Journey in Life: skill
Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Thursday, July 18, 2019

Luật 2 phút

Nếu việc nào đó chỉ tốn chưa đến 2 phút để hoàn thành, bạn hãy thực hiện nó ngay lập tức.

Rất nhiều nhiệm vụ chúng ta trì hoãn thường không khó để hoàn thành. Chúng ta thường tránh làm chúng cho đến hạn chót, mặc dù nó không đòi hỏi kỹ năng hay kiến thức đặc biệt. Chẳng hạn, bạn cần phải gọi điện cho đối tắc hoặc gửi một email. Việc này chỉ mất 1 đến 2 phút nhưng bạn lại trì hoãn cho đến phút cuối cùng. Nhiệm vụ đơn giản này làm bạn bị chùn bước và mất tập trung.

Nguyên tắc 2 phút này sẽ giúp bạn đạt được những mục tiêu lớn. Mỗi mục tiêu đi kèm với một danh sách các hành động nhỏ. Chẳng hạn, bạn phải đọc 1 cuốn sách khoảng 2.000 trang, việc này sẽ khiến bạn mất vài tháng. Nếu như bạn tiếp tục nhìn cuốn sách như một tổng thể, bạn sẽ thấy nó khó mà hoàn thành, do đó bạn dễ bỏ cuộc. Nhưng nếu như bạn chia nhỏ cuốn sách thành từng trang và đặt mục tiêu đọc từng trang một, bạn sẽ mất chưa đến 2 phút cho một trang sách.

Wednesday, June 26, 2019

Hai "nghịch lý" trong bài học 'chống chết chìm' của biệt đội SEAL

translated by Sang Doan, hat tip to Quangsang Dang,
-----
Có một bài tập trong chương trình huấn luyện Hải quân SEAL gọi là “chống chết chìm” (drown-proofing). Trong đó người ta buộc tay bạn vào sau lưng, trói chân bạn lại, và ném bạn xuống một bể bơi sâu 9-foot-deep (2.7 mét).
Nhiệm vụ của bạn là sống sót qua 5 phút.
.
Giống như hầu hết các chương trình huấn luyện của SEAL, nhiều thực tập viên đều không vượt qua bài drown-proofing này. Khi họ bị quăng xuống nước, nhiều người bắt đầu hoảng sợ và hét lên muốn được kéo trở vào. Một số thì vật lộn tới khi họ trượt xuống nước, bắt đầu mất ý thức và phải chờ tới khi được kéo lên và sốc lại. Thậm chí đã từng có nguời mất mạng trong bài tập này.
.
Nhưng một số thì thành công nhờ hiểu được 2 bài học nghe như nghịch lý.
.
1. Sự nghịch lý trong bài học thứ nhất: Bạn càng vùng vẫy để giữ đầu ở trên mặt nước, thì bạn càng dễ chìm hơn.
.
Khi mọi cánh tay và cẳng chân bị trói lại, bạn sẽ không thể giữ cả người trên mặt nước trong suốt năm phút. Tệ hơn, những nỗ lực có hạn để giữ mình ko chìm sẽ chỉ khiến bạn chìm nhanh hơn.
Bí quyết ở đây là hãy để cơ thể chìm xuống đáy bể. Từ đó, nhẹ nhàng đạp chân đẩy mình khỏi sàn, động lực sẽ đưa bạn lên trên mặt nước. Khi tới đó, bạn hãy lấy một hơi thở nhanh và làm lại quá trình ấy một lần nữa.
.
Thật lạ, sống sót qua quá trình drown-proofing không cần bạn phải có thể lực hay sức chịu đựng của một siêu nhân. Bạn thậm chí chẳng cần phải biết bơi. Ngược lại, nó đòi hỏi khả năng không bơi. Thay vì cố gắng chống lại những quy luật vật lý mà dường như sẽ giết chết bạn, hãy đầu hàng chúng và sử dụng chúng để cứu chính mình.
.
2. Sự nghịch lý trog bài học thứ hai: Bạn càng hoảng sợ thì bạn càng đốt cháy nhiều oxy hơn và từ đó càng dễ bất tỉnh & chết chìm hơn. Một cách thâm hiểm, bài tập này khiến những bản năng sinh tồn của bạn chống lại chính bạn: bạn càng cố gắng hít thở bao nhiêu, bạn càng có ít cơ hội để thở. Mong muốn sống càng mãnh liệt, tỉ lệ chết càng tăng cao.
Không chỉ là một bài kiểm tra thể lực, drown-proofing là bài kiểm tra khả năng kiểm soát cảm xúc của mỗi sĩ quan trong những tình huống nguy hiểm nhất. Liệu anh ta có thể kiểm soát được sự thúc giục trong bản thân mình? Liệu anh ta có thể thả lỏng người trong thời khắc đối mặt với tử thần? Liệu anh ta sẽ sẵn lòng liều mạng để phục vụ những giá trị hay mục tiêu cao cả hơn?
.
Những kĩ năng ấy quan trọng hơn rất nhiều so với sự dẻo dai, sức bền thể lực, hay tham vọng.. của anh ta, quan trọng hơn trí thông minh, ngôi trường anh ta học, hay vẻ đẹp trai khi anh ta diện bộ suit Ý bóng loáng.
.
Việc TỪ BỎ KIỂM SOÁT KHI ANH TA MONG MUỐN NÓ NHẤT - là 1 trong những kĩ năng quan trọng nhất mà trog mỗi người có thể phát triển đc. Nó quan trọng không chỉ cho SEAL, mà còn cho cả cuộc sống thường nhật!

