Journey in Life: book
Showing posts with label book. Show all posts
Showing posts with label book. Show all posts

Sunday, March 22, 2020

Facebook: Câu chuyện bên trong

'Facebook: Câu chuyện bên trong’ đem đến cái nhìn trực quan về một tham vọng mạnh mẽ.

source: nytimes,

Quỳnh Anh dịch,

Sau một loạt bê bối tưởng như dài bất tận, Facebook đã hình thành chiến lược để biện minh cho vô số vấn đề mà mạng xã hội của họ gây ra.

Cho dù là Nga can thiệp bầu cử Mỹ, lan truyền tin tức lừa đảo hay kích động diệt chủng ở Myanmar, về cơ bản công ty đều đưa về một luận điểm chung: Sứ mệnh kết nối thế giới của Facebook mang mục đích tốt. Nhưng khi bạn kết nối hàng tỷ người, chắc chắn sẽ có cả những kẻ bất lương.

Đừng bận tâm đến chuyện Facebook thiết kế hệ thống của mình để quảng bá loại nội dung hấp dẫn hoặc gây tò mò khiến người ta không thể cưỡng lại nhấp vào xem. Hoặc chuyện công ty đã xây dựng một cỗ máy tiếp thị cho phép người dùng hướng nội dung muốn truyền bá chính xác tới những đối tượng dễ tiếp thu nhất. Dường như tại Facebook mối nguy hại ấy chính là

Friday, March 13, 2020

Jim Mattis thực sự nghĩ gì về Donald Trump?

nguồn: nytimes,

Ngọc Tài dịch, Quỳnh Anh hiệu đính,

Giữa năm đầu tiên đầy hỗn loạn trong sự nghiệp làm Tổng thống, Trump tới dự buổi họp tại
Lầu Năm Góc với Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis và Ngoại trưởng Rex Tillerson. Hai thành viên nội các đã lên kế hoạch “chỉ dẫn tường tận cho Tổng thống” về tầm quan trọng của việc trung thành với các đối tác và đồng minh của Mỹ vào thời điểm Trump đang xem thường NATO. Nhưng cuộc họp nhanh chóng mất kiểm soát, Guy M. Snodgrass, người phụ trách diễn văn phát biểu cho Mattis, hồi tưởng lại trong cuốn “Holding the Line: Inside Trump’s Pentagon With Secretary Mattis.” (tạm dịch: “Cầm cự: Bên trong Lầu năm góc của Trump với Bộ trưởng Mattis.”) Trump buồn chán và mất tập trung, cau có khoanh tay trước ngực, bác bỏ thông tin vừa tiếp nhận, nói rằng chính các đồng minh của nước Mỹ đang xé toạc liên minh, lạc đề sang thắc mắc có ai thấy cái bắt tay hung hăng của tổng thống Pháp hay không, rồi vô tư hào hứng về cuộc diễu binh ngày Quốc khánh ở Pháp — và yêu cầu có diễu hành cho riêng mình vào dịp lễ “Ngày Chiến thắng”, đòi có cả xe tăng đi quanh Washington

“Cả hai người — Mattis và Tillerson — đều chán nản,” Snodgrass viết. “Chúng tôi vừa trải qua một cuộc họp với Trump, trực diện và trực tiếp. Giờ thì chúng tôi hiểu vì sao việc tiếp cận (tổng thống) bị kiểm soát chặt chẽ đến vậy. Suốt phần còn lại của cuộc họp, Tổng thống Trump

Wednesday, February 26, 2020

Đỉnh cao của "ngậm miệng ăn tiền"

khi về hưu, các cựu tổng thống Mỹ thường làm cố vấn chính trị, công tác thiện nguyện, xã hội, thuyết trình... như Jimmy Carter làm nhiệm vụ gìn hòa bình ở Ethiopia, Uganda, Bosnia, Sudan; Bush cha giảng dạy và cố vấn đầu tư cho Carlyle Group, Bush con làm việc cùng các tình nguyện viên ở Zambia để nâng cấp bệnh viện chuyên trị ung thư v.v... nhưng không ai kiếm được nhiều tiền giỏi như bill clinton.

từ năm 2001, trong 8 năm sau khi về hưu, bill kiếm được 109 triệu usd tiền nói chuyện, có thời gian liên tục hơn 10 bài, nửa triệu usd/bài, được vậy là "nhờ vợ" ;)

một ví dụ điển hình là ngân hàng td bank của canada (phó chủ tịch frank mckenna từng là cựu đại sứ canada tại mỹ), giai đoạn 2008-2011, ngân hàng này mời bill nói chuyện liên tục, trả phí gần 2 triệu usd, vì sao vậy ta?

td bank là một trong những cổ đông lớn nhất của dự án đường dẫn dầu keystone xl*, nắm giữ số cổ phiếu trị giá 1,6 tỷ usd và cũng đang mắc kẹt với gần 1 tỷ usd cho transcanada vay. vì đây là dự án xuyên biên giới quốc tế nên thẩm quyền có được sự chấp thuận của tổng thống nằm trên bàn bộ trưởng ngoại giao,

vậy nên, các "bài phát biểu" này, về 'an ninh năng lượng' hay gì gì đó bill nói ở đâu cũng được, ko cần biết, kể cả trong phòng tắm ở nhà cũng ok, miễn là cầm tiền :D

* dự án này, obama nói là để lại đến sau bầu cử 2012, rồi 2013 quyết "phủi" đấy, nói chung là, lobby cũng phải đến đúng địa chỉ, thường là tầng cao nhất... #clintoncash

Tuesday, February 18, 2020

Năng lượng hạt nhân của Nga chinh phục thế giới

'năng lượng hạt nhân của Nga chinh phục thế giới', báo Pravda (sự thật) giật tít trang nhất vào tháng 10/2013,


hãy quay về với urasia energy (ở chương trước), năm 2007, công ty bình phong này đã được ông trùm ngành mỏ canada frank giustra bán lại cho Uranium One với giá 3,7 tỷ usd trong một vụ sáp nhập ngược,

trước đó, năm 2006, điện kremlin phê chuẩn kế hoạch chi 10 tỷ usd để tăng gấp 7 lần sản lượng uranium hằng năm so với hiện tại, tham vọng không những muốn xây các nhà máy điện hạt nhân trên khắp thế giới mà còn muốn kiểm soát phần lớn thị trường uranium toàn cầu,

