Journey in Life: book
Showing posts with label book. Show all posts
Showing posts with label book. Show all posts

Monday, November 19, 2018

Đọc Leonardo Da Vinci của Walter Isaacson

share from fb Linh Hoang Vu,
-----
Leonardo Da Vinci là một cái tên quá quen thuộc với hầu hết mọi người, nếu chỉ là vì bức tranh Mona Lisa với nụ cười bí hiểm, hay có thể qua cuốn tiểu thuyết (và bộ phim cùng tên) Da Vinci Code của Dan Brown. Được đào tạo để trở thành họa sĩ nhưng Leonardo không chỉ là một họa sĩ: Ông còn là kiến trúc sư, nhà khoa học, nhà phát minh kỹ sư chế tạo vũ khí, với mối quan tâm tới đủ các lĩnh vực từ hội họa, điêu khắc, kiến trúc, âm nhạc, toán học, kỹ thuât, địa chất học, thiên văn hoc, giải phẫu học, lịch sử…Nói cách khác, ông là sự kết tinh của khái niệm gọi là Renaissance Man (con người Phục hưng), một người có sự hiểu biết đa lĩnh vực và không bị giới hạn chỉ trong một lĩnh vực chuyên môn thuần túy, hay là phải lựa chọn giữa nghệ thuật và khoa học.

Đó cũng chính là lý do Walter Isaacson, nhà viết tiểu sử có lẽ là nổi tiếng nhất thế giới hiện nay, chọn viết về Leonardo sau khi đã viết về những nhân vật như Benjamin Franklin, Steve Jobs và Einstein. Điểm chung của bốn con người vĩ đại này là gì, cho dù mỗi người nổi tiếng trên những lĩnh vực rất khác nhau? Đó là ở họ đều có những đam mê và niềm yêu thích không bị giới hạn bởi một lĩnh vực chuyên môn hạn hẹp. Franklin là nhà chính trị, nhà ngoại giao nhưng cũng là một nhà khoa học xuất sắc. Thành công của Apple (và Pixar) đến không chỉ bởi thành tựu công nghệ mà có lẽ chủ yếu là thiết kế quá xuất sắc từ một con người duy mỹ. Và Einstein, niềm đam mê thứ hai của ông sau khoa học có lẽ là âm nhạc. Leonardo còn đặc biệt hơn, dường như cả hai bán cầu não trái và não phải của ông đều xuất sắc như nhau để có thể tạo ra được những kiệt tác trong nghệ thuật lẫn những ý tưởng và thiết kế mô hình dự báo trước cho sự ra đời của máy bay, dù lượn, xe tăng…

Cũng thật may mắn cho Leonardo khi ông sống ở thời Phục Hưng, nơi mọi cánh cửa đều có thể mở và một Renaissance man như ông có thể thoải mái sáng tác, hôm nay vẽ tranh theo đơn đặt hàng của chủ nhà băng Medici, ngày mai sẽ chế tạo vũ khí cho công tước Milan…Leonardo sáng tác rất ít, nổi tiếng là người hay bỏ dở tác phẩm và nếu sống ở thời nay, trong nền văn hóa công nghiệp và đòi hỏi gắt gao về sản phẩm và tiến độ, chắc hẳn ông sẽ sớm thất nghiệp và có khi phải nhận trợ cấp xã hội và đứng ở quảng trường Florence vẽ tranh cho du khách.

Bí quyết thiên tài của Leonardo là gì? Trước hết tất nhiên là thứ trời ban. Sau nữa là sự may mắn tưởng như đến từ sự không may mắn (ông là con rơi của 1 chưởng khế (notary) giàu có- nếu ông là con chính thức, ông sẽ bị bắt phải học hành theo nghề chưởng khế và sẽ biến mất trong lịch sử, còn nếu như ông sinh ra ở một gia đình nông dân nghèo thì hẳn ông cũng khó có cơ hội để trở thành họa sĩ).

Nhưng quan trọng hơn là sự kết hợp giữa óc quan sát cực kỳ tỉ mỉ và khả năng tưởng tượng. Và thúc đẩy cho hai thứ này là trí tò mò bất tận và về tất cả mọi thứ trên đời. Ví dụ trong những cuốn sổ tay (với chừng 7200 trang) còn lại của ông, ông viết: “tại sao bầu trời lại màu xanh?” “quan sát chân của ngỗng”; “mô tả lưỡi của chim gõ kiến” và “tới nhà tắm nước nóng mỗi thứ Bảy để xem đàn ông khỏa thân”. Với ông thì tất cả mọi thứ trong tự nhiên, từ chân ngỗng, lưỡi chim gõ kiến cho tới dương vật đàn ông đều đáng để quan tâm, xem xét, nghiên cứu (với cái cuối cùng thì hẳn Leonardo còn có sự quan tâm khác ngoài mục đích nghiên cứu).

Từ sự quan sát tới sự tưởng tượng, các thiết kế của Leonardo thể hiện khả năng tưởng tượng vượt tầm thời đại (và nhiều thứ sẽ không thể khả thi để chế tạo với trình độ kỹ thuật vào thời của ông). Những quan sát tỉ mỉ cũng được Leonardo ứng dụng vào trong tranh của mình. Ví dụ như ông rất kỹ càng khi vẽ các tác động khác nhau của ánh sáng, và chuyển động của nhân vật trong tranh. Ông rất kỹ càng và cầu toàn, thử nghiệm nhiều lần khi sáng tác.

