Journey in Life: skill
Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Thursday, August 6, 2020

Thật kinh hãi

shared from fb nguyễn quốc vương,
-----
Nhà báo và người biên tập không đọc sách bao giờ chăng?

Rất nhiều Facebooker có cả triệu người theo dõi cũng viết bằng một thứ tiếng Việt kinh khiếp. 

Có lẽ tiếng Việt đối với người Việt dễ phát âm nên ta cứ lầm tưởng là đọc lên thành âm là giỏi tiếng Việt rồi không cần học hành chi nữa. 

Rất ít người Việt có tâm thế vừa đọc sách vừa tra cứu đặc biệt là tra từ điển. 

Nói tiếng Việt sai, viết sai, viết bậy trở thành mốt trên FB, càng chửi bậy, càng viết lăng nhăng càng nhiều người nhất là người trẻ vỗ tay tán thưởng. 

Hôm trước tôi viết về chuyện bỏ thi có vài bạn vào bình luận bằng một thứ tiếng Việt cục cằn, thô bỉ và rất thiếu tinh tế. Tò mò tôi vào xem đó có phải là tài khoản ảo hay không. Hóa ra đều là các bạn quãng 16-20. Đem ba tấc lưỡi đi biện luận với người mà viết bằng một thứ tiếng Việt như vậy thì mong gì có hiệu quả? 

Chẳng lẽ lại khuyên "cháu nên đọc sách nhiều hơn, trân trọng sách vở tiếng Việt nhiều hơn nữa thì tranh luận sẽ có kết quả"?

Friday, July 17, 2020

Bạn đã học bơi chưa?

hat tip to đào trung thành,
-----
Một giáo sư thuê một người chèo đò chở ông ta qua sông. Trên đường đi họ cùng trò chuyện, vị giáo sư hỏi:
- Ông có biết gì về địa chất không?
- Tôi không biết, người lái đò trả lời.
- Thế thì ông đã đánh mất 1/3 cuộc đời rồi, nhà khoa học nói.
- Vậy ông có biết gì về bộ môn Thực vật học không? Đây là bộ môn cực kỳ hay.
- Uhm..tôi cũng không biết, người lái đò lúc này hơi bối rối.
- Thế ông lại đánh mất hơn nửa cuộc đời của mình rồi, vị giáo sư lắc đầu tỏ vẻ ái ngại.

Người lái đò cúi mặt lặng lẽ chèo. Bất chợt một cơn gió to nổi lên, làm lật con thuyền, hai người đều ngã xuống sông. Người lái đò hỏi:
- Thế ông có biết bơi không?
- Không! Tôi không biết, cứu tôi với! Vị giáo sư run rẩy.
- Thế thì ông đã đánh mất cả cuộc đời rồi! Người lái đò đáp lại.

-> Cuộc sống cần phải tiếp cận một cách toàn diện và đòi hỏi sự tò mò, ham hiểu biết thường trực. Nhưng không phải cái hiểu biết 'tháp ngà" khác xa với thực tại sống động của đời sống.

Friday, June 19, 2020

Bạn đã "biết bơi" chưa?

shared from fb nguyễn đức sơn,
-----
Nguyên tắc sống của bạn là gì?

Chỉ khi nhảy xuống bể bơi bạn mới biết cảm giác của kẻ sặc nước.

Cuộc sống văn minh hình thành bởi những nguyên tắc. Không có nguyên tắc sẽ loạn.

Quốc gia, tổ chức, gia đình, và chính mỗi cá nhân. Đều cần những nguyên tắc tối thiểu về hành xử. Để khỏi loạn.

Một số nguyên tắc cơ bản sau theo tôi rất quan trọng.

Nguyên tắc 1.
Người chịu trách nhiệm cuối cùng là người có quyền ra quyết định.
Công việc thường chín người mười ý. Dân chủ về tranh luận nhưng cuối cùng cần có người ra quyết định. Cần ưu tiên người chịu trách nhiệm cuối cùng. Đó có thể chỉ là nhân viên. Nhưng hãy để anh ta có quyền gõ búa. Nếu boss áp đặt ok nhưng khi thất bại boss đừng đổ lỗi cho nhân viên. Anh ta ra quyết định có thể sai lần đầu nhưng hãy tạo cơ hội cho anh ta biết cảm giác của ra quyết định. Nếu không cảm giác sợ sai sẽ không bao giờ biến mất.
Các cộng sự của tôi ra quyết định thoải mái. Miễn là chịu trách nhiệm cuối cùng.

Nguyên tắc 2
Tôn trọng thứ bậc
Ý tôi là tôn trọng tự thân, không phải tuân thủ kiểu cưỡng ép.

Hồi còn là cộng sự với cụ Richard, tôi và cụ thỉnh thoảng bất đồng ý kiến về chuyên môn, về nhân sự. Chúng tôi tranh luận thẳng thắn, có lúc gay gắt. Khi cả hai không thể đi đến đồng thuận về một việc, tôi luôn là người chủ động nhường cụ. Tôi làm điều này hoàn toàn tự nguyện. Vì tôi hiểu rằng một tổ chức không thể vận hành khi bất đồng đội ngũ lãnh đạo không có ai rút nút mở. Một là anh ra đi. Hai là khi ở lại anh phải tuân thủ nguyên tắc tôn trọng thứ bậc. Trong suốt gần chục năm làm việc cùng cụ Richard, tôi tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc này. Cho dù đôi lúc thực sự không dễ dàng.

