Journey in Life: china
Showing posts with label china. Show all posts
Showing posts with label china. Show all posts

Saturday, September 14, 2019

Vì sao người dân Hong Kong biểu tình?

giá nhà quá đắt, một người dân trung bình làm quần quật cả năm chỉ mua được 1,11 m2 (chỉ bằng 1/8 new york hoặc tokyo),

bất bình đẳng, không có cơ hội nghề nghiệp; việc lương cao thuộc về chuyên gia nước ngoài, dân trung quốc đại lục...

nền kinh tế trong tay 3-4 gia tộc ông trùm bất động sản, cảng biển..., những người nhận được các hợp đồng béo bở từ bắc kinh (đổi lấy sự thần phục của họ)
...By preserving Hong Kong’s economic system in aspic (không thay đổi trong một thời gian dài), China has helped to generate extreme inequality (cực kỳ bất bình đẳng), due largely to the extraordinary expense of housing (chi phí nhà ở). A coterie (nhóm, phái) of tycoons (ông trùm) with a lock on the property market continue to enrich themselves at the expense of others. Many young protesters say they have lost hope (mất hy vọng) of a prosperous future (tương lai tươi sáng). Being able to afford a decent home appears inconceivable (không thể hiểu được, không thể nhận thức được; không thể tưởng tượng được; kỳ lạ, phi thường). The latest “nano” flats are not much bigger than a large car.

Thanks to light regulation, independent courts and a torrent of money from China, Hong Kong has long been a global financial centre. But many of the resulting jobs are filled by outsiders on high salaries, who help push up property prices. Mainlanders seeking boltholes do too. And then there is the contorted market for housing. The government artificially limits the supply of land for development, auctioning off just a little bit each year. Most of it is bought by wealthy developers, who by now are sitting on land banks of their own. They have little incentive to flood the market with new homes, let alone build lots of affordable housing. The average Hong Kong salary is less than HK$17,000 ($2,170) a month, hardly more than the average rent. The median annual salary buys just 12 square feet, an eighth as much as in New York or Tokyo.

The patriarchs of the main business families—for instance, Peter Woo of Wheelock, Lee Shau-kee of Henderson Land and the Kwok brothers of Sun Hung Kai—were already at the top when Britain ruled Hong Kong. In addition to property, such families dominate industries with limited competition such as ports, utilities and supermarkets. Before the handover, China assiduously (siêng năng, cần mẫn) cultivated (nuôi dưỡng (tình cảm... đối với ai); trau dồi, tu dưỡng (trí tuệ...)) the oligarchs (đầu sỏ) with a view to securing their loyalty—not least by offering them juicy land deals on the mainland. They duly fell into line (làm theo ai/cái gì).

Saturday, September 7, 2019

Cái tên Giordano đến từ đâu?

khi tỷ phú Jimmy Lai đến newyork thử mẫu vải, có mua chiếc pizza, và trên khăn giấy in từ Giordano các bạn nhé, lấy tên này để nghe có vẻ là hãng thời trang Ý :)

năm 1960, khi mới 12 tuổi, jimmy lai chạy trốn nạn đói ở tq, trốn dưới đáy khoang một tàu cá sang hongkong, nghèo kiết xác, phải làm chân chạy việc ở nhà máy dệt may
Within two decades, Lai had learned English, worked his way up the factory floor to the position of salesman and decided to start his own retail line. On one trip to New York during fabric sampling season, he bought a pizza. Written on the napkin was the name Giordano.

That became the name of his wildly successful, casual men's clothing chain, which made Lai his first fortune.

"I was stupid enough to think that if I called it Giordano, people would think that it's an Italian brand name," he says. It worked. By 1992, the group had 191 outlets, made 9 million garments annually and had a turnover of 1.6 billion Hong Kong dollars ($211 million).

...He applied the mass-market ethos of Giordano to his newspaper: It was low cost, populist and sensational. Modeled visually on USA Today, it "shook the media landscape in Hong Kong in a revolutionary way," says Clement So, the Chinese University of Hong Kong associate dean. The paper didn't care for balanced reporting: This was advocacy journalism, with a strong dose of saucy celebrity gossip.

Friday, August 30, 2019

Top 20 thành phố bị theo dõi nhiều nhất trên thế giới

9/20 là thuộc tq,

Based on the number of cameras per 1,000 people, these cities are the top 20 most surveilled in the world:
  1. Chongqing, China – 2,579,890 cameras for 15,354,067 people = 168.03 cameras per 1,000 people
  2. Shenzhen, China – 1,929,600 cameras for 12,128,721 people = 159.09 cameras per 1,000 people
  3. Shanghai, China – 2,985,984 cameras for 26,317,104 people = 113.46 cameras per 1,000 people
  4. Tianjin, China – 1,244,160 cameras for 13,396,402 people = 92.87 cameras per 1,000 people
  5. Ji’nan, China – 540,463 cameras for 7,321,200 people = 73.82 cameras per 1,000 people
  6. London, England (UK) – 627,707 cameras for 9,176,530 people = 68.40 cameras per 1,000 people
  7. Wuhan, China – 500,000 cameras for 8,266,273 people = 60.49 cameras per 1,000 people
  8. Guangzhou, China – 684,000 cameras for 12,967,862 people = 52.75 cameras per 1,000 people
  9. Beijing, China – 800,000 cameras for 20,035,455 people = 39.93 cameras per 1,000 people
  10. Atlanta, Georgia (US) – 7,800 cameras for 501,178 people = 15.56 cameras per 1,000 people
  11. Singapore – 86,000 cameras for 5,638,676 people = 15.25 cameras per 1,000 people
  12. Abu Dhabi, UAE – 20,000 cameras for 1,452,057 people = 13.77 cameras per 1,000 people
  13. Chicago, Illinois (US) – 35,000 cameras for 2,679,044 people = 13.06 cameras per 1,000 people
  14. Urumqi, China – 43,394 cameras for 3,500,000 people = 12.40 cameras per 1,000 people
  15. Sydney, Australia – 60,000 cameras for 4,859,432 people = 12.35 cameras per 1,000 people
  16. Baghdad, Iraq – 120,000 cameras for 9,760,000 people = 12.30 cameras per 1,000 people
  17. Dubai, UAE – 35,000 cameras for 2,883,079 people = 12.14 cameras per 1,000 people
  18. Moscow, Russia – 146,000 cameras for 12,476,171 people = 11.70 cameras per 1,000 people
  19. Berlin, Germany – 39,765 cameras for 3,556,792 people = 11.18 cameras per 1,000 people
  20. New Delhi, India – 179,000 cameras for 18,600,000 people = 9.62 cameras per 1,000 people
Bài trước: Gian lận khi chạy

