Journey in Life: 09/22/12

Saturday, September 22, 2012

Truyền thống Mukoyoshi của Nhật Bản

Làm sao những gia đình ở Nhật Bản có thể giữ tên họ qua hàng chục thế hệ?

Truyền thuyết kể rằng vào năm 717 sau Công nguyên, thần núi Hakusan đã viếng thăm nhà sư Taicho Daishi trong một cơn mơ và nói với ông về việc đã tìm thấy một con suối nước nóng ở làng Awazu gần đó - nơi hiện là tỉnh Ishikawa của Nhật Bản. Tỉnh dậy, Daishi đi theo những gì còn nhớ như trong mơ và quả thật, đã phát hiện con suối thiêng. Ông bèn yêu cầu học trò là Garyo Hoshi xây một nhà khách để tiếp đón tất cả những người tới đây. Khi thầy qua đời, Garyo Hoshi đã ở lại nhà khách và dạy Phật giáo cho những người tới thăm suối thiêng. Ông cũng nhận nuôi một đứa con trai và đặt cho cái tên từ thời ấu thơ của mình là Zengoro, kèm theo cái họ Hoshi.

Đó là câu chuyện về khởi điểm của Hoshi, gia đình có gốc gác lâu đời nhất thế giới, theo xác nhận của Tổ chức Kỷ lục Guinness. Kể từ câu chuyện kể trên xuất hiện tới nay đã ngót 1.300 năm. Nhà khách Hoshi và cái tên Zengoro Hoshi đã được truyền lại tới 46 thế hệ.

Cảnh điền viên ở khách sạn Hoshi, tỉnh Ishikawa
Giống nhiều nước châu Á khác, tại Nhật Bản chỉ những người con trai mới được thừa hưởng cái họ của gia đình. Vậy làm cách nào để nhà Zengoro Hoshi luôn có con trai? Câu trả lời hết sức đơn giản. “Trong trường hợp gia đình chỉ có con gái, chúng tôi sẽ nhận chồng của con gái làm con nuôi” - Zengoro Hoshi “đời chót” giải thích với phóng viên hãng tin BBC - “Chính cha tôi đã kết hôn với con gái nhà Hoshi và sau đó được nhận làm con nuôi”.

Việc nhận con nuôi mang phong cách đặc trưng Nhật Bản này được gọi là Mukoyoshi. Nhật Bản có tỉ lệ nhận con nuôi cao thứ 2 thế giới, với hơn 80.000 trường hợp mỗi năm. Nhưng phần lớn đều liên quan tới văn hóa Mukoyoshi và đa phần những người được nhận làm con nuôi đều đã trưởng thành, trong độ tuổi 20 và 30.

“Trong lịch sử, nhận con nuôi là điều các gia đình buôn bán ở phía Tây Nhật Bản thường làm, do họ thích chọn những người kế nghiệp tài năng nhất” - Mariko Fujiwara, một nhà xã hội học ở Viện nghiên cứu Sự sống và cuộc sống Hakuhodo cho biết. Thông qua cách này, nếu một gia đình không có con trai nối dõi, họ thường tìm một người con rể có tài và sau đó nhận anh này làm con nuôi. Như vậy, họ của gia đình và huyết thống vẫn được đảm bảo. “Đó là một quyết định hết sức thực dụng, chỉ để hoạt động làm ăn của gia đình tiếp tục trường tồn” - bà Fujiwara nhận xét.
Osamu Suzuki là người con nuôi thứ tư liên tiếp của gia tộc Suzuki đang ngồi ghế điều hành công ty tầm cỡ này.
Truyền thống Mukoyoshi vẫn tiếp tục tồn tại cho tới thời hiện đại, khi đại đa số các công ty ở Nhật Bản vẫn được xem là hoạt động làm ăn của gia đình. Ít người biết rằng các thương hiệu nổi tiếng như Toyota, Suzuki, Canon và Kikkoman đều tồn tại và phát triển mạnh nhờ công lao không nhỏ từ những người con rể được nhận làm con nuôi. Nổi tiếng nhất trong số đó là Suzuki - công ty thường xuyên có các lãnh đạo là con nuôi của gia tộc Suzuki. Chủ tịch hiện nay kiêm giám đốc điều hành là Osamu Suzuki. Ông là người con nuôi thứ 4 liên tiếp đã ngồi ghế lãnh đạo công ty.

