Journey in Life: skill
Showing posts with label skill. Show all posts
Showing posts with label skill. Show all posts

Thursday, May 21, 2020

Bong bóng và phân lô

shared from fb tien long do,
-----
Gần đây hay gặp các trường hợp du học nước ngoài về đi xin việc nhưng mất phương hướng, không tìm được việc làm phù hợp, hay có em làm những công việc mà không cần phải đi học khắp thế giới về, rồi làm cái việc đơn giản của người học nghề chứ không phải MBA.

Điều bất hợp lý là tâm lý khi ngồi trong trường thì nhấp nhổm du học, rồi du học xong thì ở lại không đặng, về nước thì thẫn thờ như người lạ. Không ít em tốt nghiệp xong các trường có tiếng trong nước, ra trường không tìm được tiếng nói chung với tổ chức, đi học lại đủ các nghề, các khóa đào tạo. Nhiều em ngồi cả ngày với laptop trong quán cafe, bảo làm free lancer, nhưng ai cũng biết là không có nhiều lựa chọn như vậy cho các em trẻ.

Dường như các danh xưng như du học, trường chuyên, lớp tinh hoa, thủ khoa, bằng xuất sắc, cũng đang trong trạng thái bong bóng treo như BĐS, cứ thổi lên, rồi đờ ra, mất phương hướng.

Hiện tượng dễ thấy là các em trẻ như bị cạn kiệt cả về ý chí và tinh thần, bị phụ thuộc hay bị bao bọc của bố mẹ, mất phương hướng và niềm tin, cả cuộc sống, hôn nhân, và nghề nghiệp.

Có vẻ như chia ra một nửa thông minh, thì thiếu định hướng niềm tin, chạy loanh quanh đến ba mươi thì không ít em sống như đang về hưu ở trong nhà, dù bằng cấp cao hay du học về. Nửa dưới xuất thân khó khăn, một số nỗ lực vươn lên, còn không ít bị tự ti, an phận, hay khép kín, cách biệt.

Nhiều khi người lớn cứ bàn về đất phân lô, đất đặc khu, dự án to lớn này nọ, mà quên mất mỏ vàng của gia đình của toàn xã hội đang bị lãng quên bỏ phí, bỏ hỏng, dù có đưa ra nước ngoài. Một đứa trẻ thiếu niềm tin, thiếu động lực, ý chí và các phẩm chất con người, khi vào một xã hội tốc độ cao hơn, đa số sẽ chọn ứng xử thụ động, tự vệ, dù có cho sang Anh, sang Mỹ.

Những cơn mê sảng tiền bạc dự án, những toán tính bong bóng chức quyền này nọ, thổi bơm nọ kia, có thể kiếm chác một chút, nhưng đang làm hỏng nền tảng kinh tế, mất niềm tin, và sự cân bằng xã hội. Những đồng tiền đó có mang ra nước ngoài cũng không sống được dễ dàng, phá hỏng chính ngôi nhà và tương lai con cái chúng ta, quê hương đất nước ta.

Sự hứng khởi về những thành quả như bắt được sau đổi mới làm không ít cha mẹ đã cao hứng, thừa thắng thao túng, phân lô, chi phối cả cách nghĩ và hướng đi, cách sống của con trẻ. Hồn nhiên đến độ không nhận ra rằng những kinh nghiệm và nếp nghĩ từ một xã hội nửa loạn lạc, nửa chiến tranh đó, chả có ý nghĩa gì với thế giới của giới trẻ hôm nay và mai sau. Xã hội ổn định thì kinh nghiệm là tri thức, là giá trị bền vững. Môi trường biến động, kinh nghiệm cũ trở thành điểm yếu, điểm mù, che khuất tầm nhìn và sự sáng suốt.

Trời đã về chiều, bớt hăng say hăng máu, bớt toan tính cá nhân, để tránh rơi vào cái bẫy tự ăn cắp cuộc đời mình và liều lĩnh đặt cược tương lai con cháu cho các tham vọng.

Bong bóng chỉ tồn tại trong chốc nhát. Phát triển trong TK21 là tri thức và các giá trị nhân bản. Ôm nhiều dự án đâu có hạnh phúc cho con cháu và cho mình. Cuộc sống số không còn nhiều không gian cho ảo giác, mà phải là sự thực chất. Phát triển bền vững luôn đi liền với thật và chất.

Không đâu bằng đất nước mình. Đừng phân lô tương lai con cháu!
-----

bác Đỗ Tiến Long có bàn chuyện nhiều du học sinh trở về nước không tìm được việc làm, không thích nghi được cuộc sống rồi lại phải học nghề khác...

Đấy là một hiện thực. Đơn giản vì giáo dục mà các bạn ấy học được thiết kế là để phục vụ cho học sinh ở nước đó. Cho dù thế giới ngày càng toàn cầu hóa, giáo dục vẫn là một lĩnh vực mang yếu tố "dân tộc-quốc gia" sâu sắc. Đơn giản vì giáo dục là văn hóa và tồn tại- sống trong văn hóa.

