Journey in Life: columnist

Search This Blog

Showing posts with label columnist. Show all posts
Showing posts with label columnist. Show all posts

Saturday, April 17, 2021

Cần lằn ranh đỏ trong công bố thông tin

by TS. Hồ Quốc Tuấn, Giảng viên Đại học Bristol, Anh,

shared via tinnhanhchungkhoan,
-----
một là, lằn ranh của thông tin trọng yếu ở đâu và hai là, nhu cầu có các “sản phẩm VIP” để nhà đầu tư tổ chức, nhà đầu tư nhiều tiền có thể tiếp cận được doanh nghiệp đằng sau bức màn.
  • những buổi gặp giữa công ty niêm yết và các nhà phân tích phải được thu hình lại và công bố lên mạng, đồng thời một số dịch vụ tin tức sẽ nhận được bản đối thoại của cuộc họp.
  • một sự kiện là do một công ty môi giới tổ chức, chứ không phải công ty niêm yết tổ chức mà có đại diện công ty niêm yết tham dự và phát biểu về tình hình kinh doanh công ty thì website của công ty cũng phải đăng tải toàn bộ nội dung trình bày trong đó.
  • công ty phải công bố các đợt thăm công ty của các chuyên gia phân tích trong vòng 2 ngày kể từ ngày cuộc viếng thăm diễn ra.
-----
...ví dụ, năm 2019, SEC đã tiến hành hành động pháp lý đối với TherapeuticsMD vì tìm ra bằng chứng công ty này đã vi phạm luật Reg FD vào năm 2017.

Chuyện là, TherapeuticsMD đang nộp hồ sơ xin chuẩn y một loại thuốc với Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Mỹ (FDA) và ngay sau khi Công ty nhận được thông tin về việc FDA lạc quan về khả năng thông qua loại thuốc này, trong một cuộc họp vào tháng 6/2017, CEO của Công ty đã viết email cho 6 nhà phân tích, cho biết cuộc họp với FDA là “rất tích cực và hiệu quả” và họ đang “đợi biên bản cuộc họp để quyết định sẽ làm gì tiếp theo”.

Điều này ngầm xác định rằng khả năng thông qua của thuốc rất cao. Một số chuyên gia phân tích sau đó đã đưa thông tin này vào trong báo cáo phân tích của mình và nhận định triển vọng lợi nhuận của TherapeuticsMD là khả quan nếu loại thuốc được thông qua.

Mặc dù đây chỉ là những thông tin có tính phỏng đoán nhưng lại là thông tin có tính trọng yếu. Và SEC sau khi thu thập đủ bằng chứng đã quyết định phạt TherapeuticsMD 200.000 USD vì đã đưa cho các chuyên gia phân tích các thông tin trọng yếu chưa công bố cho công chúng và sau đó đã không kịp thời công bố thông tin này ra đại chúng trong cùng thời điểm như yêu cầu của Reg FD.

Saturday, March 6, 2021

Tái phân phối ngược

shared from fb anh pham,
-----
Giá nhà bình quân ở Mỹ, Úc, Canada…hiện cũng tăng cao hơn nhiều lần mức thu nhập bình quân như ở Anh bên dưới.

Tình cảnh xã hội người giàu thì càng giàu thêm, người nghèo thì nghèo thêm được nhìn nhận như là hiện tượng tái phân phối ngược (Upward re-distribution), là hệ quả của chủ nghĩa tư bản tiền tệ, hậu tư bản công nghiệp.

Việc tái phân phối của cải xã hội lẽ ra phải được chia sẻ xuống tầng dưới xã hội, nhưng hiện nó đi ngược lên trên, tích tụ qua cái gọi là "bong bóng giá tài sản tài chính" do hệ quả của việc thừa mứa cung tiền, nhưng không được ưu tiên đưa vào sản xuất. Tình cảnh thu nhập không theo kịp giá nhà và các khoản nợ tiêu dùng khác cũng như chi phí thuê nhà đắt đỏ là vấn đề chung của nhiều người vô gia cư có việc làm ở Mỹ, Anh và những quốc gia tư bản phát triển khác (Vô gia cư nhưng vẫn có việc làm, tức là thu nhập không đủ chi dùng, là khác với vô gia cư do thất nghiệp + đói nghèo)

Tài sản tài chính thì bao gồm cổ phiếu, trái phiếu, BĐS cũng như cái loại sản phẩm tài chính phái sinh khác nhau. Tổng giá trị thị trường trái phiếu các loại toàn cầu hiện ước tínhđã vượt 100 ngàn tỷ USD, còn giá trị thị trường phái sinh hiện gấp hơn 8 lần GDP toàn cầu.

Dẫu vậy, thực tế cũng khó đưa thêm nhiều vốn vào sản xuất bởi thành tựu công nghệ, công nghiệp trong 50 năm qua đã khiến năng suất của nền kinh tế tư bản đã đạt đến mức sản xuất dư thừa (thừa cung). Chính vì vậy mà Kinh tế học từ lâu đã chuyển từ quản trị khan hiếm sang quản trị dư thừa. Hơn nữa, hệ quả của năng suất vượt trội cũng khiến nền kinh tế tư bản rơi vào giảm phát và tăng thất nghiệp, thành ra chính sách tiền tệ ở những thị trường này phải tìm ra chỗ để lạm phát sinh sôi, qua đó mới tiêu hoá được số lượng tiền tệ được gia tăng liên tục. Toàn cầu hoá là tiến trình Âu Mỹ hoá thị trường toàn cầu, cũng để đạt mục đích cốt lõi là mở rộng thị trường tiêu thụ được hết năng lực sản xuất công nghiệp tư bản và tối đa hoá lợi nhuận vốn.

Liệu vấn đề dư thừa vốn có ngưng được không? Câu trả lời trước mắt là không, bất chấp việc đã có quá nhiều cảnh báo lý thuyết, bởi tiền là máu, nếu ngưng thì nền kinh tế tư bản thị trường sẽ sụp đổ và như vậy, thay vì ngưng lại các gói nới lỏng định lượng và thậm chí là siêu nới lỏng sẽ tiếp tục được gia tăng. Lạm phát chỉ là sự lựa chọn giữa lạm phát giá tiêu dùng hay lạm phát giá tài sản của giới chính khách. Mà lạm phát vào đâu thì số đông người lao động luôn là chịu thiệt thòi trước hết, số 1% giàu có vẫn luôn giàu thêm. Như vậy, để hài hoà lợi ích xã hội, chính phủ ở các nơi này phải xây dựng các cơ chế bù đắp cho sự hy sinh của số đông người lao động phổ thông, như tài trợ thêm các gói chính sách an sinh xã hội.

Cuộc đua CMCN 4.0, 5.0…thiếu đi sự hài hoà và cân bằng vĩ mô toàn cầu, có khi lại tạo thêm nhiều bất ổn và xung đột cho nhân loại.

Nhưng dường như cho đến thời điểm này thì đó là một tương lai tiền định, liệu có con đường nào khác?

Bài trước: Ám ảnh Cardwell

Monday, February 22, 2021

Bao giờ mới thôi cảnh đập bỏ hoa ngày 30 Tết?

shared from fb tien long do,
-----
Liệu một cô gái có nên phá mái tóc của mình chỉ vì vài người không thấy nó đẹp?

Chuyện Tết nhưng giờ mới nói, liên quan đến cái đẹp, hoa tết, và thị trường.

Chuyện đập hoa ngày tết, dù vài năm nay đã diễn đi diễn lại, rồi cũng vẫn là những thương cảm, giận hờn, và cả sự đồng tình với hành động đó.

Hoa tết hay bất cứ sản phẩm nào hôm nay cũng là vấn đề của thị trường chuyên nghiệp, hay dần đi theo hướng chuyên nghiệp. Trong tư duy đó thì cố gắng hiểu vấn đề, thích ứng bối cảnh và chuyên nghiệp hóa, sẽ tốt hơn là giận hờn, tự hủy hoại công sức của mình thay vì yêu quí giá trị của nó trước khi khách hàng nhận thấy điều đó, và xa hơn là hủy hoại mối quan hệ thân thiện với khách hàng và thị trường.

Thị trường nói chung là tập hợp của các đối tượng có nhu cầu, sở thích, và khả năng chi trả khác nhau. Và thị trường hoa tết cũng vậy. Chơi hoa đâu dễ mấy người biết hoa.

Một cách ngắn gọn có thể chia thị trường hoa thành ba nhóm: 1. có những người chả thích hoa chỉ mua cho có, 2. có người chỉ chọn mua hoa rẻ và chờ rẻ thì mua, và 3. có cả những người sẵn sàng mua hoa tết đắt một chút, nhưng tối thiểu phải trước ngày 27 để ngắm ngía, cảm nhận cái đẹp của hoa cũng như không khí tết.

Vấn đề của người kinh doanh là phải hiểu và tối ưu hóa thị trường, xa hơn là xây dựng niềm tin cùng với chất lượng kết nối thị trường. Chứ không phải đánh đồng đặc tính của tất cả các nhóm khách hàng, rồi trách cứ, giận hờn, trút giận lên những cây hoa. Như vậy, vừa mất tiền, vừa phá công sức, vừa có thể gây tổn thương cho các mối quan hệ thị trường, mà cũng không bao giờ thay đổi được bản chất của thị trường.

Lấy ví dụ như một bộ phim mới hay cái xe máy mẫu mới cũng vậy. Giá thành sản xuất thì không mấy thay đổi, nhưng đi xem sớm có thể 200 hay 250k vé, chờ đến đợt cuối có thể 50k. Như vậy vừa tối ưu lợi nhuận, vừa thích ứng thị trường. Một cái xe Honda, giá thành chỉ hơn $1k, nhưng mới ra thì giá bán phải 12 hay 15k, còn về sau có khi chỉ 5-6k một chiếc.

Bán hoa cảnh ngày nay, kể cả bán lẻ, cũng nên ghi số nhà số điện thoại của khách hàng mua sớm. Họ thường là những người thích hoa. Rồi sang năm chọn cây tốt, chào bán giá phù hợp cho cả hai bên, từ 22-24 tết. Còn thì ưu tiên hoa không đẹp bán rẻ từ 29-30 tết, để tối ưu lợi nhuận. Như vậy sẽ tốt hơn là bảo nhau nên đập, như biện pháp chỉ để thỏa cơn giận hay trả đũa thị trường.

Một cô gái có thể vì người yêu của mình mà phá đi mái tóc. Nhưng cô ấy không nên tự hủy hoại chỉ vì suy nghĩ của vài tay tán dạo không hiểu gì.

Người làm hoa cũng nên thể hiện tình yêu với cây hoa, với cái đẹp, để truyền giá trị cho thị trường. Hơn nữa, thị trường ngày nay, xu thế chung là cũng rất phân mảnh về nhu cầu và khả năng chi trả, cần nhiều sự thấu hiểu và chất lượng chăm sóc khách hàng với từng nhóm. Như vậy sẽ tốt hơn là bắt thị trường và khách hàng phải hiểu mình.

Trên tất cả, kinh doanh ngày nay, nhỏ hay lớn cũng là một sự liên thông rất lớn của toàn thị trường, theo các tiêu chuẩn và chuẩn mực cạnh tranh mang tính toàn cầu. Thích ứng và tốc độ thích ứng sẽ tốt hơn là cứ bày tỏ cảm xúc, gợi sự thông cảm, của khách hàng và thị trường.

Cái đẹp và sự thấu hiểu, luôn cần cho tất cả chúng ta.

Bài trước: Học xong lạc lối

Thursday, February 18, 2021

Thực tế phũ phàng

shared from fb trịnh hữu long,
-----
Bất chấp chúng ta nuôi dưỡng những mong muốn nào về Trung Quốc, những điều sau đây là thực tế phũ phàng chúng ta phải chấp nhận:

1. Việt Nam ở ngay cạnh Trung Quốc, ở cửa ngõ thông ra biển của Trung Quốc. Không dời nước đi chỗ khác được.

2. Trung Quốc là nước lớn, và sẽ luôn luôn là nước lớn, bất kể Đảng Cộng sản hay đảng nào nắm quyền, bất kể Trung Quốc có bị tan rã ra làm 5, làm 7. Có tan ra thành 5, thành 7 thì từng tiểu quốc đó vẫn là nước rất lớn.