Thế nhưng, ông cũng có thể nhanh chóng vứt bỏ tác phẩm khi chưa hoàn thành nhưng hết hứng thú. Nhưng cũng có thể vì ông quá gắn bó với tác phẩm và không muốn phải chia tay nó khi hoàn thành (và phải trao cho khách hàng). Với bức Mona Lisa, Leonardo vẽ trong 15 năm và nó vẫn ở trong studio của ông khi ông chết.

Bản dịch tiếng Việt cuốn sách này của Omega Plus Books mình thấy rất tốt. Sách in màu, giấy đẹp. Giá hơi cao nhưng cũng xứng đáng với một cuốn sách hay và đẹp.

Đọc Homo Deus của Yuval Noah Harari

book i'm reading: HOMO DEUS,

shared from fb Nguyễn Đình Thành,

Một cuốn sách hay đến mức mình phải gạch nham nhở hết trang này đến trang khác. Những câu chuyện của tương lai được soi rọi từ những nỗi sợ từ quá khứ: bệnh tật, chiến tranh, nỗi sợ chết già. Một viễn cảnh đáng rùng mình của một thế giới hậu công nghiệp, một thế giới Internet of Everything trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết với việc con người đang khám phá dần những bí mật của tạo hoá trong sinh học, công nghệ. Một thế giới mà các công ty sở hữu công nghệ thông tin, các loại mạng xã hội, email, công cụ tìm kiếm…còn hiểu về bạn hơn chính bạn; nơi trí tuệ nhân tạo và những người sau nó thọc vào từng lát cắt nhỏ nhất và sâu kín nhất của mỗi người; nơi một giống loài “mới”, sinh ra từ những động thái ưu sinh, sẽ rất có thể thống trị thế giới thay chỗ cho Homo Sapiens và đối xử với phần còn lại của thế giới như cách Homo Sapiens đối xử với thiên nhiên và muôn loài như hiện nay. Một cuốn sách ngập tràn những thông tin thú vị về lịch sử, địa chính trị, sinh học, xã hội học, tâm lý học...
-----
đọc sách bạn sẽ biết được lịch sử những thảm cỏ trước nhà trắng, công sở, biệt thự, lăng... :)
Well-kept lawns demanded land and a lot of work, particularly in the days before lawnmowers and automatic water sprinklers. In exchange, they produce nothing of value. You can’t even graze animals on them, because they would eat and trample the grass. Poor peasants could not afford wasting precious land or time on lawns. The neat turf at the entrance to chateaux was accordingly a status symbol nobody could fake. It boldly proclaimed to every passerby: ‘I am so rich and powerful, and I have so many acres and serfs, that I can afford this green extravaganza.’ The bigger and neater the lawn, the more powerful the dynasty.

rằng "họ" nghiên cứu marx rất kỹ :D
Even diehard capitalists who vehemently resisted the Marxist prognosis still made use of the Marxist diagnosis. When the CIA analysed the situation in Vietnam or Chile in the 1960s, it divided society into classes. When Nixon or Thatcher looked at the globe, they asked themselves who controls the vital means of production... With hindsight, the Cold War seems even madder. How come thirty years ago people were willing to risk nuclear holocaust because of their belief in a communist paradise?

có quỹ chuyên đầu tư vào các công ty dược phẩm, đã bổ nhiệm (một) thuật toán làm thành viên hđqt ;)
In May 2014 Deep Knowledge Ventures – a Hong Kong venture-capital firm specialising in regenerative medicine – broke new ground by appointing an algorithm called VITAL to its board. VITAL makes investment recommendations by analysing huge amounts of data on the financial situation, clinical trials and intellectual property of prospective companies.

và nhiều nội dung hay ho khác, đây :)

Friday, November 16, 2018

Đọc Meditations của Marcus Aurelius

shared from fb Linh Hoang Vu,
-----
Một cuốn sách khiến bạn cảm thấy thân thuộc, phải kinh ngạc, ngưỡng mộ và yêu quý một tâm hồn đẹp của một vị hoàng đế - triết gia- chiến binh (dù bất đắc dĩ) có lẽ là duy nhất trong lịch sử.

Có quá nhiều điều cảm thấy tương đồng với Zen và Lão Trang trong minh triết phương Đông. Có những câu mà tưởng như lấy từ sách thiền hay Lão vậy.

Tiếc là mình đã không có cơ hội đọc Marcus Aurelius cũng như các triết gia Khắc kỷ khác từ khi 16 tuổi.

Bản dịch tiếng Anh của Gregory Hays rất hay. Đọc Meditations không dễ vì đó không phải là một cuốn sách viết có chủ ý cho độc giả mà là các ghi chép, một cuốn sách tự viết cho mình theo kiểu nhật ký triết học.

Vài thứ cảm nhận khác:
- marcus aurelius bị ám ảnh nhiều bởi cái chết. Mặc dù ông luôn tự nhủ là cái chết không đáng sợ, nó là hợp tự nhiên, không việc gì phải đau buồn mà nên đón nhận...Nhưng việc ông nhắc đi nhắc lại về nó rất nhiều lần cho thấy ông thường xuyên nghĩ về nó, và dường như coi nó là một thử thách lớn nhất của kiếp người.

- Tính dục và ham muốn xác thịt, đam mê về bất kỳ cái gì cũng như ham muốn danh vọng, sự nổi tiếng, tài sản, lời ca ngợi...dường như là những thứ mà marcus aurelius luôn có thể tránh được một cách khá dễ dàng, và ông coi thường tất cả những thứ đó. Tình yêu lớn nhất của ông dường như chỉ là với tự nhiên.

