Journey in Life: columnist
Showing posts with label columnist. Show all posts
Showing posts with label columnist. Show all posts

Thursday, September 19, 2019

Nghề phổ biến nhất và được ưa chuộng nhất trong xã hội Việt Nam hiện nay

-----
Trong các vụ đâm chém tù tội ở VN gần đây có rất nhiều vụ liên quan tới các khoản nợ nần, mà nguyên nhân là con nợ không chịu trả tiền.

Nhiều chủ nợ phải đi tù khi tìm cách siết nợ hay thuê người siết nợ (và dính các tội cưỡng đoạt tài sản, hay cướp tài sản hay bắt giữ người trái pháp luật...). Điều bi hài kịch ở đây là sau khi sự việc xảy ra, chủ nợ thường đi tù còn con nợ thì nghiễm nhiên không phải lo trả nợ (có khi lại còn được chủ nợ van vỉ xin đóng thêm tiền để con nợ bãi nại...) Và cũng có không ít vụ chém giết nhau, như chủ nợ giết con nợ, hay đôi khi ngược lại, con nợ giết chủ nợ đi đòi.

Một vấn đề ở đây chính là sự vô hiệu lực của pháp luật trong giải quyết mối quan hệ này. Khi nợ nần xảy ra thì không ai sử dụng tới tòa án cả. Tòa án hoàn toàn vô hiệu không chỉ vì quá trình kiện tụng tốn kém và thường là vô ích mà còn ở khả năng thực thi án của tòa cũng gần như bằng không. Pháp luật VN nhìn chung vẫn theo hướng bảo vệ lợi ích của con nợ hơn là chủ nợ (không rõ có phải là tàn dư của một tư duy cũ kỹ của Cộng sản là những người đi vay nợ thường là nghèo khổ, giai cấp bị áp bức còn bọn cho vay thì là bọn tư sản, bóc lột..). Trong khi đó ở các nước phương Tây, nếu nhìn vào lịch sử có những giai đoạn như ở thế kỷ 19, một trong những tội trạng phổ biến nhất là tội không trả được nợ, và đây là tội hình sự: người không trả được nợ sẽ bị phát mại tài sản và nếu như vẫn không thể nào trả được thì sẽ bị đi tù. Điều này không phải không có lý của nó: nếu như một công dân gian lận trốn thuế có thể bị đi tù thì việc anh ta cố tình trây ì không trả nợ người khác (khi có thể làm được điều đó) lại không bị đối xử theo một cách tương tự? Nếu đọc Dickens, hẳn sẽ không quên được những trang viết mô tả cuộc sống trong các nhà tù nhốt người nợ không có khả năng trả.

Tất nhiên, sang thế kỷ 20 này rồi thì các nước phương Tây không còn bỏ tù người nợ tiền không trả được nữa. Nhưng nói chung, các thể chế của họ vẫn có tính bảo vệ mạnh mẽ về quyền tài sản cũng như khả năng thực thi cao về mặt pháp luật. Trong khi ở VN, nếu không có sự cải cách trong việc xử lý các mối quan hệ vay nợ trong dân chúng thì sẽ còn tiếp tục vô số các câu chuyện về đâm chém, giết người, bắt cóc, tạt a xít, hắt chất bẩn...trên các trang báo lá cải và sẽ còn cơ hội nghề nghiệp cho vô số các giang hồ đòi nợ thuê, một cái nghề giờ đây có lẽ là nghề phổ biến nhất và được ưa chuộng nhất trong giới xã hội?

một nhà tù cho những con nợ ở Anh thế kỷ 19

Bài trước: Cơn khát trái phiếu doanh nghiệp: “Bom” nổ chậm?

Saturday, September 14, 2019

Cơn khát trái phiếu doanh nghiệp: “Bom” nổ chậm?

shared from fb Giang Le,
-----
Mấy tháng gần đây đọc những tin về thị trường trái phiếu doanh nghiệp VN bùng nổ tôi rất ngạc nhiên về mức độ "cởi mở" của các cơ quan quản lý nhà nước. Nhìn chung trong lĩnh vực tài chính VN khá thận trọng, thậm chí quá "hà khắc" trong việc quản lý các hoạt động và sản phẩm tài chính. Nhưng dường như các nhà quản lý đã bật đèn xanh cho thị trường trái phiếu doanh nghiệp phát triển tự do dù các khung khổ pháp lý và quản lý còn rất lỏng lẻo, thậm chí chỉ đang trong giai đoạn dự thảo (xem bài báo).

Tại sao lại có sự "cởi mở" này? Phải chăng vì nhu cầu vốn của nền kinh tế tăng cao nhưng hệ thống ngân hàng và thị trường chứng khoán không đáp ứng được nên các nhà quản lý "làm ngơ" để các doanh nghiệp, nhất là doanh nghiệp BĐS, có cửa huy động vốn? Hay vì các ngân hàng và các công ty chứng khoán "khám phá" ra một kênh kiếm tiền mới (bảo lãnh/tư vấn phát hành) đã nhanh nhạy nhảy vào trước khi các cơ quan quản lý kịp trở tay? Tôi không có câu trả lời nhưng tôi đồng ý với ông Vụ phó Nguyễn Hoàng Dương là các nhà đầu tư các nhân phải hết sức thận trọng.

Một điểm nữa tôi cũng ngạc nhiên là đến giờ này chưa thấy SSC lên tiếng. Việc phát hành trái phiếu ra công chúng như hiện nay hoàn toàn giống IPO cổ phiếu. Nên nhớ "chứng khoán" bao gồm cả cổ phiếu lẫn trái phiếu, do đó SSC phải là đầu mối quản lý việc doanh nghiệp phát hành trái phiếu. Nhất là SSC phải có trách nhiệm bảo vệ các nhà đầu tư nhỏ lẻ không có nhiều kiến thức và đang bị các ngân hàng/công ty chứng khoán "dụ khị".

Ở Úc ASIC (tương đương như SSC của VN) quản lý rất chặt việc phát hành trái phiếu ra công chúng. Các công ty phải nộp hồ sơ (prospectus, financial disclosures) cho ASIC và tuân thủ nhiều qui định của ASIC (dựa trên Corporate/Consumer Laws) bảo vệ các nhà đầu tư nhỏ lẻ. Vì những qui định rất chặt chẽ và nặng nề như vậy nên phần lớn trái phiếu doanh nghiệp ở Úc được phát hành dưới dạng private placement cho các nhà đầu tư tổ chức hoặc chuyên nghiệp (accredited investors) với các khoản đầu tư tối thiểu là AU$500,000. Không chỉ Úc, Mỹ và đa số các nước phát triển khác cũng vậy, trái phiếu doanh nghiệp chủ yếu do các nhà đầu tư tổ chức nắm giữ, chỉ một tỷ lệ rất nhỏ được mua bán tự do trên thị trường chứng khoán (exchange trade bonds).

Một điểm khác biệt nữa là đa số các loại trái phiếu doanh nghiệp phát hành ở Úc và các nước phát triển khác có đánh giá tín nhiệm (credit rating). Chỉ có chưa đầy 1% số trái phiếu được phát hành non-rated mà chủ yếu cho private placement. Mặc dù lĩnh vực credit rating (cho corporate bond) có nhiều bất cập (mà tôi đã viết vài lần), đây là một biện pháp quan trọng để bảo vệ các nhà đầu tư, nhưng ở một khía cạnh rất khác so với nhiều người nhầm tưởng.

Wednesday, September 11, 2019

Thuốc lá điện tử: Ngừng lại hay tiếp tục?

shared from fb Coco Lee,
-----
Ca thứ 6 tử vong ở Mỹ liên quan đến thuốc lá điện tử (e-cigarettes aka Vaping). CDC và FDA đang tiến hành điều tra trên diện rộng liên quan đến vụ việc này.

Đến nay, có khoảng 450 ca bệnh phổi ở Mỹ có liên quan đến thuốc lá điện tử và con số đang tăng nhanh! Trước ca thứ 6 xảy ra ở Kansas là một người hơn 50 tuổi, đã có 5 người chết vì các căn bệnh phổi nghi liên quan đến thuốc lá điện tử tại California, Illinois, Indiana, Minnesota và Oregon.

Các sản phẩm thuốc lá điện tử, đặc biệt là các loại có mùi vị (ví dụ vị kẹo) được đưa vào tầm ngắm điều tra. Trong các sản phẩm có hương vị đều chứa Vitamin E acetate dạng dầu.
CDC khuyến cáo thanh thiếu niên, người trẻ và phụ nữ có thai hoặc những người chưa từng sử dụng thuốc lá không nên sử dụng thuốc lá điện tử.

