LẠI CHUYỆN CON ĐƯỜNG NÀO CHO VN?






Đây chắc phải là lần thứ 3-4 gì đó mình viết stt phản biện anh Bảo. Anh vẫn kiên định 1 con đường là phủ nhận vai trò của thế chế trong việc phát triển QG. Mình chỉ mong là anh ấy dốt thật, chứ nếu mà anh ấy giả vờ dốt để lèo lái đàn bò đi theo đảng thì thật đáng phỉ nhổ.

Bài anh ấy viết dài dòng, tóm lại có mấy ý chính, anh ấy muốn chứng tỏ là đã đọc cuốn "Vì sao các quốc gia thất bại?" và chỉ ra điểm thiếu thuyết phục của nó. Anh ấy chỉ ra 1 số phản ví dụ, để phản biện, đại khái là số nước theo thể chế "dân chủ" mà vẫn nghèo đông hơn rất nhiều các nước DC mà giàu. Luận điểm này Tuyên giáo lải nhải suốt, để dắt bò đỏ, nghe quá quen!

Thực ra, các quốc gia mà anh ấy dẫn ra là "dân chủ" mà vẫn nghèo thực ra chỉ có cái mác dân chủ. Nếu chỉ nhìn thấy 1 quốc gia có đa đảng, tam quyền phân lập, rồi vu cho là dân chủ, thì là chả hiểu gì về dân chủ. Dân chủ là 1 khái niệm khá chung chung và phải có thang đo để đánh ra các cấp độ dân chủ. Xem link này để biết thêm chi tiết về cách xếp hạng dân chủ.


Bảng xếp hạng cho thấy, những nước dân chủ nhất cũng là những nước giàu nhất thế giới. Mỹ không phải là nước trong nhóm dân chủ nhất và cũng không giàu nhất.

Nói cách khác, các nước mà anh Bảo ný nuộn là DC mà nghèo thực ra chỉ là DC giả hiệu, điển hình và gần gũi nhất là Nga và Campuchia. Đa số các nước xếp bét bảng là các nước châu Phi và châu Á. Trong đó Nga chỉ hơn VN có 5 bậc cho dù có vẻ như cũng là nước DC (hiểu theo cách ngây ngô và bịp bợm của DLV).

Ý sai thứ 2 của anh Bảo là hiểu sai ý của ông "học giả" Martin Lipset khỉ gì đó mà anh ấy cho là nổi tiếng. Ông ấy cho là muốn duy trì thể chế tốt (DC) cần phát triển đồng bộ 4 vấn đề: Đô thị hóa, công nghiệp hóa, giáo dục phát triển, phát triển đều đặn của cải xã hội. Như vậy, có thể hiểu ý của ông này là muốn duy trì thể chế DC (tức là DC bền vững) thì phải có kinh tế phát triển (thường đã bao hàm công nghiệp hóa, đô thị hóa rồi) và giáo dục phát triển. Ý này thoạt nhìn thì đúng, nhưng mà nhìn kỹ vẫn thấy sai sai.

Như Liên Xô và Đông Âu thời 6x, 7x chắc chắn hội tụ cả 4 điều trên, sao vẫn không có DC và vẫn sụp đổ? TQ bây giờ bước gần đến ngưỡng của 4 yếu tố đó rồi mà sao vẫn chả thấy dân chủ đâu? Các nước dầu mỏ Trung Đông cũng vậy, có lẽ họ chỉ hơi thiếu 1 chút về giáo dục phát triển nữa thôi. Những phản ví dụ sờ sờ ra đó mà sao anh Bảo đã vội tin rồi bẻ lái đàn bò?

Ný nuộn này của anh mới ngớ ngẩn, anh cho là Singapore, Hongkong đã có sẵn 4 yếu tố trên, nên mới kinh tế phát triển, mới DC được, còn Nhật, Đài Loan, Hàn Quốc từ tay trắng đi lên, để có 4 điều kia, rồi mới DC hóa. Thực ra cả mấy nước/vùng lãnh thổ kia, đều có xuất phát điểm khá giống nhau. Sing hay Hongkong gốc gác cũng chỉ là làng chài đói rách đi lên. Anh Bảo lờ đi 1 đặc điểm chung nhất của họ là đều xuất phát điểm có tự do kinh tế, dựa vào văn minh Anh, Mỹ để phát triển, thì mới được như ngày nay. Sự giàu có từ trên trời xuống chắc?

Từ những luận điểm sai trên, anh lái bò sang vấn đề VN muốn phát triển thì cũng phải đi theo con đường công nghiệp hóa, đô thị hóa, giáo dục phát triển, anh cố tình lờ đi điểm thứ 4 (khó khăn nhất) mà ông Martin đã nêu là "phát triển đều đặn của cải xã hội" (tức là kinh tế phát triển). Tức là anh cố tình bóp méo ý của học giả, mà ý của học giả thì cũng không chặt chẽ.

Hơn nữa, anh Bảo luôn cố tình lờ đi điểm yếu chết người là thể chế CS chính là yếu tố kìm hãm cả 4 mục tiêu nêu trên. Thể chế CS thì phải ngu dân, thì làm sao mà GD phát triển được đầy đủ? GD Đông Âu chỉ phát triển mạnh ở khoa học tự nhiên, là các môn học mà ít ảnh hưởng bởi thể chế. Thể chế CS như ở VN đang kìm hãm phát triển kinh tế, rất khó để công nghiệp hóa và đô thị hóa bền vững.

Lập luận của anh đi đến vòng luẩn quẩn, trong lập trình gọi là vòng lặp, là tối kỵ. Anh muốn tìm con đường để phát triển QG, người ta bảo phải DC hóa. Anh phản biện người ta là phải làm giàu trước, rồi DC hóa sau. Thế làm giàu bằng cách nào, lại quay về vấn đề đầu tiên?! Đó có phải là tư duy của 1 người làm PTGĐ 1 công ty lớn về công nghệ thông tin, trong đó mạnh nhất là mảng lập trình?

Theo quan điểm của mình, thì để làm giàu cần tự do hóa trước, tự do hóa kinh tế, giáo dục, tự do tư tưởng và mấu chốt là tự do hóa kinh tế và giáo dục. Đó mới là nền tảng phát triển của Singapore, Hongkong, Nhật, Hàn, Đài. Xin lưu ý, tự do kinh tế và giáo dục mới là 1 phần của nền dân chủ đầy đủ. Những nước có dân chủ đầy đủ đương nhiên có tự do kinh tế và giáo dục, nên họ giàu. Các nước gắn mác DC mà thiếu 2 thứ tự do nền tảng trên thì đều nghèo. Singapore chưa DC đầy đủ đâu, nhưng họ có 2 thứ tự do kể trên, nên họ vẫn giàu.

Tags: columnist
Tags: dqchinh
Tags: economics

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Tình dục