Journey in Life: 03/04/17

Saturday, March 4, 2017

Xoay mòng mòng

Odaiba. Photo courtesy ajari.

Chính phủ Nhật Bản đã hợp pháp hóa casino, nhưng loại hình này vẫn chưa được phổ biến.

Không ai muốn sống gần một khu cờ bạc

Hầu hết các hình thức cờ bạc ăn tiền bị cấm ở Nhật Bản, nhưng nhiều người Nhật vẫn thích một chút cá cược mạo hiểm. Hằng năm hơn 23 nghìn tỷ yên (tương đương 203 tỷ USD) được chơi ở các máy pachinko - một biến thể ồn ào của trò pinball. Cộng thêm xổ số, đua ngựa, đua thuyền và đua xe đạp — những hình thức cá cược khác được cho phép—bạn có thể hình dung ra một ngành công nghiệp lớn. Chỉ riêng những người chơi Pachinko đã tiêu nhiều tiền hơn so với doanh thu từ cá cược của tất cả các sòng bạc tại khu cờ bạc hàng đầu thế giới Macau cộng lại.

Chính phủ Nhật Bản đã rất vất vả để thuyết phục người dân rằng tình trạng thắt chặt giờ đã thoải mái hơn. Khi Quốc hội Nhật Bản hợp pháp hóa casino hồi tháng 12 sau nhiều năm tranh cãi về chính trị, một cuộc thăm dò của đài NHK, đài truyền hình của nhà nước Nhật, đã cho thấy tỷ lệ ủng hộ động thái trên của chính phủ chỉ là 12%. Lãnh đạo của đảng Komeito, một đảng có nguồn gốc Phật giáo cũng là thành viên của liên minh cầm quyền, đã bỏ phiếu chống lại dự luật. Những người chỉ trích cho rằng dự luật sẽ làm trầm trọng thêm vấn đề cờ bạc và thu hút "các thế lực chống đối xã hội", một uyển ngữ chỉ các băng nhóm yakuza.

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe khẳng định casino sẽ chỉ là một phần trong các khu nghỉ dưỡng dành cho gia đình, cùng với khách sạn, cửa hàng và phòng hội nghị. Trong một nền kinh tế thiếu sức sống, mối quan tâm của ông thủ tướng không phải là điều khó hiểu: việc xây dựng các khu phức hợp lớn có thể tạo ra 5 nghìn tỷ yên trong hoạt động kinh tế—và khoảng 2 nghìn tỷ yên mỗi năm một khi các khu này được mở ra, phần lớn do gia tăng từ du lịch, theo ước tính của ông Makoto Yonekawa thuộc viện nghiên cứu chính sách Daiwa.

Các ông chủ casino nước ngoài đã bắt đầu vận động hành lang để được chia phần chiếc bánh này. Las Vegas Sands, MGM Resorts và Hard Rock Café International là một số trong các công ty đang kiếm giấy phép và đối tác tại địa phương. Các nhà quản lý đang tiến hành xây dựng thêm quy định cho việc quyết định sẽ cấp phép cho bao nhiêu khu nghỉ mát và địa điểm đặt các khu này. Các nhà phân tích cho rằng đây chính là nút thắt của vấn đề.

Một số chính trị gia muốn hạn chế người dân địa phương đến casino bằng cách áp đặt thuế vào cửa. Tiếng xấu của các máy pachinko cũng là một lý do. Mặc dù ngành công nghiệp này đã bị thu hẹp khoảng 40% so với mức đỉnh cao cách đây 20 năm, hiện vẫn còn khoảng 11.000 cửa tiệm pachinko và hàng ngàn người nghiện chơi. Thái độ phản đối của công chúng gần đây buộc thị trưởng thành phố Yokohama, một trong ba địa điểm được đề xuất dành cho các khu nghỉ mát, bắt đầu rút lại ủng hộ của mình. Các nhà đầu tư cũng lo ngại sự bùng phát của hội chứng NIMBY ở các nơi khác [viết tắt của “Not In My Back Yard”: thuật ngữ chỉ hiện tượng cá nhân, tổ chức, quốc gia ủng hộ một động thái hoặc việc xây dựng một công trình nào đó miễn là không nằm trong lãnh thổ của họ]. Trong một cuộc khảo sát gần đây 75% người Nhật Bản cho biết họ không muốn casino được xây dựng gần nhà mình.

Các quan chức Osaka đã nghĩ ra cách giải quyết vấn đề này: xây dựng một khu nghỉ mát trên hòn đảo nhân tạo ở Vịnh Osaka. Chính trị gia đảng Komeito, ông Susumu Hamamura, cho biết các vị khách du lịch giàu có chủ yếu đến từ Trung Quốc được dự kiến sẽ là những con bạc chính. Khoảng 20 triệu lượt khách du lịch đã tới Nhật Bản năm ngoái. Chính phủ Nhật muốn tăng gấp đôi con số này vào năm 2020, và thu khoảng 3,5 nghìn tỷ yên từ chi tiêu của du khách chi hàng năm.

Ngay cả khi các casino được mở ra, Nhật Bản sẽ vẫn phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt từ các khu vực như Macau, Malaysia và Singapore. Ông Yonekawa dự đoán rằng lợi thế cạnh tranh của đất nước Nhật chính là nền văn hóa Nhật Bản. Ông chỉ ra các địa điểm được đề xuất để xây dựng khu nghỉ mát đang được bàn luận ở Hokkaido, hòn đảo cực bắc Nhật Bản, chính là các khu nghỉ dưỡng onsen (suối nước nóng). "Ẩm thực và lòng mến khách của Nhật Bản sẽ chiếm được trái tim nhiều du khách."