- Chính trị, quân sự...hoàn toàn vắng bóng dù có thể hiểu là đó là những vấn đề căng thẳng mà marcus aurelius thường xuyên phải đối mặt và vượt qua. Có điều ông luôn tự nhắc mình là phải bao dung với người khác, không căm ghét ai cả và không giận dữ (với kẻ xấu thì đó là do bản tính của họ xấu và cũng không phải lỗi của họ, vậy thì tại sao phải căm ghét hay giận dữ).

- Triết lý sống của marcus aurelius hướng đến sự hoà hợp và thanh thản, thuận với tự nhiên, là một con người sống tốt, chân thực, can đảm, đạo đức và có trách nhiệm với xã hội và cộng đồng, tuân thủ luật pháp và kính trọng tự nhiên. Hạnh phúc không phải là điều ông hướng đến.

- Dường như marcus aurelius là một người cô đơn. Ngoài những người thầy mà ông nhắc đến như những người định hình nhân cách cho ông thì không có một người bạn nào được nhắc đến (tất nhiên cũng thật quá khó để một vị Hoàng đế có được những bạn bè đúng nghĩa). Các mối quan hệ với vợ và con cũng mờ nhạt, ngoài một lần ông bày tỏ sự thất vọng ngầm rằng có thể những người thân yêu nhất cũng tự trong lòng muốn ông ra đi để họ có thể sống đời của họ. Cũng bất hạnh cho marcus aurelius là những phẩm chất tiết dục, hợp tác, khôn ngoan, và sống có trách nhiệm vì quyền lợi của quốc gia mà ông luôn đề cao không được con trai ông kế thừa, dẫn tới sự suy sụp của Đế chế La Mã sau khi ông qua đời (lúc này La Mã đã có tuổi đời hơn 900 năm), cho dù phải gần 300 năm nữa nó mới sụp đổ hẳn.

Wednesday, November 14, 2018

Quá muộn

có internet, càng nhiều thông tin trên mạng xã hội, TQ càng không thể..., nên càng phải... :)
----
With the Internet, too much information leaks out about the failings of governments. Thus, they are unable to "rule by persuasion" and are increasingly reduced to relying on sheer force. As a provocative example, Gurri believes that the Chinese government now is more dependent on force than it would be without the Internet.

trích từ cuốn The Revolt of the Public and the Crisis of Authority in the New Millennium của tác giả Martin Gurri.

Tuesday, November 6, 2018

Đọc sách: Tôi từng là kẻ hồ đồ

shared from fb BrandSon,
-----
Đọc sách
Tôi từng là kẻ hồ đồ

Bạn hiền phải chơi lâu mới hiểu.
Sách hay phải đọc nhiều mới thấm.

Cuốn Đại dương xanh ra đời cách đây đúng 20 năm. Và tôi cũng đọc nó cũng đúng 20 năm. Đối với tôi, Đại dương xanh là cuốn sách về kinh doanh xuất sắc nhất. Một trong 3 cuốn sách chuyên môn tôi thường xuyên lôi ra tra cứu khi gặp tình huống kinh doanh khác nhau.

Nhưng hồi đầu mới đọc tôi không hiểu gì. Cố gắng đọc 2 lần vẫn không hiểu gì.
20 năm trước đây tôi cười khẩy: sách thế mà cũng tung hô, chỉ lý thuyết suông đọc tốn thời gian.
Nói thật đến giờ tôi vẫn xấu hổ vì sự hồ đồ của mình.
Tôi lúc đó không hề nhận thức được rằng, tuy đọc không hiểu gì nhưng những khái niệm phức tạp về kinh doanh trong Đại Dương Xanh đã rơi vào tiềm thức của mình. Tôi không hiểu, dĩ nhiên rồi đã trải nghiệm hay chiêm nghiệm đâu mà đòi hiểu. Nhưng chính nhờ đọc 1-2 lần đầu đó giúp tôi có một sự kết nối (trong vô thức) với công việc thực tại sau này tôi đụng liên tục.

Cuốn Đại Dương Xanh nói về mô hình kinh doanh, về chiến lược cạnh tranh, về cách tạo ra một new category (ngành nghề mới) - những nội dung tôi gặp và phải giải quyết thường xuyên với khách hàng của mình.
Mỗi lần như vậy tôi lại đọc, lại tra cứu những trang, những đoạn tác giả đã đúc kết (sau 10 năm nghiên cứu).
Mỗi lần tìm ra ánh sáng như vậy, tôi lại thêm một lần xấu hổ cho sự hồ đồ của mình. Sự hồ đồ đến từ bóng tối của thiếu hiểu biết và phán xét bừa.

Hôm nay một bạn học viên của tôi thắc mắc là em mới start-up đọc những sách chuyên môn sâu em không hiểu gì cả. Em rất cầu thị (không hồ đồ như tôi ngày xưa) post hỏi bí quyết cách đọc sách để hiểu.

Qua chuyện của em, của tôi và của nhiều người tôi có mấy đúc kết cá nhân về đọc sách chuyên môn thế này.