để khởi đầu, tháng 6/2009, Tập đoàn Năng lượng hạt nhân Nhà nước Nga (russian state atomic nuclear agency - rosatom) mua 17% cổ phần urainum one,

khoảng thời gian này là thời điểm nhạy cảm, hillary clinton đang là trưởng đoàn đàm phán 123 Agreement (hiệp ước không phổ biến hạt nhân, tên lấy theo mục 123 của luật năng lượng nguyên tử mỹ) với chính phủ nga về vấn đề năng lượng hạt nhân dân sự,

tháng 5/2010, chính quyền obama đệ trình dự thảo thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự mỹ-nga lên quốc hội; chỉ vài tuần sau, rosatom công bố kế hoạch mua 52% cổ phần (tỷ lệ sở hữu chi phối) của uranium one.

khi đó, uranium one đang có 60 dự án đang diễn ra và được lên kế hoạch trên diện tích 293.000 mẫu vuông ở wyoming, hàng chục nghìn mẫu vuông uranium claims ở utah, cũng như holdings ở texas và south dakota.

để xoa dịu sự phản đối, lo ngại của các nghị sĩ quốc hội, chủ tịch uranium one nói cty ko có giấy phép xuất khẩu uranium từ NRC* nên uranium ko thể rời khỏi mỹ để đến, ví dụ như, iran hay china được; đại sứ nga tại mỹ cũng phải đích thân đến wyoming nói về tương lai và mối quan hệ hợp tác kinh tế, thương mại tốt đẹp giữa hai nước,

việc mua lại này phải được sự phê chuẩn của cfius - ủy ban đầu tư nước ngoài mỹ (được thành lập năm 1975) ngoài bộ trưởng ngoại giao còn có bộ trưởng quốc phòng, bộ trưởng an ninh nội địa, bộ trưởng tài chính với trách nhiệm rà soát, thẩm tra bất kỳ thương vụ đầu tư nào có thể ảnh hưởng trực tiếp tới an ninh quốc gia của mỹ,

dưới thời tổng thống bush con, cfius (năm 2005) phê chuẩn một vài vụ bán cảng biển cho uae, thượng nghị sĩ hillary lớn tiếng phê phán. khi làm bộ trưởng ngoại giao, hillary ngăn chặn các cty trung quốc mua lại cty khai thác mỏ, cty sợi cáp quang, thậm chí cả trang trại điện gió ở oregon,

như hiểu được "sự cứng rắn" của bà ngoại trưởng, các khoản tiền từ nước ngoài vào trương mục của clinton foundation lại bắt đầu xuất hiện:
- telfer, chủ tịch uranium one chuyển 2,35 triệu usd,
- salida capital chuyển 3,3 triệu usd (năm 2010, nhưng hillary ko khai báo), liệu đây có phải là công ty con 100% vốn của rosatom (trong báo cáo thường niên năm 2011 có nêu tên cty này)?

ngày 22/10/2010, kế hoạch nâng ty lệ sở hữu (52%) của rosatom được phê chuẩn. tháng 10/2013, rosatom mua trọn 100% cổ phần của uranium one, kể từ đây, uranium one và (theo ước tính) 1/2 sản lượng uranium của mỹ nằm trong tay của doanh nghiệp nhà nước nga (oh my god, wtf).

kế hoạch của rosatom hồi năm 2010 chỉ cần hillary phản đối thôi là phải trình lên tổng thống rồi, nhưng ko hề có chuyện đó, liệu phải chăng do các cổ đông liên quan chuyển gần 145 triệu usd cho clinton foundation?

chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, hai vợ chồng nhà này biết, à quên, có thể còn thêm monica lewinsky nữa :D

* (chi tiết nhỏ) NRC (ở đây) là Nuclear Regulatory Commission - ủy ban quản lý hạt nhân, chứ ko phải nike+ run club như thường hiểu ;) #clintoncash,

Sunday, February 16, 2020

Bill - Hillary Clinton: "Cuộc hôn nhân chiến lược"

một người từng là thống đốc bang hai nhiệm kỳ, tổng thống trẻ thứ 3 trong lịch sử, một người là thượng nghị sĩ, bộ trưởng ngoại giao, cuốn sách này nói về cách "cặp đôi quyền lực" 'extort' các doanh nhân, chính phủ nước ngoài...

...năm 2005, bill clinton (tự dưng lại) đến kazakhstan để giúp các bệnh nhân hiv/aids nước này tiếp cận thuốc chữa rẻ hơn, mà theo thống kê của who, nước này chỉ có khoảng 1.500 bệnh nhân hiv/aids, chưa đến 0,1% dân số, kém xa so với các nước châu phi khác như botswana (24,1%), nam phi (18,8%),
thật ra là bill đi cùng với tỷ phú/ông trùm ngành mỏ canada frank giustra (trên máy bay riêng của tỷ phú này) để gặp tổng thống nursultan nazarbayev của kazakhstan* (nước hằng năm nhận từ mỹ hàng trăm triệu usd (năm 2011, 110 triệu usd) như một phần trong chương trình chống phổ biến vũ khí hạt nhân hậu chiến tranh lạnh), gây áp lực để nước này chấp thuận trao quyền khai thác 3 mỏ uranium cho công ty bình phong urasia energy của giustra (với sự hậu thuận của hillary - từ chối gặp thủ tướng karim massimov khi đó đang ở washington cho đến khi việc được giải quyết). vụ này deal xong, hàng trăm triệu usd từ các cổ đông/những người có lợi ích của urasia đổ về clinton foundation... :)

chương 2, hứa hẹn sẽ hấp dẫn hơn khi sang phần 'reset the button' của hillary với putin nước nga - người mà cựu tổng thống bush nhận xét là 'có thể đọc được 'linh hồn'' thì hillary mỉa mai phản pháo '(ông ta) không hề có linh hồn', khi được báo chí hỏi, putin trả lời 'là nguyên thủ thì ít nhất có một cái thủ (còn nguyên)', (chữ 'còn nguyên' là của langdu, ha ha :D)