Nguyên tắc 3
Đứng can thiệp vào công việc của người khác khi mình là the outsider.
Một start-up thất bại có thể có hàng trăm lý do. Và có những lý do chỉ những người trong cuộc mới rõ. Bình luận ở góc nhìn khách hàng thì ok. Nhưng phân tích nguyên nhân thất bại cần thận trọng. Nhất là đưa ra lời khuyên bảo phải thế này phải thế kia. Đa số sẽ việt vị. 

Nguyên tắc này cần thiết không chỉ trong công việc.

Chồng không cần khuyên bảo vợ nên chọn ai mà chơi. Phụ nữ họ thừa thông minh để có cuộc sống thú vị. Vợ không cần phải bảo chồng nên làm gì ở công ty. Đàn ông thừa lý trí để biết hành xử có lợi nhất cho công việc.

Công việc không phải cuộc chơi của thoả mãn cảm xúc.

Bố mẹ đừng thô bạo ép con mình phải chơi đàn đọc tiểu thuyết khi con chỉ thích học võ và đá bóng.

Chỉ khi nhảy xuống bể bơi bạn mới biết cảm giác của kẻ sặc nước.

Nên biết sống biết tôn trọng các nguyên tắc. Vì cuộc sống loài người cũng như tự nhiên, luôn vận hành theo quy luật của những nguyên tắc.

Bạn có thể bảo nguyên tắc có ngoại lệ. Dĩ nhiên. Nhưng để có ngoại lệ đó, chúng ta nên sẵn sàng cho cuộc sống bình thường mới.

BrandSon

Monday, June 15, 2020

Tuyển dụng chỉ với một buổi phỏng vấn

shared from fb nguyễn cảnh bình,
-----
Bữa ấy sếp gọi tôi về trụ sở Tập đoàn phối hợp với bên phòng Nhân sự phỏng vấn tuyển thêm người cho chi nhánh mới của Alpha. Vào phòng, tôi bê theo cái hộp tuyển dụng "gia bảo", lặng lẽ để ở cái bàn xa tít góc nhà. Trong hộp là mấy chục cái bật lửa các loại, nhưng chỉ 1 cái là còn gaz, còn đâu là hết sạch.

Cả buổi tuyển dụng tôi mặc cho em Trưởng phòng Nhân sự hỏi, chỉ ngồi ngáp ngắn ngáp dài. Thi thoảng làm như lơ đãng, bảo ứng viên:
- Em chạy ra cái hộp sắt vàng vàng ở góc kia lấy giúp anh cái bật lửa.

Hết buổi tuyển dụng, tôi leo tuốt lên tầng trên cùng vào gặp sếp. Sếp ném đám Hồ sơ có đính nhận xét của phòng Nhân sự ra bàn, hỏi tôi:
- Kết quả thế nào ?

Tôi nhấc từng bộ lên, cung kính trả lời:
- Báo cáo anh, thằng A này em sai nó đi lấy cái bật lửa. Nó chạy vội ra góc phòng, sục tay vào hộp, không thèm nhìn bốc bừa 1 cái hết gaz mang ra đưa em. Thằng này tay nhanh hơn não, thích hợp làm bên Giao hàng, chỉ đâu đánh đấy không càu nhàu.

- Thằng B này thì tỉ mẩn nâng lên đặt xuống chọn cái mạ vàng lóng lánh đẹp nhất mang về. Cũng hết sạch gaz. Thằng này thích hợp làm bên Lễ tân, phụ trách cắm hoa rót nước và tiếp khách, hào nhoáng giả dối, chuyên đãi bôi không cần thực chất.

- Thằng C này thì cẩn thận bật thử từng cái, lựa đúng cái duy nhất còn gaz mang ra. Thằng này xứng đáng làm Giám đốc chi nhánh, anh ạ.

Sếp gật gật đầu, đoạn hỏi:
- Ô, thế còn thằng D này, sao chú lại để riêng bộ Hồ sơ của nó ra thế ?
- Dạ, tại em nghĩ nó xứng đáng làm Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn.
- Á, tài thế cơ à ? Thế nó lấy cái bật lửa thế nào ?
- Dạ, nó bưng cả hộp ra cho em chọn.

Wednesday, June 10, 2020

Triết lý của cây phượng vĩ

shared from fb Nguyễn Đức Thành,
-----

Hình trên bạn có nhận ra đâu là cây phượng và đâu là cây xấu hổ không. Chưa rõ lắm nhỉ.

Lúc còn nhỏ chúng khá giống nhau. Và cây xấu hổ thì lớn lên rất nhanh, ồ ạt. Cây phượng lớn chậm hơn, e dè, mỏng mảnh. Nhưng thời gian trôi đi, cây phượng sẽ cứ cao lên mãi, to lên mãi. Còn cây xấu hổ thì chỉ cứ mãi nhỏ bé như cỏ dại mà thôi. Thủa nhỏ nhìn na ná nhau, cùng lớn lên, lúc đầu tốc độ khác nhau, nhưng cuối cùng một cây trở nên khổng lồ, bỏ lại những người bạn khi xưa dưới chân mình.

