Journey in Life: skill

Search This Blog

Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Thursday, October 8, 2020

Vì sao tình bạn tuổi trưởng thành ngày càng buồn tẻ

vì cứ theo các chuẩn mực xã hội quá,

ví dụ, trước, thích thì cứ qua nhà nhau chơi, ko ai đợi trước, bất ngờ, funny, nếu đúng bữa ăn thì kéo ghế ngồi cùng, nếu đến sớm thì giúp một tay phụ bếp v.v...

giờ, muốn gặp phải hẹn trước hàng tuần, chủ nhà chuẩn bị dọn dẹp, nấu món đặc biệt, người đến phải ăn mặc lịch sự, quà cáp (mang gì cho đỡ ngượng tay)...

có lẽ nên sống thoáng trở lại, kỳ vọng ít thôi... :)
-----
Dear Dan,

I have lots of friends who grew up outside the U.S., and they often tell me that their social lives here aren't as good as they were in their home countries. Are they just romanticizing (lãng mạn hóa) their homelands (quê nhà), or are we Americans doing something wrong in our social relationships?
—Wendi

I agree with your friends—and I don't think their memories are just biased and romanticized. Social life in the U.S. isn't as good as it could be because Americans try too hard to be social.

I grew up in Israel, where friends simply stop by (đơn giản là ghé qua nhà chơi) unannounced (không báo trước). This means that, as a host, you aren't prepared, and no one expects to you to be. In this mutual low-expectations setup, visitors simply get integrated into whatever is going on. If they show up at dinnertime, they pull up a chair; if they come beforehand, they help chop vegetables.

In the U.S., on the other hand, we plan to see someone in seven weeks at 8 p.m., and everyone gears up for the occasion. The hosts clean the house and cook something special; the guests dress up and bring a gift. The whole process demands much more effort, and we therefore do it much less frequently. Maybe we should all lower our expectations and raise our appreciation for serendipity in our social lives.

Tuesday, October 6, 2020

Bí quyết để chồng chịu "xì" lương ra

nhớ đụng chạm cơ thể, thậm chí massage cho chồng nhé :)

nghiên cứu năm 2010 cho thấy được phụ nữ đụng chạm thì có những quyết định tài chính rủi ro hơn -> nên giám đốc công ty yêu cầu nữ nhân viên bán hàng thỉnh thoảng (chủ ý) chạm vào tay khách hàng đấy :D
-----
Dear Dan,

I am a saleswoman working at a major company. Recently, we've been told to try to make physical contact with customers—for example, by touching their arm when stressing an important point. I don't like this approach. Do you know if it has any scientific basis?
—Ayala 

You might not want to hear the answer, but we do have some evidence suggesting the efficacy (tính có hiệu quả, hiệu lực) of physical touch. Perhaps someone at your company read about a study by Jonathan Levav of Columbia University and Jennifer Argo of the University of Alberta published in Psychological Science in 2010. They found that individuals who experienced physical contact from women—a handshake (bắt tay) or a touch on the shoulder (chạm vai)—felt calmer and safer, and consequently made riskier financial decisions.

Another study published two years later—by Paul Zak and his team, in Alternative Therapies in Health and Medicine—found that after receiving a 15-minute massage (especially the females) were more willing to give their money to others. Dr. Paul also found that their blood contained elevated levels of oxytocin, a hormone linked to trust (tin tưởng) and intimacy (thân mật).

More research backs these findings up. One 2010 study, carried out by researchers at the Cedars-Sinai Medical Center in Los Angeles, found that 45 minutes of Swedish massage reduced the levels of hormones that are released during stress and tied to aggressive behavior.

And why stop there? Armed with this information, you could go to your boss and suggest that massaging the customers is inefficient: There are lots of them, and they stay in the store for only a short time. Why not massage the employees each morning instead to make them more friendly and trusting? :D

Tại sao càng học, càng đọc sách càng 'ngu'?

vì những vấn đề thắc mắc, chưa hiểu lại càng nhiều thêm mà,
-----
Dear Dan,

I do lots of research online for work. I've noticed that, as more and more information sources become available, I'm less and less sure about my research's quality. Is my trust in online information dwindling?
—Maribel 

I suspect that the real reason isn't trust. During my first years at university, I took many introductory classes (lớp học nhập môn) and felt that I knew a lot about all the topics I was studying, from physiology to metaphysics. But once I got to graduate school and started reading more academic papers, I realized how large the gap was between what I knew and what I needed to learn. (Over the years, this gap has only widened.)

I suspect that your online searches have a similar effect on you. They show you the size of the gulf between what you know from online research and the other knowable information still out there.

The magnitude (tầm lớn, độ lớn) of this gap can be depressing, maybe even paralyzing. But the good news is that a more realistic view of how little we really know—and more humility—can open the door to more data and fewer opinions.

