Journey in Life: picture
Showing posts with label picture. Show all posts
Showing posts with label picture. Show all posts

Thursday, April 9, 2020

Tiệm bánh quế

Het wafelhuis - 4116 - Rijksmuseum Twenthe, Willem Joseph Laquy

tiệm bánh quế, tranh của Willem Joseph Laquy

Bài trước: Anthoni Roukens và gia đình

Anthoni Roukens và gia đình

Arent Anthoni Roukens and family, by Willem Joseph Laquy (1738-1798)

Anthoni Roukens và gia đình, tranh của Willem Joseph Laquy

Bài trước: Công chúa Wilhelmina gặp anh trai

Giáo dục nghệ thuật tại Rijksmuseum

Drieluik met allegorie op het kunstonderwijs Rijksmuseum

Bài trước: Công chúa Wilhelmina gặp anh trai

Công chúa Wilhelmina gặp anh trai

Ontmoeting van prinses Wilhelmina met haar broer koning Frederik III van Pruisen te Kleef, 1788, Willem Joseph Laquy, 1788 - 1798

Công chúa Wilhelmina gặp anh trai, vua Frederick III nước Phổ tại Kleve, 1788, tranh của Willem Joseph Laquy, 1788 - 1798.

Tuesday, April 7, 2020

Ivan Bạo chúa giết con trai

Iván el Terrible y su hijo, por Iliá Repin

By Ilya Repin - Own work, Public Domain, Link

Bài trước: Sự ăn năn của Ivan

Sự ăn năn của Ivan

Ivan IV Vasilyevich (Иван IV Васильевич; 25/8/1530 – 18/3/1584) là Đại công tước Moskva từ năm 1533 tới năm 1547. Ông là nhà cầm quyền đầu tiên của nước Nga chính thức xưng Sa hoàng (năm 1547). Trong thời gian cầm quyền kéo dài của mình ông đã chinh phục các hãn quốc Tartar và Xibia cũng như chuyển nước Nga trở thành một quốc gia đa sắc tộc và đa tôn giáo. Trong lịch sử Nga, vị Nga hoàng này đơn giản được gọi là Ivan Grozny (Иван Грозный), và được dịch sang tiếng Việt thành Ivan Bạo Chúa, Ivan Lôi Đế, Ivan Khủng Khiếp hay Ivan Hung Đế.

Ivan Hung đế được cho là một Nga hoàng có năng lực và tài trí, nhưng ông cũng bị cho là một bạo chúa đã giết hại nhiều người trong cơn thịnh nộ của mình, bao gồm cả Hoàng tử Ivan Ivanovich. Tuy nhiên trong văn học dân gian Nga, Ivan Hung đế không phải là bạo chúa mà là hiện thân của chính nghĩa, của người bảo vệ dân chúng khỏi bè lũ quý tộc quan lại thối nát. Người ta cho rằng Ivan Hung đế đã tranh thủ được lòng tin của dư luận để phục vụ cho cuộc tranh đấu với các quyền thần và với tầng lớp quý tộc Nga.

...Năm 1581, Ivan đã đánh cô con dâu đang mang thai của mình vì tội mặc quần áo khiếm nhã, có thể đây là nguyên nhân khiến cô bị sẩy thai. Con trai ông, cũng tên là Ivan, khi biết tin này đã lao vào một cuộc tranh cãi nảy lửa với cha, cuộc tranh cãi kết thúc khi Ivan dùng cây gậy nhọn đánh vào đầu con mình, gây ra cái chết của người con trai (tai nạn). Sự kiện này đã được thể hiện trong bức tranh nổi tiếng của Ilya Repin, Ivan Bạo chúa và con trai Ivan vào thứ Sáu, 16 tháng 11 năm 1581 nổi tiếng hơn với tên gọi Ivan Bạo chúa giết con trai.

