Journey in Life: March 2017

Wednesday, March 29, 2017

Takeda sensei thăm Việt Nam - Mar 2017


Bài trước: Ii sensei thăm Việt Nam - Mar 2016

Mái ấm bình yên

Home sweet home. Photo courtesy Suedkollektiv.

It was the policy of the good old gentleman to make his children feel that home was the happiest place in the world; and I value this delicious home-feeling as one of the choicest gifts a parent can bestow.
~ Washington Irving

Chính sách của một quý ông trung niên là làm cho con cái cảm thấy ngôi nhà là nơi hạnh phúc nhất trên thế gian; và tôi coi cảm giác mái ấm tuyệt vời này là một trong những món quà giá trị nhất mà cha mẹ có thể dành tặng con cái.

Bài trước: Làm việc đêm khuya

Tuesday, March 28, 2017

Cuộc chiến của kẻ cuối cùng: Ukraine cố thuyết phục Donald Trump không từ bỏ nước này

On the way! Photo courtesy Mark Holloway.

Petro Poroshenko và các đối thủ của ông tranh giành sự ủng hộ của Mỹ chống lại Nga.

Yulia Tymoshenko, cựu Thủ tướng Ukraine và chính trị gia điêu luyện nhất nước này, luôn chú ý đến kiểu tóc của mình. Bím tóc vàng cuốn chặt trên đầu của bà là biểu tượng của cuộc Cách mạng Cam hòa bình vào năm 2004. Trong hai năm rưỡi ngồi tù dưới thời Tổng thống Viktor Yanukovych, kẻ tham nhũng được Nga hậu thuẫn, bà đã thả mái tóc xuống.

Khi ra tù sau cuộc cách mạng Maidan vào năm 2014, nhiều người dân Ukraina cho rằng thời của bà đã hết. Tuy nhiên, bà Tymoshenko đang lại sẵn sàng chiến đấu. Và vào ngày 03 tháng 2, khi bay tới Washington trong một nỗ lực không hẹn trước nhằm gặp mặt tân Tổng thống Mỹ Donald Trump, bà đã thắt lại bím tóc của mình. Là chính trị gia Ukraine đầu tiên bắt tay ông Trump, bà hy vọng sẽ được nhìn nhận như thời bà còn là gương mặt chính trị trên truyền hình của đất nước.

Bà Tymoshen đã thành công gặp được ông Trump khi ông tham dự buổi điểm tâm cầu nguyện quốc gia, và có hình chụp bà bám chặt lấy ông Trump. Động thái của bà khiến ông Petro Poroshenko -- tổng thống Ukraine -- tức điên. Nhưng đó là một hành động táo bạo về quan hệ công chúng cho chiến dịch của bà Tymoshenko nhằm cho thấy bà là một nhà lãnh đạo được quốc tế công nhận và để thay thế ông Poroshenko đang nắm quyền. Vài ngày sau đó ông Poroshenko đã có cuộc điện đàm với ông Trump, thảo luận về sự leo thang gần nhất trong cuộc chiến tranh kéo dài giữa Ukraine và Nga.

Cả ông Poroshenko cũng như bà Tymoshenko không chính thức tiết lộ nội dung các cuộc đàm thoại, và các bản tin rất lộn xộn. Một số cho rằng ông Trump đã gọi cuộc xung đột ở Ukraine là một cuộc nội chiến, một công thức được Nga sử dụng. Số khác cho rằng ông Trump đã khẳng định quan điểm của Ngoại trưởng Rex Tillerson, rằng nước Mỹ cần phải cung cấp vũ khí cho Ukraine.

Có một điều rõ ràng là: Ông Trump và nội các chưa quyết định sẽ muốn làm gì với đất nước Ukraine. Cuộc bầu cử của ông Trump đã đẩy tình hình chính trị của Ukraine vào tình trạng hỗn loạn. Đặc biệt, càng thấy rõ hơn sự bất cập của thỏa thuận ngừng bắn Minsk 2, thỏa thuận về bản chất là do Nga áp đặt lên ông Poroshenko vào tháng 2 năm 2015. Thỏa thuận ra đời sau sự can thiệp nặng về quân sự của Nga ở miền đông Ukraine vào giữa năm 2014, gây cản trở cuộc tấn công của quân đội Ukraine tái chiếm hai phần ba phần lãnh thổ bị phiến quân ly khai chiếm đóng.

Sau khi quân đội Nga tiến vào, Ukraine không còn nhiều hy vọng. Đã có thời điểm ông Poroshenko phát biểu "Tôi chỉ còn một tiểu đoàn". Năm 2015, "90% của các cuộc đàm phán tại Minsk chỉ đơn giản là về việc ngừng bắn."

Trên giấy tờ, thỏa thuận Minsk đem lại cho Nga gần như tất cả mọi điều nước này muốn: một lãnh thổ tự trị do Nga kiểm soát nằm bên trong Ukraina với lực lượng quân đội, chính quyền và hệ thống tư pháp riêng, và truyền hình Nga thống trị trên các sóng trong khi người đóng thuế Ukraine phải chịu phí. Ukraine bị buộc thay đổi hiến pháp nhằm khiến sắp xếp trên trở thành vĩnh viễn. Với những khó khăn sâu sắc của Ukraine, ông Putin dự kiến nước này sẽ nhanh chóng sụp đổ.