3. Kiểm soát các quốc gia láng giềng là việc bất kỳ nước nào cũng làm, không khác gì Việt Nam phải kiểm soát Lào và Campuchia, Mỹ kiểm soát Canada và Mexico. Dĩ nhiên cách Mỹ kiểm soát khác cách Trung Quốc kiểm soát. Nhưng nói vậy để thấy là Trung Quốc sẽ luôn tìm cách kiểm soát Việt Nam, bất kể chế độ chính trị là gì. Tôn Trung Sơn - người được cả Trung Quốc lẫn Đài Loan tôn thờ là quốc phụ - đã tuyên bố rõ Việt Nam là phần lãnh thổ bị mất của Trung Quốc, trước sau gì cũng phải thu hồi lại.

4. Châu Á là vùng có quá nhiều nước muốn xưng hùng xưng bá, Mỹ và phương Tây sẽ luôn luôn muốn chơi với tất cả để chống lại tất cả. Họ phải ghìm các tay giang hồ khu vực này lại bằng cách lấy thằng này đánh thằng kia chứ không dại gì trực tiếp nhúng tay vào khi chưa cần thiết. Mỹ sẽ dùng Nhật ghìm Trung Quốc, dùng Trung Quốc để ghìm Nhật, và cũng có thể dùng Trung Quốc để ghìm Ấn Độ khi tình thế thay đổi.

Đó là tình thế địa chính trị khó khăn mà Việt Nam phải đối mặt. Trong nhiều năm tới, chuyện Trung Quốc là cộng sản hay tư bản, độc tài hay dân chủ, gần như không có nhiều ý nghĩa lắm. Một nước Trung Quốc dân chủ vẫn muốn yên ổn biên giới của mình, một nước Trung Quốc manh nha dân chủ hóa càng cần ổn định biên giới của mình theo nghĩa là chủ động kiểm soát được tình hình.

Một cách tiếp cận thực dụng, thực tế với Trung Quốc là cần thiết. Đẩy chủ nghĩa dân tộc lên quá cao thì Việt Nam ăn đủ, như Lê Duẩn từng hoang tưởng trong những năm cuối đời và cuối cùng gánh thảm bại.

Ở cạnh Trung Quốc là cơ hội để làm ăn, cũng như để kêu gọi các nước lớn khác tới. Nếu đủ thực dụng, hạn chế lý tưởng hóa/cực đoan hóa vấn đề thì có thể ăn nên làm ra, không thì vừa bị Trung Quốc chi phối, vừa chẳng kiếm ăn được gì. Chửi Trung Quốc thì dễ, nhưng sống yên ổn và thịnh vượng bên cạnh Trung Quốc mới khó.

Vấn đề lớn là chừng nào chính quyền còn không thừa nhận thực tế lịch sử quan hệ với Trung Quốc thì người dân sẽ tiếp tục quay lưng với chính quyền và phản đối mọi chính sách đối ngoại với Trung Quốc, bất kể chính sách đó hợp lý hay không hợp lý.

Wednesday, February 17, 2021

Không quên thì làm gì?

shared from fb khăn piêu,
-----
Thế hệ cha mẹ của chúng ta mang một số phận trớ trêu. Ông bà chống Pháp, kiêm liệt sỹ, thương binh Cải Cách. Anh em, bè bạn liệt sỹ chống Mỹ, chống Khmer đỏ, chống Tàu. Tuyên giáo cũng yêu thương đồng chí căm thù ấy chết nhầm linh tinh đảo lộn.

Khác với phim kiếm hiệp báo thù đời này qua đời khác, mẹ Việt Nam không để lại cho con mối thù nào. Mẹ không bắt con phải làm gì hết, không bắt con phải căm thù ai. Thế sự xoay vần, cuộc đời tự nó đã báo ân, báo oán.

Các cha mẹ đã đẩy, đã lái con thuyền đất nước, từ chỗ đi xin thức ăn gia súc về để độn vào cơm đến bây giờ thóc gạo đầy nhà. Cho dù những người giỏi nhất của họ đã hy sinh hoặc là chết đói. Chính họ đã lấy lại uy tín của Việt Nam, với từng nước một, để chúng ta được đi học, đi làm, đi đây đi đó, không được thật lòng thân ái thì cũng lịch sự xã giao, bốn chục năm không còn súng đạn.

Và trên tất cả, họ dạy chúng ta sự khôn ngoan, cách sàng lọc sách vở, cách lắng nghe một câu nói xem người đó thật lòng muốn mình đi lên hay đi xuống. Họ dạy chúng ta cách ứng xử an toàn.

Họ là những con tằm nuốt những lá dâu thô ráp, để lại cho con cháu những sợi tơ.

Quay trở lại với thế hệ mình, sách vở có, thông tin có, ngoại ngữ có, bom đạn không, cơm ăn áo mặc không thiếu thốn gì, các bạn định để lại gì cho con cháu. Đúng một câu: “Không quên ngày 17-2”. Thì sao? Không quên thì làm gì tiếp?

Quan hệ ngoại giao thời nay, tránh được máu xương khó gấp trăm lần thời cha mẹ. Vũ khí bây giờ là những mã độc phá hủy hệ thống, những mầm bệnh giải mã được gen người. Các bạn có để yên cho các con tập trung làm việc, hay cứ đến ngày này tháng nọ lại buông tõm 1 câu, mà bản thân mình cũng không hiểu thực chất là phải làm gì. Đừng để đến đời chúng nó, nó thấy mình ăn tơ lại nhả ra dâu. Như con tằm đểu.

Mà nói thật, thi thoảng cũng làm việc và không có thời gian vào phây nên tôi biết, ông nào một ngày lên phây tám lần toàn ông văn dốt võ dát, tổ quốc chả nhờ được cái đếch gì đâu. Ông quên hay không quên chả ảnh hưởng.

Hoặc là các ông đang ngồi ở một nước ở đẩu ở đâu, ông cũng quên cụ nó tổ quốc một cách toàn diện rồi chứ đừng nói ngày này ngày nọ.

Đừng gọi nhiều, tổ quốc đang bận.

Tuesday, February 16, 2021

"Trái đất đang nóng lên là lừa đảo"

shared from fb phương nam,
-----
Đến khi các cánh quạt và động cơ chong chóng tạo ra điện gió bị đóng băng hoàn toàn, người ta mới vỡ ra rằng: giấc mộng năng lượng tái tạo chỉ là thứ lừa đảo.

Và biến đổi khí hậu do hiện tượng "nhiệt hoá địa cầu" cũng là đào-lửa, vâng, lừa-đảo.

Giờ đây, ở Texas, người ta phải dùng trực thăng, gánh nước lên dội vào các turbine gió để nó chảy băng ra mới quay được. Trực thăng phải đổ thứ gì vô để bay lên? Nước lã ư?! :))

Chỉ có hàng ngàn tỉ đô la đổ vào các dự án bảo vệ môi trường của cánh thổ tả, đầu tư vào những đứa trẻ ranh như Greta Thunberg, tài trợ trực tiếp cho Trung Quốc, rồi từ đó những tay chính trị gia già đầu mà ngáo như Biden, mới ăn được tiền cò. Cuối cùng, chỉ có một thứ là có thật: TIỀN! :3

Saturday, February 13, 2021

Tết, nam tính và đàn ông Việt Nam

shared via Luật khoa, by Y Chan,
-----
Chữ “nam” của tiếng Việt có gốc từ chữ Hán 男, được ghép từ chữ “điền” (田) và “lực” (力) – chỉ người có sức khỏe làm đồng. Ngay từ khởi thủy của từ, “nam” đã đại diện cho sức mạnh cơ bắp.

Từ đồng nghĩa với “nam tính” trong tiếng Anh là “masculine”, có gốc từ chữ Latin “masculus”. Không ai biết rõ nguồn gốc của từ này, nhưng nó được gắn cho ý nghĩa mang các “đặc tính phù hợp cho giống đực”. Các đặc tính đó là “manly” (nam tính), “virile” (sung sức), và “powerful” (đầy sức mạnh).

Từ “virile”, sung sức, là một trường hợp thú vị. Nó có gốc từ chữ “vir”. Chữ này bản thân lại có nghĩa là… đàn ông. Nói cách khác, lòng vòng một hồi cũng quay lại kết luận: cứ đàn ông là sung sức.

Từ Đông sang Tây, từ xưa tới nay, mặc định nam tính đều giống nhau: sức mạnh cơ bắp, ăn to nói lớn, mạnh mẽ, tham vọng, lãnh đạo, thống trị, nói chung là có quyền lực.

Đó cũng là cách hiểu về “quyền lực” trong phần lớn lịch sử phát triển của xã hội loài người.

Nhưng có một thực tế khác không thể phủ nhận: “quyền lực” theo cách hiểu xưa cũ – sức mạnh cơ bắp – đã không còn mang bao nhiêu ý nghĩa trong thời đại ngày nay.

Giờ đây, người ta không còn khen những ai biết vung tay múa cẳng. Họ cần những người biết hóa giải xung đột. Người ta không còn tung hô những ai to mồm bạo miệng. Họ tán thưởng những người biết ôn tồn dùng lý lẽ để thuyết phục. Người ta cũng không còn ngưỡng mộ những ai “mày sai và tao lúc nào cũng đúng”. Họ trân trọng những người dám thừa nhận “tôi đã sai” và biết nhìn vấn đề từ góc độ khác.

Tính đến thời điểm hiện tại, thập niên thứ ba của thế kỷ thứ 21, nhiều đàn ông Việt Nam vẫn còn thích nghi khá chậm với những thay đổi này.

Ba thói quen tư duy cũ kỹ dưới đây, đặc biệt phổ biến mỗi dịp Tết, là những minh họa cho sự chậm chạp đó.

NAM VÔ TỬU NHƯ KỲ VÔ PHONG

Đàn ông không biết uống rượu cũng giống như cờ không có gió.

Quan điểm này phổ biến đến mức không chỉ cánh đàn ông thuộc nằm lòng, đến cả phụ nữ lẫn trẻ con cũng bị nhiễm.

Ta không khó bắt gặp cảnh trong một bàn tiệc, khi một người từ chối uống, ngoài cánh đực rựa lèo nhèo khích bác, lắm bà nhiều cô cũng góp vài tiếng mỉa mai khiêu khích.

“Nam vô tửu như kỳ vô phong” là một câu rặt tiếng Hán Việt, lại nghe đậm chất kiếm hiệp, nhưng rất lạ là chỉ phổ biến ở Việt Nam. Người Hoa không ai nói vậy. Câu tương tự trong tiếng Hoa nghe rất tầm thường: “vô tửu bất hoan” (無酒不歡), không có rượu không vui.

Rất có thể câu khích bác đầy “nam tính” này là sáng tạo riêng của người Việt, bắt nguồn từ hình ảnh “tửu kỳ”, lá cờ ghi chữ “tửu” (酒), một hình thức giăng biển hiệu quảng cáo của các quán rượu thời xưa bên Trung Quốc.

Cho dù nguồn gốc thế nào, mức độ phổ biến của “văn hóa nhậu” ở Việt Nam là điều không cần tranh cãi. Rượu bia và nam tính được gộp thành một. Thậm chí các bà các cô nếu “biết” hay “giỏi” nhậu cũng được xem là chỉ dấu của sự “mạnh mẽ”.

Hiếm người đặt câu hỏi vì sao lại uống? Đơn giản vì nếu chịu hỏi và dám lúc lắc cái đầu để suy nghĩ thấu đáo thì các câu trả lời sẽ không có gì “mạnh mẽ”.

Rất nhiều người uống không phải vì khát. Thứ có thể giải quyết cơn khát tốt nhất là nước lọc – và nó gần như miễn phí. Số đông uống cũng không phải để thưởng thức. Không ai thưởng thức một thức uống bằng cách (thách nhau) tống vào mồm càng nhiều càng tốt.