Friday, October 2, 2020

Cách tặng quà để thắt chặt tình bạn

đó là tặng những món quà nhỏ, nhiều lần,

như khảo sát: người hâm mộ trả tiền nhiều hơn để được hôn diễn viên ngôi sao ba ngày sau, hơn là... hôn ngay lập tức, vì họ... hấp háy đợi :)
-----
Dear Dan,

I enjoy giving gifts to my best friend, and I was wondering which approach would be better for strengthening our friendship: giving her big gifts twice a year, on her birthday and Christmas, or giving smaller gifts more frequently?
—Aubrey 

I suspect that giving smaller but more frequent gifts will do more to reinforce your relationship. The pleasure of receiving a gift lies less in possessing the item itself—which is exciting at first but quickly grows familiar—than in looking forward to it.

A 1987 study by the pioneering behavioral economist George Loewenstein showed that people were willing to pay more to kiss a movie star when they could wait three days, compared with kissing them immediately; they were willing to pay a premium for the pleasure of looking forward to the kiss.

Similarly, if you know that on the first of every month you will get a small gift, you can start looking forward to it and so enjoy the gift days before you get it.

Tuesday, September 29, 2020

Khi hàng xóm thích làm ồn

thật ra, là nhà mình làm ồn, con cái chạy nhảy khiến hàng xóm khó chịu,

-> nên:
1, mua thảm trải sàn để êm chân hơn,
2, mời hàng xóm đi uống bia và kết thân :)
-----
Dear Dan,

Our new downstairs neighbor in our apartment building is bothered by the sound of our toddler (đứa bé chập chững biết đi) son walking on the floors. He keeps banging on his ceiling and walls in an attempt to make us aware of how annoying the noise is. What can we do to make him stop harassing (quấy rầy, làm phiền) us? We cannot move, and I cannot keep my son from walking on the floors during the daytime.
—Shannon 

First, you should invest in some rugs (thảm chùi chân) to help reduce the noise. Then you can write to your neighbor and tell him about the effort you’ve made. Finally, invite him over for dinner; this will establish a sense of friendship and make him think twice before pounding on the walls. And be sure to serve alcohol during the dinner, as a way to break the ice and to make everyone friendlier.

Friday, September 25, 2020

Sự quan trọng của hộp và giấy gói quà

cho mình niềm vui khi gói quà,

và cho người nhận niềm vui khi... mở quà :)

gói và bọc làm chậm lại quá trình mở quà, "hoãn sự sung sướng" lại, như chầm chậm nhâm nhi ly rượu đó: xoay xoay ly, nhìn, ngửi, rồi mới uống...
-----
Dear Dan,

—Jessica 

Even though it’s time-consuming (tốn thời gian), wrapping gifts (gói quà) is worthwhile since it makes the recipients (người nhận) enjoy them more, according to a 1992 study published in the Journal of Consumer Psychology. The effect holds even when the wrap is transparent (trong suốt) and the recipient can see what’s inside. That’s because wrapping slows down (làm chậm lại) the process of opening the gift, which helps us pay closer attention to the experience. Unwrapping gifts is like the ritual of drinking wine: Swirling it in the glass, looking at it and smelling it all slow things down so that we can focus on the pleasure ahead.

Nên đi ra sân bay trước mấy tiếng

ra sớm, check mail, đọc sách cũng được, còn hơn là lỡ chuyến bay...
-----
Dear Dan,

My partner thinks it’s better to arrive at the airport hours early to avoid feeling anxious about missing our flight. But I would rather put that time to good use and minimize the hours spent waiting aimlessly at the gate. What’s a good rule of thumb for travel planning?
—Emma

The key here is your partner’s anxiety. If you were simply trying to calculate the most efficient way to use your own time, you would look at how much time you would waste waiting at the airport (discounted by the useful things you can do there, like catching up on email or reading a book) and compare it with how much time you would lose if you missed your flight. Then you could come up with an optimal solution for yourself.

But once you start considering your partner’s feelings of anxiety, you are in the irrational domain of emotions, which are harder to calculate. Try to figure out how severe your significant other’s anxiety is and how long it lasts. If he is highly anxious for, say, 48 hours before the flight, it would be worthwhile to agree to arrive at the airport a few hours early to eliminate his unhappiness. In general, we need to focus not just on how to use our own time efficiently but on what we can do to make our loved ones happy, rational or not.

Bài trước: Khóc nghẹn vì đội nhà thua cuộc

Khóc nghẹn vì đội nhà thua cuộc

vậy đừng xem trực tiếp nữa, ghi hình lại và hỏi ai đó kết quả trước khi xem :)

hoặc, tự thưởng uống bia hoặc ăn socola chỉ khi đội nhà thua mà thôi :D
-----
Hi Dan,

I have a hard time watching my favorite football team on TV because I get so upset when they are behind, and when they lose I’m really miserable. Is there a way for me to enjoy the game without taking the result so seriously?
—Brian 

One option is to remove the element of surprise (bỏ yếu tố bất ngờ) by recording the game (ghi hình lại trận đấu) and having someone tell you the final score (tỷ số cuối cùng) before you watch. That way, you will feel less emotionally invested in the outcome and you’ll be able to enjoy the game more for its own sake.

