Journey in Life: skill

Search This Blog

Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Saturday, March 6, 2021

Hai phẩm chất của trưởng thành

shared from fb tien long do,
-----
Trưởng thành là một sứ mệnh tự thân của mỗi người trên hành trình tìm kiếm và tạo lập chính mình. Đồng thời nó cũng là tiền đề của các mối quan hệ cá nhân hay quan hệ tổ chức tích cực. Mà hai phẩm chất hàng đầu đưa tới sự trưởng thành là: Authenticity và Integrity, gọi ngắn gọn là Thật và Chất.

AUTHENTICITY: có thể gọi là tính đích thực, tính nguyên mẫu, vốn dĩ chỉ tồn tại trong những đứa trẻ, mà không ai có thể dễ dàng giả vờ là đứa trẻ, mà không có tính vụ lợi toan tính, trong các tương tác xã hội. Tính đích thực đó sẽ quyết định mức độ tin cậy, tính bền vững của mối quan hệ, dù là quan hệ con người hay quan hệ lãnh đạo trong tổ chức.

Tất nhiên sự nguyên mẫu đích thực của đứa trẻ, hoàn toàn không phải với tính cách trẻ con dễ giận hờn, dễ buồn dễ vui, dễ thay đổi cảm xúc.

Tính đích thực nguyên mẫu đứa trẻ gắn với cảm nhận về sự cởi mở, chân thành, tư duy tích cực, dễ dàng quên đi những vấp ngã hay vết đau, để say mê học hỏi điều gì đó, luôn nỗ lực phát triển.

Chỉ khi giữ được nguyên mẫu đứa trẻ thì người ta mới có thể nói lên được tiếng nói nội tâm, cũng như khơi dậy động lực, truyền cảm hứng khích lệ cho những người ở xung quanh, thể hiện khả năng Leadership. Authenticity tôi gọi ngắn là Thật.

INTEGRITY: sự chính trực, là trạng thái không thể phân chia từ trong ra ngoài, sự nhất quán của cảm xúc, lời nói, và hành động. Người integrity thường ngay thẳng trong ứng xử, khiêm tốn trong giao tiếp, ý chí mạnh mẽ, can đảm trong hành động. Họ luôn thể hiện những gì tốt nhất có thể, trong mọi tình huống, nên tôi gọi ngắn là Chất.

Ngược lại, trong quan hệ, trong doanh nghiệp hay tổ chức xã hội, thiếu Integrity, thì mỗi người thường chơi chiêu, muốn tranh giành hơn thua với nhau, chả những đánh mất tính đích thực, mà còn biến quan hệ thành trò chơi đấu tranh nội bộ, đuổi nhau vòng quanh, gờm ghè vật nhau không huy chương. Rút cục, tất cả sẽ đều thất bại, nguồn lực và cơ hội sẽ bị tiêu tán hết.

THẬT & CHẤT hai phẩm chất của trưởng thành, mà tôi cho rằng trước hết tiền đề phải là Thật.

Như vậy đã đủ cho quan hệ lãnh đạo và tổ chức, cũng như các mối quan hệ cá nhân hay chưa?

Bài trước: Học xong lạc lối

Thursday, February 25, 2021

Quá tải thông tin, chứng nghiện tin và cách khắc phục

lên mạng chỉ 15' mỗi ngày vào lúc 3h chiều là đủ nhé...

shared from fb dao trung thanh,
-----
Điện thoại đã trở thành một phần nối dài của cơ thể bạn, chồng lên lớp vỏ não (cerebral cortex) là phần tiến hóa của con người từ động vật cấp cao. Với nhiều người có thể động vào bất cứ thứ gì trên cơ thể nhưng đừng động vào bí mật đằng sau chiếc điện thoại. Sáng dậy, việc đầu tiên là nghe tiếng ting, ting,.. cảnh báo có thông tin mới trên mạng xã hội, inbox, email,…Và như thế, chúng ta bắt đầu một ngày mới với cảm xúc thường là căng thẳng, kịch tính và tiêu cực của mạng xã hội.