* (chi tiết nhỏ) có 1 vợ và 1 tình nhân là tiếp viên hàng không, nhưng mới chỉ có 3 con gái, nên 'gạ gẫm thêm' cựu hoa hậu nước này là assel issabayeva đẻ cho ông đứa con trai qua thụ tinh ống nghiệm, voila, problem solved..., #clintoncash

Friday, February 14, 2020

Khi chạy đua vào Nhà Trắng, Bush cha đã nói gì với Bush con?

lời khuyên của Bush cha (khi đó đang là phó tổng thống, chạy đua vào nhà trắng) dành cho con trai đầu, tháng 5/1988:

rồi bỗng nhiên con sẽ có thêm rất nhiều bạn đấy,

...đừng gọi tới bộ/cục nào về bất kỳ vấn đề gì, (bố xin con đấy, 'tao lạy mày' :D)


"Một cuộc gọi từ 'Bush' chắc chắn sẽ được bắt máy/gọi lại, nhưng rất có khả năng nó sẽ bị rò rỉ; có thể còn bị cố tình xuyên tạc."

Wednesday, February 12, 2020

Những người khổng lồ trong giới kinh doanh

shared from Vu Trong Dai,
-----
5 năm trước tôi dịch và đọc cuốn sách này. Một cuốn sách về lịch sử kinh doanh và quá
trình nước Mỹ vươn lên bá chủ kinh tế toàn cầu thông qua 7 gương mặt ông trùm: Andrew Carnegie trùm thép, G. Eastman trùm phim/máy ảnh (Kodak), Henry Ford trùm ô tô, Thomas Watson trùm bán hàng (IBM), Revson trùm truyền hình, Sam Walton trùm bán lẻ (Walmart), Robert Noyce trùm công nghệ (Sillicon). Về các chiêu trò kinh doanh, Carnegie từ sớm đã giỏi thuyết giáo mị dân và tư bản thân hữu, Eastman tiên phong khai phá đại dương xanh, Watson là chuyên gia quăng bom, truyền thông huyên náo và độc quyền, Revson là tiền bối của Netflix về gói sản phẩm truyền hình... Xã hội Mỹ cho phép những sáng tạo, đổi mới phá cách nhưng nó cũng tạo ra những chế tài, song cũng có cả sự cảm tính của nhà nước; nhìn vào lịch sử kinh doanh của Mỹ có thể thấy bước đường của những nền kinh doanh khác. Như tại Việt Nam mới qua giai đoạn sơ khai. Như lúc này với tình trạng kinh doanh khẩu trang thời dịch bệnh.

Không dễ để hiểu về con người, và con người kinh doanh. Tôi đã viết mấy lời như sau, trích từ lời người dịch đầu sách:

“Bảy doanh nhân được nêu trong sách có một điểm chung: Họ đều có tầm nhìn. Họ thấy những điều mà người khác không thấy, nắm lấy cơ hội và theo đuổi mục tiêu đến cùng. Và vô tình hay hữu ý, để hiện thực hoá tầm nhìn, họ đặt mình vào thế buộc phải gạt bỏ hoặc hi sinh những điều mà họ trân quí: tình cảm gia đình, tình thầy trò, tình bằng hữu, thậm chí quên cả bản thân mình như trường hợp George Eastman... Ai đó có thể gọi đây là sự nhẫn tâm. Và tác giả không ít lần đặt ra câu hỏi về bản chất của hoạt động kinh doanh: Có phải tất cả chỉ vì lợi nhuận không? Có thể có sự hài hoà giữa việc mưu cầu lợi nhuận của doanh nghiệp và lợi ích chung của cộng đồng không? Trên bình diện rộng hơn, tác giả cũng không ngần ngại chỉ ra cái giá của một môi trường khích lệ kinh doanh: ‘Kết quả là [tạo ra] một xã hội trong đó mục tiêu dường như là mang lại cơ hội bình đẳng cho mọi người để trở nên bất bình đẳng.’”

Bài trước: Samsung và tôi

Monday, February 10, 2020

Samsung và tôi

Lựa chọn và thay đổi, shared from fb Nguyễn Cảnh Bình,
-----
Hành trình của một nhà Quản trị chuyên nghiệp và một người Điều hành hiện đại.

Cuối tuần nghỉ ở nhà, không đi đâu được nên tôi có thời gian đọc cuốn
sách của anh Tô Chính Nghĩa, một người anh, một người bạn trong nhóm Giảng viên bizUNI và Cộng đồng Quản trị và Khởi nghiệp của anh Lâm Minh Chánh. Cuốn sách như một lời tự sự kể về cuộc đời mình, mà tôi gọi đó là hành trình của một nhà quản trị, quá trình học tập và phát triển, những nỗ lực và mục tiêu anh Nghĩa theo đuổi.

Trong kinh doanh, có nhiều mẫu người: người sáng lập, người điều hành/một nhà quản trị chuyên nghiệp, người tư vấn/đào tạo, hay chuyên gia của từng lĩnh vực.. Thì với tôi, anh Nghĩa là điển hình tiêu biểu của một người điều hành/một nhà quản trị hiện đại, mà có lẽ là thế hệ người Việt đầu tiên đảm nhiệm vai trò điều hành trong một tập toàn lớn như Samsung ở thời kỳ đầu tiên Việt Nam mở cửa. Tại Việt Nam, Những nhà sáng lập có quá nhiều, những nhà điều hành/quản trị lại quá ít.

