Journey in Life: 06/10/17

Saturday, June 10, 2017

Sapiens: Lược sử về loài người

Câu chuyện lôi cuốn bắt đầu với nguồn gốc của loài người sapiens và kết thúc với con người hậu nhân loại.

Con người (thành viên của chi Người Homo) đã tồn tại được khoảng 2,4
triệu năm. Homo sapiens (Người Tinh khôn), loài hoang dã cổ xưa thuộc họ Người, chỉ tồn tại 6% trong tổng thời gian đó – khoảng 150.000 năm. Vì thế, cuốn sách có tiêu đề chính là Sapiens có lẽ không nên đặt tiêu đề phụ là "Lược sử về loài người". Thật dễ dàng nhận ra vì sao Yuval Noah Harari dành 95% cuốn sách của ông cho chúng ta với tư cách là một loài: dù vô minh, chúng ta vẫn biết về bản thân mình nhiều hơn là về các loài khác, bao gồm cả một số loài đã bị tuyệt chủng từ khi chúng ta lần đầu tiên bước đi trên Trái đất. Thực tế là lịch sử của sapiens – tên mà Harari đặt cho chúng ta – chỉ là một phần rất nhỏ trong lịch sử loài người.

Liệu toàn bộ lịch sử ấy có được truyền tải súc tích – 400 trang giấy? Không thực sự như vậy; viết một lược sử thời gian sẽ dễ dàng hơn – toàn bộ 14 tỷ năm – và Harari cũng dành nhiều trang viết về hiện tại và tương lai có khả năng xảy ra của chúng ta chứ không hẳn toàn là quá khứ. Tuy nhiên, những câu chuyện sâu sắc về người sapiens thì khá là

"At his time of life" nghĩa là gì?

Playing with Time. Photo courtesy Alexander Lyubavin.

'At my/your/his time of life' nghĩa là ở tuổi tôi/anh/nó (a period of time during which a person is normally in a particular life state).

Ví dụ
At his time of life, most of his fellow entrepreneurs are taking it easy.

Dave has served several sentences and like many people in his position and at his time of life, he decided he wanted to move away from a life of crime and join mainstream society, paying taxes and living a normal life.

At his time of life, Westwood faces an almighty fight to re-establish himself at the top of a game now dominated by men in their early or mid-twenties. But he is in the right place on his home circuit to have a go.

Phạm Hạnh

Yêu nên tốt, Ghét nên xấu

via Cổ học tinh hoa,
-----

Trước, vua nước Vệ rất yêu Di Tử Hà. Cái phép nước Vệ, ai đi trộm xe của vua, thì phải tội chặt chân. Mẹ Di Tử Hà đau nặng. Đêm khuya có người đến gọi, Di Tử Hà vội vàng lấy xe vua ra đi. Vua nghe thấy, khen rằng: "Có hiếu thật! Vì hết lòng với mẹ, mà quên cả tội chặt chân."

Lại một hôm, Di Tử Hà, theo vua đi chơi ở ngoài vườn, đang ăn quả đào thấy ngọt còn một nửa, đưa cho Vua ăn. Vua nói:" Yêu ta thật! Của đang ngon miệng mà biết để nhường ta."

Về sau, vua không có lòng yêu Di Tử Hà như trước nữa. Một hôm phạm lỗi, vua giận nói rằng: "Di Tử Hà trước dám thiện tiện lấy xe của ta đi. Lại một bận dám cho ta ăn quả đào thừa. Thực mang tôi với ta đã lâu ngày."
Nói xong bắt đem trị tội.

Ôi! Di Tử Hà ăn ở với vua trước sau cũng như vậy, thế mà trước vua khen, sau vua bắt tội, là chỗ tại khi yêu khi ghét khác nhau mà thôi. Lúc được vua yêu, chính đáng tội thì lại hóa công thần; lúc phải vua ghét, chính không đáng tội thì lại hóa ra sơ cho nên người muốn can ngăn, đàm luận với vua điều gì, thì trước phải xem xét cái lòng vua yêu hay vua ghét tính thế nào rồi hãy nói.

~ Hàn Phi Tử