Những ca tử vong gần đây và hàng trăm ca bệnh khác có liên quan đến thuốc lá điện tử cho thấy những người sử dụng sản phẩm này có thể gặp phải những tổn thương không thể phục hồi ở phổi.

Một vài công ty sản xuất và bán thuốc lá điện tử đang phải đối diện với nguy cơ hầu toà để điều tra về các sản phẩm đang lưu hành trên thị trường. Các sản phẩm này đang được quảng cáo là giảm tác hại đến ‘99%’ so với thuốc lá hoặc ‘tuyệt đối an toàn’. Các lệnh cấm thuốc lá điện tử đang được xem xét tại nhiều bang.
-----

The woman was older than 50 and had a history of health problems. She became seriously ill shortly after she started using e-cigarettes and her symptoms progressed rapidly.

As of Friday, there have been more than 450 possible cases of lung illness associated with using e-cigarettes reported to the CDC across 33 states and the US Virgin Islands. The numbers have been changing frequently.

...all reported cases have indicated the use of e-cigarette products and some patients have reported using e-cigarettes containing cannabinoid products, such as THC.

...extremely high levels of the chemical vitamin E acetate were found in nearly all cannabis-containing vaping products that were analyzed as part of the investigation.

..."To combat the epidemic rise in youth use of e-cigarettes, we're aggressively enforcing the law and investing in campaigns to educate youth about the dangers of e-cigarette use. Our educational efforts include youth-focused prevention messages on TV, digital platforms, posters in high school bathrooms, and lesson plans developed with Scholastic for educators," the statement said.


Sunday, September 1, 2019

Người Mỹ nhờ Trump đòi nợ trái phiếu từ thời nhà Thanh

shared from fb Giang Le,
-----
Nếu chăm chỉ đọc báo chí tài chính quốc tế thỉnh thoảng bạn có thể gặp một tin đại loại là một số nhà đầu tư bị lừa mua giấy tờ có giá của các hoàng gia/chính phủ phát hành từ hàng trăm năm trước. Tất nhiên những thứ giấy tờ đó nếu không phải là giả thì cũng chẳng còn giá trị và các "nhà đầu tư" thường bị mất một số tiền khá lớn. Năm ngoái SEC đã truy tố một mục sư vì đã "bán" một số trái phiếu của chính phủ THDQ phát hành năm 1911 đổi lấy 3.4 triệu USD từ các nhà đầu tư đa số là các cụ hưu trí.

Cũng trong năm ngoái Jonna Bianco, đại diện cho các "nhà đầu tư" Mỹ nắm giữ trái phiếu cổ của THDQ, không biết bằng cách nào "diện kiến" được Trump ở sân golf của ông ta và "hiến kế" là chính phủ Mỹ dùng số trái phiếu cổ đó (theo bà ta trị giá hơn 1000 tỷ USD) đổi lấy số trái phiếu của Mỹ mà TQ đang nắm giữ. Tất nhiên Trump phải "thưởng" cho Bianco và các trái chủ khác bởi họ đã bỏ công giữ số trái phiếu đó cả trăm năm trời.

Chắc thời điểm đó Trump cười khẩy đừng hòng xỏ mũi ta, không có chuyện ta bỏ ra dù chỉ $1 để đổi lấy mới giấy lộn đó. Dù gì SEC vừa tuyên bố những thứ đó cùng lắm chỉ có giá trị sưu tập (được chào bán $250/tờ trên Ebay), hơn nữa từ năm 1979 một tòa án ở Alabama đã bác bỏ vụ kiện đòi TQ trả nợ cho các trái phiếu của THDQ. Nhưng có lẽ sau một năm đang "bí nước" nên Trump chỉ đạo Mnuchin nghiên cứu lại vấn đề này. Có điều theo lời một giáo sư luật ở Duke:

“I think everyone who works for Trump at the Treasury Department thinks this is loony”

Nghĩa là chắc Mnuchin sẽ rỉ tai Trump: thôi ông à, ngay cả nếu số trái phiếu đó còn giá trị thì chính phủ Mỹ không thể dính dáng gì vào đây. Tốt nhất là gà cho tụi "đầu gấu chuyên đòi nợ chính phủ" như Elliott Advisors làm việc với Bianco, rồi tụi nó thấy kiếm chác được gì thì đi mà kiện. Nhưng ông cũng đừng trông chờ vào đó mà mong có ngày bắt được vài cái tàu của TQ, tụi đòi nợ chuyên nghiệp đó mà đánh hơi thấy mùi tiền thì tụi nó đã nhảy vào từ đời nào rồi chẳng đợi ông nhắc.

Notre-Dame de Paris: Đô thị nhiễm độc

-----
Ngày 15/04 vừa rồi, Notre-Dame bốc cháy dữ dội. Truyền thông Pháp và truyền thông Việt đều tập trung vào việc khóc lóc, thương tiếc và...quyên góp. Những tranh cãi đi kèm chủ yếu là về nguồn lực của giới tinh hoa quá tập trung cho văn hoá mà không chú trọng đến giải quyết các vấn đề của giới cần lao.

Tuy nhiên, có 1 vấn đề hết sức nghiêm trọng đã không được truyền thông nhắc đến. Đó là, phần mái nhà thờ có rất nhiều cấu kiện bọc chì. 450 tấn chì này đã bốc cháy và phủ tro chì khắp lõi lịch sử Paris. Khả năng nhiễm độc chì là rất cao, nhưng thông tin này đã không được cung cấp 1 cách đầy đủ đến tai người dân. Và hậu quả là, rất nhiều dân Paris cũng đứng cuối chiều gió hóng hớt vụ cháy và hít thứ không khí độc hại này. Những ngày sau, các quảng trường cách vụ cháy trong khoảng 500m vẫn hoạt động bình thường. Quý tộc vẫn ngồi síp cafe-au-lait, thứ cafe dở ẹt to như cái bát , và chém gió về ...trùng tu di sản và Viollet-le-Duc🤷‍♂️ La vie est belle🤷‍♂️

Một tháng sau, uỷ ban sức khỏe cộng đồng thành Paris khẳng định mọi chỉ số đo đạc môi trường đều...an toàn:))

Đến tháng 7, người dân Paris... té ngửa khi các NGO môi trường đâm đơn Kiện chính quyền Paris với lý do Thiếu trách nhiệm trong việc bảo vệ sức khoẻ nhân dân Gây hậu quả nghiêm trọng🤷‍♂️ Các đo đạc độc lập với nhà nước cho thấy rất nhiều khu vực tầm 500m xung quanh Notre-Dame có nồng độ chì cao gấp 10 lần ngưỡng cho phép. Vậy là mạng xã hội nước Pháp lại bùng lên tranh cãi rầm rộ, sau khi các bằng chứng cho thấy sân vườn ở các trường học gần Notre-Dame phơi nhiễm chì cực cao. Các bạn nên nhớ là các thành phố châu Âu rất mê lợp mái ...chì nên nồng độ chì/m2 phát tán ra mặt đất là cao.

đọc tiếp ở đây,

Wednesday, June 5, 2019

Không cần thiết phải "lấy làm tiếc" về Phát biểu của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long

shared from fb Anh Pham,
-----
(nguyên gốc đoạn văn của) Lee Hsien Loong

Wrote to Thai PM Prayut Chan-o-Cha to express my condolences on the passing of former Thai PM and President of the Privy Council, General Prem Tinsulanonda.

A capable and immensely respected leader, General Prem served Thailand with great distinction. As PM, he steered Thailand through a period of democratic development. Later he was appointed to the Privy Council, and was a trusted source of advice and counsel to the late King Bhumibol, and successive military and civilian governments.

His leadership also benefited the region. His time as PM coincided with the ASEAN members (then five of us) coming together to oppose Vietnam’s invasion of Cambodia and the Cambodian government that replaced the Khmer Rouge. Thailand was on the frontline, facing Vietnamese forces across its border with Cambodia. General Prem was resolute in not accepting this fait accompli, and worked with ASEAN partners to oppose the Vietnamese occupation in international forums. This prevented the military invasion and regime change from being legitimised. It protected the security of other Southeast Asia countries, and decisively shaped the course of the region.

General Prem was a good friend of Singapore. Mr Lee Kuan Yew worked closely with him and had deep respect for him as a statesman. He strengthened relations between Singapore and Thailand, forming a strong and enduring partnership.