Những kĩ năng-năng lực và tư thế làm việc được thiết kế ở nền giáo dục đó với giả định nó sẽ được sử dụng trong một môi trường tốt sẽ gặp bức tường rắn như đá khi trở lại Việt Nam. Khi đó nó đòi hỏi năng lực ứng phó, năng lực thích ứng và vốn văn hóa được tích lũy.
Rất nhiều lĩnh vực, nghề rất khó có đất dụng võ ở Việt Nam.

Quan trọng hơn là rất nhiều người sau khi du học đã không thể nào quen được trở lại nếp sống và môi trường làm việc ở Việt Nam.
Khi đó có mấy lối thoát.

Một là bất lực, buông xuôi.
Hai là tha hóa hoặc biến đổi mình cho phù hợp
Ba là đi tới nơi khác để sống và làm việc cho thoải mái.
....

Mình biết, câu chuyện nghiêm trọng hơn nhiều. Không chỉ là không tìm được việc làm thích hợp hay cảm thấy không thoải mái. Nhiều anh chị em có học thức, sau khi du học hay làm việc ở nước ngoài về Việt Nam sống đã bị sang chấn tinh thần và gặp vấn đề về tâm lý nặng nề.

Những vấn đề đó đến từ nhiều thứ như quan hệ gia đình (xung đột về lối sống, giá trị quan), môi trường xã hội (căng thẳng, đụng đâu cũng vướng) và việc làm.

Nhiều người bị trầm cảm và có người cự tuyệt giao tiếp với xã hội sống như một cái bóng cô độc.

Những ai trong suốt thời gian đi học luôn né tránh các vấn đề xã hội và những ai thiếu khả năng lý giải xã hội VN đương đại thường bị chấn thương nặng nề hơn.

Thursday, April 9, 2020

Đừng sống một cuộc sống lập trình

theo lời Virginia Heffernan -- tác giả cuốn 'Magic and Loss: The Internet as Art',

hơn chục năm qua, chúng ta đã nghe và làm theo những tác giả kol về tuần làm việc 4 giờ, sức mạnh của thói quen v.v... để hoàn thiện kỹ năng, để có được trình độ "đỉnh cao", hiệu quả...

nhưng như vậy, khiến nhiều người làm việc quá nhiều, nghiện công việc, bỏ ăn/bỏ bữa, một cuộc sống buồn chán/nhàm chán,

có lẽ dịch covid-19 này, khiến chúng ta sẽ lại tìm đến, ví dụ như Albert Camus (đại diện tiêu biểu nhất của chủ nghĩa hiện sinh) để hoàn thiện nội tâm, tăng an lạc...

cuộc sống quá ngắn ngủi, sống an bình và có ý nghĩa chứ không chỉ là những phi vụ đầu tư lõi đời...

-> lần gần đây nhất bạn ngắm một bông hoa, nghe một bản nhạc, ngước nhìn bầu trời là khi nào, bạn của tôi :)
Photo by Juskteez Vu on Unsplash
-----

Humans are not generally disposed to radical departures from their daily rounds. But the recent fantasy (ý nghĩ kỳ quặc, tưởng tượng) of “optimizing” a life ("tối ưu hóa" cuộc sống)—for peak performance, productivity, efficiency—has created a cottage industry that tries to make the dreariest possible lives sound heroic (biến những cuộc sống/cuộc đời có lẽ đáng chán nhất lại có vẻ như anh hùng/người hùng). Jordan Peterson has been commanding lost male souls to make their beds for years now. The Four-Hour Workweek, The Power of Habit and Atomic Habits urge readers (thúc giục người đọc) to automate (tự động hóa) certain behaviors (những hành vi nhất định) to keep them dutifully (nghiêm túc, đầy ý thức trách nhiệm) overworking and under-eating.

But COVID-19 suggests that Peterson (or any other habit-preaching (rao giảng về thói quen) martinet (người theo kỷ luật chặt chẽ; quân nhân chặt chẽ về kỷ luật)) is not the leader for our time. Instead, consider Albert Camus, who, in The Plague, blames the obliteration of a fictional Algerian town by an epidemic on one thing: consistency. “The truth is,” Camus writes of the crushingly dull port town, “everyone is bored, and devotes himself to cultivating habits.” The habit-bound townspeople lack imagination. It takes them far too long to take in that death is stalking them, and it’s past time to stop taking the streetcar, working for money, bowling and going to the movies.

Maybe, as in Camus’ time, it will take the dual specters (bóng ma) of autocracy and disease (chế độ chuyên chế và dịch bệnh) to get us to listen to our common sense, our imaginations, our eccentricities—and not our programming. A more expansive and braver approach to everyday existence is now crucial so that we don’t fall in line with Trump-like tyrannies, cant and orthodoxy, and environmentally and physiologically devastating behaviors (including our favorites: driving cars, eating meat, burning electricity). This current plague time might see a recharged commitment to a closer-to-the-bone worldview that recognizes we have a short time on earth, the Doomsday Clock is a minute from midnight, and living peacefully and meaningfully together is going to take much more than bed-making and canny investments. The Power of No Habits.