Không nên đọc nhiều sách chuyên môn một lúc. Sách chuyên môn hay như thuốc bổ, cơ thể non yếu thuốc bổ cần có liều lượng. Nhiều là tẩu hoả nhập ma.
Mỗi giai đoạn kinh doanh nên chọn 1-2 cuốn để đọc thôi. Sách thì nhiều nhưng sách hay thực sự ít lắm. Và chỉ nên chọn sách viết có liên quan mức nào đó đến công việc đang làm.
Đừng chờ thành tỷ phú, thành đạt rồi mới đọc sách. Đọc sách là để tham khảo cách người khác đã làm đã thất bại và thành công. Hiểu đến đâu còn tuỳ khả năng mỗi người. Nhưng cứ đọc. Như tôi khi đọc lần đầu Đại Dương Xanh tôi không hiều gì. Nhưng tôi lưu vào tiềm thức. Sau này tiềm thức nhắc tôi khi tôi va chạm thực tế.
Nên biết loại khỏi giá sách những cuốn sau này thấy không hữu ích. Tôi có thói quen lọc những thứ không hữu ích. Ưu tiên chất hơn lượng.

Cuối cùng, sách hay như bạn hiền. Chọn bạn mà chơi, chọn sách mà đọc. Bạn hiền chơi với họ kiểu gì cũng học được gì đó hay ho. Sách hay kiểu gì cũng mót được chút trí tuệ rơi vãi của người viết.

Bạn hiền phải chơi lâu mới hiểu.
Sách hay phải đọc nhiều mới thấm.

Dục tốc bất đạt. Sách và người đều như vậy.

BrandSon
-----
bạn có muốn đọc cuốn "đại dương xanh", đây nhé :)

Thursday, November 1, 2018

Ông Diệm không thoát nổi 'ảnh hưởng của Mỹ'

shared from fb Vu Trong Dai,
-----
Hôm nay tròn 55 năm cuộc đảo chính do tướng Dương Văn Minh cầm đầu lật đổ chính quyền đệ nhất Việt Nam Cộng hòa. Tổng thống Ngô Đình Diệm và em trai là cố vấn Ngô Đình Nhu bị giết chết trong cuộc đảo chính. Chúng tôi có kế hoạch xuất bản cuốn sách "Cauldron of Resistance: Ngo Dinh Diem, The United States and 1950s Southern Vietnam" của Jessica M. Chapman về Ngô Đình Diệm và chính thể do ông lãnh đạo, không phải về sự sụp đổ của nó mà về sự hình thành đã mang mầm mống sụp đổ.

Trên cơ sở khảo cứu sâu rộng các nguồn tư liệu của Việt Nam, Pháp và Mỹ, Jessica Chapman mô tả chi tiết về ba năm trọng yếu, 1953 - 1956, giai đoạn mà một chính thể mới được thiết lập ở miền Nam Việt Nam. Phần lớn cuốn sách nói về con đường thăng tiến chính trị của Ngô Đình Diệm khi ông xoay xở để hạ bệ cựu hoàng Bảo Đại, khuất phục các lực lượng vũ trang của Cao Đài, Hòa Hảo và quân Bình Xuyên. Cuốn sách này cũng là một tài liệu chưa từng có đề cập tới các thế lực chính trị không được thừa nhận chính thức này, sự trỗi dậy của chúng về sau chính là những nhân tố gây ra các bất ổn về chính trị và quân sự vào cuối thập niên 1950 đầu thập niên 1960 ở miền Nam Việt Nam.

mời các bạn đón đọc, sách đây,

Monday, October 29, 2018

Vai trò của hệ thống hành chính quốc gia

[rất quan trọng đấy]

shared from fb Giang Le,
-----
Hôm nay vào hiệu sách thấy một quyển sách mới của Michael Lewis, The Fifth Risk, nghĩ chắc tác giả của Liar Poker và The Big Short này lại viết gì đó về cuộc khủng hoảng tài chính. Giở vài trang ra đọc hóa ra không phải, "the fifth risk" đối với nước Mỹ là ... Trump.

Lewis anti-Trump thì không lạ, nhưng quyển sách này thú vị ở chỗ nó viết về một khía cạnh rất nhàm chán của nhà nước nhưng lại rất quan trọng (nói theo tác giả là "you don't appreciate it until it stops working"). Đó là hệ thống hành chính của một quốc gia.

Mới chỉ lướt qua quyển sách nhưng không khó để thấy rất nhiều chi tiết sẽ làm các fan của Trump nóng mặt, vd trong lịch sử danh sách tỷ phú của Forbes chỉ có ba người bị phát hiện gian dối là Wilbur Ross và ... ai nữa thì bạn chịu khó đọc sách. Ở đây tôi muốn bàn về một điểm, từ quyển sách này và từ một vài lần tôi đã viết trước đây, là một quốc gia cần tách biệt hệ thống hành chính và hệ thống chính trị.

Hệ thống hành chính có thể coi là một dạng infrastructure đặc biệt của một quốc gia. Bất kể thể chế cộng sản hay tư bản, dân chủ hay độc tài, xã hội hiện đại luôn cần phải có một tầng lớp công chức điều phối các hoạt động kinh tế xã hội theo những khuôn khổ định trước, tương tự như các cảnh sát giao thông điều phối xe trên đường. Dù các đảng phái/lãnh tụ chính trị có thể đưa ra/thay đổi chính sách/luật lệ/qui định nhưng cuối cùng vẫn cần một hệ thống hành chính triển khai/giám sát.

Bất kể thể chế chính trị thế nào một quốc gia luôn cần một hệ thống hành chính trong sạch, chuyên nghiệp, hiệu quả. Những cuộc tranh luận về dân chủ hay độc tài có lợi hơn cho phát triển (kinh tế) dường như bỏ qua vai trò của hệ thống hành chính và/hoặc đánh đồng nó với hệ thống chính trị. Thực ra những quốc gia chậm phát triển luôn đi cùng với một hệ thống hành chính tham nhũng/quan liêu, ngược lại những quốc gia thành công luôn có một hệ thống hành chính lành mạnh...

cuốn sách rất hay The Fifth Risk, của Michael Lewis.