Ông Hamamura cũng đồng ý như vậy. Ông đã bỏ phiếu cho dự luật xây casino bất chấp sự phản đối từ người đứng đầu đảng của ông vì ông tin rằng việc này sẽ tốt cho đất nước Nhật Bản. "Hơn 140 quốc gia có casino hợp pháp; vì sao chúng ta vẫn nằm ngoài số đó?", ông đặt ra câu hỏi. Tuy nhiên, ngay cả khi ông ủng hộ, hầu hết người Nhật vẫn không mấy cảm tình đối với các casino và sẽ cần phải thuyết phục họ. Ông cho biết ông có kế hoạch giành sự ủng hộ của người dân bằng cách giải thích về một trong những lợi ích bị bỏ qua của các khu nghỉ mát: mang tới cho người nước ngoài hoạt động để thực hiện vào buổi đêm.

Quỳnh Anh
The Economist

Bài trước: Cá tháng Tư

"Rarer than hens' teeth" nghĩa là gì?

The Pukeko, or New Zealand Swamp Hen. Photo courtesy Bernard Spragg. NZ.

'Rarer/scarcer than hens' teeth' nghĩa là rất hiếm, khó kiếm, hoặc không thể tìm được (incredibly scarce or rare; extremely difficult or impossible to find); hiếm hơn răng gà.

Ví dụ
The soundtrack is really quite wonderful. I'd love to see it myself if it comes to the Westend. I get the feeling that tickets will be rarer than hens ' teeth.

While the Dow continues to hold 20,000, its position above this looks increasingly tenuous (rất mong manh, hời hợt, có ít thực chất). The ominous (gở, báo điềm xấu, đáng ngại) quiet in US markets, where moves greater than 1% continue to be rarer than hens’ teeth, is a signal that something big is on its way. The current flows into gold and treasuries and away from the S&P 500 is another indication that the equity rally is looking exhausted.

Given how complex the story became (so many panels, so much weight to bear!), a lesser artist would’ve shit the proverbial bed a dozen times over. Instead Ryan has the priceless knack for not only arranging it all clearly and beautifully, but somehow creating the illusion of fluidity (thay đổi bất thường) and simplicity in the process. Even the densest pages achieve the sort of millpond (hồ chứa nước) languidity (uể oải, lừ đừ) you’d more commonly expect of a very decompressed book. That’s a talent rarer than hens’ teeth, in this game, and I can’t overstate how much of the story flows from Ryan’s innate (bẩm sinh) sense of pace rather than anything I scripted.

Phạm Hạnh

Cá tháng Tư


Những cuộc đấu giá cá ngừ hào nhoáng ở Tokyo không phải chỉ dấu về tăng trưởng kinh tế.

Mối tương quan giả định giữa giá cá ngừ và vận mệnh kinh tế của Nhật Bản không đứng vững.

Kiyhoshi Kimura không muốn thua cuộc. Trong sáu năm qua, ông luôn trả giá cao hơn tất cả mọi người để mua con cá ngừ vây xanh đầu tiên trong năm do chợ cá Tsukiji nổi tiếng Tokyo bán ra. Tuần trước, ông Kimura, chủ sở hữu của một chuỗi cửa hàng sushi, đã trả 74,2 triệu Yên (642.000 USD) để giành mua được con cá đầu tiên. Tính ra giá mua vào khoảng 3.000 USD cho một kg cá.

Kinh nghiệm dân gian cho rằng giá đấu giá cá ngừ cao là dấu hiệu kinh tế đi lên trong tương lai. Ông Kimura nói ông trả giá cao ngất trời như vậy để "khuyến khích Nhật Bản". Nhưng lý do đó có vẻ "bốc mùi".

Năm 2013, sau khi một nhà đấu giá đối thủ người Hồng Kông nhử ông, ông Kimura đã trả giá nhiều hơn gấp ba lần so với năm trước để mua cá ngừ Tsukiji—mức giá kỷ lục 155,4 triệu Yên. Nhưng tăng trưởng GDP không tăng theo đà đó, mà giảm từ 1,7% xuống 1,4%. Trên thực tế, vận mệnh kinh tế của Nhật Bản và giá cá ngừ đầu mùa ở Tokyo dường như dao động khá thất thường (xem biểu đồ). Một nghiên cứu sâu của The Economist cho thấy giá cá ngừ chỉ chiếm có 6% sự biến động trong GDP. Mối tương quan chỉ là một sự đánh lạc hướng.

Trong khi đó các nhà môi trường rất 'lộn ruột'. Cá ngừ vây xanh đang bị đe dọa; một ước tính cho thấy số lượng cá đã giảm tới 97% so với mức đỉnh điểm. Cuộc đấu giá Tsukiji hằng năm luôn gây nên nhiều phản đối, ngay cả khi những người yêu thích sushi vẫn thích thú. Khoảng 80% số cá ngừ vây xanh đánh bắt được tiêu thụ ở Nhật Bản. Một miếng o-toro -- miếng cá ngừ vây xanh béo nhất -- có thể được bán cho những người mua khó tính ở mức giá 24 USD. Để hòa vốn, ông Kimura sẽ phải thu lại được 85 USD cho mỗi miếng cá; trong khi ông bán chỉ 3,40 USD ở cửa hàng của ông. Thật là một sự bất công.

Quỳnh Anh
The Economist