Theo các nghiên cứu tại Mỹ, bộ não con người chưa bao giờ chịu sự quá tải lớn đến vậy với lượng thông tin mỗi ngày tiếp cận lên đến 34GB nội dung và 100.000 từ. Đa phần thông tin trong đó được con người tiếp nhận thụ động: những dòng cảm xúc không đến từ những mối quan hệ quan trọng, những thông tin không thuộc những chủ đề nằm trong mối quan tâm, những mặt hàng hoặc dịch vụ không phải nhu cầu thiết yếu. Nhiều tin tức trên mạng xã hội cũng không qua bộ lọc sản xuất tin tức chuyên nghiệp, nếu không nói là đầy ắp những “thông tin thô” sai lệch, định kiến, bạo lực …

Chuyên gia tâm lý Rolf Dobelli nói rằng “Tin tức chủ yếu mang đến sự mới mẻ (novelty) nhưng lại không liên quan (relevant) đến những quan tâm cốt lõi của nhiều người”. Đó là vấn đề khá lớn.

Nhà nghiên cứu Leon Festinger đánh giá: “Mỗi cá nhân bẩm sinh đều khao khát muốn biết họ so với những người xung quanh như thế nào ở các phương diện họ cảm thấy quan trọng, từ đó đưa ra đánh giá về hiện trạng bản thân.” Đó là nền tảng của hội chứng FOMO (Fear Of Missing Out), không thể hoãn sự sung sướng được biết “Trà xanh” Thiều Bảo Trâm hiện nay thế nào, Trấn Thành nổi đóa vì Hariwon nói khó có con hay Hồ Ngọc Hà hiện có hạnh phúc bên diễn viên Kim Lý hay không?

Kết quả nghiên cứu cho thấy, FOMO phổ biến nhất ở người tuổi từ 18 đến 33. Hai phần ba số người trong nhóm tuổi này cho biết họ cảm thấy nỗi sợ hãi bị bỏ lỡ. Nghiên cứu này cũng cho biết, FOMO có thể gây tiêu cực đến sức khỏe tâm lý. Cảm giác sợ hãi liên tục việc bỏ lỡ các sự kiện có thể dẫn đến lo lắng và trầm cảm. Các nhà tâm lý học cho rằng, những lo ngại về việc bỏ lỡ có thể là một loại biến dạng nhận thức, gây ra những suy nghĩ tiêu cực.

Lời khuyên cho người mắc chứng FOMO và nghiện tin
Các nhà tâm lý học thường đưa ra một lời khuyên cho thân chủ, những người đang đối mặt với hội chứng FOMO rằng hãy JOMO, (“Joy of Missing Out”). Thay vì sợ bị bỏ lỡ, bạn hãy hưởng thụ niềm vui bỏ lỡ nó. Hãy thôi lo lắng, phân vân việc không thể có mặt ở cùng lúc nhiều sự kiện đang diễn ra. Bạn hãy thử đặt chúng ngang hàng với những nhiệm vụ của riêng mình như về ăn tối với gia đình, đọc nốt cuốn sách yêu thích.

Tất nhiên, chúng ta không thể thoát ly hoàn toàn hiện thực cuộc sống với tin tức tràn ngập trên mạng xã hội. Có thể tham khảo kinh nghiệm của ca sỹ Hà Okio, anh chỉ lên Facebook mỗi ngày một lần vào lúc khoảng 15h mỗi ngày, mỗi lần chỉ lên 15 phút. Theo Hà Okio, khoảng thời gian đó là đủ để anh có thể cập nhật thông tin của bạn bè. Đây là một cách rất hay để bạn không bị phụ thuộc vào mạng xã hội.

Facebook chỉ hiển thị khoảng 15% số bạn bè có trong danh sách bạn bè và mỗi người có thể lọc ra những người bạn quan tâm, hạn chế những người bạn không thích. Chức năng này có ưu điểm, những người bạn quan tâm nhất sẽ luôn xuất hiện hàng đầu trong News Feed của bạn.

Quan trọng là thiết lập được một cơ thế “đọc chọn lọc”, chỉ theo dõi những tin liên quan thiết thực đến bản thân, đọc những người có uy tín chuyên môn trên mạng và đương nhiên, cần đăng ký bản tin chọn lọc mà bác Đào sẽ thực hiện trong thời gian sắp tới.

PS: Tiên sư thằng Mark Zuck, chả hiểu sao gần đây tút nào của mình nó cũng gắn mác m.u.a hay b.á.n cái gì đó. Tút này có thể hiểu vì đang chỉ trích nó. Các bạn cứ chia sẻ nhiệt liệt để thấy sự tồi tệ của AI Facebook vậy.

