Journey in Life: book
Showing posts with label book. Show all posts
Showing posts with label book. Show all posts

Monday, July 15, 2019

Ai đã đánh cắp thế giới?

shared from fb Anh Pham,
-----
Sự thật là TT Obama chút nữa thì quốc hữu hoá hết các doanh nghiệp tư nhân yếu kém thua lỗ do khủng hoảng kinh tế năm 2007, theo đúng cách mà tác giả mô tả: "A Soviet-style takeover of the free enterprises"?

Đây là một trong những cuốn sách rất thú vị mà ai yêu thích lĩnh vực kinh tài chuyên sâu không nên bỏ qua. Nó cho thấy nhiều thông tin quí giá ngoài sách vở, trên media truyền thống, và như tiêu đề cho chúng ta biết: "Ai đã đánh cắp thế giới?"

Sự thật là các tập đoàn đa quốc gia sẽ không thể phát triển nhanh nếu thiếu vắng những thiên đường thuế. Sự tồn tại của những thiên đường này vì thế cũng tạo ra những "lợi thế bất công" cho những quốc gia kém phát triển hơn. Tại sao thiên đường thuế - Tax havens (không chỉ miễn thuế mà là giản qui tài chính gần như tuyệt đối) là phương tiện để giới tư bản làm giàu. Tại sao trong số những khoản tiền "tự do" ấy lại được tài trợ cho các cuộc chiến tranh, trong đó có chiến tranh Việt Nam (?)

Và tại sao HK lại là trung tâm rửa tiền của TQ đại lục với hàng chục tỉ USD mỗi năm chảy qua lãnh thổ này. Kể từ năm 1978 TQ mở cửa, HK phát triển nhanh chóng theo cấp số nhân. Và tại sao nước Anh lại phó mặc cho HK phát triển theo cách tự do truyền thống - "anything goes - no regulation". Hàng trăm triệu đô la cứu trợ cho Nga thời hậu Liên Xô bị mất tích, nhưng không phải ở Moscow, mà được tìm thấy ở Pennsylvania. Vì sao Mỹ với Anh Quốc là trùm của các ông trùm, thậm chí, bảo kê cho các hoạt động tài chính ngầm là chiến lược quốc gia.

Tiền bẩn, tiền sạch, miễn là tiền đô la. Và trong thế giới của tứ giác ma quỉ, bao gồm luật sư, ngân hàng, chính phủ và kế toán, COC cũng không quan trọng bằng COS - Code of Silence.

Và cũng vì nhiều lẽ mà học thuyết kinh tế phát triển (aka học thuyết cơ cấu mới) đã đúc kết một câu thành chân lý: "Các nền kinh tế lạc hậu không thể phát triển nếu họ để thị trường quyết định mọi thứ".

Vì sao mà nước Mỹ không bao giờ trở thành "Socialist country", ông Trump nói mà như chửi ai đó!?

(Frankfurt, 2011)

Thursday, July 11, 2019

"Khi người ta làm ăn lớn"

Tyler Cowen, nhà kinh tế học đồng thời là tác giả của cuốn "Big Business” (Tạm dịch: Các tập đoàn lớn) cho rằng tầm quan trọng và nguyên tắc đạo đức của các doanh nghiệp đang bị đánh giá thấp.

Bài điểm sách ngày 24 tháng 5 năm 2019 của K.N.C.

nguồn: The Economist,

Bích Nhàn dịch, Minh Thu hiệu đính,

Nếu có một sự thật mà thế hệ millennial luôn cho là đúng và không cần chứng minh thì đó chính là quan điểm cho rằng các doanh nghiệp lớn luôn có những tác động xấu. Những tập đoàn vô nhân đạo gây ô nhiễm hành tinh này,
vung tiền cho các vị giám đốc trong khi móc ví người tiêu dùng. Những tập đoàn công nghệ lớn biến chúng ta thành những con nghiện ‘màn hình’. Những tập đoàn dược lớn khiến chúng ta không thể mua nổi thuốc để cứu mạng mình. Những ngân hàng lớn bán cho chúng ta các khoản thế chấp đáng ngờ. Khi nghe những lời tán gẫu trên các phương tiện truyền thông đại chúng, chúng ta không khỏi thắc mắc liệu những tập đoàn này đã từng làm được điều gì đúng đắn chưa?