Từ khi trồng cây tôi mới hiểu thế nào là trồng người. Thế giới loài cây dạy ta thật nhiều về cuộc sống. Những kẻ vĩ đại, hồi nhỏ có thể lớn chậm hơn các bạn đồng lứa rất rất nhiều. Như thể họ là những kẻ lập dị, ngơ ngác, chậm hiểu. Nhưng họ không ngừng lớn lên, không gì ngăn cản được. Còn có những người bạn, lớn rất nhanh, sớm khôn ngoan, sớm ranh mãnh, cái gì cũng vơ về cho mình, nhưng cả đời rồi cũng chỉ ở là là mặt đất mà thôi. Họ sẽ không bao giờ nở hoa rực rỡ trong những ngày nắng huy hoàng, không biết gió thổi ở trên cao và không che mưa che nắng cho ai cả.

Con người ta đa phần là phượng vĩ, mà vì đời lại chọn làm cây xấu hổ.

Bạn đắt giá bao nhiêu?

shared from fb Vũ Thị Thuận,
-----
Một người cha nói với con trai của mình vừa tốt nghiệp:

- Con đã tốt nghiệp, Bố dành tặng con chiếc xe bố đã mua từ nhiều năm trước... nó đã hơn 50 tuổi. Trước khi trao cho con, con đưa nó đến chỗ bán xe cũ đã qua sử dụng xem họ trả giá bao nhiêu.

Người con trai đến chỗ xe đã qua sử dụng, trở về với cha và nói: "Họ đề nghị 1,000 đô-la vì nó trông nó đã quá đát".

Cha nói: "Con đưa nó đến tiệm cầm đồ."

Người con trai đến tiệm cầm đồ, trở về với cha và nói: "Tiệm cầm đồ đề nghị 100 đô-la vì nó là một chiếc xe sắt vụn".

Cha nói: "Con đưa nó đến câu lạc bộ ôtô và cho họ xem xe".

Người con trai đưa xe đến câu lạc bộ, trở về với cha và nói: "Một số người ở câu lạc bộ đã đề nghị 100.000 đô-la, vì đây là chiếc Mustang cổ điển và rất khó kiếm trong câu lạc bộ".

Người cha nói với con trai của mình: "Bố muốn con biết rằng hãy chọn đúng nơi coi trọng con đúng cách. Nếu con không có giá trị, đừng buồn và tức giận, điều đó có nghĩa là con đang ở sai chỗ. Những người biết giá trị của con là những người đánh giá cao về con, và không bao giờ được ở một nơi mà không ai nhìn thấy giá trị của con."

Có cạm bẫy mang tên "Nhàn hạ"

shared from fb Nguyễn Cảnh Bình,
-----
Có một con chuột rơi vào trong một cái hũ toàn là gạo. Nó cảm thấy cuộc sống thật an nhàn và thế là nó chỉ ở yên đấy rồi hưởng thụ, mà không nghĩ đến việc rời đi..

Thế rồi cứ ngày này qua ngày khác, chuột ở trong hũ, ăn dần những hạt gạo cho đến một ngày, hũ cạn hết gạo: lúc này nó mới phát hiện ra nó đang ở sâu dưới đáy hũ nên không thể nào ra ngoài được nữa. Nó đành bất lực và khóc.

Bạn nên ghi nhớ: Ở trong độ tuổi có thể chịu đựng được thử thách của cuộc sống đừng lựa chọn "An Nhàn".

"TUỘT DỐC THÌ DỄ, MÀ LEO DỐC THÌ KHÓ"

Bài trước: Bong bóng và phân lô

Thursday, May 21, 2020

Bong bóng và phân lô

shared from fb tien long do,
-----
Gần đây hay gặp các trường hợp du học nước ngoài về đi xin việc nhưng mất phương hướng, không tìm được việc làm phù hợp, hay có em làm những công việc mà không cần phải đi học khắp thế giới về, rồi làm cái việc đơn giản của người học nghề chứ không phải MBA.

Điều bất hợp lý là tâm lý khi ngồi trong trường thì nhấp nhổm du học, rồi du học xong thì ở lại không đặng, về nước thì thẫn thờ như người lạ. Không ít em tốt nghiệp xong các trường có tiếng trong nước, ra trường không tìm được tiếng nói chung với tổ chức, đi học lại đủ các nghề, các khóa đào tạo. Nhiều em ngồi cả ngày với laptop trong quán cafe, bảo làm free lancer, nhưng ai cũng biết là không có nhiều lựa chọn như vậy cho các em trẻ.

Dường như các danh xưng như du học, trường chuyên, lớp tinh hoa, thủ khoa, bằng xuất sắc, cũng đang trong trạng thái bong bóng treo như BĐS, cứ thổi lên, rồi đờ ra, mất phương hướng.

Hiện tượng dễ thấy là các em trẻ như bị cạn kiệt cả về ý chí và tinh thần, bị phụ thuộc hay bị bao bọc của bố mẹ, mất phương hướng và niềm tin, cả cuộc sống, hôn nhân, và nghề nghiệp.

