Journey in Life: skill
Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Wednesday, November 7, 2018

Từ bỏ thói quen phán xét

Chồng tan làm về nhà, thấy vợ đang đánh con trai, không ngó ngàng gì đến họ, đi thẳng vào bếp, thấy nồi vằn thắn nghi ngút khói trên bàn, bèn múc một bát để ăn.

Ăn xong thấy vợ vẫn đang đánh con, không nhịn nổi nữa, nói: "Giáo dục con cái không thể lúc nào cũng dùng bạo lực được em ạ, phải giảng giải đạo lý cho nó hiểu!".

Chị vợ nói: "Em mất công nấu nồi vằn thắn ngon là thế, mà nó lại tè một bãi vào, anh nói xem có điên không chứ?".

-> "Em nghỉ đi, để anh đánh nó!".

-> Người ngoài cuộc, đều có thể bình tĩnh; người trong cuộc, ai có thể thong dong, bình thản?

-> Đừng tùy tiện đánh giá bất kỳ ai, vì bạn không ở trong hoàn cảnh của họ…

Monday, September 17, 2018

Nghệ thuật phê bình nhân viên

khen-chê-khen,

cũng chẳng khác mấy so với những người bị phê bình thẳng thắn,

rất khó để thay đổi hành vi một người, và một lời khuyên/góp ý chẳng tác dụng là bao, dù có được nói theo cách nào,
-----
Dear Dan,

Conventional wisdom says that when providing criticism, you should use a “compliment sandwich,” that is, say something nice, give the critique and then end with something nice again. Have there been any studies regarding the effectiveness of this practice? It seems to me that the person may just hear and remember the positive parts, and that the impact of the criticism would be lost.

—Andrew

“Compliment sandwiches” certainly feel less painful than sheer critiques—but they don’t seem to be particularly effective. According to a study by Jay Parkes, Sara Abercrombie and Teresita McCarty, published in 2013 in the journal Advances in Health Sciences Education, people who received “compliment sandwiches” were more likely to believe that the feedback would improve their performance. But they didn’t actually do any better than those who received more straightforward criticism. The good news is that the sandwich method did not get them to perform any worse either—it just made no difference. It is really hard to change people’s behavior, and a single piece of feedback is not going to do much, no matter how it is phrased.

Sunday, August 5, 2018

Thời gian thử việc tối đa bao nhiêu ngày?

job audition dưới 2 giờ là ok; quá thời gian đó sẽ thành (công ty) đang "lợi dụng ứng viên", "được tư vấn miễn phí" từ ứng viên,
----
...Candidates are often asked to work on “audition” projects without pay, or with only minimal compensation, and sometimes invest considerable amounts of time. They’re also asked to offer up their intellectual property without guarantee of a job — or any sort of compensation.

...The amount of time required. If the project will take you no more than two hours, that’s a fair request. (Any more than that is unpaid consulting.) Because some candidates may spend more time than you do, make sure you tell your prospective employer how long it took you to complete the task. If you could only afford an hour, but other candidates spent 10 hours, they may be more impressed with what you managed to do in a short amount of time. “I actually enjoy design challenges,” Alexis Kraus, a UX Content Strategist at Dell, told me in an email. “I make sure I’m focusing on explaining my process more than polished execution, as I have gotten better feedback that way.”

Saturday, June 30, 2018

Khóc khi nhận lương hưu

có 1 triệu usd trong tài khoản lương hưu, nhưng vẫn tư duy người nghèo, sống qua ngày từ ngày này sang ngày khác,

-> nên thay đổi tư duy, sống như người giàu có -> có sức khỏe và tinh thần tốt hơn
-----
Dear Dr. Ariely,

My wife has retired, but I’m still working at age 71, and we live with some difficulty from paycheck to paycheck. I don’t touch the more than $1 million in my retirement fund. Technically, I’m a millionaire, but I don’t behave like one. Should I start thinking of myself as wealthy and act accordingly?

—Norman

Yes, you should. Since I am hoping that you and your wife will live a long life, I am not advising you to go on a spending spree. At the same time, it might be useful for you to think of yourself as having a higher socioeconomic status. A study published in the journal Health Psychology in 2000 by Nancy E. Adler and colleagues showed that subjective socioeconomic status (i.e., where people ranked themselves relative to others) was more predictive of physical health and psychological well-being than actual socioeconomic rank. So while I don’t think that you should start spending like a millionaire, it may help to think of yourself as one.

Monday, February 26, 2018

Kinh đô trong não bạn

by Jesse Peterson, via thesaigontimes,
-----
...Ở vườn nhà tôi có một con cóc, và thế giới của con cóc chỉ gói gọn trong cái vườn nhà. Tôi nuôi một con mèo, và căn nhà của tôi là cả thế giới của nó. Ngoài căn nhà này ra con mèo không biết gì cả, thế nên nó thấy thế giới bên ngoài đáng sợ và luôn xù lông mỗi khi bị ép ra ngoài. Tôi từng sống ở Thái Bình một thời gian và nhận thấy rất nhiều người ở đó không biết tiếng Anh, thậm chí là không muốn biết. Cuộc sống của họ chỉ xoay quanh Thái Bình, đi làm, lập gia đình, mua nhà, nhậu nhẹt với bạn bè... Một cuộc sống an phận. Chẳng ai nói muốn đi nước ngoài cả, họ sợ lạ nước lạ cái, sợ bất đồng ngôn ngữ. Cậu có thể sống một cuộc đời như con mèo, từ chối sự tiếp cận của thế giới bên ngoài. Nhưng đó là một cuộc sống đáng chán, và nó chỉ phù hợp nếu cậu là mèo. Càng học nhiều, càng hiểu biết nhiều thì thế giới của mình càng rộng lớn hơn. Tùy cậu thôi, quyết định sống trong nhà hay chọn mở cửa bước ra thế giới là ở cậu.

