Journey in Life: 06/04/17

Sunday, June 4, 2017

Đế chế Alibaba của Jack Ma

Đế chế Alibaba của Jack Ma
Tác giả: Duncan Clark

Cuộc cách mạng máy tính cá nhân và Internet bắt đầu vào cuối thế kỷ 20
đã bủa vây phần lớn thế giới, nhưng những kẻ tham gia cuộc chơi nổi bật nhất là Amazon, Apple, eBay, Google, Microsoft—đều là của người Mỹ. Trong thế kỷ 21, cuộc cách mạng Internet bắt đầu ở Trung Quốc là điều không khó hình dung.

Khả năng đó, cũng như nhiều khía cạnh của Trung Quốc, là hệ quả của quy mô. Alibaba, một thị trường số ngày càng mở rộng, theo một số tính toán, đã lớn hơn cả Amazon. Chỉ riêng công cụ thanh toán Alipay của Alibaba đã chiếm 1/3 trong số 2,5 nghìn tỷ USD của thị trường thanh toán trực tuyến toàn cầu. Sự tăng trưởng chóng mặt của công ty này là một phần quan trọng trong sự trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế toàn cầu, và nếu bạn chưa bao giờ nghe nói về công ty này, hãy yên tâm rằng rồi bạn cũng sẽ biết tới nó. Năm ngoái, khi người sáng lập Alibaba, Jack Ma, xuất hiện trên sân khấu hội nghị thượng đỉnh tại Manila với Barack Obama, ông Obama đã phỏng vấn Jack Ma.

Chúng ta thường nghĩ đến những CEO thành công trong lĩnh vực công nghệ đi lên từ vị trí những lập trình viên quèn, như Bill Gates, nhưng theo như cuốn "Alibaba", cuốn tiểu sử hấp dẫn của Duncan Clark giải thích, xuất thân khiêm tốn của Ma không nói lên điều gì về tương lai của ông ấy— thêm vào đó, ở Trung Quốc những năm 1970, chính ý tưởng một người bản địa trở thành một giám đốc điều hành một doanh nghiệp công nghệ là không thể tưởng tượng được. Sinh năm 1964, là con của một

Bị kìm kẹp: Các chuỗi cửa hàng đồ ăn nhanh của Nhật Bản đang cảm thấy bị áp lực siết chặt

Matsugen Soba - Yam, shisonori, scallion, egg, sesame, okura, wasabi, cucumber, myoga, bonito, Jew's mallow. Photo courtesy City Foodsters.

Các cửa hàng burger và mì kiều mạch đều thấy khó có thể tăng giá.

Những miếng cá sashimi sống óng ánh, những miếng thịt bò mọng nước lấy từ những con bò được xoa bóp, và, trong một thập kỷ, một thủ đô với các nhà hàng được tạp chí Michelin xếp hạng sao nhiều nhất: không nhiều quốc gia có thể sánh với Nhật Bản khi nói tới những bữa ăn thịnh soạn. Tình hình đồ ăn nhanh ở nước này cũng đã phát triển mạnh trong nhiều thế kỷ. Từ những năm 1700, những bát mì soba lạnh, được làm từ kiều mạch, đã được chuyển đi bằng xe đạp tới những khách hàng giàu có trên những cái khay cao chót vót. Món sushi bắt đầu lướt qua trước mặt khách hàng vào năm 1958, khi chiếc băng tải đầu tiên được lắp đặt. Năm 1970, chuỗi bánh mì kẹp tự phát triển đầu tiên được khai trương, một năm trước khi công ty McDonald's bước vào thị trường này.

Các chuỗi thức ăn nhanh tiếp tục là một điểm sáng hiếm hoi của Nhật Bản trong thời kỳ suy thoái kinh tế kéo dài hai thập kỷ. Từ năm 2008, quy mô thị trường đã tăng từ 35 tỷ USD lên 45 tỷ USD (bao gồm các cửa hàng tiện lợi, gọi là konbini); trong giai đoạn đó, doanh thu của các nhà hàng lại sụt giảm hàng năm. Tuy nhiên, các chuỗi đồ ăn nhanh hiện đang bị chèn ép bởi cả việc tiền lương tăng cao hơn và tiêu thụ vẫn còn ảm đạm, và bởi các đối thủ nước ngoài đang giành được nhiều khách hàng người Nhật Bản hơn.