Tuesday, October 23, 2018

Nhược điểm của nền cộng hòa

ngay từ khởi đầu, tổng thống adams đã hoài nghi về nền cộng hòa và công dân của nó, khi trong chiến dịch tranh cử, mọi người tập trung công kích sự kiện là "mẹ của andrew jackson là điếm"

btw, jackson mà sinh ở xứ đông lào thì mút mùa ko ngóc đầu lên được
-----
...A Cincinnati newspaper printed a malevolent (có ác ý/ác tâm, ảnh hưởng xấu) editorial proclaiming (để lộ ra, chỉ ra; tuyên bố) that [Andrew] Jackson's mother was a common prostitute (đĩ, điếm) brought to this country by British soldiers (lính Anh). thereupon she married a mulatto (người da trắng lai da đen) man with whom she had several children, among them Andrew Jackson. Apprised of this far-fetched (khó tin, cường điệu), scandalous (khiếm nhã, đáng hổ thẹn, đáng kinh tởm; gây xôn xao dư luận, chứa đựng điều tai tiếng) tale, [John Quincy] Adams thought it absurd (vô lý, ngu xuẩn, buồn cười/lố bịch), but cynically (bất cần đạo lý, bất nhẫn) went on to comment that even if proved true it would probably not hurt Jackson. The course of the campaign seemed to substantiate (chứng minh) all Adams's apprehensions (e sợ) that fervent (nồng nhiệt, nhiệt thành) partisanship was demolishing reasonableness, a slugfest (ẩu đả kịch liệt, cãi/đánh nhau dữ dội) of calumny (lời vu khống) and lies replacing political civility. Vice was triumphing over virtue. And the cynicism expressed in his reaction to the malignant piece regarding Jackson's mother and his birth signaled that he had begun to doubt the probity (tính trung thực/liêm khiết, tính đáng tin cậy) of the republic and its citizens.


Wednesday, October 3, 2018

Những cuộc "đánh tư sản" sắt máu trong lịch sử

#povertyofnations, cuốn sách kinh điển về kinh tế của Omega+
-----
in Japan:
Merchants lent, and many grew rich.
But others, hundreds of them, foundered (bị quỵ (vì làm việc quá sức), bị què, bị sa lầy (ngựa)) on the rock of bad faith (tính không đáng tin cậy, sự gian trá).
The samurai (võ sĩ đạo) were ready to die for their lord (lãnh chúa) and master (chủ nhân), yet their word was notoriously (lừng danh, khét tiếng) worthless (vô giá trị, vô lại), and not just to merchants (thương nhân).
Often the merchant was caught in a no-win (chắc chắn thua, thảm bại) situation; he was damned if he did and damned if he didn’t. The case of Yodoya Tatsugoro became legendary (huyền thoại).
The family (gia tộc, thị tộc, dòng họ) had made an enormous fortune (gia tài, của cải, cơ đồ) by being useful, among other things by undertaking public works in Osaka; no house did more to make that city the commercial center of Japan.
But Tatsugoro, fifth-generation head of the house, was too rich for the public good.
So many daimyō owed him money that state interest (lợi ích quốc gia) and Confucian morality (đạo lý Nho giáo) required he be cut down to size.
In 1705, the Bakufu confiscated (tịch thu, sung công) his fortune and canceled his claims on the pretext that he was living beyond his social status. So much for gratitude (lòng biết ơn).

in France:
(That is not so bad as what happened to Nicolas Fouquet, from 1653 superintendent of finance (bộ trưởng tài chính) in the government of Louis XIV of France.
Grown too big and rich too fast, Fouquet was already marked for doom (bất hạnh, bạc phận, diệt vong, tận số) when he invited Louis to visit him in his new chateau (lâu đài) and put on a welcome so lavish (hoang phí, hoang toàng, hậu hĩ), indeed royal, that the king became implacably (nhất quyết) jealous (ghen ghét, đố kỵ).
No functionary (người làm công, công chức) could afford such display except by cheating (lừa bịp, gian lận, không trung thành, không chung thủy) his master.
So after the pretense of a trial (phiên tòa chiếu lệ), accompanied by the usual painful (chán ngắt) questions, Fouquet was condemned (quy tội, kết án) in 1661 and sentenced to prison for life.)


Lâu đài Vaux-le-Vicomte, từ cổng vào.

(có thể xem Lâu đài Vaux-le-Vicomtewikipedia)


The Wealth and Poverty of Nations: Why Some Are So Rich and Some So Poor Paperback – May 17, 1999
by David S. Landes
658 pages. W. W. Norton & Company. $15.97

Saturday, June 30, 2018

Làm thế nào một công ty lừa được cả thung lũng Silicon? Và nó đã bị vạch trần ra sao?

GIỌT MÁU XẤU XA
Bí mật và gian dối của một công ty khởi nghiệp tại Thung lũng Silicon
Tác giả John Carreyrou

bài bình sách của Roger Lowenstein
ngày 21 tháng 5 năm 2018

nguồn: NYTimes,
Hữu Hoàng dịch, Minh Thu hiệu đính,

Năm 2015, Phó Tổng thống Joe Biden đã đến Newark, California để thăm phòng thí nghiệm
của một công ty khởi nghiệp mới nổi chuyên sản xuất thiết bị y tế: Theranos. Biden đã nhìn thấy những dãy thiết bị trông rất ấn tượng – những thứ được kỳ vọng sẽ làm thay đổi cuộc chơi trên thị trường các thiết bị xét nghiệm máu – và ông dành nhiều lời khen nồng nhiệt cho “phòng thí nghiệm của tương lai”.