Nhưng không. Trong hai năm qua, cách tiếp cận của ông Poroshenko đối với việc thực hiện thỏa thuận Minsk là "sự trì hoãn", theo báo cáo gần đây của viện nghiên cứu chính sách International Crisis Group. Ông tuyên bố rằng ông không đủ số phiếu để thông qua điều luật theo yêu cầu của thỏa thuận. Điều này đã kéo dài thời gian cho Ukraine xây dựng quân đội và cứu vãn nền kinh tế của đất nước. "Khi tôi lên nắm quyền, chúng tôi không có quân đội, thâm hụt ngân sách khổng lồ, 50% lạm phát và không có tiền", ông Poroshenko nói. "Hiện nay tôi có một trong những đội quân mạnh nhất châu Âu, với kinh nghiệm đặc biệt về cách thức chiến đấu chống lại chiến tranh lai của Nga." Lực lượng sẵn sàng chiến đấu của Ukraine tổng số khoảng 250.000 người, trong đó 60.000 quân được triển khai ở miền đông.

Các trận đánh nổ ra gần thị trấn Avdiivka trong tuần qua được phía Ukraine xem là thành công. Mặc dù bị tàn phá nặng nề do tên lửa Grad của Nga, Ukraine chiếm được lãnh thổ mới trong "vùng xám" do quân ly khai chiếm đóng vi phạm thỏa thuận Minsk. Ukraine phải đối phó với những hậu quả nhân đạo của cuộc chiến đấu, và đã liên lạc hiệu quả với các đại sứ quán nước ngoài và gia đình các quân nhân chiến đấu, theo lời một nhà ngoại giao nước ngoài.

Ukraine vẫn bị tê liệt bởi tham nhũng và chủ nghĩa thân hữu, phần lớn từ nhóm của ông Poroshenko. Nhưng nước này đã thông qua một số cải cách, loại bỏ sự phụ thuộc vào khí đốt của Nga, khơi thông hệ thống ngân hàng và ổn định nền kinh tế. Tuy nhiên, sự đắc cử của ông Trump, người vốn có ý định thực hiện một cuộc trao đổi lớn với Nga, có thể thay đổi tình trạng hiện tại. Nga yêu cầu các thỏa thuận Minsk phải được thực hiện và muốn ông Trump gây áp lực với chính quyền Kiev. Vấn đề là mục đích của Nga đối lập với mục tiêu của Ukraine. Ông Poroshenko và những người ủng hộ nhìn nhận quá trình Minsk là cách bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và đẩy Nga ra khỏi Donbas. Nga xem thỏa thuận nói trên là cách gây bất ổn thêm hoặc khiến Ukraine sụp đổ.

Nga đã xây dựng một lực lượng thường xuyên ước tính khoảng 40.000 người trong các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng. Ngoài quân ly khai Ukraine lực lượng còn bao gồm, một cách ngấm ngầm, khoảng 5.000 binh sĩ và sĩ quan Nga. Lực lượng này đã xây dựng lại chính quyền địa phương, sửa chữa cơ sở hạ tầng đường xá và loại bỏ một số chỉ huy phiến quân nổi loạn. (Một chỉ huy như vậy, Mikhail Tolstykh, thường được gọi là "Givi", đã bị súng phóng lựu đạn bắn nổ tung vào ngày 8 tháng 2.) Ông Putin hiện giờ hy vọng có thể sử dụng quá trình Minsk để kết hợp chính quyền ly khai vào Ukraine.

Yulia Mostovaya, biên tập viên của Zerkalo Nedeli, một tờ tuần báo độc lập, cho rằng điều này sẽ giống như cấy một tế bào ung thư vào cơ thể của Ukraine. Nga sẽ có quyền kiểm soát một phần cử tri và có thể dẫn đến sự tan rã sâu hơn với đất nước hoặc ít nhất cũng chấm dứt sự ngả về châu Âu của Ukraine. Có thể chỉ là vấn đề thời gian trước khi miền tây Ukraine, vốn chống Nga mạnh hơn miền đông, nổi dậy chống lại sự sắp xếp như vậy. "Nếu chúng ta thực hiện thỏa thuận Minsk theo kiểu này, đồng ý với chế độ liên bang thực sự của đất nước Ukraine, câu hỏi đặt ra sẽ là những người lính của chúng ta đã luôn chiến đấu và hy sinh suốt bao năm qua cho điều gì," bà Mostovaya nói.

Đối với chính quyền Kremlin, đó cũng sẽ là lời biện minh cho việc sử dụng lực lượng quân sự. Ukraine không thể chỉ đơn giản từ bỏ thỏa thuận Minsk. Nếu làm như vậy, đây sẽ được cho là nguyên nhân phá hoại hòa bình, khi đó Mỹ và Liên minh châu Âu có thể dỡ bỏ biện pháp trừng phạt chống lại Nga. Lựa chọn duy nhất còn lại là đóng băng tình hình, công nhận về mặt pháp lý Donbas là một phần của lãnh thổ Ukraine nhưng cách ly khu vực này khỏi phần còn lại của Ukraine.