Có vẻ như chia ra một nửa thông minh, thì thiếu định hướng niềm tin, chạy loanh quanh đến ba mươi thì không ít em sống như đang về hưu ở trong nhà, dù bằng cấp cao hay du học về. Nửa dưới xuất thân khó khăn, một số nỗ lực vươn lên, còn không ít bị tự ti, an phận, hay khép kín, cách biệt.

Nhiều khi người lớn cứ bàn về đất phân lô, đất đặc khu, dự án to lớn này nọ, mà quên mất mỏ vàng của gia đình của toàn xã hội đang bị lãng quên bỏ phí, bỏ hỏng, dù có đưa ra nước ngoài. Một đứa trẻ thiếu niềm tin, thiếu động lực, ý chí và các phẩm chất con người, khi vào một xã hội tốc độ cao hơn, đa số sẽ chọn ứng xử thụ động, tự vệ, dù có cho sang Anh, sang Mỹ.

Những cơn mê sảng tiền bạc dự án, những toán tính bong bóng chức quyền này nọ, thổi bơm nọ kia, có thể kiếm chác một chút, nhưng đang làm hỏng nền tảng kinh tế, mất niềm tin, và sự cân bằng xã hội. Những đồng tiền đó có mang ra nước ngoài cũng không sống được dễ dàng, phá hỏng chính ngôi nhà và tương lai con cái chúng ta, quê hương đất nước ta.

Sự hứng khởi về những thành quả như bắt được sau đổi mới làm không ít cha mẹ đã cao hứng, thừa thắng thao túng, phân lô, chi phối cả cách nghĩ và hướng đi, cách sống của con trẻ. Hồn nhiên đến độ không nhận ra rằng những kinh nghiệm và nếp nghĩ từ một xã hội nửa loạn lạc, nửa chiến tranh đó, chả có ý nghĩa gì với thế giới của giới trẻ hôm nay và mai sau. Xã hội ổn định thì kinh nghiệm là tri thức, là giá trị bền vững. Môi trường biến động, kinh nghiệm cũ trở thành điểm yếu, điểm mù, che khuất tầm nhìn và sự sáng suốt.

Trời đã về chiều, bớt hăng say hăng máu, bớt toan tính cá nhân, để tránh rơi vào cái bẫy tự ăn cắp cuộc đời mình và liều lĩnh đặt cược tương lai con cháu cho các tham vọng.

Bong bóng chỉ tồn tại trong chốc nhát. Phát triển trong TK21 là tri thức và các giá trị nhân bản. Ôm nhiều dự án đâu có hạnh phúc cho con cháu và cho mình. Cuộc sống số không còn nhiều không gian cho ảo giác, mà phải là sự thực chất. Phát triển bền vững luôn đi liền với thật và chất.

Không đâu bằng đất nước mình. Đừng phân lô tương lai con cháu!
-----

bác Đỗ Tiến Long có bàn chuyện nhiều du học sinh trở về nước không tìm được việc làm, không thích nghi được cuộc sống rồi lại phải học nghề khác...

Đấy là một hiện thực. Đơn giản vì giáo dục mà các bạn ấy học được thiết kế là để phục vụ cho học sinh ở nước đó. Cho dù thế giới ngày càng toàn cầu hóa, giáo dục vẫn là một lĩnh vực mang yếu tố "dân tộc-quốc gia" sâu sắc. Đơn giản vì giáo dục là văn hóa và tồn tại- sống trong văn hóa.

Những kĩ năng-năng lực và tư thế làm việc được thiết kế ở nền giáo dục đó với giả định nó sẽ được sử dụng trong một môi trường tốt sẽ gặp bức tường rắn như đá khi trở lại Việt Nam. Khi đó nó đòi hỏi năng lực ứng phó, năng lực thích ứng và vốn văn hóa được tích lũy.
Rất nhiều lĩnh vực, nghề rất khó có đất dụng võ ở Việt Nam.

Quan trọng hơn là rất nhiều người sau khi du học đã không thể nào quen được trở lại nếp sống và môi trường làm việc ở Việt Nam.
Khi đó có mấy lối thoát.

Một là bất lực, buông xuôi.
Hai là tha hóa hoặc biến đổi mình cho phù hợp
Ba là đi tới nơi khác để sống và làm việc cho thoải mái.
....

Mình biết, câu chuyện nghiêm trọng hơn nhiều. Không chỉ là không tìm được việc làm thích hợp hay cảm thấy không thoải mái. Nhiều anh chị em có học thức, sau khi du học hay làm việc ở nước ngoài về Việt Nam sống đã bị sang chấn tinh thần và gặp vấn đề về tâm lý nặng nề.

Những vấn đề đó đến từ nhiều thứ như quan hệ gia đình (xung đột về lối sống, giá trị quan), môi trường xã hội (căng thẳng, đụng đâu cũng vướng) và việc làm.

Nhiều người bị trầm cảm và có người cự tuyệt giao tiếp với xã hội sống như một cái bóng cô độc.

Những ai trong suốt thời gian đi học luôn né tránh các vấn đề xã hội và những ai thiếu khả năng lý giải xã hội VN đương đại thường bị chấn thương nặng nề hơn.