Drown-proofing tuân theo một đường cong nghịch đảo. Bạn càng cố gắng ngoi lên mặt nước, bạn càng thất bại. Tương tự, bạn càng khao khát để thở, bạn càng dễ sặc nước.


Members of the Special Tactics Training Squadron enter the pool with their hands and feet bound. The drown proofing exercise teaches students to remain calm in the water during stressful situations, skills that are vital during real-world operations. (U.S. Air Force photo by Master Sgt. Jeffrey Allen/Released)

Bài trước: Không thăng chức vẫn thành công

Monday, May 6, 2019

Không thăng chức vẫn thành công

[hay là đối phó với "thăng chức ảo", "thăng chức ma" tại nơi làm việc]

Q: gần đây, sếp gặp tôi và nói muốn loại trưởng phòng (nhiều vấn đề) hiện tại rồi hỏi tôi có muốn tiếp quản vị trí này không, tôi nói có - nhưng đã qua vài tháng mà không có gì thay đổi; trưởng phòng cũ vẫn nguyên vị trí với ít việc hơn, sếp vẫn chưa tuyên bố thăng chức cho tôi, chỉ là những lời bàn tán rằng tôi đang 'làm điều gì đó mới mẻ'; tôi giờ đây có thể nhận ra rằng sếp không thực sự muốn loại trưởng phòng kia, tôi chưa có thêm trách nhiệm mới nào, và quan trọng nhất, thu nhập của tôi vẫn chưa ở mức của một trưởng phòng.

một ngày nọ, tôi nghe phong phanh có đồng nghiệp nói rằng tôi 'quản lý kém' (“killin’ it at managing”); tôi không hề làm việc gì không tốt như trước đây, nhưng vẫn giữ vai trò cũ, đồng nghiệp đang thấy khó hiểu; tôi phải thoát ra khỏi tình trạng này như nào?
-----

A: This is a high-carbohydrate game theory (thuật đấu trí/lý thuyết trò chơi) problem: Your boss wants to have his cake and eat it, too, getting managerial performance out of you while not having to deal with demoting (giáng chức) a problematic (khó giải quyết, còn phải bàn, không chắc chắn, mơ hồ) employee or paying you more. Unfortunately, this happens all the time. Bosses (sếp) can be serious cake gluttons (kẻ háu ăn/tham ăn). And cowards (hèn nhát).

But step away from any feelings (cảm xúc) of resentment (sự oán giận) and starvation (sự chết đói (đồng lương, chế độ ăn uống)), because these will only hinder (ngăn cản) you in setting the table for the steps you should take next. Go to a quiet place and think really hard about what you want from your career (đến nơi yên tĩnh và suy nghĩ thật kỹ về con đường (sự nghiệp) của mình, aka thiền đi :). Do you want to be a manager (có thật sự muốn làm trưởng phòng không)? If so, would you be willing to perform in such a role at a below-market salary in order to gain valuable experience and a new title (nếu muốn, thì có sẵn sàng nhận vị trí đó với mức lương thấp hơn thị trường chỉ để có thêm kinh nghiệm và 'địa vị' mới)? Or is it more about the money (hay thật ra là (muốn) tiền)? Or your time or work-life balance (hay là cân bằng cuộc sống và công việc)?

In other words, decide on what it is you want out of this craven corporate bake-off, set up a meeting with your manager, and be frank about your long-term goals (sau đó gặp sếp và nói thẳng). The demoted manager is not your problem. Your boss’s avoidance of confrontation (tránh đối đầu) and discomfort (điều bực dọc, khó chịu, không thoải mái) are not your problem. Feelings in general are not your problem, and emotional eating is epidemic (dịch bệnh) in this country. So keep it simple and direct (đơn giản và thẳng thắn/trực diện (vấn đề)). And wipe the crumbs (mảnh vụn bánh; kẻ đê tiện) off your face when you’re done. Hopefully they’re shaped like this: $$$.

Saturday, May 4, 2019

Nỗi khổ của sinh viên Ngoại ngữ

(bị/được nghĩ) chắc chắn phải giỏi ngoại ngữ lắm...
-----
Hai cô sinh viên khoa tiếng Anh đi tàu hỏa Vinh ra Hà Nội, Cả hai cứ liên tục xi lô xi lao với nhau rồi cười đùa. Một ông già ôn tồn nói với hai cô gái.
- Chỗ đông người các cháu không nên nói tiếng nước ngoài và cười đùa to quá, các cháu ạ.

Hai cô đưa mắt nguýt ông già một cái, rồi tỏ thái độ bực bội và nói với nhau bằng tiếng Anh là:
- Lão già mất lịch sự. Loại dốt nát hay lên mặt dạy đời...

