Journey in Life: Solitude - Cô đơn

Sunday, May 6, 2012

Solitude - Cô đơn

Ảnh chụp tại Takashimaya, Shinjuku, Sep 2009

Laugh, and the world laughs with you;
Weep, and you weep alone.
For the sad old earth must borrow its mirth,
But has trouble enough of its own.
Sing, and the hills will answer;
Sigh, it is lost on the air.
The echoes bound to a joyful sound,
But shrink from voicing care.
Rejoice, and men will seek you;
Grieve, and they turn and go.
They want full measure of all your pleasure,
But they do not need your woe.
Be glad, and your friends are many;
Be sad, and you lose them all.
There are none to decline your nectared wine,
But alone you must drink life's gall.
Feast, and your halls are crowded;
Fast, and the world goes by.
Succeed and give, and it helps you live,
But no man can help you die.
There is room in the halls of pleasure
For a long and lordly train,
But one by one we must all file on
Through the narrow aisles of pain.
Hãy cười, cả thế giới cười với bạn
Hãy khóc, bạn chỉ khóc một mình
Vì trái đất già nua buồn bã phải mượn niềm vui
Nhưng tự nó có đủ khốn khổ rồi
Hãy hát ca và những ngọn đồi sẽ trả lời
Hãy thở dài, tiếng than mất tan trong gió
Vọng âm dội lên từ giọng cười hớn hở
Nhưng loãng vơi khi chia sẻ muộn phiền
Hãy hoan lạc và bao kẻ sẽ tìm đến
Hãy khổ sầu, họ vội quay lưng
Họ muốn bạn sướng vui lễ hội tưng bừng
Nhưng lúc bạn đớn đau ai người cần biết
Hãy vui lên, bằng hữu sẽ kéo về đông nghẹt
Hãy buồn rầu, bạn sẽ mất họ hết
Không ai chối từ rượu ngọt bạn rót mềm môi
Nhưng một mình bạn phải uống chén đắng của đời
Hãy mở tiệc và nhà bạn khối người tấp nập
Khi bạn đói lòng, thiên hạ dửng dưng
Hãy thành công và gia ơn, bạn được giúp vui sống
Nhưng ai nào đỡ bạn trong phút lâm chung
Trong sảnh đường khoái lạc luôn có chỗ
Cho hàng đoàn khách khứa cao sang
Nhưng từng người một chúng ta phải xếp hàng
Bước qua hành lang chật hẹp của u sầu thống khổ

Ella Wheeler Wilcox

Source: songdinh

10 comments:

  1. Khi vui thì vỗ tay vào/ Đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai - Ca dao Việt Nam

    ReplyDelete
    Replies
    1. Việt Nam là bạn nước Lào
      Đến khi hoạn nạn tôi nào biết anh

      Delete
    2. 'đến khi hữu sự', hay hơn, mới chỉ là hữu sự thôi, chưa cần hoạn nạn...

      Delete
  2. Còn tiền, còn bạc, còn đệ tử
    Hết cơm, hết gạo, hết ông tôi - Nguyễn Bỉnh Khiêm (Thế thái nhân tình)

    ReplyDelete
  3. Ui chít, sao lại post bài này vào thời điểm này cơ chứ? Chẳng biết chồng có gửi gắm gì không, chớ vợ chẳng thấy liên quan gì tới Lào với cả Cam gì cả... :(

    ReplyDelete
    Replies
    1. bài này có hai câu đầu nổi tiếng được nhiều người nhắc đến, dù hơi yếm thế, chồng biết khi viết transform nên đưa ra đây, ko có gì...

      Delete
  4. Nhìn ảnh bố Sơn yêu thế, măng tơ! :) Ít nữa em lớn, bố cho em đi chơi Walts Disney các nước, nhé!

    ReplyDelete
  5. Vợ biết đến hai câu đầu thường qua lời dịch là: Hãy tươi cười, cả thế giới sẽ mỉm cười với bạn; Nếu than khóc, bạn sẽ khóc một mình.

    ReplyDelete
  6. Bài thơ rất ý nghĩa và trực diện.

    ReplyDelete
  7. Đúng rồi, trong bóng tối thì cái bóng của mình cũng mất nốt.

    ReplyDelete