Thursday, April 9, 2020

Đừng sống một cuộc sống lập trình

theo lời Virginia Heffernan -- tác giả cuốn 'Magic and Loss: The Internet as Art',

hơn chục năm qua, chúng ta đã nghe và làm theo những tác giả kol về tuần làm việc 4 giờ, sức mạnh của thói quen v.v... để hoàn thiện kỹ năng, để có được trình độ "đỉnh cao", hiệu quả...

nhưng như vậy, khiến nhiều người làm việc quá nhiều, nghiện công việc, bỏ ăn/bỏ bữa, một cuộc sống buồn chán/nhàm chán,

có lẽ dịch covid-19 này, khiến chúng ta sẽ lại tìm đến, ví dụ như Albert Camus (đại diện tiêu biểu nhất của chủ nghĩa hiện sinh) để hoàn thiện nội tâm, tăng an lạc...

cuộc sống quá ngắn ngủi, sống an bình và có ý nghĩa chứ không chỉ là những phi vụ đầu tư lõi đời...

-> lần gần đây nhất bạn ngắm một bông hoa, nghe một bản nhạc, ngước nhìn bầu trời là khi nào, bạn của tôi :)
Photo by Juskteez Vu on Unsplash
-----

Humans are not generally disposed to radical departures from their daily rounds. But the recent fantasy (ý nghĩ kỳ quặc, tưởng tượng) of “optimizing” a life ("tối ưu hóa" cuộc sống)—for peak performance, productivity, efficiency—has created a cottage industry that tries to make the dreariest possible lives sound heroic (biến những cuộc sống/cuộc đời có lẽ đáng chán nhất lại có vẻ như anh hùng/người hùng). Jordan Peterson has been commanding lost male souls to make their beds for years now. The Four-Hour Workweek, The Power of Habit and Atomic Habits urge readers (thúc giục người đọc) to automate (tự động hóa) certain behaviors (những hành vi nhất định) to keep them dutifully (nghiêm túc, đầy ý thức trách nhiệm) overworking and under-eating.

But COVID-19 suggests that Peterson (or any other habit-preaching (rao giảng về thói quen) martinet (người theo kỷ luật chặt chẽ; quân nhân chặt chẽ về kỷ luật)) is not the leader for our time. Instead, consider Albert Camus, who, in The Plague, blames the obliteration of a fictional Algerian town by an epidemic on one thing: consistency. “The truth is,” Camus writes of the crushingly dull port town, “everyone is bored, and devotes himself to cultivating habits.” The habit-bound townspeople lack imagination. It takes them far too long to take in that death is stalking them, and it’s past time to stop taking the streetcar, working for money, bowling and going to the movies.

Maybe, as in Camus’ time, it will take the dual specters (bóng ma) of autocracy and disease (chế độ chuyên chế và dịch bệnh) to get us to listen to our common sense, our imaginations, our eccentricities—and not our programming. A more expansive and braver approach to everyday existence is now crucial so that we don’t fall in line with Trump-like tyrannies, cant and orthodoxy, and environmentally and physiologically devastating behaviors (including our favorites: driving cars, eating meat, burning electricity). This current plague time might see a recharged commitment to a closer-to-the-bone worldview that recognizes we have a short time on earth, the Doomsday Clock is a minute from midnight, and living peacefully and meaningfully together is going to take much more than bed-making and canny investments. The Power of No Habits.

Monday, April 6, 2020

Vì sao trên mạng ai cũng là "chuyên gia"?

share from fb Cường Việt Nguyễn,

Chưa khi nào trên facebook lại có nhiều tranh luận liên quan đến việc phòng chống bệnh dịch như hiện nay. Mình thấy một số người người tranh luận gay gắt, thậm chí đấu tố lẫn nhau. Ai cũng đều có lý lẽ và bằng chứng của mình. Tâm lý học chỉ ra rằng mọi người có xu hướng tin rằng mình đúng và tìm kiếm những thông tin ủng hộ niềm tin của bản thân. Đa phần chúng ta tin rằng khả năng hay IQ của bản thân ở mức khá, dù trên thực tế thì có tới một nửa chúng ta ở mức dưới trung bình. 

Có nhiều thí nghiệm tâm lý chứng minh đều này. Chẳng hạn Kruger và Dunning (1999) "Unskilled and Unaware of It: How Difficulties in Recognizing One's Own Incompetence Lead to Inflated Self-Assessments" cho các sinh viên làm các bài kiểm tra về ngôn ngữ và suy luận logics, sau đó yêu cầu họ tự đánh giá xem bản thân xếp ở mức nào so với các bạn cùng lớp. Kết quả cho thấy tất cả sinh viên đều cho rằng mình xếp ở mức phân vị 60-70%, tức là mọi người nghĩ mình thuộc nhóm trung bình khá, dù trên thực tế thì 2/3 số sinh viên có khả năng dưới mức phân vị 70%. Mọi người đều ảo tưởng rằng mình có thể trở thành chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó. Điều thú vị là nếu được đào tạo về lĩnh vực đó thì mọi người sẽ trở nên khiêm tốn hơn. Họ sẽ giảm mức đánh giá bản thân từ nhóm 70% trở lên xuống thành nhóm quanh trung vị. Có nghĩa là sau khi thực sự hiểu biết về một lĩnh vực nào đó thì mọi người sẽ trở nên khiêm tốn hơn vì biết được những khó khăn thực tế của lĩnh vực đó.

