Journey in Life: book
Showing posts with label book. Show all posts
Showing posts with label book. Show all posts

Monday, December 31, 2018

Stuff I've Been Reading - 2018

năm nay bận quá, 1 quý 1 quyển :), cố gắng năm 2019 ra nghị quyết 1 tháng 1 quyển, các bạn nhỉ :)


from omega+, chúc các bạn kỳ nghỉ lễ giáng sinh và năm mới vui vẻ :)

"Zhixing heyi" nghĩa là gì?

= kết hợp kiến thức và hành động -> 'học đi đôi với làm', 'vừa học vừa hành'

henry paulson giới thiệu 'think and do tank' của mình về môi trường, và được thủ tướng lý khắc cường bút họa chữ này, dùng làm logo in trên danh thiếp và công văn/giấy tờ luôn


Bài trước: "Tie gongji" nghĩa là gì?

Thủ thuật đọc báo cáo tài chính
Đọc Dealing with China của Henry Paulson

Thủ thuật đọc báo cáo tài chính

chẳng có thủ thuật gì, enjoy như đọc một bản nhạc thôi :)

Jiang Jianqing - chủ tịch ngân hàng công thương TQ cũng có "khoái cảm" giống bạn mình @long phan, :)


Mô hình nào cho Trung Quốc?
Đọc Dealing with China của Henry Paulson

Mô hình nào cho Trung Quốc?

không thể cả tỷ người sống giống phương tây được: mùa hè điều hòa lạnh, mùa đông điều hòa nóng, tập thể dục trong phòng gym điều hòa, tắm nước nóng, đi ôtô điều hòa... -> thế giới không đủ tài nguyên, chu dung cơ nói.

-> và henry paulson mỉm cười khi nhớ đến cuộc họp tháng 2 ở trung nam hải, quần trong của chu dung cơ thò ra ngoài quần dài, điều mà ko lãnh đạo nước mỹ nào phải chịu :)
-----
“Here we are,” he said. “It’s a hot summer day, but it’s cold in your offices because you’ve got the air-conditioning on. In the winter you’ve got the heat blasting out. For exercise you work out in air-conditioned gyms, then take hot showers, then get into air-conditioned cars. This is America! In China, we don’t live that way. We can’t afford to.

...“The world simply does not have enough resources to support another billion Chinese living the Western lifestyle,” he had noted. “We have to find a new model.”

I frankly thought he was right. As he spoke, I remembered that long-ago February meeting at Zhongnanhai during which I’d spied Zhu Rongji’s long underwear sticking out under his pant cuffs—a precaution against the cold that our pampered leaders would never have to take.

Trang phục khi dự hội nghị

cẩn thận,

mùa đông rét mướt, có quên áo khoác cũng không dám mặc áo do chủ nhà đưa cho như henry paulson ở trung quốc :D
-----
For SED III the Chinese officials had, as usual, planned lavish (phong phú, hậu hĩ) entertainment. Wu Yi personally oversaw the preparations, right down to the elaborate (kỹ lưỡng, công phu, trau chuốt, tinh xảo) carvings (nghệ thuật khắc/tạc/chạm) made from vegetables that decorated the tables. The festivities included fireworks (pháo hoa) that were spectacular (đẹp mắt, ngoạn mục; hùng vĩ, kỳ lạ) even by Chinese standards—what we in the U.S. would consider a thrilling finale exploded for an hour over Grand Epoch City. I had forgotten to bring my overcoat (áo bành tô, áo choàng, áo khoác ngoài), and I felt my teeth chattering (răng va lập cập) by the time the display got under way. As gifts for this cold-weather gathering, the Chinese had given our delegation (phái đoàn) thickly padded and belted Red Army coats (ào choàng hồng quân) with fur collars and star-stamped brass buttons. I craved the warmth but didn’t dare put mine on. What a photo that would have made: the U.S. Treasury secretary dressed like a Red Army soldier! Talk about the Manchurian candidate (ứng cử viên mãn châu lý). (I did keep the coat and wear it today when I walk in wintertime on the prairie near our Illinois home, where the only paparazzi are deer and coyotes (sói đồng cỏ).)

Niềm vui của ptt Ngô Nghi

được tổng thống bush con hôn ở phòng bầu dục ;), 4 năm sau vẫn còn âm ỉ... :))
-----
President Bush knew how to turn on the charm. As we walked down the steps of the Executive Office Building and toward the West Wing, he guided her between us, and we each held a hand as photographers snapped our picture. Once in the Oval Office, he talked with Wu Yi about U.S.-China relations and the importance of her role, then made a point of posing for pictures with her. Then, as our private meeting ended, he took her by the hands, bent down, and kissed her good-bye. Wu Yi didn’t say anything that day, but four years later, hosting a lunch for me in Beijing, she recounted with a twinkle in her eye, “I’ve met with a number of foreign leaders, but that was the first time I’ve ever been kissed in the Oval Office.”