Chung quy lại, mọi thứ đều xoay quanh bản ngã và cách ta nhìn nhận thế giới. Chỉ cần thay đổi lăng kính dù chỉ một chút, cuộc đời sẽ chuyển hướng một cách đột ngột. An phận và sống trong định kiến chỉ là những lối đi dẫn tới con đường cụt. Chúng ta khác với động vật là vì chúng ta đã không chấp nhận một cuộc đời đáng chán. Loài người có suy nghĩ, vì vậy đừng lãng phí nó, hãy tận dụng hết cơ hội để xây thêm các đường dẫn thần kinh, hãy xây nên cả một kinh đô mới trong não bạn.

Monday, February 19, 2018

Niềng răng hô bao nhiêu tiền và sử dụng BHYT được không?

mang thẻ đến phòng khám để gọi điện đến công ty bảo hiểm mới biết được :),

anyway, đừng quyết định trong thời gian ngắn rồi lại hối tiếc "dự đoán trước" - anticipated regret (chắc chắn sẽ hối tiếc...)

gặp những offer từ dân sales như vậy, nên tách mình khỏi khung cảnh, không bị bó buộc về thời gian, tự hỏi... nếu... thì ta có thật sự cần không, nếu câu trả lời là không, thì nếu quyết định buy vào lúc đó sẽ bị anticipated regret :)
-----
Dear Dan,

Some time ago, my dentist urged me to get clear aligners, a plastic form of dental braces. He said that my insurance would cover most of it, but I didn’t really want the braces, so I held off.

Then I quit my job and went to see the dentist one more time for my regular hygiene appointment—my last visit with the old insurance. Again he encouraged me to get the clear-aligner treatment, because it wouldn’t cost me that much. For some reason, that convinced me, and now after three days of wearing a clear aligner, I am miserable and regret the decision. What drove me to it?

—Jojo

Your story illustrates the power of anticipated regret. We get this feeling when we have only a moment to take a certain action—and can’t stop imagining how we’ll feel if we don’t do it.

I had my own run-in with anticipated regret when my wife, Sumi, and I went to buy a large-screen TV, and the salesperson said, “How would you feel if some of the pixels broke and you hadn’t bought the extended warranty?” We felt the anticipated regret and, of course, got the expensive warranty.

One defense is to imagine scenarios that are not time-sensitive. You could say to yourself, “What if my new job also offered insurance coverage for clear aligners? Would I go ahead and get them?” If the answer is no, it should tell you that anticipated regret, not a desire for the treatment, is driving you.


Thursday, October 19, 2017

Vị thuyền trưởng tài ba

by Phan Văn Trường, shared via tinnhanhchungkhoan,
-----
Hai con tàu đi qua một vùng biển nhiều sóng gió.

Tàu đầu tiên chọn đi sớm một ngày, rút cục gặp cơn bão khủng khiếp, nhưng cuối cùng cũng cập bến an toàn, không có thương tích hay tổn hại nào. Báo chí, truyền hình phỏng vấn anh thuyền trưởng, khen anh này hết lời, nào là khéo léo chỉ huy một đội thủy thủ vô cùng dũng cảm để vượt qua bão tố. Anh thuyền phó và một số thủy thủ còn nhấn mạnh thêm rằng: “Nhờ những quy trình vượt bão tuyệt vời mà chúng tôi đã thoát nạn, tuy thuyền đã chao đảo giữa sóng to, nhưng cuối cùng các dụng cụ điện tử đã chạy tốt, các phần mềm đã là những công cụ quý báu và hiệu quả vào thời điểm nguy nan và nhất là thủy thủ đã vô cùng kỷ luật...”.

Trong khi đó, với con tàu thứ hai, thuyền trưởng đã quyết định trì hoãn lên đường một ngày để quan sát thời tiết vì thấy biển động hơi khác thường. Và khi bão xuất hiện, thuyền trưởng tàu thứ hai đã chọn một lộ trình dài hơn, nhưng an toàn. Được hỏi về chuyến đi, vị thuyền trưởng tàu thứ hai chỉ nói: “Chúng tôi đã có được một chuyến đi bình thường, không có gì đáng để kể lại”.

Hai tình huống trên đã làm sáng tỏ một chuyện: Thuyền trưởng tàu thứ nhất cùng thủy thủ đoàn là những người quản lý khủng hoảng rất giỏi. Nhưng không thể chối cãi là vị thuyền trưởng thứ hai mới là người có kinh nghiệm và đã quản trị đúng tình huống. Ông đã chọn đúng lúc khởi hành, đúng lộ trình và nhờ đó tiết kiệm được sức lực của đội ngũ thủy thủ. Làm như thế, đội thủy thủ lại càng tin tưởng ở tài lãnh đạo của ông.

Bài trước: Vượt giới hạn

Tuesday, October 17, 2017

Vượt giới hạn

shared from Lê Quốc Vinh,
-----
VƯỢT GIỚI HẠN

Hôm qua, có một anh bạn người Pháp nhận xét với tôi rằng, người Việt Nam rất tài giỏi, nhất là trong ngành nghệ thuật, nhiếp ảnh, thủ công…, thậm chí có năng khiếu vượt trội các đồng nghiệp phương Tây, nhưng vấn đề là, không có ai đặt ra cho chúng ta những thách thức – hay nói đúng hơn là chúng ta không tự đặt ra các thách thức cho chính mình – để có thể vươn tới sự hoàn thiện. Hình như, khi đạt được một mức độ thành công nào đó, chúng ta hay tự thoả mãn, và chấp nhận cái giới hạn phía trước.

