Journey in Life: economics
Showing posts with label economics. Show all posts
Showing posts with label economics. Show all posts

Thursday, September 19, 2019

Chậm mà chắc?

phải vậy không ta?

nhnn việt nam chọn cách tiếp cận dè chừng đối với cho vay ngang hàng (p2p lending), nhưng như vậy có thể dẫn đến tình trạng tồi tệ đã diễn ra ở indonesia: các con nợ tự tử vì lãi suất cắt cổ, và ở trung quốc: hàng nghìn nhà đầu tư mất tiền tiết kiệm và xuống đường biểu tình vì sụp đổ các nền tảng cho vay không được điều tiết.
-----

Vietnam’s government is exposing (phơi bày, phơi nhiễm) vulnerable (dễ bị tổn thương) borrowers (người đi vay, con nợ) to the predations (sự ăn thịt, lối sống ăn thịt) of unscrupulous (không tận tâm, cẩu thả; vô nguyên tằc, vô liêm sĩ; không có nguyên tắc đạo đức; không cực kỳ cẩn thận, không cực kỳ kỹ lưỡng; không tỉ mỉ; không chú ý đến chi tiết; không thận trọng; không cẩn thận để không làm sai; không tuyệt đối chân thật) peer-to-peer (P2P) lenders in choosing to go slow on policing this rapidly growing industry.

The State Bank of Vietnam (SBV), the central bank, has been given until 2021 to study the sector before rolling out a framework of pilot (thử nghiệm) regulations.

The government may wish to balance financial system regulation with encouraging new, technology-driven industries such as P2P lending, which matches lenders with borrowers through online platforms. But this go-slow approach results in a regulatory vacuum (khoảng trống luật pháp) that threatens (đe dọa) a repeat (sự lặp lại) of problems seen in Indonesia, where some borrowers have been pushed to suicide (tự tử) by sky-high interest rates, and in China, where thousands of investors (nhà đầu tư) have lost their savings (tiền tiết kiệm) and taken to the streets in protest (biểu tình) following the collapse (sụp đổ, thất bại) of hundreds of under-regulated platforms (nền tảng).

...Asia-focused consulting firm Solidiance estimated that the country’s fintech market overall will process $7.8bn in transactions by next year, up from $4.4bn in 2017.

Saturday, September 14, 2019

Cơn khát trái phiếu doanh nghiệp: “Bom” nổ chậm?

shared from fb Giang Le,
-----
Mấy tháng gần đây đọc những tin về thị trường trái phiếu doanh nghiệp VN bùng nổ tôi rất ngạc nhiên về mức độ "cởi mở" của các cơ quan quản lý nhà nước. Nhìn chung trong lĩnh vực tài chính VN khá thận trọng, thậm chí quá "hà khắc" trong việc quản lý các hoạt động và sản phẩm tài chính. Nhưng dường như các nhà quản lý đã bật đèn xanh cho thị trường trái phiếu doanh nghiệp phát triển tự do dù các khung khổ pháp lý và quản lý còn rất lỏng lẻo, thậm chí chỉ đang trong giai đoạn dự thảo (xem bài báo).

Tại sao lại có sự "cởi mở" này? Phải chăng vì nhu cầu vốn của nền kinh tế tăng cao nhưng hệ thống ngân hàng và thị trường chứng khoán không đáp ứng được nên các nhà quản lý "làm ngơ" để các doanh nghiệp, nhất là doanh nghiệp BĐS, có cửa huy động vốn? Hay vì các ngân hàng và các công ty chứng khoán "khám phá" ra một kênh kiếm tiền mới (bảo lãnh/tư vấn phát hành) đã nhanh nhạy nhảy vào trước khi các cơ quan quản lý kịp trở tay? Tôi không có câu trả lời nhưng tôi đồng ý với ông Vụ phó Nguyễn Hoàng Dương là các nhà đầu tư các nhân phải hết sức thận trọng.

Một điểm nữa tôi cũng ngạc nhiên là đến giờ này chưa thấy SSC lên tiếng. Việc phát hành trái phiếu ra công chúng như hiện nay hoàn toàn giống IPO cổ phiếu. Nên nhớ "chứng khoán" bao gồm cả cổ phiếu lẫn trái phiếu, do đó SSC phải là đầu mối quản lý việc doanh nghiệp phát hành trái phiếu. Nhất là SSC phải có trách nhiệm bảo vệ các nhà đầu tư nhỏ lẻ không có nhiều kiến thức và đang bị các ngân hàng/công ty chứng khoán "dụ khị".