"Mùa đông không lạnh" của Chu Dung Cơ

là những ngày tán bạn gái (sau này là vợ) ở thư viện đại học thanh hoa (được ví là MIT của tq),

ông sáng lập trường quản lý và kinh tế thuộc đh thanh hoa, là viện trưởng trường này từ năm 1984 cho đến sau này kể cả khi làm thủ tướng,

mời henry paulson làm ceo của trường, hãy xem henry gọi điện mời những ai vào board và làm visiting profs :)
-----
China needed topflight business schools to lead the way, but Premier Zhu had concerns about the program at Tsinghua University, known as the MIT of China, and asked if I would evaluate the school and come back to him with ideas for improvement. John Thornton, by then president and co–chief operating officer of Goldman, encouraged me to take on the challenge. We both knew how crucial improving management was—and how devoted Zhu was to Tsinghua, his alma mater. Not only had he graduated in 1951 with a degree in electrical engineering, but he also had courted his wife there, spending long hours with her in the library, one of the few heated buildings on campus during Beijing’s bitterly cold winters.

Tsinghua’s School of Economics and Management (SEM) in 1984 and continued as dean even after becoming premier

...I worked the phone, inviting prominent business leaders to join the board, CEOs like Eastman Kodak Company’s George Fisher, BP Amoco’s John Browne, and Nokia’s Jorma Ollila. I reached out to Irwin Jacobs of Qualcomm, Masayoshi Son of Japan’s SoftBank Corporation, and Victor Fung of the Hong Kong manufacturing and sourcing giant Li & Fung. Hank Greenberg of American International Group, Nobuyuki Idei of Sony Corporation, Marjorie Yang of Esquel Group, Chris Galvin of Motorola, Claude Bébéar of AXA, Lee Scott of Wal-Mart Stores, and Richard Li, CEO of Pacific Century CyberWorks, would also join.

Chu Vĩnh Khang nói gì với Bush cha

"cả đời tôi là người làm/bán dầu, và bạn luôn có thể tin tưởng một người làm/bán dầu" :))
-----
China Telecom’s listing code number on the Hong Kong Stock Exchange was 941. These numbers, as pronounced in Chinese, mean “survival in the midst of dangers.”

We invited Zhou and his colleagues to visit us in the States and arranged a meeting with the former president through his cousin George Herbert Walker IV, who worked in Goldman’s asset management division. On February 12 John Thornton, Mike Evans, and I flew down to Houston. We met Zhou at the former president’s office. President Bush’s son Neil greeted us and then took us to see the president. Zhou beamed, calling Bush an old friend of China. The president had founded Zapata, an oil driller, in the 1950s, and served as the head of the U.S. Liaison Office in Beijing in 1974–1975 before normalization of relations. “I’ve been an oilman all my life,” Zhou told President Bush, “and you can always trust an oilman.”

“Capitalism without bankruptcy is like Christianity without hell,” (chủ nghĩa tư bản mà không có phá sản thì cũng như công giáo không có địa ngục) Frank Borman, the former astronaut turned CEO of Eastern Air Lines, once quipped.

Đọc Dealing with China của Henry Paulson

một trong những phi vụ đầu tiên của goldman sachs ở trung hoa đại lục là bán star tv của l. k. shing cho rupert murdoch,
-----
Chen was known for his “birdcage” (lồng chim) theory, which proposed that the free market in China should have just enough freedom to fly like a bird inside the bars of a planned economy.

As it turned out, one of the first significant deals we did in Hong Kong took place shortly afterward when we helped Richard Li sell Star TV to Rupert Murdoch.

John turned for help to Brian Griffiths, who was vice chairman of Goldman Sachs International. Lord Griffiths sat on the board of Times Newspaper Holdings, the parent company of Murdoch’s Times in London. The three had dinner, and John managed over the next few weeks to bring Richard and Rupert to a meeting of the minds, while keeping Pearson PLC, a rival U.K. media conglomerate, in play as a competing bidder. The deal, announced in July 1993, had Murdoch buying 63.6 percent of HutchVision Limited, the parent of Star TV, for about $525 million. (He would buy the remainder two years later.) The deal was a stunner.

link buy amazon, đây,

Số hóa hệ thống y tế

lợi ích là quá rõ rệt,

newt gringrich nói là tổng thống trump nên mời visa, mastercard, và american express thiết kế hệ thống số hóa cho medicare để phát hiện gian lận trong thời gian thực, như đối với ngành thẻ tín dụng.
-----
thuốc trị ung thư cổ và đầu mất 28 năm mới được phê chuẩn
(One of the drugs Abigail was requesting was called Erbitux. It was invented in 1983, when she was a toddler. The FDA didn’t clear the drug for late-stage head and neck cancer like Abigail’s until 2011, ten years after she died at age twenty-one. It took twenty-eight years to approve. How many Americans have died unnecessarily as a result of this one federal bureaucracy?)