Monday, August 26, 2019

Gian lận khi chạy

tại boston marathon, tq cấm vĩnh viễn 3 vđv luôn

...One participant gave his bib to someone else while the other two used forged (giả mạo) certificates to gain entry.

The Chinese Athletic Association (CAA) has vowed to root out (nhổ bật rễ, trừ tận gốc, làm tiệt nọc) cheats (gian lận) to avoid giving the country a bad name (tiếng xấu).

The sport is rapidly growing in China, with 1,500 running events last year compared to just 22 in 2011. More than 500 Chinese runners took part in the marathon in Boston.

With the increase in popularity there have been numerous cases of cheating, such as people taking shortcuts and one woman jumping on a bike to complete a portion of a race in China.

Monday, August 19, 2019

Nga ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc

tq là thị trường quan trọng đối với nguyên liệu thô của nga -> nga phụ thuộc tài chính tq,

tq cung cấp các thành phần quan trọng cho các hệ thống vũ khí tiên tiến của nga, các thiết bị an ninh và thiết bị mạng mà putin cần để kiểm soát người dân...

-> vậy mỹ làm gì, kiên nhẫn thôi, đợi đến sau 2024 với tổng thống mới của nga :)
the real news is how rapidly Russia is becoming dependent on its giant neighbour. China is a vital market (thị trường quan trọng) for Russian raw materials (nguyên liệu thô): Rosneft, Russia’s national oil company (công ty dầu quốc gia), depends on Chinese financing and is increasingly diverting (chuyển hướng) its oil to China. As Russia seeks to evade (lẩn tránh) the hegemony (bá quyền; quyền lãnh đạo, sự chi phối) of the dollar, the yuan is becoming a bigger part of its foreign-currency reserves (the share of dollars fell by half to 23% during 2018, while the yuan’s share grew from 3% to 14%). China supplies vital components for Russia’s advanced weapons systems. And China is the source of the networking and security gear that Mr Putin needs to control his people. Last month Russia struck a deal with Huawei, a Chinese telecoms firm distrusted by America, to develop 5g equipment—thus rooting Russia firmly in China’s half of the splinternet.

This suits China just fine. It wants a lasting friendship with Russia, if only to secure its northern border, the scene of clashes in 1969, and a source of worry in the 1990s when Russia looked as if it might drift into the West’s orbit (quỹ đạo phương tây). Russia also serves as an enthusiastic vanguard (người đi tiên phong) in China’s campaign to puncture (đâm thủng) Western ideas of universal human rights (nhân quyền phổ quát) and democracy (dân chủ), which both countries see as an incitement (kích động) to “colour revolutions” (cách mạng màu).

Monday, August 12, 2019

Vì sao Trung Quốc thích họp hành vô bổ?

trên những chiếc ghế xa hoa,

Wendy Cutler - người đóng vai trò chính đàm phán với TQ khi họ muốn gia nhập WTO, nhớ lại những cuộc họp lúc 10h đêm, qua bao họp xã giao mà ở đó nhân viên ngồi "bị khóa" ở ghế bên dưới, sẽ rất thẹn thùng nếu đứng lên nói/nhắc sếp về các tactic đàm phán v.v...

thị trường ghế gỗ họp hành tăng đều trong suốt 20 năm qua, công ty đồ gỗ nội thất lớn cung cấp những chiếc ghế này, được thành lập năm 1956, không hề ngạc nhiên, thuộc thành ủy Bắc Kinh :)

...It says something sobering about present-day China that sales of the armchairs used in horseshoe-shaped meeting rooms have risen steadily over the past 20 years. Surprisingly often, the armchairs used for such meetings are made by a single company, Tiantan (or Temple of Heaven) Furniture, founded in 1956 and owned by Beijing's city government. Business is good, says the firm.

The company traces the chairs' history back to imperial audiences granted during the Song Dynasty, almost a thousand years ago, when floor-mats and stools gave way to chairs. Running at up to $800 each, Tiantan's bestseller is known within the company as the "Jiang-style Armchair", because it was commissioned in the early 2000s by aides to the party leader and president of the day, Jiang Zemin. Patriotism (yêu nước) has helped expand the market for all sorts of traditional Chinese furniture, says Wang Shengli, a manager at Tiantan. In contrast: "In the 1980s, Western styles were more popular." Beyond that, there is the specific appeal of owning chairs fit for a vice-minister (thứ trưởng) or provincial party secretary (bí thư tỉnh ủy). Tiantan sells a lot to the government, but also to private businesses, hotels and wealthy individuals moved to imitate the look of Communist officials, in what Mr Wang calls a "follow-the-leaders" effect.