Có hai lý do chính để người Việt nốc rượu bia: xả stress và giao tiếp.

Lý do đầu không phải chuyện lạ. Khắp thế giới hàng triệu người tìm đến các loại thức uống có cồn để quên sầu. Nhưng phải dùng cồn xịt não mới có thể vượt qua áp lực cuộc sống thì có phải là dấu hiệu của “nam tính”, của “mạnh mẽ”, của “quyền lực”? Hay ngược lại, đó là bằng chứng của sự bất lực, là dấu hiệu rằng người này cần được giúp đỡ?

Lý do thứ hai, uống để giao tiếp hay giao tế, lại rất đặc trưng ở những nước có “văn hóa” làm việc trên bàn nhậu như Việt Nam. Tôi đã từng chứng kiến những hợp đồng thỏa thuận được chốt, thậm chí được ký ngay trên bàn nhậu. Tôi cũng từng được nghe các “thông tin mật” trị giá cả gia tài được chia sẻ sau những tiếng cụng ly. Tôi biết giá trị có được từ những mối quan hệ kiểu “chén chú chén anh” như thế.

Và tôi biết tất cả những điều đó đều có thực hiện được mà không cần phải lôi nhau đi nhậu.

Dùng giao tế làm lý do kéo nhau ra quán nhậu thực chất chỉ là cái cớ cho “cơn bất lực tập thể”.

Bao nhiêu “nam tính”, bao nhiêu “sức mạnh”, bao nhiêu “quyền lực” thể hiện trên bàn nhậu đều không che giấu nổi cơn chán chường của những người không biết dành thời gian cho việc gì khác, không đủ làm sạch những bãi nôn mửa, thậm chí là cả cứt đái của các bợm nhậu trong cơn túy lúy, và chắc chắn không biện minh được cho những tai nạn thảm khốc cũng như các tội ác tày trời chỉ vì mấy chữ gọn lỏn “tôi say quá”.

Tóm lại, đàn ông không rượu bia có phải là “cờ có gió” không thì hạ hồi phân giải. Nhưng đàn ông nghiện rượu bia thì chắc chắn chỉ là một loại: cờ trúng gió.

ĐÀN ÔNG KHÔNG PHẢI ĐỤNG TAY LÀM VIỆC NHÀ

Quan niệm này có nguồn gốc cũng xa xưa như cái cớ nam tính của rượu bia.

Nó bắt nguồn từ thời con người chỉ có một nghề duy nhất: săn bắn hái lượm. Các hoạt động đi săn và leo trèo này được phân công cho những cá thể cao to và có sức mạnh cơ bắp – thông thường đó là đàn ông. Phụ nữ thì được giao nhiệm vụ hậu phương – lo các việc ở nhà. Đàn ông vì vậy chỉ phải tập trung cho những việc nặng nhọc nguy hiểm bên ngoài, không cần phí năng lượng cho những chuyện “vặt vãnh” ở nhà.

Trong suốt hàng trăm ngàn năm, đó là sự phân công lao động tự nhiên. Cho đến khi xã hội thay đổi, thức ăn được tích trữ, thời gian thì lại có dư, và vô số các loại công việc khác được tạo ra. Những việc mà chỉ có đàn ông mới có thể đảm đương, phụ nữ không thể làm, càng ngày càng ít lại.

Ngày nay, trong nền kinh tế coi trọng tri thức, sức mạnh cơ bắp của đàn ông không còn là lợi thế gì ghê gớm. Ngay cả trong những lĩnh vực đòi hỏi cao về thể chất, phụ nữ cũng càng ngày càng chứng minh được năng lực của mình. Các vận động viên nữ, tuy vẫn còn thua kém các đồng nghiệp nam, nhưng chắc chắn có sức mạnh vượt xa đa số những người thuộc “phái mạnh” khác.

Bức tranh chung của xã hội ngày nay là nam nữ cùng chia sẻ công việc, và cạnh tranh với nhau, ở mọi lĩnh vực.

Quan niệm đàn ông không lăn vào bếp, không đụng tay vào việc nhà vì vậy cũng đã trở nên rất lạc hậu.

Ngoại trừ ở những nơi như Việt Nam.

Bằng một cách thần kỳ nào đó, rất nhiều đàn ông Việt Nam vẫn còn duy trì suy nghĩ “việc nhà không phải việc của mình”, bất chấp thực tế rằng những việc khác họ làm bên ngoài không phải là chuyện gì đặc biệt tới mức “chỉ đàn ông mới làm được”, và kể cả khi phụ nữ cũng làm những công việc “nặng nhọc” y chang, hoặc trong nhiều trường hợp là vất vả hơn họ.

Điều đáng nói là không ít phụ nữ chấp nhận điều vô lý này, bằng cách khuyến khích chồng con của mình không cần lo việc nhà, hoặc cam chịu tự nhận hết về mình.

Vào những dịp lễ Tết, thứ văn hóa ngược ngạo này càng đậm nét hơn. Hình ảnh phổ biến khắp nơi là cánh đàn ông tập trung bên ngoài ăn uống nhậu nhẹt chém gió đủ thứ từ cung đình tới cung trăng, cánh đàn bà lại phải tập trung trong bếp lọ mọ phục vụ bữa tiệc, và sau đó là hì hục lau dọn các bãi chiến trường.

Quan niệm cổ hủ này trước kia là hình thức phân công lao động hợp lý, nhưng giờ đây bản chất của nó chỉ còn có một: đó là một kiểu nô lệ, bắt người khác phục dịch mình.

Nam tính và sức mạnh kiểu gì khi phải dựa dẫm vào người khác, bắt họ nấu cho mình ăn, giặt đồ cho mình mặc, lau dọn nhà cửa sạch sẽ cho mình lăn ra ngủ?

Đó là câu hỏi mà những bậc đại trượng phu, và cả các bà các cô, phải tự đặt ra cho bản thân.

ĐÀN ÔNG PHẢI DẮT VỢ VỀ QUÊ ĂN TẾT

Nếu hai suy nghĩ trên là một thứ “văn hóa” ăn sâu vào tâm thức của người Việt, chỉ gia tăng tần suất trong những ngày nghỉ lễ, thì quan niệm thứ ba này lại là đặc sản xuất hiện riêng trong dịp Tết.

Năm nào chuyện tranh cãi về ăn Tết ở quê chồng hay quê vợ cũng khiến không ít gia đình lục đục xào xáo.

Những tranh cãi này thực chất là một dấu hiệu tốt. Nó cho thấy phụ nữ Việt Nam đã không còn mặc định chấp nhận “tiên đề đạo đức” tồn tại hàng ngàn năm nay trong cái gọi là “tam tòng tứ đức”. Tam tòng đó là tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu và phu tử tòng tử (ở nhà thì phải nghe theo cha, tới khi lấy chồng thì phải nghe lời chồng, chồng chết thì phải thuận theo con trai).

Văn hóa “tòng, tòng nữa, tòng mãi” được khuyến khích trong một thời gian dài nhằm duy trì trật tự xã hội “ổn định”, nơi mà đàn ông thể hiện được uy quyền (và nam tính) của mình.

Nhưng một cách tự nhiên, khi xã hội thay đổi, càng ngày càng nhiều người nhận ra nó là một thứ trật tự vô lý.

Về quê ăn Tết là một truyền thống tốt đẹp, kết nối các thành viên trong gia đình. Nhưng không có lý do gì người ta lại chỉ kết nối các thành viên của một bên mà bỏ qua bên khác, hoặc xem việc kết nối với một bên là quan trọng hơn bên còn lại. Nếu về quê gặp mặt người thân là chuyện có ý nghĩa, thì quê vợ lẫn quê chồng đều quan trọng như nhau.

Câu hỏi đặt ra vì vậy không thể là “ai phải theo ai”, mà sẽ là sắp xếp thế nào để kết nối với những người thân một cách tiện lợi và công bằng nhất.

Về quê ai ăn Tết khi này, từ một chuyện “văn hóa” hay “ý thức hệ”, sẽ thuần túy trở thành vấn đề logistics – lên kế hoạch sao cho hiệu quả nhất.

Trên thực tế, hoàn cảnh nhiều gia đình không cho phép họ có thể sắp xếp về cả hai quê, một việc đòi hỏi cả tiền bạc lẫn nhiều thời gian. Nhiều người chồng cũng không muốn đối mặt với áp lực xã hội từ những người khác nếu không “dắt vợ” về.

Không có giải pháp toàn vẹn nào cho vấn đề nan giải này. Mọi chuyện chỉ tùy thuộc vào mức độ thỏa hiệp và thấu hiểu lẫn nhau giữa hai người.

Hoặc đôi khi nó cũng có thể là cơ hội để đưa ra những quyết định khác, ví dụ như vợ về quê chồng, còn chồng về quê vợ ăn #Tết. Cả hai nhà nội ngoại khi đó đều có “con tin” của phía bên kia, và nó còn đúng với ý nghĩa kết nối hơn, thay vì mỗi người ai về nhà nấy.

Hoặc nếu thật sự muốn kết nối với người thân, người ta sẽ nhận ra việc ăn Tết (ở đâu) thực sự không quá quan trọng.

Tết không phải, và không nên, là dịp duy nhất để gặp mặt những người ta muốn gặp. Nó càng không phải là dịp để ép buộc người bạn đời của mình đi theo để được cái tiếng “dắt vợ về quê”.

***

Ba quan niệm lạc hậu này là minh chứng cho “nam tính lệch lạc” của đàn ông Việt Nam. Nhưng đó đồng thời cũng là cơ hội để những người đàn ông thể hiện cái bản lĩnh thực sự.

Chịu nhìn ra vấn đề, chấp nhận cái sai, và dám vượt qua áp lực xã hội để thay đổi – đó mới là thứ sức mạnh đích thực mà cả đàn ông lẫn phụ nữ đều cần.

Chừng nào chưa sở hữu và thể hiện được sức mạnh đó, các bậc đại trượng phu khó có tư cách gì để mà vỗ ngực tự hào.

Thị hiếu của đám đông

shared from fb dương quốc chính,
-----
Đợt giãn cách xã hội toàn quốc mình bị đủn đít vào nhóm Nghiện Nhà. Vào hóng mấy hôm thấy cách nó lớn đúng kiểu Thánh Gióng, hứa hẹn là có nhiều vấn đề! Từ đó đến giờ mình chẳng tương tác gì, thỉnh thoảng ngó tý, chủ yếu để đánh giá thị hiếu của đồng bào chứ không xác định học hỏi được gì cả.

Khác với đa số nhóm khác hay các trang kiến trúc nhà ở chủ yếu do các KTS lập ra, nhóm này chẳng có ad nào là KTS cả. Bài đăng phần nhiều cũng của chủ nhà, có thể nhóm quản trị có edit vì thấy câu chữ có vẻ chuẩn chỉ. Chính thế nên nó thể hiện chính xác thị hiệu của đa số người dân.

Qua mấy chục năm hành nghề, mình vẫn biết là thị hiếu của KTS và khách hàng luôn có khoảng cách. Thậm chí là rất xa, tuỳ từng người. Trước đây thì cảm giác đó chỉ là cảm nhận bản thân và do bạn bè là KTS kể lại, nay mới được chứng kiến đầy đủ, trực tiếp từ nhóm 1,5 triệu thành viên (quá khủng). Có thể tạm coi là xã hội thu nhỏ rồi. Mình chưa thấy nhóm nào đông nhanh như vậy.

Hôm qua thấy 1 bài đăng có lượng tương tác trên 55 ngàn, có vẻ như không ảo lắm, dù tác giả cũng tk nội thất (không loại trừ có bơm tương tác!). Nhưng nếu điều đó xảy ra thì khá là hài hước bởi vì 1 công ty thiết kế NT mà dùng 1 ngôi nhà xấu của bố mình làm mồi PR!

Đây là 1 ngôi nhà “dân tự xây” đúng nghĩa đen, tác giả tâm sự là do bố cô ấy tự thiết kế 100% (cái gọi là 100% này hầu như là bịa, chủ nhà thường chỉ có khả năng tk sơ bộ mặt bằng bằng bút bi và giấy A4, sau đó thợ “thiết kế chi tiết” và chủ nhà tự nhận mình tk tất!). Nhà xây xong 1 nửa thì đập đi làm lại, rất đúng quy trình tự thiết kế, để có cái chụp ảnh đây.