Hồi mới mở dịch vụ tổ chức sự kiện, Le Bros may mắn được làm chuỗi hoạt động rất lớn cho Công ty Honda. Các bạn nhân viên của Honda nói rằng, họ được giao nhiệm vụ giám sát và “review” công việc của chúng tôi. Họ làm thế thật, soi từng tí, từng cái ốc vít, từng cái nút buộc. Một số đồng nghiệp của tôi khó chịu ra mặt. Còn tôi bảo: Chúng ta gặp may đấy. Làm việc với công ty Nhật, họ càng khó tính thì chúng ta càng nhanh trưởng thành. Từ đó, cái backdrop trước mặt tôi không bao giờ bị nhăn, một lá cờ treo không bao giờ lệch.

Làm việc với tôi, các bạn nhân viên hiểu rằng, một khoảng cách (space) đúp giữa hai chữ trong văn bản là thừa, và từ sau dính vào dấu chấm, dấu phẩy phía trước nghĩa là thiếu; hai tấm ảnh ngang nhau trên một slide PowerPoint mà không ngay hàng thẳng lối là không chấp nhận được. Có thể, sự cầu toàn này không làm cho văn bản hay bài thuyết trình hay hơn, nhưng đó là thái độ trách nhiệm với mỗi điều mình làm.

Ngày bắt đầu in tạp chí Đẹp, tôi rải báo nằm ngay cạnh máy in, tự tay ký bản, phê duyệt từng trang in. Mỗi đợt chỉnh mực xong, người thợ đưa cho tôi một cái kính lúp bé xíu, soi từng cm2 trên trang báo. Một dấu chấm nghĩa là lô in có sạn, một đường vân mờ nghĩa là dầu in chưa chuẩn, sắc đen chưa thắm long lanh là chưa đủ sắc độ sâu… Dần dà, người thợ in hiểu ý, tự kiểm duyệt đến mức tuyệt đối mới kêu tôi dậy ký bài. Tự anh ấy đẩy mình đến mức hoàn hảo, và đó là lý do tạp chí Đẹp luôn được in đẹp nhất.

Tôi có một đối tác người Hong Kong. Anh ta siêu khó tính. Làm event với anh ta, quân tôi mất ngủ, căng thẳng, bực bội, vì anh ta kỹ từng chi tiết nhỏ. Chúng tôi tổ chức một sự kiện cho SYM ở nhà thi đấu Phú Thọ, dựng một mô hình toà nhà 3D lên, anh ta ngắm nghía hậu cảnh và nói: “Vinh à, công trình của chúng ta rất đẹp, nhưng mấy toà nhà đang thi công phía xa kia làm xấu hết cả. Chúng ta nên dựng một tấm vách che nó đi.” Nói là làm, cái vách ấy không nằm trong scope of work mà chúng tôi cam kết với khách hàng. Ở giữa sân là một cái mô hình tháp Big Ben cao 8 mét, dưới chân không có gì cả. Nhưng anh ta cho rằng, để cái tháp trơ trọi vậy rất xấu, ta nên thuê hoa phủ kín chân tháp cho đẹp. Và chúng tôi tốn thêm mớ tiền, làm cái điều dĩ nhiên không có trong thoả thuận với khách hàng. Dĩ nhiên, chúng tôi thoả mãn với sự hoàn hảo, cho dù chưa chắc khách hàng đã nhận ra điều đó.

Vốn dĩ chúng ta rất dễ thoả hiệp với chất lượng mình có. Nhiều người thường phẩy tay, “ở Việt Nam ấy mà”… và coi sự chưa hoàn hảo như một lẽ thường tình. Như thế, chúng ta đã bỏ mất cái cơ hội thách thức chính mình vượt qua cái giới hạn tự mình đặt ra đó.

Bài trước: Kỹ năng sống sót

Kỹ năng sống sót

shared from Vũ Kận Veo,
-----
Kỹ năng sống sót.
.
Hôm 8/10, xem một video ghi lại cảnh nữ phượt thủ bị lũ cuốn trôi xuống thác Yaly khi vượt suối chỉ còn cách bờ chừng 3m khiến tôi nhớ lại thời sinh viên đi thực tập ở thủy điện Trị An. Xem trong đoạn clip đăng báo, nhóm phượt khi vượt suối đã chỉ dùng gậy dò đường, không dùng dây vượt suối. Mặt khác có 2 người tách ra quá xa nhóm nên khi trượt chân không thể ứng cứu kịp. Hồi thủy điện Trị An xây sắp xong, trường ĐHBK Tp.HCM cũng đã "vinh dự" được ghi danh khắc vào Đài tưởng niệm một sinh viên thực tập năm cuối. Hồi ấy, buổi chiều khi tập kết về lán trại, cả toán quăng dây, bám lần theo dây băng qua suối Rộp nước chỉ cao chưa tới đầu gối. Một sinh viên đã tách ra vượt suối một mình, không bám dây. Trong một phút bất cẩn, anh này bị trượt chân, ngã đập đầu vô đá bất tỉnh. Ngay lập tức nước cuốn anh xuống dưới 1 kẹt đá, mắc đầu chặt vào giữa khe đá không cách nào lôi ra được. Phải 3 ngày sau, chờ người nhái cứu hộ của công ty Visal đem dụng cụ phá đá mới lôi được thi thể anh này lên bờ.

Cũng liên quan đến kỹ năng sống còn, vào khoảng khoảng 12 giờ ngày 11/10, khi lũ trên nguồn đang cuồn cuộn đổ về trên sông Thia (Yên Bái), một phóng viên TTXVN đứng ngay trên cầu Thia tác nghiệp. Cầu sập, hai ngày sau mới tìm thấy thi thể cách xa cầu 100km. Phóng viên này say mê tác nghiệp nhưng lại không có 1 chút ý niệm nào về lũ nguồn với vận tốc kinh hoàng, cuốn theo những tảng đá lớn, cây cổ thủ phóng vun vút ngầm dưới nước. Chỉ cần va vào mố cầu vài cú thì cầu sập là đương nhiên. Nếu ai đã từng chứng kiến cảnh những cây gỗ do phá rừng, khi lũ về chúng lao vun vút vào lưới chắn rác của nhà máy thủy điện thì sẽ thấy sức mạnh kinh hoàng của nó. Tôi đã từng chứng kiến cây gỗ đường kính cỡ 0.5m lao vào lưới chắn rác nhà máy vỡ vụn, tan xác như mớ bã mía, khiến ai thấy lúc đó cũng phải rùng mình.