Trong cuốn sách, tôi nhìn thấy quá khứ của những người như chúng tôi: làm việc trong một cơ quan nhà nước, rồi mày mò tự học, tự học ngoại ngữ, tự tìm cách kiếm tiền và trưởng thành để rồi rời đi theo đuổi những sở thích cá nhân..

Với Samsung, tôi đã từng biết về vị Chủ tịch Lee Kun Hee và những gì ông làm với Samsung, nhưng cuốn sách của anh Nghĩa nói cụ thể hơn cách ông và SS biến từ tầm nhìn thành hành động, và ở Việt Nam, cách anh Nghĩa và các cộng sự đã triển khai để góp phần đưa Samsung trở thành một tập đoàn có đóng góp lớn/lớn nhất cho Việt Nam..

Một ý tưởng sáng tạo hấp dẫn với tôi là chính Lee Kun Hee đã khởi xướng việc đi làm sớm 2 tiếng, về sớm 2 tiếng (hay 1 tiếng), còn tôi đang khởi xướng việc nghỉ Tết sớm 1 ngày và đi làm sớm 1 ngày so với thông lệ. Chắc chắn tác động rất tích cực/lớn lao.. Và câu chuyện đó cũng khích lệ chúng tôi thực thi những thay đổi ở Forest!

Cuốn sách còn dài/dày, đủ đọc hết ngày hôm nay, và đủ để viết thêm 10 tút nữa về quản trị.

Bình.

P/S. Sách hữu ích cho những người muốn theo đuổi nghề quản trị kinh doanh, và những giám đốc kinh doanh, những người đang đau đầu với việc bán hàng thời khủng hoảng.

Mối quan hệ 'mẹ - con nuôi' của Obama

chương 11, obama's sugar mama,

chàng đỗ nam trung của nước mỹ hồi mới nhậm chức cũng "tứ bề thọ địch", bị công kích liên miên từ việc công khai tài chính, thu nhập từ nước ngoài, thuế tncn, sở hữu bất động sản v.v... mà có thể có 'xung đột lợi ích' khi trở thành 'công bộc của dân', chương mới này nhắc lại chúng ta cần có cái nhìn 'công bằng' hơn, về ví dụ của người tiền nhiệm, bộ trưởng thương mại dưới thời Obama... :)

tỷ phú Penny Pritzker:
- người thừa kế tập đoàn Hyatt Hotels, trước đây có đứng chung với donald trump mua commodore hotel vào năm 1977, cùng bỏ 100 triệu usd để cải tạo khách sạn và biến thành Grand Hyatt sang trọng, hào nhoáng, làm hồi sinh New York khỏi cuộc khủng hoảng tài chính những năm 1970s, nhưng mối liên doanh này "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt" và kết thúc với việc mr. trump kiện jay pritzker năm 1993, và nhà pritzker phải trả cho mr. trump 25 triệu usd năm 1995,

- gia tộc pritzker được ví như rockefeller và còn được gọi là 'rothschild của nước mỹ' nhưng kín tiếng hơn nhiều, A. N. Pritzker ông nội của Penny nói thẳng thừng 'we don't beleieve in public business',

- penny quen obama từ khi chàng còn là giảng viên trường luật chicago, kể từ đó obama, vợ michelle và gia đình nhà vợ (em trai craig robinson) là khách thường xuyên tại nhà penny ở lake michigan. nhà obama và bạn bè cũng bắt đầu các kỳ nghỉ hằng năm ở hawaii, ngụ tại hyatt regency ở waikiki.

- suốt hơn 20 năm sau đó, khi obama leo từng nấc thang chính trị - từ nghị sĩ quốc hội bang illinois, thượng nghị sĩ, đến chiếc ghế ông chủ nhà trắng - penny pritzker đóng vai trò trung tâm trong việc tài trợ và quyên góp cho các chiến dịch tranh cử của him, đến mức được NBC mệnh danh là 'obama's sugar mama', thậm chí tạp chí Fortune còn nói 'obama sẽ không bao giờ có cơ hội bước vào Phòng Bầu dục nếu không có hàng triệu usd do penny quyên góp để 'chiến đấu' với vợ chồng clinton'.

- ngay từ khi nhậm chức 2008, obama đã nghĩ đến việc trả ơn penny bằng chức 'bộ trưởng thương mại' nhưng khi đó nổ ra khủng hoảng tài chính toàn cầu (mà nhà pritzker cũng dính líu phần nào khi sở hữu ngân hàng Superior Bank, theo lời The Times' là 'focused on bundling subprime mortgages into securities' - Superior Bank đã phá sản và phải trả cho người gửi số tiền tổng cộng 401 triệu usd), bổ nhiệm ngay như thế thì nhiều dị nghị ha... :)

- obama liền đẻ ra hai ủy ban và bổ nhiệm penny làm trưởng ban là 'economic recovery advisory board' và 'president's council on jobs and competitiveness', với các vị trí này, penny 'đàng hoàng' ra vào nhà trắng, gặp riêng tổng thống và "thủ hạ thân tín" 27 lần, chỉ trong nhiệm kỳ đầu,

- nhiệm kỳ 2, ngày 2/5/2013, obama đề cử penny làm bộ trưởng thương mại, trả xong 'ân nghĩa cũ', khi phải công khai tài chính, hồ sơ 202 trang liệt kê 'bđs thương mại, trái phiếu chính phủ, sòng bạc, cty cho thuê máy bay, cty phần mềm,... cả đất nông nghiệp ở Uruguay. nộp xong rồi, sau đó, lại bổ sung 80 triệu usd thu nhập từ các quỹ ủy thác đầu tư, nói là 'clerical error' (lỗi đánh máy), chắc suy nghĩ lại, hi hi...

