Journey in Life: 02/08/15

Search This Blog

Sunday, February 8, 2015

Don't take it personally

Photo credit: Steven Aitchison.

Previous post: Are you a realist?

Tình yêu cảm động của người cha nghệ sĩ


Năm 2007, Richard Hammond (co-hosting the car programme Top Gear) bỏ chiếc Porsche bị kẹt xe để chạy gần 26 km trong 2 tiếng rưỡi để về nhà kịp sinh nhật con gái...

Đặt tên cho con sinh năm 2015 - Ất Mùi

shared from fb Võ Tiến Cường.
-----
Con rể : vợ con sắp sinh con trai, không biết nên đặt tên cháu là gì bố ạ!

Bố vợ : thì anh cứ thử tìm đi rồi tôi sửa cho miễn là cái tên đó có ý nghĩa và ko bị xuyên tạc.

Con rể : bọn con quen nhau vào mùa thu nên định đặt cháu là Thu

Bố vợ : không được, tên Thu sau này đi học thế nào bọn bạn cũng sẽ gọi là Thu Đạm

Con rể : thế tên Hưng thì sao ạ?

Bố vợ : hừm, Hưng thì là "Hưng náy" ko ổn đâu

Con rể : con thấy tên Hải nghe mạnh mẽ

Bố vợ : Hải á , càng không được vì "Hải dớ"

Con rể : khó nhỉ, thôi con đọc một loạt tên bố xem cái nào hay thì chọn cho cháu nhé: Bách, Cường, Dũng, Đức, Kiên, Lâm, Nam, Tùng, Tú, Vương, Đạt!

Bố vợ trầm ngâm rồi phán: không cái tên nào lọt lỗ tai này nhé : Bách ruồi, Cường xuyên tu, Dũng lái, Đức nhít, Kiên sặc, Lâm thồn, Nam hồn, Tùng Trinh, Tú bi, Vương cú, Đạt phít. 

Thôi con nghe bố cứ đặt mẹ cho nó cái tên là Thanh cùng lắm bạn bè có ghét thì cũng chỉ gọi là Dr Thanh mà thôi...

Bài trước: Phân công lao động

Giết thịt chó mèo… và ảnh hưởng tiêu cực với kinh tế

shared from fb Nhân Tuấn Trương.
-----
Một số người VN, do thiếu kinh nghiệm tiếp xúc với người nước ngoài (trong các lãnh vực thuơng mãi), hoặc do « phát cuồng vì thịt chó », nên thường có những lời lẽ bênh vực thói ăn thịt chó. Họ cho rằng việc dã man với súc vật (như ăn thịt chó, chém heo…) không ảnh hưởng gì đến hình ảnh của VN trên thế giới.

Điều này hết sức là sai lầm. Những người (Việt) có công việc làm ăn thường xuyên giao tiếp với khách hàng (quốc tế) là những nhân chứng cụ thể.

Tôi kể trường hợp cô em gái tôi, cô em thứ năm. Tôi đã từng kể đây là cô em mà tôi phục nhứt. Với hoàn cảnh gái góa con côi, hai bàn tay trắng, đất người làm nên sự nghiệp như cô quả là hiếm có.

Cô Năm có một thuơng hiệu may mặc (khá nổi danh trên trường quốc tế). Cô có mặt ở hầu hết các « hội chợ quốc tế » về thời trang, từ Anh, Pháp, Đức, Ý… cho đến TQ, VN, Ấn Độ… Cô là khách VIP của các cuộc trình diễn kiểu mẫu, ở Milan hay Paris. Các mặt hàng do cô vẽ kiểu và sản xuất có bán tại các cửa hàng lớn ở Paris, Milan, New York… Cô là khách hàng « sộp » của các tổ hợp may ở các nước VN, Kampuchia, TQ, Ấn Độ…

Những lần (hiếm hoi) gặp mặt anh em chuyện trò với nhau, cô luôn than phiền rằng thái độ của khách hàng đối với « gương mặt Châu Á » của cô, cũng như nguồn gốc mặt hàng, luôn là cái « nhức nhối », gây trở ngại cho cô trong buôn bán. Hàng hóa có lúc không giới thiệu được (ở hội chợ) do nạn kỳ thị, họ tưởng cô là người Hoa và hàng của cô là may tại TQ.