Cái chết của nữ phượt thủ, cái chết của nam phóng viên trong lũ dữ hoàn toàn không phải là hy sinh cho đam mê hay sự hy sinh cho "nghề nghiệp cao cả" mà báo chí mấy hôm nay than khóc, tâng bốc. Nó đơn thuần chỉ là tai nạn nghề nghiệp như bao nhiêu nghề "không cao cả" khác. Các cơ quan báo chí, là nơi phải nhanh chóng chỉ ra những kinh nghiệm sống còn, đã không làm tròn chức năng của mình, ngược lại họ tâng bốc những cái chết ấy lên mây để rồi năm sau, năm sau nữa, những phóng viên của họ lại đâm đầu vào chỗ chết lãng nhách một cách "anh hùng" theo lời tâng bốc của họ.🙄

Thay vì nói những lời có cánh về những cái chết ấy, báo chí cần chỉ ra lỗ hổng của giáo dục khi chỉ chăm chăm vào những điểm 10 mà bỏ lơ dạy kỹ năng sống. Khi mà nhà nước thả nổi phong trào phượt nhưng lại cấm đoán Hướng Đạo, gây khó dễ đủ đường cho các Hướng Đạo Sinh.😡

Sợi dây kinh nghiệm chỉ dài vô tận cho những quan chức tham nhũng, những sếp vô cảm, nhưng nó quá ngắn để kịp rút cho những người làm công ăn lương, cho dân thường.😥

Saturday, October 7, 2017

Quản lý chi phí - Theo dõi ngân sách

thay vì dùng tiền mặt thì nên dùng thẻ trả trước, mỗi lần tiêu sẽ biết còn bao nhiêu, và đặt ngày bắt đầu tuần ngân sách là thứ hai, thay vì thứ sáu
-----
Dear Dan,

I’ve set myself a weekly budget of $500, which should cover groceries, lunch, coffee and nights out. I used to put everything on my credit card and try to keep track of my spending in my head, but I inevitably wound up spending more. To fight this credit-card temptation, I started taking out $500 in cash every Friday and spending only that. This strategy leaves me more aware of my outlays—but I’m still running out of cash by Thursday. What else can I do?

—George

Your dedication is impressive. Having a budget for discretionary spending isn’t easy, but it is the first important step toward better finances. It’s also good that you’re managing your weekly budget without credit cards, which are designed to make it hard for us to remember how much we’ve spent.

With that in mind, let me suggest two things. First, instead of using cash, switch to a prepaid debit card that you load with $500 a week. With cash, you tend to estimate how much is left just by looking at the piles of bills you have; the debit card can tell you after each transaction exactly how much is left in your weekly budget.

Second, start your budget week on Monday, not on Friday. With your current method, you’re giving yourself the largest amount of money to start the most tempting part of the week—the weekend—which leaves you more likely to overspend. If you start your budget week on Monday, you’ll be more likely to try to save some cash to have a fun weekend.

Monday, September 25, 2017

Làm thế nào để sinh viên đọc sách nhiều hơn?

kiểm tra bài (các câu hỏi về sách/giáo trình giao đọc ở nhà) 5-10 phút trước khi bắt đầu tiết học mới, điểm kiểm tra sẽ chiếm 10% (hoặc hơn) điểm thi cuối kỳ...
-----
Dear Dan,

I am an economics professor, and many of my students don’t complete their readings before class. That makes class activities ineffective and meaningful discussions impossible. I have tried incentives and punishments related to their final grades, but these haven’t done much. Any suggestions for nudging my students along here?

—Amarendu

This is a challenge. You’re right to think about offering incentives, but they have to be fairly immediate. Waiting until the end of the semester isn’t going to work. Your goals include fostering a love of learning that will endure long after your class, which means that your nudges shouldn’t be perceived as penalties but as ways to help your students do their best.

I recommend the following approach, which I use in my own courses. On the first day of class, I ask, “How many of you hope to do all the reading for each session?” They all raise their hands. Next I ask, “But how many of you will probably—particularly toward the end of the semester—sometimes not be on top of the readings before each class?” Again, they all raise their hands.

Then I say, “OK. To help you achieve your goals, we’re going to have a quick quiz on the assigned reading at the beginning of each class. The quizzes should take three or four minutes and will make up 10% of your final grade. And to be clear, they’re designed to help you be the kind of student you want to be.” This has worked for me, and I hope you’ll find it effective with your students.

Sunday, September 17, 2017

Hạnh phúc ở đâu?

Trên thảo nguyên có hai mẹ con nhà sư tử. Sư tử con hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?
Mẹ bảo:
- Hạnh phúc ở đuôi con đấy.
Sư tử con ngây ngô cứ gắng sức đuổi theo đuôi mình, mà mãi không thể bắt được.
Sư tử mẹ nhìn con cười hiền hậu nói:
- Ngốc ạ, không cần phải đuổi theo hạnh phúc. Chỉ cần con ngẩng cao đầu hướng về phía trước, thì hạnh phúc sẽ mãi mãi đuổi theo con.

