Journey in Life: 08/12/17

Saturday, August 12, 2017

Dịch sách như trồng cây


nhưng mà thù lao còn thấp hơn lương của nhân viên môi trường thì em cũng bái bai... :)

shared from Quyen Nguyen,
-----
Câu chuyện của chị Yao Liqing về tình hình văn học dịch ở Trung Quốc, cụ thể là nhuận dịch và nhuận biên. (Bài viết có giá trị tham khảo)

Em tóm tắt lại thế này cho vui:
Yao học ở Pháp, về quê tìm được việc làm biên tập viên tiếng Pháp, những tưởng phải lấy người như anh, dè đâu lấy phải người như anh: công việc áp lực, bị ép chạy tiến độ, tiền lương ít ỏi, luôn gặp phải các bản dịch kém chất lượng nên nai lưng ra mà sửa.

Ở Trung Quốc, nhuận dịch văn học Pháp trả cho dịch giả thường là 70-80 tệ (tương đương 10-12$) cho 1000 từ tiếng Trung (tức là khoảng 240-270.000 vnd/1000 từ). Nhuận dịch văn học Anh còn ít hơn nữa. Ngoài ra còn một cái gọi là luật, đó là nếu nhuận dịch cho một cuốn nào đó mà hơn 800 tệ (tức 2tr7 đồng) thì nhà xuất bản sẽ xẻo đi 20% tiền thuế (à hiểu rồi, tức là hơn 2tr7 thì bắt đầu đóng thuế). Chính vì thế rất ít dịch giả giỏi nào chịu đi dịch sách.

Chị Yao cho biết cũng chính vì tiền ít như vậy, dẫn tới việc nhiều dịch giả dịch ẩu. Ở Trung Quốc có một trang review sách online, Douban, đầy các bài ném đá bản dịch.

Chị Yao có kể thêm, các giảng viên văn học nước ngoài ở đại học Tàu bị bắt buộc phải dịch một số lượng sách nhất định. Chính vì thế nhiều giảng viên cộng tác với các NXB để dịch sách. Nhưng ngặt nỗi, họ lại dịch lấy có để đủ tiêu chuẩn, nên không thèm dụng công gì, bản dịch đầy lỗi. Kinh dị nhất là có vị còn đem chia ra cho sinh viên dịch, thế là btv chịu trận đủ.

Chị Yao còn kể có một ca một chị muốn có một dòng đẹp vào CV để xin học bổng đi học nước ngoài, bèn dịch xong sai be bét, khi btv yêu cầu sửa thì chị bảo em làm hết sức của em rồi, giờ là tới phiên nhiêm vụ của btv các chị nhé.

Với tư cách là btv, mỗi ngày chị Yao phải đọc và biên tập hơn 10 ngàn từ, các xếp thì ép tiến độ, thế là btv phải mang việc về nhà, làm cả đêm và cuối tuần. Với đồng lương thế nào? BTV mới vào nghề được trả 5.000 tệ một tháng (17tr, má ơi em muốn sáng Tàu!) vừa đủ thuê căn hộ ở ngoại ô Thượng Hải, cơm ba bữa, năm hai bộ quần áo mới. Chính vì thế btv bỏ việc liên tục.

Chị Yao lý giải nguyên nhân các NXB trả tiền cho btv và dịch giả ít như vậy: thủ phạm chính là giá sách ở Tàu. Lấy ví dụ một ly cà phê Starbucks ở Pháp hay Tàu đều có giá khoảng 4-5$. Ở Trung Quốc, giá sách cũng tầm như vậy.

Chị so sánh, ở Pháp giá sách thường cao gấp 3-4 lần một ly cà phê Starbucks. Chẳng hạn bản dịch tiếng Pháp cuốn “Ping Ru and Mei Tang: Our Story,” bán trên trang Amazon Pháp giá 23 E (27$) (620 ngàn vnd), trong khi bản gốc bản trên Amazon Tàu chỉ có 24.6 tệ (84 ngàn vnd), hơn gấp 7 lần. Chị Yao còn dẫn bản khảo sát đọc sách trên toàn quốc lần thứ 14 của Trung Quốc thì độc giả chỉ muốn trả khoảng 14.42 (tệ) (49 ngàn vnd) cho một cuốn sách dày 200 trang.

Chị Yao kết luận, bui một tấc lòng giới thiệu văn học nước ngoài đỉnh cao cho bà con Tàu đọc, nhưng mà giá dịch như thế, giá biên tập như thế, điều kiện làm việc như thế, khó lòng mà cải thiện chất lượng bản dịch. Thế là càng nghĩ càng đau, chị chỉ còn một đường: phắn.

"The devil’s own time" nghĩa là gì?

Người nhập cư vào Đức đang có khoảng thời gian rất khó khăn*. Photo courtesy Florian Lehmuth.

'The devil’s own time' = thời gian của quỷ -> nghĩa là thời kỳ/thời khắc rất khó khăn (a very difficult time; a hellish time).

Ví dụ
If, in 1976, liberals were hypnotizing (thôi miên) themselves over what they thought Jimmy Carter would be, they took the devil's own time doing it.

