Khi người làm thắng người nghĩ
Năm 1944, có 2 triệu lính Đồng minh đang chiến đấu tại Pháp. Họ tiến quân nhanh đến mức việc tiếp tế trở thành bài toán khổng lồ.
Mỗi xe tăng tiêu thụ 5 gallon nhiên liệu cho mỗi dặm đường — tương đương 800.000 gallon mỗi ngày.
Quân đội cần 20.000 tấn hàng tiếp tế mỗi ngày, và toàn bộ số hàng đó phải vận chuyển 300 dặm từ Normandy.
6.000 xe tải hoạt động 24/7 trong các đoàn xe mang tên Red Ball Express.
Mỗi đoàn gồm 20 xe được chất hàng và tập hợp lại, cứ mỗi 3 giờ lại xuất phát một đoàn.
Vấn đề là 23% lượng hàng — tức 5.000 tấn mỗi ngày — bị máy bay Đức phá hủy.
Không quân Luftwaffe nhắm thẳng vào các đoàn xe vì chúng lớn và dễ phát hiện.
Một tài xế là Trung sĩ Kowalski, trước chiến tranh từng lái xe tải ở Pittsburgh, đã nghĩ ra một giải pháp.
Thay vì gom 20 xe thành một đoàn, hãy cho từng xe xuất phát ngay khi chất hàng xong, cách nhau 10 phút.
Như vậy, 20 xe sẽ trải dài trong 3 giờ, trên quãng đường khoảng 60 dặm.
Luftwaffe khi đó chỉ có thể tấn công từng xe một, thay vì cả đoàn.
Nhưng đề xuất của Kowalski bị phớt lờ.
Cấp trên nói:
“Cậu chỉ là một gã lái xe tải chết tiệt. Chiến thuật để cho mấy cậu West Point lo.”
Đề xuất bị đóng dấu: “Nghiêm cấm sai lệch khỏi quy trình.”
Các chuyên gia lập luận rằng mô hình đoàn tàu hộ tống trên biển hiệu quả, nên trên bộ cũng phải hiệu quả.
Trong khi đó, mỗi ngày các đoàn xe vẫn tiếp tục mất gần 1/4 hàng hóa.
Tình hình nghiêm trọng đến mức Tướng Bedell-Smith, Chánh văn phòng của Eisenhower, phải can thiệp.
Ông giao cho Kowalski 20 xe tải trong một tuần để thử nghiệm.
Ngày đầu tiên, theo phương án mới: không mất xe nào.
Ngày thứ hai: mất 1 xe.
Ngày thứ ba: không mất xe nào.
Cuối tuần, tỷ lệ tổn thất giảm từ 23% xuống còn 2,7% — giảm 90%.
Phương pháp của Kowalski sau đó được áp dụng cho toàn bộ quân Đồng minh tại Pháp, Ý và Nhật Bản, với tên gọi chính thức: “quy trình xuất phát so le”.
Ngày nay, nguyên tắc này vẫn là nền tảng cho hệ thống tiếp vận tiền tuyến của quân đội hiện đại.
Bài học ở đây rất lớn.
Chuyên gia thường bảo vệ tư duy truyền thống vì họ được đào tạo theo cách đó.
Họ tin rằng chỉ có một cách đúng, mọi cách khác đều sai.
Vì chúng ta quen tin chuyên gia, ta tiếp tục làm theo — ngay cả khi kết quả rất tệ.
Việc bảo vệ cách làm cũ đôi khi quan trọng hơn thử nghiệm cách mới.
Chỉ khi tình thế tuyệt vọng, người ta mới đủ can đảm để lắng nghe những người đang trực tiếp làm việc ngoài thực địa.
Tướng Bedell-Smith gọi đó là “sự sáng suốt của tuyệt vọng” — khi bạn nhận ra chuyên gia không có mọi câu trả lời.
Lúc đó, điều bạn cần không phải lý thuyết, mà là kết quả.
Bạn phải lắng nghe những người ở nơi “bánh xe chạm mặt đường”.
Như chính Eisenhower từng viết:
“Đôi khi, những đổi mới tốt nhất không đến từ chỉ huy hay lý thuyết gia, mà từ những người trực tiếp làm công việc đó.”
Napoleon nói ngắn gọn hơn, 150 năm trước:
“Không phải tướng lĩnh thắng trận. Chính các trung sĩ mới thắng trận.”
shared from Dave Trott's blog,
Tags: columnist


Post a Comment