Tuesday, August 22, 2017

Một nền giáo dục thất bại

hình của bài gốc ở zing.vn ngày 21/4/2017.

bài báo hôm qua ngày 21/8/2017 ở Bloomberg cho rằng càng "học giỏi" ở đại học việt nam, tương lai nghề nghiệp càng u ám:
Unemployment among college graduates is highest in nation (17%)
Vietnam’s education system may slow future economic growth

“Countries that have been successful moving up to the next economic stage already had developed country levels of education when they were middle-income economies,” said Scott Rozelle, a Stanford University development economist. “Countries that didn’t have that collapsed or became stuck in the middle-income trap.”

More parents are now sending their children overseas to study to improve their work prospects. The number of Vietnamese studying in Japan, including language schools, grew more than 12-fold in the six years to May 2016, reaching about 54,000, according to the Japan Student Services Organization... But for those stuck in the state system, education can be “a big waste of time and money,” said Luu Quang Tuan, deputy head of the Institute of Labour Science and Social Affairs.

The economy has one of the weakest industrial productivity levels in the Association of Southeast Asian Nations. Singapore’s is 26 times higher than Vietnam; Malaysia 6.5 times greater and Thailand and Philippines about 1.5 times.

Bài trước: Chuyện nàng Vân

Saturday, August 12, 2017

Chuyện nàng Vân

shared from Long Phan,

Mạng xã hội, từ lâu, người ta lan truyền câu chuyện này:
*************************************************
Vân là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, cô đã làm việc ở công ty này được ba năm rồi, những đồng nghiệp đến sau cô lần lượt có được cơ hội thăng chức, còn cô cứ mãi giậm chân tại chỗ, trong lòng cảm thấy không công bằng.

Rồi cũng đến một ngày, Vân phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải, cô tìm gặp ông chủ để nói lý lẽ. “Thưa chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm, hay vi phạm nội quy công ty không?"
Ông chủ trả lời thẳng thắn “Không”.
“Vậy là vì công ty có thành kiến với tôi ư?”
Ông hơi ngớ người, sau đó nói tiếp “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Tại sao những người có ít kinh nghiệm làm việc hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi lại cứ mãi làm ở vị trí không quan trọng?”

Trong chốc lát, chủ tịch nghẹn lời, sau đó cười nói: “Việc của cô lát nữa chúng ta sẽ nói tiếp, bây giờ tôi đang có một việc quan trọng cần làm, hay là cô giúp tôi xử lý trước đã?”
“Một đối tác chuẩn bị tới công ty chúng ta khảo sát sản phẩm, cô hãy liên hệ với họ, hỏi xem khi nào họ đến.”
“Đây đúng là một nhiệm vụ quan trọng.” Trước khi đi cô không quên chế nhạo một câu.
Mười lăm phút sau, cô đến văn phòng của ông chủ.
“Đã liên hệ được chưa?” Ông chủ hỏi.
“Liên hệ rồi ạ, họ nói có thể tuần sau sẽ đến.”
“Cụ thể là thứ mấy?" Ông chủ hỏi.
“Cái này tôi không hỏi kỹ.”
“Bên họ có mấy người sang.”
“Ôi! Ngài có hỏi tôi câu này đâu!”
“Vậy họ sẽ đi bằng tàu hỏa hay máy bay?”
“Câu này ngài cũng đâu có bảo tôi hỏi!”

Ông chủ không nói gì nữa, ông gọi điện thoại bảo Ngọc đến.

Ngọc vào công ty làm việc sau Vân một năm, hiện đã là người phụ trách của một bộ phận, Ngọc cũng nhận nhiệm vụ giống Vân khi nãy.

Một lúc sau, Ngọc quay lại.“Là thế này…” Ngọc nói: “Bên họ sẽ đi chuyến bay vào 3 giờ chiều thứ sáu tuần sau, khoảng tầm 6 giờ sẽ đến nơi, bên họ có 5 người, trưởng đoàn là giám đốc Toàn của bộ phận vật tư, tôi đã nói với anh ấy rồi, công ty chúng ta sẽ phái người đến sân bay đón họ.”

“Ngoài ra, họ dự định sẽ khảo sát trong vòng hai ngày, hành trình cụ thể, khi họ đến nơi, hai bên sẽ cùng bàn bạc. Để thuận lợi cho công việc của hai bên, tôi đưa ra ý kiến sắp xếp cho họ nghỉ ở Khách sạn Quốc Tế ở ngay gần đây, nếu ngài đồng ý, ngày mai tôi sẽ đặt phòng trước.”

“Còn nữa, dự báo thời tiết tuần sau có mưa, tôi sẽ giữ liên lạc với họ thường xuyên, nếu có gì thay đổi tôi sẽ báo lại ngay cho chủ tịch.”

Vân đứng bên cạnh, mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa, ngại ngùng quay về văn phòng.
*********************************************************
Ngồi phỏng vấn tuyển nhân viên mà hơi buồn nhẹ. Buồn không bởi sự thiếu hụt trong kiến thức cần có cho vị trí mà ứng viên ứng tuyển, mà chủ yếu từ cách nghĩ, cách tiếp cận công việc của khá nhiều bạn trẻ.

Điều mà nhà tuyển dụng mong muốn không đến từ bằng cấp của các bạn, mà đến từ "khả năng làm được việc" của từng ứng viên.

Làm thế nào bạn có thể chứng minh cho nhà tuyển dụng, khi mà bạn cứ cho nhà tuyển dụng thấy rằng bạn chưa thực sự chuẩn bị sẵn sàng cho công việc cũng như chưa luôn suy nghĩ về công việc như là sự phát triển nghề nghiệp của mình. Nếu thế thì bạn cũng sẽ giống cô Vân trong câu chuyện trên. Đi làm hết giờ rồi về.

..và công ty bị thiệt hại một vì thái độ làm việc của bạn, thì bản thân bạn thiệt hại mười vì mất khả năng phát triển sự nghiệp.