Hỗ trợ quốc tế cho Ukraine dường như giảm đi, và có lo ngại rằng đây là dấu hiệu về trao đổi lớn giữa Nga và phương Tây. Thủ tướng Đức Angela Merkel tuyên bố với ông Poroshenko hồi tuần này rằng không có thỏa thuận nào được thực hiện sau lưng Ukraine. Thế nhưng, vào ngày 7 tháng 2 ông Ernst Reichel, đại sứ Đức tại Ukraina, cho hay sự hiện diện của quân đội Nga tại Donbas không nhất thiết là trở ngại cho việc tổ chức cuộc bầu cử theo đòi hỏi trong thỏa thuận Minsk—lời tuyên bố khiến chính quyền Kiev tức giận, vì theo Kiev thì Nga phải rút quân trước. Trong khi đó, các cố vấn của ông Trump xem tổng thống Ukraine như một công cụ của chính quyền Barack Obama. Ông Poroshenko là bạn của Joe Biden, cựu phó tổng thống của ông Obama. Và tiết lộ của Ukraine rằng ông Paul Manafort, nhân vật cao cấp trong chiến dịch tranh cử của ông Trump, đã nhận một số tiền lớn từ ông Yanukovych là một trong số những lý do ông Trump buộc phải sa thải ông Paul Manafort.

Ông Poroshenko cũng đang gặp rắc rối ở nước nhà. Tỷ lệ ủng hộ của ông rất thấp, và ông đã mất đi sự ủng hộ của nhiều nhà hoạt động Maidan vốn đã đưa ông lên nắm quyền. Bản thân là một nhà tài phiệt, ông do dự thực hiện các biện pháp cứng rắn chống tham nhũng. Chỉ có cải thiện hệ thống quản trị mới có thể thu hút đầu tư nước ngoài nước vốn rất cần để tăng cường nền kinh tế để đất nước trở nên tự lực. Bà Tymoshenko, đối thủ lâu năm, cho biết ông Poroshenko không phải người thích hợp cho vị trí tổng thống và kêu gọi bầu cử quốc hội mới.

Điều đó sẽ chỉ đẩy đất nước vào một chu kỳ bất ổn chính trị. Đảng Tổ quốc của bà Tymoshenko có thể sẽ đạt được nhiều ghế hơn trong quốc hội. Bà đã từng có cơ hội của mình dẫn dắt Ukraine ngày trước, và cũng giống như ông Poroshenko bà cũng không thể đáp ứng được yêu cầu của cuộc cách mạng Maidan để biến Ukraine thành một nhà nước châu Âu hiện đại. Nhưng đối mặt với các vấn đề của năm 2017, làm lại kiểu tóc từ năm 2004 không đem tới được câu trả lời.

Quỳnh Anh
The Economist

Ngôi trường gây sốc: Trường mẫu giáo theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan tại Nhật Bản

Mundo con Japón. Photo courtesy Amio Cajander.

Đáng xấu hổ thay, ngôi trường này có liên quan đến ông thủ tướng.

Mỗi buổi sáng trẻ em trong trường mẫu giáo Tsukamoto đều dậm bước chân nhỏ bé theo nhịp các bài quân ca, cúi đầu trước hình ảnh Nhật hoàng và tuyên thệ sẽ dũng cảm hết mình bảo vệ nước nhà. Tại các buổi lễ của trường học, lũ trẻ ba, bốn và năm tuổi hô hào cha mẹ đang ngồi xem phải bảo vệ Nhật Bản khỏi các mối đe dọa của nước ngoài.

Thế hệ ông cố của học sinh trường Tsukamoto cũng từng được dạy dỗ theo cách tương tự, nhưng các trường công đã phải giảm nhẹ chủ nghĩa dân tộc sau Thế chiến II. Cho đến gần đây, ít người Nhật Bản nhận ra một số trường tư vẫn rao giảng chủ nghĩa sô vanh hiếu chiến ấy. Họ thậm chí sẽ còn ngạc nhiên hơn khi biết chính phủ dường như khuyến khích việc này.

Năm ngoái, Moritomo Gakuen - công ty điều hành trường mẫu giáo đã mua một lô đất công cộng tại thành phố Osaka với giá rẻ như cho—có lẽ chỉ khoảng 14% giá trị thực tế. Công ty bắt đầu xây dựng một trường tiểu học nhằm truyền bá tư tưởng chủ nghĩa dân tộc cực đoan ấy. Công ty đã dùng tên ông Shinzo Abe, thủ tướng Nhật Bản, khi vận động quyên góp. Vợ ông, bà Akie, đã có bài phát biểu tại trường mẫu giáo và được trao chức vị hiệu trưởng danh dự. Tomomi Inada, Bộ trưởng Quốc phòng, từng gửi thư cảm ơn nhà trẻ đã nâng cao tinh thần chiến đấu của binh lính Nhật Bản, sau khi trường cử học sinh tới bến cảng đón tàu chiến trở về.

Ông Abe phủ nhận bất kỳ sự tham gia nào trong việc bán đất, và tuyên bố ông sẽ từ chức nếu có ai chứng minh được điều ngược lại. Ông và vợ bị năn nỉ thuyết phục giúp đỡ trường mẫu giáo, ông khẳng định, bởi hiệu trưởng Yasunori Kagoike - người đã sử dụng tên ông để quyên tiền "mặc dù tôi nhấn mạnh lặp đi lặp lại là ông ta không nên làm như vậy".

Tuy vậy, ông Abe từng ca ngợi ông Kagoike có một "niềm đam mê đáng ngưỡng mộ" đối với giáo dục và họ chia sẻ một "hệ tư tưởng giống nhau". Khi xem xét kỹ thêm, có dấu hiệu về chủ nghĩa xét lại ở cả hai phía: tất cả các tài liệu liên quan tới bà Inada và bà Abe đã bất ngờ bị xóa khỏi trang web của trường mẫu giáo.