Monday, April 6, 2020

Vì sao trên mạng ai cũng là "chuyên gia"?

share from fb Cường Việt Nguyễn,

Chưa khi nào trên facebook lại có nhiều tranh luận liên quan đến việc phòng chống bệnh dịch như hiện nay. Mình thấy một số người người tranh luận gay gắt, thậm chí đấu tố lẫn nhau. Ai cũng đều có lý lẽ và bằng chứng của mình. Tâm lý học chỉ ra rằng mọi người có xu hướng tin rằng mình đúng và tìm kiếm những thông tin ủng hộ niềm tin của bản thân. Đa phần chúng ta tin rằng khả năng hay IQ của bản thân ở mức khá, dù trên thực tế thì có tới một nửa chúng ta ở mức dưới trung bình. 

Có nhiều thí nghiệm tâm lý chứng minh đều này. Chẳng hạn Kruger và Dunning (1999) "Unskilled and Unaware of It: How Difficulties in Recognizing One's Own Incompetence Lead to Inflated Self-Assessments" cho các sinh viên làm các bài kiểm tra về ngôn ngữ và suy luận logics, sau đó yêu cầu họ tự đánh giá xem bản thân xếp ở mức nào so với các bạn cùng lớp. Kết quả cho thấy tất cả sinh viên đều cho rằng mình xếp ở mức phân vị 60-70%, tức là mọi người nghĩ mình thuộc nhóm trung bình khá, dù trên thực tế thì 2/3 số sinh viên có khả năng dưới mức phân vị 70%. Mọi người đều ảo tưởng rằng mình có thể trở thành chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó. Điều thú vị là nếu được đào tạo về lĩnh vực đó thì mọi người sẽ trở nên khiêm tốn hơn. Họ sẽ giảm mức đánh giá bản thân từ nhóm 70% trở lên xuống thành nhóm quanh trung vị. Có nghĩa là sau khi thực sự hiểu biết về một lĩnh vực nào đó thì mọi người sẽ trở nên khiêm tốn hơn vì biết được những khó khăn thực tế của lĩnh vực đó.

Kruger và Dunning sau này cho rằng những người không có kiến thức và những người uyên bác là những người đánh giá đúng nhất khả năng của họ. Nhóm ảo tưởng nhất là nhóm có một chút ít kiến thức. Họ cho rằng mình không khác gì chuyên gia hàng đầu. Điều này phần nào lý giải tại sao gần đây xuất hiện nhiều chuyên gia dịch tễ. Bản thân mình cũng vài lần trở thành chuyên gia dịch tễ online 🙂.
-----
Kruger J1, Dunning D.

People tend to hold overly favorable views of their abilities in many social and intellectual domains (lĩnh vực xã hội và tri thức). The authors suggest that this overestimation occurs, in part, because people who are unskilled in these domains suffer a dual burden: Not only do these people reach erroneous conclusions and make unfortunate choices, but their incompetence robs them of the metacognitive ability to realize it. Across 4 studies, the authors found that participants scoring in the bottom quartile on tests of humor, grammar, and logic grossly overestimated their test performance and ability. Although their test scores put them in the 12th percentile, they estimated themselves to be in the 62nd. Several analyses linked this miscalibration to deficits in metacognitive skill, or the capacity to distinguish accuracy from error. Paradoxically, improving the skills of participants, and thus increasing their metacognitive competence, helped them recognize the limitations of their abilities.

Tuesday, March 10, 2020

Ken Shibusawa đã nói gì?

nhà sáng lập công ty quản lý tài sản Commons Asset Management (cháu nội của Shibusawa Eiichi - người góp phần thành lập đại học nổi tiếng Hitotsubashi) nói rằng:


ROCE = Lợi nhuận/ Vốn sử dụng, với Vốn sử dụng = Tổng Tài Sản – Nợ ngắn hạn (cách tính đơn giản nhất). 

doanh nghiệp có ROCE cao trong một năm có thể chỉ là kết quả của lợi nhuận đột biến của doanh nghiệp trong năm đó -> điều cần quan tâm là liệu mức lợi nhuận cao đó có thể được duy trì trong những năm tiếp theo.

doanh nghiệp có ROCE cao, chưa chắc đã có khả năng tiếp tục tái đầu tư phần tiền sinh lợi ở cùng một mức ROCE như vậy. Một doanh nghiệp lý tưởng sẽ có khả năng duy trì điều này trong nhiều năm. Điều này có được chủ yếu nhờ vào lợi thế cạnh tranh của mô hình kinh doanh đó.