Ở Úc ASIC (tương đương như SSC của VN) quản lý rất chặt việc phát hành trái phiếu ra công chúng. Các công ty phải nộp hồ sơ (prospectus, financial disclosures) cho ASIC và tuân thủ nhiều qui định của ASIC (dựa trên Corporate/Consumer Laws) bảo vệ các nhà đầu tư nhỏ lẻ. Vì những qui định rất chặt chẽ và nặng nề như vậy nên phần lớn trái phiếu doanh nghiệp ở Úc được phát hành dưới dạng private placement cho các nhà đầu tư tổ chức hoặc chuyên nghiệp (accredited investors) với các khoản đầu tư tối thiểu là AU$500,000. Không chỉ Úc, Mỹ và đa số các nước phát triển khác cũng vậy, trái phiếu doanh nghiệp chủ yếu do các nhà đầu tư tổ chức nắm giữ, chỉ một tỷ lệ rất nhỏ được mua bán tự do trên thị trường chứng khoán (exchange trade bonds).

Một điểm khác biệt nữa là đa số các loại trái phiếu doanh nghiệp phát hành ở Úc và các nước phát triển khác có đánh giá tín nhiệm (credit rating). Chỉ có chưa đầy 1% số trái phiếu được phát hành non-rated mà chủ yếu cho private placement. Mặc dù lĩnh vực credit rating (cho corporate bond) có nhiều bất cập (mà tôi đã viết vài lần), đây là một biện pháp quan trọng để bảo vệ các nhà đầu tư, nhưng ở một khía cạnh rất khác so với nhiều người nhầm tưởng.

Vì sao người dân Hong Kong biểu tình?

giá nhà quá đắt, một người dân trung bình làm quần quật cả năm chỉ mua được 1,11 m2 (chỉ bằng 1/8 new york hoặc tokyo),

bất bình đẳng, không có cơ hội nghề nghiệp; việc lương cao thuộc về chuyên gia nước ngoài, dân trung quốc đại lục...

nền kinh tế trong tay 3-4 gia tộc ông trùm bất động sản, cảng biển..., những người nhận được các hợp đồng béo bở từ bắc kinh (đổi lấy sự thần phục của họ)
-----
...By preserving Hong Kong’s economic system in aspic (không thay đổi trong một thời gian dài), China has helped to generate extreme inequality (cực kỳ bất bình đẳng), due largely to the extraordinary expense of housing (chi phí nhà ở). A coterie (nhóm, phái) of tycoons (ông trùm) with a lock on the property market continue to enrich themselves at the expense of others. Many young protesters say they have lost hope (mất hy vọng) of a prosperous future (tương lai tươi sáng). Being able to afford a decent home appears inconceivable (không thể hiểu được, không thể nhận thức được; không thể tưởng tượng được; kỳ lạ, phi thường). The latest “nano” flats are not much bigger than a large car.

Thanks to light regulation, independent courts and a torrent of money from China, Hong Kong has long been a global financial centre. But many of the resulting jobs are filled by outsiders on high salaries, who help push up property prices. Mainlanders seeking boltholes do too. And then there is the contorted market for housing. The government artificially limits the supply of land for development, auctioning off just a little bit each year. Most of it is bought by wealthy developers, who by now are sitting on land banks of their own. They have little incentive to flood the market with new homes, let alone build lots of affordable housing. The average Hong Kong salary is less than HK$17,000 ($2,170) a month, hardly more than the average rent. The median annual salary buys just 12 square feet, an eighth as much as in New York or Tokyo.

The patriarchs of the main business families—for instance, Peter Woo of Wheelock, Lee Shau-kee of Henderson Land and the Kwok brothers of Sun Hung Kai—were already at the top when Britain ruled Hong Kong. In addition to property, such families dominate industries with limited competition such as ports, utilities and supermarkets. Before the handover, China assiduously (siêng năng, cần mẫn) cultivated (nuôi dưỡng (tình cảm... đối với ai); trau dồi, tu dưỡng (trí tuệ...)) the oligarchs (đầu sỏ) with a view to securing their loyalty—not least by offering them juicy land deals on the mainland. They duly fell into line (làm theo ai/cái gì).

