Journey in Life: poetry
Showing posts with label poetry. Show all posts
Showing posts with label poetry. Show all posts

Thursday, August 6, 2015

Đừng buồn nhé, em hỡi...


Em ơi đừng yếu đuối
Một tẹo thôi đã buồn
Làm sao đi đến cuối
Giữa cuộc đời đao gươm
~ Nguyễn Thiều Ngân

(shared from Phạm Minh Mẫn, hat tip to Truong Minh Nghia)
-----
Những mối quan hệ bền chặt nhất là như vậy không phải vì họ luôn hạnh phúc nhất, mà vì hai người đã cùng nhau vững chãi vượt qua những cơn bão tố tồi tệ nhất.

Bài trước: Trên đường băng

Saturday, July 18, 2015

Xóc lọ đêm khuya

Nửa đêm nghe giục trống dồn
Toàn thân rạo rực bồn chồn quá đi
Tay cầm một cái ống bi
Xốc lên xốc xuống cái gì phun ra
Bắn luôn lên áo của ta
Một màu trắng đục rất là tinh khôi
Chuyện rằng chỉ có nhiêu thôi
Bóp kem vào bót xong rồi đánh răng! :))

p/s : Chúa tha thứ cho những tâm hồn đen tối...

Friday, July 3, 2015

Desiderata

Go placidly amid the noise and haste,
and remember what peace there may be in silence.
As far as possible without surrender
be on good terms with all persons.
Speak your truth quietly and clearly;
and listen to others,
even the dull and the ignorant;
they too have their story.

Avoid loud and aggressive persons,
they are vexations to the spirit.
If you compare yourself with others,
you may become vain and bitter;
for always there will be greater and lesser persons than yourself.
Enjoy your achievements as well as your plans.

Keep interested in your own career, however humble;
it is a real possession in the changing fortunes of time.
Exercise caution in your business affairs;
for the world is full of trickery.
But let this not blind you to what virtue there is;
many persons strive for high ideals;
and everywhere life is full of heroism.

Be yourself.
Especially, do not feign affection.
Neither be cynical about love;
for in the face of all aridity and disenchantment
it is as perennial as the grass.

Take kindly the counsel of the years,
gracefully surrendering the things of youth.
Nurture strength of spirit to shield you in sudden misfortune.
But do not distress yourself with dark imaginings.
Many fears are born of fatigue and loneliness.
Beyond a wholesome discipline,
be gentle with yourself.

You are a child of the universe,
no less than the trees and the stars;
you have a right to be here.
And whether or not it is clear to you,
no doubt the universe is unfolding as it should.

Therefore be at peace with God,
whatever you conceive Him to be,
and whatever your labors and aspirations,
in the noisy confusion of life keep peace with your soul.

With all its sham, drudgery, and broken dreams,
it is still a beautiful world.
Be cheerful.
Strive to be happy.

Max Ehrmann, Desiderata, Copyright 1952.

Bài trước: Trên đường băng

Thursday, April 23, 2015

Trên đường băng

shared from Tony Buổi Sáng.
-----

“Số phận em, số phận cá lòng tong,
thôi thì em cứ nhao lên mặt nước.
Mấy chuyện linh tinh em phải rành mới được
Tò mò bữa ni ca sĩ X ăn gì
Cầu thủ A đi xế hộp hiệu chi
Đại gia nào, diễn viên B đang cặp?

Trên FB em, những thông tin dồn dập.
“Hum nai em buồn nhẹ mí bạn ơi
Hum nai lòng em lại chơi vơi
Làm sao đây để thoát nghèo, mí bạn?”

Cứ mãi ở ao làng, rồi ao sẽ cạn
Sao không ra sông ra biển để vẫy vùng?
Sao cứ tự trói mình trong nếp nghĩ bùng nhùng?
Sao cứ mãi online và thở dài ngao ngán?
Sao cứ để tuổi trẻ trôi qua thật chán?
......
Trên đường băng sân bay mỗi đời người.
Có những kẻ đang chạy đà và cất cánh.

Saturday, March 7, 2015

Mấy dòng cảm nghĩ nhân ngày mùng 8 tháng 3

shared from Hoang To.
-----
Sinh ra trời phú phận đàn bà
Hơn hẳn đàn ông cặp nhũ hoa
Râu ít thường ngày đâu thèm cạo
Lông nhiều thi thoảng wax qua loa
Lúc đái được ngồi không phải đứng
Khi làm chẳng khổ vẫn rên la
Đàn ông thường đã trăm bề thiệt
Giờ lại thêm ngày 8 tháng 3...