Trên thực tế, họ có chứ. Nhà kinh tế học Tyler Cowen của Đại học George Mason ở Virginia đã nhận định như vậy. Trong cuốn sách mới nhất của ông “Các tập đoàn lớn: Bức thư tình gửi tới một người dân thường của nước Mỹ”, ông lập luận rằng rất nhiều trong số các lời ca cẩm về giới kinh doanh đều rất thiếu hiểu biết. Và ở những nơi có vấn đề thực sự, như lừa đảo hay tập trung quyền lực quá mức, ông tin rằng các

Wednesday, July 10, 2019

Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 dưới cái nhìn của giới lãnh đạo

nguồn: NYTimes,

Bích Nhàn dịch, Minh Thu hiệu đính,

Chỉ trong một vài tháng của năm 2008 và 2009, nhiều người đều sợ rằng nền kinh tế thế giới đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Họ có lý do chính đáng để sợ hãi. Thị trường tài chính hầu như bị đóng băng, tín dụng gần như không
có sẵn cho bất kỳ ai ngoại trừ những người vay an toàn nhất. Nền kinh tế thực sự trong tình trạng rơi tự do: Qua mùa đông, nước Mỹ mất 700.000 việc làm mỗi tháng, cùng lúc đó sản lượng công nghiệp và thương mại thế giới giảm nhanh như trong năm đầu tiên của cuộc Đại khủng hoảng.

Tuy nhiên, cuối cùng, điều tồi tệ nhất đã không xảy ra. Cuộc khủng hoảng tài chính đã gây ra những thiệt hại to lớn và lâu dài. Nhưng nền tảng của nó không đến nỗi sụp đổ hoàn toàn.

Điều gì đã cứu chúng ta? Có rất nhiều yếu tố, và một trong số đó là việc các quan chức chính phủ chủ chốt không đứng ngoài cuộc trong lúc thế giới đang rơi vào nước sôi lửa bỏng. Thay vào đó, họ đã hành động - tuy không

Vụ Luận tội đầu tiên

nguồn: NYTimes, Minh Thu dịch,

Ông đã từng là một tổng thống gây nhiều chia rẽ, được ngợi ca cũng như bị phản đối vì tính tình nóng nảy, sự bướng bỉnh, và cả tài mị dân. Sự nhạy cảm tột độ đối với những lời xúc phạm khiến ông thường tự ti, thương thân
và dễ rơi vào hoang tưởng tệ hại. Ông cực lực phản đối giới tinh hoa lâu đời và giang tay với những người da trắng phân biệt chủng tộc (thượng tôn da trắng). Ông từ chối sự giám sát của quốc hội và đổ thêm dầu vào lửa khi tuyên bố rằng mình có thể thuê và sa thải bất kỳ ai mà ông muốn, ngay cả khi những quyết định sa thải bốc đồng của ông gây ra nhiều lời phàn nàn rằng ông đang cản trở công lý.

Đến tháng 2 năm 1868, Tổng thống Andrew Johnson đã đẩy tình thế tới một cuộc khủng hoảng. Như Brenda Winnut kể lại trong cuốn sách mới của cô, “The Impeachers” (tạm dịch: Những vị bị luận tội), Johnson Johnson đã khiêu khích các nhà lập pháp bằng những nỗ lực ngày càng lớn để cai trị bằng sắc lệnh, thách thức họ “cứ làm đi” và buộc tội ông - chính là điều mà Nghị viện đã bỏ phiếu thông qua với đa số áp đảo 126 so với 47.

