Journey in Life: transform
Showing posts with label transform. Show all posts
Showing posts with label transform. Show all posts

Monday, July 6, 2020

Nửa đời về sau

shared from fb phạm phương,
-----
Photo by Vlad Sargu on Unsplash

1. Nửa đời về sau, hãy học được cách trầm tĩnh.

Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận. Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai.

2. Nửa đời về sau, hãy trở nên bình thản.

Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dã hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.

3. Nửa đời về sau, hãy học cách cúi mình.

Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những điều này cũng không sao cả.

Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà... Trong lúc lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.

4. Nửa đời về sau, hãy đừng cảm thấy hối hận.

Cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ, và ta luôn phải lựa chọn không ngừng. Không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu.

5. Nửa đời về sau, hãy tiếp tục học tập.

Đọc sách xem báo, hội họa, ca hát, nghe nhạc... đều có thể đem đến cho cuộc sống niềm vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.

6. Nửa đời về sau, hãy giữ gìn sự đơn thuần.

Suy nghĩ quá nhiều, ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp, "đơn thuần" thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta. Cảm nhận mùi thơm của hoa trái, nhận ra niềm vui của vận động, cùng bạn bè nói chuyện không đâu...

7. Nửa đời về sau, hãy luôn ăn mặc đẹp.

Yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời, tuyệt đối đừng vì suy nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa.

Hãy nhân lúc lưng còn thẳng, chân còn khỏe, hãy mặc thật xinh đẹp...

8. Nửa đời về sau, đôi lúc hãy ngờ nghệch một chút.

Có những chuyện, cần hờ hững thì hờ hững, điều gì không làm rõ được thì không cần làm rõ, người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua. Nếu như chỉ biết nhớ không biết quên, chỉ biết tính toán mà không biết cho qua, chỉ biết khôn khéo mà lại không biết vụng về… sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề, phiền não.

9. Nửa đời về sau, hãy thường xuyên chúc phúc cho người khác.

Chúng ta đối đãi với người khác thế nào, họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy. Cho nên, hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè, con cháu của mình, thậm chí cả người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc! Khi bạn làm cho người khác vui vẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân lên niềm vui.

Wednesday, June 10, 2020

Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền

shared from fb Phạm Phương,
-----
Người có đôi mắt hiền là người từng thấy những chuyện đắng cay trong cuộc sống nhiều hơn ai hết; rồi nhờ đó, thấy được tình người phía sau những đắng cay.

Người có đôi tay ấm là người đã từng chạm phải những giá lạnh của nhân gian rất nhiều lần; rồi nhờ đó, biết cách giữ lấy hơi ấm cho đôi tay của mình, và biết có người sẽ còn cần đến nó.

Người có trái tim nhân hậu là người từng phải chịu nhiều tổn thương hơn kẻ khác; rồi nhờ đó, hiểu được người.

Như hòn đất rắn chắc nhất là khi phải chịu lửa nung nhiều hơn những hòn đất khác, rồi từ đó, gió mưa không còn làm tan rã được nữa, giữ nguyên hình hài, mặc gió giông.

Như cơn gió khi chạm vào vách núi, đổi hướng, quay đầu lại, cẩn thận đỡ từng cây cỏ mà nó đã xô nghiêng đứng dậy.

Có lẽ, ai cũng phải chờ rất lâu, chờ ngày thuyết phục được lòng mình biết sợ những tháng năm phù phiếm, và chờ ai đó cũng biết sợ những tháng năm phù phiếm như mình. Để cùng dừng lại. Để một chân chạm được vào tĩnh lặng. Để những giông gió trong cuộc sống không còn cuốn ai đi nữa. Để một lần đủ bình thản ngồi nhìn lại những điều từng làm chúng ta điêu đứng rồi mỉm cười.

Suốt bao nhiêu năm tìm kiếm, một hôm mới hay, bình yên ở ngay trong đáy mắt mình.

Người ngủ an.

Vô Thường.

Bài trước: Tử tế

Friday, May 8, 2020

Tử tế

shared from fb nguyen chi trung,
-----
"Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi". Những ca từ trong bài hát của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn luôn gợi cho chúng ta về nhu cầu cần phải sống như một người tử tế, vì sự tử tế là nền tảng cho sự phát triển lành mạnh của xã hội.

Tử tế là một phẩm chất cao đẹp của con người, vì người tử tế biết quan tâm đến những người xung quanh mình với với động cơ trong sáng và cư xử qua những hành động cao quý. Người tử tế luôn cố gắng sử dụng lòng tốt của bản thân, chia sẻ với những người có nỗi khổ niềm đau, giúp đỡ họ bằng những hành động cụ thể để giúp họ vượt qua khó khăn và qua đó góp phần làm xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Trong mọi tình huống, người tử tế luôn suy nghĩ và hành động một cách "quang minh, chính đại", hướng đến công bằng xã hội và do đó luôn được xã hội trân trọng và những người xung quanh yêu quí.

Trước hết tử tế là sự tốt bụng, và người tử tế là người có tấm lòng từ bi nên cảm nhận được và mong muốn chia sẻ với những người xung quanh. Lòng tử tế hiện hữu trong mỗi con người, trước nhất như một tiềm năng vì nhân chi sơ tính bổn thiện. Nếu được sinh ra và lớn lên trong một môi trường tốt thì bản tính lương thiện trong con người sẽ được phát triển và nhân rộng ra những người xung quanh để cộng đồng sống ngày càng tốt đẹp hơn, văn minh hơn. Sau đây là những phẩm chất cao quý tiêu biểu mà người tử tế cần có

Thứ nhất là tấm lòng nhiệt huyết. Người người tử tế thường rất nhạy cảm với những bất công và cảm thông với những nỗi đau của những người xung quanh và từ đó muốn làm việc nghĩa để góp phần xoa dịu những niềm đau đó chứ không muốn thờ ơ, bàng quang, lãnh cảm, an phận thủ thường. Nhờ phẩm chất này, người tử tế luôn chủ động, tìm kiếm các việc nghĩa để góp phần phụng sự tha nhân, xây dựng cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn. Những việc nghĩa có thể là những việc rất nhỏ như nhặt một cọng rác hay cây đinh nhọn trên đường, dắt tay giúp một bà cụ qua đường, nhường chỗ cho một phụ nữ có thai đi xe buyt hay tham gia những chương trình từ thiện. Với tấm lòng nhiệt huyết, người tử tế giúp người qua qua đó giúp mình tìm sự vui vẻ, thánh thiện và an lạc trong tâm hồn, và nhờ đó,giúp cho cuộc sống này tăng thêm gia vị tình người.