Về mặt chuyên môn để đánh giá thì đây là 1 căn nhà na ná phong cách cổ điển, mang tính cóp nhặt các chi tiết cổ điển 1 cách bất quy tắc, thường gặp ở nhà dân tự xây và KTS non tay. Như thường lệ, nó có cái vỏ mang dáng dấp cổ điển châu Âu nhưng đồ gỗ thì kiểu Đồng Kỵ, rất phổ biến ở VN. Về mặt thiết kế hình ảnh, nó chẳng theo chuẩn mực gì và vì chỉ có ảnh chụp nên mình không đánh giá được công năng. Các bức ảnh cho thấy sự giàu sang và hào nhoáng của chủ nhà, tầm cỡ đại gia, nhưng lại không (muốn?) thuê thiết kế!

Đây cũng là thực trạng hiện nay, rất nhiều chủ nhà cực giàu nhưng vẫn không đánh giá cao việc thuê KTS, thậm chí họ thà đập đi nửa ngôi nhà để học thiết kế (cũng mất vài trăm triệu) chứ nhất quyết không thuê.

Nhưng đó vẫn không phải là điều đáng bàn nhất ở đây mà vấn đề chính là stt đó lại có lượng tương tác kỷ lục. Đa số vào khen nhà đẹp, sang trọng, khen chủ nhà xinh đẹp, xin làm con rể ông chủ, lượng chê rất ít, không biết được 10% không? Điều đó cho thấy thị hiếu của đám đông rất có vấn đề.

Để kiểm tra lại điều đó, mình dạo thêm 1 vòng các stt khác, cơ bản vẫn thế. Đa số các stt nhà kiểu diêm dúa, cổ điển hoặc tân cổ giao duyên được lượng tương tác đông. Có rất ít các ngôi nhà thực sự đẹp (theo thẩm mỹ của mình) mà càng ít loại đó có tương tác cao hoặc được khen nhiều. Điều đó cho thấy thẩm mỹ kiến trúc của đa số đồng bào là rất đáng báo động.

Lâu nay anh em KTS vẫn bảo nhau về xu hướng thị trường tk nhà là vỏ Pháp phò, ruột Đồng Kỵ, tranh tùng cúc trúc mai hoặc tranh chợ Tàu fake Phục Hưng, điêu khắc thì độc bình gỗ cao bằng người và/hoặc tượng Quan Công, di lặc, thần tài hay trẻ con Tây đứng đái xuống hồ cá Koi kết hợp với cảnh quan Nhật bản với cây cảnh bonsai. Kiểu đó dễ chơi dễ trúng không ai dám chê!

Sở thích nghệ thuật cổ điển không có gì sai hay xấu. Cái chính là phải hiểu để thích cho đúng kiểu. Bạn có thể mặc áo dài khăn đóng đi guốc mộc vào dịp lễ lạt nhưng không nên dùng hàng ngày (do công năng nó tệ) hoặc áo dài không nên đội mũ nồi hay đi dép tổ ong. Nghệ thuật cổ điển nên cần sự chỉn chu chuẩn mực, đúng thức, đúng tỷ lệ của nguyên bản. Sự phá cách, nếu có, thì cũng cần có sự nghiên cứu kỹ càng chứ không thể là sự sao chép hổ lốn thiếu tư duy. Đa số người ta cho rằng Nhà hát lớn là kiến trúc cổ điển, thực ra nó không cổ lắm, là Tân cổ điển. Mọi người để ý hàng cột phía trước, nó không phải là những cây cột tròn thường thấy ở tiền sảnh các kiến trúc cổ điển mà là nửa cột dính vào phần tường phía sau, đó là sự phá cách sau 1 lần cải tạo lớn khiến cái cột to ra, tỷ lệ đẹp hơn. Cái đẹp cổ điển là cái đẹp dựa trên sự chuẩn mực của tỷ lệ và chi tiết. Vì thế kiến trúc cổ điển là sự sao chép nhưng phải hài hoà về tỷ lệ và chi tiết.

1 sự phá cách khác rất đáng nể là KS Hilton bên cạnh Nhà hát lớn. Nó không hề là 1 kiến trúc kiểu cổ điển như đa số nhầm tưởng, mà là phong cách Hậu hiện đại Tân cổ điển. Đó là phong cách kiến trúc sử dụng các chi tiết và kiểu dáng cổ điển nhưng cố tình sắp đặt lại theo cách khác. Ví dụ như 2 cái cột và mái tam giác ở đầu hồi theo nguyên bản hay được dùng làm mái sảnh, ở đây nó dùng để trang trí tạo dáng cổ điển với tỷ lệ khổng lồ so với nhà. Không có nhiều KTS VN có thể thiết kế “cổ điển” theo kiểu này mà thành công vì nó cần nhiều tư duy. Kiến trúc cổ điển ở VN, nhất là dòng “dân gian đương đại”, đều là sự sao chép bừa bãi hoặc chế thêm 1 cách thiếu kiến thức về lịch sử kiến trúc.

“Đỉnh cao” của kiến trúc sao chép này có lẽ là dòng lâu đài, rộ lên độ chục năm nay, có KTS thiết kế hẳn hoi nhưng sự hào nhoáng, phù phiếm được đẩy lên cực đỉnh, gần như phong cách Baroco Rococo (là phong cách kiến trúc thiên về trang trí của châu Âu thế kỷ 18). Các lâu đài này có chi phí thi công hàng trăm tỷ mà chủ nhà thường là các đại gia chủ DN tư nhân hàng đầu ở các tỉnh (đa số là Nam Định, Ninh Bình, Hà Nam) đa phần là đồng bằng Bắc Bộ. Có lẽ họ cho rằng ở trong các lâu đài đó họ sẽ được như vua chúa châu Âu. Nhưng tại sao họ lại không thích được làm vua chúa VN hay TQ với phong cách của Tử Cấm Thành hay cung điện Huế?! Vì đó mới là thực sự gần gũi với VN. 1 câu hỏi chưa có giải đáp! Đây là thẩm mỹ của giới đại gia ít học (tham khảo thêm biệt phủ của Trầm Bê), không đáng báo động lắm vì họ chiếm tỷ lệ nhỏ dân số.

Vấn đề ở đây là người Việt chúng ta lại có xu hướng bắt chước người giàu, coi họ là giới tinh hoa mà thẩm mỹ của họ được coi là chuẩn mực. Trong 1 stt khác, mình đã viết là bây giờ anh Vượng trở thành người định hướng thẩm mỹ cho giới nhà giàu VN bằng biệt thự Vinhomes Pháp đểu. Giới trung lưu thì học theo giới thượng lưu và bần nông thì hóng mỏ bắt chước theo cả 2. Vì thế kiểu dân gian đương đại này bây giờ lan cả về phố huyện.

Với vai trò của KTS, mình không bao giờ có tham vọng là có thể giáo dục thẩm mỹ cho khách hàng, chỉ là tư vấn. Thẩm mỹ của mỗi người phải có từ giáo dục quốc dân và từ truyền thông chính thống từ các cơ quan truyền thông của ngành kiến trúc, hội KTS và từ lòng tự trọng và kiến thức của mỗi KTS, nhà thầu XD. Mình đang thấy rất thiếu hi vọng cho sự thay đổi bởi vì thời của mạng XH là thời của đám đông. Đám đông bị hùa theo 1 vài cá nhân “xuất chúng” kiểu anh Vượng và lan toả ra ngoài xã hội. Thời mà HN, SG chưa bị cấm bán đất nền thì KTS còn được tự do thiết kế, có xấu có đẹp và khá lộn xộn, nhưng còn có tác phẩm ở đâu đó cho người dân nhìn thấy và thay đổi cách nghĩ. Còn bây giờ nguyên vài trăm ha khu đô thị toàn Pháp phò, thì đập vào mắt người dân chỉ có thể loại đó và họ sẽ coi đó là chuẩn mực của kiến trúc.

Người VN có xu hướng thẩm mỹ là thích bắt chước và e ngại sự khác biệt. Chính vì thế ngành kiến trúc đã bộc lộ rõ nhất xu hướng này. Đối với người VN, đẹp tức là sự quen mắt và ít người chê.

Monday, October 26, 2020

Hãy từ thiện thêm cho nhau lời nói

shared from fb khăn piêu,
-----
Các bác ạ, miền Trung chỉ nắng được hôm nay nữa, từ mai lại đón bão số 8, khó khăn còn ở phía trước. Đợt bão vừa qua mọi người đã rất cố gắng rồi, tiền góp nhiều rồi, công không quản ngại rồi, bánh chưng nấu suốt quốc lộ 1 rồi. Chỉ còn có chút lời nói, sao không từ thiện nốt cho nhau, mà cứ quay ra vặc nhau để làm gì. 

Tiêu cực ở chỗ khác, ngu si ở chỗ khác, còn căng mình ra trong mưa trong bão, không ai là không vất vả, không ai là không dũng cảm.

Người xưa nói kiêu ngạo thì hay gặp động đất, ganh ghét thì hay lũ lụt, mà tham lam thì hay nắng hạn. Nước mình chẳng kiêu, chẳng tham cũng chẳng ganh, gặp thiên tai nhiều hay có phải do suốt ngày cứ cãi nhau ỏm tỏi lên không.

Trước một cơn đại hoạ, dù ở quốc gia nào, thì mọi nguồn lực, cá nhân hay tổ chức, chính quyền hay phi chính quyền, tự phát hay thường xuyên, đều cần thiết không thể thiếu. Các kênh này bổ sung cho nhau như cơm với cá, rễ với cành, đàn ông với đàn bà. Phép tính duy nhất là phép cộng. Cứu người, giúp người thì không có loại trừ, không có cạnh tranh. Ngồi so sánh kênh này với kênh kia là một việc rất thừa hơi, ngu dốt.

Cứu trợ của chính quyền với nạn nhân thiên tai là nghĩa vụ của chính quyền, và là xương sống của hoạt động cứu trợ. Tuy nhiên chi tiêu công có những ràng buộc của riêng nó. Phải có tiêu chí rõ ràng, phải được phê duyệt, có kiểm tra, kiểm soát. Bởi thế tính tức thời của nó giảm đi. Tiêu chí chặt quá có khi cứ loay hoay chả giải ngân được (như gói Covid). Tính linh hoạt gần như không có. Nhưng hoạt động này nhiều tiền, phục vụ số đông, nắm rõ địa bàn và thuận lợi về phương tiện. 

Thiện nguyện cá nhân không có tiêu chí, hoặc chỉ một câu ngắn gọn. Không cần thanh tra thanh mẹ, đã góp là tin nhau. Và sự giúp đỡ của những người dân cho nhau là ngay lập tức, giải quyết tại chỗ ngay vấn đề, cứu ngay, cho ngay, nhiều ít do cảm nhận, nhưng tình người lại thường công bằng hơn sổ sách. Nếu hoạt động của chính quyền như những viên gạch thì thiện nguyện của dân như mạch vữa, mềm dẻo, linh hoạt, khoả lấp những nơi mà sự cứng nhắc không vươn tới được, hay chưa vươn tới kịp.

Và có lẽ đã đến lúc bỏ khái niệm "thù địch" vào dĩ vãng. Tinh thần cảnh giác nhìn đâu cũng thấy kẻ thù đó chỉ đúng khi cách mạng còn ở dưới hầm, ngoại xâm ở trên mặt đất. Nay trời mình, đất mình, dân mình, làm gì có kẻ thù nào. Thiện nguyện chỉ là thiện nguyện, bánh chưng chỉ là bánh chưng, tiền chỉ đơn giản là tiền, thế thôi. A kiss is just a kiss.

Trong cơn nguy nan thứ cần nhất là sáng suốt, cho dự báo, cho điều hành, cho sơ tán, cho cấp cứu. Hãy giữ gìn sự sáng suốt cho nhau mà cơm sôi bớt lửa.

