Nhớ đêm một mình tại Chu Gia Giác
Đêm nghe tiếng nước, tiếng cây
Tiếng của tĩnh lặng, tiếng của màn đêm
Tiếng lòng cũng khẽ dịu êm
Chia sẻ cùng kẻ không tên, không nhà
Hồng trần của những thuở xa
Tên, nhà không nhớ, bụi mờ quấn quanh
Thương yêu cũng đã phủ xanh
Hồn này từng mảnh tan thành hư vô...
Trung Nguyên 2026
nhớ đêm một mình tại Chu Gia Giác, ngoại ô Thượng Hải, ngập tràn tiếng côn trùng, tiếng ếch và tiếng nhịp phách gỗ đệm câu hát của người dân chèo thuyền gỗ bản... rồi chìm dần vào tịch mịch cùng bóng đêm...
Tags: travel





Post a Comment