I met General Prem several times. When I called on him in Bangkok in 1999 and 2000, he was gracious with his hospitality and counsel.

General Prem will be greatly missed by the people of Thailand and all who knew him. – LHL
-----
Ý kiến của mình về những phản ứng mạnh mẽ của bạn bè Việt Nam về phát biểu của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long về việc Việt Nam "invade" (xâm lược) và "occupy" (chiếm đóng) Campuchia.

Thứ nhất là các hiểu lầm về tiếng Anh.

Các bạn học Tiếng Anh Bạn Gấu với mình năm vừa rồi có lẽ còn nhớ

Sunday, May 26, 2019

Hãy yêu nước một cách tỉnh táo

shared from fb Anh Pham,
-----
Dạo face thấy một số trí thức hay chém, nhưng thấy không ổn, có lẽ do thiên kiến quá nặng hay thiếu kiến thức lịch sử, kinh tế mà thành? Vài ý là:

1: Rào cản của Trung Quốc là thể chế, không có dân chủ, thành ra kinh tế không thể đuổi kịp Mỹ:

Có lẽ họ không biết là từ những ngày đầu xây dựng Đồng thuận Washington do Mỹ khởi xướng, Trung Quốc là một trong nhiều nước đã không “đồng thuận”. Thay vì theo đề xuất của Mỹ là đổi mới thể chế trước tiên, thì Trung Quốc ưu tiên thực thi đổi mới vi mô, nhờ vậy họ có nền kinh tế phát triển vượt bậc như hôm nay, dù vẫn còn những khiếm khuyết, và phải mất nhiều thời gian thêm nữa mới đạt được mức văn minh xã hội như phương tây. Cũng nên nhớ rằng, một trong những yêu cầu thay đổi của ông Trump “áp đặt” với Trung Quốc là phải có “Structural changes” trong các cuộc thương lượng. Structural changes là gì vui lòng google, bạn sẽ biết ngay thôi. Tất nhiên, với yêu cầu như vậy thì Trung Quốc không dễ gì thoả hiệp, nhất là khi đcs còn nắm quyền bính trong tay.

Theo kinh tế học thể chế mới (new institutional economics), những nhà nước độc tài chính trị nhưng thành công về kinh tế như Trung Quốc, Singapore, Chi Lê…đều là những điển cứu thú vị tốn giấy mực cho các kinh tế gia gạo cuội trên thế giới, cũng như sự thất bại kinh tế của những nhà nước dân chủ không phải là ít như chúng ta thấy.

2: Mỹ không có chiếm lãnh thổ hải ngoại, Trung Quốc thì có nên phải ghét Trung Quốc (Chiếm lãnh thổ, hải đảo của Việt Nam):

Cái này có thể tự google là ra, không cần dẫn chứng ở đây. Có khi lãnh thổ hải ngoại của Mỹ còn nhiều hơn là chủ nghĩa thực dân một thời. Lịch sử là quá trình phức tạp, thành ra nếu nhìn lịch sử qua lăng kính định kiến, không trực kiến thì sẽ không công tâm. Điều này càng nguy hiểm với các trí thức (hay tự xưng thế) nhiều quạt cuồng. Nếu nói đúng về lịch sử, thì nói Hợp chủng quốc Hoa kỳ được bắt đầu từ Diệt chủng quốc Hoa kỳ cũng chẳng sai, phải không?

3: Trung Quốc không tuân thủ luật quốc tế, là kẻ cắp, nên xứng đáng bị trừng trị:

Trong cạnh tranh chính trị toàn cầu các bên đều không chừa thủ đoạn. Chính trị là bỏ qua sự thật. Riêng về kinh tế, lịch sử kinh tế quốc tế chỉ ra rằng chính Columbus lên đường tìm Trung Quốc mà lạc sang Châu Mỹ. Trung Quốc từng là quốc gia giàu nhất thế giới với nhiều phát minh đi trước nhân loại. Và dĩ nhiên, Trung Quốc bị chính các quốc gia phương tây ăn cắp công nghệ thời ấy, nhưng rồi vượt mặt Trung Quốc sau này (thế kỷ mất mát). Cách mạng công nghiệp lần 1, 2…các nước Châu Âu ăn cắp lẫn nhau; Hà Lan là hình mẫu ăn cắp của Anh, đến lượt Anh lại là hình mẫu ăn cắp của Đức…Thế kỷ 19 Đức cử hàng trăm gián điệp công nghệ sang Anh để “học hỏi”. Sau này thì Nhật bắt chước phương tây, Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc bắt chước Nhật…Có mỗi Việt Nam là chưa biết bắt chước ai…nên mãi chẳng thèm phát triển.

Riêng Mỹ, sau Thế chiến II dung dưỡng không thiếu các nhà khoa học, kỹ sư thuộc khối Phát xít bại trận để tư lợi cho riêng mình, bất chấp luật pháp quốc tế. Còn tình báo công nghệ của Mỹ chắc chẳng thua kém ai, và họ tồn tại chắc cũng không chỉ để học hỏi đối phương.

Trong cuốn George Soros Nhìn về Toàn cầu hoá (trang 152) có ghi rõ: Mỹ phản đối bất kỳ thoả thuận nào xâm phạm đến lợi ích của mình. Danh sách này rất dài, bao gồm cả Toà án tội phạm quốc tế, Hiệp ước chống mìn sát thương, Nghị định thư Kyoto, nhiều Công ước của ILO cũng như nhiều Công ước chuyên ngành hơn như Công ước về luật biển, Công ước về đa dạng sinh học. Mỹ chỉ gắn chủ quyền và quyền lợi của mình với các tổ chức quốc tế trong lĩnh vực duy nhất là xúc tiến thương mại quốc tế. Trước sự kiện 11/9, chính quyền Bush thậm chí không muốn chấp nhận những tiêu chuẩn của OECD về giám sát các hoạt động tài chính (Mỹ giản qui tài chính nhiều nhất từ thời Reagan).

Đặt giả thiết, nếu Mỹ ký kết và tuân thủ các Công ước quốc tế, liệu thế giới có xấu đi không?

Sự thật là thế. Cái này không phải bênh TQ mà bài Mỹ, hay ngược lại.

Vậy thế giới sẽ nói gì với Trung Quốc? Hay theo qui luật muôn thủa: Mạnh được yếu thua.

Đảo Falklands của Argentina Anh chiếm đóng chắc ngàn năm chưa đòi được. Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam không thể lãng quên. Đòi được hay không còn do thế nước. Vì vậy, bản chất của quốc phòng không chỉ để xây dựng các lực lượng vũ trang bảo vệ Tổ quốc, mà còn nâng cao sức mạnh quốc gia, trong khi sử dụng các biện pháp ngoại giao một cách khéo léo để không bị "cuốn" vào các cuộc chiến tranh không cần thiết.

Nói theo cách khác, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ của các người lính, mà là trách nhiệm của những ai yêu nước một cách tỉnh táo.

Trung Quốc 5G - Mỹ vệ tinh

shared from CaoBao Do,
-----
TRUNG QUỐC 5G - MỸ VỆ TINH

Chiến tranh thương mại Mỹ Trung đã được đẩy lên đỉnh điểm bằng cuộc chiến công nghệ, khi mà các hãng công nghệ Mỹ, Anh, Nhật Bản từ chối hợp tác với Huawei, hãng công nghệ Viễn thông số 1 Trung Quốc.

Huawei là niềm tự hào của Trung Quốc, đang chiếm ưu thế và dần vượt lên các hãng Âu, Mỹ trong lĩnh vực cung cấp mạng viễn thông và smart phone, đặc biệt công nghệ 5G. Huawei và Trung Quốc đang đặt rất nhiều kỳ vọng vươn lên thành cường quốc số 1 thế giới, bắt đầu bằng việc thống trị thế giới về công nghệ 5G, từ hệ thống mạng đến thiết bị đầu cuối.

Trên lĩnh vực viễn thông, các hãng công nghệ Mỹ đã bị tụt hậu từ công nghệ 4G, hiện chỉ còn Ericsson (Thuỵ Điển) có thể cạnh tranh được với Huawei. Rất nhiều người tin rằng với công nghệ 5G, không sớm thì muộn Huawei sẽ vượt lên Ericsson và thống trị thế giới.