Bài trước: Học xong lạc lối

Thursday, February 18, 2021

Học xong lạc lối

shared from fb tien long do,
-----
Ba con đường học lạc lối, hủy hoại tài năng lớp trẻ hôm nay:

1. Học từ người thành công: muốn thành công nhanh là một não trạng lệch lạc và tạm bợ. Học từ người thành công là công thức dễ dụ dỗ những người vừa thiếu, vừa thèm, vừa lười biếng. Thực ra, người thành công chỉ chiếm chưa đến 1% dân số. Mà mỗi người lại một vẻ riêng. Đa số người đi học người thành công không có tố chất hay hoàn cảnh xuất thân nào giống người thành công, nên càng cố học thì càng đánh mất mình, rồi sau ra một thứ giở dăng giở đèn. Kết cục, mất phương hướng ở tuổi 30.

2. Học khởi nghiệp thành công: các công ty khởi nghiệp thành công đều trong các tình huống bối cảnh đặc thù của chu kỳ kinh tế, chu kỳ ngành, cũng như nguồn lực và năng lực doanh nghiệp. Vì thế nếu lặp lại, cho chính ông chủ đó làm lại trong hiện tại, tỷ lệ thành công cũng sẽ không cao. Nghiên cứu chỉ ra, nếu Bill Gates mở công ty sớm hơn hay muộn hơn 5 năm, chưa chắc đã thành tỷ phú. Sau khi học môn khởi nghiệp, ra đời không ít các SMEs trong ngõ, với các ý tưởng slogan hào nhoáng Anh ngữ được trưng ra.

Khả năng sống sót của các ý tưởng này có lẽ vô cùng nhỏ. Tốt nghiệp ĐH mà nguy cơ không thành chủ và cũng không thành thợ là rất cao. Khả năng về hưu ở tuổi 30 nếu cứ theo đuổi kiểu như vậy trong thế giới hôm nay.

3. Học đi tìm đam mê: học xong vẫn chưa biết đam mê, muốn đi tìm đam mê trong DN. Đi làm để thử nghiệm xem hướng nào phù hợp. Vấn đề là trong các tổ chức lớn nhỏ, mô hình đã được xác lập, thường vận hành áp lực. Khi bước vào muốn sống sót phải thích ứng và cuốn theo. Không có thời gian nào để nghe bâng khuâng, chân bước đi, trong lòng nghĩ suy gì. Tìm được đam mê là hãn hữu. Mà có tìm ra sau dăm lần thử thì cũng lại hết động lực, nhiên liệu tuổi trẻ đã cạn.

Theo những đặc thù giáo dục gia đình, nhà trường, xã hội, giới trẻ dường như đang bị cuốn vào 3 xu hướng trên. Hậu quả là tư duy cũ kỹ, ý thức hời hợt, thiếu định hướng và động lực, sau khi tốt nghiệp. Sẽ là thất bại khủng khiếp nếu bị rơi vào hội chứng trên, sau mười mấy, hai mươi năm, cắp sách tới trường.

Vậy chúng ta cần học gì?

1. Học để tuân thủ hệ thống. Tuân thủ các nguyên tắc xã hội, công ty, gia đình, đất nước. Dù làm khoa học hay công nhân viên, muốn sống được phải biết tuân thủ, trên máy bay hay trên bàn tiệc, trong xưởng máy, bệnh viện hay nhà khoa học. Tuân thủ cao cũng tạo ra đỉnh cao. Chất lượng luôn đi kèm kỷ luật. Hình như dân ta coi khinh cái này không thích học và dạy, muốn chuẩn tự do Mỹ ngay. Kể cả sáng tạo đổi mới cũng phải tuân thủ kỷ luật và quy trình.

2. Học để là chính mình phát huy tài năng giá trị của mình cao nhất, trong mối quan hệ với tuân thủ. Muốn xuất chúng thì phải độc đáo, chứ không sao chép. Mà độc đáo chủ yếu cũng qua lao động một cách kỷ luật và tuân thủ, kể cả nguyên tắc cá nhân.

3. Học để thay đổi tầm nhìn góc nhìn. Cởi mở nhận thức, cởi mở góc nhìn, xây dựng kiến thức vừa sâu vừa rộng, để đảm bảo hai nguyên tắc trên.

