Khi biết kiếp này là cõi tạm
Khi biết kiếp này là cõi tạm
Giữa nhân gian ta ghé một đoạn đường
Thua hay thắng cũng chỉ là trải nghiệm
Chỉ tình yêu còn ấm đến vô thường
Khi ta biết mình không còn trẻ nữa
Mới nhận ra năm tháng lắm trùng dương
Bỗng mỉm cười giữa muôn vàn náo nhiệt
Nghe tim mình vẫn hát khúc yêu thương
Hạnh phúc vốn là điều bình dị nhất
Một ánh nhìn cũng đủ hóa mùa duyên
Sau giông bão, trời xanh lại trong vắt
Vậy ta cứ phong lưu, sống tùy duyên. ❤️
Tags: poetry


Giữa nhân gian ta là khách qua đường
Thua hay thắng đều đến ngày nằm xuống
Mới hiểu rằng đời này tựa khói sương
Khi ta biết mình không còn trẻ nữa
Mới nhận ra năm tháng quá vô thường
Bỗng bình thản giữa xô bồ cuộc sống
Chốn hồng trần chẳng hạt bụi nào vương
Hạnh phúc vốn là điều bình dị nhất
Biết sẻ chia, biết buông bỏ muộn phiền
Sau giông bão, mây đen dần tan biến
Vậy nên mình cứ thong thả, tuỳ duyên.