Tomoaki Ikeda, chủ tịch của Yudetaro, một chuỗi cửa hàng mì soba ở khu vực siêu đô thị của Tokyo, nói rằng sau một thập kỷ ăn uống dè sẻn, người Nhật mong đợi thức ăn hằng ngày phải rẻ tiền. Ông cũng cho biết, đã từng có lúc, nhiệt thành ủng hộ ý tưởng bát mì rẻ nhất, giá 320 yên (3 USD), được coi là có chút đáng xấu hổ; giờ đây đó lại là món ăn bán chạy nhất của họ. Chuỗi cửa hàng này đang phải trả lương cho nhân viên nhiều hơn: năm ngoái, lương tăng 0,5% là mức tăng cao nhất nhất kể từ năm 2010. Tuy nhiên, theo một cuộc khảo sát của công ty cho vay Shinsei Bank, năm ngoái, những người làm công ăn lương vẫn chỉ dành trung bình 587 yên cho bữa trưa ở nơi làm việc. Các món ăn lành mạnh nhất của Yudetaro, thu hút nhiều khách hàng nam giới trung niên, thường là rẻ nhất (như hầu hết các chuỗi ăn nhanh ở Nhật Bản, Yudetaro liệt kê số lượng calo có trong mỗi món ăn).

Nhiều người trong ngành công nghiệp này lo lắng rằng việc Nhật Bản tăng thuế tiêu thụ, hoặc thuế giá trị gia tăng, dự kiến có hiệu lực vào năm 2019, không áp dụng đối với thực phẩm bán tại các konbini, sẽ làm cho các chuỗi đồ ăn nhanh thậm chí còn kém hấp dẫn hơn khi những chuỗi này đang cố gắng tăng giá. Các konbini cung cấp tất cả mọi thứ từ bánh mì kẹp với rau trộn và trứng rẻ tiền tới những hộp cơm trưa có thể được hâm nóng và ăn ngay trong cửa hàng. Theo công ty nghiên cứu thị trường Euromonitor, 7-Eleven, một trong ba konbini lớn nhất Nhật Bản, chiếm hơn một phần ba thị phần đồ ăn nhanh tính theo giá trị.

Để thu hút khách hàng trở lại, các chuỗi đồ ăn nhanh đang nhắm tới mảng dịch vụ. Giờ đây, chuỗi Yudetaro làm món chiên xù tempura ngay tại quầy phục vụ, thường tại các nhà ga xe lửa; tại các điểm bán hàng, công ty này cũng đã thay thế các quầy bar bằng bàn ghế. MOS Burger, một chuỗi cửa hàng đồ ăn nhanh nội địa mở cửa vào những năm 1970, đã gửi cho nhân viên hướng dẫn mới về chất lượng, từ cách thái lát cà chua cho đến nhiệt độ nước để nhúng rau diếp trước khi phục vụ (4° C).

Công thức món thành công của MOS Burger đã đưa tới cho khách hàng các phiên bản bánh mì kẹp kiểu Mỹ lành mạnh và được bản địa hoá: ví dụ, chuỗi này đưa tới khách hàng những lát cà chua dày và những mớ rau diếp trong món bánh mì kẹp thịt. Kể từ năm 1987, chuỗi này đã bán phiên bản bánh mỳ kẹp bằng bánh gạo, thay hai nửa bánh mì dùng để kẹp bằng bánh gạo nướng, và từ năm 2004, là phiên bản bánh mì kẹp bằng xà lách (thay bánh mì để kẹp bằng rau xà lách). Nó cũng cho phép các đại lý nhượng quyền trên khắp đất nước tung ra những ý tưởng về những chiếc bánh mì kẹp kiểu mới, và một năm lại bổ sung thêm vài kiểu bánh mới vào thực đơn trên toàn quốc của mình được chọn lọc từ vài trăm đề nghị (năm 2016 là kiểu bánh mì kẹp ngó sen và thịt gà).