Thế nhưng bằng sự kiện Elon Musk và SpaceX (Mỹ) phóng 60 vệ tinh phát sóng Internet lên không trung quĩ đạo thấp (400 km) vào 9h30 sáng ngày 25/05/2019 (giờ Hà Nội), kèm theo kế hoạch phóng 400 vệ tinh để bắt đầu cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu vào cuối năm 2020 thì chúng ta mới chợt bừng tỉnh. Hoá ra Trung Quốc và Huawei đã chậm chân.

Lợi thế 5G mà Huawei và Trung Quốc đang có sẽ trở lên lỗi thời, khi mà trong vòng 6 năm tới Elon Musk và SpaceX sẽ phóng 12.000 vệ tinh lên không trung, đủ để cung cấp dịch vụ Internet khắp hang cùng, ngõ hẻm trên toàn cầu, với tốc độ còn nhanh hơn 5G từ 10 đến 50 lần. Khi ấy người ta không cần hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn, hàng triệu các trạm thu phát sóng BTS, không cần hệ thống dây cáp Internet chạy dưới biển xuyên đại dương, chằng chịt trên mặt đất, dưới lòng sông như hiện tại. Khi ấy chúng ta có thể sử dụng Internet cả trên hải đảo, trên biển, trên không trung, thậm trí cả trên sao hoả nữa.

Hoá ra tất cả các đòn tấn công, cô lập Huawei của Trump chỉ là để Trung Quốc và các quốc gia khác chậm triển khai mạng 5G độ 3-5 năm thôi. Cuối năm 2020 khi Elon Musk và SpaceX cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu bằng 400-800 vệ tinh trên không trung, cán cân công nghệ viễn thông giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ quay 180 độ, Mỹ sẽ lại vượt lên Trung Quốc không phải 1 bậc mà những 5 bậc.

Thế giới có quá nhiều điều kỳ diệu, thế giới thay đổi quá nhanh. Huawei đã lập nên kỳ tích, Trung Quốc có Nhậm Chính Phi, nhưng nước Mỹ có Elon Musk. Nhậm Chính Phi mới nghĩ đến Internet và viễn thông mặt đất, còn Elon Musk nghĩ đến Internet và viễn thông vệ tinh trên không trung và trên sao hoả.

Saturday, May 25, 2019

Một tòa cao ốc không có nền móng

-----
Huawei: Đại diện điển hình của nền kinh tế và công nghệ Made in China. Một tòa cao ốc không có nền móng.

Mấy hôm nay, thế giới nói chung và giới công nghệ cao nói riêng, không thể không hướng sự tập trung của họ vào câu chuyện của Huawei khi liên tiếp bị Mỹ trừng phạt bằng những đòn đánh sinh tử. Mở đầu là Google, rồi đến ARM.

Tin dữ mới nhất của ngày hôm nay là SDA (Hiệp Hội Chuẩn An Toàn Kỹ Thuật Số - ngắn gọn là cái thẻ nhớ SD card) vừa chính thức gạt tên Huawei ra khỏi danh sách thành viên của họ. Nghĩa là Huawei không có quyền sử dụng đến cái thẻ nhớ SD card trong các sản phẩm của họ nữa.

Cùng lúc với tuyên bố của SDA, Liên Minh Wi-fi (Wi-fi Alliance) cũng "tạm thời" cấm Huawei sử dụng công nghệ của họ.

Sắp tới sẽ là những gì? Bluetooth, GPS và USB-IF chăng?

Đây hoàn toàn không phải là chuyện của mỗi một mình Huawei. Đây là chuyện sống còn của toàn bộ căn nhà "Công nghệ cao" và giấc mơ thống trị thời đại Vạn Vật Kết Nối (IoT) của Tàu cộng - một giấc mơ hão huyền! Một tòa cao ốc không có nền móng, luôn chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào nếu không có Mỹ chống lưng.

Người Mỹ khoan thai ra đòn, thoạt nhìn thì cứ tưởng Huawei là đấu thủ trực tiếp trên võ đài, nhưng thực ra thì đây là những đòn đánh chí mạng nhắm đến toàn bộ nền công nghệ của Trung cộng. Tất cả đều sẽ ngã gục, không phải tuần tự như những quân cờ Domino mà là đồng loạt, một lượt. Tất cả đều sẽ sụp đổ chỉ trong một đêm.

NGƯỜI MỸ VÀ CÁC ĐỒNG MINH CỦA HỌ MỚI THẬT SỰ LÀ CHỦ NHÂN ÔNG CỦA TOÀN BỘ NỀN VĂN MINH KỸ THUẬT SỐ HIỆN NAY.

Thật vậy, từ một sợi dây điện dùng để sạc pin đến cái điện thoại thông minh, từ một tấm kính của màn hình điện thoại cho đến các loại camera hành trình và camera quan sát, loa và headphone không dây ... Tất cả mọi thứ đều là công sức và công nghệ của người Mỹ và các đồng minh của họ. Trung cộng, mặc dù được ca tụng như là một cường quốc công nghệ của tương lai, cho đến giờ phút này, vẫn chưa có bất kỳ một đóng góp nào cho nền văn minh kỹ thuật số mà nhân loại đang thụ hưởng và tùy thuộc.

Có hàng ngàn thứ linh kiện trong những sản phẩm kỹ thuật số hiện nay, nhưng tựu chung lại, người ta có thể liệt kê được ngay những thứ quan trọng nhất của bất kỳ sản phẩm công nghệ nào mà bạn chỉ cần vươn tay ra là chạm ngay vào chúng trong đời sống hiện tại.

* Cổng nạp năng lượng cho pin: Bản quyền hiện nằm trong tay USB-IF và Qualcomn. Không một sản phẩm kỹ thuật cao nào đang có trên thị trường có thể hoạt động được mà không thông qua sự cho phép và chứng nhận của tổ chức này. Cổng nạp năng lượng cho các sản phẩm điện tử hiện nay đều sử dụng hoặc là MicroUSB hoặc USB-C. Các chuẩn này đều là của tổ chức USB-IF. Không có cái cổng này, ví như một con người không có cái miệng để đưa thức ăn vào cơ thể.

* Truyền thông tin và kết nối với các sản phẩm có liên quan khác với nhau: Bluetooth và Wi-fi. Không có Wi-fi thì không thể kết nối với internet. Không có Bluetooth thì không có âm thanh và nhiều ứng dụng khác. Chuẩn truyền âm thanh qua ngõ 3.5mm đã bắt đầu bị khai tử từ vài năm nay dù nó là một trong những tiêu chuẩn có tuổi đời lớn nhất vẫn đang được sử dụng, nhưng kể từ khi Bluetooth 4.0 ra đời đến nay, sứ mệnh truyền âm thanh trung thực của ngõ kết nối âm thanh 3.5mm đã coi như chấm dứt. Bluetooth 5.0 hiện đã có khả năng truyền tải bất kỳ loại mã âm thanh nào - và trung thực y như cổng truyền trực tiếp 3.5mm. Không có công nghệ truyền thông tin bằng sóng radio này, giống như một con người không biết nói và không thể nghe hay giao tiếp với mọi người chung quanh.

* GPS: Hệ thống định vị toàn cầu. Công nghệ này là cái xương sống của bất kỳ sự chuyển dịch nào ở thời đại hiện nay. Từ các chuyến bay trên không cho đến những con tàu vận chuyển hàng hóa dưới nước. Từ các công ty vận chuyển công cộng (Uber, Grab vv...) cho đến từng cá nhân riêng lẻ đang sử dụng Google Map hay bất kỳ loại bản đồ trực tuyến nào đi nữa, không có hệ thống GPS thì mọi thứ sẽ ngừng hoạt động ngay lập tức. Toàn bộ 33 vệ tinh đang bay trên quỹ đạo hiện tại đều là của Mỹ dưới sự điều hành và sở hữu của Không Quân Mỹ. Trung cộng tuy cũng sắp hoàn tất hệ thống BeiDou của riêng họ nhưng việc họ sẽ mở rộng và áp dụng hệ thống vệ tinh này vào dân sự là việc khó mà xảy ra. Không có công nghệ này, cũng giống như một người không có mắt, không biết mình đi đâu.