Francois Rochon đã nói gì?

nhà quản lý quỹ Giverny Capital nói rằng:

thường lựa chọn các cổ phiếu có tiềm năng tăng trưởng cao, đang bị thị trường định giá thấp và sẵn sàng nắm giữ cổ phiếu đó từ 3-5 năm. Và tất nhiên, kỳ vọng rằng tất cả các cây trong vườn đều cho quả đều đặn mỗi năm là điều khá phi lý.
thích những công ty không có hoặc có ít nợ.
ban giám đốc cũng phải nắm giữ một lượng cổ phiếu nhất định để đảm bảo rằng lợi ích của ban giám đốc sẽ gắn liền với lợi ích của các cổ đông khác.

Tốt nhất là bạn nên mua 30 hoặc 50 cổ phần có giá cao của những công ty đang thể hiện thành tích tốt. Hãy suy nghĩ theo số tiền mà bạn đầu tư thay vì số cổ phần bạn có thể mua.

Jim Derrick Slater đã nói gì?

người đồng sáng lập tập đoàn tài chính-ngân hàng đầu tư Slater Walker nói rằng:

tỷ lệ P/E cao không đồng nghĩa với việc cổ phiếu đó đắt nếu tăng trưởng thu nhập của nó cũng cao và ngược lại. Ví dụ, nếu cổ phiếu của một công ty có mức P/E tương đối cao là 30 nhưng lợi nhuận của nó được dự báo sẽ tăng trưởng với tốc độ 30%, thì nó sẽ có PEG là 1, và đây là một tỷ lệ tốt để đầu tư.

cổ phiếu được chọn khi báo cáo tài chính 5 năm liên tiếp tới thời điểm khuyến nghị trên báo cáo đều phải có lãi, không năm nào có lỗ. Nếu trong vòng 5 năm trước công ty có lợi nhuận sụt giảm tại năm nào đó thì nó phải đạt được mức cổ tức cao nhất trong năm gần nhất. Điều này chứng tỏ công ty đang thật sự có động lực để tăng trưởng.

John Bollinger đã nói gì?

người sáng lập và chủ tịch của Bollinger Capital Management nói rằng cần 'coi đầu tư là một việc nghiêm túc': coi việc giao dịch cổ phiếu khó ngang với việc cố gắng trở thành một bác sĩ hoặc luật sư giỏi. Đơn giản là bạn phải dành toàn bộ thời gian của mình để theo đuổi nghề nghiệp mình đã lựa chọn. Giao dịch trên thị trường cũng giống như làm việc trong những nghề cao quý khác yêu cầu bạn phải thận trọng cao độ.
-----
Đường trung bình (Moving Average): mặc định SMA 20 ngày

Dải trên (Upper Band): dải trên thường được tính bằng cách lấy đường trung bình cộng 2 lần độ lệch chuẩn. Dải này có vị trí nằm trên đường trung bình 20 ngày.

Dải dưới (Lower Band): dải dưới thường được tính bằng cách lấy đường trung bình trừ 2 lần độ lệch chuẩn. Dải này có vị trí nằm dưới đường trung bình 20 ngày.

Ứng dụng lớn nhất của Bollinger Bands là hiện tượng "thắt nút cổ chai". Hiện tượng này đem lại hiệu quả đáng kể đối với người sử dụng.

Khi Upper Band và Lower Band co thắt lại thì đó là dấu hiệu cảnh báo sắp có một sự biến động giá mạnh trong tương lai gần. Tùy vào vị trí của giá so với đường middle (moving average) mà nhà đầu tư có thể dự đoán hướng biến động trong tương lai nếu giá bám vào 1 trong 2 dải này.

Thursday, February 13, 2020

Rockefeller khiến đối thủ mất bình tĩnh như thế nào?

= Khoảng lặng dài khi đàm phán thường khiến đối phương cảm thấy bối rối. Ông thường trả lời những câu chất vấn hóc búa một cách chậm rãi và đĩnh đạc, phá hỏng mục đích của đối phương.

...Một trong những nét tính cách nổi bật của Rockefeller là sự tự chủ kỳ quái. Ông không ngừng tự rèn luyện cách làm chủ cảm xúc, khao khát hướng tất cả những mong muốn của mình đến mục tiêu. Ông đặt ra mục tiêu lớn, sau đó thực hiện đều đặn và nghiêm túc. Nếu có một nguyên tắc bao quát về thành công của Rockefeller thì nó được bao hàm trong châm ngôn: "Tôi thà kiểm soát chính mình còn hơn để người khác kiểm soát tôi."

...Sự điềm tĩnh của ông đi kèm với vẻ kín đáo: ông ít khi tiết lộ suy nghĩ của mình, ngay cả với những đồng nghiệp thân thiết.

...làm chủ tâm trạng và sống theo châm ngôn: "Thành công đến từ việc dóng tai lên nghe và ngậm chặt miệng".