Saturday, July 22, 2017

Ngựa hoang và lợn rừng

Lợn rừng và ngựa cùng nhau gặm cỏ trên cánh đồng, ấy thế nhưng lợn rừng xấu tính, chốc chốc lại quậy phá, không giẫm nát cả đám cỏ thì quay sang đạp nước bắn tung tóe.

Trước cách hành xử thô thiển của lợn rừng, ngựa vô cùng giận dữ, trong lòng nuôi ý định trả thù. Suy nghĩ đó cứ đeo bám ngựa mãi và rồi nó quyết định tìm thợ săn giúp đỡ.

Người thợ săn nghe xong, thủng thẳng đáp, trừ khi ngựa đeo dây cương và để cho bác ta cưỡi, bác ta mới nhận lời.

Vì rắp tâm muốn báo thù nên ngựa không ngần ngại đáp ứng yêu cầu của người thợ săn. Thế nhưng sau khi đã hạ gục lợn rừng, ngựa cũng đã bị người thợ săn dắt thẳng về nhà, buộc vào chuồng. Kể từ đó, ngựa hoàn toàn mất đi sự tự do vốn có của mình.

Lời bình: Nếu không thể bao dung, nhẫn nhịn người khác, bạn sẽ mang bất hạnh đến cho chính bản thân mình.
Để cô thợ săn đẹp như này cưỡi cũng được, sẵn sàng mất tự do. Photo courtesy Sonia Belviso.

Bài trước: Bồ câu và quạ

Bồ câu và quạ

Có một con quạ đen đang sải rộng cánh bay trên không trung thì gặp phải chú bồ câu đang trên đường trở về nhà. Thấy vậy, bồ câu liền hỏi: "Anh bay đi đâu đấy?"

"Thực ra tôi không muốn đi đâu cả, nhưng mọi người đều chê tiếng kêu của tôi khó nghe, vì thế nên tôi muốn rời đi nơi khác sinh sống", quạ đen rầu rĩ trình bày với bạn.

Nghe vậy, bồ câu chân thành góp ý: "Anh quạ ạ, đừng tốn công vô ích như vậy! Nếu anh không thay đổi tiếng kêu của anh, thì dù anh có bay đến đâu đi chăng nữa, anh vẫn không được yêu thích đâu."

Lời bình: Nếu bạn hi vọng tất cả đều trở nên tốt đẹp, vậy thì hãy bắt đầu thay đổi từ chính bản thân mình.
Bird of Peace. Photo courtesy Thomas Quine.

Bài trước: Mãnh hổ và loa phường

Saturday, June 24, 2017

Mãnh hổ và loa phường

shared from fb Phan Quốc Việt,
-----
Nhìn thấy một con chó điên, mãnh hổ vội vã tránh ra thật xa. Hổ con xịu mặt "Bố ơi, bố dám đấu với sư tử, dám tranh hùng với báo săn, vậy mà lại phải tránh một con chó, thật mất mặt quá!"

Hổ bố hỏi: "Theo con, đánh bại một con chó điên có vinh quang không?"
Hổ con lắc đầu.
"Để con chó điên cắn phải một nhát, có đen đủi không?"
Hổ con gật gật đầu.
"Đã như vậy, chúng ta việc gì phải động chạm đến một con chó điên? – Không phải người nào cũng có thể coi làm đối thủ của con, không nên tranh biện với những người không có tố chất, cứ mỉm cười một cái rồi tránh thật xa, đừng để họ làm con sôi máu mất sáng suốt. Điều này nhất định con phải nhìn cho thấu đáo, bởi lẽ trong thực tế cuộc sống này, vẫn có rất nhiều người đang đấu với chó điên mà không ý thức được vấn đề."
-----
Một vụ xô xát trên đường phố.
Một cặp tình nhân ăn tối trong nhà hàng. Cô bạn gái xinh đẹp bị gã đàn ông say rượu ở bàn bên cạnh trêu chọc. Cậu bạn trai thấy vậy nói, dù sao cũng ăn xong rồi, chúng ta đi đi. Cô bạn gái vùng vằng: "Sao anh tồi thế, anh có còn là đàn ông không?"
Cậu bạn trai đáp lại, rằng mình không muốn đấu với kẻ lưu manh. Cô bạn gái bắt đầu nóng nảy, sau khi mắng xong bạn trai lại tiếp tục quay sang mắng đám đàn ông say rượu, kết quả là bị đám người đó vây lại đánh. Cậu bạn trai bị đâm 3 nhát dao, tử vong tại bệnh viện. Trước khi chết, cậu hỏi bạn gái một câu: Bây giờ anh đã được coi là đàn ông chưa?!
-----
HIỆU ỨNG TỰ KỶ TĂNG ĐỘNG

Trẻ tự kỷ tăng động có 3 đặc điểm chính:
1. Không quan tâm đến đối tác (không nhìn vào đối tác)
2. Có hành động lặp đi lặp lại vô cớ (tự vung tay chả vì cái gì cả)
3. Tăng động mạnh, nặng thì như động kinh (đập phá, cào cấu, gào thết....)

Khi bạn bị một ai đấy gây gổ chỉ lải nhải một điều gì đó mà chả quan tâm đến ý kiến của bạn, bạn phải ý thức rằng người đó bắt đầu tự kỷ và nếu bạn đối đầu thì người đó sẽ thành chó điên. Kết quả thì bạn tự biết.

Hãy học mãnh hổ minh mẫn, dùng ngay TÔN TỬ BINH PHÁP "36 CHƯỚC, CHƯỚC CHUỒN LÀ HƠN".

Người ta đặt tên gọi cho hiệu ứng lên cơn là "HIỆU ỨNG CHÓ ĐIÊN","HIỆU ỨNG RÁC RƯỞI", "ĐÔNG KI SỐT ĐÁNH CỐI XAY GIÓ" tôi gọi đó là "HIỆU ỨNG LOA PHƯỜNG".