Trường Tsukamoto đã bị điều tra do phát ngôn có tính thù hận. Trường đã gửi báo cáo về nhà cho phụ huynh đề cập đến người dân Trung Quốc bằng từ shinajin—tương đương với từ "Tàu khựa" (chink). Vợ ông Kagoike, hiệu phó, đã gửi một bức thư cho phụ huynh của một học sinh dân tộc Hàn nói rằng cô không phân biệt đối xử nhưng "ghét người Hàn Quốc và Trung Quốc".

Moritomo Gakuen hiện cũng đang loay hoay như ông Abe. Các quan chức ở Osaka tuyên bố trường tiểu học có thể sẽ không được cấp giấy phép hoạt động khi việc xây dựng hoàn thành. Có ít đơn đăng ký học hơn mong đợi. Và trường đã phải thay đổi tên dự kiến, sang trường tưởng niệm Vùng đất Lúa gạo, từ tên ban đầu là trường kỷ niệm Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.

Quỳnh Anh
The Economist

Monday, March 27, 2017

Làm việc đêm khuya

Late at night. Photo courtesy rene.schlaefer.

Too much work and too much energy kill a man just as effectively as too much assorted vice or too much drink.
~ Rudyard Kipling

Quá tham công tiếc việc và tốn quá nhiều sức cũng đánh gục một người hiệu quả như quá nhiều chơi bời hoặc quá nhiều bia rượu.

Sunday, March 26, 2017

Dụ ngôn Người giàu ngu dại

Rembrandt - The Parable of the Rich Fool

"Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này: "Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: "Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa màu!". Rồi ông ta tự bảo: "Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!". Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: "Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?". Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó".”
— Luca 12: 16-21,

Chúa Giê-xu đã kể câu chuyện này sau khi một người tìm đến xin ngài phân xử việc thừa kế:
“Có người trong đám đông nói với Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi". Người đáp: "Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?". Và Người nói với họ: "Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu". ”
— Lu-ca 12:13-15,

Diễn giải
Nên biết rằng mục tiêu của cuộc sống không phải là thu trữ của cải vật chất đời này. Ai cũng biết mọi người đều trắng tay khi lìa đời. Tài sản người ấy cả đời tích lũy sẽ sang tay người khác, là người chẳng hề lao khổ để có được chúng. Tác giả Sách Huấn Ca (Truyền đạo) trong Cựu Ước cũng có quan điểm tương tự, "Ta cũng ghét mọi công lao ta đã làm ở dưới mặt trời, vì phải để lại cho người sau mình" (Huấn ca 2:18)

Khi một người ấn định mục tiêu duy nhất cho cuộc đời mình là làm giàu thì người ấy sẽ hiếm khi có cơ hội hưởng thụ sự giàu sang mà người ấy đã nhọc công gây dựng. Bởi vì mạng sống của con người ở trong tay Chúa, không phải trong tay họ, mặc dù những người giàu có thường tỏ ra tự mãn với suy nghĩ họ đang làm chủ cuộc đời mình, như trường hợp của người giàu trong dụ ngôn này.

Ham hố tích lũy của cải cho đời này không phải là phước hạnh, cũng không phải là một chọn lựa khôn ngoan, nhưng sự khôn ngoan và phước hạnh vĩnh cửu là tích lũy của cải cho cuộc sống vĩnh hằng. Vì vậy, "hãy cẩn thận… vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu".


Bởi Rembrandt – www.uni-leipzig.de : Home : Info : Pic, Phạm vi công cộng, Liên kết

Saturday, March 25, 2017

Làm chủ tịch mới có tiền

Rod Blagojevich on his morning jog along May St. Photo courtesy John Zacherle.

If a governor comes out of his government rich, they say he has been a thief; and if he comes out poor, that he has been a noodle and a blockhead.
~ Miguel de Cervantes

Nếu một chủ tịch tỉnh thôi chức vụ mà giàu có, mọi người nói ông ta là thằng ăn cắp; nhưng nếu ông ta về hưu mà nghèo, mọi người sẽ nói ông ta là thằng đầu đất.

Friday, March 24, 2017

Kẻ đi nhầm thời đại

Find a way. Photo courtesy Jason Devaun.

Genius always finds itself a century too early.
~ Ralph Waldo Emerson

Thiên tài luôn thấy mình sinh ra sớm hơn một thế kỷ.

Thursday, March 23, 2017

Lễ ra mắt Hồi ký Lý Quang Diệu


"The rabbit died" nghĩa là gì?

Photo courtesy TipsTimesAdmin.

'The rabbit died' = con thỏ chết -> nghĩa là người phụ nữ đang được nhắc tới đang có thai/có mang; xuất phát từ phương pháp xét nghiệm mang thai được phát triển từ những năm 1931, khi đó nước tiểu của một người phụ nữ sẽ được tiêm vào một con thỏ, nếu người phụ nữ có thai, buồng trứng của con thỏ sẽ phản ứng; có sự nhầm lẫn hồi đó là con thỏ sẽ chết, vì vậy có cụm từ này (The woman to whom we are referring is pregnant; the pregnancy test was positive. From an early pregnancy test developed in 1931 in which the urine of a woman thought to be pregnant was injected into a female rabbit; if the woman was pregnant, the rabbit's ovaries would react. A common misconception at the time was that the rabbit would die if the woman was pregnant, hence the expression.)