Tuy nhiên phòng thí nghiệm đó là đồ giả. Các thiết bị mà Joe Biden thấy không có chút khả năng hoạt động nào; chúng đã được dàn dựng để phục vụ cho chuyến thăm.

Phó Tổng thống Biden không phải người duy nhất bị lừa. Trong thời gian tồn tại ngắn ngủi nhưng rực rỡ như Icarrus, Theranos là đứa con cưng của Thung lũng Silicon, các nhà đầu tư chủ chốt của nó, bao gồm Robert Kraft, Betsy DeVos và Carlos Slim, đã đổ vào đây tới 900 triệu USD. Công ty này từng là tâm điểm tung hô của giới truyền thông và thu hút cả những yếu nhân trong giới chính trị như George Shulz và Henry Kissinger tham gia vào Hội đồng quản trị. Một phó khoa trường Stanford đã tỏ ra thán phục trước thành tựu của công ty này, còn hai tập đoàn Safeway và Walgreens sẵn sàng đầu tư hàng triệu đô-la để mở các phòng khám giới thiệu về công nghệ mang tính cách mạng của Theranos.

Và nhà sáng lập công ty, Elizabeth Holmes, được ca ngợi là Steve Jobs hay Bill Gates trong lĩnh vực y sinh, một thiên tài đã bỏ học đại học để biến việc xét nghiệm máu trở nên tiện lợi như dùng iPhone.

John Carreyrou, phóng viên đạt giải của tờ Wall Street Journal, đã kể lại gần như trọn vẹn câu chuyện này trong cuốn “Bad Blood: Secrets and Lies in a Silicon Valley Startup" (tạm dịch: Giọt máu xấu xa: Những bí mật và gian dối của một công ty khởi nghiệp tại Thung

Friday, June 15, 2018

Nền dân chủ kết thúc như thế nào?

Liệu chúng ta có phải nói lời tạm biệt với hòm phiếu không?

Edward Lucas cho rằng những cử tri đang giận dữ và thờ ơ đã không còn mặn mà với một hệ thống đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng.

bài bình sách của Edward Lucas
ngày 26 tháng 5 năm 2018,

nguồn: thetimes,
Nguyễn Hòa dịch, Minh Thu hiệu đính,

Nền dân chủ đang phải sống dựa vào hào quang của quá khứ và trở nên
"rệu rã, hận thù, bất an, hoang tưởng, bê bối và kém hiệu quả". Cuốn sách mỏng, dễ đọc và sâu sắc (How Democracy Ends) của David Runciman nêu bật những điều tồi tệ có thể xảy ra với hệ thống bầu cử hiện tại, các chính thể đại diện và thúc giục sự đổi mới táo bạo.

Tác giả là giáo sư chính trị học tại Đại học Cambridge và là người dẫn chương trình của chương trình phát thanh được yêu thích Bàn về Chính trị (Talking Politics). Cách tiếp cận của ông khá sáng tạo. Các nhà khoa học chính trị có khuynh hướng nghiên cứu cách một nền dân chủ được khai sinh, không phải là cách mà nó bị diệt vong.

Sunday, June 3, 2018

Lối sống của đại gia

bài bình sách của Alex Beam
ngày 10 tháng 6 năm 2007

nguồn: NYTimes,
Hữu Hoàng dịch, Minh Thu hiệu đính,

Báo chí hay là báo chí viết hấp dẫn như chuyện du ký. Tưởng tượng bạn
chuẩn bị viết một câu chuyện nghiêm túc theo cách mà một phóng viên thường trú ở nước ngoài sẽ làm. Bạn mua bản đồ, học ngôn ngữ, gặp gỡ người dân địa phương — không chỉ các tài xế taxi! — và sau đó bắt tay vào viết.

Đó là những gì nhà báo Robert Frank đã thực hiện. Ông viết cho mục Wealth Report (Đời sống nhà giàu) của tờ The Wall Street Journal. (Tôi luôn tự hỏi ai viết mục Echred by Capitalism (Tư bản lừa đảo) cho tờ này.) Trong cuốn sách mới "Richistan" (tạm dịch Thế giới của các đại gia), ông kể về sự tồn tại của một đất nước ít được biết đến nằm ngay trong lòng nước Mỹ. Theo ông, “Đất nước của người giàu từng chỉ như một ngôi làng, nhưng giờ đây nó là cả một quốc gia”.

Sunday, May 27, 2018

Làn sóng bất tận

nguồn NYTimes,
Hữu Hoàng dịch, Minh Thu hiệu đính,

Trong cuốn sách “The Restless Wave” (tạm dịch “Làn sóng bất tận”):
thượng nghị sĩ John McCain cho rằng nước Mỹ vẫn theo chủ nghĩa biệt lệ (exceptionalism).

Thượng nghị sĩ John McCain đã có một sự nghiệp chính trị lâu dài bằng việc dường như đạt được cả hai điều trái ngược: được ca ngợi là một nhà chính trị phi đảng phái khi nền chính trị bình lặng, và là người tìm kiếm sự đồng thuận giữa hai đảng khi nền chính trị bế tắc.