Trong quan hệ với nhân viên, bất kể nhân viên cấp thấp đến mấy, ông cũng không bao giờ bực tức, ngay cả khi họ kêu ca than phiền. 

...Hai người đang dạo quanh khu đất của Rockefeller, người bạn này thúc giục ông phản hồi lại những lời chỉ trích. Rockefeller chỉ vào con sâu bướm và nói: "Nếu tôi dẫm lên con sâu, nó sẽ được chú ý đến. Còn nếu tôi phớt lờ thì sẽ chẳng ai biết nó tồn tại cả".

Wednesday, February 5, 2020

Randy Dobson đã nói gì?

Nhà sáng lập chuỗi phòng tập California Fitness & Yoga Center và LEEP.APP nói rằng:

...Tôi đã có vài chuyến đi tới Việt Nam. Mỗi khi tới một thị trường mới, tôi thích đi vòng quanh thành phố vào sáng sớm. Ở Việt Nam, tôi thấy rất nhiều người tập luyện ngoài công viên.

Có một điểm khá là "độc" so với các thị trường châu Á khác. Bạn tới Thái Lan, Malaysia, một vài quốc gia khác thì cũng có nhiều người tập luyện ở công viên, nhưng hầu hết là người già, họ tập yoga hay khí công chẳng hạn. Nhưng ở Việt Nam thì cả gia đình đều tập, kể cả trẻ con, cha mẹ chúng, rồi ông bà. Có cảm giác như sự năng động này là một nét văn hóa riêng - một tiềm năng rất lớn cho ngành kinh doanh thể hình và lối sống.

Khi tôi nhìn vào các dữ liệu, các biểu đồ kinh tế, với những kinh nghiệm của cá nhân tôi trong 18 tháng với 5 chuyến khảo sát ở thị trường tại đây, tôi nhận ra Việt Nam chính là thị trường tốt nhất cho bước đi tiếp theo tại Đông Nam Á.

...Việt Nam đổi thay từng ngày và tôi thích năng lượng đó. Tôi thích việc mỗi năm bạn sẽ lại thấy những tòa nhà chọc trời mới, những hình thức kinh doanh mới, những ngành công nghiệp mới. Điều đó thật thú vị.

...Tôi luôn tự hỏi: Làm thế nào để cống hiến nhiều hơn?

Nếu chỉ nghĩ đến việc kinh doanh, kiếm lợi rồi rút lui thì chẳng để lại gì khiến mình cảm thấy tự hào hay tạo ra giá trị gì ý nghĩa gì cho xã hội cả. Nhưng nếu tôi có thể đóng góp giá trị gì đó, và những người làm việc cùng tôi cũng nghĩ về những giá trị họ đóng góp, thì chúng tôi có thể tạo ra nhiều thứ tốt đẹp và có giá trị hơn, bởi mỗi chúng ta đều tìm cách cống hiến.

Tuesday, February 4, 2020

Stelle Ciorra đã nói gì?

Phó chủ tịch Hội những người bạn di sản Việt Nam (friends of vietnam heritage, fvh) nói rằng:

...Có một sự thật thú vị rằng tôi mang trong mình một nửa dòng máu người Ý vì bố tôi là người nước này. Văn hóa Ý và Việt Nam có nhiều điểm tương đồng, gần gũi hơn nhiều so với người Anh và người Việt.

Ở Ý, tầm quan trọng của gia đình, trẻ em, truyền thống của các ngôi làng được đề cao. Mọi người cùng ngồi quây quần quanh mâm cơm. Những con đường cũng hỗn loạn và ồn ào :)). Có lẽ tôi cảm thấy gần gũi với đất nước Việt Nam thông qua một nửa dòng máu Ý chảy trong người.

Đối với văn hóa Việt Nam, tôi yêu cách truyền thống ăn sâu vào xã hội, con người. Ngay cả khi Việt Nam hiện đại hóa, những truyền thống cũ vẫn là kim chỉ nam của đất nước. Bạn có thể thấy được điều đó thông qua tầm quan trọng của lịch âm.

Monday, February 3, 2020

Doug Elmendorf đã nói gì?

Hiệu trưởng trường Harvard Kennedy nói rằng:

...bất chấp những đột phá về công nghệ thông tin và công nghệ dữ liệu lớn trong những năm gần đây, nhiều quốc gia đang có tăng trưởng năng suất tương đối chậm. TS. Elmendorf chỉ ra một số nguyên nhân có thể dẫn đến vấn đề này. Ở một số quốc gia tiên phong về công nghệ, những bước đột phá mới sẽ ngày càng khó khăn hơn. Một số quốc gia khác gặp vấn đề trong việc sử dụng vốn và các nguồn lực một cách hiệu quả, nhất là khi đầu tư không phải lúc nào cũng đem lại kết quả như mong muốn. Quyền sở hữu không chặt chẽ cũng có thể là một lý do, bên cạnh đó là việc giải quyết bất đồng kém hiệu quả, dẫn đến đầu tư tiếp tục bị cản trở. Bên cạnh đó là những yếu tố như thiếu hụt đầu tư công vào các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, giáo dục và y tế. Chính vì vậy, tăng trưởng năng suất có thể không được như mong đợi, khiến các nhà hoạch định chính sách khắp thế giới đau đầu tìm giải pháp.