Từ phương diện khác:
Trân quý biết bao phận đàn bà
Gánh đời trĩu nặng cặp nhũ hoa
Một lỗ sản sinh toàn nhân loại
Đôi dòng nuôi lớn cả sơn hà
Công dung ngôn hạnh đè vai mảnh
Việc nhà việc nước đảm tay hoa
Đàn ông những gã còn tử tế
Ngày nào cũng phải 8 tháng 3!

Chào mừng ngày Quốc tế Phụ nữ!

Bài trước: Nhà trọ

Sunday, July 20, 2014

Nhà trọ

The Guest House
Anderson Japanese Garden. Rockford, Illinois. Photo courtesy Katie Tegtmeyer.

This being human is a guest house.
Every morning a new arrival.

A joy, a depression, a meanness,
some momentary awareness comes
as an unexpected visitor.

Welcome and entertain them all!
Even if they're a crowd of sorrows,
who violently sweep your house
empty of its furniture,
still, treat each guest honorably.
He may be clearing you out
for some new delight.

The dark thought, the shame, the malice,
meet them at the door laughing,
and invite them in.

Be grateful for whoever comes,
because each has been sent
as a guide from beyond.
-----
Cuộc sống trên trần gian như một căn nhà trọ / Mỗi sáng một vị khách mới / Niềm vui, nỗi buồn, thủ đoạn, hay "tỉnh cơn mê" chợt đến như một vị khách bất ngờ / Hãy đón đãi tất cả / Dù đó là đám đông buồn rầu tàn phá đồ đạc trong nhà, vẫn, hân hạnh khoản đãi / Có thể họ dọn đường cho niềm vui mới / Ý tưởng đen tối hay buồn phiền nhục nhã, hãy vui vẻ đón trước cửa với nụ cười, và mời vào / Hãy cám ơn bất kỳ ai đã tới, vì mỗi người như một sứ giả được gửi tới từ cõi xa.

Monday, December 9, 2013

Nelson Mandela, 1918-2013

Invictus

By WILLIAM ERNEST HENLEY

Out of the night that covers me,
Black as the pit from pole to pole,
I thank whatever gods may be
For my unconquerable soul.

In the fell clutch of circumstance
I have not winced nor cried aloud.
Under the bludgeonings of chance
My head is bloody, but unbowed.

Beyond this place of wrath and tears
Looms but the Horror of the shade,
And yet the menace of the years
Finds and shall find me unafraid.

It matters not how strait the gate,
How charged with punishments the scroll,
I am the master of my fate,
I am the captain of my soul.

Previous post: An Economist_Econ Rhymes

Tâm trạng lão niên
Transform_Aug 29

Wednesday, August 7, 2013

Tâm trạng lão niên

Thơ: Minh Lương - Trương Minh Sương. Chép từ blog bác Đinh Văn Khải (blog bác tắt chế độ comment nên gửi lời cám ơn bác ở đây).
End Of The Road, Old Route 66, Arizona. Photo courtesy Don Graham.

Ta như xe cũ chạy không xa
Mòn bánh, máy hư mãi ở nhà
Lúc mới tuyệt vời nhiều kẻ thích
Người thân, bạn quý đến thăm ta.
Photo courtesy Vincent Lock.

Ta như tàu nhỏ, lắm phong ba
Chuyên chở lâu năm khắp nước nhà
Mòn mỏi, đau lòng nhìn quốc biến
Cuối đời - bỏ xác ở nơi xa!
Photo courtesy rachfog.

Ta như cây cổ thụ sân nhà
Bóng mát cháu con - chắn bão qua
Cằn cỗi, gãy cành, khan nhựa sống
Trông chờ tin nhạn - các con xa!

Ta như trâu yếu lúc chiều tà
Ra sức kéo cày giúp thế gia
Trả nghiệp xong rồi - nằm tưởng nhớ...
Sức tàn, lực kiệt chẳng còn xa!

Ta như ngựa chiến mãi xông pha
Mỏi mệt, đau chân lúc tuổi già
Luyến tiếc thời xuân bao mộng đẹp!
Qua rồi số phận phải bôn ba.

Ta như đò nhỏ giúp sang sông
Đưa khách bốn phương lúc rạng đông
Thời gian mục nát - nằm tàn tạ!
Tự hỏi mọi người có nhớ không?
In Monmouth Battlefield State Park just after Hurricane Sandy passed. Photo courtesy joiseyshowaa.

Ta như ngôi biệt thự tan hoang
Hư hoại nhiều năm, không chỉnh trang
Thưở mới khánh thành lộng lẫy lắm!
Không gì tồn tại với thời gian.
Photo courtesy Newtown grafitti.

Ta như trái chín ở trên cây
Gió bão đong đưa sắp rụng đầy
Muốn thấy cháu con vui hưởng quả
Những ngày còn lại thế gian này!

Ta như những cánh chim xa quê
Mong đợi có ngày bay trở về
Khi đất nước thanh bình tự chủ
Nhưng tàn đời vẫn sống trong mê!