...Dù nhiều người nghĩ rằng Ivan qua đời khi đang sắp xếp một bàn cờ, có lẽ đúng hơn là ông qua đời khi đang chơi cờ với Bogdan Belsky ngày 18 tháng 3 năm 1584. Khi hầm mộ của Nga hoàng Ivan được mở ra trong cuộc trùng tu hồi thập niên 1960, xác ông được xét nghiệm và phát hiện có chứa hàm lượng thuỷ ngân lớn, cho thấy rất có thể ông đã bị đầu độc.[7] Các nghi vấn hiện tại tập trung vào các cố vấn của ông là Belsky và Boris Godunov (người trở thành Nga hoàng năm 1598). Ba ngày trước đó, Ivan được cho là đã định cưỡng hiếp Irina, em Godunov và là vợ của Feodor. Những tiếng kêu của bà khiến Godunov và Belsky chú ý, sau đó Ivan thả Irina, nhưng Belsky và Godunov coi mình như đã bị lĩnh án tử hình. Truyền thống cho rằng họ đã đầu độc hoặc bóp cổ Ivan đến chết vì lo sợ cho tính mạng của mình. Thuỷ ngân được tìm thấy trong thi thể Ivan cũng có thể liên quan tới việc điều trị bệnh giang mai, bệnh được cho là Ivan đã từng mắc phải. Ngay khi Ivan qua đời, đất nước đã bị tàn phá rơi vào tay người con trai bất tài và còn nhỏ tuổi của ông là Fyodor I.

Sự ăn năn của Ivan: ông đã yêu cầu một cha bề trên tại Tu viện Pskovo-Pechorsky cho phép ông được vào tu tại đây.

Bởi Klavdy LebedevSelf-photographed, Phạm vi công cộng, Liên kết

Bài trước: Hoàng thân Metternich

Monday, March 30, 2020

Hoàng thân Metternich


Hoàng thân Klemens Wenzel von Metternich (tên đầy đủ tiếng Đức: Klemens Wenzel Nepomuk Lothar, Fürst von Metternich-Winneburg zu Beilstein; 15/5/1773-11/6/1859) là một chính trị gia xứ Rhineland và là một trong những nhà ngoại giao quan trọng nhất thế kỷ 19, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Ngoại giao của Đế quốc Áo từ năm 1809 cho tới khi cuộc Cách mạng châu Âu năm 1848 buộc ông phải từ chức. 

Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của ông là dàn xếp căng thẳng với nước Pháp bằng cách gả Nữ Đại công tước Áo Marie Louise cho Hoàng đế Napoléon, tuy nhiên sau đó dưới sự dẫn dắt của ông nước Áo dính líu quan trọng vào Chiến tranh Liên minh thứ sáu, lãnh đạo Đại hội Vienna quyết định sự phân chia quyền lực châu Âu hậu Napoleon. Tài tháo vát ngoại giao của Metternich đã giúp Áo, vốn không phải là một cường quốc quân sự hàng đầu, đóng vai trò trung tâm trong trật tự chính trị châu Âu những năm 1815-1848 thường được biết đến dưới tên "Hệ thống Metternich" mà đặc điểm chính là luận điểm cân bằng quyền lực giữa các liệt cường.

Metternich được phong tước Hoàng thân năm 1813 và đồng thời đảm nhiệm chức quan Chưởng ấn (tức Tể tướng) của Đế quốc Áo. Đối với việc nội trị, Metternich tỏ là một người bảo thủ, kiên quyết đàn áp các phong trào tự do và dân tộc chủ nghĩa trong nội bộ đế quốc.

Ông cũng là bá tước của Königswart và từ 1818 công tước của Portella.


Dịch hạch ở thành Rome

shared from fb phạm sỹ thành,
-----
[GOLDEN LEGEND]

Tờ New York Times vừa có một bài bình luận hài hước về đại dịch toàn cầu Covid-19. Sự sâu sắc và thâm ý đến từ ngay bức tranh được dùng để minh họa: bức “Dịch hạch ở thành Rome” của Jules Elie Delaunay in trong sách Sự tích vàng son (tiếng Latin: Legenda Aurea) của Jacobus de Voragine năm 1869. Đây là cuốn sách best-seller của thời Trung cổ vì nó kể về sự tích các thánh trong Thiên chúa giáo. Và bức tranh này kể về sự tích thánh Sebastian.