Thứ hai là đức tính cao thượng. Người tử tế luôn biết bao dung, độ lượng với lỗi lầm của người khác, nhất là những người có hoàn cảnh kinh tế và địa vị xã hội thấp hơn mình. Nhờ phẩm chất cao thượng, người tử tế biết quan tâm tới những người xung quanh với động cơ trong sáng và với hành động cao quý. Trong mọi tình huống, người tử tế luôn nghĩ về người khác trước khi nghĩ về mình, và khi cần có thể dấn thân vì người khác, vì sự an lạc và lợi ích cho số đông". Những câu chuyện như cõng bạn khuyết tật đến trường, băng mình vào dòng nước để cứu người khỏi chết đuối hay bác lái xe khi bị mất phanh đã chủ động lao vào vách đá để cứu mạng hành khách dù biết chắc là mình có thể phải hy sinh là những biểu hiện của đức tính cao thượng của một người tử tế.

Thứ ba là biết cho đi, có một tấm lòng để gió cuốn đi mà không cần đền đáp như sách xưa đã dạy "quân tử thi ân bất cầu báo. Đối với người tử tế, sự tốt bụng không chỉ dừng lại trong tâm tưởng, mà cần thể hiện qua hành động từ bi, nhân ái, vị tha, vô ngã. Người tử tế biết thống thiết với nỗi đau của kiếp người, nên biết chia sẻ, hiến tặng, ban cho bằng cả tấm lòng. Người tử tế ý thức là việc giúp đỡ người khác là một nhu cầu tự thân chứ không phải để lấy tiếng, để lăng xê cho bản thân mình. Nói theo ngôn ngữ nhà Phật thì hiến tặng cho người khác là tích đức cho bản thân, và phụng sự cho cuộc đời thực là giúp cho bản thân mình có một sự an lạc từ tâm. Trong cuộc sống, không ai nghèo đến nỗi không thể cho người khác một cái gì. Chỉ cần có tấm lòng thì ai cũng có thể cho đi một thứ gì đó để chia sẻ cho các mảnh đời kém may mắn hơn quay qua đó giúp cho cuộc sống này thêm đẹp. Sự cho đi có thể chỉ đơn giản là dành thời gian để lắng nghe một người bạn đang gặp khó khăn về tâm lý chia sẻ và cho họ những lời khuyên chân thành để họ lên giây cót tinh thần. Nó cũng có thể là hành động giúp đỡ những người có hoàn cảnh ngặt nghèo một bát cơm, manh áo, là cho họ con cá khi đói lòng. Về cao quí hơn và có tác dụng lâu dài hơn thì cho đi là dẫn dắt chỉ đương làm ăn, là truyền trao kiến thức và kinh nghiệm để người nghèo có cái cần câu mà tự kiến cá cho mình. Người tử tế ý thức được rằng khi chết đi thì không ai có thể mang theo bất cứ vật gì và do đó, khi còn sống thì đừng ky bo mà đánh mất cơ hội cho đi.

Như vậy. sự tử tế là mạch sống của tình người. Một xã hội lành mạnh là một xã hội mà nơi đó sự tử tế được trân trọng, người tử tế được công nhận và vinh danh để cho cái mạch sống đó luôn tồn tại và lan rộng. Chúng ta hãy cảm nhận và hít thở sự tử tế như thể nó là một loại không khí của đời mình. Hãy sống với sự tử tế, trở thành một người tử tế với những hành động dù có thể là rất nhỏ nhưng hướng đến tha nhân. Làm được như thế, cái hạt mầm tử tế sẽ lớn lên trong mỗi con người chúng ta, và từ đó lan rộng ra những người xung quanh để nhiều người có thể thoát khỏi cái kiếp sống vô cảm, vô tình, vô tâm, vô ơn và vô nghĩa. Hãy nâng niu, gìn giữ và gửi những hạt mầm của sự tử tế và để gió cuốn đi và làm cho cuộc đời này thêm đẹp.

Bạn nhé.

Sunday, February 9, 2020

"Vạch lá tìm sâu" để làm gì?

hồi học lớp ba, có lần tui & bạn cùng bàn cùng được 10 điểm toán , mà hai cách giải khác nhau. Sẵn có máu logic đúng sai nên tui đem hai bài lên hỏi thầy cho ra lẽ. Kết quả là tui 10 điểm & bạn 0 điểm. Nhìn khuôn mặt buồn bã của bạn tui nhận ra một bài học là việc ăn thua đúng sai không phải lúc nào cũng là việc nên làm; bài học đó theo tui đến ngày nay & giúp ích khá nhiều trong công việc, hat tip to Nguyễn Bá Quỳnh,
-----

một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.

“Tấm vải bẩn thật” – Cô vợ thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn”.

Khi ấy, người chồng nhìn thấy nhưng vẫn lặng im. Thế rồi, vẫn những lời bình phẩm ấy cứ thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân. Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: “Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?”

Lúc này, người chồng đáp: “Không. Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy”.

moral: Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và những kinh nghiệm thương đau. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và bất an trước những gì mà tự mình cho là “lỗi lầm của người khác”.

Tuesday, February 4, 2020

Chúng ta có hạnh phúc không?

shared from fb Ngo Kim Thoa,
-----
Khi xem xong bộ phim “A star is born”, có một câu hát cứ nhớ mãi trong đầu tôi:
"Tell me something, girl
Are you happy in this modern world?
Or do you need more?
Is there something else you're searching for?

Đôi khi chúng ta mải mê sống vì người khác, để được xã hội, bạn bè công nhận, để được vừa lòng những người xung quanh, mà quên mất rằng, tự bản thân mình cảm thấy hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất.

Và bây giờ, khi bạn bè gặp nhau, người ta thường hỏi nhau những câu như: “Đi làm kiếm được nhiều tiền không?”, nhưng có mấy ai hỏi nhau, “Dạo này có ổn không? Có hạnh phúc không?”. Mà kể như có hỏi, thì có mấy ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe nhau.

Bởi vậy nên thế giới này thực ra rất cô đơn, và những người thực sự hạnh phúc có lẽ rất ít.

Có một câu mà tôi rất thích: Nếu được liệt kê những điều mà bạn yêu, bạn sẽ mất bao lâu để kể tên chính bản thân mình.

Vậy nên, dù giàu hay nghèo, dù cuộc sống đã ổn định hay còn đang bấp bênh, tôi mong rằng chúng ta sẽ luôn đủ yêu chính bản thân để tự trả lời cho câu hỏi: “Chúng ta có đang thực sự hạnh phúc không?”.

Nếu có, hãy tận hưởng những hạnh phúc mà cuộc sống mang lại cho bạn.

Còn nếu không, tôi mong bạn sẽ đủ mạnh mẽ để bắt đầu một cuộc sống mới – theo đúng cách mà bạn cảm thấy hạnh phúc nhất.