Monday, July 22, 2019

Quan điểm chống Trung Quốc áp đảo trong mọi tầng lớp chính trị Mỹ

Đạo luật Hiện đại hóa Đánh giá Rủi ro Đầu tư Nước ngoài giám sát mua bất động sản gần các địa điểm nhạy cảm,

các máy bay chiến đấu hiện đại có thể phải dựa vào tới 10 triệu dòng mã phần mềm, vì vậy việc các công ty công nghệ sử dụng các mã không rõ nguồn gốc, như một số công ty đang làm, là rất nguy hiểm,

Lầu Năm Góc đã quyết định chất bán dẫn là ‘ngọn đồi’ nơi họ sẵn sàng chiến đấu đến chết. Chất bán dẫn là ngành công nghiệp quan trọng nhất mà Mỹ phải dẫn đầu, và là ngành mà dựa vào đó mọi thứ khác được sản xuất.
...Chinese investments face ever-tighter scrutiny (khảo sát kỹ lưỡng, xem xét kỹ lưỡng, nghiên cứu cẩn thận) by the Committee on Foreign Investment in the United States (CFIUS). The Foreign Investment Risk Review Modernisation Act recently extended the remit of CFIUS to new areas, such as property purchases near sensitive sites. A pilot scheme mandates reviews of foreign stakes (cổ đôgn nước ngoài) in a wide array of “critical technologies”. Mr Rubio names telecommunications, quantum computing (điện toán lượng tử), artificial intelligence (trí tuệ nhân tạo) and any industry that collects large data sets as ones he wants closed to China... At the Department of Homeland Security, a new National Risk Management Centre watches for high-risk firms working on critical infrastructure.

A study commissioned by the Pentagon, “Deliver Uncompromised”, warns that insecure supply chains place America’s armed forces at “grave risk” from hacking and high-tech sabotage (phá hoại ngầm), for instance by the insertion of malware or components designed to fail in combat. The study, by Mitre, a research outfit, notes that modern fighter jets may rely on 10m lines of software code, so it matters if tech firms use code of unknown provenance, as some do.

Pentagon chiefs have created a new Office of Commercial and Economic Analysis whose mission includes scouring defence contracts for Chinese companies, down to third-tier suppliers (xem xét hợp đồng quốc phòng tới tận nhà thầu phụ cấp 3).

James Mulvenon, an expert on Chinese cyber-security, explains that “the Pentagon has decided that semiconductors is the hill that they are willing to die on. Semiconductors is the last industry in which the US is ahead, and it is the one on which everything else is built.” He already sees more high-value defence contracts going to semiconductor foundries in America.

Thương mại không còn là mỏ neo của quan hệ Mỹ – Trung

mỹ cũng như tq rồi, ko cấp visa cho một số học gia tq,

bạn có biết nhóm hacker apt10, ăn cắp công nghệ từ hàng không, vũ trụ, dược phẩm, dầu khí, hàng hải và các công nghệ khác,

Ủy ban về Đầu tư nước ngoài tại Hoa Kỳ (CFIUS) yêu cầu công ty internet Trung Quốc bán Grindr, một ứng dụng hẹn hò cho người đồng tính có 3,3 triệu người dùng hàng ngày -> bạn đừng cười nhé, có lý do cả,

cũng cấm mỹ dùng ngân sách mua các toa tàu điện ngầm được sản xuất tại Mỹ bởi một công ty nhà nước Trung Quốc, e ngại máy quay an ninh trên tàu được sử dụng cho mục đích gián điệp đấy...
Amid espionage (gián điệp) fears, visa rules for Chinese students of science and technology have tightened. fbi agents have quizzed scholars visiting from Chinese state-backed think-tanks about government links, and cancelled the visas of some.

few noticed a Department of Justice indictment in December 2018 accusing (buộc tội, lên án) China’s ministry of state security (bộ an ninh nội địa) of ties to a long-standing campaign by the apt10 hacking group, stealing secrets from firms in aviation, space, pharmaceuticals, oil and gas, maritime and other technologies. “They basically got the crown jewels of hundreds and hundreds of the world’s biggest companies,” he says. The pendulum (con lắc) risks swinging too far.

Some sniggered (cười khẩy, cười thầm) in March when the Committee on Foreign Investment in the United States (cfius), a government agency that screens foreign deals for security concerns (e ngại về an ninh), asked a Chinese internet firm to sell Grindr, a gay dating app with 3.3m daily users. Actually cfius may have a point... A gay app could be a blackmailer’s trove (công cụ dự trữ), and Chinese police routinely grab data from social media at home. It is harder to take seriously Senate attempts to ban Washington, dc, from using federal money to buy metro trains made in America by a Chinese state-owned company lest on-board security cameras are used for spying.

Việt Nam thúc đẩy nền kinh tế ban đêm như thế nào?

bắt chước tq, trợ cấp tối đa 5 triệu ndt (1,7 tỷ vnd) cho mỗi food courts để nâng cao hình ảnh...

Sanlitun, home to some of Beijing’s most exciting places to eat, drink and party, saw a noticeable rise in visitor flow at night during the holiday. The place was crowded, especially after 8pm, when people often had to wait outside restaurants to get a table.

According to statistics released by a food court in the Shunyi district of the Chinese capital on 5 May, the visitor headcount per day was 58,800 over the holiday, up 144.7 per cent from a year ago thanks to the opening of its night market. The single-day revenue of the food court also rose 34.2 per cent to ¥6.59m ($978,660).

In the 2019 government work report, Beijing proposed stimulating another round of consumption upgrading. To promote the night economy and encourage major business districts to extend their opening hours is one pivotal method. The government will also grant maximum subsidies of ¥5m to food courts to lift their image and improve their general planning.

Friday, July 19, 2019

Các ông chú Trung Quốc: khổ rồi

từ nay không còn được vén áo khoe bụng cho mát khi trời nắng nóng nữa, làm mất mỹ quan đô thị

In 2016, The New York Times published an article discussing a Chinese cultural phenomenon known as the “Beijing bikini”. The tag refers to the not uncommon practice of men rolling up their shirts and exposing their barenaked (gần như khỏa thân) midriffs (cơ hoành)—a simple cooling technique that’s been embraced in some of the nation’s balmier climes (vùng, miền, xứ). But while temperatures soar in parts of China, authorities in the eastern city of Jinan are cracking down on the “uncivilised behaviour” of cropped shirts and exposed bellies—claiming it’s “seriously affecting the image of the city,”

Jinan City issued a notice stating that anyone caught violating the new guidelines and rocking a Beijing bikini could face punishment, particularly in densely populated areas such as parks, public squares, buses, and business areas. Authorities specifically called out the city's older men, referred to as bang ye or “exposing grandfathers”, who they accused of tarnishing (làm lu mờ; làm ô uế, làm nhơ nhuốc (một thanh danh..)) the city's image as well “the perception and feeling of the public”.