Friday, September 13, 2019

Vì sao bữa trưa ở Mỹ đắt hơn ở Anh?

lấy ví dụ món bánh mỳ kẹp tôm (lobster roll) ở Anh chỉ 7,31 usd, ở Mỹ là 9,99 usd.

vì là thị trường địa phương, suất lớn hơn, văn hóa tip bồi bàn, người anh ăn tiết kiệm hơn, cạnh tranh ở đó lớn hơn,

cách ra giá bán ở thực đơn là (đơn giản lắm) lấy giá thành (nguyên liệu,...) nhân 3, rồi tự hỏi xem khách hàng có thể trả được bao nhiêu đối với món này, rồi là món này do bạn làm, rồi xem xét xem đối thủ ra giá bao nhiêu nữa...
-----
Menu pricing starts with a simple rule, says John Buchanan of the consulting arm of Lettuce Entertain You Enterprises, a restaurant group: take the cost of ingredients and multiply by three. Then ask yourself how much customers would expect to pay for a dish of this type, and how much they would expect to pay for it from you. A Pret lobster roll and one from a fancy seafood restaurant are quite different propositions. Lastly, check what the competition charges. “Only a small part of this decision is what I would call scientific,” says Mr Buchanan. “A lot has to do with a subjective judgment of what the market will bear.”

The lunch market is local. New Yorkers do not care about prices in London. And they—alongside Bostonians and Washingtonians—are used to their local high prices, for reasons that include bigger portions (though not at Pret) and tipping habits. Londoners are keener on sandwich lunches, which means stiffer competition in that part of the market...

Sunday, September 1, 2019

Người Mỹ nhờ Trump đòi nợ trái phiếu từ thời nhà Thanh

shared from fb Giang Le,
-----
Nếu chăm chỉ đọc báo chí tài chính quốc tế thỉnh thoảng bạn có thể gặp một tin đại loại là một số nhà đầu tư bị lừa mua giấy tờ có giá của các hoàng gia/chính phủ phát hành từ hàng trăm năm trước. Tất nhiên những thứ giấy tờ đó nếu không phải là giả thì cũng chẳng còn giá trị và các "nhà đầu tư" thường bị mất một số tiền khá lớn. Năm ngoái SEC đã truy tố một mục sư vì đã "bán" một số trái phiếu của chính phủ THDQ phát hành năm 1911 đổi lấy 3.4 triệu USD từ các nhà đầu tư đa số là các cụ hưu trí.

Cũng trong năm ngoái Jonna Bianco, đại diện cho các "nhà đầu tư" Mỹ nắm giữ trái phiếu cổ của THDQ, không biết bằng cách nào "diện kiến" được Trump ở sân golf của ông ta và "hiến kế" là chính phủ Mỹ dùng số trái phiếu cổ đó (theo bà ta trị giá hơn 1000 tỷ USD) đổi lấy số trái phiếu của Mỹ mà TQ đang nắm giữ. Tất nhiên Trump phải "thưởng" cho Bianco và các trái chủ khác bởi họ đã bỏ công giữ số trái phiếu đó cả trăm năm trời.

Chắc thời điểm đó Trump cười khẩy đừng hòng xỏ mũi ta, không có chuyện ta bỏ ra dù chỉ $1 để đổi lấy mới giấy lộn đó. Dù gì SEC vừa tuyên bố những thứ đó cùng lắm chỉ có giá trị sưu tập (được chào bán $250/tờ trên Ebay), hơn nữa từ năm 1979 một tòa án ở Alabama đã bác bỏ vụ kiện đòi TQ trả nợ cho các trái phiếu của THDQ. Nhưng có lẽ sau một năm đang "bí nước" nên Trump chỉ đạo Mnuchin nghiên cứu lại vấn đề này. Có điều theo lời một giáo sư luật ở Duke:

“I think everyone who works for Trump at the Treasury Department thinks this is loony”

Nghĩa là chắc Mnuchin sẽ rỉ tai Trump: thôi ông à, ngay cả nếu số trái phiếu đó còn giá trị thì chính phủ Mỹ không thể dính dáng gì vào đây. Tốt nhất là gà cho tụi "đầu gấu chuyên đòi nợ chính phủ" như Elliott Advisors làm việc với Bianco, rồi tụi nó thấy kiếm chác được gì thì đi mà kiện. Nhưng ông cũng đừng trông chờ vào đó mà mong có ngày bắt được vài cái tàu của TQ, tụi đòi nợ chuyên nghiệp đó mà đánh hơi thấy mùi tiền thì tụi nó đã nhảy vào từ đời nào rồi chẳng đợi ông nhắc.