Tự chủ đại học cũng là cho phép sự tự do học thuật và giáo dục khai minh, đa dạng trong giáo dục, để không đẻ ra lớp trẻ, mắc vào ba hội chứng đã nêu ở trên.

Vài suy nghĩ về trăn trở việc học, việc giáo dục đào tạo ngày đầu xuân.

Bài trước: I'm vain

Tuesday, February 9, 2021

Cô sinh viên say mê làm tình nguyện

để sinh viên tích cực tham gia tình nguyện, nên tặng quà như áo thun, bút...

đừng gửi tiền, vì các em coi như trả công, và lại so sánh/đánh giá xem có đáng công bỏ ra hay ko...
-----
Dear Dan,

I’m responsible for setting up a mentorship program, and I need student volunteers. Unfortunately, I’m having a hard time getting enough people to sign up. Should I offer to pay students for volunteering?
—Alexa

Traditional economics teaches that financial incentives (động cơ tài chính) are the best way to reward (thưởng) and motivate (tạo động lực) people, but in some cases they can backfire (tác dụng ngược). For instance, research has shown that when it comes to rewarding people for a public-spirited action like volunteering, a small gift is likely to be a very good motivator, while a small amount of money is worse than offering nothing at all. That’s because we are used to thinking of money as payment for work, so we start to evaluate (đánh giá) whether the amount being offered is fair compensation for the effort involved in volunteering. Gift-giving, on the other hand, belongs to the realm of social exchange; it’s something we do to build relationships and be part of a community (là một phần của cộng đồng).

If you were paying students a large amount of money, on the other hand, that could be a very good motivator. But since volunteer efforts and nonprofits usually can’t afford to pay much, projects like your are better off keeping people in the realm of social exchange by offering volunteers small gifts, like a T-shirt or a pen.

Friday, December 18, 2020

Cách ăn buffet đúng cách

đừng cố ăn thật nhiều (tối đa hóa tiền bỏ ra) vì rồi lại tăng cân hoặc mất nhiều giờ đi gym thôi,

ăn lành mạnh, chọn những món ngon chưa từng thử, để thêm trải nghiệm...
-----
Dear Dan,

How should I maximize my return on investment at an all-you-can-eat buffet? Should I go for dessert first and then hit the entrees? Or should I stick to the salads and pick only healthy foods from the main courses?
~Syed

I appreciate this return-on-investment, or ROI, mindset, but in food, as in all other areas of life, we must focus on the right type of returns. Your question seems to focus on the short-term returns, not the long-term ones. If you go into a buffet trying to maximize your short-term ROI, you might gulp down (nuốt (thức ăn hoặc đồ uống) nhanh hoặc tham lam; nuốt; nốc)  more food, but then you'll have to deal with the long-term effects of spending extra hours in the gym or packing on the pounds—downsides that take away the fun of the buffet. Also, avoid the common mistake of trying to maximize the cost of the food to the buffet's operators.

Instead, I would stick to a balanced and mostly healthy diet. But since many buffets boast a large assortment (mặt hàng sắp xếp thành loại) of dishes, I would make some exceptions and sample a delicacy (đồ ăn ngon, đồ ăn quý, cao lương mỹ vị) I'd never tried before—just for the experience.

Wednesday, November 25, 2020

Khi nào nên 'lướt ván trên không'?

ngay khi nhận được coupon (bạn trai tặng), càng sớm càng tốt, nhé,
-----
Dear Dan,

For my birthday, my boyfriend (bạn trai) gave me a rather expensive (đắt đỏ) coupon for tandem sky diving (lướt ván trên không). I could have used the coupon that weekend, when the sky diving season ended, but I chose instead to wait a few months for the new season to begin. My thought was that I'd be braver (can đảm hơn) in the future and somehow mentally prepare myself. But can someone really prepare for something like this?
—Kinga

When we think about experiences, we need to think about three types of time: the time before the experience, the time of the experience and the time after the experience. The time beforehand can be filled with anticipation (phập phồng, thấp thỏm) or dread (kinh sợ, kinh hãi); the time of the experience itself can be filled with joy (vui sướng) or misery (đau khổ); and the time afterward can be filled with happy or miserable memories. (The shortest of these three types of time, interestingly, is almost always the time of the experience itself.)

