Journey in Life: thinking
Showing posts with label thinking. Show all posts
Showing posts with label thinking. Show all posts

Thursday, October 19, 2017

Hướng dẫn đỗ xe cho người mới bắt đầu

... đi làm, shared from Duc Trung,
-----
Tại một tòa cao ốc của Thụy Điển có hơn 2000 chỗ đậu xe. Mỗi ngày, người đến sớm thường đậu ở nơi cách xa văn phòng hơn.
Có người hỏi: Các bạn cứ đến văn phòng là đậu xe ở đây sao?”
“Chúng tôi đến sớm có nhiều thời gian để đi bộ trên đường hơn. Các đồng nghiệp đến muộn sẽ đậu ở gần văn phòng hơn để không phải đi bộ xa và đỡ bị muộn giờ làm.”

Vì người khác mà suy nghĩ, con đường sẽ đi được xa hơn!

Bài trước: Nghe vợ hỏng việc

Friday, February 24, 2017

Nghe vợ hỏng việc

share from fb Trần Hùng Trung,
-----
+ Phạm Lãi theo phò vua nước Việt là Câu Tiễn, giúp Câu Tiễn đánh thắng Ngô Phù Sai, giúp nước Việt xưng bá!. Ông không tham quyền cố vị, về “vui thú điền viên” ở đất Đào. Nên mọi người quen gọi là Đào Chu Công
+ Khi người con trai thứ hai phạm tội giết một công hầu nước Sở, bị giam chờ ngày xử tử. Chu Công nghĩ “con nhà nghìn vàng không chết chém ở chợ”. Ông sai con út mang nghìn vàng đi hối lộ!. Con cả đòi đi, vì cho rằng mình là huynh trưởng mà cha không sai đi, hay cha nghĩ rằng mình là thằng vô tích sự, nên đòi tự tử. Tây Thi (vợ Phạm Lãi) nói vào, để thằng cả đi, cực chẳng đã ông mới sai thằng cả đi, Ông viết phong thư và dặn thằng cả phải làm như thế, như thế.....
+ Con cả đến nhà bạn cũ của cha tên là Trang Sinh, đưa nghìn vàng và nói những lời như cha dặn. Trang Sinh tuy ở một xóm nghèo nhưng cả nước từ vua Sở trở xuống đều tôn ông làm thầy. Trang Sinh nhận vàng để con Chu Công yên tâm đừng chạy chọt, nhờ vả chỗ khác gây nhiễu sự, xong việc sẽ trả lại.
+ Hôm sau Trang Sinh đến gặp vua Sở nói rằng: “Có ngôi sao... mỗ, đóng ở chỗ... mỗ, cái đó hại cho nước Sở..., nhà vua nên dùng đức mới trị được nó”. Nhà vua nghe lời Trang Sinh, hứa sẽ chọn ngày lành tháng tốt để đại xá thiên hạ.
+ Con cả khi nhìn gia cảnh của Trang Sinh đã có ý không tin, liền lưu lại nước Sở, mang tiền riêng hối lộ lung tung, nên mới biết tin vua Sở sắp đại xá, cho rằng em mình sắp được tha, mới đến đòi lại vàng.
+ Trang Sinh xấu hổ vì bị đứa trẻ con mua chuộc, bèn vào yết kiến vua, "Tôi trước kia có nói về ngôi sao... mỗ. Nhà vua nói sẽ sửa đức để bổ cứu. Nay tôi ra đường, đâu đâu cũng thấy đồn rằng: Đứa con nhà giàu ở Đào là Chu Công, giết người bị giam ở Sở, nhà nó đem nhiều vàng bạc đút lót cho các quan hầu nhà vua. Nhà vua không phải vì thương dân nước Sở mà xá đâu, chỉ vì chuyện con Chu Công đó thôi", vua nổi giận làm án giết con Chu Công trước rồi hôm sau mới ra lệnh đại xá.
+ Khi con cả đưa xác em về mọi người thương khóc. Chỉ có Chu Công cười một mình mà rằng:
“Ta đã biết nó cũng rất thương em nó. Nhưng nó từ nhỏ đã từng chịu khổ cùng ta nên bỏ của thì tiếc!. Thằng út sinh ra lớn lên đều hưởng sự giầu có, nó không cần biết tiền vàng từ đâu mà ra, nghìn vàng cần là bỏ, đi mới được việc”.

Tuesday, March 8, 2016

Cả cuộc đời con người, rốt cuộc là vì tìm kiếm điều gì?

-----
...Nếu phải đi tìm, có lẽ đừng tìm người yêu mình hay người mình yêu mà tìm người ở cạnh mình giây phút cuối.

Đại đế Alexandre thì không.

Hoàng tử Alexandre (356-323TCN) của xứ Macedonia, học trò yêu của Aristote, 18 tuổi thống lãnh kỵ binh quốc gia, 20 tuổi lên làm vua, 26 tuổi lấy trọn đế quốc Achaemenid của người Ba Tư/Persian. Gót chân chinh phục miệt mài từ bờ Địa Trung Hải tới Lưỡng Hà/Mesopotamie tới tận chân núi Hy Mã Lạp Sơn.

Alexander từ giã Hoàng hậu Roxana ở Bactria trở về Macedonia gặp Mẹ, nhưng tới Babylone thì ngã quỵ. Sốt cao trong 10 ngày, Alexander mới có thì giờ nhận ra rằng quân đội tuyệt vời, thanh kiếm sắc bén, đế quốc bạt ngàn... chẳng là gì trước lưỡi hái Thần Chết.

Ông kêu các tướng lĩnh trăn trối:

“Ta đang rời khỏi thế giới này, ta có ba điều ước:
Uớc đầu tiên: bác sĩ của ta khiêng quan tài.
Thứ hai, trải vàng bạc nữ trang ta thu thập được trên đường dẫn đến mộ phần.
Cuối cùng, để hai bàn tay ta lơ lửng khỏi quan tài”.
Photo courtesy The National Guard.

Các dũng tuớng phủ phục không dám hỏi chỉ quỳ hôn tay Alexandre hứa sẽ làm theo.

Đại đế cố lấy chút hơi tàn nói:

“Ta muốn thế giới học bài học mà ta chỉ mới học cách đây 10 phút:
- Không bác sĩ nào chiến thắng được bệnh tật chi bằng hãy sống tử tế đừng phụ cuộc đời.
- Vàng bạc châu báu chỉ rải theo chứ ta không mang theo đươc, vậy loài nguời mải mê chạy theo một thứ không thể mang theo để làm gì?
- Hai tay ta ra ngoài cho nhân gian thấy ta đến với hai tay không và cũng ra đi với tay không”.

Người vĩ đại nhợt nhạt chờ đợi vô vọng hơi thở cuối cùng khi chưa tròn 33 tuổi. Chỉ có Thần Chết nhe răng nhẩy múa còn thì vắng bóng cả hai ngưòi phụ nữ yêu mến nhất đời.

Đại đế chinh phục núi cao biển rộng nằm xuội lơ thảm hại duới chân thần chết. Ông thì thào lời cuối: “Chôn ta, đừng xây đền đài lăng mộ”.

Monday, February 22, 2016

Cơ hội thứ 2 và câu chuyện của Jean Valjean

shared from Sơn Đức Nguyễn.
-----
Cơ hội thứ 2 và câu chuyện của Jean Valjean (Giăng Van-Giăng).

Khi một kẻ vô gia cư đang đói cồn cào và đứng trước một hiệu bánh mỳ việc anh ta ăn cắp một cái là chuyện không đừng. Giăng Van-Giăng đã làm như vậy. Và ông phải trả giả bằng 19 năm trong tù. 