Wednesday, August 28, 2019

Bảo hộ nông nghiệp ở Úc trong bối cảnh toàn cầu hóa

nông dân nhập lậu tinh trùng lợn đan mạch (ngụy trang trong bánh xà phòng) -> bị bỏ tù luôn
-----
Two pig farmers in Western Australia will be jailed after being convicted (kết án tù, tuyên bố có tội) of illegally importing Danish pig semen concealed (giấu) in shampoo bottles.

...The Perth district court was told boar semen had been illegally imported from Denmark multiple times between May 2009 and March 2017. The semen was used in GD Pork’s artificial breeding program and several breeding sows were direct offspring of Danish boars.

Federal agriculture minister Bridget McKenzie said breaches of biosecurity laws would not be tolerated.

“This case shows a disturbing (làm náo động, quấy rầy, làm nhiễu loạn) disregard (không đếm xỉa đến, bấn chấp, coi thường) for the laws that protect the livelihoods of Australia’s 2,700 pork producers, and the quality of the pork that millions of Australians enjoy each year,” McKenzie said.

“GD Pork imported the semen illegally in an attempt to get an unfair advantage over its competitors, through new genetics.”

Western Australian Farmers Federation spokeswoman Jessica Wallace said the offences was “a selfish act” that could cripple (làm hỏng, phá hỏng, làm lụn bại; làm tê liệt) an entire industry.

Monday, August 19, 2019

Tín dụng vi mô: Hiểm họa khôn lường đang đe dọa nền kinh tế Sri Lanka

lãi suất tính ra có thể lên tới 220%/năm, thì thôi gọi chính xác là 'cho vay nặng lãi' cho rồi...
-----
Borrowers know nothing about interest rates—effective rates may be as high as 220%—only the capital and weekly instalment (phần trả lãi hằng tuần). The finance ministry reckons big microfinance institutions have lent out 282bn rupees ($1.6bn), but it has no data for the many smaller lenders that operate. No rules exist to prevent over-indebtedness (nợ nần quá mức/ngập mặt). Most borrowers took out their first loan to consume rather than invest, and most new loans are taken out to service old ones. Giving poor people small loans without collateral (vật thế chấp), albeit at higher interest rates than on conventional loans (các khoản vay truyền thống), was meant to spur entrepreneurship (tinh thần khởi nghiệp) and allow people to bootstrap (tự mình cố gắng vươn lên, vươn lên bằng nỗ lực bản thân) their way out of poverty (nghèo khổ). In Sri Lanka it seems to be burying many, particularly women, deeper in it.

Those areas in the north and the east where civil war once raged hold 160,000 households headed by women. When the war ended the government began a $26m microloan programme called “Awakening North” for agriculture and business. The money was disbursed at 12% interest through state-owned and private banks.

...There are strong echoes of the wave of farmer suicides (nông dân tự tử) linked to predatory (cướp bóc, trấn lột) lending in the Indian state of Andhra Pradesh in the 1990s and early 2000s. These caused India to pass laws preventing private microfinance institutions from “exploiting” borrowers through “usurious (cao quá đáng, cắt cổ) interest rates and coercive (ép buộc, cưỡng bức) means of recovery”.

...Last year the government wrote off business loans of up to 100,000 rupees given to women in drought-affected areas and capped interest rates at 35%. But the relief applied only to each person’s biggest loan from a registered lender.

Saturday, August 17, 2019

Thomas Friedman sai rồi?

trích từ báo 'tuổi trẻ':

thuyết ngăn ngừa xung đột McDonald, hai quốc gia có cửa hàng McDonald sẽ không bao giờ tuyên chiến với nhau, tới thuyết ngăn ngừa xung đột Dell?
- Phải. Hai quốc gia bất kỳ là một phần của chuỗi cung ứng toàn cầu cho một hãng toàn cầu như Dell sẽ không đánh nhau chừng nào họ còn thuộc về chuỗi cung ứng đó. Khi tôi đang điều hành gian sau nhà bạn, đang làm nhân sự cho bạn, làm kế toán cho bạn, chứ không chỉ bán bánh hamburger, thì chúng ta đã ở chung giường. Điều đó sẽ ảnh hưởng tới hành vi của tôi.