Là tác giả của các tác phẩm đoạt giải thưởng về Nathaniel Hawthorne và Emily Dickinson, cùng nhiều cuốn sách khác, từ sáu năm trước Winnut đã

Tuesday, June 25, 2019

Cuộc bao vây: Trump trong bão dư luận

Michael Wolff trò chuyện với Steve Bannon trong khi chính quyền đang bốc cháy.

nguồn: NYTimes, Quỳnh Anh dịch,

Bạn có thể cho rằng Michael Wolff, tác giả của cuốn sách bom tấn “Bão lửa và Cuồng nộ” với nội dung khắc họa chân dung không mấy sáng sủa của
Tổng thống Trump trong năm đầu tiên ở Nhà Trắng, có thể đã chặn hết đường lùi của mình khiến cho cuốn sách thứ hai về nội bộ chính quyền sẽ trở thành nhiệm vụ bất khả thi.

Thế nhưng không phải đội ngũ của Trump sẽ trở nên kỷ luật và kín tiếng hơn trong năm thứ hai. Như tác giả Wolff giải thích trong cuốn “Cuộc bao vây,” một số người từng hỗ trợ ông trong cuốn sách đầu tiên đã rời chính quyền nhưng vẫn còn nằm trong vòng thông tin, họ cùng tham gia với Wolff trong cái ông gọi là “niềm hứng thú với thảm họa Trump — biết chắc rằng cuối cùng Trump cũng sẽ tự diệt chính mình.”

Một trong những người này là Stephen K. Bannon, ông chiếm vị trí quan trọng trong phần lời cảm ơn của tác giả Wolff, bởi vì “sự tin tưởng và hợp tác của ông” với tư cách “một người dẫn đường bất kỳ ai may mắn có được khi đi xuống thế giới của Trump.” Wolff nói rằng “đó là thước đo nhân cách của Bannon khi ông giữ vững lập trường với nhận xét của mình trong 'Bão lửa và Cuồng nộ' mà không phàn nàn, không ngụy biện hay oán trách.

Đây là một cách thức hết sức kỳ lạ để tỏ lòng biết ơn đối với Bannon, nhân vật mà chính tác giả Wolff gọi là “người được cho có công nhiều nhất” trong việc Trump đắc cử. Suy cho cùng thì Bannon nổi tiếng là người không mấy coi trọng các giá trị truyền thống như “nhân phẩm” hay “niềm tin và hợp tác”.

Cuốn sách “Cuộc bao vây” bề ngoài có vẻ viết về Trump — được miêu tả trong sách là một người không mấy thông minh sáng sủa đang trở nên rất bất ổn dưới áp lực do bị đẩy vào vị trí quyền lực cao nhất — nhưng thế giới quan dẫn dắt trong sách lại rất

Tuesday, June 18, 2019

Chủ nghĩa tư bản có thể chịu được bao nhiêu bất bình đẳng?

nguồn: washingtonpost, Tuấn Minh dịch,

Thị trường chứng khoán đạt mức cao kỷ lục, vượt ngưỡng 26.000 điểm. Thất nghiệp giảm xuống dưới 4%, mức thấp kỷ lục trong 50 năm qua. Nói chung, có vẻ không đúng thời điểm khi đặt câu hỏi “Liệu chủ nghĩa tư bản Mỹ có thể
tồn tại?” vào lúc này.

Nhưng đó là câu hỏi trọng tâm mà tác giả Steven Pearlstein, một nhà báo kinh tế nổi tiếng, được trao giải Pulitzer và cũng là nhà phê bình thấu đáo về thời đại chúng ta, đã đặt ra. Câu trả lời của ông ấy ra sao? "Có thể, nhưng...”  hoặc có thể là “Chỉ khi…”  tiếp theo sau là bài phê bình gay gắt về mức lương quá cao của các giám đốc điều hành doanh nghiệp. Với mức thù lao trung bình của họ gấp hàng trăm lần so với người lao động bình thường, phần thưởng cho việc tăng lợi nhuận ngắn hạn, mang đến lợi ích cho các cổ đông và phải trả giá bằng năng suất (hoặc thậm chí là sự sống còn của một số công ty), cuốn sách lập luận rằng chúng ta đang tiến đến gần một vực thẳm kinh tế.