Bài trước: Chuyến xe số 42

Thursday, October 1, 2020

Nixon hứa gì với Nguyễn Văn Thiệu?

"rằng nếu NVThiệu giữ lập trường không chịu đàm phán để cho kế hoạch của LBJ hỏng, thì sau này Nixon sẽ trả ơn"

shared from fb quoc-anh do,
-----
Cách đây 52 năm, năm 1968 cũng có một cuộc bầu cử Mỹ chưa từng thấy. Tổng thống đương nhiệm Lyndon B. Johnson (Dân chủ) có nhiều chính sách đem lại công bằng cho xã hội Mỹ, nhất là cho người da mầu thiểu số và người nghèo; song bù lại là LBJ lại bị sa lầy trong chiến tranh Đông Dương II. Cũng vì Đảng Dân chủ ủng hộ phong trào Civil Rights (trong đó có luật Voting Rights Act năm 1965, mà đến 2013 thực chất lại bị Toà án Tối cao làm mất hiệu lực), mà ứng cử viên Tổng thống Richard Nixon (Cộng hoà) dùng chiến lược táo bạo thu phục và chia rẽ toàn bộ nhóm chính trị gia Dân chủ Miền Nam, vốn dĩ là tàn dư cả thế kỷ của chế độ sở hữu nô lệ và sau đó là những luật lệ phân biệt chủng tộc đối với người da mầu. Đấy là thời điểm thành phần phân biệt chủng tộc trong chính trị Mỹ chuyển từ Đảng Dân chủ sang Đảng Cộng hoà. Cuộc tranh cử trong nội bộ mỗi đảng cũng khốc liệt, đến mức tháng 3 năm 1968 LBJ tuyên bố không tiếp tục tranh cử, thực chất là nhường lại vị trí ứng cử viên cho Phó Tổng thống Hubert Humphrey (vị thế yếu hơn nhiều, và không ngăn được sự chia rẽ).

Một phần vì mục đích tranh cử, nhưng có phần vì thấy cuộc chiến ở Việt Nam có cơ hội kết thúc thực sự, nội các LBJ gấp rút chuẩn bị đàm phán hoà bình với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (thông qua sức ép trung gian của Liên Xô). Nếu việc này khởi đầu thành công, nó sẽ làm đòn bẩy lớn cho cử tri Mỹ (nhất là cử tri Dân chủ) vốn rất chán ngán chiến tranh, nhất là sau những gì họ thấy trên truyền hình về chiến dịch Tết Mậu Thân.

Lo lắng trước khả năng này, Nixon đã làm một việc phạm pháp nghiêm trọng: thông qua tay chân đưa ra lời hứa hẹn với Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam Cộng Hoà, rằng nếu NVThiệu giữ lập trường không chịu đàm phán để cho kế hoạch của LBJ hỏng, thì sau này Nixon sẽ trả ơn. Vì Nixon không có thẩm quyền ngoại giao, việc đi đêm với một chính quyền nước ngoài trái phép bị coi là một tội. Cũng vì thế, Nixon đã chối bỏ tất cả sự việc cho đến khi chết. Cả người đàn bà gốc Trung Anna Chennault, người trực tiếp thực hiện việc thương lượng với VNCH, cũng bị gạt ra ngoài chính trị một khi Nixon lên nắm quyền.

40 năm sau, cho đến năm 2007, mới có chứng cứ rõ ràng về việc Nixon trực tiếp chỉ huy sự việc này, thông qua những mẩu ghi chép được tiết lộ từ hồ sơ của Chánh văn phòng Nhà Trắng, cánh tay phải của Nixon là Haldeman (sau này là người có vị trí cao nhất phải đi tù vì vụ Watergate). Bài viết dưới đây trên Politico tường thuật lại tương đối chi tiết sự việc này.

Không chắc là sự việc này có làm thay đổi tiến trình chiến tranh ở Việt Nam không. Có điều rõ ràng hơn là nó củng cố niềm tin vào việc làm bậy mà không sợ bị trừng trị của Nixon (mà sau này thấy rõ ràng trong vụ Watergate). 4 năm nay, Mỹ có một Tổng thống còn tệ hại hơn Nixon về nhiều mặt, và có lẽ cũng có cùng niềm tin như vậy.
-----
...In one series of scribbles (chữ viết nguệch ngoạc, chữ viết vội), Haldeman reported Henry Kissinger’s willingness to inform on his U.S. diplomatic colleagues (đồng nghiệp ngoại giao), and keep Nixon updated on President Lyndon Johnson’s furious (giận dữ, điên tiết), eleventh-hour efforts (nỗ lực) to end the Vietnam War (chấm dứt chiến tranh việt nam).

Haldeman, 42, was Nixon’s campaign chief of staff (chánh văn phòng), a devoted (tận tâm, tận tụy) political adjutant (sĩ quan quân đội chịu trách nhiệm về quản trị trong một tiểu đoàn) since the 1950s. In late October 1968, the two men connected on what came to be known as “the Chennault Affair.” Nixon gave Haldeman his orders: Find ways to sabotage (phá hoại ngầm) Johnson’s plans to stage (dàn cảnh, sắp xếp, tổ chức) productive peace talks (đàm phán hòa bình), so that a frustrated (chán nản, chán ngán, chán ngấy) American electorate (cử tri) would turn to the Republicans as their only hope to end the war.

The gambit (sự thí quân để mở đường cho tướng, bước đầu (trong công việc gì)) worked, and the Chennault Affair, named for Anna Chennault, the Republican doyenne and fundraiser who became Nixon’s back channel (cửa hậu, kênh sau) to the South Vietnamese government, lingered as a diplomatic and political whodunit for decades afterward.

Johnson and his aides (phụ tá) suspected this treachery (hành động phản bội, hành động bội bạc, hành động dối trá, hành động lừa lọc) at the time, for the Americans were eavesdropping  (nghe trộm) on their South Vietnamese allies (đồng minh việt nam cộng hòa)—(“Hold on,” Anna was heard telling the South Vietnamese ambassador to Washington. “We are gonna win”)—but hesitated (do dự, ngần ngại) to expose (phơi bày, vạch trần) it because they had no proof (bằng chứng) Nixon had personally directed, or countenanced (ưng thuận, cho phép), her actions. Historians scoured (sục sạo, sục tìm, lùng sục) archives (hồ sơ lưu trữ) for evidence (bằng chứng) that Chennault was following the future president’s instructions (chỉ đạo), without much luck. Nixon steadfastly denied (chối bỏ) involvement (can thiệp, dính líu) up until his death, while his lawyers fended off efforts to obtain records from the 1968 campaign.


Monday, September 14, 2020

Nhà nước pháp quyền và quốc gia thượng đẳng

shared from fb Trần Văn Thọ,
-----
“Quốc gia thượng đẳng” là một cụm từ mà các sĩ phu và lãnh đạo chính trị thời Minh Trị Duy tân thường dùng để làm mục tiêu đưa Nhật Bản trở thành một đất nước văn minh. Nhiều người thường nghĩ Nhật Bản từ cuối thế kỷ 19 đưa khẩu hiệu “theo kịp và vượt các nước tiên tiến phương Tây” bằng nỗ lực “phú quốc cường binh”, bằng phát triển kinh tế. Nhưng không phải chỉ có vậy mà hơn thế nữa. Họ luôn ý thức những tiêu chí về văn hóa, luật pháp và những giá trị phổ quát của một nước văn minh và cố gắng đạt cho được để được thế giới công nhận là một quốc gia thượng đẳng.

Dưới đây tôi sẽ kể hai câu chuyện. Chuyện thứ nhất cho thấy lãnh đạo thời Minh Trị đã quyết bảo vệ luật pháp mà họ đã ban hành, quyết theo tinh thần thượng tôn pháp luật để thế giới kinh nể. Chuyện thứ hai liên quan đến thái độ đổi xử với tù binh, tôn trọng các giá trị phổ quát được quy định trong Hiệp ước Hague.

Câu chuyện thượng tôn pháp luật: 

Cách mạng tháng 10 năm 1917 đã lật đổ đế chế Nga và Nicholas Đệ nhị (Tsar Nicholas II, 1868-1918) , ông vua cuối cùng của đế chế, bị tử hình. Đây là sự kiện lịch sử nổi tiếng. Nhưng Nicholas Đệ nhị khi còn là hoàng thái tử đã đi thăm Nhật Bản và bị ám sát hụt tại đây đã trở thành sự kiện ngoại giao quan trọng đe doạ tiền đồ của một nước Nhật mới ở giai đoạn đầu của quá trình cận đại hoá là câu chuyện ít người biết đến. 

Trong chuyến thăm chơi Nhật Bản, hoàng thái tử Nga đã bị ám sát hụt ngày 11/5/1891. Phạm nhân bị bắt. Rất may là hoàng thái tử chỉ bị thương nhẹ. Tuy nhiên đây là một sự xúc phạm nghiêm trọng đến một nước lớn và hùng mạnh vào thời đó. Dĩ nhiên là Nga rất tức giận và yêu cầu Nhật xử tử hình phạm nhân. Nhưng đối chiếu với lụật pháp của Nhật lúc đó (Điều 116 trong bộ luật hình pháp vừa mới ban hành năm 1882, mới 9 năm trước đó) thì tội phạm nầy mới bị tù chung thân chứ chưa đến mức phải tử hình.

Lãnh đạo Nhật phải đứng trước một sự lựa chọn khó khăn: Phải làm theo đòi hỏi của Nga hay là giữ vững tinh thần thượng tôn pháp luật, cương quyết bảo vệ uy quyền của cơ quan lập pháp. Làm theo yêu cầu của Nga là để giữ hoà hiếu với một nước Tây phương hùng mạnh (lúc đó Nga rất mạnh về quân sự, không ai trong và ngoài nước Nhật có thể tưởng tượng được rằng 13 năm sau đó một nước châu Á có thể chiến thắng một nước Tây phương lớn mạnh trong chiến tranh Nhật Nga), vì không khéo vấn đề nầy sẽ dẫn đến một cuộc xung đột quân sự trong thời đại mà nước lớn nào cũng tìm mọi cớ để xâm lấn nước yếu hơn, trong đó khả năng chiến thắng của Nhật là rất nhỏ. Nhưng theo chọn lựa đó thì Nhật sẽ phải hy sinh uy quyền của pháp luật nhà nước.

Đã có sự tranh luận sôi nổi trong chính phủ Nhật về sự chọn lựa giữa hai con đường. Phải nói thêm ở đây là các thành viên chính phủ thời đó ai cũng yêu nước, có tinh thần trách nhiệm trước dân tộc, sự chọn lựa nào cũng đứng trên lợi ích của dân tộc. Ito Hirobumi, Thủ tướng đầu tiên của Nhật, lúc đó là người đứng đầu Khu mật viện (cơ quan tư vấn tối cao của Thiên hoàng và chính phủ) và nhiều lãnh đạo khác chủ trương là Nhật nên làm theo yêu cầu của Nga. Người chủ trương sự lựa chọn ngược lại là Kojima Iken, Viện trưởng Đại thẩm viện (tương đương Bộ trưởng Tư pháp bây giờ). Kojima cho rằng Nhật phải cương quyết bảo lệ luật pháp của mình, nếu không thì còn ai sẽ xem Nhật là nước có chủ quyền và tinh thần thượng tôn pháp luật sẽ không bén rễ trong dân chúng, người Nhật sẽ dễ coi thường kỷ cương phép nước. 

Cuối cùng giới lãnh đạo thấy ý kiến của Kojima là đúng, đã quyết định tuân thủ pháp luật hiện hành là không xử tử hình phạm nhân. Thay vào đó họ đã làm bằng lòng Nga bằng cách yêu cầu Minh Trị thiên hoàng tự mình đến Kyoto, nơi nghỉ của hoàng thái tử Nga, để trực tiếp xin lỗi, đồng thời Bộ trưởng Nội vụ và Bộ truởng Ngoại giao đã từ chức để lãnh chịu trách nhiệm về sự kiện đáng tiếc đã xảy ra.