...The vision for a digital health system is for patients to be able to control all their own health data, and for them to enable any doctor or provider in the country access to that information at his or her discretion. This would eliminate duplicate care and time spent filling out and processing paperwork. It could be achieved through a smart card system similar to ATMs. Fully digital systems for claims submission, insurance eligibility verification, and most other interactions between payers and providers would eliminate enormous costs and speed access to care. Hospitals could take most of the money they spend on administration and divert it to hiring doctors and nurses. Digital systems would also allow for the use of big data to discover other inefficiencies, quickly identify pandemics, and create a process of perpetual learning so doctors and providers can constantly migrate toward best practices.

President Trump should enlist Visa, MasterCard, and American Express to design a digital system for Medicare billing that allows the detection of fraud in real time, similar to the credit card industry. States should do the same for their Medicaid programs.

Người có thẻ BHYT được hưởng thêm nhiều quyền lợi

chính sách/mô hình: thu phí thường niên đối với bệnh nhân,

chính quyền/bang làm việc với các công ty bảo hiểm để phân biệt chi phí của bệnh nhân "ốm yếu" nhất, từ đó phí bảo hiểm của tất cả mọi người được giảm, bang cũng trợ cấp chi phí cho những bệnh nhân "ốm yếu" nhất này,

-> với những người độ tuổi 20: chi phí bảo hiểm giảm 5.000 usd/năm; những người độ tuổi 60: tiết kiệm được 7.000 usd/năm
-----
Doctors’ offices are also embracing economic models that emphasize keeping people healthy rather than the quantity of visits and procedures. Some practices have stopped taking insurance and instead charge an annual membership fee for patients. In this model, doctors are incentivized to keep people healthy.

The model is called an “invisible” high-risk pool because customers don’t know if they are part of the pool or not. To them, it is just regular insurance. Five percent of patients consume 50 percent of all health care resources. The state works with insurers to separate out the costs of the sickest patients, so that the premiums of everyone else are dramatically lowered. The state then subsidizes the expenses of the sickest patients. Since the adoption of this program, premiums for those in their early twenties have dropped by almost $5,000 per year, while older customers in their sixties have seen savings of more than $7,000 per year.

Đọc Understanding Trump của Newt Gingrich

bạn sẽ biết, Trump hỏi kinh nghiệm newt gringrich tranh cử tổng thống tốn hết bao tiền, trả lời 70-80 triệu usd 

-> 'oh, chỉ bằng giá một cái du thuyền, mà nhộn hơn nhiều' :)
-----
In a very Trump-the-businessman way, he said, “So, what’s the bottom line?” I thought for a minute and said he could be competitive for about $70 to $80 million. His response was priceless (vô giá, không định giá được; rất nực cười, khôi hài, lố bịch). After a moment of thought, he said, “$70 to 80 million: that would be a yacht (du thuyền, thuyền buồm nhẹ). This would be a lot more fun than a yacht!” That’s when Callista and I learned that a Trump candidacy was likely—and a Trump presidency was possible.

...In the last week of the election, the Trump campaign decided to go to Minneapolis. The Democrats and the national media immediately thought this was a foolish, rookie (lính mới, tân binh) mistake, because Trump had little hope of winning Minnesota. So, Hillary didn’t follow him to Minneapolis. What the Left—and apparently, the entire Washington press corps—didn’t know is that Minneapolis television covers central Wisconsin. Trump got all the coverage of central Wisconsin without putting Wisconsin on the Democrats’ radar. So it was the smaller, less expensive, practical Trump team that figured out how to get the keys to the American political system.

...It goes like this: The president must be a lion. Lions cannot hunt chipmunks (sóc chuột), because even if they catch them the lions will starve to death. Instead, lions must hunt antelopes (linh dương) —big animals—to survive.

link buy amazon, đây,

Saturday, December 1, 2018

Hình mẫu lý tưởng

shared from Omega Plus Books,
-----
George H. W. Bush - Tổng thống Mỹ thứ 41 nhiệm kỳ từ năm 1989 đến năm 1993 vừa qua đời 22h10 ngày 30/11 (11h10 ngày 1/12 giờ Hà Nội) tại bệnh viện bang Houston (Mỹ), sau thời gian bị bệnh, hưởng thọ 94 tuổi.