Gần đây, các đối thủ nước ngoài cũng đang tăng cường những lựa chọn cho khách hàng, trong đó có đối thủ cạnh tranh đáng gờm nhất của MOS, Makku—tên hãng McDonald's tại Nhật Bản. Hãng này cũng đã tơi bời với các vụ bê bối về an toàn thực phẩm, nhưng doanh số bán hàng cũng đã lần đầu tiên gia tăng vào năm 2015 sau sáu năm suy giảm. Ông Takao Shigemori, một nhà phân tích thực phẩm ở Tokyo, cho biết chuỗi cửa hàng Mỹ này — hiện nay có 3.000 cửa hàng—đã cải tiến thực đơn của mình để thu hút khách hàng Nhật Bản. Tháng này hãng này đã giới thiệu ba loại bánh mì kẹp thịt bò mới, theo kiểu bánh bao, cùng với nước sốt mặn ngọt teriyaki.

Tuy nhiên, các công ty nước ngoài vẫn chậm chân hơn theo một khía cạnh khác, ông Shigemori nói. Kể từ năm 1997, MOS Burger đã treo bảng tại mỗi cửa hàng trên đó có tên của những người nông dân trồng ra rau diếp hoặc cà chua đang được phục vụ trong cửa hàng ngày hôm đó. Tại các cửa hàng của Yudetaro, khách hàng có thể xem đầu bếp cắt và luộc mì soba. Không giống như các chuỗi đồ ăn nhanh khác, công ty này không giao hàng giống như những ngày đầu tiên khi mới thành lập, bởi vì muốn khách hàng dùng món mì soba khi còn tươi nguyên nhất. Bằng cách đó, công ty này hy vọng sẽ tiếp tục thành công.

Tuấn Minh
The Economist

Hoàng tộc Nhật Bản đang bị thu hẹp đáng kinh ngạc

Photo courtesy Benjamin Hollis.

Nếu phụ nữ không thể kế thừa Ngai vàng Hoa Cúc, có lẽ sẽ không còn ai kế vị.

Chết vì làm việc quá sức được coi là một đặc trưng tại nơi làm việc ở Nhật Bản đến nỗi có riêng một từ để nói về việc này: karoshi. Đối với Nhật hoàng, karoshi, hay ít nhất là việc chết trong khi đương nhiệm, cho tới nay là bắt buộc, vì không có điều khoản nào trong Luật Hoàng gia áp dụng cho Hoàng tộc, nói về việc nghỉ hưu tự nguyện. Điều đó có vẻ có chút bất công đối với Nhật hoàng Akihito nay đã 83 tuổi bị ung thư tuyến tiền liệt và đã phải phẫu thuật tim. Tuy nhiên, tuần trước, khi nội các của thủ tướng Shinzo Abe phê chuẩn dự luật cho phép Nhật hoàng thoái vị—chỉ lần này thôi, nhắc bạn vậy—những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan Nhật Bản đang giận sôi lên. Họ sùng kính Nhật hoàng đến cực độ, bất chấp ý muốn của Ngài ấy. Và họ nói, ông Abe đem một truyền thống linh thiêng ra để đùa nghịch.

Mười tháng trước, trong một tuyên bố trên truyền hình, Nhật hoàng Akihito bóng gió về mong muốn từ chức. Ông nói, tuổi tác và tình trạng sức khoẻ suy giảm đang lên tiếng và khiến ông khó thực hiện nhiệm vụ chính thức của mình được trọn vẹn. Ông nói rõ ràng rằng những nhiệm vụ này không chỉ mang tính nghi thức mà còn liên quan đến việc kết nối sâu sắc với người dân thường Nhật Bản.

Hiến pháp hậu chiến của nước này quy định rằng Nhật hoàng không phải là thượng đế đứng trên pháp luật, như đã từng trước khi Nhật thất bại năm 1945. Thay vào đó, Nhật hoàng là "biểu tượng của nhà nước ... có được vị trí của mình từ ý nguyện của người dân", những người rõ ràng đang nắm chủ quyền trong tay. Kể từ trước khi lên ngôi khi cha ông -- Nhật hoàng Hirohito qua đời -- vào năm 1989, ông Akihito và phu nhân - bà Michiko đã thể hiện mong muốn đưa Hoàng tộc xuống mức như người dân bình thường, đôi khi theo nghĩa đen — ví dụ, quỳ xuống khi họ khấn vái các nạn nhân của những vụ thiên tai thường xuyên ở Nhật Bản. Trong tuyên bố vào năm ngoái, Nhật hoàng nói rằng hiểu rõ nhiệm vụ của ông là biểu tượng của nhà nước cũng là trau dồi "nhận thức ở cùng với người dân". Do đó, việc đi lại của ông khắp Nhật Bản, thậm chí đến những nơi xa xôi nhất, là "hành động quan trọng" đối với ông.