Và cả hai lại cười với nhau, cảm thấy đắc ý là đã nói những lời miệt thị ông già bằng tiếng Anh một cách thoải mái.

Tàu chạy đến ga Hà Nội, hai cô xuống tàu thì gặp thầy giáo của mình. Cả hai đều reo mừng và tíu tít...
- Em chào Thầy! Thầy đi đón ai vậy ạ.

Thầy giáo của hai cô cũng rất điềm đạm chào các học trò của mình, và giới thiệu với các học trò rằng:
- Đây là Giáo sư N..X Là thầy giáo cũ của tôi, và trước đây cũng là chủ nhiệm khoa Anh của trường ta. Được biết Giáo sư trở lại thăm trường ta nên thầy ra đón.

Hai cô sinh viên kia tái mặt, và cảm thấy quá xấu hổ.

Tuesday, April 30, 2019

Lưỡi dao của người Eskimo

nhúng dao vào máu động vật, rồi cắm trong tuyết

-> sói đánh hơi mùi máu đến, liếm đến khi chạm vào lưỡi dao, đứt lưỡi chết

-> con người: đừng bị chết bởi cám dỗ
-----

First, the Eskimo coats his knife blade (lưỡi dao) with animal blood (máu động vật) and allows it to freeze (đóng băng, đông lạnh). He then adds layer after layer of blood until the blade is completely concealed (che giấu hoàn toàn) by the frozen blood.

Next, the hunter (người đi săn) fixes his knife in the ground with the blade up. When a wolf follows his sensitive (thính) nose to the source of the scent (mùi hơi (của thú vật)) and discovers the bait (mồi nhử, cám dỗ), he licks it, tasting the fresh frozen blood. He begins to lick faster, more and more vigorously (sôi nổi, mãnh liệt; hùng hồn, đầy khí lực), lapping the blade until the keen edge is bare (trần (không được che phủ). Feverishly (luýnh quýnh, luống cuống, hối hả) now, harder and harder, the wolf licks the blade in the cold Arctic night. His craving for blood becomes so great that the wolf does not notice the razor-sharp sting of the naked blade on his own tongue (lưỡi). Nor does he recognize the instant when his insatiable (không thể thỏa mãn được, tham lam vô độ) thirst (cơn khát) is being satisfied by his own warm blood. His carnivorous (ăn thịt) appetite continues to crave more until in the morning light, the wolf is found dead in the snow!

Many begin using drugs, drinking alcohol, smoking cigarettes, or engaging in unsafe sexual behavior for the same reasons that the wolf begins licking the knife blade. It seems safe and delicious at first, but it doesn’t satisfy. More and more is desired, leading to a crisis or death.

Don’t be fooled by the temptations of sin. Like the wolf, we can get away with it for a while. Eventually, however, its true character is revealed. Sin leads to death and destruction. "For the wages of sin is death, but the gift of God is eternal life in Christ Jesus our Lord".

Bài trước: Nơi em thuộc về

Tuesday, March 12, 2019

Chăm lo cho con

tạm gác công việc khi con còn nhỏ,

tuổi thơ của các con chỉ có một lần,
-----

...If you have skills, commitment (tận tụy, tận tâm) and passion (đam mê), careers tend to take care of themselves. Over the long haul (về lâu về dài), it really doesn’t matter if you have a few years when your career is in canter (chạy nước kiệu) mode while you prioritise  (ưu tiên) young children. This should apply to men and women. I was watching some video of my kids when they were little last week and I realised, again, that the little people in that video don’t exist in that form anymore. They have grown into pride-worthy adults but the tiny people with wonder in their eyes were just passing through. If you miss that time meeting deadlines and finishing reports, you never get it back. Childhood is fleeting. When it is in its formative stages, you get one chance.

You can also miss the chance to learn. Children teach you a lot more than you teach them. They give you a second chance to see the world for the first time through their eyes. And you will be astounded what you miss in the clutter (lộn xộn, hỗn loạn) of life (bộn bề cuộc sống). Hold onto those times while you can. As the nun sang in The Sound of Music, you can’t keep a wave upon the sand. And you look kinda ridiculous trying.

Bài trước: Nơi em thuộc về

Nơi em thuộc về

dành thời gian, tự tìm hiểu và cố gắng trở thành một phần của tổ chức - nơi mình làm việc, các bạn nhé,

tổng thống kenedy đến thăm nasa và hỏi lao công quét dọn rằng công việc của anh là gì, trả lời: 'tôi phóng tên lửa lên mặt trăng'...
-----

...I love the story of President J F Kennedy’s visit to NASA during which he asked a cleaner what his job was. The cleaner replied that he sent rockets to the moon. All of us should feel part of what our organisations actually do. We should take the time to be part of the big picture and always feel connected with the true objectives of our workplace. Don’t wait for someone to tell you or lament (kêu ca, than van) that internal communication (truyền thông nội bộ) is crap (như c**). Find out for yourself.