Cái bánh mỳ và 19 năm tự do. Điều đó đủ biến ông từ người lương thiện thành một kẻ căm hận cuộc sống. Ông mang điều đó theo mình sau khi được ra tù.

Ngôi nhà đầu tiên ông gõ cửa là vị cha xứ . Họ cưu mang ông dù nhận ra ông và đã được thông báo rằng ông là một "tù nhân nguy hiểm". Đáp lại sự nhân từ đó, Giăng Van-Giăng đã ăn cắp toàn bộ đồ bạc quý giá người cưu mang mình và bỏ trốn. Khi bị cha xứ phát hiện ông đã đánh cha xứ ngất để tẩu thoát. Ngay sau đó ông bị cảnh sát tóm và dẫn đến trao trả nhà cha xứ. Vị cha xứ già đã có một hành động làm sửng sốt Giăng Van-Giăng: ông nói với cảnh sát rằng Giăng Van-Giăng không ăn cắp. Đồ bạc quý giá đó là ông cho Giăng Van-Giăng.

Giăng Van-Giăng đã hỏi vị cha xứ sao ông lại hành động như vậy. Và điều vị cha xứ nói đã làm thay đổi cả cuộc đời ông: Tôi mua cho ông niềm tin vào Chúa. Tôi chuộc lại cho ông sự hận thù và căm ghét cuộc sống.

Giăng Van-Giăng sau đó đã dành hết cả cuộc đời còn lại để làm những điều thiện, để giúp đỡ vô điều kiện không biết bao nhiêu số phận nghèo khổ và cơ cực.

Nếu vị cha xứ không trao cho Giăng Van-Giăng một cơ hội thì ông mãi mãi là một tên tội phạm. Tội phạm trong suy nghĩ và hành động. Sẽ không có một Giăng Van-Giăng nhân văn và giúp đỡ hàng nghìn số phận khốn khổ sau này ông gặp.

Chỉ một khoảnh khắc cha xứ đã cứu rỗi nhiều số phận qua việc cứu rỗi một một số phận. Một cơ hội thứ hai luôn cần thiết.

Cho bất kỳ ai xứng đáng.

Bài trước: Triết lí Ubuntu

Monday, February 15, 2016

Triết lí Ubuntu

"Tôi được là chính mình nhờ có những người xung quanh"
-----

“An anthropologist proposed a game to African tribe kids. He put a basket full of fruit near a tree and told them that whoever got there first won the sweet fruits. When he told them to run they all took each others hands and ran together, then sat together enjoying their treats. When he asked them why they had run like that as one could have had all the fruits for himself they said: UBUNTU, how can one of us be happy if all the other ones are sad? UBUNTU in the Xhosa culture means: “I am because we are”.

African music compilation


Ubuntu told by Nelson Mandela

Bài trước: Lời trăng trối của Steve Jobs

Sunday, November 15, 2015

Lời trăng trối của Steve Jobs

"I reached the pinnacle of success in the business world.
In others' eyes, my life is an epitome of success.
However, aside from work, I have little joy. In the end, wealth is only a fact of life that I am accustomed to.
At this moment, lying on the sick bed and recalling my whole life, I realize that all the recognition and wealth that I took so much pride in, have paled and become meaningless in the face of impending death.
In the darkness, I look at the green lights from the life supporting machines and hear the humming mechanical sounds, I can feel the breath of God and of death drawing closer…
Now I know, when we have accumulated sufficient wealth to last our lifetime, we should pursue other matters that are unrelated to wealth…
Should be something that is more important:
Perhaps relationships, perhaps art, perhaps a dream from younger days …
Non-stop pursuing of wealth will only turn a person into a twisted being, just like me.
God gave us the senses to let us feel the love in everyone's heart, not the illusions brought about by wealth.
The wealth I have won in my life I cannot bring with me.
What I can bring is only the memories precipitated by love.
That's the true riches which will follow you, accompany you, giving you strength and light to go on.
Love can travel a thousand miles. Life has no limit. Go where you want to go. Reach the height you want to reach. It is all in your heart and in your hands.
What is the most expensive bed in the world? – "Sick bed" …
You can employ someone to drive the car for you, make money for you but you cannot have someone to bear the sickness for you.
Material things lost can be found. But there is one thing that can never be found when it is lost – "Life".
When a person goes into the operating room, he will realize that there is one book that he has yet to finish reading – "Book of Healthy Life".
Whichever stage in life we are at right now, with time, we will face the day when the curtain comes down.
Treasure Love for your family, love for your spouse, love for your friends…
Treat yourself well. Cherish others."
-----
shared via Viet Thuc.

“Tôi đạt đến đỉnh cao của sự thành công trong thế giới kinh doanh.
Trong mắt của người khác, cuộc sống của tôi là một mẫu mực của sự thành công.
Tuy nhiên, ngoài công việc, tôi có rất ít niềm vui. Cuối cùng, sự giàu có chỉ là một thực tế của cuộc sống mà tôi phải làm quen với nó.
Tại thời điểm này, nằm trên giường bệnh và nhớ lại toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi nhận ra rằng tất cả các công nhận và sự giàu có mà tôi mất rất nhiều nhiều năm tháng tuổi trẻ để có niềm tự hào đó, đã dần và trở nên vô nghĩa khi đối mặt với cái chết sắp xảy ra.
Trong bóng tối, tôi nhìn vào ánh sáng màu xanh lá cây từ các máy hỗ trợ cuộc sống và nghe những âm thanh ồn ào cơ khí, tôi có thể cảm thấy hơi thở của thần chết về gần hơn …
Bây giờ tôi biết, khi chúng ta đã tích lũy đủ giàu có để kéo dài thời gian sống của chúng ta, chúng ta nên theo đuổi những vấn đề khác mà không liên quan đến sự giàu có …
Nên là cái gì đó quan trọng hơn:
Có lẽ mối quan hệ, có lẽ nghệ thuật, có lẽ là một ước mơ từ ngày còn trẻ …
Không ngừng theo đuổi sự giàu có sẽ biến cuộc đời bạn thành 1 vòng xoáy hỗn độn, giống như tôi.
Chúa đã cho chúng ta các giác quan để cho chúng ta cảm nhận được tình yêu trong trái tim của tất cả mọi người, không phải là ảo tưởng mang lại bởi sự giàu có.
Sự giàu có tôi đã giành chiến thắng trong cuộc sống của tôi, tôi không thể mang theo khi xuống mồ.
Những gì tôi có thể mang lại chỉ là những kỷ niệm đọng lại bởi tình yêu.
Đó là sự giàu có thật sự mà sẽ theo bạn, đi cùng bạn, cho bạn sức mạnh và ánh sáng để đi vào.
Tình yêu có thể đi một ngàn dặm. Cuộc sống không có giới hạn. Đi nơi bạn muốn đi. Đạt chiều cao mà bạn muốn tiếp cận. Đó là tất cả trong trái tim của bạn và trong tay của bạn.
Giường đắt nhất trên thế giới là gì? – Đó là “GIƯỜNG BỆNH” …
Bạn có thể sử dụng một người lái xe cho bạn, kiếm tiền cho bạn, nhưng bạn không thể có một người nào đó phải chịu bệnh tật cho bạn.
Vật chất bị mất có thể được tìm thấy. Nhưng có một điều mà không bao giờ có thể được tìm thấy khi nó bị mất – “CUỘC ĐỜI BẠN”.
Khi một người đi vào phòng mổ, anh sẽ nhận ra rằng có một cuốn sách mà anh ta vẫn chưa hoàn thành việc đọc – “CUỐN SÁCH SỨC KHỎE CỦA CUỘC SỐNG ĐÃ BAN”.
Cho dù giai đoạn trong cuộc đời chúng ta đang ở có huy hoàng tới mức nào, với sự tàn phá của thời gian, chúng ta sẽ phải đối mặt với những ngày đi xuống.
Hãy trân trọng tình yêu cho gia đình bạn, tình yêu dành cho người bạn đời của bạn, tình yêu cho bạn bè …
Hãy đối xử với mình tốt. Trân trọng những người khác.”