Thực tế đây là phản xạ có điều kiện của Ivan Pavlov mà chúng ta đã học từ cấp II. Các bạn trẻ hễ gặp là bố mẹ lại "lấy chồng đi con", "sao mày ít về nhà thế"... Đây là loa phường tua băng. Nhiều bạn Giàu trí tưởng bở, liều mình lấy chồng cho xong chuyện. Lấy chồng thì bố mẹ lại thay băng khác "Đẻ luôn cho tao 2 đứa"...., loa phường không bao giờ dừng cả.

Friday, June 16, 2017

Kỹ năng HORENSO

shared via www.kaizen.vn,
-----
HORENSO có một sức mạnh vượt trội so với các phương pháp khác, đó là dễ truyền đạt và dễ tiếp thu.

HORENSO là từ viết tắt của 3 từ:
HO - HOKOKU : Báo cáo
REN - RENKAKU : Liên lạc
SO - SODAN : Bàn bạc

Bất cứ tổ chức nào của Nhật cũng tuân thủ thực hiện phương pháp
Photo credti: vjcc.
HORENSO. Đối với người Âu Mỹ, khi làm việc với người Nhật, họ cho là bị MicroManagement, nghĩa là quản trị quá chi tiết, quá đi sâu vào công việc cá nhân. Vì vậy, đánh mất sự độc lập trong công việc, từ đó, ảnh hưởng đến sự sáng tạo. Nhưng những nghiên cứu sau này của các nhà chuyên môn không đồng ý như vậy. Họ chỉ ra rằng chính HORENSO là phương pháp ngăn ngừa rủi ro một cách hệ thống nhất và hiệu quả nhất. Nếu bạn là nhân viên và nhận thấy sếp mình thường xuyên kiểm tra công việc của mình, hãy HORENSO. Nếu bạn là sếp và lo lắng về việc thực hiện công việc nào đó của một nhân viên của mình, hãy

HORENSO.
Khi quan hệ với khách hàng, HORENSO như thế nào? Một khi bạn quan hệ với khách hàng, bạn nên nhớ bạn đang đại diện cho công ty để trả lời một câu hỏi, hoặc cung cấp một dịch vụ nào đó cho khách hàng. Bạn có cả một công ty đứng sau lưng bạn để hỗ trợ cho bạn thực hiện nhiệm vụ. Bạn hãy HORENSO với cấp trên trực tiếp của mình, các đồng nghiệp trong bộ phận, hoặc các các bộ phận khác để yêu cầu giúp đỡ khi cần thiết. Tốt nhất là bạn tìm cách giải quyết nhanh nhất nếu có thể các yêu cầu của khách hàng. Trong trường hợp cần thiết, hãy chuyển yêu cầu cho cấp trên hoặc người có trách nhiệm giải quyết trực tiếp.

HOKOKU: BÁO CÁO
Trong mô hình trên, đầu tiên bạn phải nhận thức rằng Báo Cáo là một nhiệm vụ. Nếu không nhận được báo cáo của bạn, sếp bạn rất lo lắng, vì không biết công việc bạn làm đang diễn biến như thế nào. Đừng chờ đến lúc sếp hỏi bạn: “Việc ấy sao rồi?”. Chủ động báo cáo chính là điều sếp thích nhất ở bạn. Nhưng phải báo cáo điều gì? Có 4 điều cơ bản trong báo cáo bạn phải luôn nhớ:
1.Thông tin trong báo cáo phải rõ ràng, đầy đủ. Đừng báo cáo thừa, đừng đưa những thông tin không liên quan tới vấn đề cần báo cáo. Phải đặt câu hỏi: “Sếp cần biết thông tin nào?”, hoặc hay hơn là: “Sếp không cần biết thông tin nào?”
2.Báo cáo khi hoàn thành nhiệm vụ (sớm hạn, hay đúng hạn), báo cáo trễ hạn (nếu trễ hạn, phải báo cáo ngay)
3.Báo cáo giữa ký nếu công việc được giao có thời hạn dài (hơn một tuần). Báo cáo này giúp sếp biết diễn tiến công việc bạn đang làm để định các kế hoạch song song hoặc tiếp theo.
4.Báo cáo sự cố. Báo cáo này càng nhanh càng tốt.

RENRAKU: LIÊN LẠC
Trong HORENSO, liên lạc là khó nhất. Vì vậy, người Nhật luôn nhắc nhở khi liên lạc, chúng ta cần phải cân nhắc. Việc liên lạc luôn luôn liên quan đến yếu tố thời gian. Đôi khi, bạn muốn liên lạc để nhắc nhở sếp phải thực hiện đúng thời hạn của khách yêu cầu, nhưng thấy sếp đang lu bu quá, hoặc sếp không quan tâm, mình phải làm sao? XIN LỖi là cách nhanh nhất để liên lạc với sếp. “Xin lỗi sếp, nhưng em phải báo với sếp vấn đề này….”. Bạn phải cho sếp biết mình đã xác nhận thời hạn thực hiện yêu cầu của khách hàng, nhắc lại yếu tố thời gian cho sếp.

SODAN: BÀN BẠC
Đây chính là điểm then chốt để các bạn có thể giải quyết các công việc của mình một cách hiệu quả nhất. Các bạn nên nhớ không có một cá nhân nào có một kiến thức hoàn hảo. Vì vậy, hỏi ý kiến của nhau, đóng góp ý kiến của mình chính là góp thêm một góc nhìn khác cho vấn đề nêu ra. Một khi bạn đã hiểu ý nhau, bạn sẽ biết vấn đề đó người này giải quyết như thế này, người kia giải quyết như thế kia. Và điều quan trọng là bạn chọn được phương án tối ưu cho vấn đề của mình.