* Theo một khía cạnh nào đó, thế giới là một chuỗi cung ứng khổng lồ. Và bạn không muốn trở thành người làm sụp đổ tất cả?
- Chính xác là như thế.

(hết trích)

-> có nghĩ lại ko ta, khi nhìn vào tình hình thế giới hiện nay Mỹ cấm Huawei, đánh các node (quan trọng) trong chuỗi cung ứng là tactic trong chiến tranh thương mại,

hệ thống swift code trong ngân hàng, internet (do bộ quốc phòng mỹ đầu tư ban đầu) -> mỹ có lợi thế và power

trước nữa là nước anh với vai trò của city of london và hải quân anh,
-----

...Thomas Friedman, author of The World Is Flat, is fond of telling the story that US businesses (in particular Dell) told their Indian suppliers (in particular Wipro) to calm things down or get cut out of the loop. And things did indeed calm down, so perhaps it was the concerns over Dell’s supply chain that prevented catastrophe. Perhaps.

Mr Friedman duly coined the phrase “the Dell Theory Of Conflict Prevention”: no two countries will go to war if they are part of the same global supply chain. He was never entirely serious about that, but the question now arises: did he have it backwards? Rather than a line of defence against hostile action, might global supply chains be a line of attack?

One example is the recent executive order banning US companies from working with Huawei, effectively denying the Chinese telecoms company the use of Qualcomm’s chips and Google’s Android operating system. Another was Mr Trump’s crude — and fleeting — threat to slap tariffs on Mexico if it didn’t satisfy him on immigration policy.

...Messrs Farrell and Newman point out that supply chains and digital networks can be used both as a “panopticon” to see everything that happens and as a “chokepoint”, denying access to some vital service. Both approaches require a certain bureaucratic apparatus — something that would be hard to disassemble once in operation. There is more going on here than the whim of “Tariff Man”.

Bài trước: Chỉ vì tiền

Chỉ vì tiền

netflix từ giờ thường xuyên dừng serie phim ở mùa hai, kể cả khi bộ phim này rất được ưa thích, vì nghiên cứu ra là mùa 3, 4 hay trở về sau cũng ko mang lại thêm nhiều người đăng ký mới, và các nhà sản xuất phim thường đòi tăng giá hợp đồng sau 2 năm.
-----

[Netflix] now routinely ends shows after their second season, even when they’re still popular. Netflix has learned that the first two seasons of a show are key to bringing in subscribers—but the third and later seasons don’t do much to retain or win new subscribers.

So the company is trying to get new subscribers, and wants to keep old subscribers just happy enough to not quit the service. And there’s this other tidbit:

Ending a show after the second season saves money, because showrunners who oversee production tend to negotiate a boost in pay after two years.

This passage, and the whole article, is framed by the notion that Netflix is becoming more budget conscience and metrics-driven. But really Netflix’s strategy is straightforward market power exploitation. The company is cancelling shows that subscribers like, so it won’t have to pay creators the amount they would otherwise be able to get for making good commercially successful art. In other words, Netflix is subtly raising prices on subscribers and paying creators less for their work.

Monday, August 12, 2019

Cuộc chiến của các công ty giao đồ ăn trực tuyến

năm 2018 tổng thị trường là 161 tỷ usd, dự đoán trị giá 1.000 tỷ usd vào năm 2023, nhưng không tasty tẹo nào đâu,

chia đôi rõ rệt: cựu binh có lợi nhuận và cty khởi nghiệp đốt tiền, 1 đằng thì phải tăng chi tiêu (mạnh cho) quảng cáo và hình thành mạng lưới giao hàng, 1 đằng thì trợ giá cho khách hàng (dẫn đến dung lượng thị trường thực ra có thể ảo, vì nếu giá tăng lên thì ko còn nhiều khách; alibaba còn dùng ele.me chịu lỗ để dẫn khách đến trang thương mại điện tử của họ),

hướng đi tới có thể là tổng điều phối, cung cấp thực phẩm cho các nhà hàng, có khi còn hình thành "nhà hàng ma" - chuẩn bị món chỉ để giao đi...
-----

...The food-delivery business can be split into two camps: mostly profitable veterans and loss-making newcomers. The veterans, founded at the start of the century, are led by publicly traded Grubhub in America, and Just Eat and Takeaway in Europe. The trio are collectively worth $18bn or so. They account for the largest share of the market, offering customers online access to restaurants that already have their own delivery services, such as pizza joints, sushi bars and Chinese restaurants. Their relatively simple business model, in which they take a cut of the bill from the restaurants, has enabled Grubhub and Just Eat to turn a profit for years. Takeaway makes money in its home market of the Netherlands.