Nguyễn Hoàng Hải dịch

Thursday, August 20, 2015

Câu chuyện về sự trả ơn cảm động

shared from Truong Anh Ngoc.
-----

Liz Woodward, một cô gái phục vụ bàn ở New Jersey, Mỹ, không thể tin được rằng, hành động tốt của mình sau đó lại có thể được đền đáp theo một cách xúc động đến thế.

Chứng kiến hai cảnh sát chữa cháy Tim Young và Paul Hullings qua quán của cô ăn sáng với vẻ mệt mỏi sau nhiều giờ cùng các đồng đội dập một đám cháy, trong một mẩu giấy đưa cho Tim và Paul thay vì hóa đơn tính tiền, Liz đã viết rằng, cô xúc động trước hành động dũng cảm của họ và quyết định mời họ bữa sáng đó.

Rất cảm động, Tim đã lên Facebook kể lại câu chuyện này và mời bạn bè của anh tới quán của cô để ủng hộ. Đề nghị giúp đỡ Liz cuối cùng đã trở thành một chiến dịch tài chính để hỗ trợ cho bố cô, người đã bất động suốt 5 năm qua. Liz đã đăng kí một trang web gây quỹ để quyên tiền mua cho bố cô một chiếc xe lăn. Lời đề nghị của Tim về việc quyên góp này ngay lập tức đã được rất nhiều người ủng hộ. Chỉ trong vòng vài ngày, số tiền quyên được đã lên tới 70 nghìn USD.

Liz nói: "Tất cả những gì tôi đã làm là mời họ một bữa ăn sáng. Tôi không chờ đợi hơn một nụ cười. Điều này cho thấy, sự chân thành và thậm chí một hành động nhỏ cũng có thể làm thay đổi một cuộc đời".

Ta chân thành và làm những hành động tốt đẹp với ai đó không phải là để được một điều gì đó. Ngay cả khi ta không nhận được điều gì cả, thậm chí một lời cảm ơn, ta cũng không cần phải thất vọng.

Ta làm điều ấy để lòng ta thanh thản, để ta thấy mình là một người tốt, hướng thiện và mong điều tốt cho mọi người là đủ.

Hãy tin, cái tốt và thiện luôn quanh ta.

Wednesday, July 29, 2015

Sylvester Stallone - huyền thoại phim hành động Hollywood

shared from Hằng Thị Thu Vũ.
-----
Rocky Statue*. Photo courtesy InSapphoWeTrust.

Tên ông ấy là Sylvester Stallone – là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố. Khi không còn 1 xu dính túi để mua đồ ăn, vất vưởng 3 ngày liền tại trạm xe buýt, ông đã phải nén nỗi đau để bán đi chú chó của mình – người bạn đồng hành mà ông vô cùng yêu quý chỉ bởi không còn gì cho nó ăn😭😭. Ông bán cho 1 người lạ gần 1 quán rượu với giá chỉ $25. Ông kể rằng khi ông trao người bạn đó vào tay người lạ, ông đã bước đi và nước mắt dàn dụa. 😭😭😭

Hai tuần sau đó,Stallone vô tình xem được trận đấm bốc giữa 2 võ sĩ Mohammed Ali và Chuck Wepner, trận đấu này là tác nhân thay đổi cuộc đời ông từ đó. Kịch tích của trận đấu đã truyền cảm hứng cho Stallone viết nên kịch bản phim sau này vô cùng nổi tiếng, ROCKY. Ông hoàn thành kịch bản sau 20 giờ liên tục viết, dòng chữ tuôn trào đầy cảm xúc. Ông đem chào bán ROCKY và nhận được phản hồi từ 1 nhà làm phim đồng ý với mức giá $125.000 cho kịch bản 20 giờ viết đó. Nhưng Stallone kèm 1 yêu cầu khi bán: ông sẽ đóng vai chính trong bộ phim đó !! Vâng, không ai khác, mà là chính ông – một diễn viên nhỏ vô danh bấy giờ, sẽ là vai chính trong bộ phim do chính ông viết. Và tất nhiên, nhà làm phim hoàn toàn không đồng ý, họ muốn 1 diễn viên thực thụ - một ngôi sao gạo cội bấy giờ chứ không phải “một gương mặt không tên tuổi với biểu cảm thiếu tự nhiên và giọng nói nực cười” – họ trả lời. (Những biến chứng mà mẹ ông gặp phải khi sinh hạ khiến cho phần trái cơ mặt của Stallone – bao gồm một phần môi, cằm và lưỡi – vĩnh viễn bị liệt. Đó là lý do tại sao khán giả thường thấy gương mặt ông có vẻ thiếu tự nhiên khi diễn và có cách nói với chiếc môi trễ xuống đặc trưng ) *.

Và stallone nhận lại kịch bản, ra về 😵.

Một vài tuần sau, nhà làm phim gọi lại cho ông, họ nâng mức giá lên $250.000 – ông lại một lần nữa từ chối con số khổng lồ đó. Họ tiếp tục nâng giá lên $350.000. Ông TIẾP TỤC từ chối. Họ muốn kịch bản của ông, còn ông lại chỉ muốn mình là vai chính trong phim. Ông từ chối tiền khi tiền ở thời điểm đó là thứ ông thiếu, là nguyên nhân cho những bi kịch liên tiếp bấy giờ của ông. Tất cả nhờ 1 niềm tin cho mơ ước ! 😤😤😤😤
Cuối cùng, nhà làm phim nhượng bộ, họ đồng ý cho ông thủ vai chính với mức giá trả cho kịch bản phim giảm xuống còn $35.000.
Những ngày tháng sau đó làm nên huyền thoại !

Bản thân ông lao vào tập luyện không ngừng nghỉ trong khoảng nửa năm để có vóc dáng như một võ sĩ quyền Anh thực thụ. Đôi chân mỏi rã rời do tập chạy 👣 những đốt ngón tay sưng vù do tập đấm... tất cả những đau đớn đó đều được Stallone chấp nhận hy sinh, VÌ MỘT ROCKY. 😤
Bộ phim sau đó trở thành hiện tượng phòng vé, thu về tới 225 triệu USD trên toàn cầu và trở thành bộ phim ăn khách nhất năm 1976. Không chỉ thành công rực rỡ về mặt thương mại, tác phẩm này còn được đề cử 10 giải Oscar và chiến thắng ba giải (bao gồm cả “Phim hay nhất”). Nhân vật Rocky trở thành một biểu tượng văn hóa, một tấm gương về sự vươn lên và sau này còn được dựng tượng tại thành phố Philadelphia. Sylvester Stallone trở thành người đầu tiên kể từ hai huyền thoại Charlie Chaplin và Orson Welles được đề cử Oscar cho “Nam diễn viên chính” lẫn “Biên kịch”. **

Và bạn biết điều đầu tiên Stallone làm với $35.000 tiền kịch bản là gì không? Ông đã tìm cách mua lại chú chó mà ông đã bán đi ngày nào. Tình yêu với người bạn ông từng gắn bó đã khiến ông đứng bên quán rượu trong 3 ngày chỉ để chờ đợi gặp người ông đã bán chú chó ấy. Đến ngày thứ 3, ông thấy người đàn ông và con chó của mình. Ông giải thích mong chuộc lại chú chó của mình với giá $100, người kia từ chối, ông nâng mức giá lên $500, rồi $1000… cuối cùng bạn tin không? Ông đã phải dùng $15.000 để mua lại chú chó ông từng bán chỉ với $25.