Bài trước: NHẢY VIỆC

Sunday, August 21, 2016

NHẢY VIỆC

shared from fb Nguyễn Tuấn Quỳnh.
-----
Tôi quen một số bạn trẻ và gần đây, họ đều muốn thay đổi công việc. Họ gặp tôi tâm sự và xin lời khuyên. Các lý do đưa ra để đổi việc là: lương thấp, không được đánh giá đúng năng lực, môi trường làm việc phức tạp, sếp yếu kém và thiên vị ... Điều duy nhất không bạn nào thừa nhận: sự chưa hoàn thiện của mình!

Bạn tự hào là người xuất sắc về chuyên môn nên bị đồng nghiệp và sếp ghét. Giả sử việc giỏi chuyên môn là đúng, thì việc bị mọi người ghét chắc chắn là do cách cư xử hoặc lối sống của bạn. Mỗi người chỉ là một bánh răng trong guồng máy nên rất cần sự phối hợp nhịp nhàng. Bạn cho mình là xuất sắc, coi những đồng nghiệp khác không ra gì, không thèm nói chuyện thì chuyện bị tẩy chay là điều tất yếu!

Bạn tự hào là người tận tuỵ với công việc, luôn đấu tranh cho lẽ phải, công bằng. Tuy nhiên, cách đấu tranh hay góp ý của bạn luôn nặng nề và vơ đũa cả nắm. Trong mắt bạn, đồng nghiệp đều là người xấu và chỉ mình bạn chính trực, hết mình với công việc. Bạn tốt tính nhưng lạc lõng trong tập thể.

Bạn thì sợ sệt, yếu bóng vía, làm việc gì cũng sợ trách nhiệm. Bạn chỉ chăm chăm xem mình làm vậy thì có bị sao không nên luôn chậm trễ. Đẩy được trách nhiệm qua người khác thì lòng vui khấp khởi. Đồng nghiệp rủ đi cafe, ăn uống thì luôn dò xét xem có bị lợi dụng gì không. Nói chung, sống như con rùa, chỉ thích trú mình trong "cái mai" yên ổn. Cho nên, bạn luôn bước vào công ty với nỗi sợ sệt và cô đơn.

Bạn thì sợ bị công ty, đồng nghiệp lợi dụng trí tuệ, công sức của mình. Hợp tác với ai cũng đều đòi phần hơn và nghi ngờ đủ thứ. Luôn trong trạng thái không sẵn sàng cho đi và thiếu lòng tin vào con người. Phối hợp công việc với ai 1 lần là chấm dứt. Luôn chê bai người khác và cho mình là số 1! Bạn trở thành cái gai trong mắt đồng nghiệp và đối tác.
...
Lời khuyên chung của tôi là:
Thay đổi công việc là điều bình thường. Tuy nhiên, trước khi thay đổi hoặc trách cứ người khác, hãy kiểm điểm lại mình! Bạn hãy là một người làm thuê chuyên nghiệp, trách nhiệm, sáng tạo, hoà đồng và được đồng nghiệp yêu mến.

Nếu đã là người như vậy rồi mà vẫn thấy không phù hợp thì hãy thay đổi công ty. Nếu như, bạn còn đầy khiếm khuyết thì đi đến đâu cũng sẽ là chuỗi ngày đau khổ mà thôi!

Wednesday, July 13, 2016

Áp dụng công thức E+R=O để bớt bực tức trong công việc

một phút dành cho quảng cáo... :)
-----
Sẽ có những ngày chúng ta cảm thấy cực kì áp lực và mệt mỏi vì có quá nhiều công việc quan trọng cần giải quyết. Lúc đó chỉ cần có ai làm những điều mà chúng ta không vừa lòng thì sẽ rất dễ cảm thấy bực bộ và cáu gắt, đặc biệt là đối dân văn phòng đã có con. Và này hoàn toàn không tốt đối với tâm trạng của chúng ta cũng như hiệu quả công việc.

Hãy áp dụng công thức E+R=O (Sự kiện + Cách phản ứng = Kết quả) vào cách quản lí cảm xúc trong công việc của mình.

1. Đừng để rơm bén lửa: Hít thở sâu và tự nói "Bình tĩnh nào!" hoặc "Có gì to tát đâu!" trước những tình huống khiến bạn dễ mất bình tĩnh. Hãy tự nhắc mình bằng cách dán giấy note lên bàn làm việc, hoặc để câu quote trên màn hình khóa.

2. Đừng hy vọng con cái sẽ luôn ngoan ngoãn và nghe lời: Vì con còn nhỏ nên chưa thể suy nghĩ thấu đáo và hành động chính chắn như một người lớn được. Hãy kiên nhẫn với con hơn vì con luôn cần được chỉ bảo.

3. Đừng biến mọi trách nhiệm thành của mình: Khi bạn đồng ý giúp nghĩ cách giải quyết vấn đề của ai đó, thì trách nhiệm của bạn chỉ dừng lại ở nghĩ cách giải quyết vấn đề. Bạn sẽ không phải người giải quyết vấn đề đó.

4. Nghĩ về mối quan hệ bạn muốn xây dựng. Dĩ nhiên là bạn không thể nào mong muốn một mối quan hệ thân thiết trong khi bạn luôn là người cáu gắt. Hãy nghĩ về tương lai xa và điều chỉnh những hành hiện tại để đạt được mục đích.

5. Đừng để bản thân mãi rơi vào tình trạng mệt mỏi. Nếu bạn cảm thấy quá áp lực, hãy dành bản thân ít thời gian để thư giản và hồi phục. Chẳng có cỗ máy nào có thể hoạt động tốt nếu nó quá nóng cả.

Thấu hiểu được những vất vả của các bà mẹ công sở, VietnamWorks giới thiệu hội thảo Saigon Working Mom lần 2 diễn ra vào ngày 30/7, với mong muốn đem đến những phương pháp quản lý hiệu quả, giúp các bà mẹ cân bằng giữa cuộc sống và công việc.