Như vậy Nhật đã chọn một giải pháp khôn ngoan nhất để vừa giữ vững luật pháp vừa tránh được xung đột với một nước đương hùng mạnh. Sự chọn lựa đó đã làm cho thể giới nể trọng một đất nước mới ở trong giai đoạn đầu của quá trình phát triển nhưng rất văn minh, biết tôn trọng những giá trị phổ biến của một xã hội hiện đại.

Cũng nhờ thái độ của Nhật trong sự kiện nầy mà các nước phương Tây đã phải đồng ý bãi bỏ hiệp ước bất bình đẳng mà họ ép Nhật phải ký trong các thập niên 1850 và 1860. Trong hiệp ước đó, Nhật mất chủ quyền trong nhiều lãnh vực như không có quyền tự trị về chính sách thuế quan, về việc xử người nước ngoài phạm tội tại đất nước mình, v.v.... Nhiều lần Nhật đã cố gắng thương lượng với phương Tây để bãi bỏ hiệp ước bất bình đẳng nầy nhưng lúc nào cũng bị Tây phương cho rằng Nhật còn quá non trẻ, chưa đủ khả năng của một nhà nước pháp trị. Thái độ của Nhật trong sự kiện trên đã làm cho Tây phương kính nể và chứng minh là Nhật hoàn toàn có tư cách của một nước có chủ quyền. Từ năm 1894 đến 1911, những hiệp ước bất bình đẳng với các nước phương Tây dần dần được bãi bỏ.

Đối xử tử tế với tù binh:

Sáng 11/5/2020 khi đọc báo tôi chú ý một chi tiết trên nhật báo Nhật Bản Kinh tế (Nikkei). Trong chiến tranh Nhật Nga (1904-1905), Nhật thắng trận, bắt 72.000 lính Nga làm tù binh. Số tù binh bị giữ tại 29 nơi trên khắp nước Nhật trước khi trao trả về nước họ. Gần đây tại Ivanovo, một địa phương ở phía tây nước Nga, Viện bảo tàng hương thôn cho biết họ nhận được 72 tấm ảnh từ cháu nội của một cựu tù binh trở về từ Nhật. Trong 72 tấm hình có 22 tấm chụp tại trại tù Hamadera gần Osaka. Những tấm ảnh nầy chụp chỗ ở trong trại tù, cảnh các y tá chắm sóc tù, có cả ảnh của tấm bia đá dựng gần khuôn viên trại tù để truy điệu những tù binh chết vì bị thương nặng. Hình ảnh Nhật Bản đối đãi tử tế với tù binh được giới nghiên cứu lịch sử cận đại chú ý. Sự kiện nầy được giải thích là Nhật đã tôn trọng Hiệp ước Hague, một hiệp ước quốc tế được ký kết năm 1899, trong đó các nước tham gia không được ngược đãi tù binh. Nhật Bản sau 40 năm Minh Trị Duy tân đã từng bước xây dựng một đất nước văn minh, tham gia bảo vệ các giá trị phổ quát của nhân loại.

Thượng tôn pháp luật và tôn trọng các giá trị phổ quát của nhân loại là điều kiện để trở thành một quốc gia thượng đẳng, một đất nước văn minh./.

Saturday, August 29, 2020

Thiện tâm hay dân túy?

shared from fb dương quốc chính,
-----
Mình đánh giá cách anh Hải cẩu đang làm không phải là 1 giải pháp lâu dài, bền vững, cũng giống như hồi đập vỉa hè và cẩu xe. Bản chất thì cũng đúng thôi, nhưng không thực tế, nên chết yểu và trở thành dân túy, kết quả là lại như cũ. Tức là rộn ràng lấy tiếng rồi đâu lại hoàn đấy.

Sau khi đập hè và cẩu xe, anh bị đầy làm PGĐ 1 công ty XD (chuyên gia đập phá lại bị đẩy sang công ty XD!), anh bất mãn từ chức. Trước đó anh đã từ chức phó Quận, rồi lại xin rút đơn, kể cũng buồn cười. 

Rồi lại có tin anh bán đồng hồ hiệu mua nhà để cho người nghèo ở. Hiện chưa biết ngôi nhà đó ở đâu và người vô gia cư nào đang ở? Ai biết thì thông báo nhé.

Tin nào về anh cũng làm cho giang hồ dậy sóng!

Bây giờ lại có tin anh mua xe ô tô cứu thương rồi tự lái để đưa bệnh nhân nghèo về nhà miễn phí. Đó là hành động tốt, nhưng được bao lâu? Anh sẽ trở thành 1 tài xế không lương, không tính phí xăng xe đến bao giờ. Nhất là khi anh tuyên bố sẵng sàng đưa người từ SG ra HN, còn bao luôn ăn ở?! Anh Vượng còn chả dám làm như anh. Anh liệu có trụ đựơc với các băng nhóm bảo kê xe cứu thương? Các nhà xe tư nhân liệu có để anh yên không?

Mình sẽ ủng hộ nhiệt liệt khi anh lập 1 đội xe cứu thương như vậy với chi phí hợp lý, hoặc phi lợi nhuận (những vẫn phải thu tiền đến hòa vốn). Vì đó mới là giải pháp bền vững. Ngay cả cách này còn khó lâu dài nữa là miễn phí hoàn toàn.

Làm từ thiện mà hò hét rùm beng trên báo chí, mà không phải 1 tờ, thì chắc hẳn phải có mục đích phía sau. Người làm từ thiện từ cái tâm sẽ vẫn âm thầm làm mà chả cần hò hét.

Phải chăng anh thấy cần gột rửa quá khứ làm quan (thường phải tham nhũng) của mình, chắc chắn kiếm được nhiều tiền (Q1 giàu nhất SG), để có cái tâm thanh thản? Hi vọng là thế, nhưng làm rùm beng lên báo để làm gì? Người ta sẽ đặt câu hỏi, thế anh lấy đâu ra tiền bù lỗ cho cái xe, hàng tháng chắc mất vài chục triệu với đồng lương công chức về hưu non của mình?

Lại nhớ anh Thăng, anh Chung con!

Bức ảnh dưới anh hơi gồng khi cố tình đi dép tổ ong, cho nó bình dân. Nhưng mà người ta cấm lái xe mà đi dép lê anh nhé.

10 nhận thức mới của china về nước Mỹ

shared from fb hoàng tư giang,
-----
Càng gần đến ngày bầu cử TT Mỹ 3/11 ngày càng xuất hiện thêm nhiều kịch tính, lời qua tiếng lại đầy sống động giữa các ứng viên đã đến tuổi xưa nay hiếm. Cả thế giới đều đang theo dõi với nhiều cung bậc cảm xúc. TT Trump đang chiếm ưu thế do quá trình phục hồi kinh tế và việc làm đang diễn ra nhanh sau khi đổ dốc hồi tháng 3,4. Trong khi đó, cơ hội của Biden cũng không ít khi cam kết tập trung vào chống dịch.

Vấn đề là ở chỗ, cho dù Biden lên thì ông cũng hầu như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc duy trì lập trường cứng rắn mà Trump đã áp lên TQ. Còn nếu Trump thắng thì khỏi bàn.

Hồi tháng Bẩy, hai tướng lĩnh diều hâu của TQ là Đới Húc và Kiều Lương đã có góc nhìn: đừng hy vọng cuộc bầu cử Mỹ sẽ thay đổi chiến lược quốc gia của họ. Chiến lược cốt lõi của Mỹ sẽ không thay đổi. “Hãy để nước Mỹ vĩ đại trở lại” không chỉ là ý tưởng của Donald Trump, mà là phản ánh triết lý chung của cả nước Mỹ. Hai viên tướng này cho rằng, thực lực Trung Quốc hiện nay không thể đối đầu với Mỹ.

Họ cho rằng, trong tình hình quốc tế hiện nay, tư duy kiểu “Chiến Lang” sẽ chỉ mang đến những thảm họa bất tận cho Trung Quốc. Lối thoát duy nhất cho Trung Quốc là hòa bình chứ không phải chiến tranh...

"Năm 2020, 4 điều không ngờ tới và 10 nhận thức mới về nước Mỹ"

Trong bài viết có tên như trên, Đới Húc, Giáo sư Viện nghiên cứu chiến lược Đại học Quốc phòng Trung Quốc viết: Năm 2020 là một năm khó khăn cho quan hệ Trung-Mỹ. Loại khó khăn này có thể kéo dài trong vài năm hoặc thậm chí lâu hơn vì hiện không có thuốc giải. Đối với mối quan hệ Trung-Mỹ hiện tại, người Trung Quốc có mấy điều không ngờ tới:

Điều không ngờ đầu tiên: Mỹ hận thù lớn đến thế với Trung Quốc.

Ông Trump không có một chút ấn tượng tốt nào về Trung Quốc. Ông mô tả Trung Quốc là một "kẻ khủng bố thương mại", một "kẻ xâm lược kinh tế toàn cầu", một "kẻ lừa dối" và một "kẻ trộm", thậm chí là "kẻ phá hoại mọi quy tắc". Đây là điều mà người Trung Quốc chưa bao giờ nghĩ tới. Chính phủ Mỹ đã kích hoạt tất cả các bộ máy tuyên truyền, ma quỷ hóa Trung Quốc đến mức độ lớn nhất trên thế giới, biến Trung Quốc thành một "đại lưu manh mậu dịch” gian ác tột cùng và việc tuyên truyền về “thuyết mối đe dọa của Trung Quốc” được đẩy lên một tầm cao mới.

Điều không ngờ tới thứ hai: chính phủ Mỹ xuống tay quá mạnh, thời gian quá gấp và không có thời gian cho đàm phán; điều này vượt ngoài dự đoán của hầu hết các quan chức và chuyên gia Trung Quốc.

Bởi vì theo quan niệm truyền thống, thương mại Trung-Mỹ rất chặt chẽ, có thể nói không thể tách rời, người Mỹ không thể ra tay nặng. Các mức thuế 30 tỷ, 50 tỷ, 200 tỷ USD tăng liên tục, đều chưa từng có trong lịch sử nước Mỹ và cũng chưa từng xảy ra trong lịch sử thương mại thế giới. Rốt cục tại sao như thế? Mặc dù chính quyền Trump có “lý do đầy đủ”, nhưng người dân Trung Quốc vẫn không thể hiểu nổi, vì mô hình thương mại này đã được hình thành trong hơn mười năm và không phải là một hành vi ngắn hạn trừ khi người Mỹ tức tối và thực sự nổi điên.

Điều không ngờ tới thứ ba: không có quốc gia nào đứng ra bày tỏ đồng tình và ủng hộ Trung Quốc.

Nhiều quốc gia đều đang phản đối chính sách thương mại của chính phủ Mỹ, nhưng đối với Trung Quốc, nạn nhân lớn nhất, không có quốc gia nào đứng ra cùng Trung Quốc thành lập một liên minh thống nhất chống Mỹ. Trung Quốc đã viện trợ rất nhiều quốc gia và các quốc gia này cũng đã được hưởng nhiều lợi ích từ Trung Quốc, nhưng vào thời điểm quan trọng, các quốc gia này đã không có hành động thống nhất với Trung Quốc.

Điều không ngờ tới thứ tư: trong nước Mỹ hình thành một mặt trận thống nhất

Mặc dù hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, có sự khác biệt về việc tăng thuế toàn cầu, nhưng quan điểm hai đảng về cuộc chiến thương mại với Trung Quốc là thống nhất. Có thể nói rằng trong Quốc hội Mỹ hiện nay, không hề có chính trị gia nào lên tiếng nói giúp cho Trung Quốc. Đối với một chính sách thương mại lớn, hai đảng của Mỹ đã thống nhất một cách đáng ngạc nhiên. Điều này thực sự làm tổn thương tất cả người dân Trung Quốc.

Kết hợp bốn điều không ngờ tới ở trên, Trung Quốc cần phải nhận thức lại về nước Mỹ. Nếu chúng ta không điều chỉnh cách nhận thức về Mỹ trong quan niệm tư tưởng, chúng ta chắc chắn sẽ đi chệch khỏi chiến lược và chiến thuật của mình và có thể mắc sai lầm lớn.

