Người tu khô khan và người mẹ ít chữ



Có người học Phật rất nhiều, thuộc kinh, giỏi tranh luận. Ai nói sai một chữ là ông chỉnh. Nhưng càng học, ông càng lạnh. Ông biết “từ bi” như khái niệm, nhưng không biết thương người đang ngồi trước mặt.

Một hôm mẹ ông ốm. Bà không hiểu giáo lý, không biết thuật ngữ, chỉ nắm tay ông nói:

“Con tu sao thì tu, miễn sao ở gần con người ta thấy bớt khổ.”

Câu ấy như đánh thức ông.

Ông nhận ra mình dùng Phật pháp như khí giới để thắng người khác, chứ chưa dùng Phật pháp như thuốc để chữa khổ. Từ đó, ông bớt tranh hơn, biết nghe hơn, biết mềm hơn.
Tags: transform

Post a Comment

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Suy ngẫm