- mới được bổ nhiệm tháng 5/2013, mà theo báo cáo tài chính cuối năm, bộ thương mại chi tiền ngân sách hơn 10 tỷ usd, số cán bộ trực thuộc là gần 43.000 công, viên chức (bureaucrats), chia nhỏ số 10 tỷ ra thì khoảng 30% để trả lương, 40% cấp cho doanh nghiệp tư nhân và dự án phát triển địa phương, nên bộ này được gọi là 'bộ tư bản thân hữu' (department of cronyism) là có lý do của nó,

- cũng kể từ đây Penny Pritzker vừa làm bộ trưởng, vừa có công ty riêng Artemis sở hữu các bất động sản mà tenants (người thuê) không ai khác chính là các cục/vụ thuộc bộ và các nhà thầu nhận tiền từ bộ, ví dụ: FBI thuê khu phức hợp 10 tầng ở chicago's west side (năm 2006, hợp đồng 280 triệu usd trong 14 năm - gấp 2 lần tiền xây tòa nhà, mà kiểm toán nhà nước (thuộc quốc hội) tính ra thiệt hại hơn 40 triệu usd tiền thuế của người dân mỹ), cục bản quyền (thuộc BTM) thuê carlyle center ở alexandria, virginia (1,4 triệu usd) v.v... danh sách rất dài, mời các bạn đọc sách... :) #secretempires

Bài trước: Hướng tới nền kinh tế ít carbon

Friday, February 7, 2020

Hướng tới nền kinh tế ít carbon

ngành thứ 2 anh ấy đập tiếp là năng lượng hóa thạch nhé (anyway, cái này khó nói, hì...);
tháng 1/2012, Obama bác bỏ dự án đường ống dẫn dầu Keystone XL (xuyên quốc gia, do tập đoàn TransCanada của Canada và tập đoàn ConocoPhillips của Mỹ đề xuất năm 2008 với tổng vốn đầu tư 7 tỷ USD, dự kiến chuyển hơn 800,000 thùng dầu thô mỗi ngày từ Alberta, Canada, băng qua biên giới Mỹ, xuống đến các nhà máy lọc ở Gulf Coast, tạo thêm nhiều công ăn việc làm và giúp Mỹ đảm bảo an ninh năng lượng) với lý do "cao đẹp" 'bảo vệ môi trường', giảm 'phát thải khí nhà kính', 'chống biến đổi khí hậu',
thật ra thì, do bạn thân him và cũng là một trong những largest financial supporters của him tên Tom Steyer (1957, từng học việc và làm dưới trướng bộ trưởng tài chính thời tổng thống Clinton tên Robert Rubin hồi còn ở Morgan Stanley và Goldman Sachs) đang nắm hơn 22 triệu cổ phiếu ở El Paso Natural Gas Company, sắp được sáp nhập vào Kinder Morgan - công ty đối thủ và làm đường dẫn cạnh tranh nhé... :) #secretempires

Wednesday, February 5, 2020

Đọc rồi quên thì có làm sao?

A good book gets better at the second reading. A great book at the third. Any book not worth rereading isn’t worth reading.
~ Nassim Taleb
(Đọc lần thứ hai mà thấy hay hơn lần trước thì là sách tốt. Đọc lần thứ ba mới thấy hay hơn là sách vĩ đại. Sách nào không đáng đọc đi đọc lại thì không đáng đọc ngay từ đầu.)

...reading and experience are usually “compiled” at the time they happen, using the state of your brain at that time. The same book would get compiled differently at different points in your life. Which means it is very much worth reading important books multiple times. I always used to feel some misgivings about rereading books. I unconsciously lumped reading together with work like carpentry, where having to do something again is a sign you did it wrong the first time. Whereas now the phrase “already read” seems almost ill-formed.
(cùng cuốn sách, mỗi lần đọc lại mỗi khác, do não bộ đã được nâng cấp, nhân sinh quan khác...; ko phải như thợ mộc - làm lại nghĩa là lần đầu làm sai)

...The person of delicate digestion nibbles at this and that; when the diet is too varied, though, food does not nourish but only upsets the stomach. So read always from authors of proven worth; and if ever you are inclined to turn aside to others, return afterward to the previous ones. Obtain each day some aid against poverty, something against death, and likewise against other calamities. And when you have moved rapidly through many topics, select one to ponder that day and digest.
~ Lucius Annaeus Seneca
(chọn vài tác giả nổi tiếng, đọc nhiều chủ đề, chọn một để suy ngẫm trong ngày đó...)

Sau khi chán lang thang giữa hàng chồng sách trong thư viện, tôi luôn luôn quay về với một vài tác giả mà thôi. Và dù cho có quay lại bao nhiêu lần, họ luôn luôn nói với tôi những điều mới mẻ.
~ Charles Chu

Monday, February 3, 2020

Đồng đảng của Obama

chương 9, obama's best friends,
obama lên cầm quyền là đập ngay ngành for-profit education (đại học tư), đập selected, trong ví dụ là Apollo Education Group (sở hữu và vận hành University of Phoenix, có dòng tiền thuế qua Bộ Quốc Phòng trả 2-4 tỷ usd mỗi năm cho giảng dạy sĩ quan, thủy thủ, thủy quân lục chiến...), cổ phiếu rớt 90% là bạn bè him (aka "nhà đầu tư") hốt tốt...
chiêu này gọi là smash-and-grab, 2 thằng cướp đi qua oto, thấy cái ví trong xe, một thằng đập cửa kính, một thằng giật ví, tưởng là 2 ko liên quan, nhưng cũng một bọn cả thôi...

cái NĐ 100, à mà thôi... 😂

Bài trước: Đế chế bí mật

Đế chế bí mật

các bạn đã đọc quyển này chưa, nói về corruption by proxy ở mỹ,


3 chương đầu 2, 3, 4 dành trọn để nói về 2 ông tướng Hunter Biden và Christopher Heinze, con của phó tổng tống joe biden và stepson của ngoại trưởng john kerry, trong khi 2 người cha là key pillars trong chính sách đối ngoại của mỹ đối với trung quốc, thì 2 người con lập quỹ đầu tư private equity fund Rosemont Seneca LLC làm ăn với gemini investments (là công ty con của sino-ocean land, là công ty cháu của china ocean shipping company (cosco), cosco có thể coi là cánh tay (lực lượng vũ trang) thứ 5 của pla (giải phóng quân nhân dân trung hoa) và hải quân trung hoa) thu lợi nhiều financial transactions lên tới cả tỷ usd, có cty do quỹ này đầu tư có chinese agent ăn cắp bí mật công nghệ hạt nhân của mỹ (nực cười thay, gã sống cách nhà biden 5 phút đi bộ)...