The newbies, born more recently, have turned a once-tidy business into a food fight. They include listed firms such as Meituan of China and Delivery Hero of Germany, Uber Eats (part of Uber), Ele.me (owned by China's Alibaba), and privately held DoorDash, based in San Francisco, and Deliveroo, from London. For most of them, delivery is their core business, so they share their cut of the bill with riders as well as restaurants. This substantially broadens the market to restaurants offering everything from steak to Hawaiian poké bowls. But margins suffer. Funded largely by venture capital, they have thrown subsidies at customers, forcing their veteran rivals onto the defensive. To catch up, the veterans are investing in advertising and delivery networks—at a big cost. This week Grubhub and Just Eat reported slumping earnings, and Takeaway mounting losses, as they spent heavily to fend off the upstarts.

...Another is to provide cheaper meals by centrally supplying ingredients to restaurants, or building “ghost kitchens” that prepare food only for delivery.

Friday, August 9, 2019

“Quantum pricing” nghĩa là gì?

các nhà bán lẻ lớn không tính giá bán theo từng mặt hàng mà theo từng nhóm mặt hàng,

-> khi muốn thay đổi giá một mặt hàng, họ không điều chỉnh giá của mặt hàng đó, mà đưa mặt hàng đó vào nhóm hàng khác, xem ví dụ H&M ở dưới
-----

...A forthcoming paper by Diego Aparicio and Roberto Rigobon of the Massachusetts Institute of Technology helps make the point. Firms that sell thousands of different items do not offer them at thousands of different prices, but rather slot them into a dozen or two price points. Visit the website for H&M, a fashion retailer, and you will find a staggering array of items for £9.99: hats, scarves, jewellery, belts, bags, herringbone braces, satin neckties, patterned shirts for dogs and much more. Another vast collection of items cost £6.99, and another, £12.99. When sellers change an item’s price, they tend not to nudge it a little, but rather to re-slot it into one of the pre-existing price categories. The authors dub this phenomenon “quantum pricing” (quantum mechanics grew from the observation that the properties of subatomic particles do not vary along a continuum, but rather fall into discrete states).

Just as surprising as the quantum way in which prices adjust is how rarely they move at all. Retailers, Messrs Aparicio and Rigobon suggest, seem to design products to fit their preferred price points. Given a big enough shift in market conditions, such as an increase in labour costs, firms often redesign a product to fit the price rather than tweak the price. They may make a production process less labour-intensive—or shave a bit off a chocolate bar.

Central banks are starting to see the consequences. Inflation does not respond to economic conditions as much as it used to...

Sunday, August 4, 2019

Làm sao giải quyết vấn đề thất nghiệp ở miền Nam nước Ý

Messina, Convento Frati Minori Cappuccini. Photo courtesy János Korom.

Áp dụng mô hình thương lượng tiền lương của Đức có lẽ là giải pháp.

nguồn: the Economist, Thu Phương dịch.

Nếu đứng ở Messina phía bắc Sicily vào một ngày đẹp trời, bạn có thể nhìn thấy Calabria ở mũi phía nam nước Ý. Eo biển giữa hai vùng này được cho là vị trí của Scylla và Charybdis, nữ thủy quái và quái vật phun xoáy nước mà Odysseus trong tác phẩm của Homer phải tránh trong hành trình về nhà. Người Ý bên hai bờ eo biển này đang phải đối mặt với một nguy cơ khác – thất nghiệp. Năm 2017, khoảng 1/5 lực lượng lao động ở miền Nam, và hơn một nửa số thanh niên trẻ thất nghiệp.

Giovanni, cư dân 25 tuổi của Messina, đã không có việc làm suốt bảy tháng nay. Anh thử việc ở nhiều nơi, điều dưỡng và đóng tàu v.v… nhưng vẫn chưa có việc làm ổn định. Aldo Cammara của Education InProgress, một tổ chức phi chính phủ giúp các bạn trẻ học kỹ năng máy tính, cho rằng một phần của vấn đề là quá ít cơ hội trong khu vực.

Suy thoái kinh tế làm cho

Con ong bận rộn trong tổ hamburger

Photo courtesy Marion Paul Baylado.