Đây không hẳn là một lời cáo buộc, mà đúng hơn là một quan sát –điều mà chính thượng nghị sĩ McCain liên tục ngầm thể hiện trong cuốn The Restless Wave: Good Times, Just Causes, Great Fights, and Other Appreciations”, (tạm dịch: Làn sóng bất tận: thời kỳ hoàng kim, sự nghiệp chính nghĩa, cuộc chiến vĩ đại và những điều đáng trân trọng khác,”) tác phẩm cuối cùng ông là đồng tác giả với cựu chánh văn phòng Mark Salter. McCain, hiện giờ ốm yếu và mới phát hiện mình bị ung thư não hồi năm ngoái, đã nói rõ đây có thể là cuốn sách cuối cùng hai người viết.

Wednesday, May 16, 2018

Có phải Thành Cát Tư Hãn là người đã thúc đẩy toàn cầu hóa?

bài bình sách của Gianni Riotta,
ngày 25 tháng 3 năm 2016

nguồn: Washington Post,
Hữu Hoàng dịch, Minh Thu hiệu đính

“Toàn cầu hóa” từng là một câu thần chú tuyệt vời làm thay đổi thế giới, thậm chí hiệu
nghiệm hơn cả phép gọi thần hộ mệnh (expecto patronum) tối thượng của Harry Potter. Trong phát biểu kết thúc nhiệm kỳ năm 2001, Tổng thống Bill Clinton khẳng định trước toàn thế giới rằng: “nền kinh tế toàn cầu đang mang lại nhiều cơ hội hơn cho đất nước chúng ta và hàng tỷ người khác trên khắp thế giới. Đó là cơ hội việc làm, cơ hội cải thiện mức sống và địa vị xã hội cho mọi nhà.” Một năm sau, thủ tướng Anh Tony Blair còn phát biểu với tinh thần sôi nổi hơn: “Cái mà thế giới nghèo đói cần không phải là ngăn chặn toàn cầu hóa mà phải thúc đẩy toàn cầu hóa hơn nữa. Nỗi bất công họ phải chịu không phải do toàn cầu hóa mà vì họ không tiếp cận được thành quả của toàn cầu hóa.”

Sunday, May 13, 2018

Gã hàng xóm lắm tiền

bài bình sách của Daniel Gross
ngày 5 tháng 8, năm 2007

Robert H. Frank là giáo sư kinh tế học tại Đại học Cornell, đồng thời cũng
là nhà nhân chủng học chuyên nghiên cứu về tầng lớp siêu giàu. Những cuốn sách trước của ông “Luxury Fever” (tạm dịch "Cơn sốt xa hoa") và “The Winner-Take-All Society” (tạm dịch "Xã hội kẻ-thắng-được-tất-cả") đã khám phá ra cách thu nhập và thói quen tiêu dùng của những người giàu ảnh hưởng đến xã hội chung như thế nào. (Ông không liên quan gì đến nhà "nhân chủng học" Robert Frank của tờ Wall Street Journal -- tác giả của cuốn sách gần đây “Richistan” (tạm dịch "Đất nước của các đại gia"))

Trong cuốn sách mới của mình “Falling Behind: How Rising Inequality Harms the Middle Class” ("Bị bỏ lại phía sau: Sự gia tăng bất bình đẳng tác động xấu đến tầng lớp trung lưu như thế nào”) Giáo sư Frank khéo léo cập nhật luận điểm mới cho thời đại vàng son ngày nay của chúng ta. Ông lập luận một cách thuyết phục rằng: Sự gia tăng của tầng lớp siêu giàu gián tiếp tác động đến chất lượng sống của phần còn lại của dân số — và không theo cách tốt đẹp gì.

Sunday, May 6, 2018

Hé lộ về Cuộc chiến thực phẩm 10.000 năm

Sữa của Mark Kurlansky
by Deirdre Macken
ngày 14 tháng 4 năm 2018

Khi Mark Kurlansky – sử gia nổi tiếng nhất thế giới – quyết định nghiên
cứu về lịch sử của sữa, ông đã thể hiện nhận thức đúng đắn của mình về đề tài này qua nhan đề sách Milk! A 10,000 year food fracas (Sữa! Cuộc chiến thực phẩm 10.000 năm).

Những nghiên cứu trước đây của ông về lịch sử của cá tuyết, giấy, muối và các mặt hàng khác cũng chỉ như tiểu thuyết lịch sử lãng mạn khi so với cuộc hành trình của sữa qua các thời đại của loài người và nhất là khi nó đến trung tâm chính trị của ngành thực phẩm ngày nay.

Thursday, May 3, 2018

Mỹ: can thiệp quân sự ở nước ngoài làm phương hại đến tự do trong nước

Vụ bê bối dữ liệu Cambridge Analytica-Facebook tiếp tục xuất hiện trên
các trang nhất. Theo các báo cáo hiện tại, Cambridge Analytica thu thập thông tin nhận dạng cá nhân của 87 triệu người dùng Facebook và gửi tới họ những thông tin có lợi cho ông Trump trong chiến dịch chạy đua vào Nhà Trắng. Những báo cáo này đã thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ tại Washington D.C. Ủy ban Thương mại Liên bang đã mở một cuộc điều tra và các thượng nghị sĩ Mỹ đã yêu cầu Giám đốc điều hành Mark Zuckerberg của Facebook ra điều trần trước Quốc hội.