Bài trước: Mãi mãi tuổi 35

Mãi mãi tuổi 35

ở nơi làm việc, luôn hành xử như mình đang 35 tuổi, các bạn nhé

nếu còn trẻ, cố bù đắp kinh nghiệm, đừng như mới học việc,
nếu đã già, hãy giữ lửa nhiệt tình, sức trẻ,
-----

...A recruiter gave me this advice some years ago. It is quite inspired. What she meant was, when you are young in the workplace, don’t act as a novice (người tập việc, người mới vào nghề, người chưa có kinh nghiệm). If you are smart and competent, step up and do whatever you are capable of doing in a mature way (một cách trưởng thành). Similarly, when you are an older worker, don’t act like it. Approach your day with youthful energy (năng lượng tuổi trẻ). To quote a famous Frank Sinatra song: “You’re 35 and it’s a very good year”.

Sunday, January 27, 2019

Tử tế thật thà thường thua thiệt

là đúng đấy, ít nhất về mặt tài chính,

không phải do ít thông minh hơn hay kiếm tiền ít hơn, mà do ít quan tâm đến tiền nên có lẽ không quản lý tiền bạc tốt,
-----

Researchers have been very interested in personality (tính cách) traits (nét tiêu biểu, đặc điểm) in recent years—the "big five" include openness (sự cởi mở, thẳng thắn, chân thật), conscientiousness (sự tận tâm, ngay thẳng, làm theo lương tâm), extraversion (hướng ngoại), agreeableness (tính dễ chịu, dễ thương), and neuroticism*—and the types of outcomes they may predict. For instance, people higher in neuroticism appear to be less happy, but more creative (sáng tạo). People who are higher in conscientiousness are generally healthier and better at saving money.

Now, a new study from researchers at Columbia Business School and University College London finds that people higher in agreeableness—a trait that's exemplified by kindness (tử tế), "niceness" generosity, and warmth—also tend to have poorer financial outcomes than those lower in the trait.

...But it’s not that agreeable people are less smart or less able to make money, but they do seem to care less about it—so they may not handle money as well as less agreeable people. "We found that agreeableness was associated with indicators (chỉ số) of financial hardship (khó khăn về tài chính), including lower savings (tiết kiệm ít), higher debt (nợ nhiều) and higher default rates," said study author Joe Gladstone. "This relationship appears to be driven by the fact that agreeable people simply care less about money and therefore are at higher risk of money mismanagement."


* Individuals who score high on neuroticism (tâm lý bất ổn) are more likely than average to be moody and to experience such feelings as anxiety, worry, fear, anger, frustration, envy, jealousy, guilt, depressed mood, and loneliness.

Thursday, December 6, 2018

Sức mạnh của sự tập trung

Note nhanh bài học từ Abraham Lincoln, hat tip to hoang tung, bài gốc ở cafebiz,
-----
1. Tập trung vào không nhiều hơn ba việc

Tự hỏi bản thân điều gì cần được hoàn thành và điều gì chỉ bạn, ở cương vị là người lãnh đạo có thể làm để đạt được nó. Bằng việc tập trung vào một, hai hay ba khía cạnh quan trọng trong nhiệm vụ, bạn cho bản thân một cơ hội thành công lớn hơn là nếu bạn liên tục chia nhỏ năng lượng của bản thân cho 10 nhiệm vụ hoặc hơn.

Một khi những trách nhiệm mấu chốt này được xác nhận, hãy cho phép bản thân dời sự chú ý khỏi những điều không phải trọng tâm trong mục đích của bạn.

2. Xin lời khuyên nhưng tự chịu trách nhiệm

Lắng nghe nhiều ý kiến là điều quan trọng, nhưng đến cuối cùng, bạn phải chịu trách nhiệm cho quyết định của bản thân. Bạn sẽ quyết định nói "có" với một vài người cho bạn lời khuyên và nói "không" với một vài người khác

Nhưng trách nhiệm cuối cùng vẫn nằm ở bạn.

3. Sức mạnh của việc không làm gì cả

Đưa ra quyết định mau lẹ khi tức giận là phản ứng tự nhiên, nhưng phản ứng này thường khiến mọi thứ trong cuộc sống tệ hơn. Một trong những điểm mạnh của Lincoln là hiểu được sức mạnh của việc không làm gì cả trong thời điểm nóng nảy. Ông hiểu được rằng khi đang nóng giận chúng ta không thể nào đưa ra quyết định sáng suốt.

Kết quả là, ông luyện cho mình tính tự giác rằng sẽ không làm bất cứ điều gì trong những trường hợp như vậy.

Wednesday, November 7, 2018

Từ bỏ thói quen phán xét

Chồng tan làm về nhà, thấy vợ đang đánh con trai, không ngó ngàng gì đến họ, đi thẳng vào bếp, thấy nồi vằn thắn nghi ngút khói trên bàn, bèn múc một bát để ăn.

Ăn xong thấy vợ vẫn đang đánh con, không nhịn nổi nữa, nói: "Giáo dục con cái không thể lúc nào cũng dùng bạo lực được em ạ, phải giảng giải đạo lý cho nó hiểu!".