Thursday, July 18, 2019

Hoa Vĩ và câu chuyện 5G ở Việt Nam

việt nam muốn xa lánh nhưng ko thể để lộ ra thế được (ko thể để tq có cớ gây hấn)

At first glance, this fast-developing nation might seem to be a natural customer for Huawei. Its economy is entwined (bện, tết, ôm, quấn) with China’s, and Beijing has embraced (ăn nằm với nhau) the country’s Communist Party leaders in Hanoi as ideological (ý thức hệ) brethren (anh em đồng đạo, đạo hữu).

Yet Vietnam’s leading mobile carriers appear to be keeping Huawei out of their 5G plans, even if the government’s fear of incensing Beijing most likely prevents them from saying so.

...“The whole world needs to be careful with China,” said Maj. Gen. (thiếu tướng) Le Van Cuong, the former director (nguyên viện trưởng) of the Institute of Strategic Studies (viện nghiên cứu chiến lược) at the Vietnamese Ministry of Public Security (bộ công an). “If a superpower (siêu cường) like America regards China as a cybersecurity threat (nguy cơ an ninh mạng), then of course Vietnam has to.”

...“They don’t want to give China a reason to be angry,” said Alexander L. Vuving, a Vietnam specialist at the Daniel K. Inouye Asia-Pacific Center for Security Studies in Honolulu. “Any indication that the Vietnamese government discriminates (phân biệt đối xử) against the Chinese would be used as an excuse for the Chinese government to put more pressure on Vietnam.”

Thursday, June 27, 2019

Ếch chết tại miệng

Lỡ lời nói ‘con lợn Trung Quốc’, ngân hàng Thụy Sỹ phải công khai xin lỗi và bị ‘đá văng’ khỏi thương vụ tỉ đô

What some see as anti-foreign sentiment (tinh thần bài ngoại) is probably (có lẽ là) a linguistic misunderstanding (hiểu nhầm ngôn ngữ)

African swine fever (dịch tả lợn châu phi) has devastated (tàn phá, hoành hành) China’s pigs. The country’s herd (bầy, đàn) has shrunk (giảm, teo) by 20%, or roughly 100m, over the past year. The epidemic (dịch bệnh) is now threatening to claim another victim: the standing in China of ubs, a Swiss bank.

Its troubles stem from a quip about the inflationary impact of the porcine (như lợn, giống lợn) pandemic (dịch lớn, bệnh xảy ra khắp nơi), which has pushed up consumer prices (làm tăng giá tiêu dùng). “Does this matter? It matters if you are a Chinese pig. It matters if you like eating pork in China,” Paul Donovan, global chief economist of ubs’s wealth-management arm, wrote in a note to clients. To some in China, the phrase “Chinese pig” looked insulting (lăng mạ, sỉ nhục), even racist (phân biệt chủng tộc).

Wednesday, June 12, 2019

Thua anh Ba Tàu hết

lỡ mua quà 'ngày tình yêu tq' nên mua 210 ha mặt nước biển cho người yêu

After not getting his girlfriend a gift on May 20 — one of China’s unofficial Valentine’s Days — a man decided to make amends by buying her 210 hectares of open ocean.

The man, surnamed Zhang, successfully bid 682,662 yuan ($99,000) for an expanse (vùng hoặc bề mặt rộng lớn (bầu trời, mặt biển, đất,...)) of ocean located off the coast of Shandong province in an online auction (đấu giá qua mạng) that concluded Tuesday morning,

Following the grand (cừ khôi, xuất chúng) gesture (động thái), the woman will have exclusive usage rights to 210 hectares of ocean near Cheniushan Island that formerly belonged to a fish farming company (công ty nuôi cá biển),

Though being able to “own” part of the sea may seem implausible (không có vẻ hợp lý, đáng ngờ), Beijing-based lawyer Zhang Xinnian told that Zhang’s bid for usage rights is indeed legitimate (hợp pháp, chính đáng).

“Property law states that territorial waters belong to the country and cannot be sold or bought. However, the country also protects usage rights that are acquired legally,”

Tuesday, June 4, 2019

Trung Quốc loay hoay giải mã ý đồ của Trump trong chiến tranh thương mại

bắt đầu có người đọc được vị trò chơi của Trump! Thị trường tiền tệ mới là điểm ngắm - dự là thế!

China’s US$3.1 trillion in foreign exchange reserves may not be sufficient (không đủ) to support a crisis (khủng hoảng) in the economy, analysts say

...Beijing’s increasing scrutiny (xem xét/kiểm soát kỹ lưỡng) of the usage of the US dollar by Chinese companies and individuals, in the absence of any immediate signs of a financial crisis, along with accelerating efforts to lure in foreign capital, have raised suspicions (nghi ngại) among analysts (nhà phân tích) that the world’s second-largest economy is worried about the risk of running short of the US dollar.

...policymakers (nhà lập chính sách) worry that by digging further into its savings, even just letting foreign reserves (dự trữ ngoại hối) fall below the psychologically important US$3 trillion level, could invite market speculation and set off a vicious cycle (vòng luẩn quẩn) of sharp capital outflows and currency depreciation (phá giá đồng tiền). Authorities have kept foreign reserves stable at around US$3.1 trillion since burning through almost US$1 trillion between mid-2014 and 2017 to defend the yuan.