Những bài báo, clip video… xuất hiện trên báo chí thế giới nói về "sinh hoạt thường ngày" của người Hoa, trong nước cũng như lúc đi ra ngoài, đã gây ấn tượng xấu trong các nước Tây Âu. Thái độ của (một thiểu số người Hoa), nạn khạc nhổ, nạn ăn cắp, nạn buôn lậu, nạn nhập cư lậu, tỉ lệ phạm tội… đã đem lại cho người Hoa một hình ảnh ghê tởm. Nạn nhân trước hết dĩ nhiên là « Made in China ». « Made in China" là một « tật nguyền ». Tất cả những gì sản xuất ở đây đều không thể trở thành những món hàng « de luxe ».

Vì vậy cô hướng về VN, Kampuchia và Ấn Độ. Từ đó, mỗi lần gặp khách hàng kỳ thị là cô có thể ngước mặt cao lên nói rằng: Tao là người Việt Nam, hàng hóa của tao làm tại VN. Tao không phải Chinese.

Đây chỉ là một thí dụ nhỏ, rất cá nhân. Nhưng ở VN có hàng triệu "thuơng hiệu" tương tự như cô Năm.

Thử tưởng tượng một ngày (có thể là nay mai vì VN mới chôn sống 3 ngàn con mèo). Do việc "dã man với thú vật", các tổ chức bảo vệ súc vật trên thế giới làm "lobby" tẩy chay hàng hóa VN. Lúa gạo, tôm cá, trái cây… sản xuất ở VN bị đình chỉ. Khách hàng thay vì mua gạo ở VN, vì rẻ hơn một chút, thì qua ra mua của Kampuchia hay Thái Lan. Tôm cá, trái cây… cũng vậy. Hàng hóa của VN đâu có tươi và ngon bằng Indo, Mã Lai, Pakistan…?

Trong khi lượng du khách giảm xuống. VN có gì để cứu vãn nền kinh tế ?

VN không phải là Nhật. Các nước (tiên tiến) phần lớn phụ thuộc vào hàng hóa của Nhật. Với sức mạnh (và trọng lượng kinh tế), Nhật không sợ bất kỳ một trừng phạt kinh tế nào.

Nếu có một phong trào (tương tự phong trào áo lông thú các đây khá lâu) tẩy chay VN vì « dã man với thú vật », thì VN sẽ không gượng nổi. Hoặc là gộp chung VN với Chinnois vào một giỏ, VN sẽ « chết ».

Vì vậy, thể diện quốc gia, sỉ diện dân tộc là « cái chung », cần phải giữ vì nó ảnh hưởng đến mọi người. Trong khi việc « ăn thịt chó », việc « chém heo »… chỉ là thói quen (đáng xấu hổ) của một thiểu số.

Bỏ ăn thịt chó, bỏ việc chém heo, dân VN không chết. Nhưng nếu tiếp tục hay cổ súy (một cách ngu xuẩn) các việc này thì kinh tế VN sẽ chết. Tức là có hàng chục triệu người chết (đứng) vì mất công ăn việc làm.

Chém heo và ăn thịt chó

shared from fb Nhân Tuấn Trương.
-----
Để biện hộ cho việc « chém heo » hay thói « ăn thịt chó » người ta thường núp mình dưới tấm khiêng « văn hóa » dân tộc, kể cả lúc cái gọi là « văn hóa » đó làm tổn thuơng đến danh dự của cả dân tộc cũng như ảnh hưởng xấu đến (nền kinh tế) của đất nước.

Lễ hội « chém heo » là một hủ tục của địa phương (làng Ném Thuợng, xã khắc Niệm, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh), được tổ chức hàng năm vào ngày mồng 6 tháng giêng âm lịch. « Truyền thuyết » nói rằng cuối thời nhà Lý, một viên tướng đánh trận khi đến vùng này chém heo rừng để nuôi quân. Từ đó dân làng hàng năm mở tục chém heo để tưởng nhớ công ơn của người đã có công khai hoang vùng đất này.