* Thẻ nhớ An Toàn Kỹ Thuật Số (Secure Digital Memory Card) và các tiêu chuẩn đi kèm trong công nghệ của nó: các cấu trúc hệ thống tập tin, chuẩn truyền văn bản và tập tin qua sóng Wi-fi hay Bluetooth vv ... Hiện đang nằm trong tay của Hiệp Hội An Toàn Kỹ Thuật Số, tức SDA, do 3 công ty lớn lập ra là Sandisk, Toshiba và Panasonic. Trung cộng không có vai trò cũng như bất kỳ đóng góp quan trọng nào trong tổ chức này. Một tiếng nói yếu ớt lại càng không. Không có công nghệ này, người ta sẽ không khác một bệnh nhân bị bệnh Alzheimer.

Và nếu như chúng ta đào sâu hơn nữa thì sẽ thấy thêm nhiều tử huyệt chết người của cái gọi là nền công nghệ kỹ thuật cao của Trung cộng. Lấy công nghệ bán dẫn và tuyên bố hùng hồn của Huawei từ mấy ngày nay làm thí dụ. Giả dụ như Huawei và toàn bộ chất xám của gần 1 tỉ rưỡi dân số Trung Hoa có thể cho ra đời một cấu trúc mới để thay thế cho cấu trúc ARM mà sản xuất con chip Kirin, thì họ sẽ làm cách nào để chế tạo ra những dàn máy chuyên dụng để sản xuất những con chip ấy nếu không có Applied Materials hoặc LAM Research hay Tokyo Electron cung cấp những dàn máy móc dùng trong sản xuất Wafer? Chưa kể đến việc làm thế nào để có được những loại hóa chất chuyên dụng của hãng 3M hoặc DOW Chemical, vốn là thứ không thể thiếu được đối với kỹ thuật CVD (Chemical Vapor Deposition) dùng trong công nghệ bán dẫn???

Có hàng trăm thứ công nghệ phức tạp đan mắc vào nhau để có thể cho ra đời một con chip và tất cả đều có bản quyền do người Mỹ và các đồng minh của họ nắm giữ. Nói một cách ngắn gọn là, cho dù Trung cộng có thể "thuyết phục" hoặc đi đêm hay thậm chí là ăn cắp được công nghệ từ các đồng minh của Mỹ để tạo ra những dàn máy móc dùng chế tạo những con chip, thì họ cũng không thể có được những thứ vật liệu cần thiết để làm điều đó. Ít nhất là trong vòng 1/2 thế kỷ sắp tới.

Muốn làm được điều đó, Trung cộng cần một cỗ máy xoay ngược thời gian, trở về với hơn 1 thể kỷ trước và đầu tư nghiêm túc khoảng vài triệu tỉ đô cùng với khoảng 100 năm miệt mài trong phòng thí nghiệm để có thể tự mình độc lập và gây dựng lên một nền văn minh cũng như kỹ thuật riêng biệt - giống như cách mà họ đã và đang cố gắng để tạo riêng một không gian ảo cho riêng họ với những Alibaba và Baidu vv ...

Trở lại với tinh thần của bài viết này cùng với câu hỏi được đặt ra: Sau Google, ARM, SDA và Wi-fi Alliance .. chuyện gì sẽ xảy ra nếu như sắp tới là Bluetooth, USB-IF, và, có Chúa mới biết là còn những công ty nào nữa sẽ tham gia vào cuộc chiến ... Toàn bộ nền công nghiệp ăn theo của con cọp giấy Trung Hoa sẽ ra sao?

Không có sự chấp thuận của SDA hoặc USB-IF thì sẽ không có FiiO hay Anker hoặc hàng ngàn công ty lớn nhỏ khác của Tàu đang sản xuất các sản phẩm từ tai nghe không dây cho đến camera hành trình, camera quan sát hay thậm chí là một sợi dây sạc pin đơn giản. Không có sự chấp thuận của Wi-fi Alliance hay thậm chí là Không Quân Mỹ với quyền sở hữu hệ thống các vệ tinh GPS toàn cầu thì sẽ không có những chiếc xe điện không người lái hay Didi Chuxing (một thứ Uber hay Grab của Tàu). Không có GSM Association thì sẽ không có sự hiện hữu của những hệ thống trả tiền bằng điện thoại sử dụng công nghệ NFC hiện đang phát triển rộng bên trong bức màn tre như AliPay hay WeChat ... Liệt kê cả ngày cũng chưa hết...

Không chỉ có mỗi mình Huawei là mục tiêu của cuộc thương chiến này. Huawei chỉ là "đại diện", một thứ Proxy không hơn không kém.

Không có Mỹ thi sẽ không có một Trung Hoa kỹ thuật số. Đơn giản là như thế.

Friday, May 3, 2019

Uống rượu bia thì không lái xe

shared from fb Archivu TD.
-----
Việt Nam và Nhật Bản là hai trong ba nước tiêu thụ bia hàng đầu châu Á cùng Trung Quốc đất nước có hơn 1 tỷ dân.

Tuy nhiên, cách xử lý vi phạm sử dụng bia rượu khi lái xe của Nhật và Việt Nam hoàn toàn khác nhau. Mức phạt cao nhất cho người SAY RƯỢU LÁI XE Ô TÔ, 0.4mg/1 lít khí thở, là 18 triệu đồng (khoảng gần 90,000 Yên).

Còn ở Nhật, đất nước của whisky Hibiki trứ danh, sake thần thánh, bia Asahi hay Kirin lại có những quy định vô cùng khắt khe khi xử phạt lái xe có dùng bia rượu.

Dù trong luật có nhắc đến con số 0,03 nồng độ cồn trong máu nhưng thực tế thì cảnh sát sẽ không bao giờ khoan nhượng cho việc lái xe uống rượu/bia. Chỉ một lon bia và lái xe, coi như xác định ngồi tù. Nếu nồng độ cồn là 0.15mg/1 lít khí thở khi lái xe sẽ bị phạt 3 năm tù "có việc làm", nộp phạt 50 vạn yên và tước bằng lái.

Nhưng đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Hình phạt tương tự nếu lái xe từ chối thử nồng độ cồn khi được yêu cầu. Nếu bạn là người ngồi cùng xe với lái xe có dùng rượu/bia vi phạm thì hình phạt cũng là 3 năm tù và/hoặc phạt tiền 50 vạn yên. Chưa hết, còn người bán rượu/bia cho lái xe vi phạm thì sao? Hình phạt tương tự như trên: 3 năm tù và nộp phạt.

Giao xe cho người say rượu lái thì hình phạt là 5 năm từ và nộp phạt 100 vạn yên (khoảng 200 triệu VND). Hình phạt tương tự nếu lái xe có nồng độ cồn trong máu lớn hơn 0.03. Thậm chí cảnh sát có thể chặn và kiểm tra người đi xe đạp nếu nghi ngờ có sử dụng rượu bia.

Sẽ không có chuyện nom rất "phản cảm", hay cảnh sát không bao giờ "than khó khi xử lý tài xế say rượu" đâu! Mạng người ở đây là vô giá!

Bản thân tôi cũng đã từng bị chặn, dù không bao giờ lái xe sau khi uống bia, tại một ngã tư rất nhiều quán nhậu ở Kyoto. Cảnh sát hôm đó lập chốt chặn từng xe, yêu cầu kiểm tra hơi thở sau đó mới cho đi tiếp.

Để ứng phó với nhưng quy định khắt khe như nói ở trên thì người Nhật đã cho ra đời một loại đồ uống, bán khá chạy, dành cho người lái xe thích uống bia rượu, đó là bia không cồn.

Tuy nhiên, khi bạn lái xe mà vẫn nhất định uống rượu bia như bình thường có được không? Tất nhiên là được, kể cả bạn uống say, khi đó sẽ có dịch vụ đặc biệt. Chỉ một cuộc gọi sẽ có người đến quán bar và lái xe của bạn đưa bạn về nhà an toàn.

Qua đó chúng ta sẽ hiểu người Nhật sống vì tập thể và có trách nhiệm với mạng người tuyệt đối với nhau như thế nào!? Và cũng hiểu tại sao ở Nhật không bao giờ có chuyện lái xe sau khi sử dụng rượu bia. Vì UỐNG RƯỢU LÁI XE LÀ TỘI ÁC NGHIÊM TRỌNG có thể gây ra những tai nạn thảm khốc.

Mong rằng người Việt mình sẽ thay đổi cách nghĩ.

Bài trước: Cuộc chiến sữa

Wednesday, April 17, 2019

Cuộc chiến sữa

share from fb Dương Quốc Chính,
-----
Mấy hôm nay, thấy mấy KOLs (tổ ngàn likes chuyên lùa bò đỏ) đồng loạt lên tiếng bênh vực Vinamilk đập báo Giáo dục VN. Vì báo này có tới 40 bài báo đánh Vinamilk do Vinamilk "tự ý" (theo báo GDVN) bổ sung 14 vi chất vào sữa học đường. Kiểu này chắc đang có chiến dịch định hướng dư luận của Vinamilk, vì anh em tinhbong mà hạ phím là phải có tiền.