Bush (con), tổng thống Mỹ thứ 43, trong hồi ký "Những thời khắc quyết định" của mình đã kể về cha:

"Tôi ngưỡng mộ những thành tựu của cha. Từ khi còn niên thiếu, tôi đã theo thật sát con đường của cha. Ở tuổi ba mươi, cha đã chiến đấu trong một cuộc chiến, lập gia đình, là cha của ba người con, và mất một trong số đó bị ung thư. Khi lớn tuổi hơn, tôi nhận ra một điều quan trọng: Không ai bắt tôi phải theo kịp kỷ lục của cha, và tôi cũng không cần phải như vậy."

Chia buồn cùng gia đình ông và nước Mỹ!


Những thời khắc quyết định (amazon)

Monday, November 19, 2018

Đọc Leonardo Da Vinci của Walter Isaacson

share from fb Linh Hoang Vu,
-----
Leonardo Da Vinci là một cái tên quá quen thuộc với hầu hết mọi người, nếu chỉ là vì bức tranh Mona Lisa với nụ cười bí hiểm, hay có thể qua cuốn tiểu thuyết (và bộ phim cùng tên) Da Vinci Code của Dan Brown. Được đào tạo để trở thành họa sĩ nhưng Leonardo không chỉ là một họa sĩ: Ông còn là kiến trúc sư, nhà khoa học, nhà phát minh kỹ sư chế tạo vũ khí, với mối quan tâm tới đủ các lĩnh vực từ hội họa, điêu khắc, kiến trúc, âm nhạc, toán học, kỹ thuât, địa chất học, thiên văn hoc, giải phẫu học, lịch sử…Nói cách khác, ông là sự kết tinh của khái niệm gọi là Renaissance Man (con người Phục hưng), một người có sự hiểu biết đa lĩnh vực và không bị giới hạn chỉ trong một lĩnh vực chuyên môn thuần túy, hay là phải lựa chọn giữa nghệ thuật và khoa học.

Đó cũng chính là lý do Walter Isaacson, nhà viết tiểu sử có lẽ là nổi tiếng nhất thế giới hiện nay, chọn viết về Leonardo sau khi đã viết về những nhân vật như Benjamin Franklin, Steve Jobs và Einstein. Điểm chung của bốn con người vĩ đại này là gì, cho dù mỗi người nổi tiếng trên những lĩnh vực rất khác nhau? Đó là ở họ đều có những đam mê và niềm yêu thích không bị giới hạn bởi một lĩnh vực chuyên môn hạn hẹp. Franklin là nhà chính trị, nhà ngoại giao nhưng cũng là một nhà khoa học xuất sắc. Thành công của Apple (và Pixar) đến không chỉ bởi thành tựu công nghệ mà có lẽ chủ yếu là thiết kế quá xuất sắc từ một con người duy mỹ. Và Einstein, niềm đam mê thứ hai của ông sau khoa học có lẽ là âm nhạc. Leonardo còn đặc biệt hơn, dường như cả hai bán cầu não trái và não phải của ông đều xuất sắc như nhau để có thể tạo ra được những kiệt tác trong nghệ thuật lẫn những ý tưởng và thiết kế mô hình dự báo trước cho sự ra đời của máy bay, dù lượn, xe tăng…

Cũng thật may mắn cho Leonardo khi ông sống ở thời Phục Hưng, nơi mọi cánh cửa đều có thể mở và một Renaissance man như ông có thể thoải mái sáng tác, hôm nay vẽ tranh theo đơn đặt hàng của chủ nhà băng Medici, ngày mai sẽ chế tạo vũ khí cho công tước Milan…Leonardo sáng tác rất ít, nổi tiếng là người hay bỏ dở tác phẩm và nếu sống ở thời nay, trong nền văn hóa công nghiệp và đòi hỏi gắt gao về sản phẩm và tiến độ, chắc hẳn ông sẽ sớm thất nghiệp và có khi phải nhận trợ cấp xã hội và đứng ở quảng trường Florence vẽ tranh cho du khách.

Bí quyết thiên tài của Leonardo là gì? Trước hết tất nhiên là thứ trời ban. Sau nữa là sự may mắn tưởng như đến từ sự không may mắn (ông là con rơi của 1 chưởng khế (notary) giàu có- nếu ông là con chính thức, ông sẽ bị bắt phải học hành theo nghề chưởng khế và sẽ biến mất trong lịch sử, còn nếu như ông sinh ra ở một gia đình nông dân nghèo thì hẳn ông cũng khó có cơ hội để trở thành họa sĩ).