Another approach is to pick a treat that you enjoy—let’s say chocolate—and have some only if your team loses. This would make the loss bittersweet, since you would offset the unhappiness of losing with the pleasure of the chocolate.

Still, as with all kinds of love, loving a team will inevitably bring occasional heartbreak (nỗi đau buồn xé ruột). The best way to deal with it is by learning to appreciate that emotional complexity, with all the good and bad feelings involved.

Thursday, September 24, 2020

Hủy thẻ tín dụng và lưu ý vàng phải nhớ

đừng vì dòng chữ "thành viên từ năm 19xx" như một danh tiếng đã xây mà tiếc ko bỏ nhé, "chi phí chìm", nếu ko còn cần thì cứ hủy thôi, có quyết định tài chính đúng đắn...
-----
Dear Dan,

One of my credit cards (thẻ tín dụng) bears the words “member since 1989.” The truth is that I haven’t used this card in years, even though I pay a $95 annual fee (phí thường niên) for it. But I can’t seem to bring myself to cancel (hủy) it, simply because of that “member since 1989”! It feels like I would be giving up a status (địa vị, thân phận, thân thế) I’ve been building for 30 years. Why is it so hard for me to make what is clearly the rational (có lý trí, dựa trên lý trí) financial decision (quyết định tài chính)?
—Arielle 

You’re suffering from what economists call the “sunk cost fallacy.” (ngụy biện chi phí chìm) To understand how this works, imagine you have spent 15 hours writing a new book, and you have 50 more hours to put in before you’re finished. Then you learn that someone else’s book on the exact same subject will be coming out next week. Should you keep working on your book for another 50 hours? Most people would say no—why spend so much time on a project that is unlikely to be successful?

But now imagine that instead of 15 hours, you have invested 1,500 hours in writing your book. In that case, would you put in another 50 hours to get it done? Now most people would say yes—if you’ve already spent 1,500 hours on something, why not put in the last 50 to finish it?

In both cases you are being asked to make the same amount of effort for the same doubtful result. But when you’ve invested a lot of time—or a lot of money—it’s hard to make the rational decision to write off (bỏ đi) your sunk cost and shift your resources to something better.

You’re facing a similar problem when it comes to your credit card. To make the decision clearer, ask yourself if you would keep paying for the card if it only said “member since 2019.” If your answer is yes, then keep it; if the answer is no, it’s clear that you are a victim of the sunk cost fallacy and you should cancel the card now, before that cost gets even bigger.

Wednesday, September 23, 2020

2 ngón tay điêu luyện

ko phải điều các mem nghĩ trong đầu đâu nhé :D

dùng 2 ngón tay chọc vào mắt cá sấu để ko bị nó kéo xuống mương -> thoát chết...
-----
Mark Johnson, 61, has lived his entire life around alligators (cá sấu). That's why he was so surprised when one tried to grab him and drag him into a canal (mương) behind his southeastern Port St. Lucie home.


Mark Johnson, 61, a marine artist from Port St. Lucie, is glad he can smile alongside his faithful golden retriever (chó tha mồi), Rex, after being grabbed by an alligator behind his home on Sept. 13, 2020.

"I've always thought I had a greater chance of encountering a rattlesnake (rắn chuông) on my morning walks than I did of being grabbed by an alligator," said Johnson, a marine artist and Florida native who was born and raised in Winter Garden, near Lake Apopka. "This was scary (làm sợ hãi, kinh hoàng, rùng rợn). I was cussing the gator out saying, 'You're not going to get me into the water.'"

Thursday, September 17, 2020

Cân nhắc về việc học Thạc sĩ giữa dịch Covid-19

nghiên cứu cho thấy con người ít khi ngừng lại và tự vấn về hành động của mình, đưa ra các lựa chọn một cách tự động chứ ko phải chủ đích rõ ràng,

dịch covid-19 này là dịp hoàn hảo để xem lại/ngẫm lại mình thật sự mong muốn gì/trở thành gì trong cuộc sống (lập gia đình, mua nhà, chọn nghề/công việc), khi mà dịch bệnh qua đi, -> sẽ làm rõ hơn về những bước đi cần thiết để đạt được mục tiêu,
-----
Dear Dan,

It’s always been my plan to get an advanced degree, and this spring I was accepted into graduate school (trường dạy thạc sĩ). But with the pandemic (đại dịch) causing so much uncertainty (bất ổn), I’m starting to wonder (suy nghĩ, tự hỏi) if I should make such a long-term commitment (cam kết dài lâu như vậy). Does it make sense to re-evaluate (đánh giá lại) my plans or should I stick to them?
—Paul 

Research on how people make decisions shows that we usually don’t stop to think about our actions; we make choices automatically rather than deliberately (có suy nghĩ cân nhắc; thận trọng; có tính toán, cố ý, chủ tâm). From this perspective, the current uncertainty might be a gift. People have a chance to reflect on their life plan (cơ hội để suy ngẫm về kế hoạch cuộc đời) and ask if it’s still what they really want, whether that means starting a family, buying a home or choosing a career. To help you decide about graduate school, try writing down a detailed blueprint (kế hoạch chi tiết) for what you want your life to look like when the pandemic is over. That will help you clarify what steps (bước đi) you can take now to reach your goal (đạt mục tiêu).