Điều mà Pearlstein phàn nàn nhất không phải là sự vận hành của chủ nghĩa tư bản mà là sự

Saturday, June 15, 2019

Jared Diamond: Các quốc gia phục hồi sau khủng hoảng như thế nào? Giống như cách của con người thôi.

Sử gia về môi trường ăn khách nhất sẽ giải thích vì sao cuốn sách mới nhất của ông về cách các quốc gia vượt qua bất ổn, Upheaval, lại là cuốn sách mang tính chính trị nhất so với các tác phẩm trước đó của mình.

Andrew Anthony

Chủ nhật, ngày 21 tháng 4 năm 2019

nguồn: theguardian, Minh Thu dịch,

Thật khó tưởng tượng ra thời điểm nào thích hợp hơn để cuốn sách mới mang tên Upheaval của nhà sử học môi trường nổi tiếng Jared Diamond đến với Vương quốc Anh. Ngay dòng tít phụ của nó đã nói lên sự liên quan cấp thiết:
Các quốc gia đối phó với khủng hoảng và thay đổi như thế nào. Nếu ngay lúc này mà tầng lớp chính trị của chúng ta không cần đến (những) lời khuyên đó, thì chắc ta chẳng cần biết khi nào thì họ cần nữa.

Cuốn sách được tạo thành từ một số nghiên cứu trường hợp cụ thể của các quốc gia khác nhau trong cách họ xử lý khủng hoảng. Đó là Phần Lan sau cuộc chiến với Liên Xô, Chile và di sản của chế độ Pinochet, phản ứng của Nhật Bản trước vấn đề ngoại quốc thượng đẳng trong thế kỷ 19, Indonesia sau vụ thảm sát Suharto, nước Đức và công cuộc tái thiết sau chiến tranh, và hành trình tìm kiếm bản sắc hậu thuộc địa của Úc.

Nếu những lựa chọn đó có vẻ ngẫu nhiên, thì điểm chung giữa chúng chính là

$uperHubs: Giới tinh hoa tài chính & Mạng lưới của họ thống trị thế giới như thế nào?

Sandra Navidi dùng khoa học mạng để mô tả cách thức giới tinh hoa tài chính thống trị thế giới của chúng ta

bài bình sách của Valentin Schmid

ngày 1 tháng 2 năm 2017

nguồn: theepochtimes, Quỳnh Anh dịch,

Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) chỉ diễn ra trong vài ngày vào tháng 1, khi giới tinh hoa quốc tế đáp máy bay đến Davos, Thụy Sĩ, đàm phán, kết nối, đi đến thỏa thuận và lại rời đi. Họ là những tỷ phú như George Soros và
Ray Dalio, hoặc các quan chức như lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình và Giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) Christine Lagarde.

Chính những người gặp nhau chỉ vài ngày tại các hội nghị như WEF là người định hình chính sách công và thị trường, và do đó đóng vai trò quan trọng đối với cuộc sống của chúng ta. Những người này là ai, và chúng ta biết bao nhiêu về họ? Sự xuất hiện công khai được lên kế hoạch cẩn thận tại các hội nghị như WEF hoặc trên các phương tiện truyền thông chỉ đơn thuần là bề mặt của một mạng lưới những người giàu có và có ảnh hưởng, những người có xu hướng chỉ giao thiệp với người cùng giới và giao dịch của họ thường được thực hiện trong bí mật.

May mắn cho chúng ta, Sandra Navidi, Giám đốc điều hành công ty tư vấn BeyondGlobal và bản thân bà cũng là người trong giới ở cấp cao nhất, đã viết một cuốn sách giải mã

Sunday, May 19, 2019

Làm thế nào để chủ nghĩa tư bản có được đạo đức và tính nhân văn?

nguồn: washingtonpost, Minh Thu dịch,

Điều gì đang diễn ra, những lùm xùm về Trump, Brexit và sự chuyển
sang chủ nghĩa độc tài ở Brazil và Đông Âu? Gần đây rất nhiều cuốn sách ra đời cố giải nghĩa về tương lai của chủ nghĩa tư bản dân chủ.