chương 4 cũng nói về các giao dịch mờ ám của quỹ này với công ty most corrupt trong một đất nước bét bảng về corrupt là Ukraine, khi biểu tình Maidan nổ ra, tổng thống yanukovych phải bỏ chạy lưu vong, và cặp đôi joe biden và john kerry lại lãnh trọng trách điều phối american package grant cho nước này (điều tra của tổng thống trump sao bị chặn nhỉ ;)

Thursday, January 23, 2020

Monday, January 20, 2020

Miền Nam hy sinh vì điều gì?

shared from fb nguyễn bá quỳnh,
-----
Sau sai lầm chết người của Kennedy (trả giá bằng chính mạng sống của mình - quả báo) năm 1963, Năm 1969 Nixon đã có ý định abandon Miền Nam, vấn đề chỉ là thời gian - trích từ sách cụ Lý. Cụ còn bảo miền Nam hy sinh vì sự thịnh vượng của Đông Nam Á 🙂


Bài trước: Người Mỹ sai ở đâu?

Người Mỹ sai ở đâu?

shared from fb nguyễn bá quỳnh,
-----
rảnh lấy sách cụ Lý ra đọc; đọc tới đâu thấm tới đó- vụ ám sát TT Diệm là một thảm hoạ toàn cầu của anh Kennedy Dem đình đám của nước Mỹ. Nguyên văn: “họ có tâm nhưng làm mạnh quá mà chẳng chịu hiểu nguồn căn”


Bài trước: Mềm mãi thì nhục lắm!

Mềm mãi thì nhục lắm!

share from fb nguyễn bá quỳnh,
-----
trong cuốn Homo Deus, anh giáo sư Do Thái bảo con người còn tồn tại được đến ngày nay là do biết chống lại sự bất công! Có thể bị đói khát, hay ăn vài quả đấm nhưng mà kẻ nhẫn nhịn trong thời đại Đồ Đá thì sẽ bị xoá sổ sớm!


Bài trước: Sự thống trị của đồng đô-la đã đến hồi kết?

Tuesday, November 12, 2019

Sự thống trị của đồng đô-la đã đến hồi kết?

shared from fb Nguyễn Đông,
-----
CHIẾN TRANH TIỀN TỆ- TRẬN CHIẾN LỚN NHẤT CÒN ĐANG Ở PHÍA TRƯỚC.

Chiến Tranh Tiền Tệ - Sự Thống Trị Của Quyền Lực Tài Chính (gọi là Currency War II) là sự tiếp nối của “Chiến tranh tiền tệ - Ai thật sự là người giàu nhất thế giới” (gọi là Currency War I) của Song Hongbing, cuốn sách gây
chấn động dư luận thế giới từ nhiều năm qua.

Để viết nên Currency War II, ông Song đã đọc hơn 100 cuốn sách và truy nguyên đến hơn 300 năm trước để khám phá nguồn gốc và lịch sử hình thành phát triển của hệ thống tài chính hiện tại.

Currency War II tiếp tục mô tả lịch sử hình thành và cách thức mà 17 gia tộc tài chính Âu Mỹ điển hình đã kiểm soát hệ thống ngân hàng, dầu mỏ, các ngành công nghiệp và lĩnh vực công nghiệp quốc phòng, sáng tạo ra các công cụ tài chính và tạo ra các sự kiện kinh tế chính trị lớn, lũng đoạn thị trường, liên kết với nhau thành mạng lưới chủ ngân hàng quốc tế, chi phối và lèo lái các Chính phủ để tiến đến cai trị hệ thống tài chính thế giới từ thế kỷ XIX và trở thành những chủ nhân thật sự của thế giới một cách tài tình và hiệu quả từ thuở đầu cho tới hiện nay như thế nào.

Trong 300 năm trở lại đây không một cuộc chiến nào vắng bóng các nhà tài chính phía sau để tài trợ cho việc chuẩn bị chiến tranh, trang trải chiến phí, thu xếp các khoản tiền bồi thường chiến tranh và hoạt động đầu tư tái thiết sau đó. Có thể nói không có tiền thì không có chiến tranh và mỗi cuộc chiến bằng súng đạn trên chiến trường luôn có một cuộc chiến tiền tệ song hành.

Nếu nghĩ rằng giờ đây các gia tộc tài chính ít được nhắc tới vì đã hết thời thì hẳn là bạn đã nhầm. Họ vẫn còn đó nhưng danh tính ngày càng trở nên mờ ảo thông qua các cách thức chi phối và lũng đoạn mới tinh vi hơn trước mà gia tộc Rockerfeller Mỹ là một ví dụ điển hình.

Thay vì trực tiếp đứng tên trương mục đầu tư, gia tộc Rockerfeller ẩn danh và chi phối tài chính thông qua các quỹ. Có tới hơn 200 quỹ dưới tên gia tộc Rockerfeller, nếu kể cả các quỹ tín thác khác mà gia tộc này kiểm soát trực tiếp hay gián tiếp thì con số lên đến hàng ngàn. Người ta uớc tính rằng tập đoàn Rockerfeller đang kiểm soát khoảng 25% tài sản của 50 ngân hàng thương mại và 30% tài sản của 50 công ty bảo hiểm hàng đầu nước Mỹ. Thông qua kiểm soát chi phối các quỹ, các tổ chức ngân hàng/bảo hiểm, các tập đoàn công nghiệp lớn…, sức mạnh đòn bẩy tài chính của họ giờ đây lại được nhân lên gấp bội thành nhiều ngàn tỉ đô la, đủ sức khuynh đảo cả nền tài chính ở quy mô thế giới.