Chưa thấy nghiên cứu (khoa học) nào nói về « lễ hội » này để xác định các giá trị (về văn hóa, tâm linh, hay lịch sử). Nhưng từ cái « truyền thuyết » này ta có thể thấy nhiều điều vô lý (theo lối Âu Cơ đẻ trăm trứng). Từ việc đi đánh giặc « chém heo rừng để nuôi quân » trở thành việc « khai hoang vùng đất » là xa hàng vạn dặm. Cũng như ông tướng đang đánh giặc (giặc nào ? kéo dài bao lâu ?). Thời khắc chiến tranh là dầu sôi lửa bỏng, trong khi việc khai hoang chỉ có thể diễn ra trong lúc thái bình, thời gian phải cần năm, mười năm.

Lễ hội này chỉ phổ biến ở địa phương (làng Ném Thuợng) và không (hay chưa) thấy lan ra các nơi khác. Nó bắt đầu từ khi nào ? Từ sau khi nhà Lý diệt vong ? hay chỉ mới đây, lúc « văn hóa xã hội chủ nghĩa » suy tàn ?

Văn hóa (của một dân tộc) là sản phẩm (vật chất và tinh thần) của con người thuộc dân tộc đó, tồn tại theo thời gian (mang tính kế thừa), phục vụ cho các nhu cầu (về tinh thần và vật chất) của dân tộc đó trong đời sống thường ngày.

Người ta gọi là « truyền thống văn hóa » khi nó được đa số người dân trong cộng đồng chấp nhận (và thể hiện).

Hủ tục « chém heo » khó có thể núp bóng « văn hóa » truyền thống Việt Nam để đòi « tồn tại ».

Tệ nạn ăn thịt chó (và hành hạ súc vậy) cũng vậy. Đây không thuộc về văn hóa (ẩm thực) đặc thù của Việt Nam. Đến những năm thập niên 40, 50 thế kỷ trước, ở Châu Âu nhiều nơi cũng ăn thịt chó. Việc ăn thịt chó chỉ là thói quen của một nhóm nhỏ, ở Việt Nam cũng như ở các nước khác. Người ta không cấm việc « ăn thịt chó ». Khi con người « văn minh » hơn, không còn ai ăn thịt chó. Chó, mèo… là những con vật được xếp vào loại thú vật « có tình cảm ». Luật lệ các xứ Châu Âu hiện nay cấm giết hại thú vật « có tình cảm ».

Đại đa số dân Việt Nam (nhất là những người theo đạo Phật), từ xưa đến nay có truyền thống không ăn thịt chó.

Nói « ăn thịt chó » là văn hóa truyền thống của Việt Nam là xuyên tạc văn hóa, là ngồi xổm lên lịch sử, lên truyền thống của dân tộc.

Lý lẽ thuyết phục nhất của phía chủ trương « ăn thịt chó » và (chém heo) là phê bình « những người đứng ngoài » ảnh hưởng văn hóa « ngoại lai ». Người ta không thể đứng trên nền tảng « ngoại lai », suy tôn ngoại lai, để phê bình những gì thuộc về bản sắc dân tộc.

Tôi hoàn toàn đồng ý với lập luận này. Không thể chấp nhận « văn hóa ngoại lai » áp đảo (đến mức tận diệt) văn hóa dân tộc được...

Trong khi việc « chém heo » và « ăn thịt chó » không thuộc về « văn hóa ». Văn là vẻ đẹp. Cái đẹp nào thấy được ở việc « chém heo » và ăn thịt chó ngoài việc làm cho người ngoài phẫn nộ và ghê tởm (về mức độ dã man của người Việt)?

Trong khi các thói quen, các bại tục này ảnh hưởng lớn đến thể diện dân tộc và kinh tế quốc gia.

Việt Nam mình có câu « con sâu làm rầu nồi canh ».

Một số (rất) nhỏ dân Việt Nam nằng nặc giữ tục « chém heo », phê bình rằng những người chỉ trích tục lệ này là « những người đứng ngoài ». Một số (cũng rất nhỏ) khác cương quyết bảo vệ việc « ăn thịt chó », thịt mèo… cũng cho rằng lý lẽ của những người chống việc « ăn thịt chó » là lý lẽ của kẻ đứng ngoài.

