Journey in Life: 02/26/18

Monday, February 26, 2018

Bị tống ra đường: Nghèo đói và lợi nhuận nơi thị thành ở Mỹ

bài bình sách của Babbara Ehrenreich
ngày 26 tháng 2, năm 2016,

Trong khi Lamar cùng các con trai và một số thanh thiếu niên khác trong khu vực
Milwaukee đang ngồi túm tụm lại, chơi bài và hút thuốc lá rẻ tiền, một tiếng gõ cửa lớn và chắc nịch vang lên, có thể là "tiếng gõ cửa của chủ nhà, hoặc cảnh sát". May mắn thay, đó chỉ là Colin, một thanh niên da trắng đến từ nhà thờ trong vùng, tới để giảng Kinh thánh, những đoạn kinh mà Lamar đã thuộc nằm lòng. Chủ đề câu chuyện dần chuyển sang Chúa và Ác quỷ, và Lamar nhận xét, "Trái đất này đúng là địa ngục." Colin chữa lại rằng, "Ồ, không hẳn là địa ngục đâu." Một sự im lặng khó xử bao trùm căn phòng.

Sức nặng của "Evicted" (tạm dịch "Bị tống ra đường"), cuốn sách tuyệt vời của Matthew Desmond, nằm ở chỗ nó cho thấy thế giới Lamar sống thực sự là địa ngục, hay một thứ gì đó gần giống vậy mà bạn có thể thấy ở một thành phố của nước Mỹ thế kỷ 21. Lần đầu tiên khi Lamar nhìn vào căn hộ hai phòng ngủ của mình, đó là một mớ lộn xộn khủng khiếp, "những giòi bọ lúc nhúc bò ra từ những chén bát không được rửa trong bồn", nhưng ông ấy đã dọn dẹp và lau chùi nó tới mức "gần như ám ảnh đến bệnh hoạn". Vấn đề cơ bản — hoặc một trong số đó — là thu nhập của Lamar ở mức 628 USD/ tháng, trong khi tiền thuê nhà là 550 USD, còn lại 2,19 USD/ngày để chi tiêu cho gia đình. Ông làm tất cả những gì có thể để trả một phần tiền thuê nhà, những công việc sửa chữa lặt vặt, nhưng điều này không hề dễ dàng chút nào đối với một người phải đi lại bằng cách lê lết trên đôi chân bị cụt vì tê cóng hồi ông còn phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất.

"Two things prolong your life: A quiet heart and a loving wife" nghĩa là gì?

'Two things prolong your life: A quiet heart and a loving wife'
~ ngạn ngữ Anh

= hai điều giúp bạn sống thọ: một trái tim tĩnh lặng và một người vợ yêu thương

trái tim ơi, xin đừng thổn thức vì yêu... Photo courtesy Samyuen1.

Kinh đô trong não bạn

by Jesse Peterson, via thesaigontimes,
-----
...Ở vườn nhà tôi có một con cóc, và thế giới của con cóc chỉ gói gọn trong cái vườn nhà. Tôi nuôi một con mèo, và căn nhà của tôi là cả thế giới của nó. Ngoài căn nhà này ra con mèo không biết gì cả, thế nên nó thấy thế giới bên ngoài đáng sợ và luôn xù lông mỗi khi bị ép ra ngoài. Tôi từng sống ở Thái Bình một thời gian và nhận thấy rất nhiều người ở đó không biết tiếng Anh, thậm chí là không muốn biết. Cuộc sống của họ chỉ xoay quanh Thái Bình, đi làm, lập gia đình, mua nhà, nhậu nhẹt với bạn bè... Một cuộc sống an phận. Chẳng ai nói muốn đi nước ngoài cả, họ sợ lạ nước lạ cái, sợ bất đồng ngôn ngữ. Cậu có thể sống một cuộc đời như con mèo, từ chối sự tiếp cận của thế giới bên ngoài. Nhưng đó là một cuộc sống đáng chán, và nó chỉ phù hợp nếu cậu là mèo. Càng học nhiều, càng hiểu biết nhiều thì thế giới của mình càng rộng lớn hơn. Tùy cậu thôi, quyết định sống trong nhà hay chọn mở cửa bước ra thế giới là ở cậu.

Chung quy lại, mọi thứ đều xoay quanh bản ngã và cách ta nhìn nhận thế giới. Chỉ cần thay đổi lăng kính dù chỉ một chút, cuộc đời sẽ chuyển hướng một cách đột ngột. An phận và sống trong định kiến chỉ là những lối đi dẫn tới con đường cụt. Chúng ta khác với động vật là vì chúng ta đã không chấp nhận một cuộc đời đáng chán. Loài người có suy nghĩ, vì vậy đừng lãng phí nó, hãy tận dụng hết cơ hội để xây thêm các đường dẫn thần kinh, hãy xây nên cả một kinh đô mới trong não bạn.