Photo by Christopher Campbell on Unsplash

Sunday, January 5, 2020

Thí chủ nghĩ sai rồi

Photo by wilsan u on Unsplash.

Many people think excitement is happiness.... But when you are excited you are not peaceful. True happiness is based on peace.
~ Thich Nhat Hanh

Nhiều người nghĩ phấn khích là hạnh phúc.... Nhưng khi bạn phấn khích thì bạn không được an nhiên. Hạnh phúc thật sự dựa trên an nhiên/bình an.

Bài trước: Tiểu ni Tâm An ;)

Wednesday, January 1, 2020

Liệu có dễ ngã khi đi trên sợi dây mạo hiểm?

[không phải lo, trên mặt đất còn dễ "bị vấp ngã" hơn nhiều]

trích bức thư đêm Giáng sinh 1965 Vua hài Charlie Chaplin gửi con gái,

shared from cafef,
-----
.....Bố đã làm việc khá lâu trong rạp xiếc. Và bao giờ bố cũng rất lo lắng cho những người đi trên dây. Nhưng phải nói với con rằng con người hay bị vấp ngã trên mặt đất hơn trên sợi dây mạo hiểm. Có thể, vào một trong những buổi dạ hội mà con được mời, ánh sáng của một viên kim cương nào đấy sẽ làm con lóa mắt. Đúng lúc đó, nó sẽ là sợi dây thừng mạo hiểm đối với con, và con không thể tránh được sự vấp ngã. Có thể, vào một ngày đẹp trời, gương mặt tuyệt mỹ của một hoàng tử nào đó sẽ hút hồn con. Chính vào cái ngày hôm ấy, con sẽ trở thành một người đi trên dây thiếu kinh nghiệm, mà những người thiếu kinh nghiệm bao giờ cũng dễ vấp ngã. Con đừng bán trái tim mình vì vàng bạc, châu báu.

Hãy nhớ rằng viên kim cương lớn nhất của con là mặt trời. May mắn thay, nó tỏa sáng cho tất cả mọi người. Còn đến một lúc nào đó, con bắt đầu yêu, thì hãy yêu thương con người đó với tất cả trái tim. Bố đã nói với mẹ viết cho con về điều đó. Trong tình yêu, mẹ hiểu biết nhiều hơn bố, tốt nhất là để mẹ nói với con. Công việc của con đầy khó khăn, bố biết điều đó.

Thân thể con chỉ được che bằng một mảnh lụa. Vì nghệ thuật có thể xuất hiện thoát y trên sân khấu, nhưng phải trở về từ đó không những trong y phục mà còn sạch sẽ hơn.

Thursday, October 17, 2019

Âm lượng trong lời nói thể hiện sự giáo dưỡng của chính bạn!

Nguồn bài, ảnh: Net; hat tip to Nguyễn Lan Anh,
-----
Một người có thể ăn nói nhẹ nhàng, khoan thai, biết tiết chế cảm xúc của mình sẽ dễ dàng nhận được thiện cảm của mọi người. Âm lượng trong lời nói sẽ phản ánh nội tâm của bạn, người có trình độ giáo dục càng cao, càng chú trọng cư xử văn minh, càng để ý đến giọng mình khi nói chuyện.

Có hai môi trường thường khiến con người khó chịu đựng nhất, một là mùi hôi, hai là tạp âm. Bất luận là xe cộ đông nghịt hay là tiếng trò chuyện ồn ào xung quanh, đều là yếu tố làm cho con người cảm thấy khó chịu.

Nhà văn Lương Thực Thu từng nói: “Một người nói chuyện lớn giọng, là bản năng; nói chuyện nhỏ giọng, là văn minh”. Kiểm soát âm lượng là thể hiện sự tôn trọng người khác, cũng là sự tu dưỡng của chính mình.

1. Lớn giọng không phải là sức mạnh
Trên các trang mạng từng đưa ra một chủ đề bàn luận: “Âm thanh mà bạn không thể chịu được nhất là gì?” Có người trả lời: “Chỉ cần ai nói chuyện lớn tiếng là tôi đều không muốn nghe, bởi vì tôi thấy sợ. Người khác vừa cất tiếng, tôi vô thức đã muốn bỏ trốn, bởi vì trong đầu tôi toàn là hình ảnh mẹ lớn tiếng la mắng tôi từ nhỏ đến lớn. Tôi từng nghi ngờ mẹ không thương mình, thậm chí ghét bỏ mình, nếu không thì tại sao luôn lớn tiếng với tôi?”

Âm lượng và cảm xúc có quan hệ trực tiếp với nhau, khi âm lượng bỗng nhiên thay đổi, đa phần đều là đã xảy ra chuyện gì khiến người ta không vui.

“Thùng rỗng thường kêu to”, có người cảm thấy nói chuyện hung hăng lớn tiếng thì người khác mới nghe theo, họ cũng mới cảm thấy vừa lòng. Thực ra không phải, loại người miệng hùm gan sứa mới hay dùng âm lượng để che giấu sự tự ti của mình.

2. Âm lượng nói chuyện cũng thể hiện nội tâm của bạn
Âm lượng nói chuyện phản ánh nội tâm của bạn, nói năng nhỏ nhẹ, càng thể hiện được sức mạnh dịu dàng.

Khoảng thời gian trước, có người bạn trung cấp kết hôn, cô ấy nói thích anh ta, nguyên cớ là từ một cú điện thoại. Lúc đó hai người vẫn chưa quen biết, cùng tham gia tiệc sinh nhật của một người bạn chung, lúc về vừa khéo cùng đường nên đi chung một chuyến taxi.

Trên đường đi, anh ấy nhận được một cuộc điện thoại, lúc nói chuyện rất dịu dàng, rành mạch, cúp máy rồi mới biết thì ra là gọi cho mẹ báo an toàn.

Khi đó người bạn của tôi trong lòng nảy sinh thiện cảm, cô ấy nói với chúng tôi: “Lần đầu tiên nghe thấy một người đàn ông nói chuyện điện thoại nhẹ nhàng như vậy, quan trọng là với người nhà của anh ấy, mẹ ai mà chẳng hay càm ràm, vậy mà anh ấy vẫn nói chuyện nhẹ nhàng suốt gần 15 phút. Khẳng định là người này hiếu thuận, tính tình điềm đạm”.

Ở chung vài năm, mới phát hiện cách anh ấy đối xử với mọi người, quả thật giống với cách anh ấy nói chuyện, tinh tế rành mạch, ổn định đáng tin.

Nói chuyện lớn giọng ở nơi công cộng, tán dóc chuyện riêng ồn ào, là biểu hiện không tôn trọng người khác, không chỉ làm phiền người khác, đồng thời còn ảnh hưởng đến bầu không khí giao tiếp.