Sebastian từng là thủ lĩnh của đội vệ binh trong triều đại vua Diocletian, nhưng vì đức tin vào Chúa, ông đã bị vua Diocletian ra lệnh bắt trói và xử tử bằng tên bắn. Những kẻ hành quyết đều tôn kính Sebastian nên không ai muốn hãm hại ông, họ chỉ dám bắn vào những điểm thứ yếu trên cơ thể, nhờ đó Sebastian vẫn sống sót, nhưng ông không vì vậy mà tìm cách trốn chạy. Sebastian đến gặp vua Diocletian và khuyên nhà vua không nên đàn áp tự do tín ngưỡng, nhưng Diocletian không những không nghe mà còn ra lệnh đánh chết Sebastian, sau đó vứt cơ thể của ông vào một nơi ô uế, bẩn thỉu.

Bức tranh sơn dầu của Delaunay mô tả những điều xảy ra tiếp sau đó: sau khi Sebastian tử vì đạo, Thiên sứ đã xuất hiện và phái đi một Hắc thần cầm thanh giáo tấn công vào những ngôi nhà nơi bệnh dịch sẽ xâm nhập. Trên đường phố, các bệnh nhân nằm la liệt. Họ đã từng làm ngơ trước tội ác hay đã từng tiếp tay bức hại Thánh đồ, và giờ đây họ đang trả giá trong đau khổ. Nói cách khác, những người đã giúp vua Diocletian bức hại chính tín đều phải đối mặt với cơn thịnh nộ của thánh thần. Bức tranh truyền đi thông điệp rằng thiên tai hay dịch bệnh đều là do con người tự mình chuốc lấy, trong đó tội ác không thể dung thứ chính là bức hại sự hại thiện lương và im lặng trước bạo quyền. Ian Buruma thực sự rất hóm hỉnh!


Bài trước: Tổng thống William McKinley, Jr. cổ vũ chế độ bản vị vàng

Sunday, March 8, 2020

Tổng thống William McKinley, Jr. cổ vũ chế độ bản vị vàng


Campaign poster showing William McKinley holding U.S. flag and standing on gold coin "sound money", held up by group of men, in front of ships "commerce" and factories "civilization".

Northwestern Litho. Co, Milwaukee – This image is available from the United States Library of Congress's Prints and Photographs division.

Robert Clive sau trận Plassey

Robert Clive sau trận Plassey, bắt đầu sự cai trị công ty Đông Ấn (đại diện của thực dân Anh) tại Ấn Độ.

Công ty Đông Ấn của Anh và Công ty Đông Ấn Hà Lan đã khánh thành một kỷ nguyên mở rộng của thương mại và trao đổi mua bán. Các công ty này được đặc trưng bởi việc đánh chiếm thuộc địa của họ, các quốc gia thuộc địa đã trao cho họ nhiều quyền lực. Trong thời kỳ này, các thương gia, người đã giao dịch dưới sân khấu trước đó của chủ nghĩa trọng thương, vốn đầu tư trong công ty Đông Ấn và các thuộc địa khác, tìm kiếm một lợi nhuận đến từ đầu tư.

Thế kỷ 18-19 là thời kỳ chủ nghĩa tư bản phát triển mạnh nhất, thúc đẩy sự phát triển khoa học kỹ thuật và tăng năng suất lao động, đã biến nhiều quốc gia trở thành các cường quốc kinh tế. Tuy nhiên nó cũng gây ra sự phân hóa xã hội sâu sắc, kể cả sự bóc lột nhân công thường thấy, chủ nghĩa thực dân ra đời cùng sự xâm chiếm thuộc địa và buôn bán nô lệ. Karl Marx viết:

“Việc tìm thấy những mỏ vàng, mỏ bạc ở châu Mỹ, việc biến người dân bản xứ thành nô lệ, việc chôn vùi họ vào các hầm mỏ hoặc tuyệt diệt họ đi, những buổi đầu của cuộc chinh phục và cướp bóc ở Đông Ấn, việc biến châu Phi thành một vùng đất cấm thương mại dành riêng cho việc săn bắt người da đen, đấy là những biện pháp tích lũy nguyên thủy có tính chất báo hiệu bình minh của thời đại tư bản chủ nghĩa”

Bên cạnh việc bóc lột nhân công trong nước, các nhà tư bản cũng tăng cường bóc lột kinh tế các nước thuộc địa. Nhà kinh tế học nổi tiếng Utsa Patnaik, dựa trên dữ liệu chi tiết về thuế và mậu dịch thương mại trong gần hai thế kỷ, đã tính toán và đưa đến kết luận rằng, thực dân Anh đã bóc lột khoảng 45.000 tỷ USD (theo thời giá năm 2017) của Ấn Độ trong giai đoạn 1765 đến 1938, lớn gấp 17 lần GDP của nước Anh năm 2017. Sự bòn rút của Anh được thực hiện thông qua hệ thống độc quyền thương mại tại Ấn Độ do công ty Đông Ấn (East India Company) của Anh nắm quyền kiểm soát. Người dân Ấn Độ đã phải cung phụng để nước Anh phát triển. Cuộc cách mạng công nghiệp tại Anh phụ thuộc phần lớn vào những phi vụ chiếm đoạt có hệ thống ở Ấn Độ. Trong toàn bộ lịch sử 200 năm cai trị của Anh tại Ấn Độ, hầu như không có sự gia tăng thu nhập bình quân đầu người. Trong nửa cuối thế kỷ 19, thu nhập bình quân của dân Ấn Độ đã giảm một nửa, tuổi thọ trung bình của người Ấn giảm 20% từ năm 1870 đến 1920. Hàng chục triệu người đã chết đói do chính sách mà thực dân Anh gây ra.

Mục đích của 'chủ nghĩa trọng thương' là gì?

một cảng biển của Pháp từ năm 1638 ở đỉnh cao của chủ nghĩa trọng thương

...nước Anh đã bắt đầu một phương pháp tiếp cận tích hợp và quy mô lớn đến chủ nghĩa trọng thương trong kỷ nguyên Elizabethan (1558–1603). Một lời giải thích có hệ thống và mạch lạc về sự cân bằng thương mại đã được công bố thông qua tranh luận Kho báu của nước Anh của Thomas Mun bởi Forraign Trade, và cuốn The Balance of our Forraign Trade is The Rule of Our Treasure. Nó được viết vào những năm 1620 và xuất bản năm 1664.

Các thương gia châu Âu, được hỗ trợ bởi các nhà quản lý nhà nước, trợ cấp và độc quyền, kiếm được nhiều lợi nhuận nhất bằng cách mua và bán hàng hóa. Theo lời của Francis Bacon, mục đích của chủ nghĩa trọng thương là "sự mở cửa và cân bằng thương mại, sự trân trọng của các nhà sản xuất, loại bỏ sự biếng nhác, hạn chế chất thải và tránh lãng phí, cải thiện và chất lượng của đất; các quy định về giá [...]".

Bài trước: Đóng dấu nô lệ

Đóng dấu nô lệ

Chủ nô dùng thanh sắt nung đỏ để đóng dấu vào nô lệ ở bến cảng
The Negro in American history (microform) - men and women eminent in the evolution of the American of African descent (1914)
Authors: Cromwell, John W. (John Wesley), b. 1846

Mua một nô lệ da đen ở Châu Phi chỉ tốn 70 đến 100 frăng, mang về bên kia đại dương bán có thể thu được từ 1000 đến 2.000 frăng, tỉ suất lợi nhuận lên tới 1.000% đến 3.000%, do vậy việc buôn nô lệ diễn ra rộng khắp. Việc bị thực dân châu Âu “săn bắt” và bị bán làm nô lệ là một chương bi thảm nhất của người da đen. Trong quá trình di chuyển, người da đen bị chủ nô da trắng ngược đãi, phải sống trong những điều kiện kinh khủng, khi tàu chở nô lệ cập bến thì khoảng 1/4 số người da đen đã chết vì đói khát, chết do bệnh truyền nhiễm hoặc chết vì bị ngược đãi. Johansson có một đoạn ghi chép về thảm cảnh của nô lệ như sau:

"Một bầy nô lệ trên bờ biển. Người nào cũng đeo một cái gông sắt nặng ở cổ hoặc bị trói chung vào 1 cây sào, tay bị xiềng, chân bị xích. Xiềng tay và xích chân đã làm cho bọn họ toạc da rách thịt, vết thương càng ngày càng lở loét, thối rữa. Những người nô lệ đó không được ăn no, không được uống nước, bị thúc ép di cho nhanh dưới những làn roi, nên thường bị say nắng mà thiệt mạng. Nếu họ nằm xuống, nghỉ, hoặc bước đi uể oải ngã vật xuống là bị bắn chết ngay hoặc bị dao nhọn đâm chết hoặc bị cắt cuốn họng một cách vô nhân đạo. Những em bé mẹ không cõng nổi hoặc đi theo không kịp đoàn người thì bị gậy dập đến vỡ óc. Nhiều nô lệ đã tự sát một cách đau khổ”.

Karl Marx viết:
“Việc tìm thấy những mỏ vàng, mỏ bạc ở châu Mĩ, việc biến người dân bản xứ thành nô lệ, việc chôn vùi họ vào các hầm mỏ hoặc tuyệt diệt họ đi, những buổi đầu của cuộc chinh phục và cướp bóc ở Đông Ấn, việc biến châu Phi thành một vùng đất cấm thương mại dành riêng cho việc săn bắt người da đen, đấy là những biện pháp tích lũy nguyên thủy có tính chất tình ca, báo hiệu bình minh của thời đại tư bản chủ nghĩa”

Từ năm 1654 đến 1865, chế độ nô lệ suốt đời vẫn được xem là hợp pháp trong biên giới hiện nay của Mỹ. Theo thống kê tại Mỹ vào năm 1860, gần bốn triệu người da đen đang phải làm nô lệ với tổng số người là trên 12 triệu rải khắp 15 bang cho phép chế độ nô lệ. Trong tất cả 1.515.605 gia đình tại 15 bang nô lệ, 393.967 gia đình có nuôi nô lệ (gần  1/4), chiếm tỷ lệ 8% tất cả hộ gia đình tại Mỹ.

Vào năm 1807, nhờ sự đấu tranh của các nhà nhân đạo chủ nghĩa, Vương quốc Anh trở thành một trong những quốc gia đầu tiên cấm việc buôn bán nô lệ. 

Bài trước: Tra tấn nô lệ

Tra tấn nô lệ

ảnh tra tấn trên một tàu buôn nô lệ của Anh năm 1792.
(Attributed to Isaac Cruikshank, 1756?-1811? – This image is available from the United States Library of Congress's Prints and Photographs division)

Bài trước: Robert Clive và gia đình với người hầu Ấn

Robert Clive và gia đình với người hầu Ấn

"Robert Clive và gia đình với người hầu Ấn", tranh vẽ của Joshua Reynolds, 1765.

Friday, October 18, 2019

Sinh tồn trong hoang dã

-----
Sinh tồn trong cõi người có khác gì cõi tự nhiên? Sau quá nhiều sự kiện hôm nay mình thấy có khi người sống còn khó khăn thê thảm khốc liệt hơn nhiều.

Trong hình là bức ảnh con sóc đất Himalaya giật mình khiếp sợ khi thấy cáo, kẻ thiên địch đứng chồm chỗm ngay sát nó. Ảnh được giải Nhất cuộc thi Nhiếp ảnh gia động vật hoang dã 2019.

Tác giả ảnh Yongqing Bao kể ban đầu con sóc đất phát hiện ra con cáo và báo động cho bọn sóc đất chui xuống hang. Khoảng một giờ sau nó chui lên tìm thức ăn, không ngờ con cáo vẫn còn đó chờ nó. Và nó sẽ phải đối mặt với cái chết.