Và ngày nay, chúng ta biết đến 1 Stallone thành công, 1 huyền thoại phim hành động với quá khứ từng rơi vào bi kịch cùng cực.
…..

Nghèo khó, gian nan đúng là tệ. RẤT TỆ. Nhưng hãy nghĩ về ước mơ của mình. Bạn hẳn có 1 ước mơ chứ? Một ước mơ đẹp, và bạn vô cùng mong muốn biến ước mơ thành hiện thực? Nhưng đời chẳng bao giờ đẹp như mơ. Bạn vấp phải rất nhiều khó khăn, nhiều trở ngại để đạt được ước mơ của mình. Và dường như ông trời cứ ném những khó khăn đó tới bạn để ngăn cản bạn đi đến thực hiện ước mơ?

Cuộc đời lúc nào cũng vậy, luôn đầy khó khăn, đầy thử thách. VỚI BẤT KỲ AI, cuộc đời cũng ném đầy gian nan vào những lúc mình gặp sự cố. Nhưng bạn ơi, đừng để các cánh cửa đóng lại vô vọng trước mắt bạn, đừng để sự khinh mạt, thói lọc lừa và những gian nan đè nát ước mơ của bạn, dù bạn có gặp bi kịch đến mức phải lang thang trên đường phố như Stallone đã từng.

Phải rồi, xã hội mà, con người mà, họ có thể đánh giá bạn qua diện mạo của bạn, qua những gì bạn có, nhưng đừng bao giờ để họ cướp đi ước mơ của bạn.

Hãy tiếp tục ước mơ, ĐỪNG BAO GIỜ đầu hàng số phận. Chính bạn, không ai khác, chính bạn mới là người quyết định cho cuộc đời mình chứ không phải suy nghĩ hay ánh nhìn ác ý từ người khác.

Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa.

Vũ Thị Thu Hằng, lược dịch từ link:

update: thực ra bài của Thịnh Joey trên vnexpress rất chi tiết rồi.


* The eastern approach steps in front of Philadelphia Museum of Art are well known as the "Rocky Steps," thanks to their prominent appearance in the Rocky series of movies starring Sylvester Stallone.

The image of a common man like Rocky, running up the steps here then thrusting a fist into the air at the top in a sense of achievement, is something everyone can resonate with.

Needless to say, running up the steps and imitating Rocky has become a popular activity for tourists as well.

When Rocky 3 was shot in 1982, this statue of Rocky was commissioned and placed on top of the steps. Since removed, it was recently returned to be placed to the right of the steps.

Friday, May 29, 2015

Làm sao để thoát nghèo?

-----
"Nhìn vào những khuôn mặt rám cháy của các bạn, tôi rất đau đớn. Tất cả mọi người đang mạo hiểm tính mạng đi xuống hàng nghìn mét dưới lòng đất. Các bạn phải cố gắng làm công việc vất vả này vì Hàn Quốc đang rất nghèo khó".

"Mặc dù chúng ta đang trải qua giai đoạn khó khăn này, chúng ta không thể để nghĩa vụ vượt qua đói nghèo này cho thế hệ con cháu chúng ta. Chúng ta phải làm phần việc của mình để chấm dứt đói nghèo ở Hàn Quốc và để các thế hệ tiếp theo không phải trải nghiệm những gì chúng ta đang trải qua bây giờ".

"Khoảng 150 năm trước, cuộc cách mạng công nghiệp đã rất mạnh mẽ tại Đức trong khi Hàn Quốc không hiểu rằng thế giới bên ngoài đang thay đổi. Người Hàn Quốc bị mắc kẹt với truyền thống của họ mà không biết những gì đang xảy ra bên ngoài. Chúng ta giống như ếch ngồi đáy giếng".

"Làm thế nào 1 quốc gia như Hàn Quốc không được chuẩn bị đầy đủ cho thời kỳ sắp tới có thể trở nên giàu có như nước Đức hiện tại?"

Trích từ bài phát biểu của Tổng thống Hàn Quốc Park Chung hee trước 400 thợ mỏ người Hàn Quốc xuất khẩu lao động tại Duisburg, Đức ngày 10 tháng 12 năm 1964.

Kwon Yi-chong, 1 trong số các thợ mỏ lắng nghe bài phát biểu của Tổng thống Park nói: "Khi Park nói tất cả chúng tôi đều đã khóc",
Kwon là chàng trai trẻ nghèo khó đã sang Đức làm thợ mỏ 16 năm trước khi có đủ tiền để trở về Hàn Quốc thực hiện ước mơ đại học,
Kwon hiện nay là giáo sư trường Đại học Giáo dục quốc gia Hàn Quốc.

Sunday, May 24, 2015

Hãy gọi điện cho mẹ

shared from Hoàng Trung Dũng.
-----
Sáng. Chưa mở mắt đã thấy điện thoại reo. Cuối tuần mà ai gọi sớm vậy nhỉ. Vươn tay vớ cái điện thoại tắt cái rụp.

Trưa. Điện thoại lại reo. Ngó ngang qua. Bố gọi. Đang chuẩn bị đi có việc. Chắc lại hỏi thăm con cái công việc thế nào. Thôi khỏi nghe, tí nhắn tin sau.

Chiều. Đang nhậu thì mẹ lại gọi. Đúng là già rồi không có việc gì hay sao í nhỉ. Được ngày nghỉ hết ông đến bà gọi. Để mai đến cơ quan tiện máy văn phòng gọi lại sau.

Tối. Về đến nhà thấy bố mẹ đứng ngay ngoài ngõ. Ơ, sao bố mẹ lại ở đây? Bố ốm quá con ạ, mẹ đưa bố lên khám xem có chuyện gì. Định báo con rảnh không thì ra đón. Nhưng không thấy con nghe nên bố mẹ tự đi khám rồi. Cũng không sao lắm con ạ. Bố mẹ định về luôn nhưng có cân miến cầm lên cho con, chả gửi được ai nên thuê xe ôm về đây thì con lại chưa về. Bố mẹ đợi mãi, may mà con về đây rồi. Ăn uống gì chưa con?

...

Bố mẹ ở quê như cỏ cây
Sống hoang dã qua tháng ngày giông tố
Sống lạc quan, ít kêu buồn, kêu khổ
Con trên này bận tối ngày, suốt ngày kêu khổ, và...quên...

Bài trước: Chuyện ông Park

Saturday, May 16, 2015

Chuyện ông Park

shared from fb Tony Buổi Sáng.
-----
Chiều qua ngồi nhậu trong quán lẩu cua đồng Thị Nghè, thấy bàn bên là mấy cậu mặc đồ công sở và ngồi tâm sự, chắc mới đi làm về. Bản chất nghe lén của Tony bỗng dưng trỗi dậy, cũng tại mấy cậu nói to quá. Một cậu than thở dạo này công ty tao đủ chuyện hết. Khách hàng nợ dây dưa không trả, rồi nhiều sự cố nên cả công ty ai cũng mệt mỏi, tao cũng buồn. Thằng bên cạnh chửi nói mày ngu quá, mắc mớ gì căng thẳng, chuyện công ty là của công ty chứ có phải của mày đâu. Nó mà không trả lương đầy đủ thì mày mới lo.