Những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan lại coi khinh việc hạ mình như vậy. (Ông Akihito được cho là đã bị xúc phạm khi năm ngoái, các học giả bảo thủ nói rằng ông chỉ nên kiên trì cầu nguyện và thực hiện các nghi lễ của đạo Thần Shinto). Tệ hơn, trong mắt họ, ông Akihito đi tìm sự tha thứ từ những nước láng giềng và những kẻ thù cũ cho những hành động trong thời chiến của Nhật. Những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan phủ nhận Nhật Bản là một kẻ hung hăng hay đã gây nên những tội ác; họ nói rằng Nhật Bản là nạn nhân, bao gồm cả việc là nạn nhân hứng chịu việc ném bom hạt nhân. Họ vui mừng khi, sau chiến tranh, những người chiếm đóng Mỹ tại Nhật và giới tinh hoa chính trị đã thay đổi hình ảnh của Nhật hoàng Hirohito, người đã đồng lõa với chủ nghĩa quân phiệt Nhật Bản, thành một con người theo chủ nghĩa hòa bình mẫu mực.

Việc Nhật hoàng Akihito được dân chúng đặc biệt yêu quý cho thấy những người theo chủ nghĩa dân tộc cứng đầu, mặc dù có ảnh hưởng, chỉ là phần thiểu số. Một hoàng gia cởi mở hơn và dễ tiếp cận hơn đã thay đổi sự hấp dẫn của hoàng gia sau thời kỳ xa xôi của Nhật hoàng Hirohito— mặc dù còn phải đợi một thời gian nữa trước khi những thành viên hoàng gia đi xe đạp tới siêu thị như những người đồng cấp ở Scandinavia. Và do đó, ngày càng có nhiều sự cảm thông trước lời yêu cầu được nghỉ hưu của Nhật hoàng Akihito (ông gợi ý rằng ông cũng có thể giải thoát nước Nhật khỏi các nhiệm vụ tang lễ chính thức cầu kỳ của mình khi sau này ông quy tiên). Ông Abe, một người bảo thủ cực đoan về các vấn đề của hoàng gia, gần như không thể phản đối. Sau khi được nội các phê duyệt, Quốc hội Nhật Bản có thể thông qua luật thoái vị trong tháng tới. Nhật hoàng Akihito được cho là sẽ truyền lại Ngai vàng Hoa Cúc cho con trai ông, Thái tử 57 tuổi, Naruhito, vào cuối năm 2018.

Theo đó, Thái tử Naruhito sẽ là người nắm giữ ngai vàng thứ 126—mặc dù nếu bạn tin vào dòng dõi đế vương liên tục được tiếp nối bắt đầu từ khi Nhật hoàng Jimmu được sinh ra (hậu duệ của Nữ thần Mặt trời) vào ngày 11 tháng 2 năm 660 trước Công nguyên, thì vẫn có lý do cho sự xuất hiện của những nhân vật thần tiên. Nhưng ngay lập tức một vấn đề khác xuất hiện: chỉ có một số lượng rất ít các ứng cử viên trong tương lai cho việc kế vị chỉ dành cho nam giới.