Thương con sóc quá và hiểu rằng bọn cáo nó khủng khiếp thế nào. Nó rình mò và sẵn sàng giết chết con sóc hiền lành ngay và luôn khi có thể.

Wednesday, October 17, 2018

Suleiman I si tình


Suleiman I nổi tiếng với chuyện tình giữa ông và Roxelana (1505 - 1558), một cung phi người gốc Rutheni (nay nằm trên lãnh thổ miền tây Ukraina). Cái tên Roxelana do những nhà ngoại giao Tây Âu đặt ra, bắt nguồn từ chữ Russelazie, ám chỉ nguồn gốc Slavơ của bà. Roxelana nguyên là con của một linh mục Chính thống giáo ở Ukraina, bị bắt và nuôi dưỡng như một cung nữ của Suleiman. Bà nhanh chóng giành được sự sủng ái của Suleiman và trở thành chính cung hoàng hậu của ông, một điều chưa từng xảy ra suốt 2 thế kỷ trước đó. Thậm chí Suleiman còn cho phép Roxelana ở lại trong Hoàng cung suốt cả đời, trong khi đó theo truyền thống Ottoman là khi Thái tử đến tuổi trưởng thành và được giao cai quản một địa phương thì người mẹ phải tháp tùng theo anh ta và chỉ được về cung khi Thái tử lên kế ngôi.

Suleiman đã từng làm một bài thơ tình tặng cho Roxelana dưới bút danh Muhibbi:

"Ngôi báu bích khám cô đơn của ta, tình yêu của ta, ánh trăng của ta.
Người bạn chân thành nhất của ta, tri kỷ của ta, lý do tồn tại của ta, sultan của ta, tình yêu của duy nhất ta.
Người đẹp nhất trong những người đẹp…
Mùa xuân của ta, tình yêu vui vẻ không dấu diếm của ta, ban ngày của ta, trái tim ngọt ngào của ta, lá cây tươi tắn…
Cây xanh của ta, hương thơm của ta, bông hồng của ta, người duy nhất trên thế giới này không làm ta buồn…
Xứ Istanbul của ta, xứ Caraman của ta, đất đai ở xứ Anatolia của ta
Xứ Badakhshan, xứ Bagdad và Khorasan của ta
Người vợ có mái tóc đẹp của ta, tình yêu có cặp mày cong cong của ta, tình yêu có đôi mắt tràn đầy tinh nghịch của ta)…
Ta sẽ hát mãi bài ca ca ngợi nàng
Ta, là người đang yêu đến đau khổ, là Muhibbi có đôi mắt đẫm lệ, ta rất sung sướng".


Roxelane und der Sultan, tranh sơn dầu của Anton Hickel.

Thánh tử đạo
Tượng Phật không đầu

Tuesday, October 2, 2018

Tượng Phật không đầu

Tượng Phật Jizō, vị bosatsu của lòng từ bi, bị chặt đầu bởi các Kitô hữu nổi loạn.

Bởi (upload Frank "Fg2" Gualtieri) – Copy from en:File:BeheadedJizo.jpg, Phạm vi công cộng, Liên kết

Bài trước: Thánh tử đạo

Thánh tử đạo

A Christian Dirce, vẽ bởi Henryk Siemiradzki. Một người phụ nữ Kitô giáo bị sát hại và đã trở thành người tử vì đạo trong đạo luật thuộc huyền thoại của Dirce.

Bởi Henryk Siemiradzkicyfrowe.mnw.art.pl, Phạm vi công cộng, Liên kết


Monday, September 17, 2018

Mnēsarétē

= "commemorating virtue"


"Phryne", José Frappa, 1904

The ancient Greek courtesan (điếm hạng sang) Phryne removes her robe (áo choàng) and displays her breasts (ngực, vú) in front of the jury (bồi thẩm đoàn, hội đồng xét xử, ban giám khảo).

Phryne kiều diễm trước tòa
The Slave Market