Robert Kuttner với cuốn “Liệu dân chủ có thể tồn tại trước chủ nghĩa tư bản toàn cầu?”. Steven Brill thấy nước Mỹ trong tình cảnh ngày càng hỗn loạn về chính trị và kinh tế với cuốn “Tailspin”. Anand Giridharadas miêu tả một xã hội “Được ăn cả (ngã về không)”. William Galston lo lắng về “chủ nghĩa chống đa nguyên”; Barry Eichengreen băn khoăn về “cơn cám dỗ của chủ nghĩa dân túy”. Alan Greenspan và Adrian Wooldridge tuy ca ngợi lịch sử “chủ nghĩa tư bản ở Mỹ” nhưng e ngại rằng chúng ta đang mất dần lòng khoan dung đối với gốc rễ của nó - ‘sự hủy diệt mang tính sáng tạo’. Jonathan Tepper và Denise Hearn miêu tả sự suy giảm của cạnh tranh trong “Điều bí ẩn của chủ nghĩa tư bản”. Ngay cả tôi cũng có đóng góp khiêm tốn của riêng mình cho thể loại này trong năm nay.

Bây giờ xin giới thiệu Paul Collier, giáo sư tại Đại học Oxford, với lập luận thú vị, đầy thuyết phục rằng những rạn nứt kinh tế sâu sắc ở Anh và Mỹ đang “xé toang kết cấu xã hội của chúng ta”.

“Lo lắng, giận dữ và tuyệt vọng đã phá vỡ lòng trung thành chính trị của con người, niềm tin của họ đối với chính phủ, thậm chí là niềm tin của họ đối với nhau”, Collier viết trong cuốn “Tương lai của chủ nghĩa tư bản”. Ông cho rằng, với sự tập trung đến tàn nhẫn vào lợi nhuận, bất bình đẳng thu nhập và bất bình đẳng cơ hội ngày càng lớn, chủ nghĩa tư bản Anh-Mỹ đã

Saturday, May 18, 2019

Chịu đựng gian khổ

Kevin Chong phân tích câu chuyện về một hình tượng ngôi sao đa văn hóa

nguồn: the-tls,
Bích Nhàn dịch, Quỳnh Anh hiệu đính

Bruce! Victoria Harbor, Hong Kong. Photo courtesy cloud.shepherd.

Giống như Elvis Presley và Tupac Shakur, danh tiếng của ngôi sao điện ảnh Lý Tiểu Long (tên tiếng Anh : Bruce Lee) vẫn mang lại doanh thu sau khi anh qua đời. Bộ phim Long tranh hổ đấu (Enter the Dragon) công chiếu một tuần sau cái chết bí ẩn của Lý Tiểu Long hồi năm 1973 đã gây tiếng vang trên toàn thế giới. Trước đó, Lý Tiểu Long từng tham gia vào ba bộ phim hành động mỳ ăn liền kiểu Hồng Kông, nhưng chỉ tới bộ phim gián điệp võ thuật giật gân này – sản phẩm hợp tác với Mỹ duy nhất Lý Tiểu Long đóng vai chính mang thương hiệu Hollywood – đã làm nên tên tuổi của anh. Không lâu sau một ngành công nghiệp "tận dụng Lý Tiểu Long" đã

Sunday, May 5, 2019

Cuộc chiến ngai vàng

mà đọc đoạn này thấy như 'cuộc chiến trên giường' :D

test nhanh trình độ đọc hiểu của các mem nào :)

