểu của tôi, mà chính ông tìm mua những kiểu tự ông đã đặt".


Đắc Nhân Tâm
Nguyễn Hiến Lê dịch

Hành, tỏi, dưa hấu... và tín hiệu tốt đẹp cho nông nghiệp Việt Nam hiện đại

shared from Nguyễn Cảnh Bình.
-----
Cách đây vài năm, có lần tôi nghe được tin trên VTV và VOV là trứng gà, trứng vịt giảm giá, nông dân thua lỗ, có nguy cơ phá sản.. Nhiều người mong nhà nước giúp đỡ, mong đảng và chính phủ quan tâm, mong xã hội ủng hộ và tìm giải pháp.. Tôi kể chuyện này cho đồng chí bạn làm ngành nông nghiệp, đồng chí ý bảo: Thế là tốt đấy cậu ạ. Năng suất lao động các quốc gia khác đã cao hơn Việt Nam rất nhiều. Để sống bằng nông nghiệp, phải tăng quy mô và sử dụng khoa học.. Mỗi con gà có khi chỉ lãi vài nghìn nên chỉ những trang trại nuôi 100.000 con mới có thể sống được. Bò và lợn cũng vậy, giờ đây không còn kiểu các hộ gia đình nuôi chừng vài con bò, vài chục con lợn được. Chi phí quá cao, năng suất thấp, tỷ lệ nạc thấp, trọng lượng thấp.. bla bla.

Dần dần tôi hiểu ra chân lý đó. Tôi nhớ những năm 1990, nhà bạn bè tôi nuôi vẹt Hồng Kông, nuôi chó Nhật... cả nhà nhịn ăn, không dám uống sữa mà dành cho chó. Cả nhà sống nhờ chó.. Thế rồi được vài năm, chó Nhật nhiều quá, giá giảm thê thảm, nên cái loại chó đẹp đẽ, sạch sẽ, bóng bẩy và được cưng chiều hôm qua thì hôm nay lại trở thành một con chó ta đích thị, ăn cơm nguội và canh thừa...

Những vụ hành, tỏi, dưa hấu.. dù gây tổn thất cho người nông dân trong ngắn hạn, nhưng về lâu dài là tín hiệu tốt và là sức ép cho từng hộ gia đình, cho các doanh nghiệp nông nghiệp được hình thành và phát triển.

Chỉ khi lãi từ trồng lúa trở nên quá thấp mới có nền nông nghiệp hiện đại thực sự. Chỉ khi mọi sự nuôi trồng bất cứ loại gì cũng phải suy tính thấu đáo, bền vững, lâu dài, có khoa học kỹ thuật.. khi đó là sự khởi đầu cho một nền nông lâm nghiệp hiện đại.