Một cậu khác nói tao lớn tuổi nhất ở đây, tụi mày phải nghe. Việc thằng H buồn chuyện công ty như vậy là sai. Chuyện của họ để họ giải quyết, nhắm không ổn là nghỉ. Như ở ngân hàng của tao nè, dù có 10 việc ngày hôm đó, nhưng tao làm 5 việc thôi, để dành 5 việc kia bữa sau làm tiếp. Chứ làm hết rồi mấy ổng thấy làm nhanh quá lại giao việc nữa. Ông sếp trực tiếp tao mắt mũi như cú vọ, cứ nhìn nhìn coi ai rảnh là giao việc. Nên làm gì tao cũng kéo dài ra thiệt lâu. Làm cho lắm cũng mấy ông trong hội đồng quản trị ngân hàng giàu chứ tao vẫn vậy.

Cậu còn lại gật gù, khuyên thôi mày cứ nộp đơn chỗ khác đi. Gửi nhiều chỗ vào. Cái cậu H mới phân bua, nói tao là nhân viên chứng từ đâu có ra ngoài được. Cái 3 đứa kia chửi ngu tiếp, nói thì mày kiếm lý do gì đó trốn ra. Giả bộ nói mẹ bệnh phải đưa đi khám bác sĩ. Hay sáng đó mày nói nhức đầu tiêu chảy gì đó không lên văn phòng được. Thật thà cha dại, cứ nói đại lý do gì đó rồi ra ngoài tìm cơ hội tốt hơn. Nhắm không kiếm chác gì được ở đó thì chuồn. Cậu H có vẻ xiêu xiêu theo. Rồi cả bốn cậu đều cụng ly dzô dzô. Sống trên đời này, phải lo trước cho mình, mày không thấy người Trung Quốc dạy với nhau trong phim Tàu sao, "người không vì mình, trời tru đất diệt", đó là sự khôn ngoan, ai kệ ai chứ - cậu lớn tuổi nhất khuyên bảo cả nhóm.

Tony chợt nhớ lúc còn đi học, vào lúc nghỉ hè, Tony vô một xí nghiệp may mặc của Hàn Quốc ở Bình Dương xin thực tập không lấy lương để quen việc xuất nhập khẩu. Lúc đó nhà máy cũng bị lâm vào khó khăn tài chính, khủng hoảng tài chính 1997 thì phải, tới tháng thứ 3 thấy công ty vẫn không trả được lương. Ông giám đốc người Hàn tên Park có họp và năn nỉ mọi người thông cảm, ráng gánh gồng giùm vì hàng không xuất được, bên Hàn Quốc không cho vay tiền nữa vì thắt chặt tài chính theo đơn thuốc của IMF. Tony thấy xe hơi ổng cũng bán, vợ con thì về nước hết, hằng ngày ổng đi lên nhà máy bằng xe ôm hoặc xe buýt, Tony lúc đó chưa có xe máy nên đi làm bằng xe buýt, thỉnh thoảng ngồi cùng xe với ổng. Bình thường ổng cầm theo cái cà mèn (cặp lồng), vợ ổng nấu cơm kiểu Hàn mang theo, giờ vợ con về quê hết nên buổi trưa ổng ra trước ăn dĩa cơm bụi có mấy ngàn đồng như công nhân. Nhưng chỉ có vài nhân viên còn trẻ như Tony là thương ổng, mấy anh mấy chị lớn chửi quá trời. Nói mắc mớ gì thông cảm, tụi này cũng cần tiền để sống vậy. Ổng làm chủ công ty thì phải có tiền chứ, không có tiền thì đừng có qua đây xây nhà máy, đừng có làm ăn. Một buổi sáng nọ, Tony vô công ty và không thấy chị trưởng phòng XNK tên Đài đâu cả, Tony mới gọi điện về nhà hỏi thì chị Đài nói tao nghỉ việc rồi. Tao cầm cái máy fax và mấy giấy tờ quan trọng của công ty về nhà coi như siết nợ, mày nói với ông Park có trả lương tao thì tao mang lên trả.

Ổng thương nhân viên người Việt ghê lắm, nhất là chị Đài, người được ổng đào tạo từ lúc mới ngáo ngơ ra trường. Sáng đó ổng kêu Tony giúp ổng gửi cái công văn này cho một công ty Hồng Công. Tony đọc thấy hợp đồng bán thanh lý toàn bộ nhà máy. Ổng kêu chị Lan kế toán vô, bảo các bạn mai không cần phải đi làm nữa, tuần sau lên nhận lương, công ty sẽ không nợ ai một đồng nào, bù cho mỗi người 1 tháng lương để đi tìm việc mới. Ổng gục đầu xuống nói xin lỗi, nói làm chủ mà không lo được cho mọi người, rồi nói gì dài lắm, tiếng Anh giọng Hàn cứ xí xô xí xào. Cái thôi, Tony lật đật đi làm việc ổng giao.

Khổ là cái máy fax bị chị Đài lấy mất rồi nên không gửi qua Hồng Công được. Mới vô báo lại, ổng chưng hửng nói ủa máy fax sao cũng lấy. Ổng bảo thôi mày ra ra bưu điện gửi fax cũng được, ổng đưa Tony 200 ngàn. Hồi đó chưa có email, làm gì cũng đánh máy, in ra rồi gửi fax, một trang cả mấy đô, mắc lắm. Tony chạy ra cổng nói anh bảo vệ cho em mượn xe của anh chút, em ra bưu điện Sóng Thần rồi về ngay. Anh bảo vệ nói đi vậy tiền xăng ai chịu, tao đâu có ngu. Tony chạy lên phòng nhân sự hỏi mấy người mà không ai chịu cho mượn, nên lại vô phòng báo cáo ông Park. Ổng giật mình ngồi một lúc thì hiểu ra, lục lọi hết trong túi quần túi áo, đưa Tony thêm đâu khoảng một trăm ngàn, nói đi xe ôm đi cho nhanh. Tony xong việc đem hợp đồng và tiền thừa về trả lại cho ổng. Vô phòng giám đốc không thấy ổng đâu, mới chạy đi tìm. Thấy ổng đứng ngoài gốc cây phía sau xưởng hút thuốc, mắt đỏ hoe…

Hôm bữa Tony tình cờ gặp chị Lan, kế toán cũ. Chị Lan nói ông Park vẫn giữ liên lạc với chị đến bây giờ. Sau khủng hoảng ổng cũng có gầy dựng lại một cái nhà máy mới bên Campuchia. Chị mấy lần rủ qua Việt Nam chơi nhưng ổng nói thôi tao không quay lại nơi đó đâu, nhớ kỷ niệm xưa buồn lắm.

Chị Lan nói ông Park không nhớ tên em, nhưng nói nếu có gặp thì cho tao gửi lời hỏi thăm cậu sinh viên cao cao ốm ốm, hồi xưa hay đi gửi công văn giấy tờ. Chị nghĩ là ổng nói em đó.

Sau này ra đi làm, sóng gió thương trường, Tony mới hiểu. Mỗi lần nghĩ về ông, nước mắt cứ chảy.

