Journey in Life: 03/03/15

Tuesday, March 3, 2015

"Work one's fingers to the bone" nghĩa là gì?

Hăng hái theo nghề phiên dịch. Ảnh chụp tại Hội nghị Bộ trưởng DNNVV APEC ở Liên bang Nga, 10:21 sáng 3/8/2012.

'To work one's fingers to the bone' nghĩa là làm việc rất hăng hái (to work very hard).

Ví dụ
Now look at the way you treat me! I spent the day working my fingers to the bone, and now I want to relax.

Geo-Nita Baartman considers herself previously disadvantaged - her mother was pulled out of school at the age of nine and later worked her “fingers to the bone” supporting three children.

"Philomena" is based on true events. When Philomena (Dench) was a young woman, she gets pregnant and taken in by nuns at a convent (nữ tu viện). She must now work her fingers to the bone, but that is okay with her since she is allowed to see her son for one hour a day. That is until the nuns sells her son to a young American couple while all she can do is scream at the gates as she watches her son being taken away. Now fifty years later, she would like to find him. A disgraced (bị thất sủng) news writer, played by Steve Coogan, who was also one of the co-writers of the movie, takes an interest in her story and decides to help make this reunion happen.

Phạm Hạnh

Ngụy biện và Charlie Hebdo

shared via Aiviet Nguyen.
-----
Thế giới chia làm hai phần. Có những người lên án việc bọn khủng bố Hồi giáo tàn sát những họa sĩ châm biếm làm việc cho tờ Charlie Hebdo, đa số là những người tử tế và những người cực đoan, bênh vực bọn này.

Số những người lên án bọn khủng bố lại chia làm hai. Có những người kịch liệt ủng hộ Charlie Hebdo, cho Charlie Hebdo đúng hoàn toàn và những người không nghĩ thế. Hai nhóm người này lại chia tiếp tục chia thành các nhóm nhỏ hơn. Việc đó không có gì đáng nói. Thế giới này sở dĩ thú vị vì kể từ khi biết thế nào là tự do, người ta chấp nhận các cách nhìn nhận khác mình. Loài người là một loại động vật tồi tệ nhất kể từ khi cho phép mình tiêu diệt đồng loại chỉ vì khác biệt ý kiến về một vấn đề.

Tuy vậy, ít ai để ý tới sự gian manh, quỷ biện của Charlie Hebdo. Tờ báo này cố tình dùng phép ngụy biện, đồng nhất một số vấn đề, một cách vô lương. Trước hết họ đánh đồng việc châm biếm, khiêu khích tín đồ Hồi giáo của họ với bảo vệ tự do. Tự do của nắm đấm của chúng ta bắt đầu ở ở chỗ mũi của người khác chấm dứt. Nếu chúng ta hoa chân múa tay đấm đá vào khoảng không trước mũi của người khác 1mm, tuy vẫn là việc tự do cho phép, nhưng đã là một việc khiêu khích, người văn minh yêu tự do, không nên làm. Hãy tưởng tượng, một người giả bộ khập khiễng trước mặt người què để làm vui, nhai mỡ lợn sấy nhồm nhoàm trong nhà thờ Hồi giáo, hay in ảnh người thân đã khuất của bạn lên giấy vệ sinh và cho rằng đó là hài hước là tự do. Đó chính là khiêu khích. Khiêu khích không những vô văn hóa mà còn ngu xuẩn. Trêu chọc một kẻ điên khùng, kích động một con bò điên hay chó dại, giơ đầu ra đi dưới giàn giáo có đá rơi, rồi cho mình là tự do hay anh hùng. Khiêu khích để người ta phạm tội, chính mình cũng sẽ có tội.

Ngụy biện thứ hai có phần bất lương hơn là Charlie Hebdo đồng nhất bản thân tòa báo với những họa sĩ bị giết. Các họa sĩ bị giết là người làm công cho Charlie Hebdo, họ bị giết gia đình của họ mất người thân. Charlie Hebdo nhờ sự kiện mà thu hút người quan tâm tăng vọt, khả năng thu lợi khổng lồ. Quyền lợi khác, vì thế khác làm sao là một được. Điều bất lương ở chỗ Charlie Hebdo có biết trêu chọc con bò điên, đi dạo dưới đá rơi hay khiêu khích Hồi giáo là nguy hiểm tới tính mạng hay không. Sau sự kiện 11/9, nếu ai không biết đến sự nguy hiểm của các tín đồ Hồi giáo cực đoan, có lẽ họ sống trongg rừng hay trên hành tinh khác chứ không phải ở Paris. Nếu đã biết điều đó, Charlie Hebdo vẫn đang tâm bỏ mặc các nhân viên của mình đi vào chỗ chết. Đó là hành động gì.

