Journey in Life: 10/17/17

Tuesday, October 17, 2017

"By the book" nghĩa là gì?

"Xoạc" cũng phải theo sách. Photo courtesy maxpixel.

'By the book' nghĩa là nói/làm theo sách vở, đúng quy tắc, luật lệ (In accordance with rules or regulations; to speak with minute exactness); nói có sách, mách có chứng.

Ví dụ
A new chapter as library move goes by the book.

"It worries me very much - we got all the hormone beef banned here," he said. "We are doing everything by the book and the price of our beef today is hopeless. The suckler farmer needs to be supported as it is top quality and they have no problem taking this South American beef that is all hormones.

Japan’s gangsters esteem tradition and prefer to do things by the book. As a result, they appear to love manuals — they have manuals for committing certain crimes as well as guides on how to avoid punishment for carrying out those crimes.

Phạm Hạnh

Nhắm mục tiêu quảng cáo theo sở thích của đối tượng

công ty khởi nghiệp Synaps Labs có thể hiện quảng cáo trên biển lớn ngoài trời, tùy chỉnh theo chiếc xe bạn lái (theo nghiên cứu của đại học Stanford, từ chiếc xe được sở hữu, có thể đoán ra thu nhập, chủng tộc, trình độ học vấn của khu dân cư, quan điểm chính trị...)
-----

Last November if you were driving a BMW x5 or a Volvo XC60 on the highway ringing Moscow, you might have noticed a digital billboard on the side of the road flash an ad just as you approached, one for a new SUV from Jaguar.

If it was evening, you saw an ad with a dark background, helping the car stand out. In bad weather, you saw it maneuvering in the snow.

Targeted advertising is familiar to anyone browsing the Internet. A startup called Synaps Labs has brought it to the physical world by combining high-speed cameras set up a distance ahead of the billboard (about 180 meters) to capture images of cars. Its machine-learning system can recognize in those images the make and model of the cars an advertiser wants to target. A bidding system then selects the appropriate advertising to put on the billboard as that car passes.

...recent research from a group of university researchers and led by Stanford found that—using machine vision and deep learning—analyzing the make, model, and year of vehicles visible in Google Street View could accurately estimate income, race, and education level of a neighborhood’s residents, and even whether a city is likely to vote Democrat or Republican.

Tương lai ngành công nghiệp xe hơi Việt Nam

shared from Giang Le,
-----
Đầu tuần này chiếc Camry cuối cùng được sản xuất trên đất Úc. Sự kiện này đã được Toyota báo trước 3 năm, hồi đó tôi có viết một post ngắn trên G+ khá bi quan về ngành công nghiệp ô tô của VN.
===========
20/02/2014
Tuần trước Toyota, nhà sản xuất xe hơi cuối cùng ở Úc, tuyên bố sẽ đóng cửa nhà máy của mình vào năm 2017. Đây là dấu chấm hết cho ngành công nghiệp này ở xứ Kangaroo được khai sinh từ năm 1948 và gần đây chỉ sống được nhờ trợ giá của chính phủ. Trước đó khi các nhà sản xuất khác (Mitsubishi, Ford, Holden) đã tuyên bố đóng cửa, nhiều nhà kinh tế cho rằng việc Toyota ra đi chỉ còn là vấn đề thời gian.

Có 2 lý do chính dẫn đến cái chết của ngành công nghiệp xe hơi của Úc. Thứ nhất là thị trường nhỏ mà ngành này đòi hỏi phải có economies of scale. Theo bài báo dưới đây một nhà máy sản xuất xe hơi phải có công suất ít nhất 200,000 chiếc/năm mới có khả năng giảm giá thành đủ để cạnh tranh. Trong khi đó Toyota, mặc dù là nhà sản xuất lớn nhất Úc cũng chỉ có công suất 100,000 chiếc/năm. Không chỉ fixed cost cao, variable cost của các nhà máy sản xuất xe hơi của Úc cũng cao vì chi phí nhân công cao (thứ hai thế giới, chỉ sau Đức), giá phụ tùng cao vì các ngành công nghiệp phụ trợ quá nhỏ. Giá thành sản xuất một chiếc xe hơi ở Úc cao gấp 4 lần ở các nước châu Á, gấp đôi các nước châu Âu.

Thứ hai, sự bùng nổ của mining sector đã đẩy Úc vào Dutch disease, thuật ngữ chỉ việc manufacturing sector bị mất dần competitiveness vì nền kinh tế có quá nhiều income từ xuất khẩu khoáng sản/nguyên liệu thô. Giá nhân công cao là hậu quả trực tiếp của Dutch disease, vì mining sector tăng trưởng nóng nên họ trả lương rất cao, buộc các ngành khác phải tăng lương theo để giữ nhân công. Đồng đô Úc tăng vọt trong 10 năm qua cũng là hệ quả của commodity boom, vừa làm giá xe hơi nhập khẩu càng ngày càng rẻ so với xe nội địa, vừa ngăn cản Úc xuất khẩu xe ra nước ngoài, một cách để tránh bị hạn chế bởi thị trường nhỏ trong nước.