Ta như sương khói lúc chiều đông
Tươi tỉnh phút giây cũng động lòng
Hơi thở ra rồi, không trở lại
Cuộc đời huyễn mộng - Có thành Không!

Bài trước: Edison - Thơ châm ngôn

Monday, July 22, 2013

An Economist_Econ Rhymes

shared via blog Mankiw

Economists study how society produces and distributes its scarce resources.

An economist pretends to know
Why things are made and how they flow.
He studies men's biggest woe,
He wants it all, what to forego.

Like a machine with unseen gears
Through greed a solution appears.
By making what men hold most dear
Profits are earned by serving peers.

To boost theirs and the common's gain
Become experts in their domains.
To make one thing well they attain,
Through trade the rest they obtain.

But their profits diverge by much.
Those with great tools earn a whole bunch.
Tools like machines, schooling and such
Boost production so very much.

Friday, February 8, 2013

Ò... ó... o...

Ò... ó... o...
Ò... ó... o...
Tiếng gà
Giục quả na
Mở mắt tròn xoe,
Giục hàng tre
Đâm măng 
Nhọn hoắt,
Giục buồng chuối
Thơm lừng
Trứng cuốc,
Giục hạt gạo
Nảy mầm,
Giục bông lúa
Uốn câu,
Giục con trâu
Ra đồng,
Giục đàn sao
Trên trời
Chạy trốn,
Gọi ông trời
Nhô lên
Rửa mặt.
Ôi bốn bề
Bát ngát
Tiếng gà

Ò... ó... o...
Ò... ó... o...
Trần Đăng Khoa, 1967

Thursday, February 7, 2013

Bồ và vợ

Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt nhăn nheo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn lều sụp, mái nhà còn kia.

Wednesday, January 30, 2013

Vịnh cái bàn là

Ðầu nhọn mình thuôn khéo khéo là
Cắm vào nóng bỏng tấm thân ta
Lớn bé trắng đen đè tất tật
Dụi vào ngoáy ngoáy lại bỏ ra
Kẻ không "ủi " được , lòng đau khổ
Người được "là" ngay , sướng bỏ bà!
Khen ai nắm được hai … bàn ủi
Cái đẩy , cái đè sướng thấy cha!

He he…!!!!

Hồ Thơm

Sunday, December 23, 2012

“Lính mà em”

Photo: vietbao

Lý Thụy Ý 

Mình trách anh hay hồi âm thư trễ
-Em đợi hoài! Em sẽ giận cho xem
Thư anh viết:- Bao giờ anh muốn thế
Hành quân hoài đấy chứ- Lính mà Em!

Anh gởi về em mấy cành hoa dại:
-Để làm quà không về được Noel
Không đi lễ nửa đêm cùng em gái
Thôi đừng buồn anh nhé- Lính mà em!

Anh kể chuyện hành quân nằm sương gối súng
Trăng tiền đồn không đủ viết thư đêm
Nên thư cho em nét mờ, chữ vụng
-Hãy hiểu dùm anh nhé- Lính mà Em!

Qua hành lang Eden ghi kỷ niệm
Buổi chiều mưa hai đứa đứng bên thềm
Anh che cho em khỏi ướt tà áo tím
-Anh quen rồi, không lạnh- Lính mà em

Ngày về phép anh hẹn mình dạo phố
Tay chinh nhân đan năm ngón tay mềm
Mình xót xa đời anh nhiều gian khổ
Anh cười buồn khẽ nói:- Lính mà em!

Ghét anh ghê! Chỉ được tài biện hộ
Làm "người ta" càng thương mến nhiều thêm
Nên xa lánh những cuộc vui thành phố
Để nhớ một người hay nói LÍNH MÀ EM!

(Khói Lửa 20-1967) 

Saturday, December 22, 2012

Đò lên Thạch Hãn


"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi hòa sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm".

Lê Bá Dương

Thursday, December 20, 2012

Dã thảo

Cỏ dại

Cỏ dại đốt không chết
Gió xuân về lại xanh
Khi sống anh dẫm nát
Lúc chết tôi ôm anh
Khúc ca ru tôi hát
Tình đời muôn lời xanh

PGS. Nguyễn Văn Hồng

Monday, November 26, 2012

Thơ Nguyễn Bảo Sinh

Nghĩ và lo
Nghĩ về con kiến nó bò
Chẳng lo về nỗi con bò trắng răng
Nghĩ về cái đẹp ánh trăng
Đừng lo thằng Cuội, ả Hằng với nhau

Chúc nhau
Mời nhau ăn tiệc ăn nằm
Mấy ai khao bạn bữa ăn khí trời
Chúc nhau chúc đủ mọi lời
Mấy ai chúc bạn thành người tốt hơn.

