Người Tây họ sống "ngược đời" với người Á, bạn có thấy vậy không?



Trong khi họ coi việc hưởng thụ là chuyện đương nhiên của hiện tại, thì dân mình lại bị mắc kẹt trong cái bản năng "lo xa" đến mức quên cả sống.

📍Người Tây: Làm xong là chơi, làm để sống.

Với họ, hạnh phúc là trải nghiệm ngay lúc này. Họ có thể cày cuốc rất hăng say nhưng hễ xong việc, họ sẵn sàng dốc túi cho một chuyến du lịch hay dành cả buổi chiều chỉ để nằm dài dưới nắng nhâm nhi ly cocktail.

Họ không đợi đến khi giàu nứt đố đổ vách mới đi, họ đi khi đôi chân còn khỏe và trái tim còn ham thích khám phá.

Với họ, nếu mỗi "hôm nay" đều rực rỡ, thì cả cuộc đời sẽ là một cuốn phim đẹp.

📍Người Á mình: Sống dưới cái "vòng kim cô" của nỗi lo đường dài. Dân mình dường như sinh ra đã mang sẵn một cái túi lo trĩu nặng trên vai.

Vừa đi làm đã lo tiền mua nhà, vừa có con đã lo tiền học đại học.

Có con thì lo cho con có sự nghiệp vững vàng, xong lại lo tiếp đến đời cháu, gom góp để cháu có tương lai tốt hơn.

Chúng ta cứ thế bị cuốn vào cái vòng xoáy của sự chuẩn bị và liên tục ĐỢI:

Đợi con lớn, đợi con ổn định;

Đợi cháu lớn, cháu đi học;

Đợi tích cóp đủ một khoản tiền thật lớn để "an tâm" rồi mới dám nghỉ ngơi.

Nhưng cái nghiệt ngã nhất chính là: Đến lúc "đợi" được đến ngày đó thì nhìn lại... mình đã già mất rồi.

Lúc có tiền, có thời gian để nghỉ ngơi thì chân đã mỏi, gối đã chùn.

Cầm tấm vé máy bay đi du lịch mà cái lưng nó biểu tình, ăn món ngon thì sợ tiểu đường, nhìn cảnh đẹp thì mắt đã mờ.

Cái sự "tận hưởng" lúc đó thực sự chẳng còn vị gì nữa.

Chúng ta hy sinh toàn bộ "hiện tại" để đổi lấy một cái "tương lai" mà khi nó tới, mình chẳng còn sức để chạm vào.

Giống như mải mê xây một căn nhà thật vững chắc, thật lộng lẫy cho cả thiên hạ ngắm nhưng đến khi hoàn thiện thì mình lại không còn đủ sức để leo nổi cái cầu thang nữa.

Lo cho tương lai là trách nhiệm, nhưng tận hưởng hiện tại lại là một đặc ân.

Đừng chỉ mải miết xây nhà mà quên mất việc phải sống trong đó khi mình còn trẻ.


Đừng để đến cuối đời mới nhận ra mình đã dành cả thanh xuân để làm "bản nháp" cho một chương cuối mà mình không còn đủ sức để thực sự diễn.

Hôm nay, bạn đã thực sự "ở đây" và dành chút thời gian cho bản thân chưa, hay vẫn đang mải miết chạy đua với chữ "ĐỢI"?

shared from Facebook Phuong Nam,
Tags: transform

Post a Comment

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Suy ngẫm