So what should you do? In your case, the time before your sky diving experience will certainly not be cheerful. The time of the experience will also probably not be pure joy. At a minimum, you're going to ask why you are doing this to yourself. But the time after the experience is likely to be wonderful (assuming that you get out of this alive), and you will get to bask in the way you conquered your fears (chinh phục nỗi sợ) and relive the view of Earth from above.

So your best strategy was to make the time before the experience as short as possible. It is too late now, but you should have just gone sky diving the moment you got the coupon, which also would have signaled (ra tín hiệu) to your boyfriend how much you appreciated the gift.

Lý do đồ ăn trong mini bar tại phòng khách sạn thường đắt

vì nó thuận tiện thôi,

chứ ko phải giá đắt thì trải nghiệm sẽ hơn đâu...
-----
Dear Dan,

During a recent hotel stay, I tried to resist temptation (cưỡng lại cám dỗ) but gave in (chịu thua) and bought a $5 bag of M&M's from the minibar. I know from research on pricing that paying a lot for something often makes you experience it as especially wonderful (rất tuyệt vời)—but that didn't happen with the M&M's. Why?
—David

Research does indeed show that higher prices (giá cao, giá đắt đỏ) can increase our expectations (nâng kỳ vọng), and these increased expectations can spur us to more fully enjoy an experience. But there are limits. First, you have probably had lots of M&Ms in your life and have rather set expectations about how good they can be. Second, some high prices are just annoying (gây bực mình).

Công nghệ ngu lắm

cần phải có trở lại kỹ năng gì đó, thông minh hơn công nghệ chứ,

hệ thống máy tính mới tự động chặn những từ thô tục,

-> bệnh viện Scunthorpe ko nhận được thư mới nào trong cả ngày đầu, vì có từ CUNT (lồn)...
-----
This has become known in computer circles as ‘the Scunthorpe problem’.

The problem was the new system’s profanity filter (lọc những từ dung tục), it was geared to spot obscene (thô tục, bỉ ổi) words and block them.

...The most obscene of these words was the 2nd, 3rd, 4th, and 5th letters of Scunthorpe’s name.

The name that was on every email the staff sent out.

...Systems all over the world were, and still are, rejecting strings of letters they believe to be offensive (chướng tai gai mắt, làm phiền, làm khó chịu; kinh tởm, gớm ghiếc) words.

Belgian political candidate, Luc Anus, was blocked for this reason.

So was Jeff Gold’s website, Shitake Mushrooms.

Arun Dikshit had the same problem, so did Ben Schmuck, also Mike Dickman, Craig Cockburn, Douglas Kuntz, James Butts, and Brian Wankum.

Places like Penistone, Middlesex, Clitheroe, and Lightwater were rejected for the same reason.

The Royal Society for the Protection of Birds was blocked for tits, cocks, boobies and shags.

Manchester Council planning department had problems with emails mentioning erections.

A councillor from Dudley was blocked for telling visitors the local faggots were tasty.

Even Arsenal football club and French TV station Canal Plus had similar problems.

Friday, November 20, 2020

Con mình cứ đòi nuôi chó. Có mẹ nào nhà đang nuôi chó tư vấn cho mình với

mua luôn cho rồi, con cứ đòi nằng nặc 100 lần, sao chịu nổi, đi làm về đã mệt thì chớ :)
-----
Dear Dan,

One of the not very well-paid cleaners (người quét dọn) working in my office sometimes chats with me about her life, including her family's financial difficulties (khó khăn tài chính). Last week, she told me that she had just got a puppy (chó con). I was shocked that she would take on the responsibility of caring for a pet when she doesn't have the money to take care of her family. How could someone in her situation be so careless (bất cẩn) and irresponsible (vô trách nhiệm) with money (tiền bạc)?
—Andrea

This probably wasn't a great choice on her part, but to understand how she could make such a decision—and to figure out if you or I would have made the same call if we were in her shoes—we need to better understand her circumstances and capacity to make good choices.

Consider the following scenario (kịch bản): You are relatively poor, and as you go through your day, every decision you make is consequential (do hậu quả, là kết quả logic của). You decide whether to get coffee and walk to work, or skip the coffee and take the bus. You decide whether to take a short break or make another $6. On your way home, you decide whether to fill a prescription or to have a better dinner. When you get home, you are exhausted from all the difficult choices you've made throughout the day. You are depleted (suy yếu, kiệt sức)—the term we use to describe the type of mental exhaustion (mệt mỏi tinh thần) that stems from making decisions and resisting temptation. And now your children ask you for the 100th time to get a puppy. You know that, for your long-term financial well-being, you should resist. But do you have the mental stamina (nghị lực)? Unlikely.