Việc giữ tên tuổi dòng họ qua nhận con nuôi được thể hiện phổ biến trong Kabuki - kịch truyền thống Nhật Bản

Triển lãm Kirigami: Trăm nét chữ, vạn cánh hoa



Photo: vov








Nghệ thuật cắt giấy Kirigami được biết đến là một trong những nghệ thuật truyền thống của Nhật Bản và là một biến thể của nghệ thuật gấp giấy Origami. KIRIGAMI là sự kết hợp của từ 'kiru' có nghĩa là cắt, và từ 'kami' có nghĩa là giấy. Các tác phẩm Kirigami thường mang tính đối xứng, như là bông tuyết, ngôi sao năm cánh, hay hoa phong lan... xuất hiện nhiều trong các lễ hội của Phật giáo và Shinto giáo, hay những sản phẩm trang trí bằng giấy trong dịp lễ năm mới, lễ Tanabata (Lễ Ngưu Lang Chức Nữ của Nhật) như đèn lồng, đồ chơi giấy cho trẻ em, và trong cả giấy dán tường, sản phẩm thủ công dân gian Nhật Bản. 

Quây quần bên chiếc bàn Kotatsu Nhật Bản

Đối với người dân xứ hoa anh đào, chiếc bàn Kotatsu ấm áp là biểu tượng cho sự sum họp.

Nếu hay xem phim Nhật hoặc yêu thích văn hóa Nhật Bản, chắc chắn bạn sẽ để ý trong mỗi căn nhà của người dân xứ sở Phù Tang đều có một chiếc bàn xinh xắn có chăn đệm ở giữa phòng. Đó là chiếc bàn sưởi Kotatsu.


Kotatsu là một chiếc bàn thấp, bằng gỗ, được bao phủ bởi chiếc futon, chăn kiểu Nhật. Phía dưới có nguồn sưởi ấm, được sử dụng trong hầu hết các ngôi nhà ở Nhật.

Chiếc Kotatsu đầu tiên xuất hiện ở Nhật Bản vào thời Muromachi, thế kỷ 14, bắt nguồn từ hình thức nấu ăn sử dụng bếp than của người Nhật. Chiếc bàn thuở sơ khai này có tên gọi là Hori-gotatsu, nghĩa là “ngọn đuốc”.

Đến thời Edo, thế kỷ 17, chiếc Hori-gotatsu có nhiều thay đổi. Một chiếc chăn lớn được phủ lên, vừa để che đi phần lò than bên dưới, vừa để giữ ấm thêm đôi chân của những người ngồi quanh bàn.

Chiếc Kotatsu hoàn thiện với sự phổ biến của chiếu tatami, một yếu tố truyền thống quan trọng khác không thể thiếu trong gia đình Nhật Bản. Chiếc lò than trong Kotatsu được đặt lên trên chiếu tatami và mỗi lần di chuyển kotatsu đến một phòng khác trong căn nhà, người ta chỉ việc dịch chuyển chiếc chiếu chứ không phải sờ tay vào lò than nóng.

Bắt đầu từ giữa thế kỷ 20, những chiếc lò than này dần được thay thế bằng lò sưởi điện, thuận tiện hơn rất nhiều, Chiếc Kotatsu trở thành một phần quan trọng trong đời sống sinh hoạt của người dân Nhật. Họ ăn tối quanh bàn, đọc sách, làm việc, và ngủ dưới gầm bàn, nhất là vào những ngày đông tháng giá. Chiếc bàn Kotatsu cũng trở thành biểu tượng của gia đình đầm ấm, quây quần, sum họp.

words by Hiền Trang

Hịch tiến sĩ

Photo: duongsinh.net

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau "dô dô".
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết "Thần đèn" chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe "Hai lúa" chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện "u ét đê"
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm

Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên:

"Tạp chí hay" mà bán chẳng ai mua
"Công nghệ tốt" mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưởi bò liếm liếm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:

"Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con"!

Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:

Kiếm giải thưởng "Phiu" cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn mất ngủ
Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Trí thức là nguyên khí quốc gia
Cho nên ta mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

-st-

"Burst my bubble" nghĩa là gì?