Nhận thức lại thứ nhất: Đừng nghĩ rằng Mỹ là một con “Hổ giấy". Đó là một con Hổ thực sự và nó có thể ăn thịt người.

Đừng cho rằng các chính trị gia Mỹ đều là những quý ông. Họ không phải là nhà từ thiện. Họ cực kỳ trung thành với đất nước và cử tri. Họ không dễ bị mua chuộc. Đối tượng trung thành duy nhất của họ là cử tri. Để được lòng cử tri, họ sẽ làm mọi thứ.

Nhận thức lại thứ hai: đừng mong Mỹ sẽ phạm sai lầm mãi mãi. Mỹ có một cơ chế sửa sai hoàn hảo và không thể mãi mãi thực thi “chính trị đúng đắn”.

Mỗi tổng thống đều có một khái niệm và phương pháp cai trị khác nhau, nhưng mọi thứ đều không thể tách rời. Một trong những đặc điểm lớn của Mỹ là nếu phát hiện chiến lược quốc gia là sai, chính phủ mới sẽ ngay lập tức thay đổi 180 độ mà không cần nể mặt và lật mặt nhanh hơn lật sách.

Điều nhận thức lại thứ ba: người Mỹ không coi trọng ý thức hệ và giá trị, họ chỉ coi trọng lợi ích kinh tế và thương mại.

Cốt lõi của Mỹ là ngoại thương, vì vậy đừng lấy quá nhiều món hời của người Mỹ, nhất là đừng mù quáng theo đuổi thặng dư thương mại. Khi bạn kiếm được lợi nhuận tốt, phải nhìn vào nét mặt của người ta, đừng nuốt một mình!

Nhận thức lại thứ tư: đừng ầm ĩ kéo đến cửa nhà người Mỹ và nói rằng “tôi muốn vượt qua anh, tôi muốn thay thế anh, tôi muốn trở thành người số một trên thế giới”.

Nếu ta thực sự có khả năng và mong muốn, cũng nên che đậy và thậm chí cần bớt giọng. Người Mỹ đặc biệt sợ những người khác muốn chiếm lấy vị trí của họ. Điều này, người Nhật Bản đặc biệt có kinh nghiệm, vì vậy bây giờ Nhật Bản đặc biệt thấp giọng và kiếm được nhiều tiền.

Nhận thức lại thứ năm: Mỹ không quan tâm đến việc xúc phạm người khác. Họ có nhiều đồng minh, nhưng sẽ không bao giờ hy sinh lợi ích để làm hài lòng các đồng minh.

Do đó, đừng cố gắng lấy lòng người Mỹ, càng không nên lấy lòng các đồng minh của Mỹ, những đồng minh này chỉ thân với người Mỹ chứ không bao giờ thực lòng thân thiện với ta; một là hai, hai là hai, đặc biệt là không nên chơi con bài thân tình.

Nhận thức lại thứ sáu: Cần thừa nhận sự thật Mỹ là "ông trùm" của thế giới, mặc dù về mặt cảm xúc không thể chấp nhận được, nhưng cảm xúc không thể thay thế sự thật.

Tài nguyên trong tay người Mỹ vượt xa chúng ta. Chúng ta có thể "đi đường tắt”, nhưng "đường tắt" chỉ là tạm thời và ta vẫn là một kẻ đuổi theo trên đường thẳng. Mỹ nắm giữ công nghệ cao, chúng ta chỉ là người tiêu hóa và hấp thụ công nghệ của Mỹ, đừng thổi phồng "tiêu hóa và hấp thụ" thành "sáng tạo" gì đó, ta không thể dọa được Mỹ, mà chỉ tự lừa dối mình.

Nhận thức lại thứ bảy: đừng nói đến "chia sẻ thông tin" trước mặt người Mỹ

Mỹ đặc biệt coi trọng việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ. Nếu ta suốt ngày khoe khoang kết quả của việc "chia sẻ công nghệ", thì trong mắt người Mỹ ta là một kẻ "đạo chích". Cũng đừng nói về nền kinh tế Internet trước mặt họ. Điều này tương đương với việc “múa đao trước Quan Công” (hay múc rìu qua mắt thợ). Internet mà ta sử dụng được phát minh bởi người Mỹ. Nếu ta xây nhà trên nền nhà của người khác, thì chớ nói rằng ta có quyền sở hữu. Hạ giọng sẽ không chết người, khoe khoang mới làm mọi người sợ hãi.

Nhận thức lại thứ tám: người Mỹ là bậc thầy về chiến lược; đừng để người Mỹ chơi trò chiến lược với ta

Một khi Mỹ nghĩ rằng ta là "kẻ thù" của họ, thì sẽ rắc rối lớn. Người Mỹ thuộc loại "không dừng cho đến khi đạt được mục tiêu", giống như Mỹ chống khủng bố, chỉ cần họ coi ai đó là mối đe dọa của họ, thì Mỹ sẽ sử dụng tất cả các nguồn lực để tiêu diệt, cả mấy thế hệ tổng thống cùng đấu tranh cho một chiến lược quốc gia.

Nhận thức lại thứ chín: đừng hy vọng cuộc bầu cử Mỹ sẽ thay đổi chiến lược quốc gia của họ

Chiến lược cốt lõi của Mỹ sẽ không thay đổi. “Hãy để nước Mỹ vĩ đại trở lại” không chỉ là ý tưởng của Donald Trump, mà là phản ánh triết lý chung của cả nước Mỹ. Hệ thống bầu cử Mỹ có thể cho phép điều chỉnh chiến lược ở một mức độ nhất định, nhưng lợi ích quốc gia của Mỹ quyết định rằng họ muốn tìm kiếm quyền bá chủ. Do đó, ta đừng nên trông chờ nước Mỹ sẽ co lại và rút hoàn toàn khỏi đấu trường quốc tế; đừng bị lừa bởi chiêu “rút lui khỏi cộng đồng” của Donald Trump.

Nhận thức lại thứ mười: Đừng ngây thơ nghĩ rằng ta chỉ đang chiến đấu với một mình người Mỹ

Mọi hành động của Mỹ đều có "hiệu ứng cánh bướm" vì Mỹ có một liên minh chiến lược khổng lồ. Họ đại diện cho một loại quan niệm giá trị phổ quát. Chỉ cần Mỹ hành động, các lực lượng khác trên thế giới sẽ làm theo. Có thể một số quốc gia miễn cưỡng và không sẵn lòng, nhưng cuối cùng họ sẽ đồng hành với người Mỹ. Hãy nhớ rằng: Mỹ áp dụng thuế quan đối với thương mại 30 tỷ USD sản phẩm của ta ngày hôm nay và hiệu ứng của nó nhất định là 60 tỷ, 90 tỷ hoặc nhiều hơn. Đây chính là điều Mỹ thực sự mạnh mẽ, chúng ta cần phải thay thế sự tức giận bằng lý trí và phải đấu trí đấu dũng với họ.

Tuesday, August 25, 2020

TRUMP For President 2020

shared from fb Phuong Nam,
-----
Dù bạn thích hay không thích, với lão, Trump chắc chắn là một vị tổng thống độc nhất vô nhị trong lịch sử nước Mỹ.

Trump làm Tổng thống là một sứ mệnh, một thách thức, cũng là một tâm niệm thực sự muốn vực dậy một nước Mỹ vĩ đại. Ông cho rằng, nếu mình không ra tay thì chắc chẳng còn cơ hội nào nữa. Chính vậy, ông nhận đau khổ về phần mình, không một vị Tổng thống Mỹ nào trong lịch sử lại bị nói xấu, đặt điều, cạm bẫy, ám hại đủ kiểu với biết bao nỗi oan trái, bao thách thức, bao ức chế, bao giày vò và thử thách về tinh thần. Vậy mà ông vẫn sừng sững đứng giữa đời với tình yêu nước Mỹ, với mộng ước làm cho nước Mỹ vĩ đại hơn, với lý tưởng quét sạch chủ nghĩa cực đoan thâm hiểm trên thế giới.

Rất nhiều kẻ không thích Trump, trong nước, ngoài nước, từ Đảng Dân chủ đến Liên minh châu Âu, từ các nước láng giềng đến Trung Quốc. Từ các tỉ phú đến dân nghèo nước Mỹ, từ bọn nhập cư lậu hay bọn buôn bán ma tuý, hoặc quân khủng bố. Trump ghét sự giả dối, lợi dụng, nghèo hèn, tệ nạn xã hội, ăn không ngồi rồi nên đã phá vỡ các quy tắc, tạo ra mâu thuẫn, rút ​​lui khỏi các nhóm và hủy bỏ hợp đồng, cưỡng bức thay đổi, phát động chiến tranh thương mại, khiến cho chiến trường khói lửa nghi ngút, tứ diện xuất kích, tứ diện thụ địch, thập phương mai phục.

Những người thích ông cho rằng ông không có thói xấu mập mờ, gian xảo của chính khách, ông thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, đã nói là làm và giữ đúng lời hứa khi tranh cử, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, cương trực, quyết tâm cải cách, dám phá bỏ lề lối cũ, thói hư tật xấu cũ, ra tay giải quyết những vấn đề tồn tại lâu nay. Đây là điều mà các tổng thống tiền nhiệm không dám nghĩ tới chứ đừng nói làm.

Lấy thâm hụt thương mại Trung-Mỹ làm ví dụ, một số tổng thống tiền nhiệm cũng phàn nàn về vấn đề cũ rích này, cứ mỗi lần đưa ra vấn đề thì Trung Quốc lại “Cả vú lấp miệng em” cử ngay một phái đoàn mua sắm thương mại đến Hoa Kỳ trong một tuần, họ vung tay mua vài chục máy bay Boeings và đặt một số đơn đặt hàng lớn cho nông sản. Vậy là đã giải quyết xong vấn đề, các chính khách Mỹ cười lộ hẳn hàm răng trắng xoá như Obama, tiêu chuẩn quốc gia tối huệ quốc vẫn được hưởng, WTO vẫn vào ra kiếm lời, ngựa vẫn theo lối mòn, tình hình vẫn như cũ không hề suy suyển.

Một ví dụ khác, liên quan đến chi phí quân sự của các đồng minh NATO, trước đây các nước khác không coi trọng việc này, tiền nong không sòng phẳng, chi tiền ít, yêu cầu nhiều, cứ như Mỹ là đại ca phải có trách nhiệm bảo vệ mấy thằng em, nhưng giờ thì không còn nữa, Đức và Nhật Bản sẽ phải đối mặt với nguy cơ quân đội Mỹ rút lui về nước, nếu như không chi trả sòng phẳng.

Về vấn đề nhập cư bất hợp pháp ở Mexico và Nam Mỹ, các cựu tổng thống gần như phớt lờ và không làm gì. Những người nhập cư bất hợp pháp đã liên tục tự do dễ dàng vào Mỹ trong những năm qua, mà không có bất kỳ sự can thiệp nào, biên giới và luật pháp đều có mà như không, gây nguy hiểm cho an ninh của Mỹ. Bức tường biên giới và luật pháp nghiêm ngặt của Trump đã có hiệu quả ngăn chặn làn sóng nhập cư bất hợp pháp ở một mức độ nhất định.

Những chính sách mới từ trong ra ngoài, cách quản trị và tài hùng biện trên Twitter của Trump chắc chắn đã gây ra vô số tranh cãi và bão dư luận. Dù có tái đắc cử hay không, ông sẽ để lại nhiều dấu vết trong lịch sử. Giới truyền thông có thể sẽ không quen với sự tĩnh lặng sau khi ông rời nhiệm kỳ, nếu điều này xẩy ra. 

Mặt khác, Trump tuy mạnh miệng nhưng chưa hề phát động chiến tranh quy mô lớn, ngược lại còn tránh được chiến tranh chống Triều Tiên và trừng phạt được Venezuela. Ông quan tâm nhiều hơn đến lợi ích kinh tế và không quan tâm đến hệ tư tưởng và giá trị của các quốc gia khác.