...“Khai thác niềm đam mê của bạn và những người xung quanh, đồng thời kết hợp nó với nghiên cứu và giáo dục. Đây là cách sẽ các bạn có được những công cụ để giải quyết tốt nhất các thách thức mà bạn phải đối mặt. Đây là cách để bạn có tác động rõ rệt hơn đến thế giới xung quanh. Tuân thủ các nguyên tắc nhưng giữ cho tâm trí luôn cởi mở. Giữ vững các giá trị của mình để thay đổi thế giới là rất quan trọng, nhưng hãy nhớ rằng có thể không phải lúc nào bạn cũng đúng. Lắng nghe và cố nhìn nhận từ những quan điểm khác chính là cơ hội để học hỏi, để trở thành một nhà lãnh đạo hiệu quả hơn, phụng sự nhu cầu và tiếng nói của đông đảo công chúng hơn".

Sunday, February 2, 2020

Michael Croft đã nói gì?

Trưởng đại diện Văn phòng UNESCO tại Việt Nam nói rằng:

...Tôi muốn gọi Hà Nội là thành phố có tâm hồn của những ngôi làng. Mặc dù chúng ta sống ở thành phố lớn hơn tám triệu người nhưng cách mọi người đối xử với nhau giống như những người trong cùng một ngôi làng có 200 người vậy. Những người nước ngoài đến Việt Nam cũng được hưởng cách đối đãi ấy. Đó là cảm giác rất đặc biệt không thể có ở các thành phố lớn khác.

Joe Ruelle đã nói gì?

'Dâu Tây' nói rằng:

...nói rằng AI đang làm rất tốt việc dịch thuật có khi AI sẽ đỏ mặt xấu hổ. Chẳng hạn bạn vừa dùng từ "máy". Trường hợp này Google sẽ dịch máy thành "machine", nhưng machine trong tiếng Anh có ý nghĩa rất hẹp so với từ "máy" trong tiếng Việt. Xe máy, máy tính, máy điện thoại, dịch máy, bộ máy sản xuất, v.v. tất cả đều có chữ "máy", nó như nước mắm vậy, bỏ vào đâu vẫn ngon.

Tôi chưa đọc được một thống kê độc lập nào hỗ trợ cho nhận định "nhiều người lười học ngôn ngữ hơn vì có máy rồi". Trái lại, theo quan sát cá nhân, tôi thấy công nghệ mở ra nhiều cơ hội và tạo động cơ cho nhiều người học ngoại ngữ hơn, nhất là khi việc học không còn gói gọn trong định nghĩa một lớp học với không gian, bàn ghế hay bảng đen.

Saturday, February 1, 2020

Michael Piro đã nói gì?

COO Indochina Capital nói rằng:

...Rất nhiều người nước ngoài đến Việt Nam và cố gắng thay đổi nơi này, nghĩ thế thì thất bại ngay. Bí quyết của chúng tôi là cố gắng thích nghi và gần gũi với văn hóa địa phương nhất có thể. Tôi biết về các tiêu chuẩn quốc tế, nhưng đồng thời cũng hiểu về các "tiêu chuẩn Việt Nam". Điều đó giúp bản thân tôi, Peter và Indochina Capital thành công. Chúng tôi luôn thích nghi, chúng tôi tới với tâm thế là khách và muốn học hỏi từ các bạn, hỗ trợ hết mức có thể, và không bao giờ muốn áp đặt ai.

Cần phải kiên nhẫn vì quá trình phát triển của Việt Nam sẽ rất khác với các quốc gia khác, vì nhiều yếu tố lịch sử. Tôi luôn thích nghi, thấu hiểu và kiên nhẫn, đi từng bước một. Khi đối mặt với thách thức, chúng tôi sẽ chấp nhận và xử lý vấn đề, không giận dữ, không cáu gắt mà chỉ chấp nhận và tìm phương án giải quyết, rồi làm hết sức thôi.

Khi gặp một bức tường chắn trước mặt, đôi lúc bạn phải trèo tường, đôi khi thì đào hầm đi xuống dưới, hay đi vòng qua; nhưng sẽ luôn có đường nếu bạn muốn đi về phía trước.

Sự gắn kết giữa người nước ngoài, người Việt Nam và cộng đồng kinh doanh nơi đây là rất quan trọng. Tuyệt vọng, không thấu hiểu, không sáng tạo, nhiều nhà đầu tư nước ngoài đã rời Việt Nam như thế.

Friday, January 31, 2020

Gaurav Sharma đã nói gì?