Nhưng quan trọng hơn là sự kết hợp giữa óc quan sát cực kỳ tỉ mỉ và khả năng tưởng tượng. Và thúc đẩy cho hai thứ này là trí tò mò bất tận và về tất cả mọi thứ trên đời. Ví dụ trong những cuốn sổ tay (với chừng 7200 trang) còn lại của ông, ông viết: “tại sao bầu trời lại màu xanh?” “quan sát chân của ngỗng”; “mô tả lưỡi của chim gõ kiến” và “tới nhà tắm nước nóng mỗi thứ Bảy để xem đàn ông khỏa thân”. Với ông thì tất cả mọi thứ trong tự nhiên, từ chân ngỗng, lưỡi chim gõ kiến cho tới dương vật đàn ông đều đáng để quan tâm, xem xét, nghiên cứu (với cái cuối cùng thì hẳn Leonardo còn có sự quan tâm khác ngoài mục đích nghiên cứu).

Từ sự quan sát tới sự tưởng tượng, các thiết kế của Leonardo thể hiện khả năng tưởng tượng vượt tầm thời đại (và nhiều thứ sẽ không thể khả thi để chế tạo với trình độ kỹ thuật vào thời của ông). Những quan sát tỉ mỉ cũng được Leonardo ứng dụng vào trong tranh của mình. Ví dụ như ông rất kỹ càng khi vẽ các tác động khác nhau của ánh sáng, và chuyển động của nhân vật trong tranh. Ông rất kỹ càng và cầu toàn, thử nghiệm nhiều lần khi sáng tác.

Thế nhưng, ông cũng có thể nhanh chóng vứt bỏ tác phẩm khi chưa hoàn thành nhưng hết hứng thú. Nhưng cũng có thể vì ông quá gắn bó với tác phẩm và không muốn phải chia tay nó khi hoàn thành (và phải trao cho khách hàng). Với bức Mona Lisa, Leonardo vẽ trong 15 năm và nó vẫn ở trong studio của ông khi ông chết.

Bản dịch tiếng Việt cuốn sách này của Omega Plus Books mình thấy rất tốt. Sách in màu, giấy đẹp. Giá hơi cao nhưng cũng xứng đáng với một cuốn sách hay và đẹp.

Đọc Homo Deus của Yuval Noah Harari

book i'm reading: HOMO DEUS,

shared from fb Nguyễn Đình Thành,

Một cuốn sách hay đến mức mình phải gạch nham nhở hết trang này đến trang khác. Những câu chuyện của tương lai được soi rọi từ những nỗi sợ từ quá khứ: bệnh tật, chiến tranh, nỗi sợ chết già. Một viễn cảnh đáng rùng mình của một thế giới hậu công nghiệp, một thế giới Internet of Everything trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết với việc con người đang khám phá dần những bí mật của tạo hoá trong sinh học, công nghệ. Một thế giới mà các công ty sở hữu công nghệ thông tin, các loại mạng xã hội, email, công cụ tìm kiếm…còn hiểu về bạn hơn chính bạn; nơi trí tuệ nhân tạo và những người sau nó thọc vào từng lát cắt nhỏ nhất và sâu kín nhất của mỗi người; nơi một giống loài “mới”, sinh ra từ những động thái ưu sinh, sẽ rất có thể thống trị thế giới thay chỗ cho Homo Sapiens và đối xử với phần còn lại của thế giới như cách Homo Sapiens đối xử với thiên nhiên và muôn loài như hiện nay. Một cuốn sách ngập tràn những thông tin thú vị về lịch sử, địa chính trị, sinh học, xã hội học, tâm lý học...
-----
đọc sách bạn sẽ biết được lịch sử những thảm cỏ trước nhà trắng, công sở, biệt thự, lăng... :)
Well-kept lawns demanded land and a lot of work, particularly in the days before lawnmowers and automatic water sprinklers. In exchange, they produce nothing of value. You can’t even graze animals on them, because they would eat and trample the grass. Poor peasants could not afford wasting precious land or time on lawns. The neat turf at the entrance to chateaux was accordingly a status symbol nobody could fake. It boldly proclaimed to every passerby: ‘I am so rich and powerful, and I have so many acres and serfs, that I can afford this green extravaganza.’ The bigger and neater the lawn, the more powerful the dynasty.

rằng "họ" nghiên cứu marx rất kỹ :D
Even diehard capitalists who vehemently resisted the Marxist prognosis still made use of the Marxist diagnosis. When the CIA analysed the situation in Vietnam or Chile in the 1960s, it divided society into classes. When Nixon or Thatcher looked at the globe, they asked themselves who controls the vital means of production... With hindsight, the Cold War seems even madder. How come thirty years ago people were willing to risk nuclear holocaust because of their belief in a communist paradise?