Trump chơi bài không theo lẽ thường, khiến đối thủ không thể đoán trước được. Đây chính là nghệ thuật lãnh đạo, đỉnh cao của chính trị mà các chính khách truyền thống khó có thể thích nghi được. Quả là nước Mỹ hơn hai trăm năm mới xuất hiện một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, một vua đỏ đen tài tình như vậy. 

#PeterPho #Trumpforpresident2020 #GreatAmerican

Sunday, August 23, 2020

Chợt thương Nguyễn Huệ

shared from fb nguyễn đức thành,
-----
Anh em Tây Sơn từ khi nổi loạn cho đến khi được nước, lúc nào tình cảnh cũng như trứng để đầu gậy, không lúc nào yên. Đó là điều đáng thương vậy. 

Tất nhiên nghiệp của Tây Sơn do họ tự tạo. Mầm bại vong chí tử của anh em Tây Sơn là họ không có một tầm nhìn cụ thể về hiện tại cũng như tương lai cho giang sơn mà họ chiếm được. Điều này dễ hiểu vì họ không được chuẩn bị cho điều ấy. 

Sai lầm lớn nhất của Nguyễn Nhạc là thiết lập chế độ phong kiến cát cứ, chia đất nước thành những vùng khác nhau cho các em cai trị. Đây là mô hình khiến phong trào Tây Sơn không củng cố được sức mạnh mà họ đã có được nhờ bạo lực, chứ chưa nói đến phát triển nó lên. 

Vì sự cát cứ này, lãnh thổ của Nguyễn Nhạc nằm ở miền Trung vô tình trở thành phên dậu giúp Nguyễn Ánh ở miền Nam không phải trực tiếp đối đầu với Nguyễn Huệ ở miền Bắc. Và điều này sẽ kết liễu nhà Tây Sơn. 

Nhưng trở lại nhân vật Nguyễn Huệ. Vì sao tôi nói ông rất đáng thương. Ấy là vì do hoàn cảnh, ông đã gần như làm chủ miền Bắc là đất do ông tự chiếm lấy để có một chút không gian sinh tồn. Nhưng dân Bắc Hà chưa bao giờ đón nhận ông, và ông hiểu điều đó nguy hiểm chừng nào. Nên ông phải chọn Nghệ An là nơi lập kinh đô, để vừa đủ xa cũng như đủ gần Bắc Hà. Đồng thời lại cũng đủ gần vùng miền Trung của Nguyễn Nhạc để đợi dịp thu phục khi ông anh cả suy yếu. (Nếu đúng thế, thì chứng tỏ ông cũng chưa hiểu dân Thanh-Nghệ.) Tuy nhiên, nếu ai đã tới địa bàn mà ông định xây dựng Phượng Hoàng Trung Đô ở Nghệ An, sẽ thấy đó là một nơi nhỏ bé, chỉ thích hợp cho một sứ quân thời Đinh Bộ Lĩnh mà thôi. Nguyễn Hữu Chỉnh còn sống hẳn đã khuyên can ông rồi. 

Ngay cả khi Nguyễn Huệ xây dựng xong kinh đô ở đó từ lúc còn sống, thì cũng không ai đảm bảo đó là một căn cứ bền vững cho tập đoàn của ông, xét trên phương diện lòng người và địa kinh tế-chính trị. 

Vậy là, cho tới khi sắp lâm chung, Nguyễn Huệ vẫn chưa tìm được chỗ dung thân, dù ông đã trải một đời oanh liệt. Phải ở vào thế người lãnh đạo mới thấy điều này hệ trọng thế nào. 

Lời nhắn nhủ trước lúc ra đi của ông cho thấy ông hy vọng vào kinh đô mới ở Nghệ An ra sao. Nhưng có thể ông cũng đã linh cảm được rằng đó chỉ là một cái cớ để cho các triều thần của ông hy vọng thôi, một cái phao tinh thần mong manh giữa cơn hồng thuỷ, mà kết cục khốc liệt dành cho Tây Sơn đã tới từ trước đó rồi.

Thương lắm thay.

Wednesday, August 19, 2020

Obama - một dị tượng của Mỹ

shared from fb lã minh luận,
-----
Hiện vợ chồng Obama lên án, tố cáo Tổng thống đương nhiệm Donald Trump là "nguỵ quân tử". Không phải bây giờ vợ chồng Obama mới trâng tráo, trơ trẽn tự lột tuột mặt nạ trong suốt những năm Obama làm TT và cho tới bây giờ, khi đã thoái nhiệm. 

Tôi gọi là dị tượng bởi nhìn lại hơn bốn mươi đời TT của Mỹ, chưa có một ai hành xử quái dị, quái thai, quái gở, quái ác... như Obama và vợ con của ông ta cùng đồng đảng DC. Tôi không có thói quen nghe người này, người kia nói về ông ta, mà luôn nhìn vào lời nói và hành vi để đánh giá. 

Nhớ lại năm xưa, tôi tự thấy hổ thẹn, tự cười vào mặt mình khi ông ấy còn đương nhiệm và có chuyến thăm Việt Nam (2016). Vẫn còn đây, rờ rỡ cái khuôn mặt của tôi, cảm xúc của tôi khi hoà vào niềm vui của cả triệu triệu người Việt vẫy cờ, chào đón Obama cưỡi quái thú đi trên đường phố Hà Nội, Sài Gòn... Ánh mắt tôi hân hoan, trau truốt, vuốt ve từng cử chỉ, lời nói, dáng điệu của "ngài" trên chiếc tivi kê giữa căn phòng... Tôi thật sự ngưỡng mộ một TT Mỹ nói năng uyên bác, khúc triết, lịch lãm... Chao ôi là cảm xúc, là ngưỡng vọng về một đất nước Tự do! 

Nhưng sau cái ngày rời khỏi Việt Nam ấy... chuyến phi cơ đưa ông ta đặt chân lên đất Cộng Tàu... Bỗng phong độ của Obama rớt như chứng khoán rớt sàn... Tôi và chúng ta quên làm sao được cái hình ảnh ông ta phải cun cút bước xuống cửa sau của máy bay, cái chân vừa tiếp đất thì đã bị mấy thằng an ninh sân bay gây gổ, làm rớt thêm một lần nữa thể diện quốc gia... Tội nghiệp! Trong khi tôi vẫn còn là "con nai vàng ngơ ngác" (thú thực, khi ấy tôi chả khác gì bọn người ăn theo nói leo bây giờ, mù màu hoàn toàn về Obama, ngưỡng mộ là do adua, do niềm tin trong nước bị khủng hoảng, bơ vơ, hụt hẫng... mà thôi), tôi thấy báo chí Đông Tây đưa tin coi thường, cộng đồng mạng cười nhạo "thần tượng" của tôi... tôi lại càng chẳng hiểu... Cho đến khi ông ấy và gia đình cuốn gói khỏi toà Bạch Cung..., thay vì "rửa tay gác kiếm" vui thú điền viên như bao tiền nhiệm, thì ông ta lại cặp kè ngay với nữ quái Hillary Clinton khuấy đảo nước Mỹ. Ông ta kêu gọi toàn cầu ủng hộ mõ già Hillary tranh cử TT. Ra sức quảng bá cho họ với những lời hứa mượt mà, ngọt ngào và tìm mọi cách chống lại "gã" thương gia Donald Trump... Khi ấy, tôi cũng vẫn khổ đau như "con nai bị chiều đánh lưới". Không hiểu. Không cảm xúc. Không ủng hộ ai. Quan sát, lắng nghe...! 

Trải suốt 4 năm, tôi thấy "bên thắng cử" thì miệt mài làm lụng và chống đỡ; "bên thua cử" thì hậm hực, cay cú, bày ra đủ mưu hèn kế bẩn để hãm hại một "chiến binh già", nào cáo buộc chuyện thông đồng với Nga gian lận phiếu bàu, nào nghe lén điện thoại, nào vu cho Trump tội phân biệt chủng tộc, trốn thuế, nào đàn hặc 18 tội... khi Covid Vuhan xảy ra... Thật tệ là khi vụ Folytrol rớt xuống, Obama và đồng đảng Biden, Hillary Clinton... vứt bỏ mặt nạ, té nước theo mưa làm loạn, vùi dập nước Mỹ. Quỳ gối tạ lỗi tên tội phạm, ủng hộ tổ chức Antifa - BML, giật dây chúng xuống đường quấy phá chính quyền Trump; đập phá, cướp bóc tài sản của dân lành; phá nát nhiều công trình công cộng; giật sập các tượng đài văn hoá; ủng hộ cánh tả phe dân chủ, những kẻ theo hệ tư tưởng cộng sản - Mác xít, xây dựng một chính phủ tự do - vô luật pháp, không cảnh sát, đòi cắt giảm nguồn tài chính cho những người hành pháp... Biến nước Mỹ trở thành XHCN - xã hội ăm bám, bất công - kí sinh trên những người làm ăn chân chính... 

Không thể tin được, những năm đương nhiệm, Obama đã chẳng có gì để lại ấn tượng, ngược lại, còn làm nhiều điều gây hại cho nước Mỹ. Nhất là để hệ thống gián điệp Trung Cộng giăng mắc dày đặc qua các tổ chức hoạt động trên nước Mỹ và các hẵng điện thoại di động; nền kinh tế của nước Mỹ bị Tàu Cộng lợi dụng, làm suy yếu, người dân Mỹ bị cướp việc làm..., để con quỷ khát tiền, khát máu này ngang nhiên thao túng các tổ chức: Who, tổ chức Nhân quyền và cả Interpol, FBI, xây dựng căn cứ quân sự trái phép trên Biển Đông, vạch ra đường lưỡi bò, độc chiếm..., chống lại các giá trị nhân bản của loài người, nhảy lên tiếm quyền dẫn dắt thế giới. 

Hiện OBama đang bị cáo buộc với nhiều tội danh, nguy cơ phải đối mặt với toà nhưng Obama vẫn để cho mụ vợ ra mặt, trâng tráo cáo buộc Donld Trump là "Tổng thống nguỵ quân tử" trong khi, Donald Trump đang đại diện cho Cái Thiện chống lại Cái Ác, tà ác, ác quỷ Trung Cộng - kẻ vẫn đang điên cuồng chống lại loài người. Vậy, Obama có phải là một dị mọ, dị tượng của nước Mỹ hay không?

Tuesday, August 18, 2020

Có cần thiết phải học 'quản lý tài chính cá nhân' ở trường phổ thông?

shared from fb pham anh tuan,
-----
Mới đây bộ GD & ĐT đề xuất đưa vào chương trình học một môn gọi là “quản lí tài chính cá nhân”! 

Tại sao lại phải đưa môn học này vào dạy?! Những người đề xuất không nói được cơ sở lí luận sư phạm!

Những đề xuất kiểu giáo dục kĩ năng như vậy vén mở cho thấy não trạng bị sự tác động, sự thúc ép của xã hội tiêu thụ (société de consommation)!

Đường lối sư phạm của hắn khác! Hắn dạy cái gì trừu tượng nhất! Tại sao không dạy kinh tế học về tiền (Marx), tại sao không dạy triết học về tiền của một người Đức khác: Georg Simmel, Philosophie der Geldes, chẳng hạn!

Quả thực, đến tận bây giờ hắn cũng không tự lí giải được tại sao người ta không dạy triết học Marx cho trẻ em ngay từ lớp Một! Ô hay, cứ đàng hoàng dạy xem sao! Sao phải ngần ngại, sao phải tự ti! Ở các nước khác, Marx vẫn được dạy trong trường phổ thông đấy thây!. Trẻ em học Marx một cách “vô tư”, lí luận là vô tư mà!

Nhưng khốn nỗi họ tưởng học cái “trừu tượng” khó hơn học cái “cụ thể”!

Và, do đó, họ tưởng phải dạy cho trẻ em bắt đầu từ “những” cái “cụ thể”!

Hậu quả là không biết tự làm ra cái cụ thể vô cùng: cái đinh ốc! 

Hậu quả là trẻ em học các chương trình “chuyên biệt hoá” quá sớm tất dẫn đến trở thành những người làm thuê cho “người khác” ngay trên chính quê hương mình và/hoặc những “cột đèn” biết đi!

Bài trước: Ảo mộng giàu sang

Popular Now