Monday, August 17, 2020

Ảo mộng giàu sang

shared from fb phục long,
-----
Có một tầng lớp bên Trung Quốc gọi là "điều ti" (diaosi) - một tiếng lóng chỉ những thanh niên trong độ tuổi 21 - 30: không tiền, không nhà, không xe, không công việc ổn định và dĩ nhiên, không bạn gái. Họ sống vật vờ như những cái bóng trong những phòng trọ chật hẹp, hàng ngày cắm mặt vào mạng, games, nốc vào người những thứ bia rẻ tiền và hút loại thuốc có giá 1 USD/gói.

"Vỡ mộng" - đó là bi kịch của hàng chục triệu "điều ti" trên toàn cõi Trung Hoa. Họ đã nỗ lực hết mình để vào được một trường đại học nhưng cuộc cạnh tranh việc làm khốc liệt đã tước đoạt đi ước mơ, lý tưởng và đẩy họ chìm sâu vào bế tắc.

Mỗi khi nghe bài "Bắc Kinh.Bắc Kinh" của Uông Phong, tôi thường nghĩ đến tầng lớp này. Những thanh niên ấy, họ đã đến Bắc Kinh, mang theo nhiệt huyết rừng rực, ước vọng đổi đời và kì vọng của gia đình, nhưng tất cả đã tan nát. Bắc Kinh trong tâm thức họ mãi mãi chỉ là một giấc mơ, đẹp như hoa nhưng cũng đau đến thắt lòng.

Việt Nam có bao nhiêu "điều ti"? Tôi không biết. Nhưng cứ nhìn sơ sơ quanh thành Trường An, ở bên kia bờ bắc sông Hồng, cũng có thể đếm được vài vạn. Trong các nhà máy của Samsung, Canon, dệt may, giày da... có không ít cử nhân, thạc sĩ đang gò mình ngày đêm chỉ để nhận mức lương 150k/ngày.

Tôi đã ăn bữa cơm cùng họ. Cơm gạo xấu, rau muống già và miếng thịt kho mặn chát. Ăn xong, mỗi người một góc giường, lặng lẽ vuốt màn hình chiếc smartphone giá rẻ. Không ai nói về những ước mơ hay những dự định "ngày còn trẻ" chỉ có đôi lời vụn vặt về giá cả, hay vài câu chuyện phiếm. Dưới ánh sáng vàng đục trong phòng trọ tồi tàn, tôi cảm thấy thanh xuân của họ như bị vùi lấp đi.

Dân công sở, những trí thức tạm leo lên cao hơn mặt bùn, tôi nhận thấy cũng có một số lượng lớn có thể xếp vào tầng lớp "điểu ti", dù cho thường ngày họ mặc cổ cồn trắng, đi giày tây bóng lộn và có thể kiếm được 1 căn chung cư mini ở thủ đô hay Sài Gòn đắt đỏ.

Những con người ấy, giàu hiểu biết, giàu cả ước mơ nhưng bất lực và bất mãn trước thực tại. Không biết trút vào đâu, họ xả thằng lên facebook, zalo, blog... bằng những ngôn từ cay độc, hoặc chửi vung lên sau những chầu bia cỏ Hải Xồm và mù mịt thuốc lá Thăng Long.

"Đó, tất cả những bi kịch đó đang diễn ra ngấm ngầm trong lòng người thanh niên Việt dưới những phù hiệu dễ dãi". Ngót 100 năm trước, Hoài Thanh đã viết thế khi nhận xét về sự khủng hoảng của tầng lớp thanh niên buổi đầu thế kỉ XX. 100 năm sau, cũng lại vào những năm đầu thế kỉ, người thanh niên Việt vẫn đắm chìm trong khủng hoảng. Nhưng là một thứ khủng hoảng khác: khủng hoảng niềm tin và lý tưởng.

"Cái gì hợp lý thì tồn tại", đã có thời tôi tin thế. Nhưng không, trong xã hội này, chính những cái nghịch lý mới đang tồn tại, mà tồn tại một cách công khai và phổ biến.

Thursday, August 6, 2020

Thật kinh hãi

shared from fb nguyễn quốc vương,
-----
Nhà báo và người biên tập không đọc sách bao giờ chăng?

Rất nhiều Facebooker có cả triệu người theo dõi cũng viết bằng một thứ tiếng Việt kinh khiếp. 

Có lẽ tiếng Việt đối với người Việt dễ phát âm nên ta cứ lầm tưởng là đọc lên thành âm là giỏi tiếng Việt rồi không cần học hành chi nữa. 

Rất ít người Việt có tâm thế vừa đọc sách vừa tra cứu đặc biệt là tra từ điển. 

