Journey in Life: 12/09/12

Sunday, December 9, 2012

Cinderella với trẻ nhỏ

Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng truyện Cô bé Lọ lem. Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ!

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ!

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào
HS: Phải biết yêu chính mình ạ!

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ? HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô.
Huy Đường Lược dịch

Nam Anh và chú Sơn

Nam Anh cùng cô học tiếng Anh mỗi sáng Chủ nhật. Hai cô cháu học là chính, chơi là chủ yếu :D Cô cứ luân phiên học cùng Nam Anh một lúc rồi lại nghỉ một lúc. Trong giờ nghỉ đó, Nam Anh chơi bóng, chơi iPad, chơi nam châm... còn cô tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp đồ đạc, giặt phơi quần áo...

Tuần này cũng vậy, Nam Anh chơi bóng, cô lên sấy giặt quần áo, lúc xuống thấy Nam Anh nằm dài trên giường, im lìm trật tự, mắt dõi theo từng cử động của cô. Cô đoán ngay cu cậu chơi đùa làm hỏng cái gì rồi đây (như lần trước làm rơi iPad bị cô nhắc nhở), lần này không biết cậu nghịch cái gì?!

Cô lặng yên xem cu cậu xử trí như nào. Khi cô cất giỏ quần áo, cu cậu khẽ khàng: "Cô Hạnh ơi, cô lại xem nguyên nhân này!" làm cô tủm tỉm cười, ra là cu cậu cũng biết là có chuyện, tức là phải có "nguyên nhân" cơ đấy! - Ôi ông cụ non...

Xong cậu xoay người, hướng cô ra phía rèm cửa sổ: "Cháu đang chơi bóng, bóng lăn vào rèm rồi bật lên thì thấy có cái lỗ ở rèm, cô xem này..." Ra là thế! Cô giải thích ngay: "Cái lỗ đó là do chú Sơn đốt nến trong phòng rồi đi ra ngoài không tắt nên khi trở lại phòng thì đã cháy thủng rèm rồi!" Cu cậu thở phào nhẹ nhõm: "Chú Sơn đốt nến ạ? Chú đốt hôm qua ạ?" - "Không, chú đốt từ lâu rồi." Ra là cu cậu tưởng cái lỗ ở rèm do cậu chơi bóng bật lên làm rách :D (Mở ngoặc thêm là "cái lỗ" chú Sơn đốt nến không hề nhỏ, may mà chú quay lại phòng kịp không thì đi tong cái rèm, có khi đi tong cả cái nhà ấy chứ! Thế mà chú còn "ný nuận" với cô là "Cái lỗ đó để ít nữa em bé còn chui ra chui vào chứ!"!!!)