Ở nơi công sở nói chuyện to tiếng, làm ảnh hưởng đến sự nghiêm túc, làm giảm hiệu suất công việc, còn làm cho đồng nghiệp cảm thấy bạn là người ngả ngớn, thiếu trầm ổn, làm việc không chắc chắn.

Nói chuyện to tiếng với bạn bè hoặc người thân, dễ gây ra hiểu lầm về thái độ, ảnh hưởng đến tình cảm đôi bên.

Người ôn hòa lương thiện, trước giờ nói chuyện không nhanh không chậm, thong dong thoải mái. Giọng và âm lượng phản ánh nội tâm của bạn, nói năng nhẹ nhàng tựa mưa thuận gió hòa, tưới nhuần những lạnh lẽo của thế gian.

3. Âm lượng của bạn thể hiện sự giáo dưỡng
Paul Fussel nói trong cuốn “Style” viết: “Vợ chồng ngài Blue thường la hét nhau, âm thanh xuyên qua những căn phòng; còn nhà ngài White thì kiểm soát được âm lượng của mình, có lúc còn nói quá nhỏ không nghe thấy được.”

Ngài Blue và ngài White ở đây là công nhân (áo màu xanh lam) và trí thức (áo màu trắng), Paul Fussel dùng âm lượng để phân tích sự khác biệt giữa hai giai tầng.

Một vị giáo sư đại học Thanh Hoa đã từng nói, lúc ông ở trong ký túc xá đại học Thanh Hoa, suốt vài năm trời không hề nghe thấy âm thanh tranh cãi hoặc người ta lớn tiếng với nhau. Sau khi chuyển đến thuê trọ ở một căn nhà, ông kinh ngạc phát hiện ra, mỗi ngày đều có thể nghe thấy người nhà nói chuyện to tiếng hoặc cãi lộn như bị thần kinh.

Người có trình độ giáo dục càng cao, càng chú trọng cư xử văn minh, càng để ý đến giọng mình khi nói chuyện.

Nhà văn Hồ Thích từng chia sẻ, bản thân ông có một người mẹ tốt, từ nhỏ đã từng chút một dạy ông về đối nhân xử thế, giúp ông học được cách thông cảm và khoan dung. Người mẹ nói chuyện nhẹ nhàng mềm mỏng, chính là tấm gương tốt nhất của ông. Cho nên sau này ông dù có gặp phải mâu thuẫn hay xích mích gì, đều có thể nhẹ nhàng hóa giải.

Âm lượng là một phần của quy ước xã giao, mà mục đích của quy ước xã giao là làm mọi người xung quanh đều cảm thấy thoải mái, đối xử với mọi người nhã nhặn, hạ giọng nói chuyện, chính là điểm mấu chốt trong hành vi của người cao quý.

Có người nói: “Nếu như bạn cho rằng càng ngày càng lạnh nhạt nghĩa là đã trưởng thành, kỳ thực không phải vậy, trưởng thành là trở nên dịu dàng, đối xử dịu dàng với cả thế giới”. Âm lượng chính là sự tu dưỡng của bạn, giảm âm lượng xuống chính là sự dịu dàng của bản thân.

[The dancer by Alexander Yakovlev]

Bài trước: Con rắn và cái cưa

Thursday, October 10, 2019

Con rắn và cái cưa

Một đêm nọ con rắn đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc.

Khi con rắn bò lòng vòng trong xưởng, nó trườn qua cái cưa, và bị một vết cắt nhỏ. Ngay lập tức, nghĩ rằng cái cưa đã tấn công mình, nó quay lại và cắn thật mạnh vào cái cưa khiến cho miệng nó chảy máu.

Điều này khiến con rắn rất tức giận. Nó tấn công một lần nữa, và một lần nữa cho đến khi cái cưa đầy máu và dường như đã “chết rồi”.

Sắp chết vì những vết thương của mình, con rắn quyết định cắn một cái cuối cùng và quấn lấy cái cưa với ý định làm cho cái cưa ngạt thở với toàn bộ sức mạnh của mình. Thật không may, con rắn cuối cùng bị chết bởi 1 cái cưa vô tri vô giác.

-> Đôi khi, chúng ta phản ứng với sự giận dữ với ý định sẽ làm tổn thương những người đã đối xử tệ với mình nhưng thực ra chúng ta đã làm tổn thương chính bản thân mình.

Trong cuộc sống, có những lúc tốt hơn là mặc kệ sự việc và tốt hơn là luôn ứng xử bằng sự yêu thương và lòng vị tha, mặc dù phải nỗ lực rất nhiều.

Monday, July 15, 2019

Đừng áp đặt người khác

shared from cafef,
-----
Năm đó, Trang Tử sang thăm Huệ Tử, lúc đó đang làm tể tướng nước Lương. Có kẻ nói với Huệ Tử rằng Trang Tử sang để tranh ngôi tể tướng. Huệ Tử sợ hãi, sai người tìm Trang Tử khắp nơi suốt ba ngày đêm. Khi tới, Trang tử bảo:

"Ông có biết một con chim ở phương Nam người ta gọi là con phượng không? Khi nó cất cánh từ biển Nam mà lên biển Bắc, không phải là cây ngô đồng thì nó không đậu, không phải là hột luyện thì nó không ăn, không phải là nước suối ngọt thì nó không uống. Một con chim cú đương rỉa xác một con chuột thấy nó bay ngang, sợ bị tranh ăn mà ngửa lên nhìn nó, kêu lên một tiếng lớn dọa nó. Nay ông vì cái ngôi tể tướng nước Lương mà cũng muốn kêu doạ tôi sao?

Tôi không phải là ông, dĩ nhiên tôi không biết được ông, nhưng ông không phải là cá thì hiển nhiên là ông không biết được cái vui của cá".

Thursday, May 30, 2019

Ðừng hành động khi đang giận dữ

Một samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”

Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”

Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đó chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng đã rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”

Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”

Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”

Bài trước: Chuyện Lữ Mông

Tuesday, April 30, 2019

Giữ cho danh tính của mình nhỏ thôi

Một trong những lời khuyên hữu ích nhất mà tôi học được từ Internet là phải giữ cho danh tính của mình nhỏ thôi. Càng mang trong mình nhiều danh tính thì càng có nhiều định kiến, càng khó tiếp nhận cái mới. Tôi không phải là một Phật tử, nhưng tôi biết trong giáo lý Phật có nói đến "chấp", tức là giữ lấy, không chịu từ bỏ. Càng chấp thì càng khổ và càng ngu muội. Để tự do tự tại, danh tính là thứ cần phải phá chấp trước tiên, hat tip to thai_hacker,
-----

...What's different about religion is that people don't feel they need to have any particular expertise to have opinions about it. All they need is strongly held beliefs, and anyone can have those. No thread about Javascript will grow as fast as one about religion, because people feel they have to be over some threshold of expertise to post comments about that. But on religion everyone's an expert.