Nói tiếng Việt sai, viết sai, viết bậy trở thành mốt trên FB, càng chửi bậy, càng viết lăng nhăng càng nhiều người nhất là người trẻ vỗ tay tán thưởng. 

Hôm trước tôi viết về chuyện bỏ thi có vài bạn vào bình luận bằng một thứ tiếng Việt cục cằn, thô bỉ và rất thiếu tinh tế. Tò mò tôi vào xem đó có phải là tài khoản ảo hay không. Hóa ra đều là các bạn quãng 16-20. Đem ba tấc lưỡi đi biện luận với người mà viết bằng một thứ tiếng Việt như vậy thì mong gì có hiệu quả? 

Chẳng lẽ lại khuyên "cháu nên đọc sách nhiều hơn, trân trọng sách vở tiếng Việt nhiều hơn nữa thì tranh luận sẽ có kết quả"?

Friday, July 17, 2020

Bạn đã học bơi chưa?

hat tip to đào trung thành,
-----
Một giáo sư thuê một người chèo đò chở ông ta qua sông. Trên đường đi họ cùng trò chuyện, vị giáo sư hỏi:
- Ông có biết gì về địa chất không?
- Tôi không biết, người lái đò trả lời.
- Thế thì ông đã đánh mất 1/3 cuộc đời rồi, nhà khoa học nói.
- Vậy ông có biết gì về bộ môn Thực vật học không? Đây là bộ môn cực kỳ hay.
- Uhm..tôi cũng không biết, người lái đò lúc này hơi bối rối.
- Thế ông lại đánh mất hơn nửa cuộc đời của mình rồi, vị giáo sư lắc đầu tỏ vẻ ái ngại.

Người lái đò cúi mặt lặng lẽ chèo. Bất chợt một cơn gió to nổi lên, làm lật con thuyền, hai người đều ngã xuống sông. Người lái đò hỏi:
- Thế ông có biết bơi không?
- Không! Tôi không biết, cứu tôi với! Vị giáo sư run rẩy.
- Thế thì ông đã đánh mất cả cuộc đời rồi! Người lái đò đáp lại.

-> Cuộc sống cần phải tiếp cận một cách toàn diện và đòi hỏi sự tò mò, ham hiểu biết thường trực. Nhưng không phải cái hiểu biết 'tháp ngà" khác xa với thực tại sống động của đời sống.

Friday, June 19, 2020

Bạn đã "biết bơi" chưa?

shared from fb nguyễn đức sơn,
-----
Nguyên tắc sống của bạn là gì?

Chỉ khi nhảy xuống bể bơi bạn mới biết cảm giác của kẻ sặc nước.

Cuộc sống văn minh hình thành bởi những nguyên tắc. Không có nguyên tắc sẽ loạn.

Quốc gia, tổ chức, gia đình, và chính mỗi cá nhân. Đều cần những nguyên tắc tối thiểu về hành xử. Để khỏi loạn.

Một số nguyên tắc cơ bản sau theo tôi rất quan trọng.

Nguyên tắc 1.
Người chịu trách nhiệm cuối cùng là người có quyền ra quyết định.
Công việc thường chín người mười ý. Dân chủ về tranh luận nhưng cuối cùng cần có người ra quyết định. Cần ưu tiên người chịu trách nhiệm cuối cùng. Đó có thể chỉ là nhân viên. Nhưng hãy để anh ta có quyền gõ búa. Nếu boss áp đặt ok nhưng khi thất bại boss đừng đổ lỗi cho nhân viên. Anh ta ra quyết định có thể sai lần đầu nhưng hãy tạo cơ hội cho anh ta biết cảm giác của ra quyết định. Nếu không cảm giác sợ sai sẽ không bao giờ biến mất.
Các cộng sự của tôi ra quyết định thoải mái. Miễn là chịu trách nhiệm cuối cùng.

Nguyên tắc 2
Tôn trọng thứ bậc
Ý tôi là tôn trọng tự thân, không phải tuân thủ kiểu cưỡng ép.

Hồi còn là cộng sự với cụ Richard, tôi và cụ thỉnh thoảng bất đồng ý kiến về chuyên môn, về nhân sự. Chúng tôi tranh luận thẳng thắn, có lúc gay gắt. Khi cả hai không thể đi đến đồng thuận về một việc, tôi luôn là người chủ động nhường cụ. Tôi làm điều này hoàn toàn tự nguyện. Vì tôi hiểu rằng một tổ chức không thể vận hành khi bất đồng đội ngũ lãnh đạo không có ai rút nút mở. Một là anh ra đi. Hai là khi ở lại anh phải tuân thủ nguyên tắc tôn trọng thứ bậc. Trong suốt gần chục năm làm việc cùng cụ Richard, tôi tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc này. Cho dù đôi lúc thực sự không dễ dàng.

Nguyên tắc 3
Đứng can thiệp vào công việc của người khác khi mình là the outsider.
Một start-up thất bại có thể có hàng trăm lý do. Và có những lý do chỉ những người trong cuộc mới rõ. Bình luận ở góc nhìn khách hàng thì ok. Nhưng phân tích nguyên nhân thất bại cần thận trọng. Nhất là đưa ra lời khuyên bảo phải thế này phải thế kia. Đa số sẽ việt vị. 