Monday, May 11, 2015

Sir Nicholas Winton - Sức mạnh của tình thương

shared from fb Nam Nguyen.
-----
Một buổi talk-show chương trình That`s Life! trên truyền hình BBC nước Anh năm 1988, Nicholas Winton là một khán giả được mời, ông khi đó đã 79 tuổi và đã nhận những giải thưởng danh giá nhất của nước Anh vì công tác từ thiện đối với những người cao tuổi. Thật bất ngờ khi người dẫn chương trình tuyên bố rằng trong trường quay hôm nay có một người anh hùng thầm lặng, người mà 49 năm trước đã cứu mạng sống cho 669 đứa trẻ con nước Tiệp gốc Do Thái khỏi sự tàn sát của phát xít Đức-người đó là Nicholas Winton, và trong trường quay cũng có mặt rất nhiều những đứa trẻ thời đó, nay đã là những công dân Anh đứng tuổi, và họ chưa hề gặp lại-ân nhân và những đứa trẻ “cuả mình”. Hãy xem những giọt nước mắt hạnh phúc và ứng xử vô cùng cảm động của những con người đã xa nhau nửa thế kỷ.

Nicholas Winton là một cậu bé người Anh gốc Do thái và tuổi trẻ đã theo bố mẹ sống khá lâu ở nước Đức hồi đầu thế kỷ 20. Chàng thanh niên trẻ tuổi này làm môi giới chứng khoán ở London cho đến kỳ Noel năm 1938 ông được một người bạn rủ sang Praha tại Séc. Tại đây anh ta thấy rất rõ chủ nghĩa phát xít bài Do thái chẳng bao lâu nữa sẽ dẫn đến sự tàn sát đẫm máu những người gốc Do thái ở đây (đến giờ vẫn là câu hỏi chưa được giải đáp-vì sao một cậu thanh niên người Anh 29 tuổi lại biết trước và biết chắc chế độ Hitler chuẩn bị làm gì với dân Do thái-vào thời điểm này ngay cả người Đức cũng còn chưa thể tưởng tượng ra được!). Và thế là chàng trai Nicholas coi việc cứu người Do thái khỏi sự thảm sát tàn khốc ấy là nghĩa vụ của cá nhân mình. Hồi đó nước Anh có đạo luật nhân đạo cho phép tị nạn những đứa trẻ nước khác bị đàn áp, miễn là dưới 17 tuổi, cho nên Nicholas hiểu rằng không thể cứu được tất cả mọi người gốc Do thái thì phải cố cứu thoát ít nhất là những đứa trẻ. Anh cùng một người bạn chạy vạy lo mọi thủ tục, visa, tiền nong, phương tiện...để cứu chúng, và thế là những chuyến tàu hỏa chở trẻ em sang Anh bắt đầu xuất phát-chiến dịch Babylift (hay Kindertransport)-những đứa trẻ sang Anh lại được Nicholas và bà mẹ nuôi tại nhà, rồi khi đông quá phải thuê khách sạn cho chúng ở, rồi phải tìm những bố mẹ nuôi cho chúng!

Chuyến tàu cuối đã không chạy được do thế chiến 2 xảy ra. Winton quay về Anh để giúp tất cả 669 đứa trẻ đó được có nơi có chốn với một cuộc sống mới, tự nhủ bản thân rằng “Xong! Chuyện rất bình thường ấy mà! Bây giờ là lúc ra chiến trường để chiến đấu với chính bọn phát xít Hitler đó"-ông xin vào làm cho Hội Chữ thập đỏ của Anh trên chiến trường, rồi sau vào lính. Sau chiến tranh ông về Anh làm công việc thiện nguyện, không bao giờ nhắc lại chuyện cũ, còn lũ trẻ con kia và bố mẹ của chúng (đa số bố mẹ chúng đã mất trong lò hơi ngạt của trại tập trung Osvensim!) cứ nghĩ rằng chúng được cứu bởi Hội chữ thập đỏ quốc tế. Cho đến 1988 người vợ của Winton mới tình cờ mở một vali cũ kỹ, trong đó có danh sách đầy đủ những đứa trẻ đã được cứu và những ông bố, bà mẹ nuôi của chúng tại Anh-một “danh sách Schindler của nước Anh”-và nước Anh mới biết về người anh hùng của mình! Những đứa trẻ ngày nào nay đã thành ông bà hết rồi, tổng cộng các con cháu chắt của họ đã khoảng 15000 người, những người đáng ra không thể xuất hiện trên cõi đời nếu không có lòng tốt và sự quả cảm của Nicholas Winton!

Khỏi nói là ông trở thành anh hùng dân tộc của nước cộng hòa Séc và được nữ hoàng Anh phong chức Hiệp sỹ, hình ảnh ông với mấy đứa trẻ được làm thành tượng đài ở khá nhiều ga tàu hỏa của những nước liên quan...Năm 2009 để kỷ niệm ông tròn 100 tuổi người ta đã mời ông ra ga tàu London để đón một chuyến tàu “the Winton train”-chuyến tàu định mệnh vào đúng ngày này năm 1939 đã không đến được bởi vì chiến tranh sớm bùng nổ. Trên chuyến tàu đó là những “đứa trẻ” ngày nào và con, cháu của họ-“Nicky`s Family”...

Chúng ta là những người may mắn, vì vẫn còn đó người anh hùng “bất đắc dĩ” Nicholas Winton ở tuổi 106! Năm 2013 ông vẫn lái máy bay Cessna cùng với một phi công nữa, trẻ hơn ông 76 tuổi! Ông vẫn rất minh mẫn, vui tính và ưa hoạt động, và đang khởi động chương trình xây nhà dưỡng lão cho những "đứa trẻ" năm 1939 của ông, vì ông vẫn nói đùa rằng "lũ trẻ bây giờ đã trở nên già nua, và lại cần đến sự giúp đỡ của ông rồi!".

P.S.:
-trong số 669 trẻ em lúc đó người ta mới tìm lại được 261 người. Lý do là rất nhiều "em" sau chiến tranh quay lại Séc thì bố mẹ đã bị hành quyết, không nơi nương tựa và lại còn bị chế độ cầm quyền thân Stalin đàn áp khốc liệt vào năm 1948 (vì tội "trong thời gian chiến tranh lại ở nước tư bản"!?), nhiều trường hợp phải thay tên đổi họ, đa số tìm cách "vượt biên" lần thứ hai, rất nhiều người đến Nam Mỹ để tìm chốn dung thân, tránh xa châu Âu.

-7 chuyến tàu trót lọt trước khi chuyến cuối cùng với 250 em đã bị nhỡ vì chiến tranh. Ngoài lòng dũng cảm và tài tổ chức thì tài năng rất lớn của WInton ở chỗ ông thấy trước được hiểm họa Holocoust đối với người Do thái (nhiều bố mẹ trẻ em cũng không tin rằng họ đang bị nguy hiểm kề cận, nên ông còn phải lập ra một tổ chức "ma" để dễ bề thuyết phục họ cho con em đi sang Anh tỵ nạn!. Cũng vì thế ai cũng nghĩ là cả một tổ chức quốc tế hoạt động, chứ không thể tin rằng chỉ có một người đứng sau công việc vĩ đại này!).

-học sinh Séc, và sau này thêm cả các “trẻ em” của Winton đã đề cử nhiều lần tên ông cho giải Nobel hòa bình, hàng trăm ngàn chữ ký để ủng hộ ông, nhưng 3 lần ông đều không được! Chắc chưa phải là lần cuối cùng...

-ông cũng không được trao huân chương cao nhất của nhà nước Izrael dành cho những người nước ngoài đã cứu vớt dân Do thái trong hoạn nạn, chỉ bởi gốc gác ông cũng là người Do thái.

-rất nhiều phim tài liệu, sách báo, media đã nói về ông, ví dụ: https://www.youtube.com/watch?v=c0aoifNziKQ&feature=youtu.be

-Ông luôn vẫn bảo: “Nếu có việc gì bất khả thi, thì tức là vẫn có một cách nào đó để làm cho bằng được!”

