Journey in Life: 10/09/17

Monday, October 9, 2017

Gorbachev: His Life and Times

Gorbachev đã trở thành người chủ trương đường lối thay đổi cấp tiến như thế nào?

Gần cuối cuốn tiểu sử mới về Mikhail Gorbachev, tác giả William Taubman miêu tả
Tổng thống Nga và vợ ông, Raisa, nghỉ mát tại Foros ở mũi phía Nam bán đảo Crimea, đi dạo dọc theo bờ biển chỉ vài ngày trước cuộc đảo chính thất bại năm 1991. Đó đã là thói quen của hai người trong nhiều năm, họ vừa đi bộ vừa cùng nhau trò chuyện rôm rả. Họ tranh luận: Các nhà lãnh đạo chính trị được định hình theo tính cách hay do tình thế? Hai người cùng đồng ý rằng các nhà lãnh đạo 'dẫn dắt' lịch sử như 'cưỡi trên lưng hổ', và điều này khiến họ mạnh mẽ nhất. Theo tác giả Taubman, hai người kết luận "Thời thế nâng tầm các nhà lãnh đạo, và thường biến những đặc điểm thoạt nhìn tưởng là điểm yếu trở thành thế mạnh.”

Đây là câu hỏi thiết yếu về Gorbachev và giai đoạn lịch sử quan trọng ông đã tạo nên. Làm thế nào một người con nhà nông dân ở một tỉnh xa xôi trong Liên bang Xô viết, đến trường Đại học Moscow "ăn nói và nom rõ hai lúa", trở thành lãnh đạo Đảng Cộng Sản địa phương, thành người

Yêu em trọn đời

chẳng rõ là em nào, cứ hứa thế,

cầu thủ bóng đá cảm ơn cả vợ và... bạn gái sau trận đấu (trực tiếp trên truyền hình, trước hàng ngàn người hâm mộ), anh mới 22 tuổi...
-----

Much can happen on live TV when talking without thinking, much trouble, domestic trouble, which is something the Ghanaian footballer Mohammed Anas (22) brought upon himself when he lined up for a live interview after a match in the South African Premier League on Friday.

Anas scored both goals for Free State Stars and was named man of the match, in a 2-2 match against Ajax Cape Town, writes Fox Sports.

“I appreciate my fans, my wife and my girlfriend.

“I mean my wife! Sorry to say, I’m so sorry, my wife.

Anas quickly realizes that he has said something stupid, and starts on a sort of spontaneous tribute/excuse to his wife.

“I love you so much. I love you so much from my heart,” says 22-year-old on the fly.

Cấm thì cấm, tắm cứ tắm

đấy là chuyện ở Hạ Long thôi,

còn ở gần Naples, Ý, cảnh sát đã ra lệnh cấm rồi, nhất là đối với trẻ em, vì gần đây sóng đánh giạt vào bờ rất nhiều... dương vật giả, chỉ biết laugh, don't know why...
-----
Dozens of massive dildos mysteriously (bí ẩn, không lý giải được) wash up on an Italian beach forcing lifeguards to ban kids from bathing

The filthy (bẩn thỉu, dơ dáy, tục tĩu, ô trọc) phallic flotsam (vật nổi lềnh bềnh, trôi giạt) was washed up on the seaside by the Hermitage of Camaldoli, near Naples

Over the years the local currents have washed up detritus (mảnh vụn) from industrial waste to animal feed at Camaldoli.

More bizarre finds include a grisly array of dead animals and, on one occasion even live rabbits.

But clean-up volunteers are sure this is the first time plastic penises have been washed up on the river beach.

Cách mạng công nghiệp 4.0 tác động gì đến ngành dệt may Việt Nam?

[túc tắc, bình chân như vại]

theo thống kê, năm 2015, trong tổng số 1,63 triệu robots công nghiệp, thì chỉ có 1,580 ở trong ngành dệt may,

tự động hóa công việc của nhà thiết kế, còn dễ hơn nhiều tự động hóa thay công nhân may,

và sự xuất hiện của SoftWear Automation, robot may với công suất = 17 công nhân, thì mới chỉ phục vụ thị trường Mỹ thôi, tiết kiệm chi phí vận chuyển, và bù đắp lao động còn thiếu, sản xuất quân y cho quân đội Mỹ, chứ không phải Bangladesh, Việt Nam thích thì gọi điện đặt hàng robot (thay thế cho dây chuyền của mình) là được đâu, phải... 20-30 năm nữa... (the sewbots will remain in the minority even 20-30 years into the future)
-----
Of the 1.63m industrial robots in operation worldwide in 2015 (the latest year for which figures are available), only 1,580 were in textiles, apparel and leather, says the International Federation of Robotics (IFR).

It might be “easier to automate the activities of a fashion designer than to automate the people who sew clothing”, suggests Michael Chui of the McKinsey Global Institute.

These pieces of kit are no longer the preserve of high-income countries like Japan or Germany. Of all the industrial robots shipped in 2015, a third ended up in middle-income countries, where they were mostly used in carmaking and electronics, according to IFR. China was the world’s biggest single buyer.

The McKinsey Global Institute calculates that it would be technically possible (if not necessarily economically sensible) to automate 67% of India’s manufacturing employment. It came up with similar figures for Indonesia and Thailand.

...SoftWear Automation occasionally receives calls from Bangladeshi garment-makers, but the company serves only the American market. “If you are looking to deploy our technology because you think you can save labour costs, then it’s the wrong reason to do it,” says Mr Rajan. Instead, his company aims to minimise transport costs, reduce environmental strains and relieve acute American labour shortages. One of their principal customers supplies America’s armed forces, whose uniforms are required by law to be made within the country. This anachronistic legislation is supposed to preserve America’s industrial capacity to make the things its army needs, but “the average age of seamstresses in America is 56,” Mr Rajan points out.

For the foreseeable future, then, the Sewbot is not a threat to the abundant labour in countries like Bangladesh. Its existence owes a lot to some cutting-edge innovation and more than a little to some long-standing American protectionism. Unfortunately, more examples of such protectionism are on the way.