Nguyên tắc này cần thiết không chỉ trong công việc.

Chồng không cần khuyên bảo vợ nên chọn ai mà chơi. Phụ nữ họ thừa thông minh để có cuộc sống thú vị. Vợ không cần phải bảo chồng nên làm gì ở công ty. Đàn ông thừa lý trí để biết hành xử có lợi nhất cho công việc.

Công việc không phải cuộc chơi của thoả mãn cảm xúc.

Bố mẹ đừng thô bạo ép con mình phải chơi đàn đọc tiểu thuyết khi con chỉ thích học võ và đá bóng.

Chỉ khi nhảy xuống bể bơi bạn mới biết cảm giác của kẻ sặc nước.

Nên biết sống biết tôn trọng các nguyên tắc. Vì cuộc sống loài người cũng như tự nhiên, luôn vận hành theo quy luật của những nguyên tắc.

Bạn có thể bảo nguyên tắc có ngoại lệ. Dĩ nhiên. Nhưng để có ngoại lệ đó, chúng ta nên sẵn sàng cho cuộc sống bình thường mới.

BrandSon

Monday, June 15, 2020

Tuyển dụng chỉ với một buổi phỏng vấn

shared from fb nguyễn cảnh bình,
-----
Bữa ấy sếp gọi tôi về trụ sở Tập đoàn phối hợp với bên phòng Nhân sự phỏng vấn tuyển thêm người cho chi nhánh mới của Alpha. Vào phòng, tôi bê theo cái hộp tuyển dụng "gia bảo", lặng lẽ để ở cái bàn xa tít góc nhà. Trong hộp là mấy chục cái bật lửa các loại, nhưng chỉ 1 cái là còn gaz, còn đâu là hết sạch.

Cả buổi tuyển dụng tôi mặc cho em Trưởng phòng Nhân sự hỏi, chỉ ngồi ngáp ngắn ngáp dài. Thi thoảng làm như lơ đãng, bảo ứng viên:
- Em chạy ra cái hộp sắt vàng vàng ở góc kia lấy giúp anh cái bật lửa.

Hết buổi tuyển dụng, tôi leo tuốt lên tầng trên cùng vào gặp sếp. Sếp ném đám Hồ sơ có đính nhận xét của phòng Nhân sự ra bàn, hỏi tôi:
- Kết quả thế nào ?

Tôi nhấc từng bộ lên, cung kính trả lời:
- Báo cáo anh, thằng A này em sai nó đi lấy cái bật lửa. Nó chạy vội ra góc phòng, sục tay vào hộp, không thèm nhìn bốc bừa 1 cái hết gaz mang ra đưa em. Thằng này tay nhanh hơn não, thích hợp làm bên Giao hàng, chỉ đâu đánh đấy không càu nhàu.

- Thằng B này thì tỉ mẩn nâng lên đặt xuống chọn cái mạ vàng lóng lánh đẹp nhất mang về. Cũng hết sạch gaz. Thằng này thích hợp làm bên Lễ tân, phụ trách cắm hoa rót nước và tiếp khách, hào nhoáng giả dối, chuyên đãi bôi không cần thực chất.

- Thằng C này thì cẩn thận bật thử từng cái, lựa đúng cái duy nhất còn gaz mang ra. Thằng này xứng đáng làm Giám đốc chi nhánh, anh ạ.

Sếp gật gật đầu, đoạn hỏi:
- Ô, thế còn thằng D này, sao chú lại để riêng bộ Hồ sơ của nó ra thế ?
- Dạ, tại em nghĩ nó xứng đáng làm Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn.
- Á, tài thế cơ à ? Thế nó lấy cái bật lửa thế nào ?
- Dạ, nó bưng cả hộp ra cho em chọn.

Wednesday, June 10, 2020

Triết lý của cây phượng vĩ

shared from fb Nguyễn Đức Thành,
-----

Hình trên bạn có nhận ra đâu là cây phượng và đâu là cây xấu hổ không. Chưa rõ lắm nhỉ.

Lúc còn nhỏ chúng khá giống nhau. Và cây xấu hổ thì lớn lên rất nhanh, ồ ạt. Cây phượng lớn chậm hơn, e dè, mỏng mảnh. Nhưng thời gian trôi đi, cây phượng sẽ cứ cao lên mãi, to lên mãi. Còn cây xấu hổ thì chỉ cứ mãi nhỏ bé như cỏ dại mà thôi. Thủa nhỏ nhìn na ná nhau, cùng lớn lên, lúc đầu tốc độ khác nhau, nhưng cuối cùng một cây trở nên khổng lồ, bỏ lại những người bạn khi xưa dưới chân mình.