Thursday, May 30, 2019

Không có chuyện "bẫy nợ"

nghiên cứu 38 đàm phán lại khoản vay ở 24 nước trong 10 năm qua cho thấy: hầu hết có lợi cho nước đi vay hơn là đối với tq, chỉ có duy nhất trường hợp sri lanka bán cảng hambantota năm 2017 mà thôi.

...An examination of 38 Chinese debt renegotiations (đàm phán lại) with 24 countries in the past decade by the Rhodium Group, a consultancy, concluded that China’s leverage remains limited, with many of the renegotiations resolved in favour of the borrower.

Debt write-offs (xóa một khoản trong sổ sách, giảm giá trị tài sản) were found in 14 cases, deferments (trì hoãn, để chậm lại; hoãn thi hành nghĩa vụ quân sự, hoãn quân dịch) in 11 cases, and refinancing and debt term changes accounting for most other cases.

US officials have warned that China is strategically using overseas financing to gain assets from developing countries. But the study found that outright (công khai, toạc móng heo) asset seizure (chiếm hữu, tịch thu, tịch biên) had occurred only in the case of Sri Lanka’s Hambantota port in 2017.

Sunday, May 26, 2019

Hãy yêu nước một cách tỉnh táo

shared from fb Anh Pham,
Dạo face thấy một số trí thức hay chém, nhưng thấy không ổn, có lẽ do thiên kiến quá nặng hay thiếu kiến thức lịch sử, kinh tế mà thành? Vài ý là:

1: Rào cản của Trung Quốc là thể chế, không có dân chủ, thành ra kinh tế không thể đuổi kịp Mỹ:

Có lẽ họ không biết là từ những ngày đầu xây dựng Đồng thuận Washington do Mỹ khởi xướng, Trung Quốc là một trong nhiều nước đã không “đồng thuận”. Thay vì theo đề xuất của Mỹ là đổi mới thể chế trước tiên, thì Trung Quốc ưu tiên thực thi đổi mới vi mô, nhờ vậy họ có nền kinh tế phát triển vượt bậc như hôm nay, dù vẫn còn những khiếm khuyết, và phải mất nhiều thời gian thêm nữa mới đạt được mức văn minh xã hội như phương tây. Cũng nên nhớ rằng, một trong những yêu cầu thay đổi của ông Trump “áp đặt” với Trung Quốc là phải có “Structural changes” trong các cuộc thương lượng. Structural changes là gì vui lòng google, bạn sẽ biết ngay thôi. Tất nhiên, với yêu cầu như vậy thì Trung Quốc không dễ gì thoả hiệp, nhất là khi đcs còn nắm quyền bính trong tay.

Theo kinh tế học thể chế mới (new institutional economics), những nhà nước độc tài chính trị nhưng thành công về kinh tế như Trung Quốc, Singapore, Chi Lê…đều là những điển cứu thú vị tốn giấy mực cho các kinh tế gia gạo cuội trên thế giới, cũng như sự thất bại kinh tế của những nhà nước dân chủ không phải là ít như chúng ta thấy.

2: Mỹ không có chiếm lãnh thổ hải ngoại, Trung Quốc thì có nên phải ghét Trung Quốc (Chiếm lãnh thổ, hải đảo của Việt Nam):

Cái này có thể tự google là ra, không cần dẫn chứng ở đây. Có khi lãnh thổ hải ngoại của Mỹ còn nhiều hơn là chủ nghĩa thực dân một thời. Lịch sử là quá trình phức tạp, thành ra nếu nhìn lịch sử qua lăng kính định kiến, không trực kiến thì sẽ không công tâm. Điều này càng nguy hiểm với các trí thức (hay tự xưng thế) nhiều quạt cuồng. Nếu nói đúng về lịch sử, thì nói Hợp chủng quốc Hoa kỳ được bắt đầu từ Diệt chủng quốc Hoa kỳ cũng chẳng sai, phải không?

3: Trung Quốc không tuân thủ luật quốc tế, là kẻ cắp, nên xứng đáng bị trừng trị:

Trong cạnh tranh chính trị toàn cầu các bên đều không chừa thủ đoạn. Chính trị là bỏ qua sự thật. Riêng về kinh tế, lịch sử kinh tế quốc tế chỉ ra rằng chính Columbus lên đường tìm Trung Quốc mà lạc sang Châu Mỹ. Trung Quốc từng là quốc gia giàu nhất thế giới với nhiều phát minh đi trước nhân loại. Và dĩ nhiên, Trung Quốc bị chính các quốc gia phương tây ăn cắp công nghệ thời ấy, nhưng rồi vượt mặt Trung Quốc sau này (thế kỷ mất mát). Cách mạng công nghiệp lần 1, 2…các nước Châu Âu ăn cắp lẫn nhau; Hà Lan là hình mẫu ăn cắp của Anh, đến lượt Anh lại là hình mẫu ăn cắp của Đức…Thế kỷ 19 Đức cử hàng trăm gián điệp công nghệ sang Anh để “học hỏi”. Sau này thì Nhật bắt chước phương tây, Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc bắt chước Nhật…Có mỗi Việt Nam là chưa biết bắt chước ai…nên mãi chẳng thèm phát triển.

Riêng Mỹ, sau Thế chiến II dung dưỡng không thiếu các nhà khoa học, kỹ sư thuộc khối Phát xít bại trận để tư lợi cho riêng mình, bất chấp luật pháp quốc tế. Còn tình báo công nghệ của Mỹ chắc chẳng thua kém ai, và họ tồn tại chắc cũng không chỉ để học hỏi đối phương.