Bài trước: Chuyện ở Sài Gòn

Saturday, April 25, 2015

Chuyện ở Sài Gòn

shared from fb Huệ Vân.
-----
Câu chuyện nho nhỏ, nghe lỏm được của một đồng nghiệp, muốn share với mọi người:

“Buổi sáng ảnh đưa con đi học, đến khúc ngã tư gần trường tiểu học, thấy có một cụ bà đã già yếu, lưng còng, tóc bạc (chắc đi bán trứng), tay cầm một rổ trứng chậm chạp đi nép vào lề đường. Một cậu học sinh sợ muộn giờ học nên vội vội vàng vàng đạp xe ẩu, chẳng may quẹt vào bà cụ. Rổ trứng rơi xuống đường, vỡ tan. Cậu học sinh mặt cắt không còn hạt máu vì sợ. Mọi người xung quanh ai nấy đều chắc mẩm, cụ già sẽ cho cậu bé kia một trận tam bành rồi la lối “bắt đền”. Nhưng không, cụ xua tay đuổi em học sinh: “Đi học đi không trễ giờ con. Nhanh lên!”

Cậu bé lí nhí nói câu xin lỗi, rồi đạp xe vào cổng trường. Cụ bà nhìn theo, luôn miệng kêu: “Đi đi, nhanh lên. Muộn học thầy cô la đó”. Đợi cậu đi khuất, cụ run run cúi xuống thu dọn đống trứng vỡ.

Chuyện vẫn chưa dừng đâu nhé. Bên kia đường có một cụ ông, cũng già lắm rồi. Cụ đang đứng uống nước đá trong cái ca nhựa. Nhìn thấy cảnh đó, cụ ông đổ hết cả nước cả đá trong cái ca đi, rồi chạy hớt hải đến chỗ cụ bà, hốt nhanh mấy cái lòng đỏ trứng vỡ vào trong ca. Đoạn, cụ dúi vào tay cụ bà một xấp tiền lẻ (mấy chục ngàn gì đó), vừa nói vừa cười hiền: “Tôi thích ăn trứng lắm, tôi mua luôn mấy quả này để trưa ăn với mỳ tôm. Bà thông cảm bán cho tôi nha”. Cụ bà ngỡ ngàng không biết nói gì, nở một nụ cười đáp lại.

Mọi người chứng kiến câu chuyện đi hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Bất ngờ xong lại thấy ấm áp, thấy vui vui, thấy buổi sáng hôm nay tự nhiên trong trẻo đáng yêu thế, thấy chẳng cần phải cằn nhằn, cau có, bực bội ai nữa…"

Chuyện ở Sài Gòn đó! Sài Gòn dễ thương ha!

Tuesday, February 17, 2015

Bức hình Pale Blue Dot và lời bình huyền thoại của Carl Sagan

shared from Truong Anh Ngoc.
-----

25 năm trước, tàu vũ trụ Voyager đã chụp được tấm ảnh này về Trái đất, khi nó đang bay ra khỏi Hệ Mặt trời. Nhìn từ khoảng cách 6 tỉ km, Trái đất chỉ như một chấm xanh nhạt dưới vệt nắng của mặt trời. Đấy là một trong những tấm ảnh quan trọng nhất về Trái đất trong lịch sử nghiên cứu vũ trụ.

Bức ảnh được chụp theo yêu cầu của nhà khoa học Carl Sagan, người đã thuyết phục NASA rằng, tấm ảnh này đáng giá, dù nhiều người cho là không có giá trị khoa học. Ông cho rằng, bức ảnh này cho thấy "vị trí của chúng ta trong vũ trụ" và sau đó, đã viết trong cuốn sách "Chấm xanh mờ" của mình như thế này:

"Từ khoảng cách xa xôi như thế, Trái đất dường như chẳng gợi nên chút hứng thú nào. Nhưng đối với chúng ta, đấy là sự khác biệt. Hãy nhìn cái chấm ấy. Đấy là nhà chúng ta, là chúng ta. Trên đó có tất cả những người bạn yêu, bạn biết, bạn đã từng nghe nói tới, những ai đã từng sống cuộc đời của mình. Đấy là tập hợp những niềm vui và nỗi đau của chúng ta, hàng nghìn những tôn giáo, ý thức hệ, học thuyết kinh tế, những người hùng và kẻ hèn nhát, những người sáng tạo và kẻ phá hoại nền văn minh, những ông vua và nông dân, những người trẻ đang yêu, những ông bố bà mẹ, những đứa trẻ tràn đầy hy vọng, những nhà sáng chế và thám hiểm, những người giảng giải về đạo đức, những chính trị gia tham nhũng, những siêu nhân, những nhà lãnh đạo tối cao, những vị thánh và kẻ tội đồ trong lịch sử của loài người chúng ta. Tất cả trong một cái chấm nhỏ lơ lửng giữa tia sáng của mặt trời".

"Trái đất chỉ là một điểm rất nhỏ trong một vũ trụ vô cùng rộng lớn. Hãy nghĩ đến những dòng sông máu đã chảy xuống bởi những vị tướng và các hoàng đế đã kiếm tìm vinh quang và chiến thắng để trở thành những kẻ chế ngự một phần nhỏ của cái chấm ấy. Hãy nghĩ đến những bạo tàn không dứt bởi những cư dân ở một góc nhỏ của chấm ấy với những cư dân khác của góc khác. Họ cứ tiếp tục hiểu nhầm nhau, hăng hái chém giết lẫn nhau và cứ reo rắc những thù hận mãi. Sự giả dối của chúng ta, việc ta tự huyễn hoặc hình ảnh của bản thân mình, nỗi thất vọng rằng trái đất của chúng ta có một vị trí thuận lợi trong vũ trụ, bị thách thức bởi điểm sáng nhạt ấy".

Ông kết luận: "Có lẽ chẳng điểu gì thể hiện sự điên rồ của con người bằng hình ảnh thế giới nhỏ bé của chúng ta. Hãy tỏ ra có trách nhiệm khi đối xử với nhau tử tế hơn và bảo vệ cũng cái chấm xanh nhạt ấy, ngôi nhà duy nhất chúng ta từng biết".

Thông điệp của hôm nay: YÊU THƯƠNG....

Bài trước: Thả mạn hạ thủ

Monday, January 26, 2015

Thả mạn hạ thủ

Xin hãy chậm xuống tay, shared via Alan Phan.
-----
Đại đa số các cộng sự viên đều rất phấn khởi vì khu làm việc này vừa đổi lại một viên quản đốc mới, nghe nói ông này rất có khả năng, đặc biệt được đưa đến đây để chỉnh đốn nghiệp vụ và nhân sự. Ấy thế mà, cứ một ngày rồi một ngày trôi qua,ông quản đốc mới này chẳng làm gì hết, mỗi ngày đều có những quà cáp được đưa vào văn phòng, ông vẫn "trốn" luôn trong đó, ít khi nào chịu ra ngoài, cái thành phần bất hảo ở khu này càng lộng hành tác oai tác quái dữ hơn.

"Ông ta đâu có phải là người có khả năng! Ông chỉ là một lão già tốt và nhu nhược, so với quản đốc trước còn dễ bị người ta ăn hiếp nhiều hơn"!

Bốn tháng trời trôi qua, các cộng sự viên đang trong tình trạng thất vọng đối với ông quản đốc hiền hòa mềm yếu này.