Từ khi trồng cây tôi mới hiểu thế nào là trồng người. Thế giới loài cây dạy ta thật nhiều về cuộc sống. Những kẻ vĩ đại, hồi nhỏ có thể lớn chậm hơn các bạn đồng lứa rất rất nhiều. Như thể họ là những kẻ lập dị, ngơ ngác, chậm hiểu. Nhưng họ không ngừng lớn lên, không gì ngăn cản được. Còn có những người bạn, lớn rất nhanh, sớm khôn ngoan, sớm ranh mãnh, cái gì cũng vơ về cho mình, nhưng cả đời rồi cũng chỉ ở là là mặt đất mà thôi. Họ sẽ không bao giờ nở hoa rực rỡ trong những ngày nắng huy hoàng, không biết gió thổi ở trên cao và không che mưa che nắng cho ai cả.

Con người ta đa phần là phượng vĩ, mà vì đời lại chọn làm cây xấu hổ.

Bạn đắt giá bao nhiêu?

shared from fb Vũ Thị Thuận,
-----
Một người cha nói với con trai của mình vừa tốt nghiệp:

- Con đã tốt nghiệp, Bố dành tặng con chiếc xe bố đã mua từ nhiều năm trước... nó đã hơn 50 tuổi. Trước khi trao cho con, con đưa nó đến chỗ bán xe cũ đã qua sử dụng xem họ trả giá bao nhiêu.

Người con trai đến chỗ xe đã qua sử dụng, trở về với cha và nói: "Họ đề nghị 1,000 đô-la vì nó trông nó đã quá đát".

Cha nói: "Con đưa nó đến tiệm cầm đồ."

Người con trai đến tiệm cầm đồ, trở về với cha và nói: "Tiệm cầm đồ đề nghị 100 đô-la vì nó là một chiếc xe sắt vụn".

Cha nói: "Con đưa nó đến câu lạc bộ ôtô và cho họ xem xe".

Người con trai đưa xe đến câu lạc bộ, trở về với cha và nói: "Một số người ở câu lạc bộ đã đề nghị 100.000 đô-la, vì đây là chiếc Mustang cổ điển và rất khó kiếm trong câu lạc bộ".

Người cha nói với con trai của mình: "Bố muốn con biết rằng hãy chọn đúng nơi coi trọng con đúng cách. Nếu con không có giá trị, đừng buồn và tức giận, điều đó có nghĩa là con đang ở sai chỗ. Những người biết giá trị của con là những người đánh giá cao về con, và không bao giờ được ở một nơi mà không ai nhìn thấy giá trị của con."

Có cạm bẫy mang tên "Nhàn hạ"

shared from fb Nguyễn Cảnh Bình,
-----
Có một con chuột rơi vào trong một cái hũ toàn là gạo. Nó cảm thấy cuộc sống thật an nhàn và thế là nó chỉ ở yên đấy rồi hưởng thụ, mà không nghĩ đến việc rời đi..

Thế rồi cứ ngày này qua ngày khác, chuột ở trong hũ, ăn dần những hạt gạo cho đến một ngày, hũ cạn hết gạo: lúc này nó mới phát hiện ra nó đang ở sâu dưới đáy hũ nên không thể nào ra ngoài được nữa. Nó đành bất lực và khóc.

Bạn nên ghi nhớ: Ở trong độ tuổi có thể chịu đựng được thử thách của cuộc sống đừng lựa chọn "An Nhàn".

"TUỘT DỐC THÌ DỄ, MÀ LEO DỐC THÌ KHÓ"

Bài trước: Bong bóng và phân lô

Thursday, May 21, 2020

Bong bóng và phân lô

shared from fb tien long do,
-----
Gần đây hay gặp các trường hợp du học nước ngoài về đi xin việc nhưng mất phương hướng, không tìm được việc làm phù hợp, hay có em làm những công việc mà không cần phải đi học khắp thế giới về, rồi làm cái việc đơn giản của người học nghề chứ không phải MBA.

Điều bất hợp lý là tâm lý khi ngồi trong trường thì nhấp nhổm du học, rồi du học xong thì ở lại không đặng, về nước thì thẫn thờ như người lạ. Không ít em tốt nghiệp xong các trường có tiếng trong nước, ra trường không tìm được tiếng nói chung với tổ chức, đi học lại đủ các nghề, các khóa đào tạo. Nhiều em ngồi cả ngày với laptop trong quán cafe, bảo làm free lancer, nhưng ai cũng biết là không có nhiều lựa chọn như vậy cho các em trẻ.

Dường như các danh xưng như du học, trường chuyên, lớp tinh hoa, thủ khoa, bằng xuất sắc, cũng đang trong trạng thái bong bóng treo như BĐS, cứ thổi lên, rồi đờ ra, mất phương hướng.

Hiện tượng dễ thấy là các em trẻ như bị cạn kiệt cả về ý chí và tinh thần, bị phụ thuộc hay bị bao bọc của bố mẹ, mất phương hướng và niềm tin, cả cuộc sống, hôn nhân, và nghề nghiệp.