Trên bình diện quốc gia, dân tộc thì chúng ta cùng nằm chung trong một « nồi canh ». Chúng ta có cùng một sỉ diện dân tộc.

Việc phát triển quốc gia, tức là việc « dân giàu nước mạnh », ngày nay dựa trên « kinh tế » chứ không phải dựa trên súng ống, sức mạnh (để đi chinh phục các nước khác). Mà nói đến kinh tế là nói đến cạnh tranh.

Nói thật, bọn Tàu, bọn Thái, Mã, Kam, Lào… vì cạnh tranh kinh tế với Việt Nam, họ sẵn sàng biếu không cho mỗi người Việt Nam một con heo để làm lễ « chém heo ». Họ cũng (không nhân đạo gì) sẵn sàng xuất cảng sang Việt Nam mỗi năm ba (chục) triệu con chó để phục vụ đám bợm nhậu Việt Nam. Họ sẵn sàng làm cho nồi canh Việt Nam nhung nhúc sâu bọ.

Nhớ lại, bên Châu Âu (và Mỹ) có một thời rất chuộng những chiếc áo lông thú. Giá cả một chiếc áo lạnh có thể bằng giá của một chiếc xe (hạng du lịch). Tức là rất đắt tiền. Việc chuộng áo lông đã làm giàu cho kỹ nghệ may mặt hưng thịnh. Nhưng phong trào « bảo vệ thú vật » nổi lên, được sự cộng tác của nhiều minh tinh, tài tử, những gương mặt công chúng… Một thời gian ngắn, không còn chiếc áo lông nào được bày bán (ở các nước Âu, Mỹ).

Bọn Hàn quốc cũng có (một số) người ăn thịt chó. Nhưng lo ngại hàng hóa của họ bị tẩy chay (theo lối áo lông thú), chính phủ của họ ra những đạo luật để việc « giết chó » không dã man cũng như việc « ăn thịt chó » được kín đáo hơn.

Đất nước còn nghèo. Dân tình phần lớn còn trong vòng u u, minh minh, chưa phân biệt cái lợi, cái hại, cái tốt, cái xấu...

Thôi, chịu thua.

So sánh Việt Nam với Nhật Bản thì buồn cười quá

shared from fb Thuy Thi Nguyen.
-----
So sánh Việt Nam với Nhật Bản thì buồn cười quá, ai lại làm thế. Kinh tế Nhật chả gì cũng xếp hàng thứ 4 thế giới, giáo dục đứng nhất châu Á, y tế thì cũng đầu bảng. Về quốc phòng an ninh, tuy Nhật không có anh lính chiến nào, nhưng bốn bên vững vàng đâu có sợ ai xâm lược. Còn Việt Nam thì ai cũng hiểu rồi, đang đâu đó áp chót các bảng xếp hạng. Thôi, không có so sánh khập khiễng như vậy, buồn cười lắm!

Nhưng nghĩ lại, cùng là con người với nhau, cứ nói chuyện con người đi xem sao. Đằng ấy hơn trăm triệu người, đằng này cũng ngót trăm triệu rồi. Chưa kể nước Nhật đang già đi nhanh chóng, mỗi năm dân số giảm mất cả triệu người, còn Việt Nam thì đang hừng hực khí thế dân số có nhiều lao động trẻ. Tương lai "sánh vai" của Việt Nam là dựa vào con người đang sẵn có đây chứ đâu. Thì đây, thử kể chuyện con người.

Trong khi hôi bia, hôi của từ xe gặp tai nạn trở thành "sự kiện truyền thông" bên xứ mình thì ở cách đó 6 giờ bay, khi hàng trăm ngàn người phải trải qua cảnh màn trời chiếu đất vì sóng thần, máy ATM chảy ra ê hề tiền mặt mà người Nhật vẫn không nhặt vì… không phải của mình.

Hồi nọ đi chợ ở Hà Nội thấy mấy quả chanh từ thúng hàng của người bán rơi ra lề đường, bà mẹ chở con đi xe máy phía sau đã hối con "lặt, lặt đi con kìa". Trong khi có lần tôi để quên điện thoại ở sân trường ở Nhật hơn nửa ngày, lúc quay lại vẫn thấy nó đang nằm sởi nắng.