You may be more likely to make better decisions than your colleague, but we don't know whether that is because you are better at making sensible long-term decisions—or because you simply aren't as depleted at the end of the day. My guess is that life circumstances and depletion, not heedless (không chú ý, lơ là) irresponsibility, explain many such less-than-desirable decisions.

Sunday, November 15, 2020

Chia di sản thừa kế như thế nào?

đăng bán nhà (của bố mẹ để lại) trên thị trường, trong 3 tháng (ví dụ thế),

xem giá cao nhất có thể nhận được là bao nhiêu,

-> đó là giá chính xác, và anh/chị em chia nhau cho đều thôi,
-----
Dear Dan,

When my parents died, they left their house to me and my siblings. I would really like to live in the house, so I offered to pay my brother and sister for their share. We got appraisals of the house’s value from multiple real-estate agents, but they each gave different estimates and my siblings and I can’t reach an agreement on how much it’s really worth. Do you have any thoughts on how to resolve the situation?
—David 

The problem here is that real-estate agents are often mistaken when they price a houses, so you and your siblings aren’t sure which estimate to trust. So let the market determine the house’s value instead. Put it on the market for a set time-frame, such as three months, and see what’s the highest offer you get. Then you can decide if you want to sell the house or pay your siblings at that value. With this method, no one will feel like they have been cheated out of their fair share.

Đổ bể kế hoạch vì Covid-19

sắp đến kỳ nghỉ lễ rồi, vẫn chưa có kế hoạch thăm gia đình hay tổ chức tiệc,

việc gì cũng ngại, sợ "vỡ kế hoạch" vì dịch bệnh,

-> nên lập kế hoạch có tính đến tình huống dự phòng, ví dụ tiệc ngoài trời, nếu trời xấu hoặc mọi người ko khỏe thì có thể tặng đồ ăn cho những 'người khốn khó'; như vậy dù ko có bữa tiệc mong muốn cho năm nay, thì nói chung mọi người vẫn thấy ok vì kế hoạch thay đổi hơn là đối phó với bất định tương lai,
-----
Dear Dan,

The holidays are right around the corner, but I’ve been hesitating to make plans to visit family or host a party. The changing Covid-19 situation means that any plan I make is likely to change or fall through, and I could end up really disappointed. Am I right that it’s better to wait and see what happens closer to Thanksgiving?
—Maggie 

It’s perfectly understandable that you’re wary about making plans. Many of the things we looked forward to in 2020 were disrupted by the pandemic, leaving us with a long list of disappointments. Nevertheless, making plans is important: It gives us something to look forward to, which is useful and important in itself. Instead of doing nothing, then, why don’t you make plans with built-in contingencies.

For example, you could invite a small group of guests for an outdoor potluck on Thanksgiving, and say that if the weather is too cold or people are unwell, you’ll arrange a way to donate the food to the needy. We might end up not having the holiday we hoped for this year, but in general people can bounce back from a change in plans much more easily than we can deal with uncertainty about the future.

Friday, November 13, 2020

Đừng để tiền rơi

tiền dưới đất thì chẳng màng/ko cúi xuống nhặt,

nhưng tiền rơi khỏi túi thì cúi xuống nhặt ngay,

vì một đằng là chỉ thêm chút tiền (chẳng đáng bao nhiêu), một đằng ko để mất thêm/ngăn chặn tổn thất (quan trọng và quý hơn nhiều),
-----
Dear Dan,

Why will many people not stop on the street to pick up a dime but would certainly stop to pick up a dime if it fell out of their pocket? Isn't the value of 10 cents the same in both cases?
—Baruch

These might seem like the same case, but they aren't. When we pick up 10 cents, we add to our wealth (just a bit), but when we reclaim a dime that we dropped, we prevent a loss—and preventing a loss is much more important and valuable.