Then it struck me: this is the problem with politics too. Politics, like religion, is a topic where there's no threshold of expertise for expressing an opinion. All you need is strong convictions.

...The most intriguing thing about this theory, if it's right, is that it explains not merely which kinds of discussions to avoid, but how to have better ideas. If people can't think clearly about anything that has become part of their identity, then all other things being equal, the best plan is to let as few things into your identity as possible.

Tuesday, December 18, 2018

Chuyện Lữ Mông

theo Tuệ Tâm, hat tip to lê quang hải,
-----
Nhận thức của con người đều theo nguyên tắc: cái gì tiến nhập vào trước thì sẽ trở thành quan niệm. Cha mẹ, thầy cô, hàng xóm, bạn bè...từ nhỏ gieo vào đầu một đứa trẻ hệ quan niệm Đúng/Sai, Tốt/Xấu, Nên/Không nên, Giỏi/Dở,....và chúng ta đánh giá người khác dựa trên hệ nhận thức đó. Tuy nhiên, nếu một người luôn dùng ánh mắt của quá khứ đi nhìn người khác, thì sẽ không tránh được những kết luận sai lầm.

Có một số người bạn thời tiểu học, trung học và đại học đã để lại ấn tượng rất sâu sắc, nhưng chỉ mấy năm sau cà phê với nhau, mình phát hiện rằng những người này cũng chỉ có nhiêu đó nói miết. Nhiều thầy cô xưa mình ngồi nghe thấy ngưỡng mộ, nhưng gặp lại thì thấy cách nghĩ của họ đã cũ quá rồi. Ông bà cha mẹ mình cũng vậy, mỗi lần gặp là thấy họ nghĩ nhỏ và áp đặt quá, cứ nói với mình sự chắc ăn và ổn định, an toàn, danh lợi bé con con, miếng đất cái nhà, cái xe, cái công việc. Mình trước mặt họ thì vẫn vui vẻ, nhưng trong lòng đã nghĩ khác. Những giá trị nhân sinh và nghề nghiệp tiếp cận không còn giống nhau nữa, tuy tình cảm cá nhân vẫn còn đầy, nhưng không sao trò chuyện lâu được nữa.

Mình quan sát thấy, người có đầu óc mở có sự biến đổi nhận thức rất nhanh. Có bạn lúc nhỏ rất nhu nhược, thiếu quyết đoán, nhưng hiện tại tư duy lại sắc bén, nhanh nhẹn; có người vốn vô tư hào phóng thì nay lại trở nên hết sức nhỏ nhen, tham lam; có người lắm mồm lắm miệng nay lại trở nên trầm mặc ít nói; lại có người vốn là lạnh lùng ít nói, giờ thành người nói chuyện sắc sảo vô cùng, có người xưa ganh đua tỵ nạnh tham lam, sau ngộ ra mà hào sảng phóng khoáng hay giúp đỡ người khác rất đẳng cấp; có người xưa học dở mà giờ thành công vang dội; có bạn xưa học giỏi cực kỳ, giờ lại chật vật kiếm sống qua ngày hoặc công danh nhạt như nước ốc. Vì sao vậy?

Có một câu nói nổi tiếng trong Tam Quốc Chí: “kẻ sỹ ba ngày không gặp, khi gặp lại phải dùng con mắt khác mà đối đãi". Đây vốn là câu nói của nhân vật "hữu dũng vô mưu” Lữ Mông, tướng Đông Ngô, theo quân xuất chinh từ năm mười lăm mười sáu tuổi. Lữ Mông không theo quan văn, Tôn Quyền vì thế đã phải giảng giải đạo lý: “Nay các vị đều thân giữ trọng trách, nắm giữ việc quản lý lãnh đạo, cần phải đọc nhiều sách để khiến tự mình tiến bộ”.

Lữ Mông thoái thác: “công việc bề bộn, chỉ e không có thời gian đọc sách”. Thường ai không đọc sách hay thể dục, luôn nói câu "không có thời gian".

Tôn Quyền kiên nhẫn chỉ dạy: “Ta nào có bảo các ngươi phải dùi mài kinh sử để làm tiến sỹ. Các người nói xem có ai bận nhiều việc như ta không? Nhưng lúc còn trẻ ta đã đọc qua Kinh Thi, Thượng Thư, Lễ Ký, Tả truyện, Quốc ngữ,...Từ khi ta chấp chính đến nay lại cẩn thận nghiên cứu tất cả binh pháp gia, bản thân đã nhận được rất nhiều lợi ích. Ngươi có khí chất thông minh, có trí nhớ, học tập nhất định sẽ nhanh đạt kết quả. Tào Tháo cũng nói chính mình là lão già hiếu học, nên có được giang sơn. Các ngươi vì điều gì mà hết lần này đến lần khác không thể tự đọc sách?”.

Lỗ Túc, một trí thức lớn, sau khi thay Chu Du nắm giữ quân Ngô, trên đường đi ngang qua nơi đóng quân của Lữ Mông thì dừng chân. Lữ Mông bày rượu đãi. Lỗ Túc lúc ấy vẫn cho rằng Lữ Mông hữu dũng vô mưu, khinh khi trong lòng, nhưng do lỡ quá bước thì đành tiếp chuyện. Nhưng trong tiệc rượu, Lỗ Túc thấy dáng đi cách nói của Lữ Mông khác biệt 1 cách tự nhiên, sang trọng hẳn lên. Rồi hai người luận bàn việc thiên hạ, Lỗ Túc vô cùng kinh ngạc nói: ”Ta luôn cho rằng đệ chỉ có sức lực chứ không có đầu óc, cho đến hôm nay ta đã thấy sai".

Lữ Mông nói: “Kẻ sĩ (tức người có đọc sách, có triết học sâu, trọng logic và sự thật, khách quan) ba ngày không gặp, khi gặp lại phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa. Những đánh giá người khác khi mình còn trẻ....đều không còn đúng nữa".

Sunday, September 2, 2018

Nếu như bạn mất đi một cơ hội

Photo courtesy Jason McELweenie.

Never lose a chance of saying a kind word.
~ William Makepeace Thackeray

Không bao giờ để mất cơ hội nói một lời tử tế.

Thursday, October 26, 2017

Sự bao dung của Sở Trang Vương

shared via yeugiadinh.info,
-----
Sở Trang Vương một hôm cho bày yến tiệc linh đình, thiết đãi các đại thần. Trong tiệc, gió lớn nổi lên bỗng thổi tắt hết đèn nến. Khi ấy, một quan viên lợi dụng đêm tối, kéo áo chọc ghẹo cung nữ của nhà vua. Người cung nữ ấy nhanh tay giật đứt giải mũ của ông này rồi tâu lên Sở Trang Vương, sau đó muốn thắp đèn nến lên, tìm xem ai là người đã chọc ghẹo mình và xử tội.