Chưa hết, người ta ước tính vào năm 1975, hơn 5000 quan chức cấp cao trong chính phủ liên bang Mỹ là do tập đoàn thế lực Rockerfeller sắp đặt, chưa kể là họ còn có người trực tiếp nắm giữ chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền (chẳng hạn em họ Rockerfeller là Alan Dulles làm Cục trưởng CIA, Foster Dulles là Ngoại trưởng…).

Rockerfeller còn chi phối giáo dục (tài trợ xuất bản sách giáo khoa tất cả các cấp học, tài trợ các trường đại học và Hiệp hội Giáo viên Hoa kỳ…); chi phối truyền thông (nắm giữ cổ phần NewYork Times, ABC, CBS, RCA…, lèo lái Washington Post, Los Angeles Time, NBC…thông qua nhân sự đứng đầu là những người có chân trong Hội đồng Quan hệ Đối ngoại CFR đầy ảnh hưởng - tổ chức do quỹ Rockerfeller tài trợ) và cả các tổ chức tôn giáo (Hiệp hội thần học, Hội đồng giáo hội Liên bang…) để định hình suy nghĩ của dân chúng và xã hội có lợi cho hoạt động làm ăn của mình.

Nhưng Currency War II không phải là cuốn sách về lịch sử tài chính tiền tệ, nhắc lại lịch sử chỉ là để cho ta căn cứ suy nghĩ về tương lai. Tương lai nền tài chính tiền tệ thật đen tối và đáng sợ. Sự sụp đổ của đồng đô la Mỹ là không thể tránh khỏi và như ông dự báo sẽ xảy ra muộn nhất là vào năm 2051 (thời điểm mà theo tính toán, riêng tổng số tiền LÃI VAY phải trả (ước khoảng 37,3 ngàn tỉ đô la) cho tất cả các khoản nợ của Hoa Kỳ (khi đó ước khoảng 621,5 ngàn tỉ đô la) vượt quá tổng thu nhập quốc dân (ước khoảng 37 ngàn tỉ đô la) tức là nền kinh tế Hoa kì hoàn toàn phá sản. Hoa kỳ sẽ điềm nhiên giũ bỏ mọi nợ nần với các nước khác, hàng ngàn tỉ trái phiếu chính phủ Mỹ sẽ trở thành một mớ giấy lộn. Theo AB Bernstein, một công ty quản lý tài sản toàn cầu, hiện tại tổng các khoản nợ của Mỹ đang là khoảng 400 ngàn tỉ đô la (bao gồm: tổng nợ của chính quyền liên bang, chính quyền các tiểu bang và địa phương cấp thấp hơn tương đương 100% GDP Mỹ. Tổng nợ của các hộ gia đình và doanh nghiệp bằng 150% GDP, trong khi nợ của các tổ chức tín dụng, tài chính lên tới 450% GDP. Ngoài ra còn có thêm các khoản nợ tương đương 27% GDP từ những quỹ đầu tư ủy thác dành cho các chương trình bảo hiểm xã hội, 484% GDP từ các cam kết theo những chương trình bảo hiểm xã hội hiện thời và 633% GDP từ những nghĩa vụ đối với các chương trình phúc lợi xã hội. Tổng mọi khoản nợ của Mỹ do đó chính xác hiện bằng 1.832% GDP của nước này).

Khi đồng đô la sụp đổ, khủng hoảng tiền tệ toàn cầu nổ ra, chính sách tiền tệ của các quốc gia riêng lẻ không thể xoay chuyển hữu hiệu được tình thế và đó là thời điểm để một đồng tiền chung cho toàn thế giới sẽ ra đời. Đồng tiền này sẽ dựa trên bản vị vàng và hạn mức khí thải các bon sẽ được phát hành bởi Ngân hàng Thế giới World Bank hoặc một Ngân hàng Trung ương Thế giới sẽ được thành lập. Anh Mỹ (mà thực chất là một nhóm người thiểu số) sẽ nắm quyền chi phối hay phủ quyết, đa số các quốc gia còn lại mất đi chủ quyền phát hành tiền tệ và theo đó là quyền tự quyết trong việc phân phối của cải của thế giới. Một chế độ thống trị thế giới mới toàn diện hơn và tàn bạo hơn của các ông chủ ra đời.

Chuyện giả tưởng chăng? Không hề. Giới đầu sỏ tài chính đã chuẩn bị cho kịch bản này từ rất lâu rồi. “Nền kinh tế toàn cầu cần một loại tiền tệ toàn cầu” là phát biểu của Paul A. Volker, cựu chủ tịch FED giai đoạn 1979-1987. Thậm chí lịch trình cho ngày phát hành đồng tiền chung ấy đã được người ta hoạch định sẵn.

Hoạt động bán trái phiếu chính phủ Mỹ, thu gom tích trữ vàng, phi đô la hóa thương mại dầu mỏ bằng cách dùng phương thức hàng đổi hàng hay dùng các đồng tiền thanh toán khác như RUB, EUR hay CNY…mà Nga, Trung quốc, Iran, Venezuela, EU và nhiều nước khác đang tiến hành trong những năm gần đây thực chất là các hành động để đối phó với thảm họa đồng đô la sắp xảy ra trong tương lai gần. Cuộc chiến sinh tồn trong lĩnh vực tài chính tiền tệ thế giới vẫn đang diễn ra hàng ngày hàng giờ.

Không có gì là ngẫu nhiên tình cờ cả, thế giới đang vận hành theo sự sắp đặt của các thế lực tài chính, cả công khai và giấu mặt.

Currency War là cuốn sách mà các lãnh đạo chính phủ, các chuyên gia tài chính ngân hàng và lãnh đạo doanh nghiệp bắt buộc phải đọc để có kế hoạch phòng ngừa và đối sách hữu hiệu. Cuốn sách cũng rất hữu ích về mặt kiến thức cho những nhà nghiên cứu, các giảng viên và sinh viên trường kinh tế và những ai quan tâm đến lĩnh vực tài chính ngân hàng.

