Truyền thông trả phí, sở hữu và kiếm được
Phần lớn chúng ta đều biết có 3 loại truyền thông:
1. Trả phí (Paid)
2. Sở hữu (Owned)
3. Kiếm được (Earned)
Truyền thông trả phí là loại phổ biến nhất — và cũng là loại khiến nhiều người quan tâm nhất — vì nó tốn tiền. Các công ty truyền thông và agency quảng cáo sống nhờ đó, nên họ tự nhiên tập trung vào nó.
Nhưng hai loại còn lại thì miễn phí. Và đó mới là nơi khách hàng nên quan tâm hơn.
Đây là nơi sáng tạo thực sự phát huy tác dụng.
Truyền thông sở hữu (Owned media) là mọi không gian bạn sở hữu và có thể tận dụng: mặt tiền cửa hàng, xe giao hàng, giấy tờ văn phòng, đồng phục, và quan trọng nhất — bao bì.
Bao bì chính là quảng cáo tại điểm bán.
Đó là cơ hội cuối cùng để tác động trước khi khách hàng đưa ra lựa chọn.
Là điểm kết nối cuối cùng giữa toàn bộ chiến dịch quảng cáo trả phí đắt đỏ với sản phẩm thực tế trên kệ.
Một ví dụ kinh điển là khẩu hiệu cuối quảng cáo TV của Fram Filters:
“Cái màu cam ấy, đồ ngốc ạ.”
Ngay cả khi bạn không nhớ tên sản phẩm, bạn chỉ cần tìm gói màu cam trong cửa hàng.
Nhưng loại truyền thông cuối cùng — và khó nhất — là truyền thông kiếm được (Earned media).
Đây là loại bạn không trả tiền, không sở hữu, nhưng nếu “kiếm” được thì hoàn toàn miễn phí.
Một công ty du lịch đã làm điều này rất thông minh.
Họ biết sau Giáng sinh là thời điểm mọi người bắt đầu nghĩ về kỳ nghỉ hè. Đặt tour thường tăng vào giai đoạn đó.
Họ muốn tận dụng thời điểm này, nhưng không chỉ bằng quảng cáo thông thường.
Họ muốn tạo hiệu ứng truyền miệng.
Câu hỏi là: loại truyền thông nào khiến mọi người tin tưởng tuyệt đối — vì bạn không thể mua chỗ trong đó?
Câu trả lời: Bản tin thời sự.
Nhưng làm sao xuất hiện trong đó?
Tin tức luôn cần những câu chuyện “đáng đưa tin”.
Vì vậy, công ty du lịch quyết định biến “nỗi buồn sau Giáng sinh” thành một khám phá khoa học.
Họ tìm đến Cliff Arnall, một cộng sự nghiên cứu tâm lý tại Bệnh viện Đại học Wales, và nhờ ông viết một bài nghiên cứu nghe có vẻ học thuật về lý do mọi người cảm thấy chán nản vào thời điểm này.
Arnall tạo ra công thức:
W = Thời tiết
D = Nợ nần trừ khả năng chi trả
T = Thời gian kể từ Giáng sinh
Q = Nghị quyết đầu năm thất bại
M = Mức độ động lực thấp
N = Nhu cầu hành động
Công thức:
W + D × TQ ÷ M × N
Kết quả: ngày thứ Hai thứ ba của tháng 1.
Dĩ nhiên, với nhà toán học thật sự thì công thức này vô nghĩa. Nhưng nó đủ thuyết phục về mặt truyền thông.
Thế là “Blue Monday” ra đời — ngày buồn nhất trong năm.
Sáng thứ Hai, 19 tháng 1, người ta nghe trên radio:
“Nếu sáng nay bạn cảm thấy hơi chán nản, đừng lo. Đó là điều tự nhiên. Hôm nay là ‘Blue Monday’. Các nhà khoa học đã chứng minh đây là ngày buồn nhất trong năm. Có lẽ đã đến lúc nghĩ đến điều gì đó vui vẻ hơn — như kỳ nghỉ hè.”
Từ đó, “Blue Monday” được đưa tin trên TV, radio, báo chí và cả online như một sự thật khoa học.
Chiến dịch này đáng tin vì nó không phải quảng cáo theo cách thông thường.
Họ dùng trí óc để xuất hiện ở nơi không thể mua chỗ.
Truyền thông kiếm được là miễn phí.
Nhưng có một điều kiện duy nhất:
Nó chỉ dành cho những người biết dùng não của mình.
shared via Dave Trott's blog,
Tags: khởi nghiệp


Post a Comment