Sinh hoạt tập thể ở Hà Nội
Hà Nội có cái tài biến nỗi lo thành một sinh hoạt tập thể.
Cứ nhìn mấy hôm nay thì rõ. Cây xăng đầu phố người đứng dài như đi viếng, ai cũng nghiêm trang, mặt mũi như thể chỉ cần chậm ba phút là nền kinh tế gia đình sẽ sụp đổ.
Tiệm vàng cuối đường cũng tưng bừng không kém. Người chen vào, người nhón ra, mắt dán lên bảng giá với vẻ thành kính hiếm thấy.
Thủ đô vốn không thiếu chỗ để tụ tập, nhưng lúc thời cuộc lắc một cái là dân tình lại tìm đến hai nơi rất cơ bản: chỗ đổ xăng và chỗ mua vàng.
Nghe đã thấy đời sống tinh thần của ta thực dụng đến mức đáng yêu.
Người Hà Nội xưa nay vốn có duyên với việc xếp hàng. Thời bao cấp thì đấy là số phận. Xếp hàng mua gạo, mua thịt, mua dầu, mua vải. Người ta đứng lâu đến mức thuộc mặt nhau, ghét nhau, thương nhau, rồi cãi nhau cũng ngay trong hàng.
Cái hàng người ngày ấy là một thứ trường trời. Học kiên nhẫn, học nghi ngờ, học nghệ thuật giữ chỗ bằng cái nhìn.
Thành phố này từng lớn lên bằng những bước chân nhích từng tí một trên vỉa hè mậu dịch, nên về già nó nhiễm luôn cái tật thấy bất an là lập tức xếp thành hàng cho yên tâm.
Người Hà Nội nhiều khi không tin lắm vào chữ “ổn định”. Phải cầm được, giữ được, nhét được vào cốp xe hay túi áo thì mới yên tâm.
Lý thuyết kinh tế nghe sang thật, nhưng một lít xăng trong bình và một chỉ vàng trong túi vẫn có sức thuyết phục của đồ vật.
Đồ vật bao giờ chả nói năng nhưng chắc chắn, nó an toàn hơn lời khuyên của các chuyên gia.
Buồn cười nhất là cảnh xếp hàng ấy rất dân chủ. Anh đi Wave đứng sau ông đi SH, cả hai cùng ngó lên cột bơm với một ánh mắt giống nhau đến cảm động.
Mọi danh thiếp, bằng cấp, nước hoa, giày da, kính đẹp đều tạm nghỉ. Chỉ còn lại một nỗi sợ rất căn bản, nhỡ hết phần mình.
Nền văn minh công nghệ chạy vun vút, nhưng bản năng tích trữ vẫn đủng đỉnh mà bền bỉ, như một bà cô khó tính chẳng bao giờ chịu nghỉ hưu.
Nó nhắc ta nhớ rằng thành phố này đã từng sống lâu trong thiếu thốn, nên đến giờ hễ nghe tiếng khan hiếm là vào hàng.
Cho nên hàng trước cây xăng và hàng trước tiệm vàng đâu chỉ là chuyện xăng với vàng. Nó là ký ức tập thể, là nỗi bất an được tổ chức lại cho có trật tự.
Hà Nội vẫn thế. Ngoài miệng thì chê đám đông, trong chân thì lặng lẽ nhập hàng. Một thành phố rất thích ra vẻ bình tĩnh, nhưng hễ có biến là cuống lên rất có nền nếp.
Thế cũng hay. Ít ra giữa bao đổi thay, người Hà Nội vẫn giữ được một truyền thống.
Hễ lo lắng là ra xếp hàng cho ra dáng người-Tràng-An.
shared from Facebook Phạm Mỹ,
Tags: columnist


Post a Comment