Nếu McDonald là gã khổng lồ Goliath trong thị trường thức ăn nhanh thì Jollibee của Tony Tan chính là chàng chăn cừu David của người dân Philippines.

ngày 28 tháng 2 năm 2002.

nguồn: the Economist, Bích Nhàn dịch.

Philippines là nỗi hổ thẹn lớn của McDonald. Người Philippines cuồng văn hóa Mỹ cũng giống như họ phát cuồng về đồ ăn nhanh, vì thế năm 1981 khi biểu tượng chữ M vòm vàng (logo của McDonald) lần đầu tiên được dựng lên ở Manila, ai nấy đều cho rằng McDonald sớm muộn sẽ thống trị thị trường Philippines như ở nhiều nơi khác. Thời điểm đó, anh em nhà Tony Tan chỉ là chủ một doanh nghiệp địa phương vừa mới chuyển đổi thành công vài tiệm bán kem thành những căn bếp làm bánh burger. Chẳng bao lâu sau, bạn bè ông khuyên ông nên làm những việc khác để kiếm sống. Họ còn khuyên tốt nhất là ông nên mua nhượng quyền từ McDonald.

Nhưng ông Tan không

Friday, July 19, 2019

Dữ liệu khách hàng - Tài sản quý của doanh nghiệp

hãng hàng không british airways ko thể cãi là do bị hackers tấn công được (dù đúng là thế), và bị phạt 183 triệu bảng
-----

...The ICO said the incident (vụ việc) took place after users of British Airways' website were diverted (chuyển hướng) to a fraudulent (không trung thực; lừa dối; chiếm đoạt được hoặc làm được bằng cách lừa đảo) site. Through this false site, details of about 500,000 customers were harvested (gặt hái, thu hoạch; thu vén, dành dụm) by the attackers, the ICO said.

Information Commissioner Elizabeth Denham said: "People's personal data is just that - personal. When an organisation fails to protect it from loss, damage or theft, it is more than an inconvenience. "That's why the law is clear - when you are entrusted with personal data, you must look after it. Those that don't will face scrutiny from my office to check they have taken appropriate steps to protect fundamental privacy rights."

...At the time, BA said hackers had carried out a "sophisticated (tinh vi), malicious (hiểm độc, có ác tâm; có hiềm thù, cố tình làm hại) criminal attack" on its website.

Chung tay bảo vệ tê giác

bằng trái phiếu, nhận lãi nếu số tê giác đen châu phi ở kenya và nam phi tăng trong vòng 5 năm...
-----
...Conservationists have started marketing a five-year rhino bond, which bankers say will be the world’s first financial instrument dedicated to protecting a species.

Investors in the $50m bond will be paid back their capital and a coupon if African black rhino populations in five sites across Kenya and South Africa increase over five years. The yield will vary depending on changes in the rhino population, which has fallen rapidly since the 1970s.

The bond is likely to have different categories of investment, with some investors taking a “first loss” position. If rhino numbers drop, those investors will lose their money depending on the scale of the decline and the terms of their investment, while investors in other categories will be repaid.

Lý do để Obama thắng cử

thu thập dữ liệu qua facebook quá rõ về voter để ko mất thời gian thuyết phục những voter kiểu gì cũng sẽ ko vote cho mình,
-----

The data came from Facebook:

...During Obama’s initial 2008 bid for office, his team had already embraced technology in a greater capacity than any before it, assembling massive email lists and other targeted initiatives that earned Obama historic fundraising tallies. But for 2012, campaign manager Jim Messina wanted to take things even further.

To get there, his staff needed to link what had previously been disjointed databases of voter information (collected by volunteers, pollsters, and other campaign workers) into a single, comprehensive pool unrivaled in detail and scope. Whereas most voter logs used by campaigns often list only names and telephone numbers, Obama’s advanced tool dove into specifics like age, race, district, and voting history: it allowed field workers to rank voters intelligently and not waste time chasing unlikely votes.

Monday, July 8, 2019

Liệu ngân hàng tư nhân lớn nhất nước Đức có thể tự mình tiếp tục tồn tại không?