Trong cuốn George Soros Nhìn về Toàn cầu hoá (trang 152) có ghi rõ: Mỹ phản đối bất kỳ thoả thuận nào xâm phạm đến lợi ích của mình. Danh sách này rất dài, bao gồm cả Toà án tội phạm quốc tế, Hiệp ước chống mìn sát thương, Nghị định thư Kyoto, nhiều Công ước của ILO cũng như nhiều Công ước chuyên ngành hơn như Công ước về luật biển, Công ước về đa dạng sinh học. Mỹ chỉ gắn chủ quyền và quyền lợi của mình với các tổ chức quốc tế trong lĩnh vực duy nhất là xúc tiến thương mại quốc tế. Trước sự kiện 11/9, chính quyền Bush thậm chí không muốn chấp nhận những tiêu chuẩn của OECD về giám sát các hoạt động tài chính (Mỹ giản qui tài chính nhiều nhất từ thời Reagan).

Đặt giả thiết, nếu Mỹ ký kết và tuân thủ các Công ước quốc tế, liệu thế giới có xấu đi không?

Sự thật là thế. Cái này không phải bênh TQ mà bài Mỹ, hay ngược lại.

Vậy thế giới sẽ nói gì với Trung Quốc? Hay theo qui luật muôn thủa: Mạnh được yếu thua.

Đảo Falklands của Argentina Anh chiếm đóng chắc ngàn năm chưa đòi được. Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam không thể lãng quên. Đòi được hay không còn do thế nước. Vì vậy, bản chất của quốc phòng không chỉ để xây dựng các lực lượng vũ trang bảo vệ Tổ quốc, mà còn nâng cao sức mạnh quốc gia, trong khi sử dụng các biện pháp ngoại giao một cách khéo léo để không bị "cuốn" vào các cuộc chiến tranh không cần thiết.

Nói theo cách khác, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ của các người lính, mà là trách nhiệm của những ai yêu nước một cách tỉnh táo.

Trung Quốc 5G - Mỹ vệ tinh

shared from CaoBao Do,

Chiến tranh thương mại Mỹ Trung đã được đẩy lên đỉnh điểm bằng cuộc chiến công nghệ, khi mà các hãng công nghệ Mỹ, Anh, Nhật Bản từ chối hợp tác với Huawei, hãng công nghệ Viễn thông số 1 Trung Quốc.

Huawei là niềm tự hào của Trung Quốc, đang chiếm ưu thế và dần vượt lên các hãng Âu, Mỹ trong lĩnh vực cung cấp mạng viễn thông và smart phone, đặc biệt công nghệ 5G. Huawei và Trung Quốc đang đặt rất nhiều kỳ vọng vươn lên thành cường quốc số 1 thế giới, bắt đầu bằng việc thống trị thế giới về công nghệ 5G, từ hệ thống mạng đến thiết bị đầu cuối.

Trên lĩnh vực viễn thông, các hãng công nghệ Mỹ đã bị tụt hậu từ công nghệ 4G, hiện chỉ còn Ericsson (Thuỵ Điển) có thể cạnh tranh được với Huawei. Rất nhiều người tin rằng với công nghệ 5G, không sớm thì muộn Huawei sẽ vượt lên Ericsson và thống trị thế giới.

Thế nhưng bằng sự kiện Elon Musk và SpaceX (Mỹ) phóng 60 vệ tinh phát sóng Internet lên không trung quĩ đạo thấp (400 km) vào 9h30 sáng ngày 25/05/2019 (giờ Hà Nội), kèm theo kế hoạch phóng 400 vệ tinh để bắt đầu cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu vào cuối năm 2020 thì chúng ta mới chợt bừng tỉnh. Hoá ra Trung Quốc và Huawei đã chậm chân.

Lợi thế 5G mà Huawei và Trung Quốc đang có sẽ trở lên lỗi thời, khi mà trong vòng 6 năm tới Elon Musk và SpaceX sẽ phóng 12.000 vệ tinh lên không trung, đủ để cung cấp dịch vụ Internet khắp hang cùng, ngõ hẻm trên toàn cầu, với tốc độ còn nhanh hơn 5G từ 10 đến 50 lần. Khi ấy người ta không cần hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn, hàng triệu các trạm thu phát sóng BTS, không cần hệ thống dây cáp Internet chạy dưới biển xuyên đại dương, chằng chịt trên mặt đất, dưới lòng sông như hiện tại. Khi ấy chúng ta có thể sử dụng Internet cả trên hải đảo, trên biển, trên không trung, thậm trí cả trên sao hoả nữa.

Hoá ra tất cả các đòn tấn công, cô lập Huawei của Trump chỉ là để Trung Quốc và các quốc gia khác chậm triển khai mạng 5G độ 3-5 năm thôi. Cuối năm 2020 khi Elon Musk và SpaceX cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu bằng 400-800 vệ tinh trên không trung, cán cân công nghệ viễn thông giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ quay 180 độ, Mỹ sẽ lại vượt lên Trung Quốc không phải 1 bậc mà những 5 bậc.

Thế giới có quá nhiều điều kỳ diệu, thế giới thay đổi quá nhanh. Huawei đã lập nên kỳ tích, Trung Quốc có Nhậm Chính Phi, nhưng nước Mỹ có Elon Musk. Nhậm Chính Phi mới nghĩ đến Internet và viễn thông mặt đất, còn Elon Musk nghĩ đến Internet và viễn thông vệ tinh trên không trung và trên sao hoả.

Saturday, May 25, 2019

Lịch sử tư tưởng kinh tế

thảo luận về thị trường tự do, giải điều tiết, tư nhân hóa... là không được nhé,

A Beijing think tank struggles (vất vả) to survive (tồn tại).

...For months, the organization had been harassed (quấy rầy) at its converted (đổi, biến đổi) western Beijing apartment by a rotating (luân phiên nhau) cast of angry visitors: a landlord (chủ nhà) claiming it was violating (vi phạm) the terms of its lease (điều khoản hợp đồng thuê nhà), tax collectors (nhân viên thuế vụ) demanding to inspect (kiểm tra, thanh tra) financial records (báo cáo tài chính), bureaucrats citing violations of unspecified (không xác định cụ thể, mơ hồ) municipal regulations (quy định thành phố).