Nghệ sĩ thổi bong bóng Melody Yang nhìn qua một bong bóng lớn do cô tạo ra trên một chiếc bàn tại buổi biểu diễn 

ở Vancouver, British Columbia. Ảnh: Andy Clark

Cụm từ 'to burst someone's bubble' có nghĩa là làm tiêu tan mơ tưởng hay ảo tưởng của ai đó.

Ví dụ
I had a great idea for a new website, until George burst my bubble and told me someone had already got there first.
I'm sorry to burst your bubble, but the party has been cancelled.
I hate to burst your bubble, but you won't be getting a pay rise this year.

Xin lưu ý
Khi điều gì đó 'bubbles up' có nghĩa là điều đó nổi lên hay xuất hiện bất thình lình.

Anger and unrest have been bubbling up across parts of the city today.

Thực tế thú vị:
Melody Yang là con gái của Fan Yang, người sáng lập nhóm nhà hát Canada - 'The Bubble Gazillion Show'. Gia đình họ đã phá vỡ nhiều kỷ lục thế giới cho màn trình diễn bong bóng của mình, gần đây nhất là 'ôm trọn' 181 người trong một bong bóng xà phòng dài 50 mét. Fan khuyên rằng để làm được bong bóng tốt, bạn cần phải trộn nước rửa bát, baking soda và glycerine với nước sạch.

Transform_Sep 22


To the person who is afraid, everything rustles.
- Sophocles

Assignment: Today, notice how you feel afraid.

sợ không đủ thời gian work, blog, movies..., rồi đến khi có baby thì 'không mở được mắt', còn 'làm ăn' gì được nữa...

ơ nhưng bài tập là how cơ mà nhỉ, có phải là what đâu ;) 

Sophocles (khoảng 497/6 trước Công nguyên - mùa đông 407/6 trước Công nguyên) là kịch gia trong ba nhà bi kịch nổi tiếng nhất của Hy Lạp cổ.

The most famous tragedies of Sophocles feature Oedipus and Antigone: they are generally known as the Theban plays, although each play was actually a part of a different tetralogy, the other members of which are now lost. Sophocles influenced the development of the drama, most importantly by adding a third actor, thereby reducing the importance of the chorus in the presentation of the plot.

Những cái cần gạt nước

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay! chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên trì và đều đặn, chúng xóa nhòa nước mưa trên kính, giúp ta nhìn thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ bão…; chúng như cơn mưa cản trở hành trình của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của mình, bạn có thấy lãng phí không?

Photo: chariweb
Này bạn, thay vì ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ý sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm thì cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nhìn rõ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của mình.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xóa nhòa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước.

Muốn vậy, bạn phải kiên trì, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những gì không vừa ý văng khỏi đời mình như những hạt mưa văng khỏi kính xe!

Hãy chiến đấu cho tương lai phía trước! để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung tóe, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn.

Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên trì.

Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa....

Người tài xế cẩn thận, dù biết rõ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nhìn giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật lòng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng.

Hãy tiến lên, nhưng đừng phóng nhanh, chậm rãi chú ý xem xét để được an toàn cho lần sau! Và nếu tránh được thì nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa thì có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi vòng hướng khác để tránh cơn bão dập vùi.

Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ý khi mình có thể tránh được! Cuộc đời còn có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết thì cũng chẳng nên lái xe trong mưa.

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ý thêm không?

Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước.

Chúng làm việc chung với nhau thật hợp «rơ», lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài.

Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xóa với sức của một người. Hãy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn!

Gánh nặng được san sẻ thì đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn.

Khi có sự đồng tâm hiệp lực thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

Và sau hết, bạn hãy là người lạc quan!

Hãy nhìn những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía!

Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu thì bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái thì chúng vẫn còn đó, nếu bạn đắm mình trong u sầu thì u sầu sẽ nhận chìm bạn.

Hãy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực!

Đối với người lạc quan, sớm hay muộn thì vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống, dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia, có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa :
- trời mưa thì bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm, vì không ai mua dép rơm để đi mưa;
- trời nắng thì bà lại nghĩ tới người con bán ô, vì ai lại mua ô ngày nắng.

Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hãy nghĩ ngược lại:
- trời nắng thì nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng,
- còn trời mưa thì nghĩ tới đứa con làm ô không đủ bán.

Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ.

Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tùy thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta.

Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu biết nhìn mặt tốt, có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại?

Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta cũng phải lái «chuyến xe cuộc đời»....

Hãy vui vẻ, lạc quan khi nghĩ đến… 'những cái cần gạt nước'!

Mười hai câu hỏi của cuộc đời

Làm người tất phải có lúc quay đầu phản tỉnh, mới mong có thể tu thân lập nghiệp. Dưới đây là mười hai câu hỏi, cũng là mười hai vấn đề mà mỗi người chúng ta phải đều phải tự mình nhìn lại, không biết trong chúng ta đã bao giờ tự xem xét lại bản thân mình chưa?

1- Từ khi ta sinh ra, không biết đã làm được gì có ích cho xã hội chưa?
2- Đối với ân đức sinh thành giáo dưỡng của cha mẹ, sư trưởng, ta đã tận tâm báo đáp chưa?
3- So với tất cả những gì tốt đẹp của thế gian dành cho ta, ta đã hồi đáp lại được bao nhiêu?
4- Đối với cha mẹ, sư trưởng, bạn bè và người thân, phải chăng ta đã từng có những khiếm khuyết với họ không?
5- Thế gian đã dành cho chúng ta những điều kiện về ăn mặc, giáo dục, y tế…Vậy ta có phải hồi đáp lại những thiện duyên cho họ không?
6- Bản thân có thấy được rõ ràng "ta từ đâu đến và chết sẽ đi về đâu" chưa?
7- Tự mình đã bao giờ tính được thế giới nội tâm của mình trong một ngày có bao nhiêu lần lên thiên đường và xuống địa ngục chưa?
8- Tự bản thân có thể thấy rõ, trong một ngày mình đã lăn lộn trong tham ái, sân hận và si mê thế nào chưa?
9- Một ngày ba lần tự hỏi, ta đã làm được điều 1, 2, 3 như thế nào?
10- Làm thế nào để đạt được hoan hỉ, tự tại ngay tại cuộc sống trên thế gian này.
11- Tôi phải làm sao tiêu trừ bớt được Vô minh phiền não, làm cách nào để tìm ra cái chân tâm thật tính của mình.
12- Làm sao ta có thể sắp xếp được cái nhân tốt và duyên tốt ngay cuộc đời này.

Photo: theindiantourist

Phía trên là mười hai câu hỏi bao gồm các vấn đề giữa tôi và người khác cũng như bản thân và quốc gia, xã hội.

Hàng ngày mỗi chúng ta luôn nghĩ về những lợi ích của cá nhân mình, rất ít khi quan tâm đến người khác. Cũng vì khi đem cái "Tôi" ra xây dựng quốc gia xã hội, cho nên các ung nhọt, tệ nạn mới nhiều. Đa số mọi người khi gặp lúc khó khăn, không bao giờ chịu nhìn lại bản thân mình trước, chỉ than trời trách đất, thậm chí còn đổ tại số phận trái ngang, mà không biết rằng bởi do chính những tư tưởng, hành vi bất chính của mình đã tạo nên những ưu sầu khổ não trong cuộc sống.

Lục tổ Huệ Năng có dạy "Mệnh tốt tâm không tốt, phát đạt vinh hoa sớm, tâm tốt mệnh không tốt, một đời được ấm no, mệnh tốt tâm không tốt, tiền đồ thật khó giữ, tâm, mệnh đều không tốt, bần khổ đến lúc già". Châu Lợi Bàn Đà Da bản tính ngu muội, nhưng do sám hối lỗi xưa, nỗ lực tu trì, mà sau cũng thành đạo quả, còn Đề Bà Đạt Đa dù ở ngôi vua nhưng vì ích kỷ tư lợi, hại Phật phá tăng, để rồi cuối cùng cũng gặp ác báo. 

Từ xưa tới nay, cho dù khoa học có tiến triển đến đâu, tự mình cần phải luôn luôn khắt khe và hoàn thiện bản thân thì mới mong có được một đời sống an lạc. Chính mình phải tự kiểm điểm, vun trồng cây Đức mới hòng gặp điều phúc thiện trong cuộc sống./.