Chị vợ nói: "Em mất công nấu nồi vằn thắn ngon là thế, mà nó lại tè một bãi vào, anh nói xem có điên không chứ?".

-> "Em nghỉ đi, để anh đánh nó!".

-> Người ngoài cuộc, đều có thể bình tĩnh; người trong cuộc, ai có thể thong dong, bình thản?

-> Đừng tùy tiện đánh giá bất kỳ ai, vì bạn không ở trong hoàn cảnh của họ…

Monday, September 17, 2018

Nghệ thuật phê bình nhân viên

khen-chê-khen,

cũng chẳng khác mấy so với những người bị phê bình thẳng thắn,

rất khó để thay đổi hành vi một người, và một lời khuyên/góp ý chẳng tác dụng là bao, dù có được nói theo cách nào,
-----
Dear Dan,

Conventional wisdom says that when providing criticism, you should use a “compliment sandwich,” that is, say something nice, give the critique and then end with something nice again. Have there been any studies regarding the effectiveness of this practice? It seems to me that the person may just hear and remember the positive parts, and that the impact of the criticism would be lost.

—Andrew

“Compliment sandwiches” certainly feel less painful than sheer critiques—but they don’t seem to be particularly effective. According to a study by Jay Parkes, Sara Abercrombie and Teresita McCarty, published in 2013 in the journal Advances in Health Sciences Education, people who received “compliment sandwiches” were more likely to believe that the feedback would improve their performance. But they didn’t actually do any better than those who received more straightforward criticism. The good news is that the sandwich method did not get them to perform any worse either—it just made no difference. It is really hard to change people’s behavior, and a single piece of feedback is not going to do much, no matter how it is phrased.

Sunday, August 5, 2018

Thời gian thử việc tối đa bao nhiêu ngày?

job audition dưới 2 giờ là ok; quá thời gian đó sẽ thành (công ty) đang "lợi dụng ứng viên", "được tư vấn miễn phí" từ ứng viên,
----
...Candidates are often asked to work on “audition” projects without pay, or with only minimal compensation, and sometimes invest considerable amounts of time. They’re also asked to offer up their intellectual property without guarantee of a job — or any sort of compensation.

...The amount of time required. If the project will take you no more than two hours, that’s a fair request. (Any more than that is unpaid consulting.) Because some candidates may spend more time than you do, make sure you tell your prospective employer how long it took you to complete the task. If you could only afford an hour, but other candidates spent 10 hours, they may be more impressed with what you managed to do in a short amount of time. “I actually enjoy design challenges,” Alexis Kraus, a UX Content Strategist at Dell, told me in an email. “I make sure I’m focusing on explaining my process more than polished execution, as I have gotten better feedback that way.”

Saturday, June 30, 2018

Khóc khi nhận lương hưu

có 1 triệu usd trong tài khoản lương hưu, nhưng vẫn tư duy người nghèo, sống qua ngày từ ngày này sang ngày khác,

-> nên thay đổi tư duy, sống như người giàu có -> có sức khỏe và tinh thần tốt hơn
-----
Dear Dr. Ariely,

My wife has retired, but I’m still working at age 71, and we live with some difficulty from paycheck to paycheck. I don’t touch the more than $1 million in my retirement fund. Technically, I’m a millionaire, but I don’t behave like one. Should I start thinking of myself as wealthy and act accordingly?

—Norman

Yes, you should. Since I am hoping that you and your wife will live a long life, I am not advising you to go on a spending spree. At the same time, it might be useful for you to think of yourself as having a higher socioeconomic status. A study published in the journal Health Psychology in 2000 by Nancy E. Adler and colleagues showed that subjective socioeconomic status (i.e., where people ranked themselves relative to others) was more predictive of physical health and psychological well-being than actual socioeconomic rank. So while I don’t think that you should start spending like a millionaire, it may help to think of yourself as one.

Monday, February 26, 2018

Kinh đô trong não bạn

by Jesse Peterson, via thesaigontimes,
-----
...Ở vườn nhà tôi có một con cóc, và thế giới của con cóc chỉ gói gọn trong cái vườn nhà. Tôi nuôi một con mèo, và căn nhà của tôi là cả thế giới của nó. Ngoài căn nhà này ra con mèo không biết gì cả, thế nên nó thấy thế giới bên ngoài đáng sợ và luôn xù lông mỗi khi bị ép ra ngoài. Tôi từng sống ở Thái Bình một thời gian và nhận thấy rất nhiều người ở đó không biết tiếng Anh, thậm chí là không muốn biết. Cuộc sống của họ chỉ xoay quanh Thái Bình, đi làm, lập gia đình, mua nhà, nhậu nhẹt với bạn bè... Một cuộc sống an phận. Chẳng ai nói muốn đi nước ngoài cả, họ sợ lạ nước lạ cái, sợ bất đồng ngôn ngữ. Cậu có thể sống một cuộc đời như con mèo, từ chối sự tiếp cận của thế giới bên ngoài. Nhưng đó là một cuộc sống đáng chán, và nó chỉ phù hợp nếu cậu là mèo. Càng học nhiều, càng hiểu biết nhiều thì thế giới của mình càng rộng lớn hơn. Tùy cậu thôi, quyết định sống trong nhà hay chọn mở cửa bước ra thế giới là ở cậu.