Về chương trình sữa học đường thì nhà mình phản đối ngay từ đầu vì mấy lý do.

Về mặt cá nhân, mình không muốn con mình thành chuột bạch để thí nghiệm các loại "dưỡng chất" có trong sữa học đường. Nếu thấy cần, mình sẽ tự mua các vi chất này dưới dạng thực phẩm chức năng hoặc vitamin, đã được chứng minh về hiệu quả, cho con uống, vì nó không quá đắt. Trường tuyên truyền nhiều quá nên mình phải ghi chú trong giấy là "Con tôi bị dị ứng với sữa"! Điều này cũng tương tự với bữa trưa cho HS bán trú, phụ huynh có kiểm soát được chất lượng đâu?

Về mặt xã hội, chương trình sữa học đường là 1 chính sách điển hình XHCN, tàn dư của cơ chế bao cấp. Chính quyền muốn HS cả nước uống chung 1 loại sữa, với lý do là nó tốt cho sự phát triển của HS. Hẳn anh em còn nhớ, đảng ta từng "thuyết phục" nông dân cả nước cùng vào HTX, vì sẽ tốt hơn cho sản xuất nông nghiệp. Về lý thuyết thì đúng là tốt thật! Nhưng thực tế mọi người đều biết rồi. Can cớ gì, cả triệu đứa HS khác nhau, sức khỏe khác nhau, có đứa thừa chất, còn phải ăn kiêng, có đứa suy dinh dưỡng độ 1, độ 2...lại phải uống cùng 1 loại sữa do đấu thầu mà có? Có ai lo cho sự phát triển của HS hơn chính bố mẹ chúng, tại sao chính quyền lại phải lo hộ?

Về mặt kinh tế, Vinamilk cho là họ "vì sức khỏe HS" mà chấp nhận bổ sung vi chất, tăng chất lượng sữa mà không tăng giá bán! Với gói thầu hơn 3000 tỷ có doanh nghiệp nào "ngu" thế không? Có ai bắt họ phải làm từ thiện thế đâu?

Chương trình này làm méo mó thị trường tự do kinh doanh sữa. Bởi vì sữa học đường sẽ chiếm đa số thị phần, do HS bán trú ở trường cả ngày, uống sữa ở trường là đủ, không uống thêm sữa ngoài nữa. Nếu nhà nước cho đấu thầu thịt bò, gà, lợn để cung cấp cho toàn dân, với lý do đó là loại thịt đặc biệt, có bổ sung vi chất, tốt cho sức khỏe, toàn dân chỉ ăn những loại thịt qua đấu thầu đó thôi. Khi đó thị trường thực phẩm sẽ ra sao?

Chương trình này cũng tạo ra sự bất công bằng. Do nhà nước lấy tiền ngân sách bù giá sữa, tức là móc túi người dân không có con tham gia chương trình. Nếu lá lành đùm lá rách thì tạm chấp nhận, nhưng chương trình này áp dụng cho HN, nơi mà có rất ít hộ nghèo, đa số dân thừa sức mua mỗi ngày 4 hộp sữa cho 2 con với giá thị trường. Nếu chương trình này chỉ áp dụng cho vùng sâu vùng xa, hộ nghèo, thậm chí miễn phí sữa, ngân sách bù vào, thì mình cũng chấp nhận.

Nếu bạn có tư duy kinh tế của cánh hữu thì bạn thừa hiểu điều này. Tiếc rằng đa số dân VN vẫn có tư tưởng CS nên cứ thấy cái gì tỏ ra là từ thiện, vì mọi người, là nhao nhao ủng hộ. Những chương trình kiểu này thường được mị dân là vì đa số dân, nhưng bản chất là nó vì những quan chức chính quyền có liên quan và nó tạo điều kiện cho sự cấu kết giữa doanh nghiệp cá mập với chính quyền. Bóng ma cơ chế bao cấp vẫn lởn vởn đâu đây.

Về việc Vinamilk gửi đơn cho Bộ trưởng CA Tô Lâm

Động thái này của Vinamilk cho thấy họ có tư duy pháp lý quá tệ. Việc gửi đơn lên Bộ CA giống trẻ trâu đánh nhau với bạn thì đi mách chú công an, bố tao là công an bắn chết bố mày là thầy giáo.

Điều đó cho thấy Vinamilk muốn dằn mặt báo GDVN bằng quan hệ, dựa trên vai vế và quy mô doanh nghiệp đối với nền kinh tế, hơn là để làm rõ đúng sai. Không có cơ quan nhận đơn nào có trách nhiệm xử lý vụ này, đây giống như bần nông khiếu kiện vượt cấp.

Lẽ ra, Vinamilk cần gửi công văn đến cơ quan chủ quản của báo GDVN đề nghị làm rõ các nội dung "bôi nhọ" doanh nghiệp. Nếu báo sai thì cần đính chính và xin lỗi, đấy là muốn xử êm. Còn muốn dùng pháp luật thì Vinamilk cứ làm đơn kiện báo GDVN ra tòa, đề nghị bồi thường thiệt hại. Tòa sẽ là cơ quan phân xử.

Sau khi đọc 1 số bài về vụ này trên báo GDVN thì mình thấy Vinamilk chỉ dám dọa ma chứ kiện thì không ăn thua. Bởi vì báo GDVN cho là Vinamilk tự ý bổ sung vi chất (đúng thế) ngoài cam kết khi đấu thầu.

Vinamilk đang lờ tịt đi không nói về sữa của mình có đúng là sữa tươi thật hay không?! Bởi vì nếu thực là sữa tươi thì cũng chả cần bổ sung vi chất làm gì. Nếu lôi vụ này ra tòa, khéo Vinamilk còn chết hơn! Có lẽ vậy nên họ chọn cách dùng anh em tinhbong để định hướng dư luận.

Mình không dám chắc bên nào sai nên mình ủng hộ 2 bên lôi nhau ra tòa. Mình dự là không có phiên tòa nào cả!


Friday, March 22, 2019

Marketing Sợ hãi

shared from Long Phan,
-----
Nước tương không độc tố, hạt nêm không bột ngọt, hay nước mắm không Asen. Đấy được coi là những "chiêu" marketing dựa trên sự sợ hãi của người tiêu dùng.

Giờ đây "Marketing Sợ Hãi" được Ba Vàng nâng lên tầm đẳng cấp thực sự. Sự sợ hãi về tâm linh này lớn hơn gấp triệu lần sự sợ hãi về tiêu dùng sản phẩm hữu hình, bởi lẽ khi đó con người ta không biết bám víu vào đâu, và ngoài tầm kiểm soát của họ, nhất là trong một xã hội thừa sự bất định.

Sư thầy chùa Ba Vàng xuất thân từ giảng viên Đại học Kinh tế Quốc dân, hiện là Phó chủ tịch Hội kinh tế môi trường. Ê kíp Marketing đa kênh của thầy thật là vi diệu, và thật lòng là đáng ngưỡng mộ với tư cách của một người làm nghề marketing.

Từ việc Tạo ra sản phẩm Sợ hãi, cho đến áp dụng triệt để chiêu marketing sợ hãi bằng những hình ảnh quái đản được lan truyền đa kênh. Thầy sử dụng Live stream như một công cụ truyền thông chống lại khủng hoảng. Thầy tuyên bố "ai dám bảo là không có thần phật quỷ ma". Đấy, một chiêu gây sợ hãi nữa để chống lại các cơ quan chức năng chăng? Theo cái kiểu ai dám động vào ta?

Khoảng 1500 năm trước, khi Phật giáo Ấn độ truyền vào Tây Tạng, Phật giáo bị pha trộn với Đạo Bon đã tồn tại lâu đời tại đây và bị biến thể. Nhà sư có thể lấy vợ sinh con. Nhà sư không lo chuyện tu hành mà lo chuyện đi cúng tế, giải ma, trừ tà, reo rắc những câu chuyện thần bí mang tính mê tín dị đoan.

