Journey in Life

Friday, August 18, 2017

"Time hangs heavy" nghĩa là gì?

Lưới nặng, cá đầy. Photo courtesy Danumurthi Mahendra.

'Time hangs heavy' nghĩa là thời gian nặng nề (trôi) vì bạn (gần như) chẳng có việc gì để làm (if time hangs heavy, it seems to pass slowly because you do not have enough to do).

Ví dụ
A clock ticks somewhere in the silence of your apartment, empty second after empty second, reminding you that time hangs heavy when you have lost your way, like a vise (mỏ cặp, êtô) around your neck.

Try spending time with your loved ones instead of worrying about them. When time hangs heavy on your hands, scroll through your phone. If looking at someone’ number or picture on WhatsApp brings a reminiscent (hồi tưởng, gợi nhớ) smile to your face, call them — the time to catch up is now!

Set inside a coffin, this unusual and ingenious (khéo léo, tài tình, mưu trí) thriller pretty much corners the market in claustrophobia (nỗi lo sợ mình bị giam giữ). Ryan Reynolds is an American contractor (nhà thầu) in Iraq who awakes buried alive with only a mobile, a lighter and a light-stick for company. Inevitably, time hangs heavy here and there, but Rodrigo Cortés is highly inventive (đầy sáng tạo, óc sáng chế) in teasing out the sweaty terror.

Phạm Hạnh

Thursday, August 17, 2017

Gương kiên nhẫn của Socrate

shared via Golden Nguyen,
-----
... sở dĩ Socrate chịu đựng, một cách nhẫn nại tính khí bất thường của một bà vợ quá sức mất dạy, đâu phải, như người ta đã hiểu một cách vụng về, là tại ông có tính khiếp nhược, làm cái gương "khư khư bất động" trước mọi nỗi ngang trái trong đời. Nhà thể thao kia muốn tập nhảy cao, cớ sao lại ôm trái tạ và cột bao cát nơi chân làm gì... Cái thân thể mình kia cũng chưa đủ nặng... rồi sao? Có ai mà ngu si như thế không? Chắc chắc là không có ai cho người đó là ngu cả. 

Thì người vợ quá hung hăng này, đối với Socrate, chỉ là cái bao cát, trái tạ không hơn không kém, mà ông đã khéo lợi dụng, để tập luyện cái tinh thần thản nhiên điềm tĩnh của ông thôi. Bảo rằng: "Với những người đàn bà mất dạy ấy, thì hãy cho nói ít tát cho kêu là êm chuyện", thì có khác nào bảo với nhà thể thao kia hãy bỏ quách cái bao cát và trái tạ đi cho rồi, cho khoẻ thân vậy... Cái hay của Socrate là biết xoay cái hại thành cái lợi, lợi dụng những điều ngang trái lặt vặt trong đời để tập luyện cái tinh thần tự chủ và điềm đạm của mình.

Câu chuyện giữa Liêm Pha và Lạn Tương Như

shared via Golden Nguyen,
-----
Lạn Tương Như được phong làm Tướng Quốc, Liêm Pha cậy mình có nhiều công hơn mà lại bị đứng dưới, nên tức giận hăm he hễ gặp mặt Tương Như thì giết đi. Tương Như vì thế cứ lánh mặt mãi... Một hôm, Tương Như ra ngoài, gặp toán lính tiên đạo của Liêm Pha, vội sai tên đánh xe đi tránh vào trong ngõ, đợi Liêm Pha đi qua rồi mới đi ra. Bọn xá nhân thấy thế càng giận bèn hợp nhau hỏi Tương Như: "Chúng tôi bỏ nhà cửa, xa thân thích đến đây hầu Ngài, tức coi Ngài là bực trượng phu nên mến mà theo. Nay Ngài cùng Liêm tướng quan cùng hàng mà hạng thứ lại ở trên. Liêm nói doạ, Ngài đã không báo lại, đã tránh ở triều, nay lại tránh ở ngoài đường. Sao Ngài lại sợ quá thế vậy? Chúng tôi lấy làm xấu hổ, vây xin đi không ở nữa". 

Tương Như nói: "Các người xem Liêm tướng quân có hơn được vua Tần không?" Bọn xá nhân đáp: "Không". Tương Như nói: "Lấy cái oai của vua Tần, thiên hạ ai dám chống, mà Tương Như này dám mắng giữa triều đình, lại làm nhục cả quần thần nữa. Tương Như dẫu hèn, há lại sợ một Liêm tướng quân ư? Nhưng ta nghĩ Tần sở dĩ không dám đánh Triệu là vì e có ta và Liêm tướng quân. Nay hai con hổ tranh nhau, thề không cùng sống. Tần nghe tin, tất thừa cơ đánh Triệu. Ta sở dĩ chịu nhục tránh Liêm tướng quân là coi việc nước là trọng mà thù riêng là khinh vậy thôi". 

Bọn xá nhân mọp lạy mà rằng: "Tiểu nhân chúng tôi trí hẹp làm gì hiểu nổi đại chí của Tướng Công". Liêm Pha khi nghe thuật lại việc làm của Tương Như, cả thẹn than rằng: "Ta thật kém Lạn Tương như còn xa lăm". Bèn đến tạ tội với Tương Như, quì mọp mà rằng: "Tôi tánh thô bạo, đội ân Tướng Quốc bao dung, nghĩ lấy làm hổ thẹn quá". Tương Như đỡ dậy, nắm tay cùng khóc và kết làm bạn sống chết với nhau.

Xem đủ thấy, những bậc vĩ nhân làm nên đại sự đều là những người trầm tĩnh ung dung.

Những kẻ gặp nhục chỉ biết "tay tuốt gươm... vươn mình xốc đánh" đều là những kẻ chưa đủ để bàn đến đại sự trong thiên hạ.