Bài trước: Sứ mệnh trái tim

Saturday, May 4, 2019

Làm vừa thôi 'người đàng ngoài' ơi

shared from Vu Trong Dai,
-----
Samuel Baron mang trong mình nửa dòng máu Việt, lại sinh ra ở Đàng Ngoài nên việc thâm nhập vào đời sống bản địa chắc chắn dễ dàng hơn nhiều người phương Tây khác. Mặt khác, Baron vẫn giữ được tư duy lí trí phương Tây và sự sắc sảo, nhạy bén, thậm chí là cơ hội của một thương nhân Hà Lan nên những xét đoán của ông về nhiều mặt chính trị, kinh tế, xã hội cho đến phong tục tập quán và con người nước ta vào cuối thế kỉ 17 đã vượt qua nhãn quan của thời đại. Đọc “Mô tả vương quốc Đàng Ngoài” của Baron, nếu bỏ hết những danh từ riêng của thời đại ấy, sẽ có cảm giác ông đang nói về một xã hội Việt có tính lịch sử (cho dù không phải đúng đến từng chi tiết, có những điểm mâu thuẫn và không tránh được sự nói quá lên thường thấy ở các mô tả của người phương Tây):

- Người Đàng Ngoài cần cù chịu khó, tính tình sôi động tuy lại hay sợ hơn là có bản chất dịu hiền.

- Khó mà giữ được sự yên lặng và hoà thuận nếu như không có một bàn tay thép quản lí bằng sự nghiêm khắc.

- Thường mưu phản và nổi dậy.

- Sự mê tín mà đám dân nghèo luôn mắc phải càng khiến cho vấn nạn nổi loạn thêm trầm trọng và đẩy họ vào tình thế hiểm nghèo. Những kẻ có địa vị, hay những vị quan có vai vế, rất ít khi vướng vào những vấn nạn này.

- Tránh được mê tín nhưng tầng lớp trên lại vướng vào những điểm xấu tệ hại khác, đó là sự ghen tị và độc ác. Họ không thích đi thăm thú các nước khác, cho rằng không đâu bằng vương quốc mình và cũng chẳng tỏ ra kính trọng những người đã đi ra nước ngoài.

- Người Đàng Ngoài có đầu óc và trí nhớ tốt, có khả năng làm việc tốt nếu được đào tạo bài bản. Họ ham học, nhưng không phải vì yêu thích nghiệp học mà coi việc học là cách để vinh thân phì gia.

- Người Đàng Ngoài có buôn bán nhưng lời lãi chẳng là bao do chi phí quá cao lại kèm thêm quà biếu cho đám hoạn quan - những kẻ quản lí các tuyến buôn bán.

- Bởi chính sách của triều đình là không để dân chúng giàu có, e ngại sự giàu có sẽ làm bọn họ sinh kiêu căng và có nhiều tham vọng, nên bản thân nhà vua không chỉ ngầm ủng hộ những thói ăn chặn của đám quan lại mà còn cho thu phí nặng và đánh thuế cao, đồng thời duy trì các chế độ nghĩa vụ lao dịch nặng nhọc. Nếu có kẻ nào đó giàu quá mức thông thường và để vua hay quan biết được thì chẳng chóng thì chày sẽ bị lột sạch sành sanh. Vấn nạn này khiến những người chăm chỉ cũng phải nhụt chí, đành cầm lòng chôn tiền giữ của mà chẳng dám vung tiền ra để kinh doanh sinh lợi.
........

Wednesday, April 24, 2019

Con đẹp nhất sẽ sống

Photo by Ricardo Porto on Unsplash.

bài bình sách của David Dobbs

ngày 18 tháng 9 năm 2017

nguồn: nytimes, Minh Thu dịch,

Charles Darwin, sinh năm 1809, dường như là một tác giả không bao giờ già đi đối với các độc giả. Số sách Darwin viết chỉ có 25 cuốn. Số sách viết về Darwin, theo danh mục thư viện toàn cầu WorldCat, là khoảng 7.500 cuốn, và số lượng này vẫn không ngừng tăng lên. “Dòng thác” này bắt đầu với 22 cuốn sách về Darwin được xuất bản năm 1860, một năm sau khi cuốn “Nguồn gốc muôn loài” của ông ra đời, rồi đến mức trung bình khoảng 30 cuốn/năm trong gần một thế kỷ tiếp theo, tăng vọt lên mức 50 cuốn/năm khi Thế chiến II kết thúc, và đạt mức hơn 100 cuốn/năm vào những năm 1980. Hiện tại chúng ta ở mức khoảng 160 cuốn/năm – tức là cứ hơn hai ngày sẽ lại có một cuốn về Darwin.

