Bạn gái ngồi bàn bên
Có cậu học trò lớp 9 thi trượt kỳ thi vào trường chuyên mà cả nhà đặt rất nhiều kỳ vọng.
Trước hôm có kết quả, cậu còn nói chắc như đinh đóng cột với bạn bè:
- Đề này tao làm được. Không đỗ mới lạ.
Nhưng cậu trượt.
Không chỉ trượt. Cậu thiếu đúng 0,25 điểm.
Cả ngày hôm đó, cậu tắt điện thoại. Tối về, bố không mắng nhưng thở dài. Mẹ bảo: “Không sao đâu con”, nhưng mắt mẹ đỏ. Cậu thấy câu “không sao” ấy còn nặng hơn cả lời trách.
Sáng hôm sau, cậu đến lớp cũ lấy giấy tờ. Trường vắng. Cậu ngồi ở hành lang, nhìn bảng danh sách trúng tuyển dán ở xa, thấy tên mấy đứa bạn mình trong đó. Tên cậu không có.
Cậu đang định đứng dậy bỏ về thì có một bạn gái cùng lớp đi tới. Cô bé này học không quá nổi bật, ít nói, hay ngồi bàn bên cửa sổ. Trên tay cô cầm hai hộp sữa đậu nành.
Cô đặt một hộp xuống cạnh cậu:
- Uống đi. Sáng nay cậu chưa ăn gì đúng không?
Cậu cười gượng:
- Sao cậu biết?
- Vì người vừa trượt thi thường tưởng mình không cần ăn nữa.
Cậu im lặng.
Cô bé ngồi xuống bên cạnh, lặng thinh. Một lúc sau, cô nói:
- Hai năm trước, tớ cũng trượt một kỳ thi. Tớ tưởng đời mình bị gạch tên. Nhưng thật ra chỉ là bị gạch khỏi một cái danh sách thôi.
Cậu quay sang nhìn. Cô nói tiếp:
- Danh sách đó không có tên cậu. Nhưng đời vẫn còn tên cậu.
Câu ấy rất nhỏ, nhưng cậu nghe như có ai kéo mình ra khỏi cái hố trong lòng.
Cậu cúi đầu:
- Nhưng tớ xấu hổ lắm. Tớ đã nói với mọi người là tớ chắc chắn đỗ.
Cô bé cắm ống hút vào hộp sữa, đưa cho cậu:
- Xấu hổ thì chịu vài hôm. Đừng biến vài hôm đó thành cả đời.
Cậu bật cười lần đầu tiên sau một ngày dài. Cô bé chỉ tay vào sân trường:
- Cậu nhìn cái cây kia đi. Năm ngoái bão gãy mất một cành. Lúc đó ai cũng tưởng nó chết. Giờ nó vẫn ra lá. Có điều nó không mọc lại đúng cái cành cũ nữa. Nó mọc sang phía khác.
Cậu nhìn cái cây. Đúng là một bên tán bị hụt, nhưng phía còn lại xanh um. Cô bé nói:
- Không vào trường chuyên thì đau thật. Nhưng không có nghĩa là cậu hết đường. Có khi cậu chỉ mọc sang phía khác.
Cậu ngồi rất lâu. Hộp sữa đậu nành trên tay đã bớt lạnh. Cậu không thấy mình mạnh mẽ ngay. Nhưng trong lòng bắt đầu có khe sáng: có lẽ mình chưa hỏng hẳn; có lẽ mình chỉ vừa rẽ sang con đường khác.
Vài tuần sau, cậu vào trường khác. Ban đầu cậu vẫn buồn, vẫn tránh gặp bạn cũ. Nhưng rồi cậu học lại, chơi bóng rổ, tham gia câu lạc bộ tranh biện. Ba năm sau, cậu đỗ đại học rất tốt.
Ngày nhận giấy báo, cậu nhắn cho cô bạn năm xưa:
- Cái cây mọc sang phía khác rồi.
Cô nhắn lại:
- Ừ. Miễn là vẫn ra lá.
Tags: transform


Post a Comment