Jiang was at his desk that afternoon when Unirule’s landlord arrived, accompanied by a property manager and a team of construction workers carrying power tools, a welding torch, and a reinforced metal door. Security doors aren’t uncommon in Chinese residential buildings, and at first Jiang wasn’t particularly alarmed. Then something astonishing happened: The workers began welding the door across the entrance to Unirule’s office, sealing Jiang and several colleagues inside. He protested and took photos, but the workers refused to stop. Not knowing what else to do, Jiang called the police. Soon, officers arrived and persuaded the building caretaker to let the Unirule staffers out. When they returned the next day to collect their belongings, the metal door was secured in place again. A few days after that, two security cameras were set up outside.

Một tòa cao ốc không có nền móng

Huawei: Đại diện điển hình của nền kinh tế và công nghệ Made in China. Một tòa cao ốc không có nền móng.

Mấy hôm nay, thế giới nói chung và giới công nghệ cao nói riêng, không thể không hướng sự tập trung của họ vào câu chuyện của Huawei khi liên tiếp bị Mỹ trừng phạt bằng những đòn đánh sinh tử. Mở đầu là Google, rồi đến ARM.

Tin dữ mới nhất của ngày hôm nay là SDA (Hiệp Hội Chuẩn An Toàn Kỹ Thuật Số - ngắn gọn là cái thẻ nhớ SD card) vừa chính thức gạt tên Huawei ra khỏi danh sách thành viên của họ. Nghĩa là Huawei không có quyền sử dụng đến cái thẻ nhớ SD card trong các sản phẩm của họ nữa.

Cùng lúc với tuyên bố của SDA, Liên Minh Wi-fi (Wi-fi Alliance) cũng "tạm thời" cấm Huawei sử dụng công nghệ của họ.

Sắp tới sẽ là những gì? Bluetooth, GPS và USB-IF chăng?

Đây hoàn toàn không phải là chuyện của mỗi một mình Huawei. Đây là chuyện sống còn của toàn bộ căn nhà "Công nghệ cao" và giấc mơ thống trị thời đại Vạn Vật Kết Nối (IoT) của Tàu cộng - một giấc mơ hão huyền! Một tòa cao ốc không có nền móng, luôn chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào nếu không có Mỹ chống lưng.

Người Mỹ khoan thai ra đòn, thoạt nhìn thì cứ tưởng Huawei là đấu thủ trực tiếp trên võ đài, nhưng thực ra thì đây là những đòn đánh chí mạng nhắm đến toàn bộ nền công nghệ của Trung cộng. Tất cả đều sẽ ngã gục, không phải tuần tự như những quân cờ Domino mà là đồng loạt, một lượt. Tất cả đều sẽ sụp đổ chỉ trong một đêm.


Thật vậy, từ một sợi dây điện dùng để sạc pin đến cái điện thoại thông minh, từ một tấm kính của màn hình điện thoại cho đến các loại camera hành trình và camera quan sát, loa và headphone không dây ... Tất cả mọi thứ đều là công sức và công nghệ của người Mỹ và các đồng minh của họ. Trung cộng, mặc dù được ca tụng như là một cường quốc công nghệ của tương lai, cho đến giờ phút này, vẫn chưa có bất kỳ một đóng góp nào cho nền văn minh kỹ thuật số mà nhân loại đang thụ hưởng và tùy thuộc.

Có hàng ngàn thứ linh kiện trong những sản phẩm kỹ thuật số hiện nay, nhưng tựu chung lại, người ta có thể liệt kê được ngay những thứ quan trọng nhất của bất kỳ sản phẩm công nghệ nào mà bạn chỉ cần vươn tay ra là chạm ngay vào chúng trong đời sống hiện tại.

* Cổng nạp năng lượng cho pin: Bản quyền hiện nằm trong tay USB-IF và Qualcomn. Không một sản phẩm kỹ thuật cao nào đang có trên thị trường có thể hoạt động được mà không thông qua sự cho phép và chứng nhận của tổ chức này. Cổng nạp năng lượng cho các sản phẩm điện tử hiện nay đều sử dụng hoặc là MicroUSB hoặc USB-C. Các chuẩn này đều là của tổ chức USB-IF. Không có cái cổng này, ví như một con người không có cái miệng để đưa thức ăn vào cơ thể.

* Truyền thông tin và kết nối với các sản phẩm có liên quan khác với nhau: Bluetooth và Wi-fi. Không có Wi-fi thì không thể kết nối với internet. Không có Bluetooth thì không có âm thanh và nhiều ứng dụng khác. Chuẩn truyền âm thanh qua ngõ 3.5mm đã bắt đầu bị khai tử từ vài năm nay dù nó là một trong những tiêu chuẩn có tuổi đời lớn nhất vẫn đang được sử dụng, nhưng kể từ khi Bluetooth 4.0 ra đời đến nay, sứ mệnh truyền âm thanh trung thực của ngõ kết nối âm thanh 3.5mm đã coi như chấm dứt. Bluetooth 5.0 hiện đã có khả năng truyền tải bất kỳ loại mã âm thanh nào - và trung thực y như cổng truyền trực tiếp 3.5mm. Không có công nghệ truyền thông tin bằng sóng radio này, giống như một con người không biết nói và không thể nghe hay giao tiếp với mọi người chung quanh.

* GPS: Hệ thống định vị toàn cầu. Công nghệ này là cái xương sống của bất kỳ sự chuyển dịch nào ở thời đại hiện nay. Từ các chuyến bay trên không cho đến những con tàu vận chuyển hàng hóa dưới nước. Từ các công ty vận chuyển công cộng (Uber, Grab vv...) cho đến từng cá nhân riêng lẻ đang sử dụng Google Map hay bất kỳ loại bản đồ trực tuyến nào đi nữa, không có hệ thống GPS thì mọi thứ sẽ ngừng hoạt động ngay lập tức. Toàn bộ 33 vệ tinh đang bay trên quỹ đạo hiện tại đều là của Mỹ dưới sự điều hành và sở hữu của Không Quân Mỹ. Trung cộng tuy cũng sắp hoàn tất hệ thống BeiDou của riêng họ nhưng việc họ sẽ mở rộng và áp dụng hệ thống vệ tinh này vào dân sự là việc khó mà xảy ra. Không có công nghệ này, cũng giống như một người không có mắt, không biết mình đi đâu.