Dù với số lượng sách quá lớn như vậy, hầu hết các năm đều có

Monday, April 22, 2019

Điệp viên và Kẻ phản quốc

Photo credit: youtube.

Điệp viên và Kẻ phản quốc - câu chuyện đáng kinh ngạc về một siêu điệp viên thời Chiến tranh lạnh

Cuộc đời hai mặt của một gián điệp KGB được MI6 tuyển dụng với những cuốn vi phim, bí mật của Liên Xô và cuộc đào thoát táo bạo.

bài bình sách của Luke Harding

ngày 19 tháng 9 năm 2018

nguồn: the guardian, Quỳnh Anh dịch,

Oleg Gordievsky là điệp viên quan trọng nhất của Anh trong Chiến tranh lạnh. Ông làm gián điệp cho MI6 trong 11 năm. Ông đã xuất sắc đánh lừa được đồng nghiệp KGB trong suốt khoảng thời gian này. Đáng kinh ngạc hơn là vào mùa hè năm 1985 – sau khi Gordievsky bị gấp rút triệu tập từ London về Moscow do cấp trên của ông sinh nghi – các sĩ quan tình báo Anh đã giúp ông trốn thoát. Đó là lần duy nhất các sỹ quan tình báo thành công đưa một gián điệp nằm vùng đào tẩu khỏi Liên Xô, đánh bại các đối thủ người Nga. Sự việc đi theo hướng trục xuất các điệp viên Cambridge, những người mà một thế hệ trước từng đi theo hướng ngược lại.

Gordievsky kể lại câu chuyện về cuộc đào thoát gần như bất khả thi của chính mình trong cuốn hồi ký hấp dẫn năm 1995, Next Stop Execution. Cuốn sách kể lại quá trình ông được tuyển vào KGB, nơi người anh trai Vasili của ông đang phục vụ dưới lốt ngụy trang là một người nhập cư bất hợp pháp, và sự vỡ mộng ngày càng tăng của Gordievsky với thế giới toàn trị xám xịt những năm 1960 ở Moscow. Có nhiều giai đoạn trong hành trình của ông. Ngay từ nhỏ ông đã học tiếng Đức. Ông bắt đầu đọc báo chí phương Tây. Sau đó, khi còn là thực tập sinh KGB, ông đã ở Đông Berlin trong sáu tháng. Ông đến ngay thời điểm Bức tường Berlin được dựng lên, và một buổi sáng thức dậy, ông nghe thấy tiếng xe tăng ầm ầm chạy qua đại sứ quán Liên Xô.

Nhưng chính cuộc xâm lược Tiệp Khắc năm 1968 của Liên Xô đã

Monday, April 15, 2019

Tầm nhìn về thời đại khi dầu lửa không còn là vua

Photo by Zbynek Burival on Unsplash.

bài viết của Dwight Garner,

ngày 20 tháng 9 năm 2011,

nguồn: nytimes, Quỳnh Anh dịch,

Daniel Yergin là chuyên gia năng lượng có ảnh hưởng nhất nước Mỹ, và cuốn sách đưa tên tuổi ông đến với công chúng là “The Prize: Thiên sử thi về Dầu mỏ, Tiền bạc và Quyền lực” (1991). Cuốn sách thuộc hàng bán chạy nhất, giành được giải Pulitzer và được chuyển thể thành sê-ri phim truyền hình ngắn nổi tiếng trên PBS. Trong hai thập kỷ kể từ đó, tác giả Yergin hoạt động như một cá nhân nghiên cứu chính sách độc lập, gần như độc quyền về chủ đề năng lượng và địa chính trị. Ảnh hưởng của ông lớn như vậy cho nên người ta sẽ không mấy ngạc nhiên nếu đối thủ của ông đệ đơn kiện chống độc quyền nhắm vào ông.