Kruger và Dunning sau này cho rằng những người không có kiến thức và những người uyên bác là những người đánh giá đúng nhất khả năng của họ. Nhóm ảo tưởng nhất là nhóm có một chút ít kiến thức. Họ cho rằng mình không khác gì chuyên gia hàng đầu. Điều này phần nào lý giải tại sao gần đây xuất hiện nhiều chuyên gia dịch tễ. Bản thân mình cũng vài lần trở thành chuyên gia dịch tễ online 🙂.
-----
Kruger J1, Dunning D.

People tend to hold overly favorable views of their abilities in many social and intellectual domains (lĩnh vực xã hội và tri thức). The authors suggest that this overestimation occurs, in part, because people who are unskilled in these domains suffer a dual burden: Not only do these people reach erroneous conclusions and make unfortunate choices, but their incompetence robs them of the metacognitive ability to realize it. Across 4 studies, the authors found that participants scoring in the bottom quartile on tests of humor, grammar, and logic grossly overestimated their test performance and ability. Although their test scores put them in the 12th percentile, they estimated themselves to be in the 62nd. Several analyses linked this miscalibration to deficits in metacognitive skill, or the capacity to distinguish accuracy from error. Paradoxically, improving the skills of participants, and thus increasing their metacognitive competence, helped them recognize the limitations of their abilities.

Tuesday, March 10, 2020

Ken Shibusawa đã nói gì?

nhà sáng lập công ty quản lý tài sản Commons Asset Management (cháu nội của Shibusawa Eiichi - người góp phần thành lập đại học nổi tiếng Hitotsubashi) nói rằng:


ROCE = Lợi nhuận/ Vốn sử dụng, với Vốn sử dụng = Tổng Tài Sản – Nợ ngắn hạn (cách tính đơn giản nhất). 

doanh nghiệp có ROCE cao trong một năm có thể chỉ là kết quả của lợi nhuận đột biến của doanh nghiệp trong năm đó -> điều cần quan tâm là liệu mức lợi nhuận cao đó có thể được duy trì trong những năm tiếp theo.

doanh nghiệp có ROCE cao, chưa chắc đã có khả năng tiếp tục tái đầu tư phần tiền sinh lợi ở cùng một mức ROCE như vậy. Một doanh nghiệp lý tưởng sẽ có khả năng duy trì điều này trong nhiều năm. Điều này có được chủ yếu nhờ vào lợi thế cạnh tranh của mô hình kinh doanh đó.

Francois Rochon đã nói gì?

nhà quản lý quỹ Giverny Capital nói rằng:

thường lựa chọn các cổ phiếu có tiềm năng tăng trưởng cao, đang bị thị trường định giá thấp và sẵn sàng nắm giữ cổ phiếu đó từ 3-5 năm. Và tất nhiên, kỳ vọng rằng tất cả các cây trong vườn đều cho quả đều đặn mỗi năm là điều khá phi lý.
thích những công ty không có hoặc có ít nợ.
ban giám đốc cũng phải nắm giữ một lượng cổ phiếu nhất định để đảm bảo rằng lợi ích của ban giám đốc sẽ gắn liền với lợi ích của các cổ đông khác.

Tốt nhất là bạn nên mua 30 hoặc 50 cổ phần có giá cao của những công ty đang thể hiện thành tích tốt. Hãy suy nghĩ theo số tiền mà bạn đầu tư thay vì số cổ phần bạn có thể mua.

Jim Derrick Slater đã nói gì?

người đồng sáng lập tập đoàn tài chính-ngân hàng đầu tư Slater Walker nói rằng:

tỷ lệ P/E cao không đồng nghĩa với việc cổ phiếu đó đắt nếu tăng trưởng thu nhập của nó cũng cao và ngược lại. Ví dụ, nếu cổ phiếu của một công ty có mức P/E tương đối cao là 30 nhưng lợi nhuận của nó được dự báo sẽ tăng trưởng với tốc độ 30%, thì nó sẽ có PEG là 1, và đây là một tỷ lệ tốt để đầu tư.

cổ phiếu được chọn khi báo cáo tài chính 5 năm liên tiếp tới thời điểm khuyến nghị trên báo cáo đều phải có lãi, không năm nào có lỗ. Nếu trong vòng 5 năm trước công ty có lợi nhuận sụt giảm tại năm nào đó thì nó phải đạt được mức cổ tức cao nhất trong năm gần nhất. Điều này chứng tỏ công ty đang thật sự có động lực để tăng trưởng.