Ví dụ
The test, known as the Aschheim-Zondek test (after its developers), the A-Z test or the "rabbit test," was about 98 percent accurate. Women would euphemistically claim "the rabbit died" when referring to their pregnancy.

Over the next few decades, the AZ test, named after its creators, replaced rodents with rabbits—the phrase “the rabbit died” was, at one point, a euphemism for a positive pregnancy test—and then frogs (so many frogs were exported from southern Africa to the U.S. for pregnancy tests, in fact, that some scientists believe they may be the source of a fungal disease currently threatening the country’s amphibian population).

Phạm Hạnh

Wednesday, March 22, 2017

"Die behind the wheel" nghĩa là gì?

Photo courtesy Dino Kužnik.

'Die behind the wheel' = chết sau tay lái -> nghĩa là chết khi đang lái xe, tử vong do tai nạn xe cộ (to die in an automobile accident in a car that one is driving).

Ví dụ
Idaho is seeing more and more people die behind the wheel because of alcohol.

The advent of the smartphone sent us over the top. I now routinely ask auto executives when they — the experts on what causes people to die behind the wheel — are going to push back against the tech industry and its obvious agenda to keep us ceaselessly glued to our phones (defensive driving is no match for push notifications). I usually get a very ambivalent answer to that one.

About 1 in 5 organs used for transplants come from car crash deaths. If self-driving cars mean fewer people die behind the wheel, what does that mean for the organ shortage? Roughly 6,500 people in the U.S. die waiting for an organ transplant every year. That doesn't even include those cut from the list because they're "too sick." The bright side is that technology is working on alternatives. Scientists have found a way to genetically engineer pig DNA so those organs could eventually be safe and dependable to use in humans.

Phạm Hạnh

Hoảng loạn 1907

Phố Wall trong đợt hoảng loạn ngân hàng tháng 10 năm 1907

Bài trước: Bạo động Haymarket

Bởi SoerfmTác phẩm do chính người tải lên tạo ra, CC BY-SA 3.0, Liên kết

Bạo động Haymarket

The Haymarket Riot


Bởi Harper's Weekly – http://www.chicagohs.org/hadc/visuals/59V0460v.jpg, Phạm vi công cộng, Liên kết

Năm người con lớn của Charles I của Anh

Năm người con lớn của Charles I, 1637. Từ trái sang phải: Mary, James, Charles, Elizabeth và Anne.


Bởi Anthony van DyckrgETLGbnb2EzxQ at Google Cultural Institute maximum zoom level, Phạm vi công cộng, Liên kết

Charles I của Anh bị sỉ nhục bởi tướng sĩ của Cromwell

Một bức tranh khác của Delaroche, Charles I bị sỉ nhục bởi tướng sĩ của Cromwell, là một câu chuyện ngụ ngôn cho sự kiện tương tự ở Pháp 144 năm sau và sự chế nhạo chúa.


Cromwell và thi thể Charles I của Anh

Cromwell được cho là đã đến chỗ thi thể Charles, nói rằng "Sự tàn ác cần thiết!". Câu chuyện được thuật lại bởi Delaroche vào thể kỷ 19.

Cromwell and the corpse of Charles I


Bởi Paul Delaroche – bridgemanart.com, Phạm vi công cộng, Liên kết

Charles I của Anh trước trận Edgehill

Một bức tranh vào thế kỉ XIX miêu tả Charles (ở giữa khung kính màu xanh) trước trận Edgehill, 1642

King Charles I stands centre wearing the blue sash of the Order of the Garter; Prince Rupert of the Rhine is sat next to him and Lord Lindsey stands next to the king resting his commander's baton against the map. The Prince of Wales (later Charles II) and the Duke of York (later James II) are the two boys behind Prince Rupert's back. The standard-bearer is Sir Edmund Verney.

Bài trước: Charles I của Anh

Bởi Charles Landseer (1799 - 1879) (British)Born in London, England. Dead in London, England.Details of artist on Google Art ProjectXQGUNMAEYfaXKw at Google Cultural Institute maximum zoom level, Phạm vi công cộng, Liên kết

Charles I của Anh

Charles depicted as a victorious and chivalrous Saint George in an English landscape by Rubens, 1629–30.


Bởi Peter Paul RubensWeb Gallery of Art:   Image  Info about artwork, Phạm vi công cộng, Liên kết

Sự ngưng trệ của nước Mỹ



Disruption. This is the big buzzword when it comes to startups and Silicon Valley. Many of the top tech businesses today have caused major disruptions in their industries – from Uber, to Airbnb, and even Facebook, these tech giants are changing the game. However, if we peer outside of this small window, the narrative of fast-paced innovation and a rapid rise in startups falters.

In fact, the rate of startups forming has trended lower and lower beginning in the 1980s. Younger firms are also less likely to become successes than they have been in the past. Outside the sphere of the few highly-visible companies that have made strides in improving our standard of living, the U.S. economy is stagnating.

Lots of older firms with a lower rate of new ones starting up means fewer jobs are being created and destroyed. Established firms are enjoying a larger share of the market. Giants are sitting on their piles of cash, and sometimes acquiring other large firms, instead of investing in new ideas. This lack of dynamism shows in productivity growth, which has mostly been on the decline since 1973.