Điều bất lương thứ ba là việc Charlie Hebdo vẫn cố tình ngụy biện nhân danh tự do, dùng những người đã chết để kiếm lợi ích truyền thông.

Tôi không nói về nhận thức của Charlie Hebdo về tự do, về tôn giáo và văn hóa. Tôi không hy vọng có cái gì như thế. Nhưng những người hôm nay tự xưng "Tôi là Charlie" hãy nghĩ về phép ngụy biện và tự do chân chính.

Chuyện chém lợn và tuổi thơ chợ Giời

by Bao Anh Thai, shared via Sự chuyển đổi Trái đất.
-----
Mấy hôm thấy dư luận tranh luận về lễ hội chém lợn, mình chẳng dám có nhời. Chẳng qua là hồi bé, nhà mình ở tập thể Nguyễn Công Trứ, cạnh chợ Giời ở Hà Nội. Giờ thì người chợ Giời niềm nở, dễ thương, thân ái lắm, chứ hồi đó, chỉ cần nói nhà ở chợ Giời thường ngồi chơi ở đồn công an 21 là thành giang hồ niên thiếu có số má rồi. Mỗi năm khu nhà mình ít nhất có 1-2 chú dính lê K-44 hay lê AK mà chết. Hồi chưa mở cửa với TQ, nước bạn chưa cung cấp một cách phong phú các "công cụ hỗ trợ" qua đường tiểu ngạch nên chẳng có chuyện đao, kiếm, phay. Tuyền là lưỡi lê mà xử. Vừa nghe thấy có đâm nhau là trẻ con chạy nhâu nhâu đi xem rồi tranh nhau nhìn máu ra mà đoán là lê gì. Ví dụ K-44 thì vết máu chỉ nhỏ như đồng xu, AK thì một dòng máu thắm ru tình vào quên lãng.

Còn chuyện trộm và công an đuổi trộm chạy vào khu bị thanh niên đuổi đánh (cả 2) thì thường xuyên. Có lần có đồng chí công an (hồi đó vẫn mặc quân phục màu vàng, mũ cối) phải ôm thằng trộm (hay cướp gì đó) chĩa súng lên giời bắn chỉ thiên để doạ đám công dân trẻ có ý thức pháp luật cao đang gậy gộc xông vô. Nhìn thằng trộm (hay cướp) ôm chặt, núp sau lưng chú công an gào to "anh ơi cứu em" mình mới thấy đúng là công an là của nhân dân. Lần khác cũng có chú công an và thằng trộm bị thanh niên gương mẫu đuổi đánh, chú công an không bắn chỉ thiên mà lại bắn xuống đất để thông báo cho đồng bào không manh động. Do đang chạy, bắn thế nào lại chú lại bắn trúng bắp chân mình. Chú ra máu nhiều, xỉu tại chỗ. Đám thanh niên lúc đó, ông nào cũng võ vẽ học quân sự về băng bó, cãi nhau như mổ bò xem là băng ga rô cầm máu ra sao mà quên mất là thay nhau cõng thì cũng chỉ mất 10 phút là ra được cái trạm xá gần đó. Nhớ lúc đó thằng trộm cứ bò ra đất ôm chầm chú công an đang xỉu dần vì mất máu mà gào "ới anh ơi, anh đừng chết. Anh phải sống mà bắt em về đồn chứ!" Hồi đó mình nghĩ là thằng trộm sợ chú công an chết thì đám công dân "biến đau thương thành hành động cách mạng" xử nó luôn. Đến giờ thì mình lại nghĩ chắc chuyện đó nó giống trong cái phim Mỹ "catch me if you can" - thằng tội phạm chạy riết rồi đâm thương anh công an phải vất vả đuổi theo.

Mình ở khu đó 10 năm rồi chuyển đi. Sau này về lại, thấy bạn bè hồi bé đa phần "vô trỏng" một thời gian rồi lại "vô trỏng lại" cho đỡ nhớ anh em.

Thôi chuyện chẳng có gì hơn nên đến đây xin hết. Mình chỉ muốn nói là trẻ con tiếp xúc với bạo lực sớm quá, máu me sớm quá thì dễ được đào tạo bản lĩnh giang hồ một cách tự nhiên."

Bài trước: Je ne suis pas Charlie