Chung quy lại, mọi thứ đều xoay quanh bản ngã và cách ta nhìn nhận thế giới. Chỉ cần thay đổi lăng kính dù chỉ một chút, cuộc đời sẽ chuyển hướng một cách đột ngột. An phận và sống trong định kiến chỉ là những lối đi dẫn tới con đường cụt. Chúng ta khác với động vật là vì chúng ta đã không chấp nhận một cuộc đời đáng chán. Loài người có suy nghĩ, vì vậy đừng lãng phí nó, hãy tận dụng hết cơ hội để xây thêm các đường dẫn thần kinh, hãy xây nên cả một kinh đô mới trong não bạn.

Monday, February 19, 2018

Niềng răng hô bao nhiêu tiền và sử dụng BHYT được không?

mang thẻ đến phòng khám để gọi điện đến công ty bảo hiểm mới biết được :),

anyway, đừng quyết định trong thời gian ngắn rồi lại hối tiếc "dự đoán trước" - anticipated regret (chắc chắn sẽ hối tiếc...)

gặp những offer từ dân sales như vậy, nên tách mình khỏi khung cảnh, không bị bó buộc về thời gian, tự hỏi... nếu... thì ta có thật sự cần không, nếu câu trả lời là không, thì nếu quyết định buy vào lúc đó sẽ bị anticipated regret :)
-----
Dear Dan,

Some time ago, my dentist urged me to get clear aligners, a plastic form of dental braces. He said that my insurance would cover most of it, but I didn’t really want the braces, so I held off.

Then I quit my job and went to see the dentist one more time for my regular hygiene appointment—my last visit with the old insurance. Again he encouraged me to get the clear-aligner treatment, because it wouldn’t cost me that much. For some reason, that convinced me, and now after three days of wearing a clear aligner, I am miserable and regret the decision. What drove me to it?

—Jojo

Your story illustrates the power of anticipated regret. We get this feeling when we have only a moment to take a certain action—and can’t stop imagining how we’ll feel if we don’t do it.

I had my own run-in with anticipated regret when my wife, Sumi, and I went to buy a large-screen TV, and the salesperson said, “How would you feel if some of the pixels broke and you hadn’t bought the extended warranty?” We felt the anticipated regret and, of course, got the expensive warranty.

One defense is to imagine scenarios that are not time-sensitive. You could say to yourself, “What if my new job also offered insurance coverage for clear aligners? Would I go ahead and get them?” If the answer is no, it should tell you that anticipated regret, not a desire for the treatment, is driving you.


Thursday, October 19, 2017

Vị thuyền trưởng tài ba

by Phan Văn Trường, shared via tinnhanhchungkhoan,
-----
Hai con tàu đi qua một vùng biển nhiều sóng gió.

Tàu đầu tiên chọn đi sớm một ngày, rút cục gặp cơn bão khủng khiếp, nhưng cuối cùng cũng cập bến an toàn, không có thương tích hay tổn hại nào. Báo chí, truyền hình phỏng vấn anh thuyền trưởng, khen anh này hết lời, nào là khéo léo chỉ huy một đội thủy thủ vô cùng dũng cảm để vượt qua bão tố. Anh thuyền phó và một số thủy thủ còn nhấn mạnh thêm rằng: “Nhờ những quy trình vượt bão tuyệt vời mà chúng tôi đã thoát nạn, tuy thuyền đã chao đảo giữa sóng to, nhưng cuối cùng các dụng cụ điện tử đã chạy tốt, các phần mềm đã là những công cụ quý báu và hiệu quả vào thời điểm nguy nan và nhất là thủy thủ đã vô cùng kỷ luật...”.

Trong khi đó, với con tàu thứ hai, thuyền trưởng đã quyết định trì hoãn lên đường một ngày để quan sát thời tiết vì thấy biển động hơi khác thường. Và khi bão xuất hiện, thuyền trưởng tàu thứ hai đã chọn một lộ trình dài hơn, nhưng an toàn. Được hỏi về chuyến đi, vị thuyền trưởng tàu thứ hai chỉ nói: “Chúng tôi đã có được một chuyến đi bình thường, không có gì đáng để kể lại”.

Hai tình huống trên đã làm sáng tỏ một chuyện: Thuyền trưởng tàu thứ nhất cùng thủy thủ đoàn là những người quản lý khủng hoảng rất giỏi. Nhưng không thể chối cãi là vị thuyền trưởng thứ hai mới là người có kinh nghiệm và đã quản trị đúng tình huống. Ông đã chọn đúng lúc khởi hành, đúng lộ trình và nhờ đó tiết kiệm được sức lực của đội ngũ thủy thủ. Làm như thế, đội thủy thủ lại càng tin tưởng ở tài lãnh đạo của ông.