For employment, fewer young firms means less job mobility. People are, again contrary to the usual narrative, staying in the same jobs for longer than ever before. And that slowdown in productivity growth shows up in places like real wages. In fact, if the U.S. had continued at pre-1973 productivity growth, the median American household income would be about $30,000 higher.

Finally, U.S. federal revenue is increasingly on auto pilot. In 1962, roughly 65% of federal revenue fell under “fiscal discretion,” allowing for new allocations each year. Today, the vast majority of federal revenue is wrapped up in predetermined spending like debt, Medicaid, social security, and Medicare. By 2022, less than 10% of U.S. federal revenue might be considered discretionary.

All of these factors lead to a more “boxed in,” less flexible, less dynamic economy. This is not an advantageous position – living standards are increasing more slowly, sowing seeds of discontent, and it’s difficult for a federal government with little discretionary spending to respond to a crisis.

In upcoming videos, we’ll look at some of the discontent currently happening in the U.S. and what might happen if a crisis were to occur and our lives were to be truly disrupted during this time of economic stagnation.

Kỷ nguyên mới của sự phân biệt



Do you live in a “bubble?” There’s a good chance that the answer is, at least in part, a resounding “Yes.”

In our algorithm-driven world, digital servants cater to our individual preferences like never before. This has caused many improvements to our daily lives. For example, instead of gathering the kids together for a frustrating Blockbuster trip to pick out a VHS for family movie night, you can simply scroll through kid-friendly titles on Netflix that have been narrowed down based on your family’s previous viewing history. Not so bad.

But this algorithmic matching isn’t limited to entertainment choices. We’re also getting matched to spouses of a similar education level and earning potential. More productive workers are able to get easily matched to more productive firms. On the individual level, this is all very good. Our digital servants are helping us find better matches and improving our lives.

What about at the macro level? All of this matching can also produce more segregation – but on a much broader level than just racial segregation. People with similar income and education levels, and who do similar types of work, are more likely to cluster into their own little bubbles. This matching has consequences, and they’re not all virtual.

Power couples and highly productive workers are concentrating in metropolises like New York City and San Francisco. With many high earners, lots of housing demand, and strict building codes, rents in these types of cities are skyrocketing. People with lower incomes simply can no longer afford the cost of living, so they leave. New people with lower incomes also aren’t coming in, so we end up with a type of self-reinforcing segregation.

If you think back to the 2016 U.S. election, you’ll remember that most political commentators, who tend to reside in trendy large cities, were completely shocked by the rise of Donald Trump. What part did our new segregation play in their inability to understand what was happening in middle America?

In terms of racial segregation, there are worrying trends. The variety and level of racism of we’ve seen in the past may be on the decline, but the data show less residential racial mixing among whites and minorities.

Why does this matter? For a dynamic economy, mixing a wide variety of people in everyday life is crucial for the development of ideas and upward mobility. If matching is preventing mixing, we have to start making intentional changes to improve socio-economic integration and bring dynamism back into the American economy.

Bài trước: Giới tự mãn

Giới tự mãn



Restlessness has long been seen as a signature trait of what it means to be American. We've been willing to cross great distances, take big risks, and adapt to change in way that has produced a dynamic economy. From Ben Franklin to Steve Jobs, innovation has been firmly rooted in American DNA.

What if that's no longer true?

Let’s take a journey back to the 19th century – specifically, the Chicago World’s Fair of 1893. At that massive event, people got to do things like ride a ferris wheel, go on a moving sidewalk, see a dishwasher, see electric light, or even try modern chewing gum for the very first time. More than a third of the entire U.S. population at that time attended. And remember, this was 1893 when travel was much more difficult and costly.

Fairs that shortly followed Chicago included new inventions and novelties the telephone, x-ray machine, hot dogs, and ice cream cones.

These earlier years of American innovation were filled with rapid improvement in a huge array of industries. Railroads, electricity, telephones, radio, reliable clean water, television, cars, airplanes, vaccines and antibiotics, nuclear power – the list goes on – all came from this era.

After about the 1970s, innovation on this scale slowed down. Computers and communication have been the focus. What we’ve seen more recently has been mostly incremental improvements, with the large exception of smart phones.

This means that we’ve experienced a ton of changes in our virtual world, but surprisingly few in our physical world. For example, travel hasn’t much improved and, in some cases, has even slowed down. The planes we’re primarily using? They were designed half a century ago.

Since the 1960s, our culture has gotten less restless, too. It’s become more bureaucratic. The sixties and seventies ushered in a wave of protests and civil disobedience. But today, people hire protests planners and file for permits. The demands for change are tamer compared to their mid-century counterparts.

This might not sound so bad. We’ve entered a golden age for many of our favorite entertainment options. Americans are generally better off than ever before. But the U.S. economy is less dynamic. We’re stagnating. We’re complacent. What does mean for our economic and cultural future?

Thằng đi dạy thêm, đứa làm tiếp thị

Photo courtesy Alessandra.

A man's growth is seen in the successive choirs of his friends.
~ Ralph Waldo Emerson

Sự phát triển của một người có thể thấy được trong bản đồng ca không ngớt của bạn bè người đó.

Bài trước: Bước lang thang tìm em qua phố cũ

Tuesday, March 21, 2017

"As straight as a die" nghĩa là gì?

Limerick Dockers. Photo courtesy William Murphy.