Việc Quốc hội yêu cầu tăng cường giám sát để ngăn chặn các công ty tư nhân điều tra thông tin là một điều thật mỉa mai vì mới đây, chính Quốc hội đã gia hạn một phần của Đạo luật Giám sát Tình báo Nước ngoài năm 2008 cho phép chính quyền tự do giám sát công dân Mỹ. Các vấn đề liên quan đến việc giám sát hợp lý của chính phủ cũng là trọng tâm cuộc điều tra của Robert Mueller đối với chính quyền Trump. Những tin tức này là cơ hội tốt để rà soát lại lịch sử hoạt động giám sát của chính phủ Mỹ. Đây cũng là vấn đề của công dân trên khắp toàn cầu khi quyền tự do của họ bị đe dọa bởi chính phủ ngày càng mở rộng quyền lực.

Thursday, April 12, 2018

Giới lãnh đạo tinh hoa của Singapore

Nguồn: Journal of Current Southeast Asian Affairs, Nguyễn Hòa dịch,

Thông qua "The Ruling Elite of Singapore: Networks of Power and Influence" (tạm dịch: Giới lãnh đạo tinh hoa của Singapore: Mạng lưới quyền lực và ảnh hưởng),
Barr đã góp phần quan trọng cho sự hiểu biết của chúng ta về thượng tầng chính trị và những mờ ảo trong giới lãnh đạo của đất nước này. Những phân tích sáng suốt về hệ thống bên trong của trung tâm quyền lực đất nước xuất hiện đúng vào thời điểm Singapore đang có những thay đổi chính trị mang tính thời đại. Nhờ bố cục rõ ràng và phong cách viết dễ hiểu, tác phẩm của Barr được đánh giá cao không chỉ bởi các học giả mà còn bởi một lượng đông độc giả quan tâm tới chính trị và lịch sử Singapore.

Cuốn sách được chia thành tám chương liên quan đến các khía cạnh khác nhau của việc lãnh đạo và vai trò then chốt của gia đình họ Lý trong bối cảnh đương thời. Sau phần giới thiệu ngắn, Barr tóm tắt các luận điểm của mình trong Chương 2. Bốn chương tiếp theo kể về nền chính trị của giai cấp cầm quyền theo thời gian, từ thời kỳ tiền độc lập đến khi Thủ tướng Lý Hiển Long tiếp quản lãnh đạo đất nước. Barr miêu tả chi tiết về cách mà tầng lớp lãnh đạo đầu tiên được hình thành xung quanh vị cố Thủ tướng Lý Quang Diệu và quá trình ông cùng những người kề cận tạo dựng cơ chế đầu tiên cho việc tuyển dụng quan chức lãnh đạo cấp cao mà đến ngày nay vẫn còn được áp dụng. Trong chương 4, Barr tập trung vào việc Lý Quang Diệu củng cố quyền lực của mình và con đường trở thành nhân

Monday, April 9, 2018

Nỗi khổ của người lao động

bài bình sách của Robert H. Frank
ngày 25 tháng 5 năm 2008

Tám năm trước, Deborah Shank bị thương rất nặng khi một chiếc xe rơ-
moóc đâm ngang chiếc bán tải của cô. Do khi đó Shank đang làm thủ kho cho một cửa hàng Wal-Mart ở Cape Girardeau, bang Missouri, và đủ điều kiện để hưởng trợ cấp y tế của công ty nên hầu hết viện phí của cô ngay lập tức được chi trả. Song vụ tai nạn đã khiến não bộ của cô bị tổn thương vĩnh viễn, cô phải ngồi trên xe lăn, và cần người chăm sóc 24/24. Để đáp ứng những chi phí này, tòa án đã lập một quỹ trị giá 417.000 đô-la tiền thu được từ vụ kiện chống lại công ty của người lái xe gây ra tai nạn.

Thế nhưng, theo tờ Wall Street Journal, vào năm ngoái, tòa án này đã yêu cầu gia đình Shank phải bồi hoàn cho Wal-Mart 470.000 đô-la tiền viện phí. Toà án đã viện dẫn đến một điều khoản trong chính sách y tế của công ty, trong đó quy định công ty có thể thu hồi chi phí y tế nếu nhân viên đó đã được bồi thường chi phí trong vụ kiện.

Sunday, April 8, 2018

John Pierpont "J.P." Morgan

John Pierpont "J.P." Morgan (17/4/1837 - 31/3/1913) là một nhà tài chính
và ông chủ ngân hàng Mỹ, người đã thống trị hệ thống tài chính doanh nghiệp và những thương vụ hợp nhất trong thời đại mình. 

Năm 1892, Morgan tiến hành sáp nhập Thomson-Houston Electric Co. và Edison General Electric để thành lập General Electric. Ông đã có công sáng lập Tập đoàn Thép Hoa Kỳ United States Steel Corp. Ở đỉnh cao sự nghiệp vào những năm đầu thập niên 1900, ông và các cổ đông đầu tư tài chính tại nhiều tập đoàn lớn và có ảnh hưởng đáng kể với giới tài chính trong nước cũng như các đại biểu Quốc hội. Ông lãnh đạo một liên minh ngân hàng để chấm dứt cuộc khủng hoảng vào năm 1907. Ông là chuyên gia tài chính hàng đầu trong Kỷ nguyên Tiến bộ (Progressive Era), và những cống hiến của ông cho sự hiệu quả và hiện đại của ngành tài chính đã giúp thay đổi môi trường kinh doanh Mỹ. 

Năm 1913 Morgan qua đời ở tuổi 75 tại Rome, Italy, để lại tài sản và công ty cho con trai là John Pierpont Morgan, Jr.