Gợi ý cách tặng quà cảm ơn cho diễn giả và khách VIP

tạo cuộc đấu giá với nhiều món đồ lưu niệm, khi diễn giả trả giá (và thắng) món đồ nào, thì... tặng họ món quà đó (free)...
-----
Dear Dan,

—Wilma

Not long ago, I gave some lectures (bài giảng, diễn thuyết) to a very nice group of people. At the end of the retreat (rút lui, rút quân; nơi ẩn dật, nơi tu đạo), they held an auction (đấu giá) of all kinds of souvenirs (đồ lưu niệm), and I bid on a homemade blanket that I particularly liked. Later that night, I discovered, they took the blanket out of the auction after I bid on it and gave it to me as a gift (quà tặng).

This was particularly nice for three reasons. First, I clearly liked the blanket because I bid on it. Second, I assumed that other people also wanted it. And finally, it didn't have a real market value. All this made it a wonderful, highly appreciated gift without a specific price tag.

If you're willing to be a bit manipulative, you could take this approach a step further: What if you held a live auction, and when you saw something that the guest speaker was interested in, you got other people to dramatically outbid him or her (offering, say, 10 times more than the speaker would)—and, at the end of the night, gave the item in question to the speaker? This process would make clear that your guest coveted the item, as did other people, and that its value was very high. Clearly an ideal gift.

Tuesday, November 10, 2020

Bầu cử Mỹ 2020: Vì sao ông Trump thất cử?

chắc do fan biden "lập kế hoạch" đi bầu hoàn hảo quá rồi,

theo nghiên cứu, nếu chỉ giục giã không thì một dự định khó được thực hiện, nhưng nếu được hỏi/yêu cầu "lập kế hoạch" thì tỷ lệ (được thực hiện) sẽ hơn 2 lần...
-----
Dear Dan,

I’ve been voting in presidential elections for decades, but this year is the first time I’ve been bombarded (bắn phá, ném bom, oanh tạc; tấn công tới tấp; đưa dồn dập (câu hỏi, đơn khiếu nại, lý lẽ, lời chửi bới...)) with emails and social-media posts telling me to “make a plan” to vote. Why are organizations spending so much to get this message out? Don’t most people already know how to vote?
—Naomi 

Whether the issue is saving money (tiết kiệm tiền), exercising more often or voting in an election, good intentions (ý định tốt) don’t automatically lead to action. The message to “make a voting plan” stems from social science research showing that people are more likely to follow through when they are prompted in advance about logistics (hậu cần) and contingencies (tình huống bất trắc).

The power of prompts was demonstrated in a study conducted by David Nickerson and Todd Rogers during the 2008 Democratic primary in Pennsylvania. One group of citizens got a standard “get out the vote” phone call encouraging them to vote, while a different group was asked. “When will you vote? Where will you be coming from? And how are you going to get to your polling place?” People who were asked to make a plan ended up being twice as likely to vote as those who got the standard phone call.

It’s great that you have every intention of voting, but if you make a plan now, it’s more likely that you will end up actually doing it.

Wednesday, November 4, 2020

Từ thiện đúng cách

cam kết với một chính sách từ thiện từ trước, ví dụ sẽ dành tặng (donate) toàn bộ số tiền biểu diễn trong năm, để không phải cân nhắc với mỗi lần nhận được thù lao (stipend) tại sự kiện...
-----
Dear Dan,

I’m an actor in a local theater company, and sometimes we perform at benefit events for nonprofits that only pay a small stipend. In those cases, I always donate the money back to the group. But recently I was in a benefit where the play was so popular that we gave a number of extra performances, and the fee I received was significant. This time I find myself resisting the idea of donating the money, even though I never expected to earn anything from the play. Why do I feel so reluctant and how can I overcome it?
—Carol 

We all enjoy the warm glow we get from being generous, but that feeling tends to diminish as the amount of money we give increases. Donating $500 doesn’t feel 10 times as good as donating $50, while the pain of giving up the larger sum is much more noticeable. The best way to avoid this problem is to commit to a donation policy in advance, rather than to evaluate each individual gift. For example, you could tell your theater’s manager that you want to donate all your stipends from benefit performances for the coming year and even ask for a certificate or receipt. That way you won’t feel tempted to change your mind each time.