Mặc dù Úc bị cho là thị trường nhỏ, năm vừa rồi đã tiêu thụ 1.14 triệu chiếc xe, trong khi VN chỉ khoảng 1/10 con số đó. Kinh tế VN không phụ thuộc quá nhiều vào mining nhưng dòng vốn ngoại đổ vào (FDI/FPI) cũng làm VND không bị mất giá đủ nhanh (so với lạm phát) nên nền kinh tế cũng mất dần tính cạnh tranh. Tương lai ngành công nghiệp xe hơi VN có lẽ cũng không sáng sủa gì hơn của Úc.

Vượt giới hạn

shared from Lê Quốc Vinh,
-----
VƯỢT GIỚI HẠN

Hôm qua, có một anh bạn người Pháp nhận xét với tôi rằng, người Việt Nam rất tài giỏi, nhất là trong ngành nghệ thuật, nhiếp ảnh, thủ công…, thậm chí có năng khiếu vượt trội các đồng nghiệp phương Tây, nhưng vấn đề là, không có ai đặt ra cho chúng ta những thách thức – hay nói đúng hơn là chúng ta không tự đặt ra các thách thức cho chính mình – để có thể vươn tới sự hoàn thiện. Hình như, khi đạt được một mức độ thành công nào đó, chúng ta hay tự thoả mãn, và chấp nhận cái giới hạn phía trước.

Hồi mới mở dịch vụ tổ chức sự kiện, Le Bros may mắn được làm chuỗi hoạt động rất lớn cho Công ty Honda. Các bạn nhân viên của Honda nói rằng, họ được giao nhiệm vụ giám sát và “review” công việc của chúng tôi. Họ làm thế thật, soi từng tí, từng cái ốc vít, từng cái nút buộc. Một số đồng nghiệp của tôi khó chịu ra mặt. Còn tôi bảo: Chúng ta gặp may đấy. Làm việc với công ty Nhật, họ càng khó tính thì chúng ta càng nhanh trưởng thành. Từ đó, cái backdrop trước mặt tôi không bao giờ bị nhăn, một lá cờ treo không bao giờ lệch.

Làm việc với tôi, các bạn nhân viên hiểu rằng, một khoảng cách (space) đúp giữa hai chữ trong văn bản là thừa, và từ sau dính vào dấu chấm, dấu phẩy phía trước nghĩa là thiếu; hai tấm ảnh ngang nhau trên một slide PowerPoint mà không ngay hàng thẳng lối là không chấp nhận được. Có thể, sự cầu toàn này không làm cho văn bản hay bài thuyết trình hay hơn, nhưng đó là thái độ trách nhiệm với mỗi điều mình làm.

Ngày bắt đầu in tạp chí Đẹp, tôi rải báo nằm ngay cạnh máy in, tự tay ký bản, phê duyệt từng trang in. Mỗi đợt chỉnh mực xong, người thợ đưa cho tôi một cái kính lúp bé xíu, soi từng cm2 trên trang báo. Một dấu chấm nghĩa là lô in có sạn, một đường vân mờ nghĩa là dầu in chưa chuẩn, sắc đen chưa thắm long lanh là chưa đủ sắc độ sâu… Dần dà, người thợ in hiểu ý, tự kiểm duyệt đến mức tuyệt đối mới kêu tôi dậy ký bài. Tự anh ấy đẩy mình đến mức hoàn hảo, và đó là lý do tạp chí Đẹp luôn được in đẹp nhất.

Tôi có một đối tác người Hong Kong. Anh ta siêu khó tính. Làm event với anh ta, quân tôi mất ngủ, căng thẳng, bực bội, vì anh ta kỹ từng chi tiết nhỏ. Chúng tôi tổ chức một sự kiện cho SYM ở nhà thi đấu Phú Thọ, dựng một mô hình toà nhà 3D lên, anh ta ngắm nghía hậu cảnh và nói: “Vinh à, công trình của chúng ta rất đẹp, nhưng mấy toà nhà đang thi công phía xa kia làm xấu hết cả. Chúng ta nên dựng một tấm vách che nó đi.” Nói là làm, cái vách ấy không nằm trong scope of work mà chúng tôi cam kết với khách hàng. Ở giữa sân là một cái mô hình tháp Big Ben cao 8 mét, dưới chân không có gì cả. Nhưng anh ta cho rằng, để cái tháp trơ trọi vậy rất xấu, ta nên thuê hoa phủ kín chân tháp cho đẹp. Và chúng tôi tốn thêm mớ tiền, làm cái điều dĩ nhiên không có trong thoả thuận với khách hàng. Dĩ nhiên, chúng tôi thoả mãn với sự hoàn hảo, cho dù chưa chắc khách hàng đã nhận ra điều đó.