Một ngày kia, bỗng dưng ông ta "diễn oai" đối với cái thành phần bất hảo kia, dần dần đều bị ông bứng từng tên một, cho về vườn "đuổi gà", còn những người có khả năng đều được ông cất nhắc cho thăng tiến. Xuống tay vừa nhanh, vừa chính xác, đối với bốn tháng "bảo thủ" đã biểu hiện vừa qua, nay ông rõ ràng là một nhân vật cứng rắn và cương quyết, hoàn toàn khác xưa.

Trong tiệc liên hoan cuối năm, sau khi đã qua ba tuần rượu, ông quản đốc mới bèn thố lộ tâm tình:
"Tôi nghĩ là cái nhìn của các bạn đối với tôi trong những ngày vừa mới nhậm chức và sau khi tôi khai đao múa búa trừ hại, nhất định là có những thắc mắc phải không? Xin hãy nghe tôi kể lại một câu chuyện, các bạn sẽ hiểu ngay:
"Tôi có một người bạn, ông ta mua một căn nhà có cả một vườn cây hoa thảo, khi mới dọn vào, ông ta liền chỉnh đốn, tất cả những hoa thảo cây cối, đều được làm sạch hết, để trồng lại những bông hoa mới. Có một ngày kia, người chủ nhà cũ đến thăm, mới vừa bước vào cổng, ông giựt mình hỏi rằng:
"Những cây hoa quý Mẫu Đơn giờ đâu mất hết rồi"?

Bạn tôi bấy giờ mới hiểu ra là chính mình đã triệt hạ hết những cây Mẫu Đơn quý mà mình tưởng chúng là những hoa rừng cỏ dại. Sau này, ông ta lại mua thêm một căn nhà nữa, tuy là vườn cây hoa cỏ tạp nhạp, ông vẫn "án binh bất động". Quả nhiên trong mùa Đông cứ ngỡ là những cây rừng cỏ dại thì mùa Xuân lại nở hoa dầy đặc xinh tươi, trong những ngày Xuân ngỡ là cỏ dại thì mùa Hạ lại hiện ra những tấm thảm gấm hoa tươi mát và trong nửa năm chẳng động tịnh gì đến những loài cây nho nhỏ thì những ngày Thu đã đỏ hồng những chiếc lá dễ thương. Mãi cho đến cuối Thu, ông mới thực sự thấy được những loài cây cỏ vô dụng và bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ, đồng thời giữ lại những loài hoa thảo mộc thật sự trân quý. Nói đến đây, ông quản đốc bèn nâng ly:
"Xin cho tôi kính tửu các vị ở đây vì các vị cũng như là những hoa mộc ở trong "vườn hoa" công ty này, các bạn đã là những cây trân quý trong đó, những cây trân quý này không thể nào trong năm mà có thể đơm bông kết trái hết được, cần phải trải qua một thời gian dài mới có thể nhận ra được."

Bài trước: Ngộ nhận

Ngộ nhận

shared via Alan Phan.
-----
Năm đó tại Alaska, Mỹ, có đôi trai gái kết hôn với nhau. Kết quả của cuộc hôn nhân đó là vấn đề sinh dưỡng, người đàn bà vì bị khó sanh mà phải từ biệt cõi đời, để lại một đứa bé thơ cho người chồng. Anh chồng vừa rất bận rộn sinh kế, lại vừa rất bận rộn việc gia đình. Vì không có người giúp trông coi đứa con thơ, anh huấn luyện được một con chó, con chó này rất thông minh, lại rất ngoan ngoãn nghe lời, nó biết trông coi em bé, nó tha bình sữa để cho bé bú, nuôi dưỡng bé. Có một ngày kia, người chủ có việc phải rời nhà, anh dặn dò con chó trông coi nuôi nấng cho bé con. Anh đi tới một thôn làng khác, vì gặp phải tuyết lớn rơi, không thể về nhà được trong cùng ngày đó. Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà, con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình.

Người chủ mở cửa phòng ra xem thì thấy đâu đâu cũng đều là máu, ngẩng đầu nhìn lên trên giường cũng là máu, chẳng thấy đứa con đâu cả, mà thấy trên thân mình con chó và miệng của nó cũng dính đầy máu me, người chủ phát hiện cái tình cảnh này, ngỡ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú, và nó đã ăn thịt con mình. Trong cơn giận dữ, anh xách con dao to lớn và chặt đầu con chó đi, anh đã giết chết con chó thật sự rồi.

Sau đó, bỗng nhiên anh nghe có tiếng con nhỏ của mình, lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra, thế là anh bồng đứa bé lên, tuy là trên mình em cũng có dính máu, nhưng em không có bị thương tích gì. Anh rất lấy làm lạ, chẳng biết việc gì đã xảy ra, anh nhìn kỹ lại con chó, thấy đùi của nó đã bị mất một mảng thịt, còn kế bên là một con chó sói, miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó.

À, thì ra con chó nhà đã cứu tiểu chủ nhân, lại bị chủ nó giết nó một cách tàn nhẫn dã man, oan uổng, đây đã là một sự ngộ nhận (hiểu lầm) hết sức là đau lòng của con người.

-> Việc hiểu lầm, con người ta thường vì không hiểu nhau, không có lý trí, không chịu nhẫn nại, khiếm khuyết về suy nghĩ, không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện, để phản tỉnh chính mình,lại vì não trạng bị quá xung động trong tình huống vô ý thức mà phát sinh. Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương. Vì vậy, đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm đưa đến việc không thể hóa giải được. Con người phát sinh sự ngộ nhận đối với loài vật mà đã có cái hậu quả ghê gớm, nghiêm trọng như vậy; nếu đây là sự ngộ nhận giữa con người và con người, chắc chắn là khó mà tưởng tượng nổi hậu quả, có khi trở ngược hại chính mình.

Bài trước: Bẫy khỉ

Monday, December 29, 2014

Bẫy khỉ

shared via Hằng Như.
-----
Photo courtesy Sam Sherratt.

Có một loại bẫy khỉ mà người châu Á thường sử dụng từ lâu lắm. Chiếc bẫy được làm như thế này:

Người ta lấy một trái dừa, dùng dây cột cố định trái dừa vào một thân cây gần đó hay đóng cọc cố định trái dừa xuống đất ngay vị trí nó được đặt. Thế rồi người ta khoét một lỗ nhỏ, rồi đặt một ít thức ăn ngọt và có mùi thơm vào trong ruột trái dừa. Cái lỗ khoét ấy đủ để thò một bàn tay khỉ vào trong, nếu duỗi thẳng, nhưng không đủ lớn để lọt bàn tay khi nắm lại. Khi khỉ nghe mùi thơm từ trái dừa, nó mon men đến gần, rồi khỉ thò tay vào, lấy thức ăn. Thế nhưng khi nắm được đồ ăn trong tay, khỉ mắc kẹt tay trong trái dừa và không thể nào lấy ra được.

Khi người thợ săn đến, khỉ trở nên hoảng loạn, vùng vẫy càng nhiều hơn và càng không thể nào rút tay có nắm thức ăn ra. Thế là khỉ bị bắt. Không gì có thể giữ khỉ lại, ngoại trừ cái nắm đồ ăn trong tay kia. Một điều duy nhất khỉ cần làm để có thể thoát thân là mở tay ra, không nắm giữ đồ ăn trong trái dừa ấy nữa. Thế nhưng không mấy con khỉ biết bung tay ra để thoát chết...

Từ cuốn "Transforming the Mind, Healing the World" của Joseph Goldstein.

Đọc thêm bài gốc của tác giả Hằng Như ở đây.

Bài trước: Lời cha dạy con