John Bollinger đã nói gì?

người sáng lập và chủ tịch của Bollinger Capital Management nói rằng cần 'coi đầu tư là một việc nghiêm túc': coi việc giao dịch cổ phiếu khó ngang với việc cố gắng trở thành một bác sĩ hoặc luật sư giỏi. Đơn giản là bạn phải dành toàn bộ thời gian của mình để theo đuổi nghề nghiệp mình đã lựa chọn. Giao dịch trên thị trường cũng giống như làm việc trong những nghề cao quý khác yêu cầu bạn phải thận trọng cao độ.
-----
Đường trung bình (Moving Average): mặc định SMA 20 ngày

Dải trên (Upper Band): dải trên thường được tính bằng cách lấy đường trung bình cộng 2 lần độ lệch chuẩn. Dải này có vị trí nằm trên đường trung bình 20 ngày.

Dải dưới (Lower Band): dải dưới thường được tính bằng cách lấy đường trung bình trừ 2 lần độ lệch chuẩn. Dải này có vị trí nằm dưới đường trung bình 20 ngày.

Ứng dụng lớn nhất của Bollinger Bands là hiện tượng "thắt nút cổ chai". Hiện tượng này đem lại hiệu quả đáng kể đối với người sử dụng.

Khi Upper Band và Lower Band co thắt lại thì đó là dấu hiệu cảnh báo sắp có một sự biến động giá mạnh trong tương lai gần. Tùy vào vị trí của giá so với đường middle (moving average) mà nhà đầu tư có thể dự đoán hướng biến động trong tương lai nếu giá bám vào 1 trong 2 dải này.

Thursday, February 13, 2020

Rockefeller khiến đối thủ mất bình tĩnh như thế nào?

= Khoảng lặng dài khi đàm phán thường khiến đối phương cảm thấy bối rối. Ông thường trả lời những câu chất vấn hóc búa một cách chậm rãi và đĩnh đạc, phá hỏng mục đích của đối phương.

...Một trong những nét tính cách nổi bật của Rockefeller là sự tự chủ kỳ quái. Ông không ngừng tự rèn luyện cách làm chủ cảm xúc, khao khát hướng tất cả những mong muốn của mình đến mục tiêu. Ông đặt ra mục tiêu lớn, sau đó thực hiện đều đặn và nghiêm túc. Nếu có một nguyên tắc bao quát về thành công của Rockefeller thì nó được bao hàm trong châm ngôn: "Tôi thà kiểm soát chính mình còn hơn để người khác kiểm soát tôi."

...Sự điềm tĩnh của ông đi kèm với vẻ kín đáo: ông ít khi tiết lộ suy nghĩ của mình, ngay cả với những đồng nghiệp thân thiết.

...làm chủ tâm trạng và sống theo châm ngôn: "Thành công đến từ việc dóng tai lên nghe và ngậm chặt miệng".

Trong quan hệ với nhân viên, bất kể nhân viên cấp thấp đến mấy, ông cũng không bao giờ bực tức, ngay cả khi họ kêu ca than phiền. 

...Hai người đang dạo quanh khu đất của Rockefeller, người bạn này thúc giục ông phản hồi lại những lời chỉ trích. Rockefeller chỉ vào con sâu bướm và nói: "Nếu tôi dẫm lên con sâu, nó sẽ được chú ý đến. Còn nếu tôi phớt lờ thì sẽ chẳng ai biết nó tồn tại cả".

Wednesday, February 5, 2020

Randy Dobson đã nói gì?

Nhà sáng lập chuỗi phòng tập California Fitness & Yoga Center và LEEP.APP nói rằng:

...Tôi đã có vài chuyến đi tới Việt Nam. Mỗi khi tới một thị trường mới, tôi thích đi vòng quanh thành phố vào sáng sớm. Ở Việt Nam, tôi thấy rất nhiều người tập luyện ngoài công viên.

Có một điểm khá là "độc" so với các thị trường châu Á khác. Bạn tới Thái Lan, Malaysia, một vài quốc gia khác thì cũng có nhiều người tập luyện ở công viên, nhưng hầu hết là người già, họ tập yoga hay khí công chẳng hạn. Nhưng ở Việt Nam thì cả gia đình đều tập, kể cả trẻ con, cha mẹ chúng, rồi ông bà. Có cảm giác như sự năng động này là một nét văn hóa riêng - một tiềm năng rất lớn cho ngành kinh doanh thể hình và lối sống.

Khi tôi nhìn vào các dữ liệu, các biểu đồ kinh tế, với những kinh nghiệm của cá nhân tôi trong 18 tháng với 5 chuyến khảo sát ở thị trường tại đây, tôi nhận ra Việt Nam chính là thị trường tốt nhất cho bước đi tiếp theo tại Đông Nam Á.

...Việt Nam đổi thay từng ngày và tôi thích năng lượng đó. Tôi thích việc mỗi năm bạn sẽ lại thấy những tòa nhà chọc trời mới, những hình thức kinh doanh mới, những ngành công nghiệp mới. Điều đó thật thú vị.

...Tôi luôn tự hỏi: Làm thế nào để cống hiến nhiều hơn?

Nếu chỉ nghĩ đến việc kinh doanh, kiếm lợi rồi rút lui thì chẳng để lại gì khiến mình cảm thấy tự hào hay tạo ra giá trị gì ý nghĩa gì cho xã hội cả. Nhưng nếu tôi có thể đóng góp giá trị gì đó, và những người làm việc cùng tôi cũng nghĩ về những giá trị họ đóng góp, thì chúng tôi có thể tạo ra nhiều thứ tốt đẹp và có giá trị hơn, bởi mỗi chúng ta đều tìm cách cống hiến.