Vốn dĩ chúng ta rất dễ thoả hiệp với chất lượng mình có. Nhiều người thường phẩy tay, “ở Việt Nam ấy mà”… và coi sự chưa hoàn hảo như một lẽ thường tình. Như thế, chúng ta đã bỏ mất cái cơ hội thách thức chính mình vượt qua cái giới hạn tự mình đặt ra đó.

Bài trước: Kỹ năng sống sót

Kỹ năng sống sót

shared from Vũ Kận Veo,
-----
Kỹ năng sống sót.
.
Hôm 8/10, xem một video ghi lại cảnh nữ phượt thủ bị lũ cuốn trôi xuống thác Yaly khi vượt suối chỉ còn cách bờ chừng 3m khiến tôi nhớ lại thời sinh viên đi thực tập ở thủy điện Trị An. Xem trong đoạn clip đăng báo, nhóm phượt khi vượt suối đã chỉ dùng gậy dò đường, không dùng dây vượt suối. Mặt khác có 2 người tách ra quá xa nhóm nên khi trượt chân không thể ứng cứu kịp. Hồi thủy điện Trị An xây sắp xong, trường ĐHBK Tp.HCM cũng đã "vinh dự" được ghi danh khắc vào Đài tưởng niệm một sinh viên thực tập năm cuối. Hồi ấy, buổi chiều khi tập kết về lán trại, cả toán quăng dây, bám lần theo dây băng qua suối Rộp nước chỉ cao chưa tới đầu gối. Một sinh viên đã tách ra vượt suối một mình, không bám dây. Trong một phút bất cẩn, anh này bị trượt chân, ngã đập đầu vô đá bất tỉnh. Ngay lập tức nước cuốn anh xuống dưới 1 kẹt đá, mắc đầu chặt vào giữa khe đá không cách nào lôi ra được. Phải 3 ngày sau, chờ người nhái cứu hộ của công ty Visal đem dụng cụ phá đá mới lôi được thi thể anh này lên bờ.

Cũng liên quan đến kỹ năng sống còn, vào khoảng khoảng 12 giờ ngày 11/10, khi lũ trên nguồn đang cuồn cuộn đổ về trên sông Thia (Yên Bái), một phóng viên TTXVN đứng ngay trên cầu Thia tác nghiệp. Cầu sập, hai ngày sau mới tìm thấy thi thể cách xa cầu 100km. Phóng viên này say mê tác nghiệp nhưng lại không có 1 chút ý niệm nào về lũ nguồn với vận tốc kinh hoàng, cuốn theo những tảng đá lớn, cây cổ thủ phóng vun vút ngầm dưới nước. Chỉ cần va vào mố cầu vài cú thì cầu sập là đương nhiên. Nếu ai đã từng chứng kiến cảnh những cây gỗ do phá rừng, khi lũ về chúng lao vun vút vào lưới chắn rác của nhà máy thủy điện thì sẽ thấy sức mạnh kinh hoàng của nó. Tôi đã từng chứng kiến cây gỗ đường kính cỡ 0.5m lao vào lưới chắn rác nhà máy vỡ vụn, tan xác như mớ bã mía, khiến ai thấy lúc đó cũng phải rùng mình.

Cái chết của nữ phượt thủ, cái chết của nam phóng viên trong lũ dữ hoàn toàn không phải là hy sinh cho đam mê hay sự hy sinh cho "nghề nghiệp cao cả" mà báo chí mấy hôm nay than khóc, tâng bốc. Nó đơn thuần chỉ là tai nạn nghề nghiệp như bao nhiêu nghề "không cao cả" khác. Các cơ quan báo chí, là nơi phải nhanh chóng chỉ ra những kinh nghiệm sống còn, đã không làm tròn chức năng của mình, ngược lại họ tâng bốc những cái chết ấy lên mây để rồi năm sau, năm sau nữa, những phóng viên của họ lại đâm đầu vào chỗ chết lãng nhách một cách "anh hùng" theo lời tâng bốc của họ.🙄

Thay vì nói những lời có cánh về những cái chết ấy, báo chí cần chỉ ra lỗ hổng của giáo dục khi chỉ chăm chăm vào những điểm 10 mà bỏ lơ dạy kỹ năng sống. Khi mà nhà nước thả nổi phong trào phượt nhưng lại cấm đoán Hướng Đạo, gây khó dễ đủ đường cho các Hướng Đạo Sinh.😡

Sợi dây kinh nghiệm chỉ dài vô tận cho những quan chức tham nhũng, những sếp vô cảm, nhưng nó quá ngắn để kịp rút cho những người làm công ăn lương, cho dân thường.😥