* Thẻ nhớ An Toàn Kỹ Thuật Số (Secure Digital Memory Card) và các tiêu chuẩn đi kèm trong công nghệ của nó: các cấu trúc hệ thống tập tin, chuẩn truyền văn bản và tập tin qua sóng Wi-fi hay Bluetooth vv ... Hiện đang nằm trong tay của Hiệp Hội An Toàn Kỹ Thuật Số, tức SDA, do 3 công ty lớn lập ra là Sandisk, Toshiba và Panasonic. Trung cộng không có vai trò cũng như bất kỳ đóng góp quan trọng nào trong tổ chức này. Một tiếng nói yếu ớt lại càng không. Không có công nghệ này, người ta sẽ không khác một bệnh nhân bị bệnh Alzheimer.

Và nếu như chúng ta đào sâu hơn nữa thì sẽ thấy thêm nhiều tử huyệt chết người của cái gọi là nền công nghệ kỹ thuật cao của Trung cộng. Lấy công nghệ bán dẫn và tuyên bố hùng hồn của Huawei từ mấy ngày nay làm thí dụ. Giả dụ như Huawei và toàn bộ chất xám của gần 1 tỉ rưỡi dân số Trung Hoa có thể cho ra đời một cấu trúc mới để thay thế cho cấu trúc ARM mà sản xuất con chip Kirin, thì họ sẽ làm cách nào để chế tạo ra những dàn máy chuyên dụng để sản xuất những con chip ấy nếu không có Applied Materials hoặc LAM Research hay Tokyo Electron cung cấp những dàn máy móc dùng trong sản xuất Wafer? Chưa kể đến việc làm thế nào để có được những loại hóa chất chuyên dụng của hãng 3M hoặc DOW Chemical, vốn là thứ không thể thiếu được đối với kỹ thuật CVD (Chemical Vapor Deposition) dùng trong công nghệ bán dẫn???

Có hàng trăm thứ công nghệ phức tạp đan mắc vào nhau để có thể cho ra đời một con chip và tất cả đều có bản quyền do người Mỹ và các đồng minh của họ nắm giữ. Nói một cách ngắn gọn là, cho dù Trung cộng có thể "thuyết phục" hoặc đi đêm hay thậm chí là ăn cắp được công nghệ từ các đồng minh của Mỹ để tạo ra những dàn máy móc dùng chế tạo những con chip, thì họ cũng không thể có được những thứ vật liệu cần thiết để làm điều đó. Ít nhất là trong vòng 1/2 thế kỷ sắp tới.

Muốn làm được điều đó, Trung cộng cần một cỗ máy xoay ngược thời gian, trở về với hơn 1 thể kỷ trước và đầu tư nghiêm túc khoảng vài triệu tỉ đô cùng với khoảng 100 năm miệt mài trong phòng thí nghiệm để có thể tự mình độc lập và gây dựng lên một nền văn minh cũng như kỹ thuật riêng biệt - giống như cách mà họ đã và đang cố gắng để tạo riêng một không gian ảo cho riêng họ với những Alibaba và Baidu vv ...

Trở lại với tinh thần của bài viết này cùng với câu hỏi được đặt ra: Sau Google, ARM, SDA và Wi-fi Alliance .. chuyện gì sẽ xảy ra nếu như sắp tới là Bluetooth, USB-IF, và, có Chúa mới biết là còn những công ty nào nữa sẽ tham gia vào cuộc chiến ... Toàn bộ nền công nghiệp ăn theo của con cọp giấy Trung Hoa sẽ ra sao?

Không có sự chấp thuận của SDA hoặc USB-IF thì sẽ không có FiiO hay Anker hoặc hàng ngàn công ty lớn nhỏ khác của Tàu đang sản xuất các sản phẩm từ tai nghe không dây cho đến camera hành trình, camera quan sát hay thậm chí là một sợi dây sạc pin đơn giản. Không có sự chấp thuận của Wi-fi Alliance hay thậm chí là Không Quân Mỹ với quyền sở hữu hệ thống các vệ tinh GPS toàn cầu thì sẽ không có những chiếc xe điện không người lái hay Didi Chuxing (một thứ Uber hay Grab của Tàu). Không có GSM Association thì sẽ không có sự hiện hữu của những hệ thống trả tiền bằng điện thoại sử dụng công nghệ NFC hiện đang phát triển rộng bên trong bức màn tre như AliPay hay WeChat ... Liệt kê cả ngày cũng chưa hết...

Không chỉ có mỗi mình Huawei là mục tiêu của cuộc thương chiến này. Huawei chỉ là "đại diện", một thứ Proxy không hơn không kém.

Không có Mỹ thi sẽ không có một Trung Hoa kỹ thuật số. Đơn giản là như thế.

Monday, May 20, 2019

Google dứt áo Huawei

theo hiệu triệu của tt trump thôi, cấm hoa vỹ update android

Alphabet Inc's Google has suspended business with Huawei that requires the transfer of hardware and software products except those covered by open source licenses, a source close to the matter told Reuters on Sunday, in a blow to the Chinese technology company that the US government has sought to blacklist (danh sách đen) around the world.

Huawei Technologies Co Ltd will immediately (ngay lập tức) lose access  (mất quyền truy cập) to updates to the Android operating system (hệ thống điều hành), and the next version (phiên bản tiếp theo) of its smartphones outside of China will also lose access to popular applications and services including the Google Play Store and Gmail app.

Bài trước: Đã đến lúc