Như để nhấn mạnh hoàng gia đang thu hẹp lại, giống như toàn bộ dân số Nhật Bản, tuần trước cháu gái cả của Thái tử Naruhito, Công chúa Mako 25 tuổi, tuyên bố muốn kết hôn với một người không thuộc hoàng tộc. Luật Hoàng gia quy định rằng một phụ nữ kết hôn với thường dân phải rời khỏi hoàng tộc. Tuy nhiên, người này sẽ nhận được một khoản tiền được cho là hơn 1 triệu USD. Điều này sẽ khiến hoàng gia chỉ còn lại 18 thành viên, 13 trong số đó là phụ nữ. Akihito có bốn người thừa kế là nam: Thái tử Naruhito; em trai của Thái tử Naruhito - Hoàng tử Akishino; Con trai 10 tuổi của Akishino - Hoàng tử Hisahito; và anh trai vẫn còn đang sống của Nhật hoàng Akihito - Hoàng tử Masahito 81 tuổi. Nói cách khác, rất nhiều kỳ vọng đang được đặt lên vai Hisahito trong việc bổ sung cho cuốn gia phả của Hoàng tộc. Điều gì sẽ xảy ra nếu như vị hoàng tử ấy không có hứng thú với các cô gái?

Đây không còn là thế giới của riêng đàn ông nữa
Về giải pháp đối với sự thu hẹp này, những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan không làm được tác dụng gì. Họ khăng khăng rằng, theo lời ông Kenneth Ruoff, người đứng đầu các cuộc nghiên cứu về Nhật Bản tại Đại học Portland, không được có bất kỳ sự sai lệch nào so với truyền thống liên tục theo huyết mạch nam giới— theo quan điểm của họ, nếu huyết mạch nam giới ấy chấm dứt thì Nhật Bản cũng chấm hết. Đôi khi những gợi ý về việc trở lại với tục lấy thê thiếp (ông nội của Nhật hoàng Akihito do một người thiếp sinh ra) được nghiêm túc đưa ra nhưng chỉ là một trò đùa.

Điều gì đó sẽ phải thay đổi. Chuyện đó đã suýt xảy ra khoảng một chục năm trước đây. Vào thời điểm đó, dường như Thái tử Naruhito không có người thừa kế tiềm năng nào, và thủ tướng lúc bấy giờ Junichiro Koizumi đã sẵn sàng đưa ra luật cho phép phụ nữ lên ngôi, cũng như việc truyền ngôi theo huyết mạch phụ nữ. Mặc dù 4/5 những người được thăm dò ý kiến ở Nhật Bản không có phản đối gì với ý tưởng này, một số ít người lại phản đối rất mạnh mẽ. Nhưng trước thông tin bất ngờ rằng vợ của Hoàng tử Akishino, Công nương Kiko, đã mang thai sau hơn một thập kỷ kể từ lần sinh trước, người ta đã vội vàng xếp xó luật đó. Vài tháng sau, Hisahito ra đời như tia sáng cuối đường hầm.

Đảng Dân chủ đối lập muốn khôi phục ý tưởng cho phép các phụ nữ hoàng tộc thành lập chi họ của hoàng tộc sau khi kết hôn. Để chống lại điều đó, Đảng Dân chủ Tự do của ông Abe có vẻ đã sẵn sàng đề xuất một ý tưởng cò cưa xoa dịu—phụ nữ đã kết hôn được phép thực hiện một số nhiệm vụ chính thức của hoàng gia. Tuy nhiên, đó không phải là giải pháp cho vấn đề hoàng tộc đang bị thu hẹp đáng kinh ngạc. Ông Abe đã thể hiện bản thân mình là người ủng hộ phụ nữ, nhưng ngoại trừ vấn đề ngai vàng. Nhưng lúc nào đó những người bảo thủ sẽ phải chịu nhượng bộ —hoặc chịu trách nhiệm trước nền cộng hòa.

Tuấn Minh
The Economist

"Not before time" nghĩa là gì?

Tait’s Clock Tower In Limerick, Ireland. Photo courtesy William Murphy.

'Not before time' nghĩa là câu bạn nói khi ai đó kể cho bạn chuyện gì đã xảy ra, mà theo bạn điều đó phải xảy ra từ lâu trước đó rồi (something that you say when someone tells you about something which has happened, in order to show that you think it should have happened a long time ago); lẽ ra phải sớm hơn.

Ví dụ
Increasingly, our marketing partners are also stepping up to the mark, and not before time.

Ireland has worked hard to tighten up drink-driving laws in recent years, and it's not before time.

Mental health is finally being recognised as a legitimate topic of conversation in New Zealand, and not before time.