Đến thế kỷ thứ 10, để chống lại sự suy vọng của đạo Phật ở Tây tạng, một dòng truyền thừa phái vũ vàng (Geluk) do ngài đại sư Tsongkhapa thiết lập nhằm mục tiêu chấn hưng Phật giáo chính thống. Đây là dòng của Đức Dalai Lama bây giờ, người được coi là lãnh tụ Phật giáo thế giới, rất được Phương Tây nể trọng và tham vấn. Theo đó, người theo đạo Phật lấy lòng từ bi làm trọng, lấy luật nhân quả để giáo huấn con người hướng thiện, các sư lấy sự phổ độ chúng sinh làm mục đích để mỗi người đều có cơ hội trở thành Phật, là Phật trong tâm.

Mình mượn câu chuyện của anh bạn Hoàng Trần Hữu để minh hoạ thêm về lòng trắc ẩn và từ bi. Cách đây 2000 năm, Gia cát Khổng Minh đi qua sông Lư Thuỷ, và thấy người dân Nam Man ở đây mỗi khi gặp sóng to gió lớn, thiên tai tàn phá thì đều dâng 49 đầu người để tế thần linh, đó gọi là "Man Đầu". Động lòng trắc ẩn, đức Khổng Minh mới thay thế đầu người bằng bánh, và sau phiên âm chệch thành "Màn Thầu".

1000 - 2000 năm trước, thế giới quan đã đổi mới tư duy đến vậy, mà xứ An Nam ta giờ nhao nhao quay trở lại thời mông muội.

Dẫu biết luật nhân quả là triết lý chính của đạo Phật, nhưng ở Ba Vàng luật nhân quả bị lợi dụng, bị diễn dịch sai để trục lợi. Luật nhân quả hướng con người tới lòng từ bi. Vậy mà ở đó họ reo rắc nỗi sợ hãi vào hàng chục ngàn người bằng những luận điệu vô căn cứ. Vậy là tạo nghiệp chứ đâu có từ bi phổ độ chúng sinh. Nhân và quả có nghĩa là con người có thể thay đổi số phận của mình bằng những hành động gieo nhân hàng ngày chứ không phải là cái gì cũng đổ cho kiếp trước, cái gì cũng tại vong. Nhân quả ở đâu, từ bi ở đâu khi mang những cái chết của các anh hùng liệt sỹ, của những nạn nhân xấu số ra giải thích rằng đó là nghiệp kiếp trước. Đó không phải là luật nhân quả của đạo Phật.

Nhìn cái cách thầy đi giữa hai hàng đệ tử oai phong lẫm liệt, nhìn cái cách thu tiền to để giải vong oán của thầy, nhìn cách xây chùa to lớn hoành tráng thì cũng thể hiểu năng lực rất tốt một giảng viên đại học kinh tế. Nhưng có lẽ sẽ không thấy được sự tu hành của thầy, mà không có sự tu hành thì thầy sao có năng lực giải oán được đây?

Thôi, để học Khổng Minh 2000 năm trước, mỗi lần giải oán, người dân lại thay tiền triệu bằng 10 cái bánh bao được không thầy?

Để em thử chiêu marketing sợ hãi với thầy xem có hiệu quả không nhé. Thay vì tạo sự từ bi, tâm thanh thản cho chúng sinh, thì thầy reo sự sợ hãi, sự bất an và thiệt hại kinh tế rất lớn cho hàng chục ngàn người, nếu thầy tin vào luật nhân quả thì nghiệp thầy lớn lắm, biết đâu sau này phải xuống địa ngục đấy.

Thầy có sợ không?

Dù sao thì ở ta giờ đã có những lớp người trí thức, có những người theo Phật giáo chính thống, và thực sự hiểu biết.

Share đi cho bớt mông muội,

Saturday, March 2, 2019

Xã hội tự do

shared from fb Nguyen Duc Thanh,
-----
BUÔN THẦN BÁN THÁNH: SAO CỨ PHẢI NGẠC NHIÊN HAY TỎ RA GIẬN DỮ???

Vấn đề là vì sao phải đến Bái Đính để lễ Phật? (Trong bài này tôi chỉ dùng Bái Đính như một ví dụ.)

Là một người nghiên cứu Phật giáo từ thời biết suy tư, tôi chưa bao giờ thấy việc buôn thần bán thánh là một vấn nạn. Đó đơn thuần là giao dịch giữa hai kẻ vô minh. Xã hội tồn tại mại dâm, tín dụng đen hay các thị trường của đủ thứ ba lăng nhăng, thì vì sao lại không có buôn thần bán thánh?

Vấn đề là bạn có muốn tham gia vào giao dịch đó hay không. Nếu bạn muốn cầu Phật để năm tới giàu có hơn, bớt đen đủi hơn, hay có thể khiến đối thủ của bạn thân bại danh liệt, thì sao lại trách những người sẵn sàng cung ứng dịch vụ ấy cho bạn. 150k để cả năm may mắn ư!!! Sự may mắn của bạn rẻ rúng vậy sao? Ông sư thầy nói không hề sai.

Bái Đính tôi đã ghé một lần và tôi hiểu là tôi sẽ không bao giờ quay lại đó nữa. Đó là một lựa chọn cá nhân. Còn bằng cách nào đó, Bái Đính vẫn kéo được khách tới thì đó là việc của họ, và của khách.

Tôi chỉ phản đối việc dùng thuế của toàn dân để xây đường chạy vào Bái Đính, dùng hệ thống truyền thông tiêu tiền ngân sách để quảng bá cho cái resort ấy, dùng đất công trao cho cơ sở ấy.

Đường vào Bái Đính, hơn bao giờ hết, nên là đường tư nhân xây, tự bỏ vốn mua đất làm đường, tự xây đường và tự thu phí. Hãy lập BOT thật to và thu với bất cứ mức giá nào để thu hồi vốn con đường đó. Đất của Bái Đính cũng nên là đất mua lại của dân, đền bù đầy đủ. Tiền xây chùa cũng do người chủ trì bỏ ra hoặc bất cứ cổ đông nào muốn tham gia, dù dưới tư cách một thí chủ tín tâm.

Và các giao dịch tín ngưỡng cứ thế diễn ra một cách tự do. Sao phải bận tâm?

Cuối cùng, nếu Giáo hội Phật giáo đủ can đảm và thông tuệ, như Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, thì chỉ cần ra một tuyên bố: cái tôn giáo và triết thuyết mà Bái Đính đang giao dịch, không phải là Phật Giáo. Còn là cái gì thì mỗi người tự định nghĩa, hết sức tự do.

Saturday, February 23, 2019

Tiền nhiều để làm gì?

khi bạn tôi nói về chạy bộ, shared from Long Phan,
-----
#TiềnNhiềuĐểLàmGì? Để "tèo"

"Tèo" ở đây nhiều nghĩa, nhưng nghĩa gần nhất là "khó khăn" là "phá sản". Bởi theo thống kê, doanh nghiệp khi còn "ít tiền" thì làm ăn hiệu quả, không "tèo", đến khi có nhiều tiền mới là lúc tiềm ẩn nguy cơ "tèo".

Ở ta, câu chuyện của Taxi Mai Linh là một điển hình khi có tiền thì "tèo". Vào những năm 2000s, Mai Linh là một hình mẫu đáng ngưỡng mộ khi cựu chiến binh Hồ Huy đã đưa một công ty tư nhân lớn mạnh, vươn ra toàn quốc. Thời đó mà vào SG công tác thì chỉ đi taxi màu xanh Mai Linh, cho dù đó là Mai Linh xịn hay Mai Linh nhượng quyền, hay Mai Linh hợp tác xã. Taxi "dù" cũng sơn màu xanh giả dạng, logo làm hình quả núi để gây nhầm lẫn với chữ "M" của Mai Linh.

Kinh doanh Taxi kiếm nhiều tiền. Mai Linh bắt đầu tính "ăn xổi" đầu tư vào thị trường hot Bất động sản. Nhưng vấn đề là "người tính không bằng trời tính", BĐS thì cần rất rất nhiều tiền, Mai Linh vay thêm tiền để đầu tư, mà lại toàn vay ngắn hạn lãi cao, vay cá nhân. Thị trường BĐS bất chợt đóng băng do khủng hoảng kinh tế, do thắt chặt tín dụng. Chu kỳ đầu tư BĐS dài trong khi vay tiền thời hạn ngắn, chủ nợ thì đòi cả gốc lẫn lãi cao.