Tổng giám đốc BIDV Metlife nói rằng:

...Có 3 điều tôi ấn tượng với văn hóa doanh nghiệp Việt. Đầu tiên đó là đồng nghiệp thân thiện, cởi mở, làm việc với nhau vui vẻ, tức là ngoài công việc họ còn xây dựng quan hệ cá nhân. Đây là điều tôi rất thích ở doanh nghiệp Việt. Thứ hai là lực lượng lao động luôn muốn học hỏi.

Điều thứ 3 tôi muốn nói mà cũng là sự khác biệt với văn hóa doanh nghiệp ở các nước khác đó là người lao động còn chưa sẵn sàng đón nhận rủi ro nhiều, các bước đi đều rất thận trọng. Nếu mình chấp nhận rủi ro thì sẽ có bước tiến nhảy vọt còn thận trọng quá thì chỉ đi được các bước ngắn. Đây là điểm mà tôi rất muốn thay đổi, xây dựng ở doanh nghiệp mình là khuyến khích mọi người thử nghiệm và chấp nhận thất bại, phải thử mới có cơ hội để thành công còn hơn là không bao giờ.

Wednesday, December 25, 2019

"Nghĩ bằng chân" nghĩa là gì?

"chanh xả" thì gọi là 'tư duy trên đôi chân' :)

có thể gọi là (kỹ năng) ra quyết định nhanh chóng,

hôm nọ đi ăn nhà hàng, chứng kiến một đôi bàn với nhau sẽ ăn món gì, rồi qua 20 phút vẫn chưa xong, có khi còn sắp sửa cãi nhau, vì điều gì cơ chứ, là sẽ gọi bún huế hay là mì bò?

trong nhiều khía cạnh của cuộc sống, quyết định thật nhanh/mau lẹ là vô giá, kẻ thù lớn nhất là tự nghi hoặc, phân vân/do dự,

tầm này rồi, 40 hơn rồi, phải hiểu rõ mình thích gì, muốn gì, muốn đi tới đâu,

hãy tin vào trực giác, lắng nghe chính mình, đừng có à ừ...,

điều này không có nghĩa là quyết định vội vã (khinh suất), mà là ra quyết định đúng một cách nhanh chóng, và đầy tự tin.
-----

You could also call it decision making, but that doesn't put the emphasis on time. I was in a restaurant a few weeks ago, and I heard a couple trying to figure out what they were going to eat. After 20 minutes, they still hadn't decided. It was starting to become a heated argument, and for what? The difference between ordering lasagna or spaghetti? In many aspects of life, quick thinking is invaluable. And the biggest enemy of it is self-doubt, or second-guessing. By the time you hit 40, you should know what you like, what you want, and where you're going. Trust your gut, listen to yourself, and stop umming and aaahing. This doesn't mean making hasty decisions, but it does mean getting to the right decision quickly, and confidently.

7 skills khác cần master là:
- Overcoming Procrastination
- Meditation
- Yoga
- Patience
- Arguing
learning how to argue is going to save you a lot of time, energy, and even money. In our youth, arguments can be childish and uncivilized. There can be name-calling and hurtful statements. The arguments can start out being about something small, and end up becoming monstrous. Knowing how to argue well, or fairly, can really be of great service to yourself, and those around you. Try to see things from the other person's point of view. Always think before speaking, and make sure that whatever you are saying has a positive intention. You want to reach an agreement, not hail yourself as a victor and puff up your chest. If you're in your 40s, you should be beyond such trivial wins anyway. You want the best for both parties, and you get that by listening, having empathy, and working as a team trying to solve a problem. (40 tuổi rồi, đừng cãi nhau vặt vãnh, đừng tự đắc mình là người chiến thắng, cố gắng hiểu quan điểm người khác, suy nghĩ trước khi nói, bất kỳ điều gì định nói phải có hàm ý tích cực, mong muốn điều tốt đẹp cho cả 2 bên, bằng cách lắng nghe, đồng cảm, làm việc như một đội nhóm để giải quyết vấn đề)

- Forgiveness
- Letting Go

Kết bạn tuổi trung niên


3 yếu tố thuận lợi để dễ kết bạn:
- proximity (you should be near another), gần gũi, ở cạnh nhau
- unplanned reaction (you run into each other even when you don't schedule it), tình cờ gặp nhau
- privacy (you in situations where you can confide in one another), trong những tình huống thân mật

1. get out of the office (ra khỏi văn phòng)
2. become a regular at your favorite spots (là khách thường xuyên ở những nơi ưa thích)
3. go out and do activities you like (ra ngoài và làm những việc mình thích)
4. make people feel like they better (friends like to feel acknowledged and valued. if you never ask your friends for favor, they don't get the satisfaction of feeling needed by you) (nhờ bạn giúp đỡ (việc gì), họ cảm thấy được coi là quan trọng/có kinh nghiệm v.v...)