'As straight as a die' có từ straight là thẳng thắn, trung thực, thật thà (correct and true) và từ die là cột -> cụm từ này nghĩa là trung thực và thẳng thắn, thẳng như ruột ngựa (completely straight).

Ví dụ
Lee – as straight as a die – had some wry remarks to make on the subject.

Ofcom may stand firm, its chief executive Sharon White as straight as a die. But it doesn’t have the power to command documents be revealed or to force witnesses to attend – and, above all, the final decision doesn’t lie with Ofcom.

He was a great businessman but a man of principles. He was as straight as a die and true to his word. Away from work and family he loved cars, lorries and motorbikes and was constantly called on to help negotiate deals for friends.

Phạm Hạnh

Bước lang thang tìm em qua phố cũ

The Lost Traveler. Photo courtesy martinak15.

Though we travel the world over to find the beautiful, we must carry it with us or we find it not.
~ Ralph Waldo Emerson

Dù chúng ta lang thang khắp thế giới để tìm cái đẹp, nếu không mang theo nó bên mình ta sẽ chẳng thể tìm được nó đâu.

Thảm sát Ngày lễ Thánh Barthélemy

Thảm sát Ngày lễ Thánh Barthélemy, tranh của François Dubois

Bài trước: Bài giảng trên núi

Bởi François Dubois[1], Phạm vi công cộng, Liên kết

Cướp phá thành Rome (1527)

Sack of Rome of 1527

Bài trước: Vụ mưu sát Caesar

By Johannes Lingelbach - L'Histoire April-June 2009, p.74, Public Domain, Link

Bão táp ngục Bastille

Bão táp ngục Bastille, 14 tháng 7 năm 1789 trong Cách mạng Pháp.

"The Storming of the Bastille", Visible in the center is the arrest of Bernard René Jourdan, m de Launay (1740-1789).

Monday, March 20, 2017

Khi người ta trẻ: Hãy là chính mình

Photo courtesy martinak15.

To be yourself in a world that is constantly trying to make you something else is the greatest accomplishment.
~ Ralph Waldo Emerson

Sống như chính mình trong một thế giới luôn cố biến mình thành người khác là thành tựu lớn nhất.

Bài trước: Thiện ác hữu báo

Sunday, March 19, 2017

Sự lôi cuốn lâu đời của sân khấu truyền thống Nhật Bản

Amazing Onnagata. Photo courtesy federica intorcia.

Hơi thở mới cho hình thức nghệ thuật lâu đời

Sự tây hóa của Nhật Bản chỉ là trên bề mặt. Minh chứng về mặt âm nhạc cho điều này chính là sự háo hức của người Nhật khi họ định kỳ từ bỏ con người công nghệ cao để tới đắm mình trong trong những nhà hát lâu đời. Hình thức nghệ thuật nổi tiếng nhất là Kabuki, trình diễn nhiều cảnh bạo lực, máu me và cảnh quan hệ kích động giữa những người nam giả nữ (tất cả các diễn viên đều là nam giới). Nhưng người Nhật cũng yêu thích sự bó buộc đầy tinh tế của nhà hát kịch Noh, và vẻ đẹp thanh nhã thánh thiện của nhạc Gagaku, hầu như không thay đổi trong 1.000 năm qua. Mỗi hình thức này đều đã được UNESCO công nhận là đại diện "di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại", để cả thế giới có thể thực sự chú ý đến.

Gagaku, nghĩa đen là "nhã nhạc", khởi đầu là âm nhạc cho yến tiệc xuất phát từ Trung Quốc đời Đường. Về sau loại âm nhạc này mới được sử dụng trong chùa chiền, đền thờ Shinto và trong triều đình Nhật Bản. Mặc dù đoàn nhạc gia đình hoàng gia giờ đây chỉ công diễn đôi lần mỗi năm, nhiều đoàn nhạc khác vẫn đang mang loại âm nhạc này đi xa hơn.

Biểu diễn ở sân khấu chật kín khách tại Nhà hát Quốc gia Tokyo là một trong các đoàn nhạc kể trên: đoàn nhạc Reigakusha, đứng đầu là ông Sukeyasu Shiba, ông lão tám mươi tuổi hoạt bát. Trong tấm áo dài lụa kiểu cổ, các nhạc công bất động trên sân khấu như những quân cờ. Rồi âm nhạc dần dần nổi lên với tốc độ rất chậm rãi. Một tiếng sáo cao vút ngân lên theo sau là vài nhịp ngắt quãng trầm ngâm của đàn koto; âm thanh chậm rãi của đàn môi sho—gồm 17 ống tre gắn với nhau theo chiều dọc như các thạch nhũ bằng băng—được tôn thêm bởi ba tiếng vang rền của trống taiko to lớn. “Ma” là từ trong tiếng Nhật có nghĩa là "không gian ở giữa"—trong âm thanh đó là điều người phương Tây chỉ coi là quãng lặng. Trong nhạc lý của Reigakusha, quãng lặng nói lên rất nhiều điều.