Đùa giỡn ái cơ của vua có nghĩa là làm nhục đến nhà vua. Đó là hành vi đại nghịch và coi thường đạo lý vua tôi. Nhưng, Trang Vương nghĩ một lát rồi cao giọng nói to lên:

“Khoan hãy châm nến! Hôm nay trẫm muốn cho các khanh được vui vẻ sảng khoái. Không cần phải mũ áo thật chỉnh tề, mọi người hãy giật đứt hết các giải mũ thì mới vui?”.

Văn võ bá quan ngơ ngác, nhưng lệnh vua nào ai dám trái, thế là các đại thần văn võ đều giật đứt giải mũ của mình! Nhân thế, người trêu ghẹo cung nữ kia không bị lộ mặt nữa.

Hai năm sau, nước Sở đánh nhau to với nước Tấn. Qua năm trận kịch chiến, quân Sở có một võ tướng liều mình, tả xung hữu đột, không màng sống chết, luôn đi tiên phong. Quân Sở nhờ vậy thường thắng luôn. Sau này Sở Trang Vương lấy làm lạ, bèn cho gọi đến hỏi ngọn ngành.

Người ấy bèn thưa: “Thần chịu nghĩa xưa, đội ơn dày của bệ hạ đã tha cho tội khi quân. Vốn mong muốn liều chết để báo đền ân đức bệ hạ, đến nay thần mới có dịp. Thần là Tưởng Hùng, là người năm xưa trêu ghẹo cung nữ của bệ hạ trong tiệc rượu”.

Sở Trang Vương quả thực có lòng hào hiệp, bụng dạ cũng không chút hẹp hòi, nhỏ nhen. Nếu không tha thứ cho Tưởng Hùng lỗi lầm trên bàn rượu đêm hôm ấy thử hỏi lấy ai là kẻ tiên phong, xông vào mũi tên hòn đạn mà chiến đấu hết mình cho ông đây?

Bài trước: Hạnh phúc là gì?

Sunday, June 4, 2017

Dụ ngôn Lazarus và phú ông


Lazarus và Phú ông là một dụ ngôn được chép trong Phúc âm Lu-ca. Câu chuyện này là chủ đề được yêu thích của nhiều họa sĩ và nhà thần học, bởi vì dụ ngôn này là bức tranh sống động về sự sống đời sau từng được ghi lại trong Tân Ước. "Người giàu và Lazarus sống hai cuộc đời khác biệt, nên phần của họ ở đời sau cũng khác biệt như vậy".

“Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Lazarus, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Abraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

"Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Abraham ở tận đàng xa, và thấy anh Lazarus trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lạy tổ phụ Abraham, xin thương xót con, và sai anh Lazarus nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!". Ông Abraham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Lazarus suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, Lazarus được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được".

Ông nhà giàu nói: "Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Lazarus đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!". Ông Abraham đáp: "Chúng đã có Moses và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó". Ông nhà giàu nói: "Thưa tổ phụ Abraham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối". Ông Abraham đáp: "Moses và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin".
— Luca 16:19-31,

Diễn giải
Dụ ngôn này minh họa chủ đề chung trong một số dụ ngôn của Chúa Giê-xu: cách đối xử với những người bần cùng trong xã hội là thước đo chính xác lòng sùng tín. Phú ông thỏa mãn những đức hạnh của thế gian và tuân giữ luật pháp của loài người, song những điều này không thể bù đắp cho thái độ vô cảm đối với những người bần cùng trong xã hội. Nhiều lần Chúa Giê-xu dạy rằng Vương quốc của Thiên Chúa là của linh hồn không phải của luật pháp, trái với sự hiểu biết của người Pharisee về Đấng Messiah.

Điều khiến dụ ngôn này càng sắc nét hơn là sự kiện tác giả Phúc âm Lu-ca cũng là người viết sách Công vụ các Sứ đồ, ký thuật những sự kiện xảy ra sau khi Chúa Giê-xu phục sinh. Lúc ấy, có những người không chỉ muốn có lời của Moses và các nhà tiên tri, mà còn muốn nghe lời chứng của người chết sống lại. Đối với các tín hữu Cơ Đốc thời kỳ tiên khởi, dụ ngôn này giải đáp những thắc mắc của họ tại sao Chúa Giê-xu, sau khi sống lại, đã không giảng dạy và đưa ra những lời cảnh báo cho người còn sống.

Một nét riêng của dụ ngôn này là, không giống các dụ ngôn khác, trong đó Chúa Giê-xu chỉ nhắc đến những nhân vật trong dụ ngôn như là "có một người", hoặc "một người gieo giống"..., ở đây nhân vật được nhắc đến bằng một cái tên. Do đó, có quan điểm được một số người chấp nhận, cho rằng đây không chỉ là một dụ ngôn, nhưng là một câu chuyện liên quan đến một người hành khất tên Lazarus và một phú ông.

Đời sau
Quan điểm Cơ Đốc luận giải rằng câu chuyện là một sự hé lộ một số chi tiết về đời sau. Hầu hết tín hữu Cơ Đốc tin vào sự phán xét đặc biệt và nhận thấy câu chuyện phù hợp với niềm tin ấy. Theo cách giải thích của họ, Lazarus được rước lên thiên đàng, còn phú ông bị đày xuống âm phủ.

Theo quan điểm thế tục, câu chuyện thể hiện niềm tin của người Do Thái vào thế kỷ thứ nhất, theo đó Sheol ("Hades" trong Hi văn) là nơi đến của tất cả người chết. Ở đây, có một số người được yên nghỉ trong khi những người khác phải chịu đau đớn cho đến Ngày Phán xét. Trong câu chuyện này, cả Lazarus và người giàu đều đến Sheol, ở đó người chết được chia ra theo tư cách đạo đức của họ. Lazarus đến nơi an ủi với sự hiện diện của Abraham, trong khi phú ông chịu đọa đày trong lửa.

Sunday, May 14, 2017

Dụ ngôn Người Pharisee và người thu thuế

Người Pharisee và Người Thu thuế là một dụ ngôn của Chúa Giê-xu được chép trong Phúc âm Lu-ca. Trong dụ ngôn này, một người Pharisee, tự hào vì những đức hạnh của mình, lại bị xem là xấu hơn người thu thuế là người luôn cảm thấy hổ thẹn vì cuộc sống tội lỗi. Bài học rút ra từ dụ ngôn này là lòng khiêm nhường tìm kiếm sự tha thứ là tốt hơn sự kiêu ngạo khoe khoang những đức hạnh của bản thân.