Danh
Trăng qua cửa sổ trăng vuông
Gió dẹt mình xuống để luồn mái tranh
Con người muốn lọt vào danh
Thì mình phải tự ép thành cái tên.

Nhân duyên
Nhân duyên đến nhân duyên đi
Chúng mình ngoài cuộc, hẹn gì với nhau
Lá trầu chẳng đợi quả cau
Tự nhiên tan hợp thành màu nhân duyên

Độc thân
Những người quyết chẳng lấy ai
Là người chỉ quyết một hai lấy mình
Tương tư trong mọi mối tình
Là tương tư chính bóng hình của ta.

Nhân cảnh
Ngồi nhìn non bộ đứng im,
Ngắm cá trong chậu, xem chim trong lồng.
Cây si bẻ quặt uốn cong,
Còn mình tự nhốt vào trong lẽ đời.
Photo: yume

Sang, về?
Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến,người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang

Tại sao?
Trẻ thơ mở trí nhìn đời
Cho nên luôn hỏi những lời: Tại sao?
Người lớn nhắm mắt ra vào,
Nhờ người dắt hộ, “Tại sao” không cần!

Sunday, November 25, 2012

Cho tôi về thiên đường cổ tích

Cho tôi về với hương đồng gió nội
Để bay theo cánh diều tuổi thơ ngây
Cho tôi về khúc sông quê ngàn tuổi
Để tắm trong dòng nước mát vơi đầy

Cho tôi về tuổi thơ xưa hờn tủi
Đi ăn xin từng mẩu sắn củ khoai
Rồi đi ở, ngày chăn trâu cắt cỏ
Đêm ổ rơm nằm mơ mảnh chăn dày
Cho tôi về mẹ tôi xưa tần tảo
Nuôi năm con cơm độn thấy toàn khoai
Cho tôi về ngôi trường xưa nhỏ bé
Thầy giáo già trên bục giảng khoan thai

Cho tôi về với vầng trăng thương nhớ
Chị Hằng Nga âu yếm giữa đêm rằm
Cùng các bạn hoan ca ngoài Đình Miệu
Đêm Trung Thu từ giã tuổi mười lăm

Cho tôi về thời học ngoài Thị Xã
Đi bộ xa bảy cây số tới trường
Nắm cơm độn buổi trưa ăn với muối
Thương mẹ nghèo nước mắt bỗng rưng rưng!

Cho tôi về với Thiên Đường cổ tích
Bên Mái Chùa che chở tuổi thơ tôi
Giữa Rú Trò nơi Tịnh Lâm cổ tự
Đêm Bồng Lai thánh thót tiếng chuông rơi

Để giã từ mùa gió Lào bỏng đất (*)
Của mẹ hiền xưa nón lá, áo tơi
Trên đồng cạn đãi đất tìm hạt gạo
Bên dòng sông chuyên chở vạn kiếp người

Và gửi gắm lời cha ông nhắn lại
Hãy vươn lên thoát cảnh đói ngàn đời!
Học! Học nữa! Để tương lai sáng mãi
Như lời ru xưa mẹ hát bên nôi...

Hà Nội, 24/11/2012
TS. Đặng Huy Văn
-st-

(*) Vùng Hà Tĩnh, Nghệ An có mùa gió Lào bỏng đất từ tháng 4 đến tháng 7 hàng năm. Vào những ngày gió Lào, chỉ có đội nón lá và mặc áo tơi (cũng làm bằng lá nón) thì mới ra đồng làm ruộng được.

Sunday, October 28, 2012

Quyết định bằng tung đồng xu

Dear Dan,
Do you have general advice for how to approach difficult decisions? I've been thinking about which car to get for a very, very long time, and I just can't decide.
—John


The poet Piet Hein gave this sage advice some time ago, and I think it will work in your case:

"Whenever you're called on to make up your mind
And you're hampered by not having any,
the best way to solve the dilemma, you'll find,
is simply by spinning a penny.
No—not so that chance shall decide the affair
while you're passively standing there moping;
but the moment the penny is up in the air,
you suddenly know what you're hoping."

(không phải để chọn sấp hay ngửa mà là khi đồng xu đang trên không, bỗng dưng ta biết ta muốn gì ;)

Saturday, September 22, 2012

Hịch tiến sĩ

Photo: duongsinh.net

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau "dô dô".
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết "Thần đèn" chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe "Hai lúa" chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện "u ét đê"
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm

Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên:

"Tạp chí hay" mà bán chẳng ai mua
"Công nghệ tốt" mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưởi bò liếm liếm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:

"Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con"!

Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:

Kiếm giải thưởng "Phiu" cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn mất ngủ
Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Trí thức là nguyên khí quốc gia
Cho nên ta mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

-st-