Có vẻ như chia ra một nửa thông minh, thì thiếu định hướng niềm tin, chạy loanh quanh đến ba mươi thì không ít em sống như đang về hưu ở trong nhà, dù bằng cấp cao hay du học về. Nửa dưới xuất thân khó khăn, một số nỗ lực vươn lên, còn không ít bị tự ti, an phận, hay khép kín, cách biệt.

Nhiều khi người lớn cứ bàn về đất phân lô, đất đặc khu, dự án to lớn này nọ, mà quên mất mỏ vàng của gia đình của toàn xã hội đang bị lãng quên bỏ phí, bỏ hỏng, dù có đưa ra nước ngoài. Một đứa trẻ thiếu niềm tin, thiếu động lực, ý chí và các phẩm chất con người, khi vào một xã hội tốc độ cao hơn, đa số sẽ chọn ứng xử thụ động, tự vệ, dù có cho sang Anh, sang Mỹ.

Những cơn mê sảng tiền bạc dự án, những toán tính bong bóng chức quyền này nọ, thổi bơm nọ kia, có thể kiếm chác một chút, nhưng đang làm hỏng nền tảng kinh tế, mất niềm tin, và sự cân bằng xã hội. Những đồng tiền đó có mang ra nước ngoài cũng không sống được dễ dàng, phá hỏng chính ngôi nhà và tương lai con cái chúng ta, quê hương đất nước ta.

Sự hứng khởi về những thành quả như bắt được sau đổi mới làm không ít cha mẹ đã cao hứng, thừa thắng thao túng, phân lô, chi phối cả cách nghĩ và hướng đi, cách sống của con trẻ. Hồn nhiên đến độ không nhận ra rằng những kinh nghiệm và nếp nghĩ từ một xã hội nửa loạn lạc, nửa chiến tranh đó, chả có ý nghĩa gì với thế giới của giới trẻ hôm nay và mai sau. Xã hội ổn định thì kinh nghiệm là tri thức, là giá trị bền vững. Môi trường biến động, kinh nghiệm cũ trở thành điểm yếu, điểm mù, che khuất tầm nhìn và sự sáng suốt.

Trời đã về chiều, bớt hăng say hăng máu, bớt toan tính cá nhân, để tránh rơi vào cái bẫy tự ăn cắp cuộc đời mình và liều lĩnh đặt cược tương lai con cháu cho các tham vọng.

Bong bóng chỉ tồn tại trong chốc nhát. Phát triển trong TK21 là tri thức và các giá trị nhân bản. Ôm nhiều dự án đâu có hạnh phúc cho con cháu và cho mình. Cuộc sống số không còn nhiều không gian cho ảo giác, mà phải là sự thực chất. Phát triển bền vững luôn đi liền với thật và chất.

Không đâu bằng đất nước mình. Đừng phân lô tương lai con cháu!
-----

bác Đỗ Tiến Long có bàn chuyện nhiều du học sinh trở về nước không tìm được việc làm, không thích nghi được cuộc sống rồi lại phải học nghề khác...

Đấy là một hiện thực. Đơn giản vì giáo dục mà các bạn ấy học được thiết kế là để phục vụ cho học sinh ở nước đó. Cho dù thế giới ngày càng toàn cầu hóa, giáo dục vẫn là một lĩnh vực mang yếu tố "dân tộc-quốc gia" sâu sắc. Đơn giản vì giáo dục là văn hóa và tồn tại- sống trong văn hóa.

Những kĩ năng-năng lực và tư thế làm việc được thiết kế ở nền giáo dục đó với giả định nó sẽ được sử dụng trong một môi trường tốt sẽ gặp bức tường rắn như đá khi trở lại Việt Nam. Khi đó nó đòi hỏi năng lực ứng phó, năng lực thích ứng và vốn văn hóa được tích lũy.
Rất nhiều lĩnh vực, nghề rất khó có đất dụng võ ở Việt Nam.

Quan trọng hơn là rất nhiều người sau khi du học đã không thể nào quen được trở lại nếp sống và môi trường làm việc ở Việt Nam.
Khi đó có mấy lối thoát.

Một là bất lực, buông xuôi.
Hai là tha hóa hoặc biến đổi mình cho phù hợp
Ba là đi tới nơi khác để sống và làm việc cho thoải mái.
....

Mình biết, câu chuyện nghiêm trọng hơn nhiều. Không chỉ là không tìm được việc làm thích hợp hay cảm thấy không thoải mái. Nhiều anh chị em có học thức, sau khi du học hay làm việc ở nước ngoài về Việt Nam sống đã bị sang chấn tinh thần và gặp vấn đề về tâm lý nặng nề.

Những vấn đề đó đến từ nhiều thứ như quan hệ gia đình (xung đột về lối sống, giá trị quan), môi trường xã hội (căng thẳng, đụng đâu cũng vướng) và việc làm.

Nhiều người bị trầm cảm và có người cự tuyệt giao tiếp với xã hội sống như một cái bóng cô độc.

Những ai trong suốt thời gian đi học luôn né tránh các vấn đề xã hội và những ai thiếu khả năng lý giải xã hội VN đương đại thường bị chấn thương nặng nề hơn.

Popular Now