Đi ăn tiệc ở mình khổ nhất là ôm khư khư mấy cái túi xách. Ai có bao nhiêu đồ quan trọng thì cứ ngoắc hết lên cổ cho chắc. Đi tiệc tùng ở Nhật, mọi người thường kê một cái bàn lớn góc khuất nào đó, người đến dự sẽ để hết túi xách, áo khoác lên bàn đó để ăn uống cho thoải mái, lúc ra về thì lần lượt của ai nấy lấy.

Trong trường học Việt Nam, nhặt được của rơi trả lại người mất (hoặc nộp lại cho nhà trường, công an) là rất đáng khen ngợi. Có khi học sinh còn được tuyên dương dưới cột cờ vào buổi chào cờ sáng thứ 2. Đúng thế, làm được việc tốt là đáng khen. Nhưng nghe ra có gì đó hơi lạ, chắc vì nó không phổ biến nên mới có lễ khen. Một việc đúng nên làm như vậy là hiển nhiên, mà vẫn ít quá hay sao để còn vỗ tay khen thưởng?

Hồi đi học phổ thông, tôi bị mất từ cục tẩy, bút chì, mất khăn, mất áo, mất cặp sách, mất dép. Bạn bè ở ký túc xá sinh viên còn mất cả cái ấm đun nước, cục sạc điện thoại, mất cả gói mì tôm. Ôi thôi gọi là cái gì cũng mất.

Ai lấy? Sinh viên lấy cắp lẫn nhau. Rộng ra nữa nếu có đổ tội cho "người ngoài" thì là bạn bè của sinh viên vào lấy cắp của sinh viên.

Trong khi bạn bè Nhật bảo nếu nhặt được của rơi mà không trao lại cho người mất, hay không giao nộp lại cho cảnh sát, thì sẽ bị coi như là ăn cắp. Nhặt được vật không phải của mình mà đem giao nộp hay trả lại là việc làm hiển nhiên của một người bình thường.

Cảnh sát khu vực ở Nhật có cái xe đạp trông hay hay, thường chạy lòng vòng quanh khu phố cả ngày, gọi là mawari-san. Họ dường như "rỗi việc" nên thấy toàn đi chỉ đường và báo cáo nhặt được của rơi, truy ra tung tích của người mất để còn giả lại. Trẻ em và người già có vẻ thích các anh chàng mawari-san này vì họ rất thân thiện, tốt bụng, chu đáo.

Đến đây lại phải nhớ "tuyên dương khen thưởng kịp thời" mấy trăm cán bộ chiến sĩ công an giao thông của ta đã không nhận hối lộ, giữa muôn trùng vây vẫn giữ vững tính liêm khiết chính trực của người công an nhân dân. Thật là đáng khen!

Nói chung, "cái gì không phải của mình thì đừng có nhận" – trẻ em Nhật được dạy như vậy từ khi biết nhận biết hành vi. Và dù hiện tại số trẻ em Nhật được sinh ra hàng năm ít hơn số trẻ em Việt Nam, chúng vẫn cứ được dạy kĩ lưỡng từng chút những điều đơn giản như vậy, để trở thành những người bình thường. Khi lớn lên chúng sẽ là công dân của một xã hội bình thường, nơi mọi người tin rằng làm việc tốt là một điều bình thường.

Hiện nay Việt Nam có nhiều trẻ em hơn, nhiều lao động trẻ hơn, rồi sắp tới ta sẽ có nhiều người hơn Nhật Bản. Rồi thì sao? Rồi thì định "sánh vai" cùng Nhật Bản ư? Đừng có huyên thuyên nữa.

Người lớn cứ sống cho bình thường, dạy trẻ con sống bình thường nữa. Thôi khỏi hô hào người tốt việc tốt, miễn luôn cả khen thưởng gấp, xin nghỉ luôn cả cái chống chủ nghĩa cá nhân cơ hội này nọ. Phàm đã là người bình thường thì thấy việc tốt nên làm, việc xấu nên tránh. Có gì đâu mà phải lớn tiếng. Cứ làm người bình thường đi đã rồi mới nói được các chuyện vĩ đại (may ra có) về sau.

Popular Now