có quỹ chuyên đầu tư vào các công ty dược phẩm, đã bổ nhiệm (một) thuật toán làm thành viên hđqt ;)
In May 2014 Deep Knowledge Ventures – a Hong Kong venture-capital firm specialising in regenerative medicine – broke new ground by appointing an algorithm called VITAL to its board. VITAL makes investment recommendations by analysing huge amounts of data on the financial situation, clinical trials and intellectual property of prospective companies.

và nhiều nội dung hay ho khác, đây :)

Friday, November 16, 2018

Đọc Meditations của Marcus Aurelius

shared from fb Linh Hoang Vu,
-----
Một cuốn sách khiến bạn cảm thấy thân thuộc, phải kinh ngạc, ngưỡng mộ và yêu quý một tâm hồn đẹp của một vị hoàng đế - triết gia- chiến binh (dù bất đắc dĩ) có lẽ là duy nhất trong lịch sử.

Có quá nhiều điều cảm thấy tương đồng với Zen và Lão Trang trong minh triết phương Đông. Có những câu mà tưởng như lấy từ sách thiền hay Lão vậy.

Tiếc là mình đã không có cơ hội đọc Marcus Aurelius cũng như các triết gia Khắc kỷ khác từ khi 16 tuổi.

Bản dịch tiếng Anh của Gregory Hays rất hay. Đọc Meditations không dễ vì đó không phải là một cuốn sách viết có chủ ý cho độc giả mà là các ghi chép, một cuốn sách tự viết cho mình theo kiểu nhật ký triết học.

Vài thứ cảm nhận khác:
- marcus aurelius bị ám ảnh nhiều bởi cái chết. Mặc dù ông luôn tự nhủ là cái chết không đáng sợ, nó là hợp tự nhiên, không việc gì phải đau buồn mà nên đón nhận...Nhưng việc ông nhắc đi nhắc lại về nó rất nhiều lần cho thấy ông thường xuyên nghĩ về nó, và dường như coi nó là một thử thách lớn nhất của kiếp người.

- Tính dục và ham muốn xác thịt, đam mê về bất kỳ cái gì cũng như ham muốn danh vọng, sự nổi tiếng, tài sản, lời ca ngợi...dường như là những thứ mà marcus aurelius luôn có thể tránh được một cách khá dễ dàng, và ông coi thường tất cả những thứ đó. Tình yêu lớn nhất của ông dường như chỉ là với tự nhiên.

- Chính trị, quân sự...hoàn toàn vắng bóng dù có thể hiểu là đó là những vấn đề căng thẳng mà marcus aurelius thường xuyên phải đối mặt và vượt qua. Có điều ông luôn tự nhắc mình là phải bao dung với người khác, không căm ghét ai cả và không giận dữ (với kẻ xấu thì đó là do bản tính của họ xấu và cũng không phải lỗi của họ, vậy thì tại sao phải căm ghét hay giận dữ).

- Triết lý sống của marcus aurelius hướng đến sự hoà hợp và thanh thản, thuận với tự nhiên, là một con người sống tốt, chân thực, can đảm, đạo đức và có trách nhiệm với xã hội và cộng đồng, tuân thủ luật pháp và kính trọng tự nhiên. Hạnh phúc không phải là điều ông hướng đến.

- Dường như marcus aurelius là một người cô đơn. Ngoài những người thầy mà ông nhắc đến như những người định hình nhân cách cho ông thì không có một người bạn nào được nhắc đến (tất nhiên cũng thật quá khó để một vị Hoàng đế có được những bạn bè đúng nghĩa). Các mối quan hệ với vợ và con cũng mờ nhạt, ngoài một lần ông bày tỏ sự thất vọng ngầm rằng có thể những người thân yêu nhất cũng tự trong lòng muốn ông ra đi để họ có thể sống đời của họ. Cũng bất hạnh cho marcus aurelius là những phẩm chất tiết dục, hợp tác, khôn ngoan, và sống có trách nhiệm vì quyền lợi của quốc gia mà ông luôn đề cao không được con trai ông kế thừa, dẫn tới sự suy sụp của Đế chế La Mã sau khi ông qua đời (lúc này La Mã đã có tuổi đời hơn 900 năm), cho dù phải gần 300 năm nữa nó mới sụp đổ hẳn.