Để quản lý thời gian hiệu quả

đừng dùng quá nhiều công cụ "quản lý thời gian" như danh sách công việc, ứng dụng, ghi sổ... (cùng lúc), chuyển qua chuyển lại, mất thời giờ hơn,

chọn và chỉ dùng một phương pháp thôi trong một tháng, rồi xem có cần phương pháp khác ko, tìm cách hợp với mình nhất...
-----
Dear Dan,

I’ve tried several techniques to be more organized and productive—to-do lists, time-management apps, keeping a journal. But switching between all these methods only makes things more confused. How do I figure out the best productivity system for me?
—Wesley 

Behavioral economists refer to this kind of overplanning as structured procrastination. Juggling productivity tools and platforms makes us feel we’re making progress, when in fact they’re just another way of distracting us from our work.

To avoid this, take an experimental approach: Pick one time-management method and use it exclusively for a month. When the month is up, ask yourself if you really need a different method or extra tool. By committing to a single method and giving it time to work, you’ll be able to find out which productivity tools suit your needs and which just waste your time.

Tuesday, November 3, 2020

Để học tiếng anh tốt

đừng để cuối tuần rồi mới học một buổi thật dài,

hãy học/thực hành chút ít mỗi ngày,

thỉnh thoảng bỏ một ngày trong tuần để xả hơi...
-----
Dear Dan,

My wife is from the Netherlands, and we’ve talked about moving there someday. I’d like to start learning Dutch to prepare for this possibility, and I’ve bought some textbooks and recordings to help me practice. How should I approach the task? Is it better to study a small amount every day or to have longer sessions on the weekends?
—Terrance 

Learning a new language is much harder for adults than for young children. It takes time and dedication (sự cống hiến, hiến dâng), but we can easily get discouraged when we feel we’re not making progress. My recommendation is to set yourself the goal of practicing every day, but allow yourself to skip one day each week. Research shows that building some “slack” (xả, trùng) into our goals helps them to seem more attainable (dễ đạt được). Just as important, it helps us not to feel like complete failures when we inevitably slip, making it easier to get back on schedule.

Để con trẻ cư xử đúng đắn trong lễ Halloween

muốn mỗi đứa một kẹo thôi, mà không tranh nhau, thì

đặt giỏ kẹo trước cái gương nhé, chúng sẽ tự soi mình...
-----
Dear Dan,

For Halloween this year, we are going to leave a plastic jack-o-lantern full of wrapped treats on the doorstep along with a sign that says “Only one piece of candy per trick-or-treater, please.” Is there anything we can do to make sure children follow this rule?
—Julie 

You might be surprised to learn that this isn’t a new question. Back in the 1970s, a study tested if trick-or-treaters would take more candy from an unattended bowl than they were supposed to. Unsurprisingly, the answer was yes. But the researchers found that if they placed a mirror next to the bowl, children were less likely to take too much. Evidently, seeing ourselves increases our sense of self-awareness, which in turn leads to greater pressure to behave honestly. With that in mind, try adding a mirror to your Halloween display this year.

Sunday, November 1, 2020

Hãy chọn giá đúng

rao bán đồ trên mạng cho mình và cho mẹ chồng, thì đồ của mẹ chồng bán tốt, đồ của mình chẳng mấy người hỏi,

-> là do đặt giá cho đồ của mình có khi quá cao đấy, đặt lại, hỏi người khác xem, cho khách quan hơn...
-----
Dear Dan,

I recently listed some household items for sale online—things like a coffee-maker and a vacuum cleaner. Some of them belonged to me and others belonged to my mother-in-law, who asked for my help because she’s not tech-savvy. I was surprised to see that most of the items I posted for my mother-in-law sold in a few hours, while most of mine didn’t attract buyers, even though they were similar in quality. What happened?
—Barbara 

People have a tendency to assign a higher monetary value to things when they own them. Behavioral economics calls this the “endowment effect.” (hiệu ứng sở hữu) It’s possible that when you were pricing the items for sale online, you unconsciously (vô tình, không có ý thức) inflated (nâng giá, thổi phồng) the value of the things you owned, while you were more objective about the value of your mother-in-law’s things and priced them in line with what people were willing to pay. To avoid the endowment effect, try asking someone to have a look at your items and suggest prices, the way that you did for your mother-in-law.

Sunday, October 25, 2020

Câu này có mục đích gì không?

ko có mục đích gì: tác động người đọc..., thì thôi, xoá...
-----

A simple editing trick:

Every sentence has a purpose. It doesn’t exist to take up space, it exists to change the reader, to move her from here to there.

This sentence, then, what’s it for?

If it doesn’t move us closer to where we seek to go, delete it.

Popular Now