Đã thế, hoạ vô đơn chí, do không tập trung chiến lược, dòng tiền yếu, thị phần taxi đã bị Vinasun chiếm mất. Mai Linh tỉnh ngộ thì đã muộn, lâm vào tình trạng kiệt quệ. Vậy tiền ít có khi lại hay, tập trung làm taxi thì giờ đấu được cả Grab chứ chẳng chơi. Mai Linh là điển hình yếu chiến lược, yếu con người, có tí tiền đã thích "ở thì". Thế thì thà ít tiền còn hơn.

Câu chuyện "có tiền nhiều mà không biết cách tiêu" thứ hai là Thuỷ sản Hùng Vương (HVG). Từng là một doanh nghiệp dẫn đầu ngành thuỷ sản, HVG trở nên tự mãn, đầu tư dàn trải, lấn sân sang BĐS, để rồi mà thị trường thuỷ sản tốt như năm vừa rồi HVG cũng vẫn lao đao. Nhiều năm qua HVG phải bán đi những tài sản tốt nhất của mình.

ĐHCĐ vừa diễn ra, Dương Ngọc Minh, Chủ tịch HVG cố gắng "mạnh miệng" tuyên bố doanh thu HVG sẽ trở về mốc 20K tỷ năm tới, phụ thuộc vào các yếu tố abc, xyz. HVG cũng nổi tiếng với nhiều năm liền BCTC cook loạn xị ngậu, năm nào cũng bị kiểm toán điều chỉnh giảm cả ngàn tỷ doanh thu. Vấn đề của HVG giờ là đội ngũ rệu rạo, dòng máu tài chính quá yếu, chất lượng tài sản kém, vậy làm thế nào để trở lại đúng quỹ đạo là cả một thách thức.

Câu chuyện thứ ba, tất nhiên cũng phải nhớ đến Bầu Đức. HAG là câu chuyện của "vay dễ". Tức là có nguồn tiền dễ, nên tiền tiêu cũng dễ. Thất bại chiến lược của HAG thì nhiều năm qua không cần phải nhắc lại nữa. Thuật ngữ "chiến lược quả mít" rất đúng với case này, tức là có quá nhiều mũi nhọn.

Tất nhiên những bài học như thế này thì không thể kể hết. Doanh nghiệp chỉ thường chết trên đỉnh vinh quang. Có tiền, là lúc yếu nhất của doanh nghiệp, nếu chủ doanh nghiệp không hiểu được rằng sự yếu kém trong chiến lược, năng lực quản trị, cấu trúc tài chính yếu, mà mang tiền đi tiêu loạn xạ thì kết cục sẽ thấy rất rõ và sẽ đến rất nhanh.

Anh Vũ có bảo chị Thảo "cô thích tiền thì tôi cho tiền", có khi anh ấy hiểu có nhiều tiền mà đốt thì chị Thảo chắc đốt nhanh lắm, lại còn vay thêm tiền để mà đốt ấy chứ. Làm doanh nghiệp mà đốt tiền không hiệu quả thì thà không có tiền đốt còn hơn, khi đó còn căn cơ, làm gì cũng tính tính toán toán cho nó tử tế, hiệu quả lại cao.

Cứ không có tiền, ngủ ngon, chạy đều như mình cho nó AQ sung sướng.

Monday, October 29, 2018

Vai trò của hệ thống hành chính quốc gia

[rất quan trọng đấy]

shared from fb Giang Le,
-----
Hôm nay vào hiệu sách thấy một quyển sách mới của Michael Lewis, The Fifth Risk, nghĩ chắc tác giả của Liar Poker và The Big Short này lại viết gì đó về cuộc khủng hoảng tài chính. Giở vài trang ra đọc hóa ra không phải, "the fifth risk" đối với nước Mỹ là ... Trump.

Lewis anti-Trump thì không lạ, nhưng quyển sách này thú vị ở chỗ nó viết về một khía cạnh rất nhàm chán của nhà nước nhưng lại rất quan trọng (nói theo tác giả là "you don't appreciate it until it stops working"). Đó là hệ thống hành chính của một quốc gia.

Mới chỉ lướt qua quyển sách nhưng không khó để thấy rất nhiều chi tiết sẽ làm các fan của Trump nóng mặt, vd trong lịch sử danh sách tỷ phú của Forbes chỉ có ba người bị phát hiện gian dối là Wilbur Ross và ... ai nữa thì bạn chịu khó đọc sách. Ở đây tôi muốn bàn về một điểm, từ quyển sách này và từ một vài lần tôi đã viết trước đây, là một quốc gia cần tách biệt hệ thống hành chính và hệ thống chính trị.

Hệ thống hành chính có thể coi là một dạng infrastructure đặc biệt của một quốc gia. Bất kể thể chế cộng sản hay tư bản, dân chủ hay độc tài, xã hội hiện đại luôn cần phải có một tầng lớp công chức điều phối các hoạt động kinh tế xã hội theo những khuôn khổ định trước, tương tự như các cảnh sát giao thông điều phối xe trên đường. Dù các đảng phái/lãnh tụ chính trị có thể đưa ra/thay đổi chính sách/luật lệ/qui định nhưng cuối cùng vẫn cần một hệ thống hành chính triển khai/giám sát.

Bất kể thể chế chính trị thế nào một quốc gia luôn cần một hệ thống hành chính trong sạch, chuyên nghiệp, hiệu quả. Những cuộc tranh luận về dân chủ hay độc tài có lợi hơn cho phát triển (kinh tế) dường như bỏ qua vai trò của hệ thống hành chính và/hoặc đánh đồng nó với hệ thống chính trị. Thực ra những quốc gia chậm phát triển luôn đi cùng với một hệ thống hành chính tham nhũng/quan liêu, ngược lại những quốc gia thành công luôn có một hệ thống hành chính lành mạnh...

cuốn sách rất hay The Fifth Risk, của Michael Lewis.

Wednesday, October 10, 2018

Tadashi Yanai đã nói gì?

shared from fb Sơn Đức Nguyễn,
-----
Ông chủ của Uniqlo nói thế này.

Làm việc không phải vì tiền
"Chưa bao giờ trong cuộc sống này tôi làm việc vì tiền cả. Tôi không bận tâm tới việc kiếm tiền. Bạn sẽ không có hy vọng nếu tiền là điều đang thúc đẩy bạn. Quá nhiều doanh nhân như vậy, với mục tiêu là đưa công ty của họ lên sàn chứng khoán và kiếm tiền. Nhưng tiền sẽ nhanh chóng mất đi. Bạn có thể kiếm được cả trăm tỷ yen? Nhưng rồi sao?”

Nghĩ hay làm?
"Việc của lãnh đạo chỉ là suy nghĩ chứ không phải những công việc nặng nhọc. Lãnh đạo phải là người nghĩ ra cách biến công ty thành nơi mà nhân viên cảm thấy rất quan trọng, xứng đáng để cống hiến. Tôi chắc đó là cách mà ông chủ Softbank Masayoshi Son cũng đang làm. Chúng tôi nghĩ trong suốt 24 giờ làm việc mỗi ngày".
Làm việc chăm chỉ thôi chưa đủ. "Nếu nỗ lực nhưng sai hướng, bạn sẽ mãi trong một vòng luẩn quẩn".

Thời gian làm việc
Không làm quên ăn quên nghỉ
Yanai luôn thức dậy vào lúc 5 giờ sáng và tới công ty vào đúng 6h45 phút. Yanai rời văn phòng vào lúc 3 hoặc 4 giờ chiều. Thậm chí ông đang lên kế hoạch sẽ rời văn phòng sớm hơn nữa trong tương lai.
Nguồn: cafebiz

Chia sẻ trên thật là thu hút. Nhưng đừng quên mấy điều sau.

Tôi làm việc không vì tiền.
Nếu bạn đang phải lo ăn từng bữa, nói câu này đồng nghĩa cuộc sống của bạn sẽ tiếp tục lo ăn các bữa tiếp theo.

Suy nghĩ quan trọng hơn hành động.
Vâng điều này chỉ đúng với những người đã hành động 1000 lần trước đó. Việc của lãnh đạo chỉ là suy nghĩ chứ không phải những công việc nặng nhọc. Nhưng chẳng ai thành lãnh đạo mà trước đó không trải qua đủ thứ việc cu li cả.

Rời văn phòng lúc 3h chiều.
Ok chúc buổi chiều vui vẻ. Xin nhớ rằng ông chủ Uniqlo rời văn phòng 3h chiều nhưng trí óc ông ta làm việc có thể đến 12h đêm.

Kết luận
Chân lý nhiều khi không phải nói cái gì, mà là ai nói.

Mr BrandSon