Dụ ngôn
Phúc âm Lu-ca 18:9-14,

"Ngài lại phán thí dụ này về kẻ cậy mình là người công bình và khinh dễ kẻ khác: Có hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người Pharisee và một người thâu thuế. Người Pharisee đứng cầu nguyện thầm như vầy: Lạy Thiên Chúa, tôi tạ ơn Ngài, vì tôi không phải như người khác, tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thâu thuế này. Tôi kiêng ăn một tuần lễ hai lần và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi. Người thâu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà rằng: Lạy Thiên Chúa, xin thương xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội! Ta nói cùng các ngươi, người này trở về nhà mình, được xưng công bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống sẽ được nhắc lên."

Luận giải
Trong thế kỷ 1, giới Pharisee là những người có địa vị cao và được tôn trọng trong cộng đồng tôn giáo do danh tiếng của họ về lòng nhiệt thành tuân giữ Luật pháp Moses một cách nghiêm nhặt. Từ nguyên của Pharisee trong tiếng Hebrew nghĩa là biệt lập, ngụ ý họ là những người được biệt riêng ra để theo đuổi nếp sống thánh khiết nên đôi khi họ còn được gọi là giới biệt phái. Ngược lại, giới thu thuế là những người Do Thái cộng tác với Đế chế La Mã, thường bị dân chúng khinh miệt và xa lánh vì họ bị xem là những kẻ lợi dụng chức quyền để nhũng nhiễu.

Trong dụ ngôn này, Chúa Giê-xu đưa ra hình ảnh tiêu biểu của hai giới đối cực trong bối cảnh xã hội thời bấy giờ. "Một bên là một vị thánh đẹp đẽ và kiêu hãnh, người Pharisee; bên kia là một tội nhân khốn khổ, khiêm nhu và thống hối", để chúng ta có thể chứng kiến "một sự phán xét lạ lùng và kỳ diệu, hoàn toàn đi ngược lại sự khôn ngoan và lý trí của con người, đó là những vị thánh vĩ đại bị xem là những kẻ bất nghĩa; còn những tội nhân khiêm cung được chấp nhận và được kể là công chính và thánh khiết."

Người Pharisee dạn dĩ bước vào đền thánh, đứng thẳng cầu nguyện bằng cách liệt kê những đức hạnh của mình, cũng như tự phân biệt mình với những người còn lại, với niềm tin rằng Thiên Chúa không thể làm gì khác hơn là phải chấp nhận một người có đời sống đạo đức hoàn hảo như thế. Trong khi đó, người thu thuế, với nhận thức về gánh nặng tội lỗi trên vai, khiêm nhường nài xin ơn thương xót từ Thiên Chúa. Chúa Giê-xu bảo các môn đệ, trong mắt Thiên Chúa, người xưng nhận tội lỗi và cầu xin tha thứ được tôn trọng hơn người không hề chịu xét mình nhưng cứ tự đặt mình cao hơn người khác, như một lần Chúa quở trách họ, "Sao ngươi dòm thấy cái rác trong mắt anh em ngươi, mà chẳng thấy cái đà trong mắt mình?" (Phúc âm Matthew 7:3).
Người thu thuế.

Bài trước: Dụ ngôn Kho báu

Sunday, May 7, 2017

Dụ ngôn Kho báu

Dụ ngôn Kho báu là một dụ ngôn của Chúa Giêsu được chép trong Phúc âm Mátthêu của Tân Ước. Dụ ngôn này minh họa về giá trị lớn lao của Nước Trời, mà đã từng được đề cập trong dụ ngôn Ngọc quý trước đó.


Tường thuật
“Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.”
— Matthew 13:44,

Luận giải
Ở đây, giả thiết là có một người nào đó đã chôn giấu kho báu của mình trong ruộng đất trước khi qua đời. Thời gian sau, một người khác - có thể là một người làm công nghèo - vô tình đào thấy kho báu này. Anh ta vùi lấp lại để giấu mọi người và tìm mọi cách để mua cho bằng được thửa ruộng ấy, dù phải bán đi những gia sản hiện có, nhằm hợp thức hóa việc sở hữu kho báu. Anh ta đã so sánh được giá trị giữa gia sản mình đang có không thể bằng kho báu mà anh tìm thấy.

Kho báu trong dụ ngôn tượng trưng cho Nước Trời, mang giá trị to lớn hơn mọi của cải vật chất ở trần thế này. Tuy nhiên, Nước Trời không thể hiện một cách hữu hình mà ở trạng thái vô hình, giống như kho báu bị chôn vùi dưới lòng đất vậy. Chỉ có những tín hữu thực tâm tìm kiếm và thông minh sáng suốt như người làm công trong dụ ngôn mới hiểu được giá trị của Nước Trời.

Sunday, April 30, 2017

Dụ ngôn Người gieo giống

Người Gieo giống là dụ ngôn của Chúa Giê-xu được chép trong ba sách Phúc âm đồng quan (Mark 4. 1-20, Matthew 13. 1-23, và Luca 8. 1-15) cũng như trong thứ kinh Phúc âm Thomas (Thomas 9).

Phúc âm Matthew

Cũng ngày ấy, Chúa Giê-su ra khỏi nhà, ngồi bên mé biển. Đoàn dân nhóm họp xung quanh Ngài đông lắm, đến nỗi Ngài phải xuống thuyền mà ngồi, còn cả đoàn dân đứng trên bờ. Ngài dùng Ví dụ mà giảng nhiều điều cùng họ. Ngài phán như vầy: Có người gieo giống đi ra đặng gieo. Khi đương gieo, một phần giống rơi dọc đường, chim bay xuống và ăn. Một phần khác rơi nhằm chỗ đất đá sỏi, chỉ có ít đất thịt, bị lấp không sâu liền mọc lên; song khi mặt trời mọc lên, thì bị đốt, và vì không có rễ, nên phải héo. Một phần khác rơi nhằm bụi gai, gai mọc rậm lên, phải nghẹt ngòi. Một phần khác nữa rơi nhằm chỗ đất tốt, thì sanh trái; hoặc một hạt ra được một trăm, hoặc một hạt sáu chục, hoặc một hạt ba chục. Ai có tai, hãy nghe!