Reigakusha cũng chơi bản nhạc mới của ông Shiba trong đó các thanh âm truyền thống được pha với âm nhạc phương Tây, thêm chút chất jazz, nhưng tinh tế đến mức thế giới âm thanh Gagaku vẫn được giữ nguyên vẹn. Trả lời phỏng vấn sau đó, ông giải thích rằng ông không chỉ làm sống lại những nốt nhạc bị lãng quên, mà ông còn mở rộng đối tượng khán giả. "Cho tới nay, Gagaku đã được tấu lên cho thần thánh, Đức Phật và các vị hoàng đế. Bây giờ tôi muốn cả trẻ em thưởng thức, vì vậy chúng tôi tới các trường học biểu diễn, và đẩy nhanh tiết tấu." Việc nhại các bài hát vô nghĩa được ưa thích theo kiểu Gagaku hài hước được các nghệ sĩ của ông gần đây đăng trên mạng Internet có thể giúp lan truyền loại hình này, nhưng ông Shiba thừa nhận rằng Gagaku vẫn là sở thích của thiểu số.

Nhạc công được đào tạo bài bản của ông kiếm sống bằng việc dạy piano và violin, và bằng cách làm nhà sư trong các đền, chùa. Nhưng ông tin rằng tương lai của loại nhạc này sẽ tươi sáng như trong quá khứ. Là bậc thầy chơi sáo ryuteki, ông mỉm cười nhớ lại quá khứ của mình: "Cha tôi chơi ryuteki trong đoàn nhạc hoàng gia, cũng như ông nội tôi, cũng như cha ông đời trước, và cứ như vậy qua tám thế kỷ."

Trong khi đó, trên các sân khấu nhỏ bằng gỗ khắp Nhật Bản, kịch Noh vẫn đang được biểu diễn như 600 năm trước đây trên hòn đảo lưu đày Sado. Tại Nhà hát kịch Noh Quốc gia ở Tokyo, buổi diễn kịch ma quái đưa khán giả vào một thế giới thậm chí còn tinh tế hơn nhiều so với Gagaku. Các diễn viên phục sức lộng lẫy tạo hình như pho tượng—với những khoảnh khắc diễn xuất xuất thần—và giọng nói buồn thảm kèm theo tiếng sáo và trống, tạo nên cảm giác của một giấc mơ.

Người hâm mộ loại hình nghệ thuật này ở phương Tây gồm W.B. Yeats, nhà thơ Ireland, và Peter Brook, giám đốc nhà hát. Một trong số tín đồ người Nhật của loại hình này là ông Toshio Hosokawa, nhà soạn nhạc đã kết hợp sự nghiệp tiên phong thành công ở châu Âu và sự tuân thủ trung thành với cội nguồn Nhật Bản. Kịch Noh, ông nói, đã cuốn hút ông bằng khả năng thanh tẩy qua cách tiếp xúc với thế giới tinh thần, và thông qua sự phụ thuộc vào sức mạnh của sự im lặng, qua diễn xuất những cử chỉ nghi thức của các nhạc công và diễn viên trước một tiếng trống hoặc một lần vung kiếm. "Âm nhạc của tôi là thư pháp vẽ trên tấm vải của không gian và thời gian", ông Hosokawa nói. "Chuyển động lặng lẽ trong không khí—như khi người chơi trống thực hiện các cử chỉ—cũng sống động chẳng kém gì âm thanh. Và chuyển động như vậy ẩn chứa trong âm nhạc của tôi."

Có phải tất cả điều này nghe quá tinh tế tới mức khó chịu? Khán giả Nhật Bản thế kỷ 17 chắc chắn đã nghĩ như vậy, và kết quả là Noh bị đánh bật khỏi sân khấu chính bởi loại hình Kabuki điên cuồng và sặc sỡ, vốn trái ngược hẳn với Noh. Thay vì các biểu cảm khắc khổ của Noh, Kabuki hấp dẫn bởi vẻ táo bạo đối với tầng lớp thương gia—và cả samurai, bất chấp việc các võ sĩ bị cấm tham dự các buổi biểu diễn có cảnh tượng hư hỏng của loại hình này.

Các vở hài kịch và bi kịch thế kỷ 18 được khán giả đổ xô đến xem tại nhà hát Kabuki-za ở Tokyo đại diện cho một loại nghệ thuật rực rỡ về biên đạo và mạnh mẽ về thể chất, với những câu chuyện về tình yêu và cái chết vẫn cộng hưởng mạnh mẽ đối với khán giả thế kỷ 21. Có một điểm chung của tất cả loại hình nghệ thuật này với sân khấu Broadway và West End ở London, đó là sự phấn khích, đặc biệt là khi một trong những ngôi sao Kabuki-za huyền thoại xuất hiện trên sân khấu, vốn chính là nét tinh túy của Nhật Bản. Ở đây, bạn cũng thấy được tinh thần của nền văn hóa cổ xưa vẫn hừng hực— phía sau bề mặt hiện đại.

Quỳnh Anh
The Economist

"Die in the last ditch" nghĩa là gì?

An Afghan National Policeman looking out for insurgents. Photo courtesy ResoluteSupportMedia.

'Die in the last ditch' = hy sinh trong chiến hào cuối cùng -> nghĩa là chiến đấu đến cùng (to fight till death).

Ví dụ
The rebels (kẻ phiến loạn) are completely on their own, and their only options are surrender (đầu hàng) or die in the last ditch.

So Southerners flocked to visit the inmates (bạn chung tù) — and to declare their willingness to “die in the last ditch” for the Cause.

Many MPs see an engaging and loyal companion, someone who would die in the last ditch, or karaoke booth, for the party and movement he loves.

Illinois Democrats are, however, selective constitutionalists: They will die in the last ditch defending the constitution’s provision that says no government pension can be “diminished or impaired.”

Phạm Hạnh