Tác giả Yergin trở lại với phần tiếp theo của cuốn “The Prize.” Phần này có tên gọi “The Quest: Năng lượng, An ninh và Tái tạo thế giới hiện đại,” và thật sự, cuốn này thậm chí còn

Sunday, April 7, 2019

Ảnh hưởng lâu dài của Mao Trạch Đông

Chủ tịch sẽ tiếp quý vị ngay bây giờ* Photo courtesy Jason Hargrove.

nguồn: The Economist, Quỳnh Anh dịch,

Trong số những nhà độc tài tàn bạo của thế kỷ 20, chỉ mình huyền thoại và tư tưởng của Mao Trạch Đông vẫn còn vang vọng.

Tên tuổi của các nhà độc tài tàn bạo nhất thế kỷ 20 đồng nghĩa với tội ác. Hitler, Pol Pot, Stalin: thậm chí chỉ nói đùa về những người này cũng là vô duyên. Thế nhưng danh tính của một vị độc tài lại mang tác động nhẹ hơn. Sự thực là nhiều người vẫn còn tôn kính ông. Khuôn mặt ông được in trên gần như tất cả đồng tiền giấy đang lưu hành trong nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Hàng ngàn người xếp hàng hằng ngày để tham quan thi hài của ông được ướp và đặt nằm trong lồng kính. Khi Barack Obama còn đương nhiệm tổng thống, một nhà thiết kế ở Trung Quốc đã ghép trang phục của Mao Trạch Đông với mặt của Obama và in lên áo phông. Nhiều người—kể cả du khách phương Tây—đã mua áo vì hình ảnh hấp dẫn. Có lẽ họ không nghĩ rằng, trên thực tế, họ đang đánh đồng nhà lãnh đạo nước Mỹ với nhân vật gây ra cái chết cho hàng chục triệu người.

Mao Trạch Đông vẫn luôn như vậy: một bạo chúa mà

Monday, March 25, 2019

Sứ mệnh trái tim

Ông công nhân vệ sinh này nhặt sách bị vứt trong thùng rác về và giờ đã có 25000 cuốn sách ở nhà ông. Và ông biến nó thành thư viện cộng đồng cho trẻ em trong khu phố, hat tip to linh hoang vu,
-----

...For the past 20 years, Gutiérrez has been on a mission to save discarded books.

Gutiérrez, a garbage man, saves old books that other people have thrown away. Books are usually left separate from the rest of the rubbish, and if they're in good condition, Gutiérrez picks them up and takes them home.

Though Gutiérrez's collection started with a single book (Leo Tolstoy's "Anna Karenina"), today the total number of recovered reads has grown to roughly 25,000 at last count. The books take up the entire ground floor of his house, stacked up into great walls and mountains of pages.

...Gutiérrez's family helps run the project, coordinating pickups, doing the administrative work, and organizing events.

But more than instilling a love of books, the program is also about giving kids a leg up in education.

Monday, December 31, 2018

Stuff I've Been Reading - 2018

năm nay bận quá, 1 quý 1 quyển :), cố gắng năm 2019 ra nghị quyết 1 tháng 1 quyển, các bạn nhỉ :)


from omega+, chúc các bạn kỳ nghỉ lễ giáng sinh và năm mới vui vẻ :)

"Zhixing heyi" nghĩa là gì?

= kết hợp kiến thức và hành động -> 'học đi đôi với làm', 'vừa học vừa hành'

henry paulson giới thiệu 'think and do tank' của mình về môi trường, và được thủ tướng lý khắc cường bút họa chữ này, dùng làm logo in trên danh thiếp và công văn/giấy tờ luôn


Bài trước: "Tie gongji" nghĩa là gì?

Thủ thuật đọc báo cáo tài chính
Đọc Dealing with China của Henry Paulson

Thủ thuật đọc báo cáo tài chính

chẳng có thủ thuật gì, enjoy như đọc một bản nhạc thôi :)

Jiang Jianqing - chủ tịch ngân hàng công thương TQ cũng có "khoái cảm" giống bạn mình @long phan, :)


Mô hình nào cho Trung Quốc?
Đọc Dealing with China của Henry Paulson