Điều này phụ thuộc rất lớn vào sự thành công của kế hoạch tái cấu trúc của Deutsche Bank

nguồn: the economist,

Bin Kuan dịch, Minh Thu hiệu đính,

Sau thất bại trong các cuộc đàm phán sáp nhập với Commerzbank vào tháng 4 vừa rồi thì đầu tháng này, giá cổ phiếu của Deutsche Bank đã xuống tới mức thấp nhất trong lịch sử 149 năm của nó. Cơ quan xếp hạng tín dụng Fitch đã hạ mức xếp hạng của ngân hàng này, hiện ở mức chỉ còn hơn trái phiếu đầu cơ 2 bậc. Hồi tháng 5, giám đốc điều hành Christian Sewing đã cam kết thực hiện “những cắt giảm đầy khó khăn” đối với việc kinh doanh yếu kém của nhánh ngân hàng đầu tư, và sẽ đưa ra kế hoạch phát triển vào ngày 24 tháng 7 dựa trên kết quả kinh doanh nửa đầu năm. Nhưng vào ngày 16 tháng 6, một số thông tin bị rò rỉ về

Saturday, June 29, 2019

Tương lai nào cho ngành thép năm 2019?

nếu là 'hàng Tàu đội lốt' -> không có cửa...
-----
...But U.S. officials and industry analysts say Vietnam has for years played a pivotal role in importing Chinese steel, lightly treating it, and then re-exporting the product as a Vietnamese good—thereby giving Chinese steelmakers and Vietnamese processors a means to end run the U.S. tariffs.

In May 2018, the U.S. imposed duties of more than 250% on certain Vietnam steel exports after finding they contained “a significant portion” of Chinese steel. The ruling hinged on the Commerce Department’s conclusion that the costs for steelmakers in Vietnam to increase the product’s value with additional processing and coatings were “minor and insignificant.”

...“Many buildings called factories are set up in Vietnam which are really storage structures to hold goods being sent here, but are really made in China,” said Jeffrey Newman, founder of Jeffrey Newman Law, a Boston-based firm that handles tariff-evasion cases.


Tạm nhập tái xuất là gì?

là gì không cần biết, đừng có là cửa sau cho hàng TQ vào Mỹ né thuế mà "ăn đập"...
-----

Billions of dollars worth of China-made goods subject to tariffs by the Trump administration in its trade fight with Beijing are dodging the China levies by entering the U.S. via other countries in Asia, especially Vietnam, according to trade data and overseas officials.

The Trump administration has for more than a year sought to weed out the practice known as transshipment, in which Chinese exports typically are minimally processed or altered during a brief stop in a third port and then re-exported as a product originating from the third port. Such circumvention (sự dùng mưu để lừa; sự dùng mưu kế để lung lạc (ai)) threatens (đe dọa) to crimp ((từ lóng) ngăn cản, thọc gậy bánh xe) U.S. plans as it prepares to add tariffs on to $300 billion of Chinese exports, from toys to electronics, essentially covering all its China trade. The U.S. already has placed 25% tariffs on some $200 billion of Chinese exports.

In the first five months this year, exports to Vietnam from China of electronics, computers, and machinery and other equipment have sharply increased compared with a year earlier. In turn, so have exports of such goods from Vietnam to the U.S., Vietnamese trade data show.

Friday, June 28, 2019

Vingroup đại diện cho nền kinh tế phát triển nhanh nhất châu Á

phóng viên financial times đặt ra nhiều câu hỏi lắm :)
-----

Vingroup makes everything from smartphones to schools. But civil activists fear its growing clout

...More seriously, some Vietnamese questioned whether — as in South Korea, where chaebols such as Samsung have been involved in scandals — their national policymakers and politicians are in danger of being used by Vingroup or any of the country’s other rising private companies.

In more than two decades as a foreign correspondent, I have found Vietnam’s communist government to be one of the most business-friendly I have encountered. As in China, the combination of a vibrant business environment with a non-democratic single-party state has helped to create the conditions for economic take-off. But in the absence of the normal checks and balances, such as a free press and a citizenry allowed to speak its mind, there is a risk of big companies gaining too much power — even one with Vingroup’s mission “to create a better life for the Vietnamese people”.

...“To be successful in Vietnam, you have to nurture relationships with people in the government to protect you,” Alexander Vuving, a Vietnamese-American scholar at the Asia-Pacific Center for Security Studies in Honolulu, told me. “But once you have a close relationship with the powerful in an authoritarian state, it’s tempting to leverage it to silence your critics.”

While reporting this article, I came across multiple stories of Vingroup customers, activists and others who say they were either contacted by police or stalked after criticising the company. Negative news reports about the company have a way of disappearing from state-controlled media websites and Facebook.