Wednesday, November 14, 2018

Quá muộn

có internet, càng nhiều thông tin trên mạng xã hội, TQ càng không thể..., nên càng phải... :)
----
With the Internet, too much information leaks out about the failings of governments. Thus, they are unable to "rule by persuasion" and are increasingly reduced to relying on sheer force. As a provocative example, Gurri believes that the Chinese government now is more dependent on force than it would be without the Internet.

trích từ cuốn The Revolt of the Public and the Crisis of Authority in the New Millennium của tác giả Martin Gurri.

Tuesday, November 6, 2018

Đọc sách: Tôi từng là kẻ hồ đồ

shared from fb BrandSon,
-----
Đọc sách
Tôi từng là kẻ hồ đồ

Bạn hiền phải chơi lâu mới hiểu.
Sách hay phải đọc nhiều mới thấm.

Cuốn Đại dương xanh ra đời cách đây đúng 20 năm. Và tôi cũng đọc nó cũng đúng 20 năm. Đối với tôi, Đại dương xanh là cuốn sách về kinh doanh xuất sắc nhất. Một trong 3 cuốn sách chuyên môn tôi thường xuyên lôi ra tra cứu khi gặp tình huống kinh doanh khác nhau.

Nhưng hồi đầu mới đọc tôi không hiểu gì. Cố gắng đọc 2 lần vẫn không hiểu gì.
20 năm trước đây tôi cười khẩy: sách thế mà cũng tung hô, chỉ lý thuyết suông đọc tốn thời gian.
Nói thật đến giờ tôi vẫn xấu hổ vì sự hồ đồ của mình.
Tôi lúc đó không hề nhận thức được rằng, tuy đọc không hiểu gì nhưng những khái niệm phức tạp về kinh doanh trong Đại Dương Xanh đã rơi vào tiềm thức của mình. Tôi không hiểu, dĩ nhiên rồi đã trải nghiệm hay chiêm nghiệm đâu mà đòi hiểu. Nhưng chính nhờ đọc 1-2 lần đầu đó giúp tôi có một sự kết nối (trong vô thức) với công việc thực tại sau này tôi đụng liên tục.

Cuốn Đại Dương Xanh nói về mô hình kinh doanh, về chiến lược cạnh tranh, về cách tạo ra một new category (ngành nghề mới) - những nội dung tôi gặp và phải giải quyết thường xuyên với khách hàng của mình.
Mỗi lần như vậy tôi lại đọc, lại tra cứu những trang, những đoạn tác giả đã đúc kết (sau 10 năm nghiên cứu).
Mỗi lần tìm ra ánh sáng như vậy, tôi lại thêm một lần xấu hổ cho sự hồ đồ của mình. Sự hồ đồ đến từ bóng tối của thiếu hiểu biết và phán xét bừa.

Hôm nay một bạn học viên của tôi thắc mắc là em mới start-up đọc những sách chuyên môn sâu em không hiểu gì cả. Em rất cầu thị (không hồ đồ như tôi ngày xưa) post hỏi bí quyết cách đọc sách để hiểu.

Qua chuyện của em, của tôi và của nhiều người tôi có mấy đúc kết cá nhân về đọc sách chuyên môn thế này.

Không nên đọc nhiều sách chuyên môn một lúc. Sách chuyên môn hay như thuốc bổ, cơ thể non yếu thuốc bổ cần có liều lượng. Nhiều là tẩu hoả nhập ma.
Mỗi giai đoạn kinh doanh nên chọn 1-2 cuốn để đọc thôi. Sách thì nhiều nhưng sách hay thực sự ít lắm. Và chỉ nên chọn sách viết có liên quan mức nào đó đến công việc đang làm.
Đừng chờ thành tỷ phú, thành đạt rồi mới đọc sách. Đọc sách là để tham khảo cách người khác đã làm đã thất bại và thành công. Hiểu đến đâu còn tuỳ khả năng mỗi người. Nhưng cứ đọc. Như tôi khi đọc lần đầu Đại Dương Xanh tôi không hiều gì. Nhưng tôi lưu vào tiềm thức. Sau này tiềm thức nhắc tôi khi tôi va chạm thực tế.
Nên biết loại khỏi giá sách những cuốn sau này thấy không hữu ích. Tôi có thói quen lọc những thứ không hữu ích. Ưu tiên chất hơn lượng.

Cuối cùng, sách hay như bạn hiền. Chọn bạn mà chơi, chọn sách mà đọc. Bạn hiền chơi với họ kiểu gì cũng học được gì đó hay ho. Sách hay kiểu gì cũng mót được chút trí tuệ rơi vãi của người viết.

Bạn hiền phải chơi lâu mới hiểu.
Sách hay phải đọc nhiều mới thấm.