Bài trước: Vượt giới hạn

Tuesday, October 17, 2017

Vượt giới hạn

shared from Lê Quốc Vinh,
-----
VƯỢT GIỚI HẠN

Hôm qua, có một anh bạn người Pháp nhận xét với tôi rằng, người Việt Nam rất tài giỏi, nhất là trong ngành nghệ thuật, nhiếp ảnh, thủ công…, thậm chí có năng khiếu vượt trội các đồng nghiệp phương Tây, nhưng vấn đề là, không có ai đặt ra cho chúng ta những thách thức – hay nói đúng hơn là chúng ta không tự đặt ra các thách thức cho chính mình – để có thể vươn tới sự hoàn thiện. Hình như, khi đạt được một mức độ thành công nào đó, chúng ta hay tự thoả mãn, và chấp nhận cái giới hạn phía trước.

Hồi mới mở dịch vụ tổ chức sự kiện, Le Bros may mắn được làm chuỗi hoạt động rất lớn cho Công ty Honda. Các bạn nhân viên của Honda nói rằng, họ được giao nhiệm vụ giám sát và “review” công việc của chúng tôi. Họ làm thế thật, soi từng tí, từng cái ốc vít, từng cái nút buộc. Một số đồng nghiệp của tôi khó chịu ra mặt. Còn tôi bảo: Chúng ta gặp may đấy. Làm việc với công ty Nhật, họ càng khó tính thì chúng ta càng nhanh trưởng thành. Từ đó, cái backdrop trước mặt tôi không bao giờ bị nhăn, một lá cờ treo không bao giờ lệch.

Làm việc với tôi, các bạn nhân viên hiểu rằng, một khoảng cách (space) đúp giữa hai chữ trong văn bản là thừa, và từ sau dính vào dấu chấm, dấu phẩy phía trước nghĩa là thiếu; hai tấm ảnh ngang nhau trên một slide PowerPoint mà không ngay hàng thẳng lối là không chấp nhận được. Có thể, sự cầu toàn này không làm cho văn bản hay bài thuyết trình hay hơn, nhưng đó là thái độ trách nhiệm với mỗi điều mình làm.

Ngày bắt đầu in tạp chí Đẹp, tôi rải báo nằm ngay cạnh máy in, tự tay ký bản, phê duyệt từng trang in. Mỗi đợt chỉnh mực xong, người thợ đưa cho tôi một cái kính lúp bé xíu, soi từng cm2 trên trang báo. Một dấu chấm nghĩa là lô in có sạn, một đường vân mờ nghĩa là dầu in chưa chuẩn, sắc đen chưa thắm long lanh là chưa đủ sắc độ sâu… Dần dà, người thợ in hiểu ý, tự kiểm duyệt đến mức tuyệt đối mới kêu tôi dậy ký bài. Tự anh ấy đẩy mình đến mức hoàn hảo, và đó là lý do tạp chí Đẹp luôn được in đẹp nhất.

Tôi có một đối tác người Hong Kong. Anh ta siêu khó tính. Làm event với anh ta, quân tôi mất ngủ, căng thẳng, bực bội, vì anh ta kỹ từng chi tiết nhỏ. Chúng tôi tổ chức một sự kiện cho SYM ở nhà thi đấu Phú Thọ, dựng một mô hình toà nhà 3D lên, anh ta ngắm nghía hậu cảnh và nói: “Vinh à, công trình của chúng ta rất đẹp, nhưng mấy toà nhà đang thi công phía xa kia làm xấu hết cả. Chúng ta nên dựng một tấm vách che nó đi.” Nói là làm, cái vách ấy không nằm trong scope of work mà chúng tôi cam kết với khách hàng. Ở giữa sân là một cái mô hình tháp Big Ben cao 8 mét, dưới chân không có gì cả. Nhưng anh ta cho rằng, để cái tháp trơ trọi vậy rất xấu, ta nên thuê hoa phủ kín chân tháp cho đẹp. Và chúng tôi tốn thêm mớ tiền, làm cái điều dĩ nhiên không có trong thoả thuận với khách hàng. Dĩ nhiên, chúng tôi thoả mãn với sự hoàn hảo, cho dù chưa chắc khách hàng đã nhận ra điều đó.

Vốn dĩ chúng ta rất dễ thoả hiệp với chất lượng mình có. Nhiều người thường phẩy tay, “ở Việt Nam ấy mà”… và coi sự chưa hoàn hảo như một lẽ thường tình. Như thế, chúng ta đã bỏ mất cái cơ hội thách thức chính mình vượt qua cái giới hạn tự mình đặt ra đó.