5. go out and eat with your colleagues (đi ăn ngoài với đồng nghiệp)
6. exchange confidences (nói chuyện thân mật)
7. have ridiculous shared experience (có những trải nghiệm lý thú cùng nhau)
8. get in touch with people you used to know (nối lại quan hệ với những người từng biết/quen)

20 kỹ năng cần học ở tuổi 30 để thành công ở tuổi 40


1. Negotiating (kỹ năng đàm phán)
If you're negotiating your salary, the best strategy both for getting what you want and still coming off as friendly is to ask for a range including and above your target number. For example, if you're aiming for a $100,000 salary, you'd suggest a $100,000 to $120,000 salary. Another trick is to frame your proposal in terms of what you're giving the other person as opposed to what they're losing. So instead of saying, "I want $10,000 for my car," you'd say, "I'll give you my car for $10,000."

2. Establishing a regular sleep schedule (ngủ đúng giờ)
3. Making small talk at parties (bắt chuyện)
4. Finding and sticking to an exercise routine you enjoy (tập gym)
5. Finding your career 'sweet spot' (điểm ngọt sự nghiệp)
6. Saving for retirement (tiết kiệm cho về hưu)
by the time you're 40, you should have saved about three times your annual salary.

7. Investing in relationships (đầu tư vào các mối quan hệ: bố mẹ, vợ con...)
8. Saying 'no' to people (biết từ chối)
"Don't mess around with those things. It's fine for people to ask — most likely, in their mind, they're trying to help introduce you to a great person or opportunity or meaningful cause. And it's just as fine for you to say 'no.'" In some cases, you can even say "no" to your boss — sort of.

9. Keeping a clutter-free home (nhà cửa gọn gàng)
10. Practicing hobbies (thú vui riêng)
11. Making new friends (làm quen bạn mới)
12. Failing — and getting back up again (thất bại sớm, thất bại nhanh)
13. Managing stress (quản lý stress, cảm xúc)
14. Lifelong learning (học tập suốt đời)
15. Time management (quản lý thời gian)
16. Cooking (nấu ăn)
17. Knowing your personal values (hiểu rõ giá trị bản thân)
craft a personal mission statement. It's similar to a company mission statement, except it's just for you. It focuses on what you want to be (character) and to do (contributions and achievements) and on the values or principles upon which being and doing are based.

18. Selling yourself (biết "bán thân")
when people inquire about what you do, answer with your "what," "who," and "how." Don't be afraid to mention what you're passionate about, the types of people you help, and what you do for them specifically, she says.

19. Being happy with what you have (hài lòng với những gì đang có)
20. Forgiving yourself for your mistakes (tha thứ cho lỗi lầm của bản thân)

Wednesday, August 14, 2019

Cách tạo dấu ấn, tăng trải nghiệm

trải nghiệm tốt -> chia sẻ với bạn thân,

trải nghiệm xấu -> chịu một mình :)
-----
Hi, Dan.

Everyone talks about the importance of friendship, but does sharing an important experience with another person actually make it better?

—Alex

It depends on whether the experience in question is a good or bad one, and on whether the person you are sharing it with is close to you or not.

In a 2014 study in the journal Psychological Science, Eric Boothby and colleagues showed that eating chocolate along with another person made the experience more enjoyable, but eating very dark chocolate (sô cô la đắng) with another person made it taste even worse. The presence of others seems to make positive experiences more positive and negative experiences more negative.

Other studies have shown that experiencing pain—for instance, sticking your hand in an ice bath (tắm trong băng)—becomes more intense when it is shared with a friend than with a stranger. This suggests that, to enhance good experiences, we should invite friends to participate—but when it comes to unpleasant experiences, it is best to go it alone.

Chìa khóa để ra quyết định hiệu quả

ra hạn chót thời điểm nào phải có quyết định, đến lúc đó mà chưa quyết định được thì... tung đồng xu :), quyết luôn đi,

ko hối tiếc quyết định cũ, mà là suy ngẫm, rút ra bài học cho việc ra quyết định trong tương lai, sẽ làm gì khác đi...
-----
Dear Dan,

I take a lot (and I mean a lot) of time to reach a decision. I keep consulting, thinking, making comparison charts, googling, asking experts. But when the time finally comes to decide, I’m never fully convinced that I’m making the right choice. How can I stop second-guessing myself?

—Ramesh

When people agonize over making a decision, they usually aren’t thinking enough about the opportunity cost of their time. For instance, if you spend months thinking about whether to make a career change (thay đổi sự nghiệp), you will have lost time that you could have spent actually building your new career. That’s why it is useful to set a time limit for any decision you face. Tell yourself, “I’m going to decide by Friday,” and if you haven’t decided by then, simply toss a coin.

Another mistake people often make is mulling over decisions they have already made. Regret and reflection (suy nghĩ, ngẫm nghĩ) are useful only if they teach us lessons we can use in future decision-making, not when we use them as a form of self-punishment (tự trừng phạt). So try to focus not on the decision you have just made but on what you could do differently in the future.