Tuesday, February 4, 2020

Stelle Ciorra đã nói gì?

Phó chủ tịch Hội những người bạn di sản Việt Nam (friends of vietnam heritage, fvh) nói rằng:

...Có một sự thật thú vị rằng tôi mang trong mình một nửa dòng máu người Ý vì bố tôi là người nước này. Văn hóa Ý và Việt Nam có nhiều điểm tương đồng, gần gũi hơn nhiều so với người Anh và người Việt.

Ở Ý, tầm quan trọng của gia đình, trẻ em, truyền thống của các ngôi làng được đề cao. Mọi người cùng ngồi quây quần quanh mâm cơm. Những con đường cũng hỗn loạn và ồn ào :)). Có lẽ tôi cảm thấy gần gũi với đất nước Việt Nam thông qua một nửa dòng máu Ý chảy trong người.

Đối với văn hóa Việt Nam, tôi yêu cách truyền thống ăn sâu vào xã hội, con người. Ngay cả khi Việt Nam hiện đại hóa, những truyền thống cũ vẫn là kim chỉ nam của đất nước. Bạn có thể thấy được điều đó thông qua tầm quan trọng của lịch âm.

Monday, February 3, 2020

Doug Elmendorf đã nói gì?

Hiệu trưởng trường Harvard Kennedy nói rằng:

...bất chấp những đột phá về công nghệ thông tin và công nghệ dữ liệu lớn trong những năm gần đây, nhiều quốc gia đang có tăng trưởng năng suất tương đối chậm. TS. Elmendorf chỉ ra một số nguyên nhân có thể dẫn đến vấn đề này. Ở một số quốc gia tiên phong về công nghệ, những bước đột phá mới sẽ ngày càng khó khăn hơn. Một số quốc gia khác gặp vấn đề trong việc sử dụng vốn và các nguồn lực một cách hiệu quả, nhất là khi đầu tư không phải lúc nào cũng đem lại kết quả như mong muốn. Quyền sở hữu không chặt chẽ cũng có thể là một lý do, bên cạnh đó là việc giải quyết bất đồng kém hiệu quả, dẫn đến đầu tư tiếp tục bị cản trở. Bên cạnh đó là những yếu tố như thiếu hụt đầu tư công vào các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, giáo dục và y tế. Chính vì vậy, tăng trưởng năng suất có thể không được như mong đợi, khiến các nhà hoạch định chính sách khắp thế giới đau đầu tìm giải pháp.

...“Khai thác niềm đam mê của bạn và những người xung quanh, đồng thời kết hợp nó với nghiên cứu và giáo dục. Đây là cách sẽ các bạn có được những công cụ để giải quyết tốt nhất các thách thức mà bạn phải đối mặt. Đây là cách để bạn có tác động rõ rệt hơn đến thế giới xung quanh. Tuân thủ các nguyên tắc nhưng giữ cho tâm trí luôn cởi mở. Giữ vững các giá trị của mình để thay đổi thế giới là rất quan trọng, nhưng hãy nhớ rằng có thể không phải lúc nào bạn cũng đúng. Lắng nghe và cố nhìn nhận từ những quan điểm khác chính là cơ hội để học hỏi, để trở thành một nhà lãnh đạo hiệu quả hơn, phụng sự nhu cầu và tiếng nói của đông đảo công chúng hơn".

Sunday, February 2, 2020

Michael Croft đã nói gì?

Trưởng đại diện Văn phòng UNESCO tại Việt Nam nói rằng:

...Tôi muốn gọi Hà Nội là thành phố có tâm hồn của những ngôi làng. Mặc dù chúng ta sống ở thành phố lớn hơn tám triệu người nhưng cách mọi người đối xử với nhau giống như những người trong cùng một ngôi làng có 200 người vậy. Những người nước ngoài đến Việt Nam cũng được hưởng cách đối đãi ấy. Đó là cảm giác rất đặc biệt không thể có ở các thành phố lớn khác.

Joe Ruelle đã nói gì?

'Dâu Tây' nói rằng:

...nói rằng AI đang làm rất tốt việc dịch thuật có khi AI sẽ đỏ mặt xấu hổ. Chẳng hạn bạn vừa dùng từ "máy". Trường hợp này Google sẽ dịch máy thành "machine", nhưng machine trong tiếng Anh có ý nghĩa rất hẹp so với từ "máy" trong tiếng Việt. Xe máy, máy tính, máy điện thoại, dịch máy, bộ máy sản xuất, v.v. tất cả đều có chữ "máy", nó như nước mắm vậy, bỏ vào đâu vẫn ngon.

Tôi chưa đọc được một thống kê độc lập nào hỗ trợ cho nhận định "nhiều người lười học ngôn ngữ hơn vì có máy rồi". Trái lại, theo quan sát cá nhân, tôi thấy công nghệ mở ra nhiều cơ hội và tạo động cơ cho nhiều người học ngoại ngữ hơn, nhất là khi việc học không còn gói gọn trong định nghĩa một lớp học với không gian, bàn ghế hay bảng đen.