Môn đồ bèn đến gần Ngài mà hỏi rằng: Sao thầy dùng ví dụ (dụ ngôn) mà phán cùng họ vậy? Ngài đáp rằng: Bởi vì đã ban cho các ngươi được biết những điều mầu nhiệm của nước thiên đàng, song về phần họ, thì không ban cho biết. Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ được dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì lại cất luôn điều họ đã có nữa. Vậy nên ta phán ví dụ cùng họ; vì họ xem mà không thấy, lắng tai mà không nghe, và không hiểu chi hết. Vậy, về họ, đã được ứng nghiệm lời tiên tri Isaiah rằng:
Các ngươi sẽ lóng tai nghe mà chẳng hiểu chi;
Lấy mắt xem mà chẳng thấy chi,
Vì lòng dân này đã cứng cỏi;
Đã làm cho nặng tai,
Và nhắm mắt mình lại,
E khi mắt mình thấy được,
Tai mình nghe được,
Lòng mình hiểu được,
Họ tự hối cải lại,
Và ta chữa họ được lành chăng.

Nhưng phước cho mắt các ngươi, vì thấy được; phước cho tai các ngươi, vì nghe được! Quả thật, ta nói cùng các ngươi, có nhiều đấng tiên tri, nhiều người công chính đã ao ước thấy điều các ngươi thấy, mà chẳng được thấy; ước ao nghe điều các ngươi nghe, mà chẳng được nghe.

Ấy vậy, các ngươi hãy nghe nghĩa ví dụ về kẻ gieo giống là gì. Khi người nào nghe đạo nước thiên đàng, mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp điều đã gieo trong lòng mình; ấy là kẻ chịu lấy hạt giống rơi ra dọc đàng. Người nào chịu lấy hạt giống nơi đất đá sỏi, tức là kẻ nghe đạo, liền vui mừng chịu lấy; song trong lòng không có rễ, chỉ tạm thời mà thôi, đến khi vì đạo mà gặp sự cực khổ, sự bắt bớ, thì liền vấp phạm. Kẻ nào chịu lấy hạt giống nơi bụi gai, tức là kẻ nghe đạo; mà sự lo lắng về đời này, và sự mê đắm về của cải, làm cho nghẹt ngòi đạo và thành ra không kết quả. Song, kẻ nào chịu lấy hạt giống nơi đất tốt, tức là kẻ nghe đạo và hiểu; người ấy được kết quả đến nỗi một hạt ra một trăm, hạt khác ra sáu chục, hạt khác ba chục.


Ba sách phúc âm đồng quan (phúc âm nhất lãm) thuật lại việc Chúa Giê-xu trích dẫn sách Isaiah, "Các ngươi hãy nghe, nhưng chẳng hiểu chi; hãy xem, nhưng chẳng thấy chi" vì họ là những kẻ "nặng tai, nhắm mắt, e rằng họ thấy được, nghe được, hiểu được, bèn trở lại mà được chữa lành chăng!" (Isaiah 6. 9,10). Các sách phúc âm giải thích dụ ngôn như sau:


Người gieo giống đi ra gieo lời của Thiên Chúa.
- Hạt giống rơi dọc đường biểu thị cho những người nghe phúc âm thì tiếp nhận, nhưng đánh mất liền sau đó – theo các sách phúc âm, kẻ dữ (lời của Matthew), hoặc Satan (theo Mark) là kẻ đến cướp mất lời Thiên Chúa khỏi lòng người tiếp nhận.
- Hạt giống rơi trên đất đá sỏi biểu thị cho những người nghe phúc âm, tiếp nhận cách sơ sài – họ sẽ mau chóng chối bỏ phúc âm khi bị rơi vào hoàn cảnh hoạn nạn hoặc khi bị bách hại vì niềm tin.
- Hạt giống rơi vào bụi gai biểu thị cho những người nghe và chấp nhận phúc âm, nhưng lại để những lo toan về đời này cùng lòng ham mê tiền bạc làm nghẹt ngòi hạt giống đức tin.
- Hạt giống rơi trên đất màu mỡ biểu thị cho những người nghe phúc âm và thấu hiểu với cả tấm lòng, và Lời của Thiên Chúa kết quả sai trái trong đời sống của họ.

Sunday, April 16, 2017

Dụ ngôn Hai người con


Hai người con là một dụ ngôn của Chúa Giê-xu được Matthew chép trong sách Phúc âm mang tên ông ở chương 21 từ câu 28-32. Dụ ngôn này thuật lại cách đối xử của hai người con đối với cha mình, ngụ ý hai thái độ khác nhau đối với Lời Chúa, hoặc hai hạng người có tính cách đối nghịch nhau nhưng luôn tồn tại kề cận nhau trong hội thánh.

Nội dung
“Các ông nghĩ sao: "Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho". Nó đáp: "Con không muốn đâu!". Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây!" nhưng rồi lại không đi. Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?". Họ trả lời: "Người thứ nhất". Đức Giê-su nói với họ: "Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy".”
— Matthew 21:28-32,

Ý nghĩa
Dụ ngôn khắc họa hai tính cách đối nghịch nhau. Khi cha yêu cầu ra làm việc ngoài vườn nho, phản ứng tức thì của hai người con hoàn toàn khác nhau: Đứa con đầu liền dạ vâng nhưng không làm gì cả, đứa con thứ hai phản kháng, nhưng lại ăn năn và tuân phục cha.

Dù đề kháng, bất tuân, và vô lễ, cuối cùng đứa con thứ hai cũng chịu xét mình, ăn năn tội và thực thi bổn phận làm con. Phản ứng tự nhiên của người sống trong tội lỗi là thù nghịch với giáo huấn của Thiên Chúa, như cách đứa con thứ hai đối với cha mình. Họ không muốn tuân phục, kính sợ Chúa, cũng không làm ra vẻ tôn kính ngài. Họ chỉ muốn khước từ ngài. Song, sau khi bị bắt phục về tội lỗi, họ ăn năn, quay trở lại và thể hiện lòng hối cải bằng hành động thuận phục của người làm con.

Còn đứa con kia là kẻ khoác lác, dễ hứa mau quên, và hoàn toàn vô trách nhiệm. Dù luôn tỏ ra tôn kính và thuận phục cha mình, người này chưa bao giờ thực sự quan tâm đến bổn phận làm con. Sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm bộc lộ tính cách thật của người ấy: đạo đức giả. Đứa con đầu không chịu ra vườn làm việc là vì đối với người ấy sự vâng phục bằng lời nói là đủ rồi, và vì người ấy không hề quan tâm đến tình cảm, lợi ích, cùng sự kỳ vọng của cha mình.

Khi giải thích dụ ngôn, Chúa Giê-xu bảo cho các thầy tế lễ và các trưởng lão trong dân – trước đó những người này tìm đến để bắt bẻ Chúa Giê-xu[4] - biết rằng chính những kẻ tội lỗi và bị khinh miệt trong xã hội (bọn thu thuế và phường kỹ nữ) là những người sẽ đáp ứng với thông điệp phúc âm, còn họ "dẫu thấy vậy cũng không chịu ăn năn." Sự cứng lòng cũng là một đặc tính cố hữu của những người đạo đức giả.