Hai cô cháu học thêm một lúc, rồi Nam Anh chơi đồng xu với nam châm, còn cô ngồi ghế xoay đọc sách. Cứ một lúc cu cậu mon men ra xem cô đọc gì, thỉnh thoảng đọc lên vài từ (Nam Anh học lớp 1) rồi lại chạy ra chơi. Xong cu cậu phát hiện ra cái rèm cửa bên trái (cái rèm bị cháy là bên tay phải), cu cậu lật lật cái rèm, rồi thản nhiên hỏi cô: "Sao chú Sơn không đốt nốt cái rèm này!?" làm cô phì cười, ấn ngón tay vào trán cu cậu mà rằng "Ái chà, chú cháu hợp nhau nhỉ! Lại còn muốn đốt nốt cái rèm bên này nữa cho cân ah!?... Hai chú cháu với nhau chắc đốt luôn cả nhà cho khỏi phải băn khoăn còn cái gì chưa đốt nữa không?!" Cu cậu thích chí cười rinh rích suốt từ lúc ấy cho đến khi mẹ Móm đến đón về... :) Cứ một lúc lại quay ra cô cười nhăn nhở.
Hai cô cháu đi ăn Lotteria với mẹ Móm 2009
Nam Anh với chú Sơn tại nhà ông bà ngoại, Tết 2012
Bố mẹ, ông bà giáo dục Nam Anh rất có ý thức và sống tình cảm, là ví dụ điển hình để sau này cô nuôi dạy em bé. Cu cậu chơi các trò chơi nhẹ nhàng, không phá hoại, không nghịch dại. Vào phòng cô tự giác tìm các thứ đồ có thể chơi, nhưng đồ nào cô giao hẹn là không được nghịch thì Nam Anh sẽ không động đến. Những buổi đầu đến Nam Anh còn đi giày dép lên thảm nhưng sau khi cô nhắc để sang bên cạnh thì nhớ liền và sắp xếp giày dép thẳng hàng ngay lối trước cửa phòng. Cô nhờ việc gì là làm ngay việc ấy. Đến giờ học là học, được chơi là chơi, không mè nheo. Nếu đang chơi game giữa chừng thì cô để cho chơi hết level đó rồi học tiếp, nên cu cậu chấp hành rất nghiêm chỉnh, người lớn. Buổi sáng học tiếng Anh với cô, buổi chiều thì học bàn tính nên khi cô cho nghỉ, cu cậu mang bài học bàn tính chưa hoàn thành ra để làm nốt, làm xong từng trang tính thì khoe cô. Có hôm cu cậu thấy bụng cô to dần, bảo "Cô có em bé thì phải uống nhiều nước cam vào!", chắc là ở nhà cu cậu cũng hay được ông bà cho uống nước cam.

Nhưng mới bé tí mà Nam Anh đã bị dạ dày, đã vậy mà sáng dậy đói lại chỉ uống sữa, chỉ thích uống sữa mà lười ăn, như thế là bố mẹ ông bà chăm ăn uống chưa đúng cách. Cu cậu nhớ nhanh, các password ipad, điện thoại cô đọc một lần là nhớ, từ tiếng Anh cũng đa phần là nhớ ngay nhưng khả năng tập trung không lâu bền, cô phải xen kẽ học và chơi, chứ học lâu một lát là cu cậu đừ mặt ra - có lẽ bố mẹ nên cải thiện thêm khả năng tập trung thông qua dinh dưỡng và bớt quát mắng con đi khiến cho nó hãi mà chột hết lại, đến khi con lớn thêm nữa, biết nhận định, biết lý luận thì sẽ phản ứng với lời quát mắng của bố mẹ dễ dẫn đến phản tác dụng.

Nhanh thật, mới ngày nào cô bế bồng Nam Anh bé tí mà nay đã lớp 1 rồi, có em Khánh An rồi. Mà cả hai anh em đều hợp chú Sơn, Khánh An cứ sà vào lòng chú Sơn ngồi, chơi đùa, xoa mặt chú, giật kính... chẳng lạ lẫm gì cả, tảng lờ các cô chú khác. Yêu thế cơ chứ! Thảo nào chú Sơn có em bé gái là phải, hình như hợp hay sao ấy nh!? :D

"Open a can of worms" nghĩa là gì?


Nếu ai đó 'open a can of worms' (mở ống bơ toàn sâu), có nghĩa là họ gây ra tình huống rắc rối hay khó chịu.

Ví dụ:
I don't think her plan will work - it seems like kind of a can of worms to me.
The investigation into how these expensive trips were paid for certainly opened a can of worms.

Xin lưu ý
Xin đừng nhầm với 'open a Pandora's box' *, có nghĩa là bắt đầu một việc gì mà sẽ mang lại nhiều phiền phức mới không lường trước được.

They worry that any decision they make about testing will open a Pandora's box.
What kind of Pandora's box do we open if we decide not arrest people who have committed a crime?
You should be cautious with people who are upset. You don't want to open Pandora's box.

* có nguồn gốc từ truyện cổ Hy Lạp, trong đó một người đàn bà tên là Pandora mở chiếc hộp chứa mọi rắc rối mà thế giới phải gánh chịu.