We've had the devil's own time trying to get cattle killed during 2014, because the current meatworks in the north have a far better supply than their kill capacities.

The island peoples of the South Pacific who have had to move off their small, fragile places and into the cities on larger islands like New Zealand have had the devil's own time adjusting.

Freely adapting Allison Pearson's 2002 London-set best-seller, adjusted to Boston and New York locales and a tougher economy, screenwriter Aline Brosh McKenna has the devil's own time juggling agendas.

Phạm Hạnh


* No border, no nation: on 21 June 2015, a crowd of 5,000 people marched onto the German parliament in Berlin, protesting European immigration policy. Inspired by the Centre for Political Beauty's art project “The Dead Are Coming”, attendants brought flowers and self made wooden crosses and turned the lawn in front of the Reichstag into a symbolic graveyard. In the end, more than a hundred hand dug graves served to commemorate the thousands of anonymous refugees who die each year trying to cross the border into Europe.

the epitaph reads “borders kill” / “kill borders”.

Giáo sư Ngô Bảo Châu sẽ đóng góp được gì cho Việt Nam?

ah, có thể lead team soạn sách giáo khoa toán bằng tiếng anh, xuất khẩu sang các nước tư bản (bắt chúng nó làm phép tính bằng việt nam đồng), mang usd về cho đất nước :)

hiện sách toán của Thượng Hải, Trung Quốc có thể được hiệu trưởng các trường tiểu học ở Vương quốc Anh chọn...
-----
China export textbooks:

When primary school administrators in the U.K. choose study materials for the fall semester this year, they will have a new option: math textbooks imported from Shanghai, a city celebrated as a global math power.

In the books, the British pound will replace references to the Chinese yuan. But in just about every other way, the versions of Real Shanghai Maths available in London will be exactly like those used in China, the ideas, sequencing and methods kept intact.

It is a remarkable admission by British education authorities that their own methods have stumbled, and that Chinese educators – after years of racking up world firsts in math scores – have developed something admirable enough to import in whole cloth.

Sẵn sàng đón bé yêu chào đời

ngày mai là Gia An không còn là thành viên bé nhất nhà nữa... :)
đón mẹ về... :)

Vì sao điểm chuẩn ngành sư phạm thấp kỷ lục?

shared from Hải Trương,
-----
Trong bộ film nổi tiếng Annie Hall có đoạn thoại nói về chất lượng giáo viên Mỹ: "I remember the staff at our public school. We had a saying: Those who can't do, teach... and those who can't teach, teach gym. And those who couldn't do anything, I think, were assigned to our school".

Ở đâu đó, xã hội cuồng tiền bạc, không có niềm đam mê tri thức, chẳng lý gì để người giỏi chọn nghề sư phạm lương ít, nhọc nhằn, xã hội coi thường. Tư duy double talk một mặt kêu gào kẻ khác hy sinh và cống hiến vô điều kiện như Pavel cộng sản, một mặt đốt nhang thờ cúng các tỉ phú tư bản trong những giấc mơ lười biếng.

Thật ra kiếm tiền là công việc khá dễ dàng ở bất cứ xã hội nào. Do đó triệu phú đô la trên thế giới nhiều hơn tổng cộng cả lợn con và tiến sĩ vô dụng ở Việt Nam. Ngành sư phạm chỉ có thể khá lên khi người ta đặt tri thức trên hết...

Bài trước: Ngừng vô duyên

Chuyện nàng Vân

shared from Long Phan,

Mạng xã hội, từ lâu, người ta lan truyền câu chuyện này:
*************************************************
Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.

Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ. “Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?"
Ông chủ trả lời thẳng thắn “Không”.
“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư?”
Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng?”

Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói: “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã?”
“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”
“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.
Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.
“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.
“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”
“Cụ thể là thứ mấy?" Ông chủ hỏi.
“Cái này tôi không hỏi kỹ.”
“Bên họ có mấy người sang.”
“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”
“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”

Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.

Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người phụ trách của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.

Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói: “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc Toàn của bộ phận vật tư, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”

“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”

“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”

Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.
*********************************************************
Ngồi phỏng vấn tuyển nhân viên mà hơi buồn nhẹ. Buồn không bởi sự thiếu hụt trong kiến thức cần có cho vị trí mà ứng viên ứng tuyển, mà chủ yếu từ cách nghĩ, cách tiếp cận công việc của khá nhiều bạn trẻ.

Điều mà nhà tuyển dụng mong muốn không đến từ bằng cấp của các bạn, mà đến từ "khả năng làm được việc" của từng ứng viên.

Làm thế nào bạn có thể chứng minh cho nhà tuyển dụng, khi mà bạn cứ cho nhà tuyển dụng thấy rằng bạn chưa thực sự chuẩn bị sẵn sàng cho công việc cũng như chưa luôn suy nghĩ về công việc như là sự phát triển nghề nghiệp của mình. Nếu thế thì bạn cũng sẽ giống cô Vân trong câu chuyện trên. Đi làm hết giờ rồi về.

..và công ty bị thiệt hại một vì thái độ làm việc của bạn, thì bản thân bạn thiệt hại mười vì mất khả năng phát triển sự nghiệp.