Mọi thứ chỉ là ý kiến của người khác



Trong phim Casino Royale, James Bond biết bí quyết thắng poker là đọc được “tell” của đối thủ.

“Tell” là dấu hiệu vô thức khiến người chơi để lộ bài. Đó có thể là cái giật nhẹ, chớp mắt, hay phản ứng nào đó không kiểm soát được. Nhờ vậy, Bond có lợi thế không công bằng, vì anh biết đối thủ nghĩ họ đang cầm bài mạnh hay yếu.

Tôi từng nghe một tay chơi poker chuyên nghiệp nói chuyện này trên radio.

Cô là một trong những tay chơi poker được xếp hạng cao nhất thế giới, và trong sự nghiệp đã thắng nhiều triệu USD.

Người dẫn chương trình hỏi bí quyết thành công của cô là gì. Có phải là học cách phát hiện “tell” của đối thủ không?

Cô bật cười và nói:

“Không. Cái đó chỉ dành cho dân nghiệp dư. Một ‘tell’ chỉ cho thấy người kia nghĩ gì về bài của họ, chứ không cho thấy sự thật.

Hồi đầu sự nghiệp, tôi từng chơi với một đối thủ trong ván 250.000 USD.

Tôi đọc được ‘tell’ của anh ta và thấy anh ta nghĩ mình có bài rất mạnh, nên tôi bỏ bài.

Khi các lá bài được lật ra, anh ta chẳng có bài mạnh gì cả. Bài của tôi hoàn toàn có thể thắng.

Nhưng anh ta nghĩ mình có bài mạnh, và điều đó đã tạo ra khác biệt. Tôi đã bỏ bài vì ý kiến của anh ta, chứ không phải vì sự thật.

Đó là lần cuối cùng tôi bận tâm đến việc đọc ‘tell’ của người khác, vì nó chỉ là ý kiến của người khác mà thôi.”

Bài học đó khiến cô mất 250.000 USD, nhưng cô không bao giờ quên. Từ đó trở đi, cô bỏ qua “tell” và luôn dựa vào dữ kiện.

Cô biết những lá bài nào đã được đánh ra, những lá nào còn lại, nên cô biết chính xác xác suất là bao nhiêu. Cô chơi theo xác suất, theo dữ kiện, chứ không chơi theo ý kiến của người khác.

Đó là lý do chúng ta không nên quá bận tâm đến ý kiến của người khác.
.
.
.

Vậy mà chúng ta vẫn sống cả đời theo ý kiến của người khác. Chúng ta luôn cố trở nên “tốt hơn” theo phán xét của họ.

Nhưng “tốt hơn” chỉ là một bảng xếp hạng do ai đó đặt ra. “Tốt hơn” chỉ tồn tại trong ý kiến của họ. Và nếu bạn chơi theo ý kiến của họ, nghĩa là bạn đang chơi trò chơi của họ.

Mà nếu bạn chơi trò chơi của họ, bạn sẽ không bao giờ giỏi bằng họ trong chính trò chơi đó.

Thật ra, khi cố trở nên “tốt hơn”, gần như chắc chắn bạn đang tự đặt mình vào vị trí thứ hai.
.
.
.

Điều này đúng với mọi môn thể thao cạnh tranh. Và quảng cáo cũng là một môn thể thao cạnh tranh.

Bạn đang cạnh tranh để giành sự chú ý của người tiêu dùng. Bạn sẽ không có được sự chú ý đó bằng cách giống hệt mọi người.

Phần lớn các bộ phận chiến lược sẽ dẫn bạn theo hướng cố gắng trở nên “tốt hơn”.

Họ làm điều đó bằng cách đưa cho bạn một bản brief gần giống những gì mọi đối thủ trong ngành đang làm.

Điều này thật ngu ngốc.

Gần đây tôi thấy một chiến lược mạnh hơn nhiều:

KHÁC BIỆT TỐT HƠN LÀ CỐ TỐT HƠN.

Nói đơn giản: nếu bạn không chơi cùng trò chơi với tất cả những người khác, bạn sẽ nổi bật vì bạn khác biệt. Và chính sự khác biệt đó tái định vị tất cả những người còn lại.

Bởi lúc này, mọi thứ khác đều trông giống nhau. Còn bạn là người khác biệt.

Vì không nghe theo ý kiến của người khác, bạn đã đạt được mục tiêu quan trọng nhất: tạo tác động.

Nhưng chỉ khác biệt thôi thì chưa đủ. Bạn khác biệt như thế nào?

Tôi thấy Dolly Parton nói điều này sắc hơn bất kỳ ai:

HÃY TÌM RA MÌNH LÀ AI, RỒI CHỦ ĐỘNG SỐNG ĐÚNG NHƯ THẾ.

Khi trung thành với điều khiến bạn -- hoặc thứ bạn đang bán -- trở nên khác biệt, bạn sẽ khắc được một vị trí riêng trong tâm trí mọi người.

Bạn làm được điều đó bằng cách không quá bận tâm đến ý kiến của người khác.

Giống như một tay chơi poker, bạn học cách chơi theo những lá bài, chứ không chơi theo ý kiến của đối thủ.

Hãy nhớ điều Steve Jobs từng nói về việc để ý kiến của người khác giới hạn mình:

“Mọi thứ bạn thấy xung quanh đều do những người không thông minh hơn bạn tạo ra. Vì thế, bạn có thể thay đổi nó.”

shared via Dave Trott,

Post a Comment

Tin liên quan

    Hôn nhân

    Suy ngẫm