Dục tốc bất đạt. Sách và người đều như vậy.

BrandSon
-----
bạn có muốn đọc cuốn "đại dương xanh", đây nhé :)

Thursday, November 1, 2018

Ông Diệm không thoát nổi 'ảnh hưởng của Mỹ'

shared from fb Vu Trong Dai,
-----
Hôm nay tròn 55 năm cuộc đảo chính do tướng Dương Văn Minh cầm đầu lật đổ chính quyền đệ nhất Việt Nam Cộng hòa. Tổng thống Ngô Đình Diệm và em trai là cố vấn Ngô Đình Nhu bị giết chết trong cuộc đảo chính. Chúng tôi có kế hoạch xuất bản cuốn sách "Cauldron of Resistance: Ngo Dinh Diem, The United States and 1950s Southern Vietnam" của Jessica M. Chapman về Ngô Đình Diệm và chính thể do ông lãnh đạo, không phải về sự sụp đổ của nó mà về sự hình thành đã mang mầm mống sụp đổ.

Trên cơ sở khảo cứu sâu rộng các nguồn tư liệu của Việt Nam, Pháp và Mỹ, Jessica Chapman mô tả chi tiết về ba năm trọng yếu, 1953 - 1956, giai đoạn mà một chính thể mới được thiết lập ở miền Nam Việt Nam. Phần lớn cuốn sách nói về con đường thăng tiến chính trị của Ngô Đình Diệm khi ông xoay xở để hạ bệ cựu hoàng Bảo Đại, khuất phục các lực lượng vũ trang của Cao Đài, Hòa Hảo và quân Bình Xuyên. Cuốn sách này cũng là một tài liệu chưa từng có đề cập tới các thế lực chính trị không được thừa nhận chính thức này, sự trỗi dậy của chúng về sau chính là những nhân tố gây ra các bất ổn về chính trị và quân sự vào cuối thập niên 1950 đầu thập niên 1960 ở miền Nam Việt Nam.

mời các bạn đón đọc, sách đây,

Monday, October 29, 2018

Vai trò của hệ thống hành chính quốc gia

[rất quan trọng đấy]

shared from fb Giang Le,
-----
Hôm nay vào hiệu sách thấy một quyển sách mới của Michael Lewis, The Fifth Risk, nghĩ chắc tác giả của Liar Poker và The Big Short này lại viết gì đó về cuộc khủng hoảng tài chính. Giở vài trang ra đọc hóa ra không phải, "the fifth risk" đối với nước Mỹ là ... Trump.

Lewis anti-Trump thì không lạ, nhưng quyển sách này thú vị ở chỗ nó viết về một khía cạnh rất nhàm chán của nhà nước nhưng lại rất quan trọng (nói theo tác giả là "you don't appreciate it until it stops working"). Đó là hệ thống hành chính của một quốc gia.

Mới chỉ lướt qua quyển sách nhưng không khó để thấy rất nhiều chi tiết sẽ làm các fan của Trump nóng mặt, vd trong lịch sử danh sách tỷ phú của Forbes chỉ có ba người bị phát hiện gian dối là Wilbur Ross và ... ai nữa thì bạn chịu khó đọc sách. Ở đây tôi muốn bàn về một điểm, từ quyển sách này và từ một vài lần tôi đã viết trước đây, là một quốc gia cần tách biệt hệ thống hành chính và hệ thống chính trị.

Hệ thống hành chính có thể coi là một dạng infrastructure đặc biệt của một quốc gia. Bất kể thể chế cộng sản hay tư bản, dân chủ hay độc tài, xã hội hiện đại luôn cần phải có một tầng lớp công chức điều phối các hoạt động kinh tế xã hội theo những khuôn khổ định trước, tương tự như các cảnh sát giao thông điều phối xe trên đường. Dù các đảng phái/lãnh tụ chính trị có thể đưa ra/thay đổi chính sách/luật lệ/qui định nhưng cuối cùng vẫn cần một hệ thống hành chính triển khai/giám sát.

Bất kể thể chế chính trị thế nào một quốc gia luôn cần một hệ thống hành chính trong sạch, chuyên nghiệp, hiệu quả. Những cuộc tranh luận về dân chủ hay độc tài có lợi hơn cho phát triển (kinh tế) dường như bỏ qua vai trò của hệ thống hành chính và/hoặc đánh đồng nó với hệ thống chính trị. Thực ra những quốc gia chậm phát triển luôn đi cùng với một hệ thống hành chính tham nhũng/quan liêu, ngược lại những quốc gia thành công luôn có một hệ thống hành chính lành mạnh...

cuốn sách rất hay The Fifth Risk, của Michael Lewis.