Not before time, Spain is now consuming more sherry than the UK — most of it the pale, dry, super-refreshing styles known as Fino and Manzanilla — while the relatively static UK market for sherry is still, regrettably in my view, dominated by the sweet cream and pale cream styles that are easiest to make and too often the dreariest to drink.

Phạm Hạnh


Dụ ngôn Lazarus và phú ông


Lazarus và Phú ông là một dụ ngôn được chép trong Phúc âm Lu-ca. Câu chuyện này là chủ đề được yêu thích của nhiều họa sĩ và nhà thần học, bởi vì dụ ngôn này là bức tranh sống động về sự sống đời sau từng được ghi lại trong Tân Ước. "Người giàu và Lazarus sống hai cuộc đời khác biệt, nên phần của họ ở đời sau cũng khác biệt như vậy".

“Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Lazarus, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Abraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

"Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Abraham ở tận đàng xa, và thấy anh Lazarus trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lạy tổ phụ Abraham, xin thương xót con, và sai anh Lazarus nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!". Ông Abraham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Lazarus suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, Lazarus được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được".

Ông nhà giàu nói: "Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Lazarus đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!". Ông Abraham đáp: "Chúng đã có Moses và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó". Ông nhà giàu nói: "Thưa tổ phụ Abraham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối". Ông Abraham đáp: "Moses và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin".
— Luca 16:19-31,

Diễn giải
Dụ ngôn này minh họa chủ đề chung trong một số dụ ngôn của Chúa Giê-xu: cách đối xử với những người bần cùng trong xã hội là thước đo chính xác lòng sùng tín. Phú ông thỏa mãn những đức hạnh của thế gian và tuân giữ luật pháp của loài người, song những điều này không thể bù đắp cho thái độ vô cảm đối với những người bần cùng trong xã hội. Nhiều lần Chúa Giê-xu dạy rằng Vương quốc của Thiên Chúa là của linh hồn không phải của luật pháp, trái với sự hiểu biết của người Pharisee về Đấng Messiah.

Điều khiến dụ ngôn này càng sắc nét hơn là sự kiện tác giả Phúc âm Lu-ca cũng là người viết sách Công vụ các Sứ đồ, ký thuật những sự kiện xảy ra sau khi Chúa Giê-xu phục sinh. Lúc ấy, có những người không chỉ muốn có lời của Moses và các nhà tiên tri, mà còn muốn nghe lời chứng của người chết sống lại. Đối với các tín hữu Cơ Đốc thời kỳ tiên khởi, dụ ngôn này giải đáp những thắc mắc của họ tại sao Chúa Giê-xu, sau khi sống lại, đã không giảng dạy và đưa ra những lời cảnh báo cho người còn sống.

Một nét riêng của dụ ngôn này là, không giống các dụ ngôn khác, trong đó Chúa Giê-xu chỉ nhắc đến những nhân vật trong dụ ngôn như là "có một người", hoặc "một người gieo giống"..., ở đây nhân vật được nhắc đến bằng một cái tên. Do đó, có quan điểm được một số người chấp nhận, cho rằng đây không chỉ là một dụ ngôn, nhưng là một câu chuyện liên quan đến một người hành khất tên Lazarus và một phú ông.

Đời sau
Quan điểm Cơ Đốc luận giải rằng câu chuyện là một sự hé lộ một số chi tiết về đời sau. Hầu hết tín hữu Cơ Đốc tin vào sự phán xét đặc biệt và nhận thấy câu chuyện phù hợp với niềm tin ấy. Theo cách giải thích của họ, Lazarus được rước lên thiên đàng, còn phú ông bị đày xuống âm phủ.

Theo quan điểm thế tục, câu chuyện thể hiện niềm tin của người Do Thái vào thế kỷ thứ nhất, theo đó Sheol ("Hades" trong Hi văn) là nơi đến của tất cả người chết. Ở đây, có một số người được yên nghỉ trong khi những người khác phải chịu đau đớn cho đến Ngày Phán xét. Trong câu chuyện này, cả Lazarus và người giàu đều đến Sheol, ở đó người chết được chia ra theo tư cách đạo đức của họ. Lazarus đến nơi an ủi với sự hiện diện của Abraham, trong khi phú ông chịu đọa đày trong lửa.