Bài trước: Kỹ năng sống sót

Kỹ năng sống sót

shared from Vũ Kận Veo,
-----
Kỹ năng sống sót.
.
Hôm 8/10, xem một video ghi lại cảnh nữ phượt thủ bị lũ cuốn trôi xuống thác Yaly khi vượt suối chỉ còn cách bờ chừng 3m khiến tôi nhớ lại thời sinh viên đi thực tập ở thủy điện Trị An. Xem trong đoạn clip đăng báo, nhóm phượt khi vượt suối đã chỉ dùng gậy dò đường, không dùng dây vượt suối. Mặt khác có 2 người tách ra quá xa nhóm nên khi trượt chân không thể ứng cứu kịp. Hồi thủy điện Trị An xây sắp xong, trường ĐHBK Tp.HCM cũng đã "vinh dự" được ghi danh khắc vào Đài tưởng niệm một sinh viên thực tập năm cuối. Hồi ấy, buổi chiều khi tập kết về lán trại, cả toán quăng dây, bám lần theo dây băng qua suối Rộp nước chỉ cao chưa tới đầu gối. Một sinh viên đã tách ra vượt suối một mình, không bám dây. Trong một phút bất cẩn, anh này bị trượt chân, ngã đập đầu vô đá bất tỉnh. Ngay lập tức nước cuốn anh xuống dưới 1 kẹt đá, mắc đầu chặt vào giữa khe đá không cách nào lôi ra được. Phải 3 ngày sau, chờ người nhái cứu hộ của công ty Visal đem dụng cụ phá đá mới lôi được thi thể anh này lên bờ.

Cũng liên quan đến kỹ năng sống còn, vào khoảng khoảng 12 giờ ngày 11/10, khi lũ trên nguồn đang cuồn cuộn đổ về trên sông Thia (Yên Bái), một phóng viên TTXVN đứng ngay trên cầu Thia tác nghiệp. Cầu sập, hai ngày sau mới tìm thấy thi thể cách xa cầu 100km. Phóng viên này say mê tác nghiệp nhưng lại không có 1 chút ý niệm nào về lũ nguồn với vận tốc kinh hoàng, cuốn theo những tảng đá lớn, cây cổ thủ phóng vun vút ngầm dưới nước. Chỉ cần va vào mố cầu vài cú thì cầu sập là đương nhiên. Nếu ai đã từng chứng kiến cảnh những cây gỗ do phá rừng, khi lũ về chúng lao vun vút vào lưới chắn rác của nhà máy thủy điện thì sẽ thấy sức mạnh kinh hoàng của nó. Tôi đã từng chứng kiến cây gỗ đường kính cỡ 0.5m lao vào lưới chắn rác nhà máy vỡ vụn, tan xác như mớ bã mía, khiến ai thấy lúc đó cũng phải rùng mình.

Cái chết của nữ phượt thủ, cái chết của nam phóng viên trong lũ dữ hoàn toàn không phải là hy sinh cho đam mê hay sự hy sinh cho "nghề nghiệp cao cả" mà báo chí mấy hôm nay than khóc, tâng bốc. Nó đơn thuần chỉ là tai nạn nghề nghiệp như bao nhiêu nghề "không cao cả" khác. Các cơ quan báo chí, là nơi phải nhanh chóng chỉ ra những kinh nghiệm sống còn, đã không làm tròn chức năng của mình, ngược lại họ tâng bốc những cái chết ấy lên mây để rồi năm sau, năm sau nữa, những phóng viên của họ lại đâm đầu vào chỗ chết lãng nhách một cách "anh hùng" theo lời tâng bốc của họ.🙄

Thay vì nói những lời có cánh về những cái chết ấy, báo chí cần chỉ ra lỗ hổng của giáo dục khi chỉ chăm chăm vào những điểm 10 mà bỏ lơ dạy kỹ năng sống. Khi mà nhà nước thả nổi phong trào phượt nhưng lại cấm đoán Hướng Đạo, gây khó dễ đủ đường cho các Hướng Đạo Sinh.😡

Sợi dây kinh nghiệm chỉ dài vô tận cho những quan chức tham nhũng, những sếp vô cảm, nhưng nó quá ngắn để kịp rút cho những người làm công ăn lương, cho dân thường.😥

Saturday, October 7, 2017

Quản lý chi phí - Theo dõi ngân sách

thay vì dùng tiền mặt thì nên dùng thẻ trả trước, mỗi lần tiêu sẽ biết còn bao nhiêu, và đặt ngày bắt đầu tuần ngân sách là thứ hai, thay vì thứ sáu
-----
Dear Dan,

I’ve set myself a weekly budget of $500, which should cover groceries, lunch, coffee and nights out. I used to put everything on my credit card and try to keep track of my spending in my head, but I inevitably wound up spending more. To fight this credit-card temptation, I started taking out $500 in cash every Friday and spending only that. This strategy leaves me more aware of my outlays—but I’m still running out of cash by Thursday. What else can I do?

—George

Your dedication is impressive. Having a budget for discretionary spending isn’t easy, but it is the first important step toward better finances. It’s also good that you’re managing your weekly budget without credit cards, which are designed to make it hard for us to remember how much we’ve spent.

With that in mind, let me suggest two things. First, instead of using cash, switch to a prepaid debit card that you load with $500 a week. With cash, you tend to estimate how much is left just by looking at the piles of bills you have; the debit card can tell you after each transaction exactly how much is left in your weekly budget.

Second, start your budget week on Monday, not on Friday. With your current method, you’re giving yourself the largest amount of money to start the most tempting part of the week—the weekend—which leaves you more likely to overspend. If you start your budget week on Monday, you’ll be more likely to try to save some cash to have a fun weekend.