Một bài viết độc hại

shared from fb Thái Hạo,
-----
Liên quan đến những cái chết của các em học sinh trong mấy ngày qua, trên MXH xuất hiện một bài viết của nick Tạ Mai Hương, là một cô giáo. Bài viết có nhiều nghìn lượt like, cmt và chia sẻ. Tuy nhiên nội dung của nó thì quá độc hại, xin lần lượt điểm qua các ý trong bài.


1. Cô giáo này viết: “Các con thường oán bố mẹ không hiểu mình, nhưng các con có từng thật sự thấu hiểu bố mẹ mình hay chưa?”.

- Xin thưa rằng trẻ em có quyền “không hiểu” bố mẹ, vì chúng chưa trưởng thành, chúng cần được thấu hiểu để dạy bảo và phát triển. Đòi hỏi này của cô giáo là vô lý và có tính hơn thua với trẻ con.

2. “Các con thường luôn kêu gào là áp lực. Nhưng chẳng phải kim cương khác với than đá ở chỗ nó đã chịu áp lực cực lớn hay sao?”

- Ngụy biện. Không phải cái gì dưới áp lực cao cũng thành kim cương cả. Mỗi đối tượng cần một môi trường thích hợp với tính chất của nó để tồn tại và phát triển, không phải cái gì cho vào máy nén áp suất thì cũng đều ra kim cương đâu, không tin thì cô thử cho trứng gà vào mà xem! Người là người mà kim cương là kim cương, con người cần phát triển thành người hoàn thiện chứ không phải thành kim cương. Cô định chôn trẻ con xuống lòng đất để chúng thành kim cương sao? Con người sống trên mặt đất với cỏ cây hoa lá và muông thú, sống với bầu trời và ánh sao, không phải sống dưới âm phủ.

Mà không phải áp lực sẽ giúp người ta trưởng thành đâu, chính sự giáo dục, học hỏi, rèn luyện cùng kế hoạch làm việc khoa học và đúng cách mới mang tới hiệu quả. Áp lực chỉ sinh ra trầm cảm thôi!

3. “Con thường trách bố mẹ không nhẹ nhàng với con, không tâm lí, lắng nghe, dịu dàng, nhẫn nại... Thế khi đứa em nghịch cặp sách của con, con đã làm gì? Có phải con đã ngay lập tức gào thét ầm ĩ : “Cút ra chỗ khác. Tao đánh chết mày bây giờ!” hay không”?

- Lại so sánh kiểu ngụy biện. Cái sai của người này không làm cho cái sai của người khác thành đúng được! Không phải con cũng sai với em con nên bố mẹ sai với con là hợp lý rồi! Lối nghĩ vừa ngu ngốc vừa ích kỷ.

4. “Bước ra khỏi vòng tay bố mẹ, con không bao giờ tìm nổi người thứ 2 yêu thương con và hi sinh vì con như thế đâu!!!”

Lại thách thức! Bố mẹ thương con thì đã đành, nhưng không phải vì thế mà phủ nhận tình cảm của tất cả mọi người với con. Không hiếm trường hợp “người dưng” sẵn sàng hi sinh cho con cái của chúng ta. Đáng ra phải dạy con thể hiện, trân trọng và đón nhận tình cảm của mọi người thì luận điệu này như muốn chặn đứa trẻ lại bằng sự ngờ vực và cảnh giác. Vả lại, bố mẹ thương con thì không có nghĩa là con cái không được thấy và chỉ ra cái sai của bố mẹ. Không thể lẫn lộn một cách ngô nghê như vậy được. Cô giáo này quên mất rằng, trong một đời người, thời gian con mình sống với “người dưng” nhiều hơn là với bố mẹ, đừng xúi dại nó như thế!

5. “Con đừng coi hành động của nam sinh lớp 11 kia là cách hay để dọa bố mẹ, để khiến bố mẹ phải hối hận, hay chí ít thì hiện tại phải chiều chuộng mình hơn… Sẽ chỉ có cánh cửa địa ngục với đòn tra tấn xẻ da róc xương nấu thịt đang chờ những đứa con bất hiếu thôi!”

- Đe dọa và khủng bố tinh thần. Đây là một hình thức của bọn độc tài, dùng quyền uy và sự hăm dọa để ngăn cản người khác biểu đạt. Khi một đứa trẻ phải chọn cái chết, hơn bao giờ hết cha mẹ phải tự nhìn lại mình, chứ không phải phát biểu một cách máu lạnh như vậy.

6. “Nếu như phải chết khi còn trẻ, thì hãy lấy máu mình tắm lên vinh quang lá cờ Tổ quốc, hãy dùng mạng mình mà cứu được người! Đừng chết 1 cách vô nghĩa như cách mà nhiều kẻ ngu muội, vô tri đang làm!”

- Điển hình của bệnh văn mẫu đã ăn vào máu; sự sáo rỗng và đao to búa lớn đã ngấm vào tủy, đọc lên chỉ thấy ngô nghê và nực cười.

Bài viết này, ngoài nạn văn mẫu kinh điển, ngoài lỗi ngụy biện phủ từ đầu đến cuối, ngoài sự lạnh lùng và đe dọa, nó còn chuyển tải một thứ tư duy hủ lậu, chuyên chế, độc đoán bằng một thứ văn chương hoa hòe hoa sói và giọng lưỡi thảo mai khiến người ta nổi da gà. Hơn nữa, tác giả còn cho thấy sự ích kỷ, hẹp hòi khi luôn so đo với trẻ con, ăn thua đủ và “ông chẳng bà chuộc” với những đứa còn là “nhi đồng thối tai”.

Điều đáng sợ là bài viết có tới mấy ngàn lượt chia sẻ với toàn những bình luận khen ngợi nức nở. Nó được hầu hết các bậc phụ huynh ủng hộ và tỏ ra sung sướng như vớ được báu vật.

Khi bài viết này được chính tác giả của nó đăng vào một group có tên “Giáo viên ngữ văn cấp THCS”, cũng lại nhận được cả ngàn lượt chia sẻ và like; vào đọc “còm men” của các thầy cô giáo mới thật kinh hãi, chỉ có những lời nức nở “hay, sâu sắc, tuyệt vời, cảm ơn…”. Tôi đếm được trong hơn 300 cmt chỉ có hai người là phản biện lại. Đáng tiếc, hai người này lại không phải giáo viên!

Hơn ở đâu hết, chính bên dưới cái bài viết độc hại này thể hiện rõ nhất “phụ huynh trí” và “giáo viên trí” trong cái xã hội chúng ta đang sống. Nhìn vào đó đúng là “mịt mù như nhìn chốn bể khơi”, không biết ngày nào trẻ con trên cái đất nước khốn khổ này mới được giải thoát khỏi cha mẹ và thầy cô của chúng!

Tags: columnist
Tags: parenting

5 Comments

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Tình dục