Về tác giả:
Song Hong Bing (Tống Hồng Binh) sinh năm 1968 tại Tứ Xuyên, Trung Quốc. Năm 1994 Song du học tại Mỹ và nhận bằng thạc sĩ của đại học American University.

Ông Song từng là nhà tư vấn cao cấp tại hai tổ chức cho vay phi ngân hàng lớn nhất của Mỹ là Fannie Mae và Freddie Mac. Ông gia nhập Hongyuan Securities tại Trung Quốc vào năm 2008 với vị trí là một trưởng phòng nghiệp vụ rồi sau là Chiến lược gia trưởng toàn cầu. Ông đã dự đoán đúng cuộc khủng hoảng nợ dưới chuẩn năm 2007 của Mỹ và cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008.

Đầu năm 2009, ông Song đã thành lập một nhóm chuyên gia tư duy độc lập (think tank) Global Business & Finance và trở thành nhà xuất bản tạp chí tài chính nổi tiếng Global Business & Finance.

Ông là tác giả của rất nhiều cuốn sách bán chạy, là học giả nghiên cứu tài chính thế giới và cũng là Viện trưởng của Viện nghiên cứu Kinh tế Tài chính Hoàn cầu (Bắc Kinh)

Monday, July 15, 2019

Ai đã đánh cắp thế giới?

shared from fb Anh Pham,
-----
Sự thật là TT Obama chút nữa thì quốc hữu hoá hết các doanh nghiệp tư nhân yếu kém thua lỗ do khủng hoảng kinh tế năm 2007, theo đúng cách mà tác giả mô tả: "A Soviet-style takeover of the free enterprises"?

Đây là một trong những cuốn sách rất thú vị mà ai yêu thích lĩnh vực kinh tài chuyên sâu không nên bỏ qua. Nó cho thấy nhiều thông tin quí giá ngoài sách vở, trên media truyền thống, và như tiêu đề cho chúng ta biết: "Ai đã đánh cắp thế giới?"

Sự thật là các tập đoàn đa quốc gia sẽ không thể phát triển nhanh nếu thiếu vắng những thiên đường thuế. Sự tồn tại của những thiên đường này vì thế cũng tạo ra những "lợi thế bất công" cho những quốc gia kém phát triển hơn. Tại sao thiên đường thuế - Tax havens (không chỉ miễn thuế mà là giản qui tài chính gần như tuyệt đối) là phương tiện để giới tư bản làm giàu. Tại sao trong số những khoản tiền "tự do" ấy lại được tài trợ cho các cuộc chiến tranh, trong đó có chiến tranh Việt Nam (?)

Và tại sao HK lại là trung tâm rửa tiền của TQ đại lục với hàng chục tỉ USD mỗi năm chảy qua lãnh thổ này. Kể từ năm 1978 TQ mở cửa, HK phát triển nhanh chóng theo cấp số nhân. Và tại sao nước Anh lại phó mặc cho HK phát triển theo cách tự do truyền thống - "anything goes - no regulation". Hàng trăm triệu đô la cứu trợ cho Nga thời hậu Liên Xô bị mất tích, nhưng không phải ở Moscow, mà được tìm thấy ở Pennsylvania. Vì sao Mỹ với Anh Quốc là trùm của các ông trùm, thậm chí, bảo kê cho các hoạt động tài chính ngầm là chiến lược quốc gia.

Tiền bẩn, tiền sạch, miễn là tiền đô la. Và trong thế giới của tứ giác ma quỉ, bao gồm luật sư, ngân hàng, chính phủ và kế toán, COC cũng không quan trọng bằng COS - Code of Silence.

Và cũng vì nhiều lẽ mà học thuyết kinh tế phát triển (aka học thuyết cơ cấu mới) đã đúc kết một câu thành chân lý: "Các nền kinh tế lạc hậu không thể phát triển nếu họ để thị trường quyết định mọi thứ".

Vì sao mà nước Mỹ không bao giờ trở thành "Socialist country", ông Trump nói mà như chửi ai đó!?

(Frankfurt, 2011)

Thursday, July 11, 2019

"Khi người ta làm ăn lớn"

Tyler Cowen, nhà kinh tế học đồng thời là tác giả của cuốn "Big Business” (Tạm dịch: Các tập đoàn lớn) cho rằng tầm quan trọng và nguyên tắc đạo đức của các doanh nghiệp đang bị đánh giá thấp.

Bài điểm sách ngày 24 tháng 5 năm 2019 của K.N.C.

nguồn: The Economist,

Bích Nhàn dịch, Minh Thu hiệu đính,

Nếu có một sự thật mà thế hệ millennial luôn cho là đúng và không cần chứng minh thì đó chính là quan điểm cho rằng các doanh nghiệp lớn luôn có những tác động xấu. Những tập đoàn vô nhân đạo gây ô nhiễm hành tinh này,
vung tiền cho các vị giám đốc trong khi móc ví người tiêu dùng. Những tập đoàn công nghệ lớn biến chúng ta thành những con nghiện ‘màn hình’. Những tập đoàn dược lớn khiến chúng ta không thể mua nổi thuốc để cứu mạng mình. Những ngân hàng lớn bán cho chúng ta các khoản thế chấp đáng ngờ. Khi nghe những lời tán gẫu trên các phương tiện truyền thông đại chúng, chúng ta không khỏi thắc mắc liệu những tập đoàn này đã từng làm được điều gì đúng đắn chưa?

Trên thực tế, họ có chứ. Nhà kinh tế học Tyler Cowen của Đại học George Mason ở Virginia đã nhận định như vậy. Trong cuốn sách mới nhất của ông “Các tập đoàn lớn: Bức thư tình gửi tới một người dân thường của nước Mỹ”, ông lập luận rằng rất nhiều trong số các lời ca cẩm về giới kinh doanh đều rất thiếu hiểu biết. Và ở những nơi có vấn đề thực sự, như lừa đảo hay tập trung quyền lực quá mức, ông tin rằng các